• ĐỔI TÊN MIỀN VIETWRITER.CO SANG VIETWRITER.ONE TỪ NGÀY 12/3

New Mệnh Khuyết Trường An

  • Chương 4

Bầu trời về chiều, ánh nắng mặt trời đỏ rực chiếu sáng thế gian này trước khi chính thức tắt đi những tia nắng đầu tiên.

Trên đường đi Gia Nghi dã dặn dò những điều mà Như Nhã nên làm khi cô thi pháp, trọng tâm đầu tiên là phải bảo vệ bản thân thật tốt cuối cùng cô dặn Bánh Gạo kiểm tra quỷ khí để tránh bị đột kích bất ngờ.

Khi xe dừng trước miếu thì tia nắng cuối cùng cũng tắt ngúm, trước cửa miếu vì lâu ngày không có người lui tới nên cỏ dài mọc cao, tường cũng xuất hiệnn rêu xanh có vài chỗ còn bong chóc.

Nhưng cô cảm nhận được linh khí từ ngôi miếu này, chắc chắn vị được thở cúng trong miếu này còn tồn tại. Và vẫn nhận được hương khói của mọi người.

Gia Nghi và Nhữ Nhã nhìn nhau sau đó thận trọng tiến vào bên trong.

Gia Nghi một tay làm ấn, một tay giữ đèn dẫn hồn đi phía trước, Như Nhã ở phía sau cầm lấy pháp khí cùng Bánh Gạo từng bước theo sát phía sau. Dù chỉ đoạn đường ngắn nhưng cũng khiến cả hai người đề cao cảnh giác.

Nhưng khi bước vào miếu lại làm cho cả hai kinh ngạc, ngôi miếu sạch sẽ gọn gàng. Thậm chí không nhìn thấy dấu vết hư hao vì lâu ngày không có người ghé lại, Gia Nghi thu lại ánh mắt yên tâm giao phía sau cho Như Nhã rồi tiến lên phía trước, đứng trước mặt tượng thờ.

- Hậu bối Trần Gia Nghi xin phép quấy rầy sự yên tĩnh của ngài. Lần này đến đây là có việc cần nhờ, xin ngài ra tay giúp đỡ.

Ngọn đèn trước ngực của cô lay động dữ dội, nhưng ngọn lửa tưởng chừng nhỏ bé ấy lại không tắt cứ hiên ngang tỏa sáng. Dù nhỏ bé nhưng lại rực rỡ vô cùng.

Bánh Gạo đột nhiên cất tiếng:

- Chị ơi, ông...đang cười ạ.

Gia Nghi giật mình nhìn kỹ lại bức tượng, quả thật trên gương mặt bức tượng xuất hiện một nụ cười rất khẽ. Như Nhã lần đầu tiên thấy cảnh này cũng ngơ ngác nhìn chằm chằm.

Thật sự không thể ngờ, Gia Nghi không làm phép không dùng pháp khí mà thật sự có thể khiến thần linh xuất hiện.

Nếu để Gia Nghi xuất thân từ con cháu các gia tộc lớn thì chắc chắn các gia tộc đó sẽ tự hào đem cô đi khoe khắp nơi, coi cô là báu vật mà cung phụng. Chứ không cần phải ở đây liều mạng đánh đổi.

Nhận ra Như Nhã mất tập trung Gia Nghi vội lên tiếng:

- Tập trung lại, không được lơ là.

Như Nhã nghe tiếng liền thua lại suy nghĩ, tay nắm chặt pháp khí.

Lúc này ở phía sau bức tượng, một ánh sáng vàng khẽ lóe lên rồi dần trôi đến trước mặt của hai người.

Khi nhìn rõ cả hai liền chấn động, đứa bé được bao bọc trong linh khí đang nhắm mắt ngủ, ngoan ngoãn đáng yêu.

Nhưng khi nhìn đến sợi dây rốn bị quỷ khí ăn mòn, đang có dấu hiệu tiếp tục phát triển. Gia Nghi liền trầm giọng:

- Như Nhã trong túi của chị có một cây kéo, em giúp chị lấy ra nhé.

Như Nhã nghe vậy liền lấy ra từ trong túi cô một cây kéo cũ, lưỡi kéo mẻ lỗ chỗ, thân kéo còn hơi rỉ sét.

Chiếc kéo này thật sự có thể sử dụng được sao?

Như không nhìn thấy sự thắc mắc của Như Nhã, Gia Nghi quay người đưa đèn dẫn hồn cho Bánh Gạo:

- Em giữ chắc nhé. Lát nữa chị sẽ để em bé vào trong đây, em chỉ cần giữ cẩn thận là được.

Bánh Gạo cầm lấy ngọn đèn gật đầu. Căn dặn xong xuôi, mới từ tay Như Nhã lấy lại chiếc kéo cũ kia.

Vừa nhẩm chú ngữ, Gia Nhi vừa cắt tay lấy máu tưới lên thân kéo. Giây phút chiếc kéo được tưới máu, phát ra ánh sáng đỏ rực phút chốc cả cây kéo như có linh hồn phát ra ánh sáng nhè nhẹ.

- Chị...

Gia Nghi nhìn Như Nhã thành công chặn lời muốn nói ra, thấy cây kéo đã hấp thụ đủ máu liền nói:

- Khi chị cắt dây rốn, nữ quỷ sẽ phát hiện mà lao đến đây lúc đó đám người Tuệ Chi nhất định sẽ bị nữ quỷ tấn công còn có kẻ ở trong bóng tối. Nguy hiểm sẽ ngập tràn, em tập trung chú ý chúng ta nhất định phải thành công.

Như Nhã siết tay, gật đầu kiên định.

Gia Nghi cầm lấy chiếc kéo tiến gần đến sợi dây rốn kia, khi chiếc kéo vừa chạm vào thì hai luồn quỷ khí và linh khí mạnh mẽ va chạm, tay cầm kéo của Gia Nghi run lên một cái nhưng cô vẫn cắn răng giữ chặt:

- Đoạn nhân- Đoạn quả.

Phập!

Tiếng kéo cắt lên làm rúng động một cõi, sợi dây rốn như có linh hồn gào thét dữ dội rồi biến mất. Đứa bé khẽ cử động rồi ngoan ngoãn bay vào đèn dẫn hồn trên tay Bánh Gạo, giây phút đứa bé hòa vào đèn dẫn hồn thì Gia Nghi cũng buông lỏng kéo ngã phịch xuống đất, mặt mày trắng bệch.

Ở phía bên kia, Tuệ Chi và Văn Khang đồng thời nghe thấy một tiếng hét xé trời.

Nữ quỷ như phát điên.

Dù mặt đất trải đầy gạo nếp và rượu đã làm phép, cô ta vẫn không hề chậm lại, điên cuồng lao về phía hai người, da thịt bị thiêu đốt bốc lên từng làn khói đen.

- Cẩn thận!

Tuệ Chi lập tức tung phù chú, vô số lá bùa kết thành một tấm lưới ánh sáng bao vây nữ quỷ.

Nhưng cô ta như không còn cảm nhận được đau đớn, hết lần này đến lần khác lao vào tấm lưới, phát ra những tiếng rít chói tai khiến không khí rung chuyển.

Văn Khang cầm kiếm gỗ đào, chớp lấy từng sơ hở mà tấn công.

Kiếm chạm vào thân quỷ chỉ để lại vài vết cháy xém nhỏ bé.

Không đủ.

Hai người liếc nhìn nhau, ánh mắt cùng lúc trở nên nghiêm trọng.

Lập trận!

Trong miếu Như Nhã đỡ Gia Nghi đứng lên, Bánh Gạo cũng lo lắng nhìn theo cô.

Gia Nghi lắc đầu tỏ ý không sao nhưng đột nhiên mặt cô biến sắc nhìn chằm chằm ngoài cửa miếu.

Chẳng biết từ bao giờ ngoài miếu lại xuất hiện lệ quỷ, ánh mắt ác độc nhìn chằm chằm bọn họ.

Như Nhã nhìn theo ánh mắt của cô cũng giật mình kêu khẽ:

- Lệ quỷ. Sao có thể...

Nhưng Như Nhã không nói tiếp vì nhận ra đến “mẫu tử trấn tâm” còn có thể xuất hiện thì một con lệ qủy có là gì.

Gia Nghi đứng thẳng người, khẽ đẩy Như Nhã ra sau lưng:

- Đứng sau chị, Bánh Gạo em ra phía sau tượng thờ đi.

Nếu là bình thường cô sẽ xem thường con lệ quỷ này nhưng hiện tại linh lực đã cạn, lại còn dùng máu làm vật tế.

Chỉ sợ trận này chỉ có thể liều chết thôi.

Nhưng chết thì có thể cùng Trường An làm đôi vợ chồng quỷ, cũng không tệ lắm.

Đột nhiên Như Nhã ở phía sau kéo cô ra, tự bản thân đứng ở phía trước:

- Chị không đủ sức chống lại nó đâu. Để em.

Gia Nghi muốn nói gì đó nhưng Như Nhã đã lên tiếng:

- Chị đã cạn linh lực rồi giờ mà ra chẳng khác nào dâng mạng. Hơn nữa chị có thể vì người khác mà hi sinh, mọi người cũng có thể vì chị mà hi sinh. Chị không cần phải một mình gánh gồng hết tất cả... Chị không phải thần thánh, thần thánh cũng có nhiều việc không thể làm, một người thường như chị cũng vậy.

Gia Nghi chấn động nhìn chằm chằm bóng lưng cô gái trước mặt, môi khẽ mỉm cười.

Đứa bé này trưởng thành rồi.

Thấy Gia Nghi không phản đối, Như Nhã liền lập tức lấy ra pháp khí hộ thân của mình. Vừa nhìn thấy Gia Nghi khẽ nhướn mày, ánh mắt tràn ngập thích thú.

Vẻ ngoài của Như Nhã thiên theo hướng nhẹ nhàng nhưng không ngờ pháp khí của cô bé lại là là một chiếc roi da. Thân roi có màu nâu đỏ, ánh lên ánh sáng nhẹ.

Là một pháp khí không tồi.

Lệ quỷ còn e dè ngôi miếu nhưng khi thấy Như Nhã tiến lên rút ra pháp khí, hành động này đã trực tiếp làm nó nổi điên. Một kẻ yếu ớt lại dám phản kháng nó.

Phải chết, phải chết hết.

Lệ quỷ bất chấp lao vào miếu thờ, đôi tay đen nhẻm cùng những cái móng dài ngoằng sắc bén lao nhanh về phía Như Nhã. Như Nhã dùng roi da đỡ đòn sau đó phản công quất một cái thật mạnh về phía lệ quỷ.

Chát! Chát!

Âm thanh vang lên khắp miếu thờ yên tĩnh, ép lệ quỷ lùi lại vài bước. Đôi mắt nó đỏ ngầu, oán độc nhìn chằm chằm.

Tuệ Chi và Văn Khang vừa đối phó nữ quỷ vừa lập trận. Đến khi mắt trận cuối cùng được tạo ra thì trên người của cả hai đã chảy máu đầm đìa, thấm ướt cả quần áo.

Cả hai nhìn nữ quỷ bị khóa bên trong, liền mệt mỏi ngồi xuống, cánh tay run nhẹ vì vận động quá mức.

- Bên kia chắc đã cứu được đứa bé rồi.- Tuệ Chi nhẹ giọng nói.

Văn Khang ôm lấy cánh tay đang chảy máu, giọng khành khàn:

- Nhưng tại sao họ vẫn chưa qua đây. Chỉ lo là...

Lời nói chưa dứt nhưng cả hai đã ngầm hiểu, hai người đó chỉ sợ cũng đang gặp khó khăn rồi.

Quay lại Như Nhã cô bé vẫn đang chiến đầu với lệ quỷ, nhìn tình hình thì có thể thấy cô bé đang chiếm ưu thế nhưng Gia Nghi nhanh chóng nhận ra, lệ quỷ đang cố gắng tiêu hao thể lực của Như Nhã.

Nó sợ roi da đó nên không dám làm liều tiến lên nhưng nó cũng đang âm thầm bào mòn sức lực của Như Nhã. Một khi cô bé lơ là sẽ một chiêu mà lấy mạng.

Cùng lúc đó lệ quỷ chớp thời cơ lao đến, mùi máu lập tức phản phất trong ngôi miếu. Tay Như Nhã khẽ run, máu theo cánh tay chảy xuống, nhỏ từng giọt xuống đất.

Lệ quỷ thấy cảnh này khoái chí cười khặc khặc:

- Nếu không nhờ cái lão già kia thì chiêu vừa rồi đã cắt đứt cổ họng của mày rồi.

Cả hai người đều hiểu lão già trong miệng lệ quỷ nói là ai, Gia Nghi khẽ cúi đầu cảm ơn với bức tượng.

Sau đó nhìn Như Nhã vẫn kiên trì thẳng lưng đối diện với lệ quỷ. Cô khẽ thở dài, tay chạm vào khóa trường mệnh trên cổ “Trường An, hậu quả lần này anh về giúp em gánh nhé”.

Sau đó nhanh như chớp Gia Nghi dùng máu vẽ một lá bùa trên không khí quát to:

- Bánh Gạo đem đèn để lên tượng thần.

Bánh Gạo nghe lệnh liền nhanh chóng làm theo, đèn vừa yên vị thì Gia Nghi lập tức đem lá bùa đã vẽ xong dán lên người Bánh Gạo.

Phút chốc gió lốc thổi lên, từ người Bánh Gạo toát ra từng tràng quỷ khí đen kịt, đôi mắt gỗ vô hồn bị nhuộm đỏ.

Tách!

Tiếng gỗ nứt vang lên, từ bên trong một luồng khói đen bốc ra từ từ xuất hiện mắt mũi, tay chân. Nhanh chóng xuất hiện một dáng người nhỏ bé bị bao phủ bởi quỷ khí.

Lệ quỷ đang đắc thắng thoáng chốc kinh hoàng, hét lên:

- Tụi mày...đã làm gì.

Mà cách đó không xa, nữ quỷ đang điên cuồng phá trận như bị trấn yểm toàn thân run lên đứng yên không cử động.

Văn Khang chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì Tuệ Chi đã lo lắng nói:

- Gia Nghi gỡ bỏ cấm thuật trên người Bánh Gạo rồi. Nhanh, đến ngôi miếu.

Mà trong thành phố hội đạo pháp gần như rúng động:

- Quỷ tướng xuất hiện. Nhanh, mau gọi mọi người đến.

Mà ở cách đó không xa, một bóng người khẽ nhếch miệng:

- Trần Gia Nghi thật không ngờ bên cạnh cô lại có quỷ tướng. Nhưng không sao... như vậy mới vui chứ.

Phía bên trận chiến, Bánh Gạo bước ra khỏi làn khói đen, vẫn chỉ mang dáng vóc nhỏ xíu nhưng đôi mắt lại tràn đầy ngạo nghễ của kẻ bề trên.

- Không được bắt nạt hai chị.

Gia Nghi mím môi, kéo Như Nhã còn đang ngơ ngác lại:

- Bánh Gạo xử lý nhanh đi.

Bánh Gạo khẽ gật đầu, lao nhanh về lệ quỷ. Lệ quỷ và quỷ tướng chỉ chênh nhau một bậc, nhưng sức mạnh lại là quỷ tướng gần như tuyệt đối.

Cả mấy trăm năm mới có một quỷ tướng, nhưng còn cần điều kiện rất khắc nghiệt mới có thể tạo ra. Hơn nữa quỷ tướng chỉ đứng sau quỷ vương, gần như dưới một người mà trên vạn người.

Lệ quỷ trước sức mạnh của Bánh Gạo chỉ có thể đứng im mặc người xâu xé. Sau khi thuận tay xé nát linh hồn lệ quỷ, Bánh Gạo kẽ phủi tay đôi mắt đỏ tươi nhìn về hai người:

- Mình về chưa ạ?

Gia Nghi ôm đèn nói:

- Đi về thôi.

Cùng lúc đó xe của Tuệ Chi chạy đến, thấy tình hình của cả ba liền kéo lên xe đạp nhanh chân ga về nhà của Gia Nghi. Ở nơi đó, không phải ai muốn vào cũng có thể vào.

Khi cả bọn về đến nơi thì xe của những người trong hội đạo pháp cũng đến, Gia Nghi lạnh lùng nhìn bọn họ, khẽ xoay người nói:

- Bánh Gạo em mang đèn đi cất nhé. Cẩn thận một chút.

Khối gỗ đã hỏng, Bánh Gạo không thể quay về liền dùng luôn thân phận quỷ tướng cầm lấy đèn đi tung tăng vào nhà.

Văn Khang và Như Nhã ở trên xe đã hiểu đại khái tình hình lại nhìn ra cổng thấy hội đạo pháp mặt lạnh lùng nhìn họ. Cả hai thở hắt một hơi, kiên định đứng chắn trước Gia Nghi.

Họ biết cần tuân theo luật, nhưng họ cũng là người. Những gì xảy ra mấy ngày nay họ đều hiểu, đều tự mình cảm nhận.

Cùng lắm thì chịu phạt.
 
Advertisement

Bình luận facebook

Users who are viewing this thread

Back
Top Bottom