• ĐỔI TÊN MIỀN VIETWRITER.CO SANG VIETWRITER.ONE TỪ NGÀY 12/3

New Mệnh Khuyết Trường An

  • Chương 2

Tuệ Chi bất ngờ hỏi lại:

- Linh khí? Một ác quỷ sao lại có linh khí?

Gia Nghi lắc đầu ra hiệu không biết, cả hai thoáng chốc rơi chìm vào im lặng. Gió khẽ thổi lên, thổi nhẹ lên mái tóc dài của Gia Nghi, mây đen kéo tới báo hiệu một cơn mưa sắp xuất hiện.

Chia tay Tuệ Chi, Gia Nghi bước vào nhà. Thiếu Trường An căn nhà trở nên cô quạnh hẳn, Bánh Gạo từ trong phòng lạch cạch chạy ra:

- Gia Nghi, chị về rồi.

Gia Nghi nằm phịch xuống ghế rầu rĩ đáp:

- Bánh Gạo, Trường An đi được bao lâu rồi.

Bánh Gạo nhăn nhăn gương mặt, vì làm từ gỗ nên động tác này càng làm gương mặt trở nên cứng ngắt đáng sợ, giọng điệu bắt trước người lớn khẽ trầm xuống nhưng lại càng làm cho âm thanh trở nên đáng sợ:

- Chị bám anh ấy quá rồi. Chị phải độc lập hơn chứ.

Gia Nghi xoay người, đưa tay đánh cái “ bốp” lên gương mặt đang giả ngầu lòi của Bánh Gạo nói:

- Em im miệng. Nói nữa thì đừng hòng có đất âm.

Nghe câu này, cả gương mặt Bánh Gạo trở nên hoảng hốt, miệng méo xệch:

- Chị bắt nạt quỷ, đợi Trường An về em sẽ mách anh ấy.

Nói rồi chạy òa đi vào phòng, đóng sầm cửa.

Gia Nghi bật cười thích thú, nhưng rất nhanh lại nhớ đến chuyện xảy ra hôm này liền lấy một tờ giấy gấp một con hạc kể lại mọi chuyện rồi đọc khẩu quyết gửi đến âm phủ. Xong xuôi lại gọi cho Lão Trần bắt đầu kể lể:

- Ba, người không biết nay con gặp chuyện gì đâu? Kỳ lạ lắm.

Đầu dây bên kia nói gì đó, Gia Nghi liền kể lại đầu đuôi câu chuyện đã xảy ra, nói luôn những gì bản thân suy nghĩ.

Mà ở dưới âm phủ, Trường An tay cầm sổ sách cau mày đối chiếu lại một lượt:

- Thiếu một ác quỷ.

Diêm Vương ở bên cạnh cũng lắc lắc đầu nói:

- Đây là ác quỷ ngàn năm trước, nhân lúc rối loạn trốn ra ngoài đến giờ vẫn chưa bắt được.

Trường An nghe xong khẽ khựng lại đôi chút, rồi lại tập trung nhìn vào quyển sổ trên tay. Diêm Vương nhìn Trường An khẽ thở dài:

- Ta nói này, rõ ràng là người 10 kiếp làm thiện cần gì phải cố chấp để thành Quỷ Vương. Bây giờ ngươi nhìn khắp ba cõi có ác quỷ nào mà thân mang 10 kiếp công đức như ngươi không?

Trường An không đáp lời, chỉ xem đó là lời nói cằn nhằn của một người bạn cũ.

Lúc này trận giới khẽ động, một con chim hạc giấy bay vào đáp lên vai Trường An.

Diêm Vương nhìn con hạc giấy, nếp gấp cẩu thả, bùa phép nhìn thì như vẽ loạn nhưng lại rất có quy củ. Cuối cùng vẫn phải mở lời:

- Gia Nghi đúng là rất giỏi trong việc học pháp thuật. Đúng là vẫn như xưa.

Trường An buông sổ xuống, đón lấy con hạc trên vai. Rất nhanh một tràng dài tiếng than vãn bật ra, Diêm Vương đứng một bên cũng phải xoa xoa trán.

Trường An bật cười nói:

- Tính cách cô ấy như vậy đấy, ngài đừng để bụng.

Diêm Vương xoa xoa tay thể hiện không sao, nhưng một câu nói từ hạc giấy khiến cả hai người tập trung lại:

- Nhưng kỳ lạ nhất là trên người nữ quỷ có linh khí. Trường An, quỷ làm sao có thể có linh khí, hơn nữa cô ấy trên tay có dính mạng người rồi.

Trường An khẽ cau mày, đột nhiên một quỷ sai chạy đến nói:

- Diêm Vương, Quỷ Vương trận pháp trấn ác quỷ bị hổng. Sắp không trụ được rồi ạ.

Cả hai nhìn nhau, ánh mắt đầy nghiêm túc. Trường An chỉ kịp nói một câu với hạc giấy rồi thả nó bay về chủ nhân.

Sau đó liền cùng Diêm Vương đến chỗ trận pháp.

Ở dương gian trời bắt đầu mưa to, mây đen che phủ, tiếng gió gào thét tựa như sự nổi giận của ông trời. Nhưng cả cơn mưa lại chẳng hề có lấy một tia chớp hay một tiếng sét, Gia Nghi nhìn trời cau mày.

Lúc này lão Trần đột ngột nói:

- Gia Nghi, mắt thấy tai nghe chưa chắc là sự thật.

Nói xong liền cúp máy, mà con hạc giấy cũng vừa vặn quay về đáp lên người Gia Nghi. Giọng nói trầm của Trường An vang lên:

- Mắt thấy tai nghe chưa chắc là thật. Gia Nghi, đừng nhìn nghe bằng tai hay mắt hãy cảm nhận. Em chỉ cần tin cảm giác của bản thân.

Truyền tin xong con hạc nhanh chóng hóa thành tro bụi, cô trầm ngâm xâu chuỗi toàn bộ. Nhưng mọi thứ như bị phủ một lớp sương mờ, có thể thấy nhưng không thể chạm vào.

Lúc này điện thoại báo có tin nhắn đến “ Gia Nghi, mai chúng ta cùng nhau đến mảnh đất kiểm tra”.

Sau khi hẹn giờ với Tuệ Chi xong, Gia Nghi bước vào phòng rất nhanh đã chìm sâu vào giấc ngủ. Cơn mưa dữ dội ngoài kia cũng chẳng thể ảnh hưởng đến giấc ngủ người trong phòng.

Trần Minh Hùng một mình bước đi trong căn nhà rộng lớn, khi mọi người rời đi hết trong căn nhà này chỉ còn một mình ông ta.

Bất chợt ông ta như có ảo giác, nhìn thấy một nhà ấm êm, lại thấy con cái sum vầy nhưng lại không có tiền. Chính vì vậy ông ta sực tỉnh, tay nắm chặt lấy lá bùa ở cổ lầm bầm

“Không, tao không sai. Tao chỉ muốn có cuộc sống tốt hơn mà thôi, tao không sai.”

Lúc này phía sau ông ta xuất hiện một bóng người, ánh mắt đầy oán độc nhìn chằm chằm nhưng vì e sợ lá bùa mà không dám tiến lên. Rồi rất khẽ nở nụ cười ác ý, dần chìm vào bóng tối.

Sáng hôm sau, sau trận mưa đêm qua không khí có phần mát mẻ hơn rất nhiều. Hiếm khi Gia Nghi thức dậy mà không cần phải gọi Bánh Gạo liền dùng giọng tự hào nói:

- Chị có thể thức dậy mà không cần ai gọi rồi. Trường An mà biết chắc vui lắm.

Gia Nghi mở tủ lạnh lấy đồ ăn mà anh đã nấu sẵn cho cô, nghe vậy liền đưa chân đá Bánh Gạo một cái lăn lông lốc.

Bánh Gạo đứng lên sau cú đá, ánh mắt nhìn Gia Nghi đầy lên án sau đó liền phụng phịu rời đi. Thấy cảnh này Gia Nghi bật cười nói:

- Lát chị đi có chút việc, nhớ canh nhà nhé.

Đáp lại cô là tiếng đóng cửa đầy lạnh lùng, Gia Nghi khẽ nhún nhún vai rồi lấy đồ ăn vừa hâm nóng ra ăn.

Sau khi Gia Nghi chuẩn bị xong xuôi thì Tuệ Chi cũng vừa đến, theo sau còn có hai cái đuôi nhỏ.

Hai người theo sau Tuệ Chi một nam một nữ, nam có gương mặt cương trực chính nghĩa, nữ lại thiên về dịu dàng và quan sát hơn. Nhưng ánh mắt người nam dành cho cô lại có chút quen thuộc, đây chẳng phải là giống y đúc ánh mắt đám người chính nghĩa nhìn kẻ tạp nham như cô à.

Tuệ Chi lúc này mới lên tiếng giới thiệu:

- Đây là mấy đứa học trò sắp tốt nghiệp, đi theo chị lấy thêm kiến thức thực tế. Văn Khang, Như Nhã mau chào Gia Nghi đi.

Cô gái tên Như Nhã khẽ gật đầu chào, còn người nam tên Văn Khang chỉ “hừ” một tiếng.

Tuệ Chi cau mày:

- Văn Khang nếu em không thể tôn trọng Gia Nghi thì em có thể đi về. Việc cơ bản nhất là tôn trọng người khác bản thân còn không làm được thì làm sao có thể giúp người coi phong thủy, giải tai ương.

Văn Khang đành cúi đầu khuất phục.

Bốn người liền đi đến vị trí mảnh đất đã được người trợ lý gửi tối qua. “Minh đường tụ thủy” là một thế đất đẹp, đất phía trước rộng lớn trong đó lại có một con suối nhỏ chạy qua tụ lại ở một cái ao nhỏ.

Nhưng khi nhìn thấy mảnh đất này Gia Nghi lại khẽ cau mày nhìn chằm chằm vào cánh cổng đang mở sẵn. Cô có dự cảm không lành.

Văn Khang đi ngang cô khẽ nói:

- Sao vậy? Sợ đến lú lẫn rồi à?

Gia Nghi không đáp, quay sang nói với Tuệ Chi:

- Cẩn thận một chút. Em cảm thấy có gì đó không ổn.

Tuệ Chi gật đầu ra hiệu với Văn Khang và Như Nhã, sau đó cả bốn người cùng tiến vào.

Chào mừng họ là cơn gió lạnh lẽo, không phải là cơn gió được tạo ra từ hồ nước mà là cơn gió mang theo quỷ khí.

Cả bọn cẩn thận tiến vào, nhưng đi quanh một lúc vẫn không thấy gì. Văn Khang hết kiên nhẫn, tiến lại gần hồ nước nhìn xuống nói:

- Xem ra chẳng có nữ quỷ nào ở đây.

Vừa dứt câu gió lạnh thổi lên, các tán cây nghiêng ngả theo sức gió. Tuệ Chi nhanh tay kéo Văn Khang lại phía sau mình, dặn:

- Đứng phía sau chị. Không được lơ là.

Mà ngay lúc này Gia Nghi nhìn chằm chằm vào phía hồ nước, hai tay bắt ấn pháp:

- Thiên địa càn khôn, tâm ta làm gương. Hiện.

Nhưng vừa nói xong Gia Nghi đã cảm thấy một luồng sức mạnh đang đè lên người mình, linh lực từ từ bị hút đi.

Bên kia Tuệ Chi cũng gặp tình huống tương tự, nghiến răng nói:

- Có người bày trận không được sử dụng linh lực nữa.

Văn Khang cùng Như Nhã đứng phía sau, vội vàng lấy bùa chú thay phiên nhau dán ở các góc tạo ra một kết giới, nhằm ngăn cản sức mạnh của trận pháp.

Kết giới tạo xong cả hai người Gia Nghi và Tuệ Chi mới thấy nhẹ nhõm đôi chút, nhưng linh lực vẫn đang bị hút đi một cách từ từ.

Lần đầu tiên bắt gặp tình huống này, Văn Khang cùng Như Nhã sau khi tạo kết giới xong đứng im một chỗ đầy lo lắng.

Tuệ Chi nhìn kết giới cũng cau mày:

- Kết giới chỉ có thể trống đỡ đôi chút. Không thể cứ ở đây mãi được.

Gia Nghi âm thầm quan sát thế trận nhưng mãi vẫn không tìm được cách giải quyết. Lúc này câu nhắc của lão Trần và Trường An vang lên “ mắt thấy tai nghe chưa chắc là thật”.

Cô lẩm nhẩm câu này một hồi, đột nhiên tiếng Như Nhã vang lên:

- Kết giới sắp hỏng rồi.

Gia Nghi ngước mắt nhìn lên, sau đó hạ quyết tâm:

- Chị Chi, giúp em một chút. Lát nữa em sẽ phá trận, mọi người hỗ trợ và quan sát giúp em khi trận bị phá. Em nghi ngờ đây là trận lồng trận.

Tuệ Chi tiến lại gần nắm tay cô:

- Không được, quá nguy hiểm.

- Chị, không thử thì tất cả đều sẽ chết. Chị có cách khác sao? Hay là...

Gia Nghi đứa mắt nhìn hai người phía sau nói tiếp:

- Trông chờ vào họ.

Đây không phải là lời nói khinh miệt, mà là sự thật. Ở trong tình huống này, Như Nhã và Văn Khang chỉ là gà mờ, Tuệ Chi thiên về phong thủy không ai hợp hơn cô.

Tuệ Chi khẽ cắn môi, lo lắng nói:

- Cẩn thận.

Gia Nghi từ trong ba lô lấy ra một con rối gỗ quấn tóc và máu của bản thân lên sau đó niệm chú:

- Tóc ta làm dẫn, máu ta làm hồn. Hình nhân sống dậy, thay ta làm mồi.

Vừa dứt câu liền ném rối gỗ ra ngoài, sau đó nhanh chóng lao nhanh ra. Trên tay cầm một mảnh gương vỡ, nhờ có con rối thay thế nên cơ thể Gia Nghi không bị đè ép hoạt động thuận tiện hơn rất nhiều.

Vừa ra khỏi kết giới cô đã cầm lấy mảnh gương ném mạnh xuống hồ:

- Phá.

Gương vừa chạm mặt nước, thì có một âm thanh bể nát vang vọng, con rối gỗ thế thân cũng vừa lúc cạn kiệt, sức mạnh lập tức đè nặng lên Gia Nghi khiến cô khựng lại.

Nhưng cũng vừa lúc đó trận pháp đã phá, hiện lên khung cảnh thật sự.

Hồ nước trong vắt đã biến thành mau đen, cây cối nào còn dáng vẻ xanh tốt thay vào đó là hàng cây chết khô, rũ rượi.

Cả bốn người nhìn cảnh tượng này mà ngây người, Tuệ Chi là người tiếp nhận nhanh nhất, sau khi trận pháp phả bỏ liền tiến đến đỡ Gia Nghi đang ngồi ở dưới đất đứng dậy.

Nương theo lực đỡ, Gia Nghi khó khăn nói:

- Đi nhanh, sau đó chúng ta bàn tính tiếp.

Bốn con người gấp rút ra khỏi cổng, lên xe lập tức rời khỏi nơi nguy hiểm này. Văn Khang ở trên xe nhìn Gia Nghi yếu ớt ngồi ghế trước, mắt đăm chiêu. Hai tay siết chặt lá bùa đang cầm trong tay, nhưng lại nhanh chóng buông ra Như Nhã ngồi bênh cạnh thu hết hành động vào mắt.

Cùng lúc đó ở bên kia thành phố, trong một căn phòng u ám, có một người đang nằm ngả ra đất, miệng không ngừng tuôn máu tươi. Người ở ngoài đẩy cửa vào, nhìn cảnh này cũng chỉ khẽ chậc một tiếng rồi quay đi.

Trước khi đi, dặn dò với người bên cạnh:

- Xử lý cẩn thận, đừng để lại manh mối.

Trời trưa đứng bóng, gió lay động những tán cây như đang lay động vào bức màn bình yên sắp bị phá vỡ.
 
Advertisement

Bình luận facebook

Users who are viewing this thread

Back
Top Bottom