Zyyyv
Tác giả VW
-
Chương 1
- Tác giả
- Zyyyv
- Thể loại
- hiện đại, tâm linh
- Tình trạng
- Đang viết
- Lượt đọc
- 8
- Cập nhật
Gió rít gào từng cơn, ánh trăng bị mây đen che phủ không khó tối tăm ngột ngạt. Một người run giọng đáp:
- Sư phụ... người thật sự muốn bắt con quỷ này sao?
Người được gọi là sư phụ tay phải cầm kiếm gỗ đào, tay trái cầm bùa chú nghiêm giọng nói:
- Nhận tiền người ta thì phải làm việc, hơn...
Lời nói chưa hết câu thì đợt ngột dừng lại, thấy sư phụ không nói tiếp người kia mới giật mình quay lại nhìn thì bắt gặp khoảnh khắc khiến hắn ta sợ đến mức không thể thốt thành lời.
Người sư phụ mà hắn ta luôn nghĩ rằng là kẻ mạnh nhất nay đứng đó, bị ác quỷ chế ngự. Tay của ác quỷ đó không ngừng tiến vào sâu trong lồng ngực. Tiếng da thịt bị xé vang lên trong màn đêm tĩnh mịch, ác quỷ vừa moi móc tìm trái tim vừa nhìn chằm chằm vào người đàn ông đang đứng một bên, ánh mắt tràn đầy khiêu khích.
Đến khi chạm được vào trái tim, ác quỷ vui vẻ kéo mạnh ra ngoài. Trái tim đỏ tươi, còn đang đập “thình... thịch” nằm gọn trong bàn tay ác quỷ, vứt bỏ cái xác vô dụng kia đi. Ác quỷ từng bước tiến đến gần, người đàn ông gào khóc nói:
- Tha... th...a cho... tôi. Tôi... xin... lỗi....
Ác quỷ nghiêng đầu sau đó khẽ nói:
- Quay về kêu hắn ta đến đây. Nếu không ta sẽ giết chết hắn.
Nói xong câu đó liền từ tốn đem trái tim bỏ lên miệng, ăn từng miếng một cách ngon lành. Cảnh tượng hãi hùng đó khiến cho tên đàn ông hét thảm một tiếng rồi bất tỉnh.
Ác quỷ thưởng thức xong bữa ăn liếm khóe môi, nhìn người té xỉu ở dưới đất nhếch môi cười khinh miệt một cái rồi dần lùi vào bóng tối.
---------------------------
Sáng sớm ánh nắng mặt trời khẽ len lỏi vào phòng, người nằm trên giường khẽ lật người. Xoay bên phải một vòng, bên trái một vòng nhưng vẫn chưa có dấu hiệu ngồi dậy. Lúc này một bóng người nhỏ bé chạy vào, bóng dáng chạy có hơi khó khăn khá cứng ngắt, đến bên giường gọi:
- Trần Gia Nghi, chị mau dậy đi. Trường An sắp tức giận rồi.
Lúc này nhìn kỹ mới phát hiện người chạy vô là một con rối gỗ hình người, được khắc tạc tỉ mỉ có hồn, có thể được một thợ lành nghề chế tác. Kỳ lạ ở chỗ không cần có người điều khiển nhưng vẫn có thể nói chuyện, di chuyển.
Người trên giường khẽ nhúc nhích, chậm rì rì ngồi dậy:
-Bánh Gạo, em đừng có sợ anh ấy. Cứ mạnh tay đấm anh ấy như cách em xé quỷ ấy.
Rối gỗ được gọi là Bánh Gạo khẽ lùi lại vài bước:
- Chị đây là muốn đẩy người, à, quỷ vào chỗ chết à. Chị dậy đi, Trường An làm đồ ăn sáng xong rồi đấy.
Gia Nghi đành miễn cưỡng ngồi dậy, bước vào nhà vệ sinh.
Hoàn thành nhiệm vụ được giao Bánh Gạo tung tăng chạy ra ngoài chờ được khen thưởng.
Ở phòng bếp một người đàn ông dáng người cao ráo, khuôn mặt góc cạnh, trên tay đang dọn từng món ăn lên bàn. Trong phòng thoáng chốc tràn ngập hương thơm thức ăn, các món ăn trên bàn sắc hương vị đủ cả.
Tiếng gỗ va chạm vào nhau từ xa đến gần, anh khẽ dừng tay nhìn bóng dáng cao vừa qua đầu gối đang ngửa đầu nhìn anh đầy mong đợi. Trường An khẽ cúi xuống nói:
- Cô ấy dậy rồi à?
Bánh Gạo ngoan ngoãn gật đầu, Trường An khẽ cười từ trong tay biến ra một hộp chứa đất cực âm đưa đến trước mặt Bánh Gạo. Vừa nhìn thấy, Bánh Gạo đã ôm chặt vào lòng nâng niu như vật báu.
Gia Nghi lúc này mới lững thững bước ra, tóc tai bù xù, dang tay đứng im một chỗ. Thấy cảnh này Trường An bất đắc dĩ đứng lên, tiến về phía cô rồi nhấc bổng cô lên ôm vào lòng.
- Em ngủ quá nhiều rồi. Phải chăm chỉ luyện phép.
Gia Nghi dụi đầu vào vai người đàn ông rầm rì:
- Có anh mà, hơn nữa đám người đó thấy em học tạp nham có bao giờ tìm em giúp đâu. Em quản làm gì.
Anh khẽ cười, đôi mắt đầy nuông chiều bế cô đi về phía bàn ăn:
- Ngoan ngoãn ăn sáng đi. Sắp có người tìm em rồi.
Gia Nghi cũng không nghĩ nhiều, dù gì Trường An nói có thì nhất định sẽ có. Đến thì đến, cô có gì mà phải sợ.
Kết thúc bữa ăn, Trường An khẽ xoa đầu cô nói:
- Gia Nghi, anh phải về dưới một chuyến. Có vài việc cần xử lý.
Gia Nghi vừa xem điện thoại vừa nói:
- Bao giờ anh về?
Trường An khẽ nhìn trời ánh mắt khẽ trầm xuống rồi đáp:
- Khoảng vài ngày.
Nói xong liền dặn:
- Em gặp chuyện cũng đừng liều lĩnh. Có gì thì báo anh biết.
Gia Nghi bỏ điện thoại xuống, nghiêm mặt thề thốt:
- Em hứa không làm gì đâu. Sẽ ngoan mà, anh phải tin em.
Trường An im lặng nhìn cô, cuối cùng lại biến ra một sợi dây chuyền khóa bình an đeo lên cổ cô:
- Anh để lại một ít sức mạnh của mình ở trong này, sẽ bảo vệ em khi em gặp nguy hiểm cũng đồng thời báo cho anh biết.
Khẽ chạm vào khóa bình an, sự lãnh lẽo từ đó truyền thẳng vào xương tủy, khiến cô bất giác rùng mình.
Sau khi kiểm tra lại hết pháp trận trong nhà, Trường An mới chịu rời đi.
Anh vừa rời đi sự lạnh lẽo trong căn nhà cũng dần biến mất.
Cũng không phải lần đầu anh rời đi xử lý công việc, nhưng Gia Nghi mãi vẫn không thể quen với việc này.
Bản thân là trẻ mồ côi được lão Trần đem về nuôi, mệnh cách khuyết thiếu, trời không dung, đất không chứa. Là nhờ lão Trần liều mình tìm bảo vật giúp cô giữ mạng, dạy cô thuật pháp bảo hộ chính mình.
Sau này vì lo tính đường dài mà giúp cô kết minh hôn, an ổn cho cô trăm bề mới yên tâm đi du ngoạn muôn nơi.
Bánh Gạo vừa hấp thụ âm khí xong, vừa đi ra đã thấy căn nhà vắng lặng. Thấy Gia Nghi đăm chiêu ngồi trên ghế dài thì lạch cạch chạy đến:
- Gia Nghi đừng buồn. Chị còn em mà.
Gia Nghi khẽ cười ôm lấy Bánh Gạo:
- Ôi chao, may là có em đấy. Chúng ta ra ngoài phơi nắng thôi nào.
Tiếng gõ cửa vang lên, Bánh Gạo từ xích đu nhảy xuống, lạch bạch chạy ra mở cửa. Vừa thấy người đứng bên ngoài, nó liền cười toe toét:
- Chị Tuệ Chi đến chơi ạ.
Tuệ Chi là một trong số ít những người học đạo thuật chính thống vẫn chấp nhận Gia Nghi, còn sẵn lòng qua lại với cô.
Tuệ Chi xoa đầu Bánh Gạo rồi bước vào trong sân. Trước mắt là Gia Nghi đang nằm dài trên ghế, tay cầm quạt nan, thỉnh thoảng khẽ phe phẩy vài cái. Nhìn bộ dạng nhàn nhã lười biếng ấy, Tuệ Chi không nhịn được lên tiếng:
- Gia Nghi, em lại lười rồi. Trường An đâu? Không thúc em luyện phép à?
Nghe giọng nói quen thuộc, Gia Nghi khẽ mở mắt, liếc nhìn một cái rồi lại nhắm lại, giọng lười biếng:
- Anh ấy đi công việc rồi. Chị tìm anh ấy thì mấy ngày nữa hãy đến.
Tuệ Chi lắc đầu bật cười, tiến lên ngồi xuống cái ghế bên cạnh rồi mới nói:
- Chị tìm em. Chỗ chị vừa có người ủy thác xem phong thủy một mảnh đất cũ của gia đình, nghe nói có ác quỷ quấy phá nên cần sửa đổi trấn áp. Nhưng chị thấy mảnh đất này phong thủy hơi lạ nên tìm em.
Gia Nghi khẽ mở mắt, hơi nghi ngờ hỏi:
- Chị tìm em coi phong thủy? Chị là học trò xuất sắc nhất của bậc thầy phong thủy, chị xem không được em làm sao có thể biết được chứ?
Tuệ Chi không đáp lời cô, từ trong túi lấy ra một tờ giấy vẽ hình dạng mảnh đất kèm theo sơ đồ xung quanh.
Vừa liếc nhìn Gia Nghi đã hứng thú ngồi dậy, nhìn vào tờ giấy tấm tắc khen:
- Chủ nhân của mảnh đất này giỏi thật. Vậy mà kiếm được mảnh đất “ minh đường tụ thủy”.
- Đúng vậy, đây là một thế đất tốt trong phong thủy, rất khó gặp nhưng khi gặp chủ nhân miếng đất này chị lại thấy rất kỳ lạ.
Gia Nghi khẽ nhướn mày chờ Tuệ Chi nói tiếp.
- Ông ấy chỉ vừa mới bốn mươi nhưng ấn đường u tối, gương mặt như đã sáu mươi tuổi. Hơn nữa có thể thấy số ông ấy không giàu nhưng sang, con cái đề huề, gia đình yên ấm. Nhưng hiện giờ ông ấy không vợ không con, sức khỏe suy kiệt, còn bị ảnh hưởng đến công việc làm ăn.
Gia Nghi hơi bất ngờ:
- Mảnh đất này là mang thế tụ tài lộc vậy mà ông ta lại công việc trắc trở ư? Thật kỳ lạ. Hay là em với chị đi gặp ông ta một lần nữa có được không? Em hơi tò mò về ông chủ này rồi.
Tuệ Chi gật đầu nói:
- Được, để chị nhắn cho trợ lý của ông ấy.
Sau một hồi liên lạc thì đã hẹn gặp được vào chiều này. Nghe vậy, Gia Nghi liền lười biếng thay bộ đồ ngủ bằng một bộ áo thun quần yếm năng động. Đặt cạnh bản thân Tuệ Chi hơi buồn cười:
- Nhìn như chị dẫn em gái đi dạo vậy.
Gia Nghi khẽ cười, sau đó dặn Bánh Gạo:
- Em ở nhà coi nhà nhé. Chị sẽ về liền.
Tuệ Chi lái xe đưa Gia Nghi đi ra ngoại ô, mất gần ba mươi phút đi xe mới đến được biệt thư nơi chủ nhân mảnh đất đang ở.
Vừa bước xuống xe thấy phong thủy ngôi biệt thự, Gia Nghi đã tặc lưỡi than thở:
- Có tiền thích thật, nhìn xem phong thủy ngôi nhà này tốt chưa kìa. Dựa núi, có sông... Ôi chao, tiền vào như nước.
Nghe lời này Tuệ Chi kiềm nén không đánh Gia Nghi một trận, muốn khen phong thủy nhà tốt sao không nhìn lại nhà mình đi.
Cũng may lúc này trợ lý của chủ nhân mảnh đất đi ra đón bọn họ.
Chủ nhân mảnh đất là ông chủ bất động sản có tiếng- Trần Minh Hùng. Nói về người này như huyền thoại trong giới bất động sản, đi lên từ công ty nhỏ không có tiếng tăm hay chỗ dựa. Vậy mà chỉ vài năm lại phất lên như diều gặp gió, có lần công ty khủng hoảng tưởng như sẽ sụp đổ nhưng không ngờ lại bất ngờ sống dậy như chưa có việc gì xảy ra.
Nhưng lúc này đây người đàn ông nổi tiếng đó lại xuất hiện với dáng vẻ yếu ớt, hai mắt trũng sâu, bước chân nặng nề mệt mỏi. Cả người đều toát ra dáng vẻ sắp bước một chân vào quan tài.
Vừa thấy Tuệ Chi, Trần Minh Hùng đã vội vã nói:
- Xin cô hãy giúp tôi. Tôi bị hành hạ sắp chết rồi.
Gia Nghi đứng một bên quét mắt nhìn căn nhà, sau đó khẽ nhíu mày im lặng nhìn chằm chằm người đàn ông trước mắt.
Tuệ Chi khách sáo nói:
- Ông chủ Trần không cần khách khí, tôi sẽ làm hết sức.
Lúc này Trần Minh Hùng mới chú ý đến cô đang ở bên cạnh:
- Đây là....
Tuệ Chi vội nói:
- Đàn em của tôi, theo tôi học hỏi kinh nghiệm.
Nghe vậy Trần Minh Hùng mới hơi buông lỏng đề phòng mời mọi người ngồi ghế. Vừa ngồi xuống Tuệ Chi đã nói:
- Ngài có thể kể chi tiết mọi chuyện cho chúng tôi biết được không?
Trần Minh Hùng thở dài mệt mỏi:
- Chuyện xảy ra nửa năm trước, lúc đó công ty đột nhiên có vấn đề. Tôi phải trầy trật lắm mới ổn định được tình hình của công ty, sau đó tôi phát hiện sức khỏe giảm sút. Đi khám cũng không ra bệnh, tối ngủ mơ thấy ác mộng quấy phá. Tôi có mới thầy đến xem nhưng cũng không cải thiện.
Nắm bắt được câu cuối, Gia Nghi lên tiếng:
- Ngài nói có mời thầy về xem. Vậy thầy đó nói như thế nào?
Ánh mắt Trần Minh Hùng khẽ lảng tránh, mãi một lúc mới đáp:
- Ông thấy ấy nói mảnh đất tôi mua bị ác quỷ quấy phá nên ông ấy sẽ lập đàn trừ tà. Ai mà ngờ, ông ấy lại bị ác quỷ giết chết.
Câu nói này làm cả hai người chấn động, ác quỷ dính đến mạng người e là khó giải quyết. Hai người khẽ liếc mắt nhìn nhau, sau đó Tuệ Chi nói:
- Đất của ông là thế đất “ minh đường tụ thủy”, vốn dĩ là đất tốt sao lại có ma quỷ trú ngụ, Đã vậy lại là ác quỷ giết người.
Trần Minh Hùng khẽ cứng người, tay vô thức siết chặt nói:
- Tôi cũng không rõ, dù gì làm nghề này kẻ thù nhiều không kể xiết. Có lẽ là vì tôi gây thù với ai đi.
Gia Nghi thu mọi động tác của ông ta vào trong mắt, hơi suy tư.
- Chúng tôi có thể tham quan nhà của ông không?
Lời nói của Tuệ Chi kéo cô về thực tại, lúc này Trần Minh Hùng vội vàng đáp:
- Đương nhiên là được. Tôi hơi mệt để trợ lý của tôi dẫn các cô đi.
Người trợ lý dẫn cả hai người tham quan toàn bộ căn nhà, cả căn nhà được xây để đón nắng nhưng hiện tại lại âm u lạnh lẽo đến kỳ dị.
Đi ngang qua một căn phòng, Gia Nghi hơi dừng lại hỏi:
- Đây là phòng gì vậy?
Người trợ lý dừng bước nói:
- Tôi cũng không rõ. Ông chủ bảo là nhà kho, luôn khóa trái không ai được phép vào.
Gia Nghi nhìn căn phòng một lát rồi lên tiếng:
- Anh làm việc ở đây lâu chưa? Từng gặp bà chủ chưa?
Người trợ lý vừa đi vừa nói:
- Tôi làm cũng khá lâu rồi. Cũng từng gặp bà chủ nhưng sức khỏe của bà chủ khá yếu nên ít khi gặp người khác.
Nghe vậy Gia Nghi cũng không hỏi nữa, im lặng quan sát cả căn nhà như đang ghi nhớ điều gì đó.
Sau khi quan sát hết toàn bộ, Tuệ Chi lên tiếng:
- Tôi sẽ theo dõi và điều tra thêm. Hiện tai chúng tôi xin phép ra về.
Trần Minh Hùng vội vã tiễn hai người ra cửa, đợi chiếc xe đi khuất mới lên tiếng:
- Hồi nãy có hai người họ đã nói gì?
Người trợ lý cúi thấp người kể rõ mọi chuyện, Trần Minh Hùng khẽ nhếch mép:
- Tra đi, càng tra càng tốt. Như vậy mới đúng.
Sau đó quay người đi vào nhà, người trợ lý ở bên cạnh liếc mắt nhìn bóng lưng đã dần khuất của Trần Minh Hùng, khẽ nhếch môi cười nhẹ.
Mà lúc này ở trên xe Tuệ Nghi nói lên nghi hoặc của bản thân:
- Chị cảm thấy ngôi nhà đó rất lạ.
Gia Nghi ngồi ở ghế phụ xe, chán nản lên tiếng:
- Toàn bộ vật trang trí trong nhà đều có tác dụng trấn tà mà, đuổi ma quỷ.
Tuệ Chi vừa tập trung lái xe vừa nói:
- Đúng vậy, rất kỳ lạ. Người giàu tiếc mạng nhưng như Trần Minh Hùng thì có lẽ hơi quá mức.
Đột nhiên Gia Nghi nghiêm giọng:
- Chị, hình như mình vừa đi ngang cây cầu này năm phút trước.
Vừa nghe câu này Tuệ Chi đạp mạnh chân ga, cả hai theo quán tính ngã về phía trước. Vừa ngước mắt lên đã bắt gặp một cặp mắt đầy oán hận, cả gương mặt bị oán khí che mất.
Gia Nghi giật mình đưa tay vuốt vuốt trái tim bị dọa sợ, Tuệ Chi bên kia nói:
- Đừng nhúc nhích, cô ta không thể tấn công chúng ta được. Đây chỉ là ảo ảnh thôi.
Gia Nghi nghe vậy liền quan sát thật kỹ ma nữ trước xe:
- Đúng thật, đây chỉ là tàn hồn. Vậy bản thể của cô ta đang ở đâu?
Lúc này nữ quỷ trước đầu xe mấp máy môi:
- Không muốn chết thì đừng xen vào chuyện này.
Gia Nghi nhìn nữ quỷ đầy hứng thú, cất giọng trêu trọc:
- Chị gái à, chị không muốn tụi tôi xen vào thì phải nói lý do chứ. Nào, cùng phụ nữ với nhau chị nói đi đừng ngại.
Nữ quỷ nhìn về phía Gia Nghi, đôi mắt đỏ rực như máu nhưng dần dần nữ quỷ hòa vào không khí. Từng mảnh vỡ xuất hiện, vỡ toang.
Lúc này hai người mới nhận ra cả hai cách cột điện chỉ còn một đoạn ngắn.
Nếu không phanh kịp thời... chỉ sợ xe nát người đi.
Tuệ Chi gục đầu xuống vô lăng, thở gấp gáp, mồ hôi lạnh chảy ra ướt đẫm. Gia Nghi bên kia vừa xoa mặt vừa cảm thán:
- May quá, xém tí nữa là gương mặt xinh đẹp này bị hủy rồi.
Tuệ Chi vừa tức vừa buồn cười:
- Chị em mình xém tí là ngắm gà khỏa thân rồi, em còn đùa nữa. Em mà bị gì, Trường An không cho chị đi luân hồi luôn mất.
- Không có đâu, anh ấy hiền lắm. - Gia Nghi bắt đầu bênh người nhà.
Tuệ Chi cười khổ, sau khi nghỉ ngơi một lát thì rời khỏi.
Đến trước nhà Gia Nghi trước khi bước xuống xe nói:
- Chị, khi nãy nữ quỷ xuất hiện trên người cô ta có linh khí.
- Sư phụ... người thật sự muốn bắt con quỷ này sao?
Người được gọi là sư phụ tay phải cầm kiếm gỗ đào, tay trái cầm bùa chú nghiêm giọng nói:
- Nhận tiền người ta thì phải làm việc, hơn...
Lời nói chưa hết câu thì đợt ngột dừng lại, thấy sư phụ không nói tiếp người kia mới giật mình quay lại nhìn thì bắt gặp khoảnh khắc khiến hắn ta sợ đến mức không thể thốt thành lời.
Người sư phụ mà hắn ta luôn nghĩ rằng là kẻ mạnh nhất nay đứng đó, bị ác quỷ chế ngự. Tay của ác quỷ đó không ngừng tiến vào sâu trong lồng ngực. Tiếng da thịt bị xé vang lên trong màn đêm tĩnh mịch, ác quỷ vừa moi móc tìm trái tim vừa nhìn chằm chằm vào người đàn ông đang đứng một bên, ánh mắt tràn đầy khiêu khích.
Đến khi chạm được vào trái tim, ác quỷ vui vẻ kéo mạnh ra ngoài. Trái tim đỏ tươi, còn đang đập “thình... thịch” nằm gọn trong bàn tay ác quỷ, vứt bỏ cái xác vô dụng kia đi. Ác quỷ từng bước tiến đến gần, người đàn ông gào khóc nói:
- Tha... th...a cho... tôi. Tôi... xin... lỗi....
Ác quỷ nghiêng đầu sau đó khẽ nói:
- Quay về kêu hắn ta đến đây. Nếu không ta sẽ giết chết hắn.
Nói xong câu đó liền từ tốn đem trái tim bỏ lên miệng, ăn từng miếng một cách ngon lành. Cảnh tượng hãi hùng đó khiến cho tên đàn ông hét thảm một tiếng rồi bất tỉnh.
Ác quỷ thưởng thức xong bữa ăn liếm khóe môi, nhìn người té xỉu ở dưới đất nhếch môi cười khinh miệt một cái rồi dần lùi vào bóng tối.
---------------------------
Sáng sớm ánh nắng mặt trời khẽ len lỏi vào phòng, người nằm trên giường khẽ lật người. Xoay bên phải một vòng, bên trái một vòng nhưng vẫn chưa có dấu hiệu ngồi dậy. Lúc này một bóng người nhỏ bé chạy vào, bóng dáng chạy có hơi khó khăn khá cứng ngắt, đến bên giường gọi:
- Trần Gia Nghi, chị mau dậy đi. Trường An sắp tức giận rồi.
Lúc này nhìn kỹ mới phát hiện người chạy vô là một con rối gỗ hình người, được khắc tạc tỉ mỉ có hồn, có thể được một thợ lành nghề chế tác. Kỳ lạ ở chỗ không cần có người điều khiển nhưng vẫn có thể nói chuyện, di chuyển.
Người trên giường khẽ nhúc nhích, chậm rì rì ngồi dậy:
-Bánh Gạo, em đừng có sợ anh ấy. Cứ mạnh tay đấm anh ấy như cách em xé quỷ ấy.
Rối gỗ được gọi là Bánh Gạo khẽ lùi lại vài bước:
- Chị đây là muốn đẩy người, à, quỷ vào chỗ chết à. Chị dậy đi, Trường An làm đồ ăn sáng xong rồi đấy.
Gia Nghi đành miễn cưỡng ngồi dậy, bước vào nhà vệ sinh.
Hoàn thành nhiệm vụ được giao Bánh Gạo tung tăng chạy ra ngoài chờ được khen thưởng.
Ở phòng bếp một người đàn ông dáng người cao ráo, khuôn mặt góc cạnh, trên tay đang dọn từng món ăn lên bàn. Trong phòng thoáng chốc tràn ngập hương thơm thức ăn, các món ăn trên bàn sắc hương vị đủ cả.
Tiếng gỗ va chạm vào nhau từ xa đến gần, anh khẽ dừng tay nhìn bóng dáng cao vừa qua đầu gối đang ngửa đầu nhìn anh đầy mong đợi. Trường An khẽ cúi xuống nói:
- Cô ấy dậy rồi à?
Bánh Gạo ngoan ngoãn gật đầu, Trường An khẽ cười từ trong tay biến ra một hộp chứa đất cực âm đưa đến trước mặt Bánh Gạo. Vừa nhìn thấy, Bánh Gạo đã ôm chặt vào lòng nâng niu như vật báu.
Gia Nghi lúc này mới lững thững bước ra, tóc tai bù xù, dang tay đứng im một chỗ. Thấy cảnh này Trường An bất đắc dĩ đứng lên, tiến về phía cô rồi nhấc bổng cô lên ôm vào lòng.
- Em ngủ quá nhiều rồi. Phải chăm chỉ luyện phép.
Gia Nghi dụi đầu vào vai người đàn ông rầm rì:
- Có anh mà, hơn nữa đám người đó thấy em học tạp nham có bao giờ tìm em giúp đâu. Em quản làm gì.
Anh khẽ cười, đôi mắt đầy nuông chiều bế cô đi về phía bàn ăn:
- Ngoan ngoãn ăn sáng đi. Sắp có người tìm em rồi.
Gia Nghi cũng không nghĩ nhiều, dù gì Trường An nói có thì nhất định sẽ có. Đến thì đến, cô có gì mà phải sợ.
Kết thúc bữa ăn, Trường An khẽ xoa đầu cô nói:
- Gia Nghi, anh phải về dưới một chuyến. Có vài việc cần xử lý.
Gia Nghi vừa xem điện thoại vừa nói:
- Bao giờ anh về?
Trường An khẽ nhìn trời ánh mắt khẽ trầm xuống rồi đáp:
- Khoảng vài ngày.
Nói xong liền dặn:
- Em gặp chuyện cũng đừng liều lĩnh. Có gì thì báo anh biết.
Gia Nghi bỏ điện thoại xuống, nghiêm mặt thề thốt:
- Em hứa không làm gì đâu. Sẽ ngoan mà, anh phải tin em.
Trường An im lặng nhìn cô, cuối cùng lại biến ra một sợi dây chuyền khóa bình an đeo lên cổ cô:
- Anh để lại một ít sức mạnh của mình ở trong này, sẽ bảo vệ em khi em gặp nguy hiểm cũng đồng thời báo cho anh biết.
Khẽ chạm vào khóa bình an, sự lãnh lẽo từ đó truyền thẳng vào xương tủy, khiến cô bất giác rùng mình.
Sau khi kiểm tra lại hết pháp trận trong nhà, Trường An mới chịu rời đi.
Anh vừa rời đi sự lạnh lẽo trong căn nhà cũng dần biến mất.
Cũng không phải lần đầu anh rời đi xử lý công việc, nhưng Gia Nghi mãi vẫn không thể quen với việc này.
Bản thân là trẻ mồ côi được lão Trần đem về nuôi, mệnh cách khuyết thiếu, trời không dung, đất không chứa. Là nhờ lão Trần liều mình tìm bảo vật giúp cô giữ mạng, dạy cô thuật pháp bảo hộ chính mình.
Sau này vì lo tính đường dài mà giúp cô kết minh hôn, an ổn cho cô trăm bề mới yên tâm đi du ngoạn muôn nơi.
Bánh Gạo vừa hấp thụ âm khí xong, vừa đi ra đã thấy căn nhà vắng lặng. Thấy Gia Nghi đăm chiêu ngồi trên ghế dài thì lạch cạch chạy đến:
- Gia Nghi đừng buồn. Chị còn em mà.
Gia Nghi khẽ cười ôm lấy Bánh Gạo:
- Ôi chao, may là có em đấy. Chúng ta ra ngoài phơi nắng thôi nào.
Tiếng gõ cửa vang lên, Bánh Gạo từ xích đu nhảy xuống, lạch bạch chạy ra mở cửa. Vừa thấy người đứng bên ngoài, nó liền cười toe toét:
- Chị Tuệ Chi đến chơi ạ.
Tuệ Chi là một trong số ít những người học đạo thuật chính thống vẫn chấp nhận Gia Nghi, còn sẵn lòng qua lại với cô.
Tuệ Chi xoa đầu Bánh Gạo rồi bước vào trong sân. Trước mắt là Gia Nghi đang nằm dài trên ghế, tay cầm quạt nan, thỉnh thoảng khẽ phe phẩy vài cái. Nhìn bộ dạng nhàn nhã lười biếng ấy, Tuệ Chi không nhịn được lên tiếng:
- Gia Nghi, em lại lười rồi. Trường An đâu? Không thúc em luyện phép à?
Nghe giọng nói quen thuộc, Gia Nghi khẽ mở mắt, liếc nhìn một cái rồi lại nhắm lại, giọng lười biếng:
- Anh ấy đi công việc rồi. Chị tìm anh ấy thì mấy ngày nữa hãy đến.
Tuệ Chi lắc đầu bật cười, tiến lên ngồi xuống cái ghế bên cạnh rồi mới nói:
- Chị tìm em. Chỗ chị vừa có người ủy thác xem phong thủy một mảnh đất cũ của gia đình, nghe nói có ác quỷ quấy phá nên cần sửa đổi trấn áp. Nhưng chị thấy mảnh đất này phong thủy hơi lạ nên tìm em.
Gia Nghi khẽ mở mắt, hơi nghi ngờ hỏi:
- Chị tìm em coi phong thủy? Chị là học trò xuất sắc nhất của bậc thầy phong thủy, chị xem không được em làm sao có thể biết được chứ?
Tuệ Chi không đáp lời cô, từ trong túi lấy ra một tờ giấy vẽ hình dạng mảnh đất kèm theo sơ đồ xung quanh.
Vừa liếc nhìn Gia Nghi đã hứng thú ngồi dậy, nhìn vào tờ giấy tấm tắc khen:
- Chủ nhân của mảnh đất này giỏi thật. Vậy mà kiếm được mảnh đất “ minh đường tụ thủy”.
- Đúng vậy, đây là một thế đất tốt trong phong thủy, rất khó gặp nhưng khi gặp chủ nhân miếng đất này chị lại thấy rất kỳ lạ.
Gia Nghi khẽ nhướn mày chờ Tuệ Chi nói tiếp.
- Ông ấy chỉ vừa mới bốn mươi nhưng ấn đường u tối, gương mặt như đã sáu mươi tuổi. Hơn nữa có thể thấy số ông ấy không giàu nhưng sang, con cái đề huề, gia đình yên ấm. Nhưng hiện giờ ông ấy không vợ không con, sức khỏe suy kiệt, còn bị ảnh hưởng đến công việc làm ăn.
Gia Nghi hơi bất ngờ:
- Mảnh đất này là mang thế tụ tài lộc vậy mà ông ta lại công việc trắc trở ư? Thật kỳ lạ. Hay là em với chị đi gặp ông ta một lần nữa có được không? Em hơi tò mò về ông chủ này rồi.
Tuệ Chi gật đầu nói:
- Được, để chị nhắn cho trợ lý của ông ấy.
Sau một hồi liên lạc thì đã hẹn gặp được vào chiều này. Nghe vậy, Gia Nghi liền lười biếng thay bộ đồ ngủ bằng một bộ áo thun quần yếm năng động. Đặt cạnh bản thân Tuệ Chi hơi buồn cười:
- Nhìn như chị dẫn em gái đi dạo vậy.
Gia Nghi khẽ cười, sau đó dặn Bánh Gạo:
- Em ở nhà coi nhà nhé. Chị sẽ về liền.
Tuệ Chi lái xe đưa Gia Nghi đi ra ngoại ô, mất gần ba mươi phút đi xe mới đến được biệt thư nơi chủ nhân mảnh đất đang ở.
Vừa bước xuống xe thấy phong thủy ngôi biệt thự, Gia Nghi đã tặc lưỡi than thở:
- Có tiền thích thật, nhìn xem phong thủy ngôi nhà này tốt chưa kìa. Dựa núi, có sông... Ôi chao, tiền vào như nước.
Nghe lời này Tuệ Chi kiềm nén không đánh Gia Nghi một trận, muốn khen phong thủy nhà tốt sao không nhìn lại nhà mình đi.
Cũng may lúc này trợ lý của chủ nhân mảnh đất đi ra đón bọn họ.
Chủ nhân mảnh đất là ông chủ bất động sản có tiếng- Trần Minh Hùng. Nói về người này như huyền thoại trong giới bất động sản, đi lên từ công ty nhỏ không có tiếng tăm hay chỗ dựa. Vậy mà chỉ vài năm lại phất lên như diều gặp gió, có lần công ty khủng hoảng tưởng như sẽ sụp đổ nhưng không ngờ lại bất ngờ sống dậy như chưa có việc gì xảy ra.
Nhưng lúc này đây người đàn ông nổi tiếng đó lại xuất hiện với dáng vẻ yếu ớt, hai mắt trũng sâu, bước chân nặng nề mệt mỏi. Cả người đều toát ra dáng vẻ sắp bước một chân vào quan tài.
Vừa thấy Tuệ Chi, Trần Minh Hùng đã vội vã nói:
- Xin cô hãy giúp tôi. Tôi bị hành hạ sắp chết rồi.
Gia Nghi đứng một bên quét mắt nhìn căn nhà, sau đó khẽ nhíu mày im lặng nhìn chằm chằm người đàn ông trước mắt.
Tuệ Chi khách sáo nói:
- Ông chủ Trần không cần khách khí, tôi sẽ làm hết sức.
Lúc này Trần Minh Hùng mới chú ý đến cô đang ở bên cạnh:
- Đây là....
Tuệ Chi vội nói:
- Đàn em của tôi, theo tôi học hỏi kinh nghiệm.
Nghe vậy Trần Minh Hùng mới hơi buông lỏng đề phòng mời mọi người ngồi ghế. Vừa ngồi xuống Tuệ Chi đã nói:
- Ngài có thể kể chi tiết mọi chuyện cho chúng tôi biết được không?
Trần Minh Hùng thở dài mệt mỏi:
- Chuyện xảy ra nửa năm trước, lúc đó công ty đột nhiên có vấn đề. Tôi phải trầy trật lắm mới ổn định được tình hình của công ty, sau đó tôi phát hiện sức khỏe giảm sút. Đi khám cũng không ra bệnh, tối ngủ mơ thấy ác mộng quấy phá. Tôi có mới thầy đến xem nhưng cũng không cải thiện.
Nắm bắt được câu cuối, Gia Nghi lên tiếng:
- Ngài nói có mời thầy về xem. Vậy thầy đó nói như thế nào?
Ánh mắt Trần Minh Hùng khẽ lảng tránh, mãi một lúc mới đáp:
- Ông thấy ấy nói mảnh đất tôi mua bị ác quỷ quấy phá nên ông ấy sẽ lập đàn trừ tà. Ai mà ngờ, ông ấy lại bị ác quỷ giết chết.
Câu nói này làm cả hai người chấn động, ác quỷ dính đến mạng người e là khó giải quyết. Hai người khẽ liếc mắt nhìn nhau, sau đó Tuệ Chi nói:
- Đất của ông là thế đất “ minh đường tụ thủy”, vốn dĩ là đất tốt sao lại có ma quỷ trú ngụ, Đã vậy lại là ác quỷ giết người.
Trần Minh Hùng khẽ cứng người, tay vô thức siết chặt nói:
- Tôi cũng không rõ, dù gì làm nghề này kẻ thù nhiều không kể xiết. Có lẽ là vì tôi gây thù với ai đi.
Gia Nghi thu mọi động tác của ông ta vào trong mắt, hơi suy tư.
- Chúng tôi có thể tham quan nhà của ông không?
Lời nói của Tuệ Chi kéo cô về thực tại, lúc này Trần Minh Hùng vội vàng đáp:
- Đương nhiên là được. Tôi hơi mệt để trợ lý của tôi dẫn các cô đi.
Người trợ lý dẫn cả hai người tham quan toàn bộ căn nhà, cả căn nhà được xây để đón nắng nhưng hiện tại lại âm u lạnh lẽo đến kỳ dị.
Đi ngang qua một căn phòng, Gia Nghi hơi dừng lại hỏi:
- Đây là phòng gì vậy?
Người trợ lý dừng bước nói:
- Tôi cũng không rõ. Ông chủ bảo là nhà kho, luôn khóa trái không ai được phép vào.
Gia Nghi nhìn căn phòng một lát rồi lên tiếng:
- Anh làm việc ở đây lâu chưa? Từng gặp bà chủ chưa?
Người trợ lý vừa đi vừa nói:
- Tôi làm cũng khá lâu rồi. Cũng từng gặp bà chủ nhưng sức khỏe của bà chủ khá yếu nên ít khi gặp người khác.
Nghe vậy Gia Nghi cũng không hỏi nữa, im lặng quan sát cả căn nhà như đang ghi nhớ điều gì đó.
Sau khi quan sát hết toàn bộ, Tuệ Chi lên tiếng:
- Tôi sẽ theo dõi và điều tra thêm. Hiện tai chúng tôi xin phép ra về.
Trần Minh Hùng vội vã tiễn hai người ra cửa, đợi chiếc xe đi khuất mới lên tiếng:
- Hồi nãy có hai người họ đã nói gì?
Người trợ lý cúi thấp người kể rõ mọi chuyện, Trần Minh Hùng khẽ nhếch mép:
- Tra đi, càng tra càng tốt. Như vậy mới đúng.
Sau đó quay người đi vào nhà, người trợ lý ở bên cạnh liếc mắt nhìn bóng lưng đã dần khuất của Trần Minh Hùng, khẽ nhếch môi cười nhẹ.
Mà lúc này ở trên xe Tuệ Nghi nói lên nghi hoặc của bản thân:
- Chị cảm thấy ngôi nhà đó rất lạ.
Gia Nghi ngồi ở ghế phụ xe, chán nản lên tiếng:
- Toàn bộ vật trang trí trong nhà đều có tác dụng trấn tà mà, đuổi ma quỷ.
Tuệ Chi vừa tập trung lái xe vừa nói:
- Đúng vậy, rất kỳ lạ. Người giàu tiếc mạng nhưng như Trần Minh Hùng thì có lẽ hơi quá mức.
Đột nhiên Gia Nghi nghiêm giọng:
- Chị, hình như mình vừa đi ngang cây cầu này năm phút trước.
Vừa nghe câu này Tuệ Chi đạp mạnh chân ga, cả hai theo quán tính ngã về phía trước. Vừa ngước mắt lên đã bắt gặp một cặp mắt đầy oán hận, cả gương mặt bị oán khí che mất.
Gia Nghi giật mình đưa tay vuốt vuốt trái tim bị dọa sợ, Tuệ Chi bên kia nói:
- Đừng nhúc nhích, cô ta không thể tấn công chúng ta được. Đây chỉ là ảo ảnh thôi.
Gia Nghi nghe vậy liền quan sát thật kỹ ma nữ trước xe:
- Đúng thật, đây chỉ là tàn hồn. Vậy bản thể của cô ta đang ở đâu?
Lúc này nữ quỷ trước đầu xe mấp máy môi:
- Không muốn chết thì đừng xen vào chuyện này.
Gia Nghi nhìn nữ quỷ đầy hứng thú, cất giọng trêu trọc:
- Chị gái à, chị không muốn tụi tôi xen vào thì phải nói lý do chứ. Nào, cùng phụ nữ với nhau chị nói đi đừng ngại.
Nữ quỷ nhìn về phía Gia Nghi, đôi mắt đỏ rực như máu nhưng dần dần nữ quỷ hòa vào không khí. Từng mảnh vỡ xuất hiện, vỡ toang.
Lúc này hai người mới nhận ra cả hai cách cột điện chỉ còn một đoạn ngắn.
Nếu không phanh kịp thời... chỉ sợ xe nát người đi.
Tuệ Chi gục đầu xuống vô lăng, thở gấp gáp, mồ hôi lạnh chảy ra ướt đẫm. Gia Nghi bên kia vừa xoa mặt vừa cảm thán:
- May quá, xém tí nữa là gương mặt xinh đẹp này bị hủy rồi.
Tuệ Chi vừa tức vừa buồn cười:
- Chị em mình xém tí là ngắm gà khỏa thân rồi, em còn đùa nữa. Em mà bị gì, Trường An không cho chị đi luân hồi luôn mất.
- Không có đâu, anh ấy hiền lắm. - Gia Nghi bắt đầu bênh người nhà.
Tuệ Chi cười khổ, sau khi nghỉ ngơi một lát thì rời khỏi.
Đến trước nhà Gia Nghi trước khi bước xuống xe nói:
- Chị, khi nãy nữ quỷ xuất hiện trên người cô ta có linh khí.
Bình luận facebook