Viet Writer
Và Mai Có Nắng
-
Chương 510-514
Chương 510
“Điện thoại của cô ấy bị mất rồi?” Lệ Đình Tuấn tiếp tục hỏi Tống Thịnh.
“Không nghe nói thấy” Tống Thịnh ngơ ngác trả lời.
Vừa mới dứt lời, thì đúng lúc nhìn thấy Kiều Phương Hạ lấy điện thoại từ trong túi ra, giống như đang trả lời tin nhắn gì đó của người khác.
“Cô ấy đang dùng điện thoại trả lời tin nhắn của người khác” Tống.
“Thịnh thành thật nói.
Vừa dứt lời thì Lệ Đình Tuấn ở bên kia °bụp’ cái cúp điện thoại luôn.
Gần tối, Lệ Đình Tuấn họp xong, vừa hay đi qua khu vực gần điện ảnh và truyền hình.
“Cậu hai, hay là chúng ta đi..” Lúc Vô Nhật Huy đợi đèn đỏ, nhìn về phía Lệ Đình Tuấn qua kính chiếu hậu một cái, cẩn thận đề nghị.
Lệ Đình Tuấn lập tức không vui nhíu mày.
Ngay sau đó Vô Nhật Huy không lên tiếng nữa, không dám nói chuyện.
Lệ Đình Tuấn nhìn đèn đỏ đếm ngược từng giây từng giây một, trong lòng càng lúc càng cáu.
Bỗng nhiên trầm giọng nói: “Quay đầu, đi đoàn phim”
“Ồ..” Vô Nhật Huy gật gật đầu.
Thật ra anh ta cảm thấy Kiều Phương Hạ nói cũng rất đúng, bản chất của Lệ Đình Tuấn chính là người đàn ông già buồn bực không ổn định bảo thủ, kẻ đạo đức giả.
Rõ ràng là đi tìm Kiều Phương Hạ từ lâu rồi, rõ ràng là rất nhớ cô, lại cứ luôn nín nhịn, Kiều Phương Hạ không cho anh bậc thang đi xuống, thì anh cũng kìm nén.
“Anh hiểu cái gì?” Lệ Đình Tuấn thấy Vô Nhật Huy nhìn mình qua kính chiếu hậu bãng ánh mắt khó có thể miêu tả được, nhịn không được nhíu mày trầm giọng nói.
“Thuộc hạ không hiểu” Vô Nhật Huy gật gật đầu, phụ hoạ theo trả lời.
Lệ Đình Tuấn nghe thấy giọng điệu của Vô Nhật Huy có chút có lệ, càng không có mặt mũi, kéo mạnh cái tấm chắn giữa ghế trước và ghế sau xuống.
Đây là lần mà Kiều Phương Hạ từ lúc sáu tuổi đến hiện tại chiến tranh lạnh dài nhất với anh, trừ khoảng thời gian ở giữa xa nhau mấy năm.
Cô ở bên ngoài không chỉ tăng thêm bản lĩnh, đến cả tính tình cũng tăng lên rồi.
Anh đưa ra nhiều cái bậc thang đi xuống như thế, thuận theo ý của cô, dỗ cũng dỗ rồi, lúc cướp ép nhìn thấy cô khóc thì lại mềm lòng, tiếp tục dỗ, tiếp tục lừa gạt, vẫn chưa thấy cô dao động.
Quả thật là giống như Phó Nhiên nói, nếu như anh dỗ sớm hơn vài ngày, thì cũng không đến nỗi trở thành như thế này.
Anh dí dí chân mày, nhìn ra ngoài cửa số, chỉ nhánh của Lâm Lung Các lướt qua trước mắt.
Lập tức nói với Vô Nhật Huy: “Dừng xe”
Chương 511
Đoàn phim, Đường Nguyên Khiết Đan vui vui vẻ vẻ kéo Kiều Phương Hạ từ trong trường phim đi ra.
“Vẫn còn vài cảnh cuối cùng, đợi người thế thân của nam kia trở lại, quay xong là kết thúc” Đường Nguyên Khiết Đan cười hi hi nói: “Hay là hôm nay chúng ta đi xoã đi, làm buổi tiệc tẩy trần riêng cho chị trước? Vừa hay hôm nay Lục Nhất Minh tối hôm nay cũng không quay”
“Vậy thì chị không làm bóng đèn giữa hai người nữa” Kiêu Phương Hạ lạnh nhạt trả lời: “Hai người tự vui vẻ đi đi”
“Chị, chị có chỗ không thích hợp” Đường Nguyên Khiết Đan liếc nhìn cô một cái, nói: “Sao bây giờ động một tý là đi xe?”
“Có sao?” Kiều Phương Hạ một vẻ nghiêm chính hỏi lại: “Trong đầu của em nếu như không có suy nghĩ như thế này, thì sao có thể hiểu được chị đang nói cái gì ngay lập tức được chứ?”
“Thật không ngờ chị chính là Kiều Phương Hạ như thế này” Đường Nguyên Khiết Đan trợn trắng mắt khinh bỉ nói.
Nghĩ một lúc rồi tiếp tục làm nũng nói: “Vết thương của chị không phải là sắp cắt chỉ rồi sao? Vừa nãy Đường Minh Kỷ nói, muốn tự mình đến đón chị đưa đi cắt chỉ, cho nên bữa cơm tối nay Đường Minh Kỷ mời. Nếu như chị không đi, thì em ăn chực cơm kiểu gì đây?”
Kiều Phương Hạ đã nói, Đường Nguyên Khiết Đan hôm nay sao lại hào phóng như vậy, chủ động mời cơm Hai người đối mắt nhau, Kiều Phương Hạ bất lực nói: “Được rồi, chị đi thay quần áo, em đi gọi Lục Nhất Minh đi”
Một mình cô đi vào phòng trang điểm, vừa mới thay quần áo quay phim xuống, điện thoại lại rung lên một cái.
Cô cầm điện thoại lên nhìn một cái, là tin nhắn của Hứa Phi Phàm gửi đến: “Con chíp đã lấy được rồi Kiều Phương Hạ đắn đo một lúc, trả lời lại: “Xem chỗ ba anh lúc nào rảnh, sắp xếp gặp mặt đi”
Sau khi gửi thành công, lập tức thuận tay xóa luôn tin nhắn.
Xe của Lệ Đình Tuấn vừa đỗ vào bãi đỗ xe, thì nhìn thấy một chiếc xe Pagani màu xanh ngọc bản giới hạn quen thuộc, đi từ phía trước đến, một tiếng thẳng xe gấp, dừng lại ở giao lộ không xa “Đó không phải là xe của giám đốc Đường sao?” Vô Nhật Huy cũng nhìn thấy, quay đầu thấp giọng hỏi Lệ Đình Tuấn.
Lệ Đình Tuấn liếc nhìn về phía biến số xe của chiếc Pagani kia một cái, quả thực là biển số xe của Đường Minh Ký.
Anh không lên tiếng, thu ánh mắt lại, đem bánh xốp Long Tỉnh và quà chuẩn bị Kiều Phương Hạ vứt sang bên cạnh, lấy điện thoại ra gọi điện cho Kiều Phương Hạ Vừa bẩm gọi thì nhìn thấy Kiều Phương Hạ mặc áo khoác lông cừu rộng rãi màu đen và Đường Nguyên Khiết Đan, một trước một sau đi ra ngoài đến chỗ giao lộ.
Đường Nguyên Khiết Đan ngồi trước vào ghế sau, Kiều Phương Hạ dừng ở trước cửa xe, lấy điện thoại ra nhìn một cái.
Lúc nhìn thấy là Lệ Đình Tuấn gọi điện thoại, thì biểu cảm của Kiều Phương Hạ cứng lại.
“Sao thế? Sao không lên xe?” Đường Nguyên Khiết Đan lộ cái đầu ra hỏi Kiều Phương Hạ Kiều Phương Hạ đản đo mấy giây, đang muốn mở miệng nói chuyện thì Đường Minh Kỷ ở trong xe nói: “Cô ấy không ngồi xe của chúng ta”
Chương 512
“Vậy chẳng lẽ cô ấy tự mình lái xe đi sao?” Biếu cảm trên mặt của Đường Nguyên Khiết Đan nhìn Đường Minh Kỷ như nhìn tên ngốc: “Vết thương trên người của cô ấy còn chưa khỏi, anh nhãn tâm?”
Vẻ mặt của Đường Minh Ký đen lại, còn chưa nói chuyện thì một chiếc xe ký hiệu G dừng đắng sau xe của bọn họ.
Kiều Phương Hạ nhìn về chiếc xe ký hiệu G một cái, nhìn thấy Mặc Hàn Bảo ngồi trên ghế đằng sau, không khỏi sửng sốt một chút, cô không biết Mặc Hàn Bảo sẽ đến đây.
Lập tức ấn tắt cuộc gọi của Lệ Đình Tuấn, bỏ điện thoại vào trong túi, quay người đi về phía xe của Mặc Hàn Bảo.
“Trên bãi đỗ xe chỉ cách có hơn một hai trăm mét, Lệ Đình Tuấn buông mắt nhìn cuộc điện thoại bị Kiều Phương Hạ từ chối, vẻ mặt trầm xuống.
Mấy giây sau, lại ấn gọi lại một lần nữa.
Kiều Phương Hạ cầm lấy điện thoại lại rung ở trong túi, Mặc Hàn Bảo trước mặt nhìn cô, thấp giọng nói: “Muốn đi sao lại không nói?”
Kiều Phương Hạ nhấp môi, nhìn Mặc Hàn Bảo, không lên tiếng “Không nói với thầy thì thôi đi, sao không lên tiếng gọi King?” Mặc Hàn Bảo tiếp tục hỏi.
Kiều Phương Hạ hơi cúi đầu, nhẹ giọng nói: “Cũng không chắc là đi ngay lập tức”
Mặc Hàn Bảo thở dài, hỏi ¡ cô: “Nếu đã chưa quyết định xong, vì sao lại liên hệ với bọn họ?”
Kiều Phương Hạ tuy biết mạng lưới tình báo của nhà họ Mặc rất giỏi, nhưng không ngờ tới Mặc Hàn Bảo lại nhận được tin tức nhanh đến như thế đản đo mấy giây, kiên trì trả lời: “Chủ yếu là bởi vì con chíp.
ở bên đó xảy ra vấn đề nhỏ.”
“Được rồi, con nói là cái gì thì chính là cái đó đi” Mặc Hàn Bảo thất vọng trả lời.
Kiều Phương Hạ lần đầu tiên nhìn thấy trong mắt của Mặc Hàn Bảo có thất vọng về mình, bất luận thế nào, thì Mặc Hàn Bảo là thầy của cô, một ngày làm thầy cả đời làm thầy, ở trước mặt Mặc Hàn Bảo, cô là hậu bối.
Lương tâm của cô có chút không yên lòng, thấp giọng nói: “Võn dĩ con nghĩ là, sau khi quyết định đi thì nói với mọi người, con khẳng định đi đón An Dương thì sao dám che giấu chuyện này với thầy chứ?
“Con còn có không dám? Huống hồ thầy có thể đồng ý để con đi đón An Dương?” Mặc Hàn Bảo nhịn không được nhíu mày, trầm giọng Kiều Phương Hạ sửng sốt một chút, bởi vì sự tức giận của Mặc Hàn Bảo.
Hai người đối mắt nhìn nhau mấy giây, cảm xúc dưới đáy mắt của Mặc Hàn Bảo không ngừng dâng lên.
Chương 513
Một lúc lâu sau, không đợi cô nói chuyện, giọng điệu mềm xuống trước nói: “Được rồi, thầy chính là qua đây xác nhận một chút con có phải là thật sự muốn đi không”
Lúc nói chuyện, mở cửa xe ra, hơi đưa tay ra về phía của Kiều Phương Hạ: “Qua đây”
Kiều Phương Hạ bước nhỏ lên trước một bước, Mặc Hàn Bảo kéo cô một cái, vỗ nhẹ hai cái trên vai của cô, thấp giọng nói: “Nếu như thật sự muốn đi, mọi chuyện lấy an toàn làm chính, cái khác thì thầy không nói nhiều nữa”
Giả như Kiều Phương Hạ thật sự đi rồi, hai ba năm không gặp nhau là chuyện rất bình thường.
Trong lòng của Kiều Phương Hạ cũng rất rõ ràng, Mặc Hàn Bảo có chút không nỡ.
Cô trầm mặc mấy giâ\ ừ một tiếng với Mặc Hàn Bảo.
Mặc Hàn Bảo lập tức nói: “Con với bọn Đường Minh Kỷ đi ăn đi, thầy còn có chút việc cần phải xử lý”
Kiều Phương Hạ hơi cúi đầu, nói: “Vâng, thầy đi thong thả”
Đến tận khi chiếc xe ký hiệu G biến mất khỏi tầm mắt thì Kiều Phương Hạ mới thu ánh mắt lại.
“Đi thôi” Cô làm như không có chuyện gì lên xe của Đường Minh Kỷ, nói với Đường Minh Kỷ.
Đường Nguyên Khiết Đan chớp chớp mắt nhìn cô, nhỏ giọng nói: “Cho săn nhỏ đeo mặt nạ vừa nãy là ai thế? Lần trước ở trong phòng bệnh dáng vẻ của hai người hình như là quen biết nhau từ trước rồi”
Đường Nguyên Khiết Đan lần trước cũng đã nhìn thấy dáng vẻ giết người không chớp mắt của cô, Kiều Phương Hạ dứt khoát thẳng thắn trả lời: “Thầy của chị”
“Thầy của chị nhìn có vẻ rất là trẻ!” Đường Nguyên Khiết Đan lập tức có chút kích động: “Em thấy tuy mắt của anh ta rất to, nhưng một chút nếp nhăn chỗ khoé mắt cũng không có, còn có loại quần áo, còn có dáng anh ta lúc đi đường, khẳng định là lớn hơn chị có mấy tuổi, sao lại là thầy của chị vậy?”
*..“ Lục Nhất Minh ngồi ở ghế trước nhíu mày, quay đầu liếc nhìn Đường Nguyên Khiết Đan một c: Tuy anh ta không nghe hiểu Kiều Phương Hạ và Đường Nguyên Khiết Đan đang nói cái gì, nhưng anh ta nghe hiểu Đường Nguyên Khiết Đan ở trước mặt anh ta khen thẳng đàn ông khác đẹp trai.
Đường Nguyên Khiết Đan nhìn như không thấy, tiếp tục kích động nói: “Anh ta còn ôm chị! Chị không thích hợp nha Kiều Phương Hạt Giữa chị và thầy của chị có phải là Đường Minh Kỷ ở đằng trước không kiên nhãn cắt đứt lời nói của Đường Nguyên Khiết Đan: “Yên tâm đi, người nhà họ Mặc bọn họ rất có quy tắc, thầy trò không được phép kết hôn”
Đường Nguyên Khiết Đan lập tức giống như quả bóng bay bị xì hơi vậy, lắc đầu tặc lưỡi nói: “Đáng tiếc”
Kiều Phương Hạ ngược lại chưa từng nghe qua cái quy tắc này, phỏng chừng là Đường Minh Kỷ chê Đường Nguyên Khiết Đan ồn ào quá, cho nên cố tình bịa một cái lý do ra lừa cô Đường Nguyên Khiết Đan ngẫm nghĩ rồi lại nói: “Vậy thì vẫn là người đàn ông chó đi. Người đàn ông chó cũng vẫn miễn cưỡng được”
“Người đàn ông chó gần đây không đến tìm chị, có chút kỳ lạ” Nói xong, quay đầu nhìn Kiều Phương Hạ.
Kiều Phương Hạ lúc này mới nhớ tới, vừa nấy Lệ Đình Tuấn gọi điện thoại cho mình.
Chương 514
Ngay sau đó cô lấy điện thoại ra nhìn một cái, tổng cộng có hai cuộc gọi điện thoại bị nhỡ, sau đó Lệ Đình Tuấn cũng không gọi tiếp nữa, chắc là không có chuyện gì quan trọng cả.
“Ai là người đàn ông chó?” Đường Minh Kỷ chen mồm vào.
Đường Nguyên Khiết Đan đang muốn trả lời thì Kiều Phương Hạ đâm nhẹ vào người cô ấy một cái.
Đường Nguyên Khiết Đan cũng biết giữa hai người Đường Minh Kỷ và Lệ Đình Tuấn không hợp nhau, trả lời nói: “Người đàn ông chó chính là người đàn ông chó.”
Người đàn ông chó nếu như nhìn thấy vừa nãy có người đàn ông khác ôm Kiều Phương Hạ thì phỏng chừng phổi cũng sắp bị tức đến nổ rồi.
Đường Nguyên Khiết Đan đột nhiên cảm thấy có chút đáng tiếc, chính là đáng lẽ để cho anh ghen, cũng làm cho anh ta hiểu tình yêu có bao nhiêu là đau khổ.
Tối nay Đường Nguyên Khiết Đan uống có chút nhiều, Đường Minh Kỷ để Lục Nhất Minh và Đường Nguyên Khiết Đan đi đến căn phòng nhỏ của cô ấy, giữa đường thả hai người xuống.
Lúc tiếp tục lái xe đi đến đoàn phim, quay đầu nhìn Kiều Phương Hạ, hỏi cô: “Bộ phim này kết thúc, thật sự là không tính quay nữa?”
“Ừ, không quay nữa” Kiều Phương Hạ lạnh nhạt trả lời.
“Cô thật sự muốn đi Quân Phương sao?” Đường Minh Kỷ nghĩ một lúc, lại hỏi cô.
Kiều Phương Hạ nghĩ một chút, cười nhạt trả lời: “Chắc sau khi gặp ba của Hứa Phi Phàm rồi thì quyết định, bọn họ bên đó đã có một quan chỉ huy hai mươi tư tuổi, học lực tiến sĩ, cũng rất trâu bò”
“Dù sao thì một núi không chứa hai hố. Tôi cũng không chịu nổi bị người khác kiểm soát”
Kiều Phương Hạ nói chuyện luôn mang theo hai phần liều lĩnh lơ đãng, nhưng cô ấy quả thật là có bản lĩnh này.
Đường Minh Kỷ cảm thấy bọn người Mặc Hàn Bảo cũng không giữ Kiều Phương Hạ lại được, thì anh ta nói nhiều thêm nữa cũng chỉ là phí nước bọt, nên không khuyên thêm nữa”
Đưa Kiều Phương Hạ đến gần khách sạn của đoàn phim, cửa vào trước mặt bị tuyết đắp chặn lại rồi, có chút khó vào, Kiều Phương Hạ lập tức nói: “Thả tôi xuống ở đây luôn đi, không còn sớm nữa, anh trở về về sớm rồi nghỉ ngơi đi”
“Được”
Cô đứng ở bên đường, đưa mắt nhìn Đường Minh Kỷ quay xe rời đi, quay người, chậm rãi đi về phía khách sạn.
Đi qua một hàng xe đỗ ở bên đường, bỗng nhiên cô nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc đang đứng dựa vào xe dưới ánh đèn đường đăng trước, mặt không biểu cảm nhìn về phía cô.
“Điện thoại của cô ấy bị mất rồi?” Lệ Đình Tuấn tiếp tục hỏi Tống Thịnh.
“Không nghe nói thấy” Tống Thịnh ngơ ngác trả lời.
Vừa mới dứt lời, thì đúng lúc nhìn thấy Kiều Phương Hạ lấy điện thoại từ trong túi ra, giống như đang trả lời tin nhắn gì đó của người khác.
“Cô ấy đang dùng điện thoại trả lời tin nhắn của người khác” Tống.
“Thịnh thành thật nói.
Vừa dứt lời thì Lệ Đình Tuấn ở bên kia °bụp’ cái cúp điện thoại luôn.
Gần tối, Lệ Đình Tuấn họp xong, vừa hay đi qua khu vực gần điện ảnh và truyền hình.
“Cậu hai, hay là chúng ta đi..” Lúc Vô Nhật Huy đợi đèn đỏ, nhìn về phía Lệ Đình Tuấn qua kính chiếu hậu một cái, cẩn thận đề nghị.
Lệ Đình Tuấn lập tức không vui nhíu mày.
Ngay sau đó Vô Nhật Huy không lên tiếng nữa, không dám nói chuyện.
Lệ Đình Tuấn nhìn đèn đỏ đếm ngược từng giây từng giây một, trong lòng càng lúc càng cáu.
Bỗng nhiên trầm giọng nói: “Quay đầu, đi đoàn phim”
“Ồ..” Vô Nhật Huy gật gật đầu.
Thật ra anh ta cảm thấy Kiều Phương Hạ nói cũng rất đúng, bản chất của Lệ Đình Tuấn chính là người đàn ông già buồn bực không ổn định bảo thủ, kẻ đạo đức giả.
Rõ ràng là đi tìm Kiều Phương Hạ từ lâu rồi, rõ ràng là rất nhớ cô, lại cứ luôn nín nhịn, Kiều Phương Hạ không cho anh bậc thang đi xuống, thì anh cũng kìm nén.
“Anh hiểu cái gì?” Lệ Đình Tuấn thấy Vô Nhật Huy nhìn mình qua kính chiếu hậu bãng ánh mắt khó có thể miêu tả được, nhịn không được nhíu mày trầm giọng nói.
“Thuộc hạ không hiểu” Vô Nhật Huy gật gật đầu, phụ hoạ theo trả lời.
Lệ Đình Tuấn nghe thấy giọng điệu của Vô Nhật Huy có chút có lệ, càng không có mặt mũi, kéo mạnh cái tấm chắn giữa ghế trước và ghế sau xuống.
Đây là lần mà Kiều Phương Hạ từ lúc sáu tuổi đến hiện tại chiến tranh lạnh dài nhất với anh, trừ khoảng thời gian ở giữa xa nhau mấy năm.
Cô ở bên ngoài không chỉ tăng thêm bản lĩnh, đến cả tính tình cũng tăng lên rồi.
Anh đưa ra nhiều cái bậc thang đi xuống như thế, thuận theo ý của cô, dỗ cũng dỗ rồi, lúc cướp ép nhìn thấy cô khóc thì lại mềm lòng, tiếp tục dỗ, tiếp tục lừa gạt, vẫn chưa thấy cô dao động.
Quả thật là giống như Phó Nhiên nói, nếu như anh dỗ sớm hơn vài ngày, thì cũng không đến nỗi trở thành như thế này.
Anh dí dí chân mày, nhìn ra ngoài cửa số, chỉ nhánh của Lâm Lung Các lướt qua trước mắt.
Lập tức nói với Vô Nhật Huy: “Dừng xe”
Chương 511
Đoàn phim, Đường Nguyên Khiết Đan vui vui vẻ vẻ kéo Kiều Phương Hạ từ trong trường phim đi ra.
“Vẫn còn vài cảnh cuối cùng, đợi người thế thân của nam kia trở lại, quay xong là kết thúc” Đường Nguyên Khiết Đan cười hi hi nói: “Hay là hôm nay chúng ta đi xoã đi, làm buổi tiệc tẩy trần riêng cho chị trước? Vừa hay hôm nay Lục Nhất Minh tối hôm nay cũng không quay”
“Vậy thì chị không làm bóng đèn giữa hai người nữa” Kiêu Phương Hạ lạnh nhạt trả lời: “Hai người tự vui vẻ đi đi”
“Chị, chị có chỗ không thích hợp” Đường Nguyên Khiết Đan liếc nhìn cô một cái, nói: “Sao bây giờ động một tý là đi xe?”
“Có sao?” Kiều Phương Hạ một vẻ nghiêm chính hỏi lại: “Trong đầu của em nếu như không có suy nghĩ như thế này, thì sao có thể hiểu được chị đang nói cái gì ngay lập tức được chứ?”
“Thật không ngờ chị chính là Kiều Phương Hạ như thế này” Đường Nguyên Khiết Đan trợn trắng mắt khinh bỉ nói.
Nghĩ một lúc rồi tiếp tục làm nũng nói: “Vết thương của chị không phải là sắp cắt chỉ rồi sao? Vừa nãy Đường Minh Kỷ nói, muốn tự mình đến đón chị đưa đi cắt chỉ, cho nên bữa cơm tối nay Đường Minh Kỷ mời. Nếu như chị không đi, thì em ăn chực cơm kiểu gì đây?”
Kiều Phương Hạ đã nói, Đường Nguyên Khiết Đan hôm nay sao lại hào phóng như vậy, chủ động mời cơm Hai người đối mắt nhau, Kiều Phương Hạ bất lực nói: “Được rồi, chị đi thay quần áo, em đi gọi Lục Nhất Minh đi”
Một mình cô đi vào phòng trang điểm, vừa mới thay quần áo quay phim xuống, điện thoại lại rung lên một cái.
Cô cầm điện thoại lên nhìn một cái, là tin nhắn của Hứa Phi Phàm gửi đến: “Con chíp đã lấy được rồi Kiều Phương Hạ đắn đo một lúc, trả lời lại: “Xem chỗ ba anh lúc nào rảnh, sắp xếp gặp mặt đi”
Sau khi gửi thành công, lập tức thuận tay xóa luôn tin nhắn.
Xe của Lệ Đình Tuấn vừa đỗ vào bãi đỗ xe, thì nhìn thấy một chiếc xe Pagani màu xanh ngọc bản giới hạn quen thuộc, đi từ phía trước đến, một tiếng thẳng xe gấp, dừng lại ở giao lộ không xa “Đó không phải là xe của giám đốc Đường sao?” Vô Nhật Huy cũng nhìn thấy, quay đầu thấp giọng hỏi Lệ Đình Tuấn.
Lệ Đình Tuấn liếc nhìn về phía biến số xe của chiếc Pagani kia một cái, quả thực là biển số xe của Đường Minh Ký.
Anh không lên tiếng, thu ánh mắt lại, đem bánh xốp Long Tỉnh và quà chuẩn bị Kiều Phương Hạ vứt sang bên cạnh, lấy điện thoại ra gọi điện cho Kiều Phương Hạ Vừa bẩm gọi thì nhìn thấy Kiều Phương Hạ mặc áo khoác lông cừu rộng rãi màu đen và Đường Nguyên Khiết Đan, một trước một sau đi ra ngoài đến chỗ giao lộ.
Đường Nguyên Khiết Đan ngồi trước vào ghế sau, Kiều Phương Hạ dừng ở trước cửa xe, lấy điện thoại ra nhìn một cái.
Lúc nhìn thấy là Lệ Đình Tuấn gọi điện thoại, thì biểu cảm của Kiều Phương Hạ cứng lại.
“Sao thế? Sao không lên xe?” Đường Nguyên Khiết Đan lộ cái đầu ra hỏi Kiều Phương Hạ Kiều Phương Hạ đản đo mấy giây, đang muốn mở miệng nói chuyện thì Đường Minh Kỷ ở trong xe nói: “Cô ấy không ngồi xe của chúng ta”
Chương 512
“Vậy chẳng lẽ cô ấy tự mình lái xe đi sao?” Biếu cảm trên mặt của Đường Nguyên Khiết Đan nhìn Đường Minh Kỷ như nhìn tên ngốc: “Vết thương trên người của cô ấy còn chưa khỏi, anh nhãn tâm?”
Vẻ mặt của Đường Minh Ký đen lại, còn chưa nói chuyện thì một chiếc xe ký hiệu G dừng đắng sau xe của bọn họ.
Kiều Phương Hạ nhìn về chiếc xe ký hiệu G một cái, nhìn thấy Mặc Hàn Bảo ngồi trên ghế đằng sau, không khỏi sửng sốt một chút, cô không biết Mặc Hàn Bảo sẽ đến đây.
Lập tức ấn tắt cuộc gọi của Lệ Đình Tuấn, bỏ điện thoại vào trong túi, quay người đi về phía xe của Mặc Hàn Bảo.
“Trên bãi đỗ xe chỉ cách có hơn một hai trăm mét, Lệ Đình Tuấn buông mắt nhìn cuộc điện thoại bị Kiều Phương Hạ từ chối, vẻ mặt trầm xuống.
Mấy giây sau, lại ấn gọi lại một lần nữa.
Kiều Phương Hạ cầm lấy điện thoại lại rung ở trong túi, Mặc Hàn Bảo trước mặt nhìn cô, thấp giọng nói: “Muốn đi sao lại không nói?”
Kiều Phương Hạ nhấp môi, nhìn Mặc Hàn Bảo, không lên tiếng “Không nói với thầy thì thôi đi, sao không lên tiếng gọi King?” Mặc Hàn Bảo tiếp tục hỏi.
Kiều Phương Hạ hơi cúi đầu, nhẹ giọng nói: “Cũng không chắc là đi ngay lập tức”
Mặc Hàn Bảo thở dài, hỏi ¡ cô: “Nếu đã chưa quyết định xong, vì sao lại liên hệ với bọn họ?”
Kiều Phương Hạ tuy biết mạng lưới tình báo của nhà họ Mặc rất giỏi, nhưng không ngờ tới Mặc Hàn Bảo lại nhận được tin tức nhanh đến như thế đản đo mấy giây, kiên trì trả lời: “Chủ yếu là bởi vì con chíp.
ở bên đó xảy ra vấn đề nhỏ.”
“Được rồi, con nói là cái gì thì chính là cái đó đi” Mặc Hàn Bảo thất vọng trả lời.
Kiều Phương Hạ lần đầu tiên nhìn thấy trong mắt của Mặc Hàn Bảo có thất vọng về mình, bất luận thế nào, thì Mặc Hàn Bảo là thầy của cô, một ngày làm thầy cả đời làm thầy, ở trước mặt Mặc Hàn Bảo, cô là hậu bối.
Lương tâm của cô có chút không yên lòng, thấp giọng nói: “Võn dĩ con nghĩ là, sau khi quyết định đi thì nói với mọi người, con khẳng định đi đón An Dương thì sao dám che giấu chuyện này với thầy chứ?
“Con còn có không dám? Huống hồ thầy có thể đồng ý để con đi đón An Dương?” Mặc Hàn Bảo nhịn không được nhíu mày, trầm giọng Kiều Phương Hạ sửng sốt một chút, bởi vì sự tức giận của Mặc Hàn Bảo.
Hai người đối mắt nhìn nhau mấy giây, cảm xúc dưới đáy mắt của Mặc Hàn Bảo không ngừng dâng lên.
Chương 513
Một lúc lâu sau, không đợi cô nói chuyện, giọng điệu mềm xuống trước nói: “Được rồi, thầy chính là qua đây xác nhận một chút con có phải là thật sự muốn đi không”
Lúc nói chuyện, mở cửa xe ra, hơi đưa tay ra về phía của Kiều Phương Hạ: “Qua đây”
Kiều Phương Hạ bước nhỏ lên trước một bước, Mặc Hàn Bảo kéo cô một cái, vỗ nhẹ hai cái trên vai của cô, thấp giọng nói: “Nếu như thật sự muốn đi, mọi chuyện lấy an toàn làm chính, cái khác thì thầy không nói nhiều nữa”
Giả như Kiều Phương Hạ thật sự đi rồi, hai ba năm không gặp nhau là chuyện rất bình thường.
Trong lòng của Kiều Phương Hạ cũng rất rõ ràng, Mặc Hàn Bảo có chút không nỡ.
Cô trầm mặc mấy giâ\ ừ một tiếng với Mặc Hàn Bảo.
Mặc Hàn Bảo lập tức nói: “Con với bọn Đường Minh Kỷ đi ăn đi, thầy còn có chút việc cần phải xử lý”
Kiều Phương Hạ hơi cúi đầu, nói: “Vâng, thầy đi thong thả”
Đến tận khi chiếc xe ký hiệu G biến mất khỏi tầm mắt thì Kiều Phương Hạ mới thu ánh mắt lại.
“Đi thôi” Cô làm như không có chuyện gì lên xe của Đường Minh Kỷ, nói với Đường Minh Kỷ.
Đường Nguyên Khiết Đan chớp chớp mắt nhìn cô, nhỏ giọng nói: “Cho săn nhỏ đeo mặt nạ vừa nãy là ai thế? Lần trước ở trong phòng bệnh dáng vẻ của hai người hình như là quen biết nhau từ trước rồi”
Đường Nguyên Khiết Đan lần trước cũng đã nhìn thấy dáng vẻ giết người không chớp mắt của cô, Kiều Phương Hạ dứt khoát thẳng thắn trả lời: “Thầy của chị”
“Thầy của chị nhìn có vẻ rất là trẻ!” Đường Nguyên Khiết Đan lập tức có chút kích động: “Em thấy tuy mắt của anh ta rất to, nhưng một chút nếp nhăn chỗ khoé mắt cũng không có, còn có loại quần áo, còn có dáng anh ta lúc đi đường, khẳng định là lớn hơn chị có mấy tuổi, sao lại là thầy của chị vậy?”
*..“ Lục Nhất Minh ngồi ở ghế trước nhíu mày, quay đầu liếc nhìn Đường Nguyên Khiết Đan một c: Tuy anh ta không nghe hiểu Kiều Phương Hạ và Đường Nguyên Khiết Đan đang nói cái gì, nhưng anh ta nghe hiểu Đường Nguyên Khiết Đan ở trước mặt anh ta khen thẳng đàn ông khác đẹp trai.
Đường Nguyên Khiết Đan nhìn như không thấy, tiếp tục kích động nói: “Anh ta còn ôm chị! Chị không thích hợp nha Kiều Phương Hạt Giữa chị và thầy của chị có phải là Đường Minh Kỷ ở đằng trước không kiên nhãn cắt đứt lời nói của Đường Nguyên Khiết Đan: “Yên tâm đi, người nhà họ Mặc bọn họ rất có quy tắc, thầy trò không được phép kết hôn”
Đường Nguyên Khiết Đan lập tức giống như quả bóng bay bị xì hơi vậy, lắc đầu tặc lưỡi nói: “Đáng tiếc”
Kiều Phương Hạ ngược lại chưa từng nghe qua cái quy tắc này, phỏng chừng là Đường Minh Kỷ chê Đường Nguyên Khiết Đan ồn ào quá, cho nên cố tình bịa một cái lý do ra lừa cô Đường Nguyên Khiết Đan ngẫm nghĩ rồi lại nói: “Vậy thì vẫn là người đàn ông chó đi. Người đàn ông chó cũng vẫn miễn cưỡng được”
“Người đàn ông chó gần đây không đến tìm chị, có chút kỳ lạ” Nói xong, quay đầu nhìn Kiều Phương Hạ.
Kiều Phương Hạ lúc này mới nhớ tới, vừa nấy Lệ Đình Tuấn gọi điện thoại cho mình.
Chương 514
Ngay sau đó cô lấy điện thoại ra nhìn một cái, tổng cộng có hai cuộc gọi điện thoại bị nhỡ, sau đó Lệ Đình Tuấn cũng không gọi tiếp nữa, chắc là không có chuyện gì quan trọng cả.
“Ai là người đàn ông chó?” Đường Minh Kỷ chen mồm vào.
Đường Nguyên Khiết Đan đang muốn trả lời thì Kiều Phương Hạ đâm nhẹ vào người cô ấy một cái.
Đường Nguyên Khiết Đan cũng biết giữa hai người Đường Minh Kỷ và Lệ Đình Tuấn không hợp nhau, trả lời nói: “Người đàn ông chó chính là người đàn ông chó.”
Người đàn ông chó nếu như nhìn thấy vừa nãy có người đàn ông khác ôm Kiều Phương Hạ thì phỏng chừng phổi cũng sắp bị tức đến nổ rồi.
Đường Nguyên Khiết Đan đột nhiên cảm thấy có chút đáng tiếc, chính là đáng lẽ để cho anh ghen, cũng làm cho anh ta hiểu tình yêu có bao nhiêu là đau khổ.
Tối nay Đường Nguyên Khiết Đan uống có chút nhiều, Đường Minh Kỷ để Lục Nhất Minh và Đường Nguyên Khiết Đan đi đến căn phòng nhỏ của cô ấy, giữa đường thả hai người xuống.
Lúc tiếp tục lái xe đi đến đoàn phim, quay đầu nhìn Kiều Phương Hạ, hỏi cô: “Bộ phim này kết thúc, thật sự là không tính quay nữa?”
“Ừ, không quay nữa” Kiều Phương Hạ lạnh nhạt trả lời.
“Cô thật sự muốn đi Quân Phương sao?” Đường Minh Kỷ nghĩ một lúc, lại hỏi cô.
Kiều Phương Hạ nghĩ một chút, cười nhạt trả lời: “Chắc sau khi gặp ba của Hứa Phi Phàm rồi thì quyết định, bọn họ bên đó đã có một quan chỉ huy hai mươi tư tuổi, học lực tiến sĩ, cũng rất trâu bò”
“Dù sao thì một núi không chứa hai hố. Tôi cũng không chịu nổi bị người khác kiểm soát”
Kiều Phương Hạ nói chuyện luôn mang theo hai phần liều lĩnh lơ đãng, nhưng cô ấy quả thật là có bản lĩnh này.
Đường Minh Kỷ cảm thấy bọn người Mặc Hàn Bảo cũng không giữ Kiều Phương Hạ lại được, thì anh ta nói nhiều thêm nữa cũng chỉ là phí nước bọt, nên không khuyên thêm nữa”
Đưa Kiều Phương Hạ đến gần khách sạn của đoàn phim, cửa vào trước mặt bị tuyết đắp chặn lại rồi, có chút khó vào, Kiều Phương Hạ lập tức nói: “Thả tôi xuống ở đây luôn đi, không còn sớm nữa, anh trở về về sớm rồi nghỉ ngơi đi”
“Được”
Cô đứng ở bên đường, đưa mắt nhìn Đường Minh Kỷ quay xe rời đi, quay người, chậm rãi đi về phía khách sạn.
Đi qua một hàng xe đỗ ở bên đường, bỗng nhiên cô nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc đang đứng dựa vào xe dưới ánh đèn đường đăng trước, mặt không biểu cảm nhìn về phía cô.
Bình luận facebook