• ĐỔI TÊN MIỀN VIETWRITER.CO SANG VIETWRITER.ONE TỪ NGÀY 12/3

New Sát Thần Chí Tôn (1 Viewer)

  • Chương 86-90

Chương 86 Trọng vũ phi đao 1

Không thể không nói, đã có trí nhớ của kiếp trước, lực lĩnh ngộ đối với vũ kỹ của Giang Trần là siêu cường.

Giờ phút này, hắn hóa chưởng làm đao, mỗi một cước bước ra, tựa như trong tay có một thanh đao thật sự, ý cảnh thay nhau nổi lên, để cho cả người hắn tràn đầy cảm giác bá khí.

-《 Thương Hải Nghịch Lưu Đao 》 đệ nhất đao… kích lãng!

Bước chân của Giang Trần bước ra, cánh tay thẳng tắp bổ xuống, một đao gọn gàng mà linh hoạt, không hề có sức tưởng tượng, không hề có động tác dư thừa, đơn giản thanh thoát, rồi lại đi thẳng vào vấn đề!

Chân khí như sương, hàn mang đầy trời.

Khanh!

Mang theo tiếng kim loại mãnh liệt, cổ tay chặt đến, chân khí quán thông, rơi vào trên một khoá đá.

Thanh âm liệt thạch qua đi, cái khoá đá kia vỡ ra, như là cắt đậu hủ, hai bên trơn như kính.

Một đao kia, vậy mà như đao thật đánh xuống.

Giang Trần hào hứng tăng cao, bước chân liên tục khởi động, như từng tầng sóng biển, cánh tay cũng đi theo đánh xuống.

Khanh, khanh...

Giang Trần một hơi chém liên tục chín lần.

Chín đạo chỉnh tề rót vào chân khí, một loạt khoá đá án lấy tiết tấu chỉnh tề, nguyên một đám vỡ ra. Mỗi một cái khoá đá vỡ ra, đều chỉnh tề như gương.

-《 Thương Hải Nghịch Lưu Đao 》 quả nhiên rất cao minh!

Giang Trần thu lại bước chân, nhìn qua khoá đá sắp xếp chỉnh tề vỡ ra, lại nhìn mặt cắt, Giang Trần rất hài lòng.

- Thức thứ nhất này, liền có uy lực như thế, chỉ là một thức này, nếu như ta một hơi chém liên tục bảy đao, có thể ngăn bảy đao này, chỉ sợ ở cao giai Chân Khí cảnh, cũng không có bao nhiêu người a?

Giang Trần nhìn qua《 Thương Hải Nghịch Lưu Đao 》 thức thứ nhất mang đến phá hư kinh người, cũng có chút thoả mãn.

- Công pháp tiên tiến, phối hợp vũ kỹ tiên tiến, ở loại vị diện phàm tục này, trong một vương quốc nho nhỏ, xác thực có tiền vốn coi rẻ cùng giai!

- Tiềm Long hội thử Chung Cực khảo hạch, đã sắp đến. Thời gian an nhàn ở vương đô, chỉ sợ cũng một đi không trở lại rồi.

Giang Trần rất tỉnh táo ý thức được, theo Tiềm Long thi hội Chung Cực khảo hạch bắt đầu, đại thế của vương đô, thế tất sẽ xuất hiện biến hóa cự đại.

Đại thế gió nổi mây phun đã thành, Giang Trần không dám có chút lười biếng!

Tiếp qua bảy tám ngày, Giang Trần mỗi ngày đều ở trong Giang Hãn Hầu phủ tu luyện, củng cố bảy mạch chân khí. Hắn ở phương diện đánh bóng kinh mạch, từ trước đến nay là sẽ không qua loa chủ quan.

Cùng bạn đồng lứa tuổi so sánh, Giang Trần hiễu rất rõ tầm quan trọng của đánh bóng kinh mạch. Chỉ có đem kinh mạch đánh bóng đến tình trạng không chê vào đâu được, trùng kích bước tiếp theo, mới có thể không sơ hở tý nào.

Theo cảnh giới tu luyện không ngừng đề thăng, mỗi tiến thêm một bước, độ khó tất nhiên sẽ tăng lên không ít, phong hiểm cũng sẽ từng bước gia tăng.

Nếu như ham tốc độ nhanh, liều lĩnh, rất có thể dục tốc bất đạt.

Ở dưới bảy mạch chân khí phụ tá, Giang Trần ở hai môn vũ kỹ, cũng rất có đột phá.

《 Thương Hải Nghịch Lưu Đao 》 tổng cộng có bảy thức, hắn đã luyện thành hai thức trước.

Thức thứ nhất Phách Lãng, thức thứ hai Đoạn Lãng, trùng trùng điệp điệp tiến dần lên, một chiêu mạnh hơn một chiêu. Giang Trần chẳng những đem hai chiêu này luyện đến viên mãn, còn đem hai thức nối liền, uy lực kia càng thêm gấp đôi.

《 Khô Vinh Thần Quyền 》 luận huyền ảo, so với 《 Thương Hải Nghịch Lưu Đao 》 còn cường đại hơn không ít.

《 Thương Hải Nghịch Lưu Đao 》 là đao kỹ, chú ý chính là bá khí chưa từng có từ trước đến nay, lưỡi đao đến đâu, mặc kệ địch nhân hay bằng hữu, hết thảy phủ phục.

Mà 《 Khô Vinh Thần Quyền 》lại ẩn chứa Thiên Địa chí lý, dung hợp Thiên Địa vạn vật, sinh sinh diệt diệt đại đạo, từ một khô một vinh, đến chín khô chín vinh, có tất cả chín cái Luân Hồi huyền ảo.

Mỗi lĩnh ngộ một Luân Hồi huyền ảo, uy lực của《 Khô Vinh Thần Quyền 》này sẽ tăng lên gấp đôi.

Không thể không nói,《 Khô Vinh Thần Quyền 》này quả thực là vì Giang Trần chế tạo. Khô Vinh Thần Quyền ẩn chứa khô vinh chi đạo, đúng là sinh tử Luân Hồi tiêu tan… Sinh trưởng chi đạo.

Mà Giang Trần từ Thiên đế chi tử, chuyển sinh đến trên người một chư hầu chi tử phàm tục, đúng là đã trải qua sinh tử Luân Hồi.

Cho nên, Giang Trần lĩnh ngộ đối với 《 Khô Vinh Thần Quyền 》, ngược lại so với 《 Thương Hải Nghịch Lưu Đao 》 càng thêm khắc sâu, càng thêm toàn diện.

Nếu như nói 《 Thương Hải Nghịch Lưu Đao 》 Giang Trần tạm thời chỉ tu luyện đến viên mãn cảnh giới.

Như vậy《 Khô Vinh Thần Quyền 》này, Giang Trần đã tu luyện đến cấp bậc truyền thuyết. Chỉ là, Khô Vinh Thần Quyền có tất cả cửu trọng áo nghĩa, hôm nay Giang Trần, mới khó khăn lắm nắm giữ tam trọng áo nghĩa.

-《 Khô Vinh Thần Quyền 》này cùng quỹ tích vận mệnh của ta phù hợp như thế, ở mấy ngày thời gian ngắn ngủn, liền lĩnh ngộ đến tam khô tam vinh huyền ảo. Đợi một thời gian,《 Khô Vinh Thần Quyền 》này chắc chắn trở thành vũ kỹ để ta khắc địch chế thắng. Nếu có thể đem 《 Khô Vinh Thần Quyền 》 tu luyện tới bảy tám trọng Huyền ảo, dù ta trước mắt chỉ có bảy mạch chân khí, chỉ sợ cũng đủ để đối kháng Chân Khí đại sư. Nếu có thể lĩnh ngộ cửu trọng áo nghĩa, đối kháng Linh Đạo cường giả trong truyền thuyết, cũng chưa chắc không có khả năng!

Giang Trần đối với 《 Khô Vinh Thần Quyền 》 có một loại tình cảm đặc biệt, phảng phất môn võ kỹ này, ký thác tinh thần chuyển sinh Luân Hồi của hắn.

Một ngày này, Giang Trần chân không bước ra khỏi nhà, đang ở luyện võ tràng tu luyện, Giang Chính vội vàng báo lại, nói là Câu Ngọc công chúa giá lâm.

Đoạn thời gian này Câu Ngọc công chúa rất điệu thấp, hiển nhiên là vì làm chuẩn bị cuối cùng cho đột phá mười một mạch chân khí, lúc này nàng xuất hiện, hẳn là mọi sự đã chuẩn bị xong.

- Xem ra, ta phải sớm chúc mừng ngươi rồi.

Giang Trần nhìn thấy Câu Ngọc công chúa, phát hiện nàng tinh thần toả sáng, cả người có một loại cảm giác siêu thoát như tắm rửa gió xuân.

Tâm tình của Câu Ngọc công chúa hiển nhiên rất tốt, nói:

- Giang Trần, ta là cố ý đến cảm tạ ngươi. Đúng rồi, đây là đồ vật chuẩn bị cho ngươi.

Câu Ngọc công chúa tự mình từ trong tay tùy tùng nâng qua hai cái hộp.

Hộp mở ra, trong hộp thứ nhất, là một bộ giáp mềm mỏng.

Trong hộp thứ hai, là chín ngọn phi đao, đúng là do khối Trọng Vũ Kim Tinh kia chế thành. Trọng Vũ Kim Tinh này vốn là Tinh Thạch tiếp cận trong suốt, sau khi bị chế thành phi đao, trong suốt mỏng như cánh ve, ánh mặt trời chiếu tới, như băng vào trong nước, hóa thành hư vô, triệt để dung nhập trong hư không.

Câu Ngọc công chúa không thể không bội phục ánh mắt của Giang Trần, Trọng Vũ Kim Tinh này, đánh chế thành phi đao, thậm chí có hiệu quả như vậy.

- Giang Trần, bộ khinh giáp này, là Thiên Tàm Ti do Tây Vực Man tộc sản xuất, hòa với da cự kình ở thâm hải, mới chế tác thành. Có thể chống cự một kích của Chân khí đại sư!

Không thể không nói, Câu Ngọc công chúa rất có thành ý, bộ khinh giáp này, làm cho Giang Trần cũng cảm thấy có chút ngoài ý muốn.
Chương 87 Trọng vũ phi đao 2

- Đồ vật không tệ, ta nhận.

Giang Trần cười cười, tâm tình thật tốt.

Câu Ngọc công chúa thở phào nhẹ nhỏm, nàng sợ Giang Trần sẽ đánh rắm một chầu, để cho nàng cảm giác bị thất bại. Thấy Giang Trần vui sướng nhận lấy, Câu Ngọc công chúa so với mình đạt được bảo bối còn vui vẻ hơn.

- Giang Trần, Chung Cực khảo hạch của Tiềm Long hội thử còn không đến nửa tháng thời gian, liền sẽ khai hỏa rồi. Cái này là Chung Cực đọ sức, ngươi chuẩn bị như thế nào?

Câu Ngọc công chúa nhịn không được hỏi.

- Ha ha, ngươi đối với ta đánh giá như thế nào?

Giang Trần cười hỏi.

- Muốn ta nói thật ra sao?

- Ngươi có thói quen nói dối?

Giang Trần mở trừng hai mắt.

- Được rồi, Giang Trần, bất kể là ta, hay là tiểu nha đầu Chỉ Nhược kia, đều hi vọng ngươi ở Tiềm Long thi hội đại triển thân thủ!

- Đại triển thân thủ? Quá hàm hồ rồi, cụ thể một chút đi.

Câu Ngọc công chúa dừng một chút, trong mắt phượng hiện lên một tia tinh mang:

- Nếu như ngươi có thể đánh bại tất cả đối thủ, ở Tiềm Long thi hội đoạt giải nhất, chúng ta sẽ vì ngươi cao hứng.

- Chỉ là cao hứng sao? Có ban thưởng không?

Giang Trần cười ha ha.

- Có!

Câu Ngọc công chúa cũng dứt khoát.

- Nếu như ngươi có thể đánh bại tất cả đối thủ, ngươi muốn ban thưởng gì đều được!

- Ban thưởng gì đều được?

Giang Trần xấu xa ở trên người Câu Ngọc công chúa quét một lần, càng là ở nơi ngạo nhân kia tùy ý nhìn một phen.

- Ngươi nhìn cái gì?

Câu Ngọc công chúa là người tập võ, không có một bộ tiểu nữ nhi thẹn thùng kia, hếch ngực nói.

- Ngươi nếu có thể áp Long Cư Tuyết một đầu, ngươi muốn đánh chủ ý Bản cung liền thành công. Coi như muốn đem Bổn cung cùng tiểu nha đầu Chỉ Nhược kia lớn nhỏ ăn sạch, cũng không phải là không thể được!

Câu Ngọc công chúa nói đến đây, mình cũng phù một tiếng nở nụ cười. Cười rất thực, rất sáng lạn, không làm ra vẻ chút nào.

- Lớn nhỏ ăn sạch?

Giang Trần phát hiện, mình ngược lại là đánh giá thấp Câu Ngọc công chúa lớn mật a! Tuy hắn biết rõ, Câu Ngọc công chúa nói có thành phần nói giỡn.

Nhưng mà, loại vui đùa này, dù biết rõ là nói giỡn, chỉ là nghĩ đến loại tràng diện kia, cũng đủ để cho người bình thường tim đập rộn lên.

- Đúng vậy, là lớn nhỏ ăn sạch!

Câu Ngọc công chúa rất khẳng định gật gật đầu.

- Võ đạo thế giới, cường giả vi tôn, ngươi thực sự có bản lãnh như vậy, sớm muộn sẽ nhất phi trùng thiên. Đến lúc đó, đừng nói lớn nhỏ ăn sạch, tất cả nữ nhân trong vương quốc, đều nguyện ý xếp hàng cho ngươi chọn. Ngươi chọn trúng cô nương nhà ai, người ta tuyệt đối nguyện ý kéo tỷ muội tới làm của hồi môn!

Sùng bái cường giả, leo lên cường giả, đây là pháp tắc mà bất luận thế giới nào cũng thông dụng.

- Nói như vậy, ngươi thật sự hi vọng ta ở Tiềm Long thi hội đoạt giải nhất?

- Nếu như nói một tháng trước, Bổn cung căn bản không sẽ xem xét, có người có thể ảnh hưởng Long Cư Tuyết đoạt giải nhất. Hiện tại, nếu như cần một ký thác, ta hy vọng là ngươi, cũng hiểu được chỉ có thể là ngươi.

Câu Ngọc công chúa rất thành thật:

- Ta không hy vọng Long Cư Tuyết đoạt giải nhất.

- Vì vương thất cùng Long Đằng Hầu tranh đấu?

Giang Trần giống như cười mà không phải cười.

- Đúng!

Câu Ngọc công chúa khẽ cắn răng ngà, dứt khoát không phủ nhận.

- Vì vương thất, vì lợi ích của Đông Phương nhất tộc, ngươi có thể lựa chọn hiến thân?

Giang Trần thanh âm lạnh lẽo.

- Giang Trần, ngươi đây là khinh ta hèn hạ sao?

Câu Ngọc công chúa biến sắc, trong nội tâm lại chợt cảm thấy đau khổ vô cùng, Câu Ngọc công chúa nàng kiêu ngạo như thế, đối với bất luận người theo đuổi nào đều chẳng thèm ngó tới, há là loại có thể vì lợi ích hiến thân?

Giang Trần a Giang Trần, chẳng lẽ ngươi không biết, Câu Ngọc ta như thế, là vì khích lệ ngươi, cho ngươi thêm động lực sao?

- Được rồi, ta cũng ngay mặt trả lời ngươi. Ta nhất định sẽ toàn lực chặn đánh Long Cư Tuyết. Vì Long Đằng Hầu đối với Giang gia ta làm những sự tình ác tha kia!

Trong giọng nói của Giang Trần, lộ ra một cỗ khí phách chân thật đáng tin.

Sau khi Câu Ngọc công chúa ra về, Giang Trần đối với Tiềm Long thi hội sắp đến, càng cảm thấy gấp gáp.

Trước khi Tiềm Long thi hội bắt đầu, Giang Trần quyết định đi Dược Sư Điện một chuyến. Hắn muốn vì Tiềm Long thi hội làm chuẩn bị càng thêm chu toàn.

Dược Sư Điện mấy ngày này, có thể nói là sinh ý bận rộn. Mỗi ngày khách nhân đến Dược Sư Điện, từ sáng sớm đến tối muộn, nối liền không dứt, cơ hồ giẫm bằng cánh cửa Dược Sư Điện rồi.

- Kiều Điện Chủ, chúc mừng phát tài a.

Giang Trần vừa vào cửa, liền đối với Kiều Bạch Thạch mặt đầy xuân quang kia nói.

- A, sư... Tiểu Hầu gia.

Kiều Bạch Thạch thốt ra, thiếu chút nữa hô lên "Sư tôn", nếu không phải phản ứng nhanh, chỉ sợ sẽ kêu đi ra rồi.

- Tiểu Hầu gia, khách quý a, mời vào trong, mời vào trong.

Kiều Bạch Thạch chứng kiến Giang Trần đến, tất nhiên là mừng rỡ.

Hắn trong khoảng thời gian này bề bộn nhiều việc, một mực không có đến nhà bái kiến sư tôn. Trong nội tâm cũng lo lắng, vạn nhất sư tôn tức giận thì làm sao bây giờ?

Hiện tại, không phải Giang Trần lo lắng Kiều Bạch Thạch không nghe lời, mà là Kiều Bạch Thạch lo lắng Giang Trần chướng mắt hắn, vắng vẻ hắn.

Đối với Kiều Bạch Thạch mà nói, tuy hiện tại sinh ý của Dược Sư Điện trọng yếu, thế nhưng mà so sánh với sư tôn Giang Trần, cái kia chính là việc rất nhỏ rồi.

Nếu như nói trước kia Kiều Bạch Thạch đối với thân phận người thừa kế Dược Sư Điện xem rất nặng, như vậy hôm nay sau khi bái Giang Trần làm sư, ánh mắt cùng cách nghĩ của hắn, cũng đi theo cải biến không ít.

Trước kia rất để ý vị trí người nối nghiệp Dược Sư Điện, bây giờ nhìn lại, tựa hồ có chút không có ý nghĩa. Dù không làm người nối nghiệp Dược Sư Điện, tựa hồ cũng không có gì.

Nếu như có thể đi theo sư tôn, cầu học vấn đạo, học được đại bổn sự, tương lai sân khấu so với Dược Sư Điện càng rộng gấp mười gấp trăm lần, sao lại buồn không có đất dụng võ?

Khỏi cần phải nói, sư tôn tùy ý ra ba đan phương, liền đủ để phá vỡ thị trường đan dược 16 nước quanh thân.

Mấy ngày nay, khách nhân tới Dược Sư Điện đặt hàng, có thể nói là liên tục không ngừng.

Dược Sư Điện thu được đơn đặt hàng, cũng đã xếp đến cung cấp hàng năm thứ hai rồi. Dù như vậy, những người đặt hàng kia vẫn làm không biết mệt, không để ý chờ lâu chút nào.

Dược Sư Điện không muốn thu tiền đặt cọc, người ta chết sống cũng phải trước giao.

Mua bán như vậy, để cho từng tiểu nhị của Dược Sư Điện, đều cảm thấy vui vẻ thoải mái. Ở nơi này buôn bán, quả thực là mỏ vàng, cố định lấy tiền!

Mà Kiều Bạch Thạch tự tay sáng lập tràng diện này, những ngày nay kiến thức, cũng làm cho nội tâm hắn suy tư rất nhiều, để cho hắn ý thức được, tầm mắt của mình trước kia, vẫn là quá thấp.

Hắn cũng ý thức được, sư tôn Giang Trần, mang đến cho hắn, mới thật sự là cải biến vận mệnh.

- Bạch Thạch, bên Đan Vương Uyển kia có động tĩnh gì không?

Giang Trần đối với Đan Vương Uyển cũng không phớt lờ. Tuy Đan Vương Uyển suy bại là tất nhiên, nhưng mà sự tình đánh rắn không chết, ngược lại bị rắn cắn, Giang Trần là tuyệt đối không cho phép phát sinh.
Chương 88 Tuyên Bàn tử cầu cứu 1

- Sư tôn, Đan Vương Uyển kia suy bại là xu thế tất nhiên. Nghe nói, một đám cao tầng của Đan Vương Uyển, chuẩn bị buông tha Đan Vương Uyển, dấn thân vào dưới trướng Long Đằng Hầu làm môn khách.

- Xem ra, chúng ta đánh giá thấp những người Đan Vương Uyển kia a. Kẻ thức thời mới là tuấn kiệt, ở điểm này, Đan Vương Uyển rất thông minh. Biết rõ chuyện không thể làm, lập tức đầu nhập vào Long Đằng Hầu. Bởi như vậy, Long Đằng Hầu tuyệt đối sẽ không bỏ qua a. Đan sư Dược Sư, đối với một chư hầu chí ở tạo phản nào mà nói, tuyệt đối là rất hữu lực.

- Dạ dạ! Sư tôn nhìn rõ mọi việc.

Kiều Bạch Thạch gật đầu, đối với phong cách nói chuyện không kiêng kỵ của Giang Trần cũng lơ đễnh.

- Bạch Thạch, lần này ta đến, là muốn chuẩn bị một ít đan dược, còn có một ít tài liệu, ngươi chuẩn bị cho ta một chút.

Làm sư tôn, điểm ấy phúc lợi là nên hưởng thụ.

- Sư tôn, đệ tử đã cho ngươi chuẩn bị xong mười khỏa 《 Thần Tú Tạo Hóa Đan 》, mười khỏa 《 Thương Hải Đan 》, còn có mấy bình Nhất Phật Tán.

Không thể không nói, tâm tư của Kiều Bạch Thạch rất tinh xảo, cân nhắc vấn đề cũng rất tri kỷ. Hắn biết Giang Trần sắp tham gia Tiềm Long thi hội, nên sớm đã dự lưu lại cho Giang Trần những đan dược này.

Cái này để cho Giang Trần rất thoả mãn.

- Đây là một ít tài liệu ta cần, ngươi cũng chuẩn bị một chút.

Những tài liệu này, Giang Trần tự có hữu dụng, lần trước phụ thân ở cửa nhà bị tập kích, trúng âm độc.

Lần này, Giang Trần ý định dùng đạo của người trả cho người, lấy độc trị độc, cũng chuẩn bị một ít độc chất. Cái này đối với Giang Trần mà nói, là một bữa ăn sáng.

Dụng độc chi đạo, tuy là bàng môn tả đạo, nhưng ở trước khi thực lực không có đại thành, dưới tình huống hoàn cảnh chung quanh ác liệt, là không thể không chuẩn bị một ít.

Cái này gọi là lo trước khỏi hoạ.

Vạn nhất địch nhân ra ám chiêu, lấy độc trị độc, sẽ đại thiện.

Chuẩn bị đầy đủ vật cần thiết xong, Giang Trần cũng không có dừng lại ở Dược Sư Điện quá lâu. Hiện tại Kiều Bạch Thạch bề bộn túi bụi, Giang Trần cũng không muốn lãng phí thời gian lẫn nhau.

Sau khi hồi phủ, Giang Trần lại phát hiện Tuyên Bàn tử rõ ràng ở Hầu phủ đợi hắn thật lâu, đi theo còn có Hổ Khâu Hầu truyền nhân Hồ Khâu Nhạc.

- Trần ca, cuối cùng cũng đợi ngươi trở lại rồi. Đệ đệ ta khổ a.

Tuyên Bàn tử nhìn thấy Giang Trần, thật giống như gặp được cứu tinh.

- Làm sao vậy?

Tiềm Long thi hội sắp tới, Giang Trần cũng biết, nếu Tuyên Bàn tử không có việc gì, là tuyệt đối sẽ không tới nơi này.

Vẻ mặt Tuyên Bàn tử đau khổ:

- Trần ca, lần trước sau khi ta nghe ngươi nói, cảm thấy tràn đầy cảm xúc. Ta ý định triệt để thay đổi, vì đời sau có thể có tư cách hoàn khố, dù ta liều mất thân thịt mỡ này, cũng phải bảo trụ miếng Chư Hầu Lệnh kia. Thế nhưng mà…

Nói đến đây, Tuyên Bàn tử lại thở dài.

- Có chuyện mau nói, có rắm mau thả.

Giang Trần không muốn nhìn bộ dạng Bàn tử ấp a ấp úng.

- Trần ca, ngươi cũng biết, thân thịt mỡ này của đệ đệ ta, tu luyện so với người bình thường là không dễ dàng. Vốn lấy tu vi năm mạch chân khí của ta, cũng có thể để cho ta ở Tiềm Long thi hội lừa dối đi qua. Thế nhưng mà mấy ngày hôm trước, trong gia tộc ta, lại bỗng nhiên toát ra một tên, dĩ nhiên là sáu mạch chân khí. Hiện tại, Trưởng Lão Hội trong tộc có một loại tiếng hô, muốn chọn người trẻ tuổi mạnh nhất trong tộc đi tham gia Tiềm Long thi hội. Trần ca ngươi cũng biết, nếu để cho người kia đi tham gia Tiềm Long thi hội, đến lúc đó, kế thừa Kim Sơn Hầu lệnh, không phải Tuyên Bàn tử ta, mà là tên hỗn đản kia a!

- Hắn tên là gì?

Giang Trần nhàn nhạt hỏi.

- Hắn gọi Tuyên Viên!

Tuyên Bàn tử nâng lên cái tên này, lộ ra một loại hận không thể cắn chết đối phương.

- Tiểu tử này, vốn chỉ là bốn mạch chân khí, nhưng không biết vì sao vẫn ẩn dấu thực lực, chờ lúc cuối đến cùng ta đoạt danh tiếng!

Tuyên Bàn tử là năm mạch chân khí, ở trên năm mạch chân khí, đã dừng lại một hai năm. Cho tới nay, hắn cũng không có cách nào tìm được chỗ yếu huyệt thứ sáu.

Giang Trần khẽ chau mày:

- Ta không phải bảo các ngươi ở trước Tiềm Long thi hội tới tìm ta một lần sao? Có phải không có chuyện này, các ngươi sẽ không có ý định đến hay không?

Hồ Khâu Nhạc mặt đỏ lên:

- Trần ca, trong khoảng thời gian này, lão đầu tử trong nhà đều quản rất chặt, nói là Tiềm Long thi hội sắp đến rồi, không cho hồ nháo.

- Mà thôi, Tuyên Bàn tử ngươi đã tìm tới ta, như vậy ta cho ngươi hai biện pháp.

Giang Trần thản nhiên nói.

- Ca, ngươi không hổ là ca ta. Bàn tử ta một cái biện pháp cũng không có, ngươi thậm chí có hai biện pháp? Nói mau nói mau, đệ đệ tất cả nghe theo ngươi.

Tuyên Bàn tử mặt mày hớn hở, vẻ mặt phiền muộn quét sạch.

- Thứ nhất, ta giúp ngươi ra tay, vụng trộm cho Tuyên Viên kia một đao!

Tuyên Bàn tử đầu co rụt lại, nhìn biểu lộ Giang Trần đằng đằng sát khí, trán phát lạnh, cười hắc hắc nói:

- Cái này không ổn, cái này không ổn. Ngoại nhân can thiệp, nhất là Trần ca ngươi ra mặt, nếu để cho người tra ra, hai huynh đệ chúng ta đều xong đời. Bàn tử ta không sợ, nhưng không thể liên lụy ca ca ngươi.

- Vậy thì biện pháp thứ hai rồi. Ngươi đường đường chính chính đả bại hắn, để cho hắn không lời nào để nói.

Giang Trần cũng không có quanh co lòng vòng.

Nhưng vẻ mặt Tuyên Bàn tử lại mướp đắng nói:

- Ca, nếu ta có thể đường đường chính chính đả bại hắn, ta còn khổ như vậy sao? Ngươi cho rằng ta biến thái như ngươi, vượt cấp khiêu chiến, đánh Yến hầu tử tựa như đánh cẩu.

- Tuyên Bàn tử, ngươi chừng nào thì không có tiền đồ đến loại tình trạng này rồi? Ta nói để ngươi dùng năm mạch chân khí khiêu chiến hắn sáu mạch chân khí sao?

- Ta hoàn toàn chính xác thật là năm mạch chân khí, Trần ca ngươi cũng không phải không biết, ta đã hơn một năm không tiến giai rồi! Cái yếu huyệt thứ sáu kia, đang cùng ta chơi trốn tìm a!

Tuyên Bàn tử vô cùng buồn khổ.

- Nếu nói, ngươi tiến giai đến sáu mạch chân khí, có nắm chắc đả bại hắn hay không?

Giang Trần trầm giọng hỏi.

- Nếu như là sáu mạch đánh sáu mạch, ta sẽ sợ hắn sao? Trần ca, tốt xấu gì ta cũng là nhi tử của Kim Sơn Hầu, truyền thừa cùng thiên phú đều tốt hơn hắn. Nói sau, cái thân xác của đệ đệ này cũng không phải cho không. Dùng trọng tải, cũng phải nghiền áp chết hắn, không có thương lượng a.

Tuyên Bàn tử nước bọt bay tứ tung.

- Đi, ta giúp ngươi đột phá sáu mạch chân khí.

- Trần ca, ngươi nói cái gì? Giúp ta đột phá?

Vẻ mặt Tuyên Bàn tử khó có thể tin, Hồ Khâu Nhạc ở một bên cũng nghe mà khiếp sợ.

Giúp người đột phá, đây chỉ có Chân khí đại sư, ngẫu nhiên mới có thể thực hiện a.

- Trần ca, không phải ngươi ẩn dấu thực lực, ngươi là Chân khí đại sư chứ?

Tuyên Bàn tử kích động rồi.

- Còn nhớ rõ lần trước, ta bảo các ngươi tới tìm ta sao? Ta từng nói qua, sẽ cho các ngươi một kinh hỉ. Tuy các ngươi tới muộn một chút, bất quá kinh hỉ vẫn còn.
Chương 89 Tuyên Bàn tử cầu cứu 2

Giang Trần không có thời gian cùng Bàn tử nói chuyện tào lao, mà nghiêm mặt nói:

- Trước khi ta cho ra phần kinh hỉ này, các ngươi phải thề, việc này chỉ có ba người chúng ta biết rõ, tuyệt đối không thể tiết lộ cho bất luận người thứ tư nào! Nếu không, chẳng khác nào buông tha cho huynh đệ Giang Trần ta!

Tuyên Bàn tử vỗ ngực nói:

- Ca ca, ngươi là người thân nhất của Bàn tử ta. Ngay cả lão tử, cũng chỉ có thể xếp ở sau ngươi. Ta không nghe lời ngươi, trời giáng ngũ lôi oanh đỉnh!

- Trần ca, ta cũng thề tử thủ bí mật này. Nếu có tiết lộ, để cho cả nhà ta bị tàn sát!

Hồ Khâu Nhạc không giống Tuyên Bàn tử nói chuyện văn vẻ như vậy, bất quá thề độc lại ác hơn.

- Đi!

Ánh mắt Giang Trần khẽ nhúc nhích, đối với hai bằng hữu này, vẫn là có chút yên tâm.

- Các ngươi nghe cho kỹ, hôm nay ta sẽ truyền cho các ngươi một môn kỹ năng. Kỹ năng này, có thể cho các ngươi định vị yếu huyệt trong cơ thể, mà không cần như Võ Giả khác, trước khi đột phá một tầng, đều phải đi lục lọi, tìm chân khí yếu huyệt tiếp theo. Môn kỹ năng này của ta, có thể để các ngươi lập tức tìm được chỗ của chân khí yếu huyệt tiếp theo.

- Cái gì?

Hồ Khâu Nhạc phản ứng nhanh hơn, sắc mặt đại biến.

- Trần ca, trên thế giới này, sao có thể có công pháp kỹ năng đó?

- Trần ca, ngươi... ngươi sẽ không nói, đây cũng là Thần linh phụ thể nói cho ngươi a?

Đầu lưỡi của Tuyên Bàn tử cũng thắt lại rồi.

- Không nên hỏi xuất xử, các ngươi có nguyện ý học hay không?

- Nguyện ý nguyện ý! Không muốn ta chính là loại ngu xuẩn!

Tuyên Bàn tử mày cũng không nhăn thoáng một phát nói.

- Trần ca, nếu thật có công pháp này, ta cũng muốn học.

Hồ Khâu Nhạc cũng nghiêm túc.

- Tốt, các ngươi nghe cho kỹ. Môn công pháp này gọi là 《 Chân Huyệt Cộng Chấn 》, chính là bí mật bất truyền. Nếu công pháp này truyền đi, thế tất sẽ ở Tu Luyện Giới gây ra sóng to gió lớn. Mà các ngươi, cũng tất gặp đến họa sát thân. Cho nên, lúc trước ta mới muốn các ngươi cam đoan, không thể tiết lộ ra ngoài.

Tuyên Bàn tử nghe mà miệng đắng lưỡi khô, hắn đối với Giang Trần là tín nhiệm mù quáng. Giang Trần nói cái gì, hắn đều vô điều kiện tin tưởng. Cho nên, giờ phút này hắn đã hoàn toàn coi 《 Chân Huyệt Cộng Chấn 》 kia là thật.

Mà tuy Hồ Khâu Nhạc còn có một tia nghi kị, nhưng đối với Giang Trần cũng rất tin tưởng.

- Đừng nói nhảm nữa, bắt đầu nghe khẩu quyết...

Giang Trần cũng không muốn lãng phí thời gian đi thuyết phục bọn hắn, mà là đơn giản trực tiếp, truyền thụ khẩu quyết.

Sự thật đến thuyết minh hết thảy!

Không thể không nói, Võ Giả đều có thiên tư thông minh, đọc khẩu quyết này ba lượt, Tuyên Bàn tử cùng Hồ Khâu Nhạc đã nhớ rõ thuộc làu.

- Nói nhiều hơn nữa cũng không có tác dụng, chính các ngươi dùng pháp môn này, nếm thử một chút a.

《 Chân Huyệt Cộng Chấn 》 đến từ vị diện cao cấp hơn, nói trắng ra là, cũng không phải công pháp cao sâu cỡ nào. Chỉ có điều dùng nội tình của Đông Phương Vương Quốc, là không thể nào có pháp môn bực này.

Tuyên Bàn tử cùng Hồ Khâu Nhạc bắt đầu nếm thử, chỉ một lúc sau, biểu lộ của hai người liền bắt đầu phát sinh biến hóa, dần dần xuất hiện vui sướng, kinh hỉ, lại đến cuồng hỉ…

Như nhặt được chí bảo!

Hoàn toàn chính xác, tâm tình của bọn hắn giờ phút này, chỉ có bốn chữ kia mới có thể hình dung… nhặt được chí bảo!

- Trần ca, ta thật sự định vị đến! Quá thần kỳ, ta định vị đến chân khí yếu huyệt thứ tám. Trần ca, ta... Ta thật cao hứng.

Hồ Khâu Nhạc hưng phấn đến nước mắt thiếu chút nữa rơi xuống.

Hồ Khâu Nhạc dáng vẻ thô kệch, nhưng mà thiên phú tu luyện lại cực cao. Bằng không thì, dùng bài danh chư hầu không hiển hách như Hổ Khâu Hầu, Hồ Khâu Nhạc sao có thể ở trẻ tuổi như vậy, liền tu luyện tới bảy mạch chân khí?

Định vị đến chân khí yếu huyệt thứ tám, liền ý nghĩa, hắn có cơ hội ở trước khi Tiềm Long thi hội bắt đầu, đột phá đến tám mạch chân khí!

Đột phá đến tám mạch chân khí, cũng liền ý nghĩa, Hồ Khâu Nhạc hắn có cơ hội trùng kích địa vị thập đại chư hầu!

Mà Tuyên Bàn tử, thân hình mập mạp đột nhiên như một cái bóng da, ầm ầm bắn lên, nương theo tiếng gầm rú như mổ heo, cả người Tuyên Bàn tử đều sắp điên rồi.

- Trần ca, ta muốn đột phá, ta muốn đột phá!

Kích động, hưng phấn, cuồng hỉ, cũng không đủ hình dung tâm tình của Tuyên Bàn tử giờ phút này.

Bởi vì, hắn thành công định vị đến chân khí yếu huyệt thứ sáu. Lúc trước hắn rèn luyện đánh bóng năm mạch chân khí, đã hơn một năm a, kỳ thật đã làm đủ chuẩn bị thăng cấp.

Bất đắc dĩ, ngộ tính của hắn quá thấp, luôn định vị không đến chỗ yếu huyệt thứ sáu.

Hôm nay, pháp môn《 Chân Huyệt Cộng Chấn 》này, dễ dàng giúp hắn định vị đến chân khí yếu huyệt thứ sáu, cái này ý nghĩa, hắn cơ hồ có thể ngay tại chỗ đột phá!

Đúng vậy, Tuyên Bàn tử thật sự lựa chọn ngay tại chỗ đột phá. Hắn cũng không cân nhắc trường hợp nào, bế quan cái gì cả.

Có Trần ca cùng Hồ Khâu Nhạc ở đây, Tuyên Bàn tử căn bản không cân nhắc những thứ này. Hắn tin tưởng hai huynh đệ này sẽ hộ pháp cho hắn.

Ước chừng sau nửa canh giờ, Tuyên Bàn tử một đầu mồ hôi, chân khí vận hành cuồng dã, để cho cả người hắn như tắm hơi, cả khuôn mặt đều là bọt nước.

- Ha ha ha ha!

Tuyên Bàn tử phóng khoáng cười to.

- Tuyên Viên, tiểu tử ngươi kiêu ngạo nhiều ngày như vậy, chờ Bàn tử trở về hành hạ chết ngươi a!

Không thể không nói, Tuyên Bàn tử rất đắc ý, rất có cảm giác hãnh diện. Một chư hầu chi tử, bị một vô danh tiểu tốt trong gia tộc áp chế, dù tính toán thần kinh của Tuyên Bàn tử lại thô, điểm ấy lòng tự trọng vẫn phải có.

Hắn cơ hồ hận không thể hiện tại trở về, tìm Tuyên Viên, đau nhức đánh một chầu, giải nhiều ngày hờn dỗi kia.

- Bàn tử, đừng đắc ý quên hình. Ngươi vừa mới đột phá, cảnh giới chưa ổn. Ngươi bây giờ đi cùng sáu mạch chân khí đấu, cũng là chịu chết.

Giang Trần kịp thời tạc một chậu nước lạnh.

- Ta cho ngươi một ít dược liệu, ngươi dùng những dược liệu này, phối hợp đan dược phụ tá, có thể cho kinh mạch ở trong thời gian ngắn đánh bóng đến trình độ viên mãn. Nói như vậy, dùng nội tình chư hầu chi tử của ngươi, nếu như còn đấu không lại một sáu mạch chân khí bình thường, vậy ngươi tìm khối đậu hủ đâm chết đi. Đừng có lại tự xưng là huynh đệ của ta.

Tuyên Bàn tử mặt mày hớn hở:

- Quả nhiên là Trần ca đau lòng ta nhất. Ca, một ngày làm ca, chung thân là ca. Ha ha, nhận thức Trần ca, quả nhiên là một sự kiện đắc ý nhất nhân sinh của Bàn tử ta. Trần ca, ngươi nói ta có phải tuệ nhãn thức châu hay không. Ở thời điểm nhân sinh ngươi ngã lòng nhất, chỉ có hai huynh đệ Bàn tử ta cùng Hồ Khâu Nhạc. Chậc chậc, ta thật sự có chút cam thấy vì ánh mắt của mình mà khuynh đảo rồi.

Trong mắt Hồ Khâu Nhạc, cũng lóe ra hào quang kích động cuồng hỉ. Tâm tình của hắn giờ phút này, cũng không tỉnh táo hơn Tuyên Bàn tử bao nhiêu.
Chương 90 Bàn tử nghịch tập

Chỉ là, Tuyên Bàn tử tại chỗ đột phá, mà Hồ Khâu Nhạc tạm thời còn không có đột phá.

Nhưng mà, đột phá hay không đột phá, kỳ thật đã không trọng yếu. Đã có pháp môn《 Chân Huyệt Cộng Chấn 》này, thời gian về sau tu luyện, chắc chắn có thể rút ngắn rất nhiều.

Hơn nữa, võ đạo chi lộ sau này, cũng sẽ thiếu đi rất nhiều đường quanh co, thiếu rất nhiều nhấp nhô.

Tu luyện ở Chân Khí cảnh, rất nhiều người cũng không phải là thiên phú không đủ, mà là ở thăm dò chân khí yếu huyệt tiếp theo, xuất hiện bình cảnh, chậm chạp không cách nào tìm được vị trí tiếp theo mà thôi.

Đây là vấn đề ngộ tính, không phải cố gắng có thể đền bù.

Mà pháp môn《 Chân Huyệt Cộng Chấn 》này, thì có thể triệt tiêu tác dụng phụ do ngộ tính chưa đủ mang đến. Cho nên nói, môn công pháp này, tuyệt đối là tồn tại siêu việt Đông Phương Vương Quốc.

- Có lẽ, công pháp như thế, ở trong những Ẩn Thế Tông Môn kia mới có a? Hơn nữa, cũng không phải đệ tử bình thường có thể tu luyện?

Trong lòng Hồ Khâu Nhạc nghĩ lấy, đối với Giang Trần sùng bái cùng bội phục, lại càng thêm phát ra từ đáy lòng.

- Trần ca, ta quyết định, ba ngày sau, ta sẽ đi trấn áp Tuyên Viên. Các ngươi là huynh đệ của Bàn tử ta, đến lúc đó nên đi cổ động cho ta a.

- Ta nhất định đi.

Hồ Khâu Nhạc gật đầu.

- Tốt, ta cũng thuận tiện đi xem náo nhiệt.

Giang Trần đáp ứng.

...

Ba ngày sau, Giang Trần đi vào Kim Sơn Hầu phủ.

Nhìn ra được, Tuyên Bàn tử che dấu vô cùng sâu, lúc này đây, hắn rõ ràng ngay cả lão tử của mình cũng dấu diếm. Xem ra, Tuyên Bàn tử là quyết tâm muốn trên lần luận võ này, hung hăng đánh bại Tuyên Viên, cho toàn bộ Kim Sơn Hầu phủ một kinh hỉ lớn.

Kim Sơn Hầu cùng Giang Hãn Hầu là thế giao, nhìn thấy Giang Trần xuất hiện, Kim Sơn Hầu hơi có chút ngoài ý muốn. Vương đô trong khoảng thời gian này phong vân biến hoá, Kim Sơn Hầu cũng đã nghe được một ít tin đồn về Giang Trần. Mà ở Long Đằng Hầu phủ, Kim Sơn Hầu càng là tận mắt chứng nhận biểu hiện của Giang Trần.

Cho nên, đối với Giang Trần, Kim Sơn Hầu vẫn tương đối phức tạp. Trước kia, hắn cảm thấy nhi tử cùng Giang Trần pha trộn, hoặc nhiều hoặc ít có chút không nên thân.

Bất quá niệm tình hai nhà thế giao, hắn cũng không có nói thêm cái gì.

Nhưng mà, Giang Trần một loạt biến hóa, lại để cho Kim Sơn Hầu có chút xem không hiểu. Hắn cũng hoài nghi Giang Trần này là cố ý ẩn dấu thực lực?

Vì thế hắn còn hỏi vòng vèo qua Tuyên Bàn tử mấy lần, Tuyên Bàn tử cái khác không am hiểu, giả vờ ngây ngốc lại trình độ nhất lưu, mặc cho lão tử hắn vòng vèo như thế nào, hắn thủy chung giả ngu, một chữ cũng không hé.

Sau khi đủ lễ, trên mặt Kim Sơn Hầu có chút ngưng trọng, cũng không có bởi vậy mà giảm:

- Hiên nhi, Tuyên Viên này đột nhiên vọt tới sáu mạch chân khí. Mà mấy trưởng lão trong gia tộc, ẩn ẩn cùng người của Long Đằng Hầu phủ đi rất gần. Vi phụ hoài nghi, trong Kim Sơn Hầu phủ chúng ta, đã xuất hiện một đám phản đồ ăn cây táo, rào cây sung.

Kim Sơn Hầu ngữ ra kinh người, ở đây cũng không có người ngoài, hắn dứt khoát đem tình thế nghiêm trọng nói rõ ngọn ngành cho Tuyên Bàn tử.

Tuyên Bàn tử cười hắc hắc:

- Yên tâm đi phụ thân, không quản bọn hắn làm khỉ gió gì, hôm nay nhi tử của ngươi ra tay, hết thảy trấn áp!

- Hiên nhi, tuy Tuyên Viên chưa chắc là chính quy tu luyện sáu mạch chân khí, nhưng ngươi cũng không thể khinh địch. Trận chiến này, nếu như không thể lực địch, ngươi cũng đừng ham chiến, chúng ta lại từ từ tính tiếp.

- Ta nói phụ thân, ngươi không thể đối với con của ngươi có chút tin tưởng sao?

Tuyên Bàn tử kháng nghị nói.

Đang lúc nói, một gã trưởng lão trong tộc vội vàng đi tới, mang theo một tia mỉm cười kỳ quái:

- Hầu gia, Tuyên Viên đã đến lôi đài tỷ võ, bên Trưởng Lão Hội kia, phái ta đến mời Tiểu Hầu gia tiến đến nghênh chiến.

- Hừ, ngược lại là vô cùng nóng vội!

Kim Sơn Hầu có chút không vui.

Nhưng Tuyên Bàn tử lại như bóng da bắn lên, con mắt tách ra sắc thái cuồng dã khi sắp hành hạ người.

- Rốt cuộc đã tới sao? Ta cũng đã đợi không kịp.

Vụt!

Tuyên Bàn tử dùng tốc độ kinh người, hướng lôi đài tỷ võ phóng đi, chỉ lưu lại một tàn ảnh mập mạp.

Kim Sơn Hầu trợn mắt há hốc mồm, hắn có chút kỳ quái, sao nhi tử gần đây đều tiêu cực tránh chiến, đột nhiên chiến ý dạt dào như thế? Cái này không giống phong cách của hắn a.

Bên cạnh lôi đài tỷ võ, tốp năm tốp ba, đã tụ tập rất nhiều người hầu trong phủ, Kim Sơn Hầu phủ cùng Giang Hãn Hầu phủ là không giống.

Giang Hãn Hầu phủ, Giang gia nhân khẩu không vượng, cũng không tồn tại nhiều cỗ thế lực như vậy. Trên cơ bản, Giang gia hết thảy, đều là Giang Phong định đoạt.

Mà Kim Sơn Hầu phủ, bởi vì Kim gia nhân khẩu tràn đầy, cho nên phân ra rất nhiều chi nhánh. Ở toàn bộ Kim Sơn Hầu phủ, các loại chi nhánh mọc lên san sát như rừng.

Tuy Kim Sơn Hầu nắm quyền, nhưng cũng không có thiếu thế lực cản tay, để cho hắn nhiều khi cũng không khỏi khó xử.

Mà lần này xuất hiện Tuyên Viên, đúng là Trưởng Lão Hội trêu ghẹo ra.

Vốn, Kim Sơn Hầu là hoàn toàn có thể một ngụm cự tuyệt. Dù sao, Chư Hầu Lệnh là phụ tử truyền thừa, thiên kinh địa nghĩa. Nhưng mà Trưởng Lão Hội lại đập vào cờ hiệu đại nghĩa, nói Chư Hầu Lệnh phải do người trẻ tuổi mạnh nhất trong gia tộc kế thừa, cho nên mới có trò khôi hài như vậy.

Nếu như Kim Sơn Hầu cự tuyệt, đối với danh tiếng của Tuyên Bàn tử tất sẽ tổn hại. Về sau Tuyên Bàn tử muốn thuận lợi kế vị, muốn thuận lợi khống chế cục diện, chỉ sợ sẽ không có dễ dàng như vậy.

Cho nên, Kim Sơn Hầu vẫn muốn mượn cơ hội này, bức bách nhi tử không cầu phát triển thoáng một phát.

- Xem, Tiểu Hầu gia đến rồi.

- Cái gì Tiểu Hầu gia chứ. Lôi đài hôm nay, nếu như hắn thất bại, hắn liền không phải Tiểu Hầu gia rồi. Nhiều lắm tính toán là thế tử a.

- Hừ, ngươi có ý tứ gì? Hẳn là đồng bọn của Tuyên Viên? Chỉ là đệ tử bàng chi, cũng đòi ngấp nghé đại vị chư hầu chính thống?

Không thể không nói, trong Kim Sơn Hầu phủ, về quyền kế thừa hầu vị, sinh ra rất nhiều trận doanh.

Tuyên Bàn tử giờ phút này, thay đổi lấy loại trạng thái bùn nhão vịn không lên tường trước kia, không chút hoang mang đi lên lôi đài, con ngươi hơi híp, nhìn chằm chằm vào Tuyên Viên.

- Tuyên Viên, sao ngươi không tìm tấm gương soi mình? Lấy ngươi, cũng muốn kế thừa Chư Hầu Lệnh? Cha mẹ ngươi không có nói cho ngươi biết, nằm mơ cũng không nên mơ như vậy sao?

Tuyên Bàn tử cùng Giang Trần lăn lộn, bản lĩnh nói ác độc tự nhiên sẽ không kém.

Tuyên Viên là nhân vật do Trưởng Lão Hội móc ra, muốn thân thế, cái kia là kém xa Tuyên Bàn tử. Nghe Tuyên Bàn tử nói như vậy, cổ mẫn cảm tự ti trong nội tâm, lập tức để cho sắc mặt hắn trầm xuống.

- Tuyên Hiên, ngươi thân là Kim Sơn Hầu thế tử, lại không cầu phát triển. Tuyên Viên ta sở tác sở vi, bất quá là cân nhắc tiền đồ của Tuyên gia mà thôi.

- Ơ ơ, nói rất êm tai a. Đừng nói cho ta, các ngươi ở đây, không có cẩu của Long Đằng Hầu a?

Sắc mặt Tuyên Bàn tử trầm xuống.
 
Advertisement

Bình luận facebook

Users who are viewing this thread

Back
Top Bottom