• ĐỔI TÊN MIỀN VIETWRITER.CO SANG VIETWRITER.ONE TỪ NGÀY 12/3

New Mệnh Khuyết Trường An

  • Chương 3

Trên xe không khí im ắng lạ thường, Gia Nghi nhìn từng căn nhà, hàng cây đang lướt qua trước mắt trong đầu không ngừng suy nghĩ về chuyện xảy ra.

Trận pháp đó chắc chắcn là muốn đẩy bọn họ vào đường chết, dùng linh lực của bọn họ nuôi dưỡng mảnh đất. Nhưng sẽ là ai?

Hơn nữa lúc nãy ác quỷ không xuất hiện, nếu là cô ta thì cô ta nhất định sẽ ra tay nhưng tại sao cô ta lại không có hành động nào?

Trận pháp bày ra rất tàn độc nếu không phải cô liều mạng đối đầu chỉ sợ sẽ không thể tìm ra đường sống, ai ở thành phố này lại có năng lực mạnh đến vậy?

- Gia Nghi.

Tiếng của Tuệ Chi cắt đứt suy nghĩ của cô, Gia Nghi liền nói:

- Nãy giờ em đang suy nghĩ nên không tập trung.

Tuệ Chi liền ra hiệu để Như Nhã thuật lại lời vừa rồi, Như Nhã liền chậm rãi nói:

- Lúc chị phá trận, em có thấy một thứ giống như quan tài nằm ở dưới đáy hồ, còn có sợi dây gì khá kỳ lạ.

Gia Nghi kiềm lại con đau đớn truyền ra từ lồng ngực, nghiêm túc hỏi:

- Em có chắc không? Sợi dây đó như thế nào?

Như Nhã ngẫm nghĩ một lúc mới lên tiếng:

- Em nắm chắc 8 phần là quan tài. Còn sợi dây đó có màu đỏ, có khá nhiều đường tơ máu hơn nữa một đầu là nằm trong quan tài.

Lúc này Văn Khang mới lên tiếng, giọng nói không còn sự khó chịu ghét bỏ, mà là thật tâm muốn biết:

- Trận pháp chúng ta gặp là gì?

Gia Nghi nghe hỏi cũng bắt đầu giải thích:

- Là “thủy ảnh sát”, giây phút chúng ta bước vào cổng đã trực tiếp vào trận rồi. Khi cậu nhìn vào hồ nước mới kích phát mở trận, còn linh lực là chìa khóa để trận vận hành. Nói chung tên chủ mưu đã vạch ra rất rõ ràng từng bước rồi.

Nói xong cô không kiềm được mà ho vài tiếng, Tuệ Chi lo lắng:

- Em nghỉ ngơi đi, về nhà rồi hãy nói tiếp.

Rất nhanh xe đã về đến nhà, vừa bước vào cổng Gia Nghi đã có cảm ứng liền nhanh chân chạy vào nhà. Ba người nhìn cô chạy nhanh như vậy sợ đã có chuyện liền biến sắc chạy vội theo.

Nhưng khi vừa đến nơi đã thấy Gia Nghi ôm chặt một người, miệng không ngừng nói:

- Anh về rồi, hồi nãy xém tí là anh không thấy em rồi. Anh sẽ trở thành một người góa vợ, cô đơn lạc lõng.

Trường An nhìn ba người phía sau khẽ gật đầu với Tuệ Chi, rồi nhẹ giọng an ủi:

- Anh dựa vào khóa trường mệnh cảm nhận em gặp nguy hiểm nên phân hồn về đây. Nhưng em đã xử lý mọi chuyện rất tốt rồi, rất giỏi.

Như Nhã và Văn Khang đầu đầy thắc mắc nhưng vẫn rất biết điều mà giữ im lặng. Lúc này Bánh Gạo cũng chạy vội ra, âm thanh “cạch... cạch” vang vọng cả căn nhà.

- Trường An, anh về rồi. Chị ấy bắt nạt em.

Nói xong liền ôm lấy chân Trường An như thể anh không phạt chị ấy thì đừng hòng rời đi.

Trường An nhìn một lớn một nhỏ ôm mình, anh khẽ cười sau đó khó khăn đưa cả hai người đi về phía xích đu ở hiên nhà.

Đặt Gia Nghi xuống, rồi lại ôm Bánh Gạo lên xích đu, Trường An mới nhẹ nhàng nói:

- Cả hai ở nhà ngoan một chút, khi trở về anh sẽ đãi món ngon nhé.

Trường An nói xong cả cơ thể dần trở nên trong suốt, Gia Nghi vội đưa tay giữ lấy nhưng chỉ có thể xuyên qua cơ thể của anh. Đến khi anh biến mất hẳn, Gia Nghi vẫn còn đang ngơ ngác nhìn theo, đáy mắt trống rỗng.

Bánh Gạo ngồi bên cạnh cô, liền dùng cánh tay gỗ đầy cứng ngắt vỗ vỗ lên tay cô như an ủi.

Ba người đứng bên cạnh lặng im nhìn cô, Tuệ Chi khẽ thở dài chờ đợi Gia Nghi bình tâm lại, gió lùa vào những bông hoa nhẹ nhàng đưa hương hoa bay khắp lối.

Gia Nghi hít sâu một hơi chậm rãi nói:

- Không sao, chỉ là chưa kịp nói... nhớ anh ấy thôi.

Như Nhã ở phía sau rụt rè lên tiếng:

- Anh ấy... hình như là...

Thấy Như Nhã ngập ngừng, Gia Nghi liền nói thay:

- Là quỷ, là chồng quỷ của chị. Cả hai chúng tôi là kết âm hôn.

Ngoài Tuệ Chi đã biết thì cả hai người còn lại đều sững sờ, im lặng giây lát. Nhưng rất nhanh cả hai đã bình tĩnh lại, cả hai bên đều là người tình ta nguyện bọn họ thì có thể nói gì.

Cả ba người ở lại ăn cơm chiều xong mới rời đi. Gia Nghi hôm nay vì thi triển pháp lực nên mệt sớm, chưa đến mười giờ đã lên giường đi ngủ.

Hồn phách vừa nhập vào thân thể, Trường An đã cảm nhận được cơn đau nhói khi vừa phải vá lại lỗ hổng vừa phải về lại trần gian. Diêm Vương ở một bên lo lắng:

- Ta nói ngươi đừng ỷ bản thân có mười kiếp làm thiện mà muốn làm gì thì làm có được không? Người đến cả quỷ cũng không muốn làm nữa à?

Trường An nuốt xuống vị tanh ngọt trong miệng, khẽ nhìn Diêm Vương cười xin lỗi. Sau đó lại dùng pháp bảo hộ thân cuả mình để vá lại lỗ hổng trước mặt.

Bởi vì là thân phận quỷ nhưng lại có công đức bên người nên pháp bảo của ánh cũng khá đặc biệt- một chuỗi hạt xương trắng. Vừa tà lại vừa chính, cũng như chính con người của Trường An tùy vào mỗi vấn đề mà anh lại có góc nhìn khác nhau.

Mà bên này khi Gia Nghi vừa chìm vào giấc ngủ sâu thì đã bước vào một giấc mộng kỳ lạ.

Gia Nghi nhìn xung quanh, mọi thứ bao trùm bởi một màu đen, phía xa xa có ánh sáng vàng truyền đến.

Gia Nghi đi theo hướng ánh sáng, thì phát hiện đó là một trận pháp nhỏ dùng để bảo vệ thứ gì đó ở bên trong. Khi nhìn kỹ Gia Nghi giật mình phát hiện đó là một đứa bé, dây rốn được kéo dài về hướng bóng tối xa xăm.

Một giọng nói già nua, nhưng lại đầy hiền lành ấm áp vang lên:

- Gia Nghi xin cô hãy giúp bảo vệ đứa bé này. Vì phải duy trì trận pháp bảo vệ nên ta không thể nói rõ ràng, nhưng xin cô hãy giúp ta bảo vệ đứa nhỏ, đừng để đứa nhỏ hóa quỷ.

Lời nói vừa dứt, Gia Nghi giật mình tỉnh giấc, trái tim đập liên hồi. Bánh Gạo ở một bên đầy lo lắng:

- Chị ơi, chị không sao chứ?

Gia Nghi đè nén trái tim đang đập điên cuồng, lắc đầu nói:

- Không sao, chị...

Gia Nghi đang nói dở đột ngột ngưng lại, ánh mắt vụt sáng. Vội vã bấm gọi cho Tuệ Chi:

- Chị dẫn Như Nhã và Văn Khang đến nhà em. Em có một suy đoán khá lớn.

Ba mươi phút sau Tuệ Chi đã phanh gấp trước cửa nhà Gia Nghi, Văn Khang và Như Nhã còn đang ngái ngủ nhưng nhìn vẻ mặt căng thẳng của Gia Nghi cũng liền tỉnh táo lại.

Gia Nghi nhìn ba người đang ngồi chậm rãi kể lại giấc mơ tối qua, rồi đưa điện thoại cho Như Nhã:

- Sợi dây đỏ em thấy có giống như vậy không?

Như Nhã nhìn một lúc rồi kêu khẽ:

- Là nó, em khẳng định. Nhưng sao chị tìm được vậy?

Vừa nghe lời khẳng định của Như Nhã, Tuệ Chi và Gia Nghi mặt biến sắc, ánh mắt lạnh lẽo. Cảm nhận hai người có gì đó kỳ lạ, Văn Khang lên tiếng:

- Đây là cái gì? Hai chị sao lại có vẻ mặt này?

Tuệ Chi lên tiếng, nhưng giọng nói như nghẹn đắng ở cổ:

- Là dây rốn.

Nghe lời này Như Nhã và Văn Khang liền cứng đờ, ánh mắt mở to, mất một lúc Như Nhã mới nói lên suy nghĩ của cả hai:

- Dây rốn. Vậy đứa bé và nữ quỷ kia có khả năng là mẹ con? Vậy...

Văn Khang khó khăn tiếp lời:

- Bọn họ dùng phụ nữ có thai để bày trận.

Gia Nghi siết chặt tay đáp:

- Nếu như không nhầm, bọn họ dùng thuật “mẫu tử trấn tâm”.

Cả ba người còn lại đều hít vào một hơi lạnh.

Văn Khang nghiến răng, giọng bị ép xuống:

- Lũ khốn kiếp.

Như Nhã không nói gì, nhưng đôi tay siết chặt đến trắng bệch đã bán đứng tất cả suy nghĩ.

Phải mất một lúc, Tuệ Chi mới bình tĩnh lại, chậm rãi phân tích:

- Nếu đúng như em nói, vậy đứa bé đang được linh khí bảo vệ. Đó cũng là lý do… trên người nữ quỷ lại mang linh khí.

Ngừng một nhịp, Tuệ Chi nói tiếp, giọng nặng mà rõ ràng:

- Hơn nữa, đứa bé vẫn chưa hóa ác quỷ. Nó… vẫn còn cơ hội đi đầu thai, làm người.

Gia Nghi cũng đăt câu hỏi:

- Nhưng người phụ nữ này là ai? Còn đứa bé nữa?

Đột nhiên Như Nhã cất giọng, run run mất kiểm soát:

- Em từng đọc về thuật này, muốn thuật này có thể phát huy tối đa thì nên dùng những người thân thiết nhất.

Câu nói này làm mọi người như ở hầm băng, lạnh lẽo thấu xương.

Bọn họ tìm ma diệt quỷ nhưng lại mãi không thể diệt được sự ác độc của lòng người.

Lòng tham, đố kị, ganh ghét,... bị những thứ này chi phối thì còn có thể là người sao?

Nhưng rồi mọi chuyện lại rơi vào bế tắc, bởi vì vợ của Trần Minh Hùng còn sống. Moị chuyện lại rơi vào một vòng xoáy không có điểm kết, rốt cuộc sự thật là gì? Nữ quỷ và đứa bé đó có quan hệ thế nào với Trần Minh Hùng.

Mọi người rơi vào dòng suy nghĩ miên man, mãi đến một lúc Gia Nghi mới lên tiếng:

- Trước mắt chúng ta phải tìm cách cứu đứa bé. Không thể nào để đứa bé thành quỷ được.

Bốn người liền dựa vào khả năng của mình để tìm ra phương pháp.

Người thì gọi điện hỏi thăm, kẻ thì tra sách cổ, cứ như vậy trôi qua hết nửa ngày. Nhưng vẫn không tìm ra phương pháp hóa giải.

Gần như không ai có suy nghĩ cho quỷ quái một con đường sống.

Chỉ có một khuôn phép duy nhất “ Thấy quỷ phải diệt”.

Gia Nghi nhìn những tráng sách cổ chứa đầy thuật pháp trừ ma, lại nghe thấy những giọng nói chính nghĩa lại đầy lạnh lùng.

Tất cả chỉ có một con đường là diệt, không thể vì hy vọng mong manh mà đánh cược.

Bánh Gạo từ trong bếp mang ra vài món ăn nhẹ, khẽ đặt lên bàn:

- Mọi người vẫn gặp khó khăn ạ?

Việc Bánh Gạo là quỷ được Gia Nghi chăm sóc là điều mà Như Nhã và Văn Khang đã biết từ hôm qua. Nhưng khi nghe câu hỏi này, cả hai người như nhìn thấy một đứa bé ngây thơ đang đưa mắt nhìn bọn họ.

Lại liên tưởng đến đứa bé nhỏ xíu chưa kịp nhận được sự đẹp đẽ của thế gian này đã phải tiếp nhận sự ghê tởm của lòng người.

Nhưng cả hai bọn họ lại không có cách để cứu đứa bé đó, cũng như không có cách để trả lời câu hỏi tưởng chừng đơn giản này. Trong thế giới của bọn họ vốn dĩ không chứa chấp được bất kể ma quỷ nào, dù là những ma quỷ không có mảy may ác niệm.

Thấy mọi người không đáp lời mình, Bánh Gạo học theo cách Trường An hay an ủi Gia Nghi khi gặp khó khăn, tiến tới trước mắt Như Nhã dùng cánh tay gỗ cứng ngắt khẽ vỗ nhẹ:

- Không sao, đừng lo lắng quá. Nhé!

Như Nhã dù sao cũng là một cô gái mới lớn, cộng thêm những gì đã thấy và cảm nhận những ngày qua rất nhanh mắt đã đỏ lên, hai tay siết chặt. Nhìn Bánh Gạo rồi bất giác nghĩ “từ trước đến nay bản thân đã làm đúng hay sai”.

Gia Nghi nhạy bén cảm nhận được sự khác lạ của Như Nhã, liền lên tiếng:

- Trên đời này không phải ai cũng là người xấu, ma quỷ cũng vậy. Nhưng...ma qủy tốt rất hiếm. Vì vậy đừng nghi ngờ bản thân, cũng đừng nghi ngờ con đường mình chọn.

Như Nhã nhìn Gia Nghi, lại cúi xuống nhìn Bánh Gạo trước mắt, tay siết chặt khẽ buông lỏng.

Tuệ Chi thu mọi hành động vào trong mắt, cuối cùng chỉ đành thở dài. Hai đứa nhỏ này từ nhỏ đã lớn lên trong những giáo điều nghiêm ngặt, ít va chạm sự đời... xem như lần này cho cả hai nhìn rõ thế sự, bớt đi sự cứng ngắt không cần thiết.

Tiếng chuông điện thoại cắt ngang bầu không khí của căn phòng, Tuệ Chi nhìn điện thoại khẽ lên tiếng:

- Trần Minh Hùng.

Nghe thấy cái tên này tất cả mọi người thu lại tâm trạng, tập trung nhìn vào Tuệ Chi bắt máy. Đầu bên kia vang lên giọng nói khàn khàn yếu ớt:

- Xin cô... giúp tôi.

Tuệ Chi nhẹ giọng trấn an ông ta, sau đó hỏi rõ mọi việc. Khi ngắt điện thoại mới nắm rõ tình huống cụ thể, nữ quỷ mạnh lên đang giày vò tra tất ông ta từng đêm khiến ông ta sống trong sợ hãi.

Hiện tại có thể thấy nữ quỷ chưa muốn giết ông ta chỉ là đang chơi trò mèo vờn chuột mà thôi. Nhưng việc gấp nhất hiện nay là tìm được đứa bé, hiện tại đứa bé đang ở đâu?

Ai là người dùng linh khí bảo vệ đứa bé?

Đây mới là vấn đề khó giải quyết nhất, bởi vì theo tình trạng trong giấc mơ thì sợi dây rốn đang dần bị quỷ hóa.

Đứa bé sắp không chờ được rồi.

Đột nhiên Văn Khang đang cúi đầu nhìn điện thoại kêu lên một tiếng:

- Tìm thấy rồi.

Thì ra khi nghe về việc có linh khí bảo vệ đứa bé, Văn Khang đã tra tư liệu của mảnh đất này từ tài liệu mật của bên pháp hội. Cậu ta chưa bao giờ nghĩ rằng nữ quỷ có đủ khả năng để tạo ra linh lực cả, nếu có thì chỉ có thể khống chế để bản thân không lập tức giết sạch mọi người đẩy nhanh quá trình quỷ hóa của đứa bé.

Và cậu ta đã đúng.

Ở hướng Bắc Nam của mảnh đất có một ngôi miếu thờ nhỏ, thờ một người có ơn với người dân ở vùng này- Lý Dũng. Theo tư liệu, năm đó vùng có hổ dữ Lý Dũng không nỡ nhìn bà con chịu khổ liền giăng bây, lập mưu để bắt hổ dữ.

Ông cũng mất trong trận quyết chiến đó.

Dân trong vùng nhớ ơn nên lập miếu thờ, có vài người còn cho con họ nhận ông làm cha xem như tổ tiên mà thờ cúng.

Vì vậy dù ngôi miếu này hiện tại ít ai thờ cúng, nhưng những đứa con nuôi của ông cũng như con cháu của họ vẫn thành tâm thờ cúng, chưa từng gián đoạn.

Lúc này mọi người mới dần nhận ra chân tướng của giấc mơ. Tuệ Chi nhanh tay lấy la bàn ra bắt đầu tính toán, kiểm tra phương hướng theo lời Văn Khang nói. Dưới sự hi vọng của mọi người, Tuệ Chi gật đầu một cái như xác nhận.

Không khí lập tức được giải tỏa, nhưng thời gian không còn nhiều phải lập tức hành động.

- Chị Chi và Văn Khang lấy gạo nếp và rượu rải lên con đường hướng Bắc Nam ngăn chặn quỷ khí tiếp tục tiến vào. Còn em và Như Nhã sẽ dùng đèn dẫn hồn đến miếu xin lại đứa bé.

Nói xong liền gấp gáp bế Bánh Gạo lên nói:

- Em cảm nhận rõ quỷ khí đi theo chị.

Mọi người không ai có ý kiến liền chia làm hai tốp để thực hiện.

Tuệ Chi và Văn Khang vội vàng liên hệ với cửa hàng bán đồ cúng quen thuộc mua một lượng lớn gạo nếp và rượu đã được làm phép. Mặc dù có thể mua ở ngoài nhưng nếu đã được thi triển pháp thuật thì sức mạnh sẽ mạnh hơn.

Đến khi hai người chạy đến cửa hàng, ôm từng túi to túi nhỏ đi ra xe sau đó lại chạy biến làm cho ông chủ và nhân viên của cửa hàng đầy tò mò.

Còn bên phía Gia Nghi và Như Nhã có chút khó khăn- đèn dẫn hồn không đủ nên không thể cho mượn được.

Trong lúc Như Nhã cuống quýt tìm mọi người để mượn đèn, Gia Nghi nắm chặt tay quyết tâm:

- Chúng ta mau đi thôi. Chị sẽ dùng linh khí của chị để bổ sung vào tim đèn.

Như Nhã giật mình, nắm chặt tay của Gia Nghi:

- Không được, đây là đem mạng đi đổi.

Gia Nghi không nói gì kéo Như Nhã ra xe, đạp chân ga phóng nhanh về hướng miếu thờ. Trên xe Gia Nghi chỉ nhẹ nhàng nói:

- Chỉ còn cách liều thôi, đứa bé đó không đáng phải chết bởi lòng tham của con người.

Như Nhã mím môi, hai mắt đỏ hoe nhìn cô, cuối cùng lại im lặng cúi đầu.

Gia Nghi khẽ liếc mắt nhìn bên cạnh, cuối cùng chỉ đành thở dài một tiếng.

Dù gì vẫn chỉ là đứa trẻ nhỏ, chưa hiểu rõ hết sự khắc nghiệt của thế giới này. Có rất nhiều việc mà những kẻ như họ- người tự nhận thay trời diệt ác, phải chấp nhận số phận dùng tất cả những thứ bản thân có để đánh đổi.

Thậm chí là mạng sống.
 
Advertisement

Bình luận facebook

Users who are viewing this thread

Back
Top Bottom