-
Chương 4696-4700
Chương 4696 Tộc vương Cương tộc
Quánh tộc có Đại Viên Mãn, hơn nữa còn có hai người, đồng thời đã bày tỏ thái độ. Lục Ly đương nhiên không thể manh động, hắn buộc phải xác định Đại Viên Mãn có thể tra xét đến hắn hay không, bằng không nếu hắn trực tiếp công kích thì chắc chắn sẽ bị cường giả Đại Viên Mãn của Quánh tộc giết chết. Lục Ly suy nghĩ hồi lâu quyết định rút về Thiên Loạn Tinh Vực. Không phải hắn đã sợ, cũng không phải hắn muốn dừng lại ở đây, hắn muốn trở về tìm kiếm một Đại Viên Mãn thử xem sao, hắn nhớ tộc vương Cương tộc có thực lực rất mạnh, không kém là bao so với tộc vương Yểm tộc. Nếu như tộc vương Cương tộc không phát hiện ra hắn thì hắn vẫn có thể tiếp tục đi đến Thiên Cương Tinh Vực. Hắn rời đi Thiên Cương Tinh Vực, đi đến giới diện mà đám Mạc Hoàng ẩn nấp. Đám người Mạc Hoàng đều ở bên này, đợi Lục Ly đến, ba Đầu Sỏ lập tức tới đón. Đám Mạc Hoàng đương nhiên nghe ngóng được tin tức, biết được chuyện Lăng tộc nương nhờ Quánh tộc. - Lục Hoàng! Mạc Hoàng rất khách khí hành lễ nói: - Ngươi đều nghe thấy thông cáo của Quánh tộc cùng Lăng tộc rồi chứ? Lục Ly gật gật đầu, hắn nói: - Ta chuẩn bị trước tiên trở về Thiên Loạn Tinh Vực, các ngươi cũng trở về thôi? - Trở về? Một Đầu Sỏ cau mày nói: - Lẽ nào cứ tính như thế? Nếu dừng ở đây thì Thiên Loạn Tinh Vực chúng ta không còn cách mở ra đường khẩu. Đường khẩu ở những tinh vực khác chắc chắn cũng bị ảnh hưởng, uy danh của Tử Thần chúng ta cũng sẽ chịu ảnh hưởng rất lớn. Mạc Hoàng trừng mắt nói: - Dư Hoàng, ngươi đây là có ý gì? Quánh tộc đã ra tay, ngươi còn muốn tiếp tục để Lục Ly đi chịu chết? Nếu không phục thì ngươi có thể đi! Dư Hoàng ngẩn người, sau đó đỏ bừng mặt nói: - Ta đi thì đi, ta lại sợ Quánh tộc hay sao? - Được rồi! Lục Ly cười nói: - Đối đầu với kẻ địch mạnh thì chúng ta cần phải đoàn kết. Ta cũng chưa có nói sẽ từ bỏ, ta chỉ trở về để chuẩn bị chút ít, nếu như sự tình thuận lợi thì ta có thể tiêu diệt Lăng tộc. Nếu như sự tình không như ý thì ta sẽ không miễn cưỡng. - Được rồi, đi về trước đã! Mạc Hoàng khoát tay, lần này đi đã lâu, hơn nữa hiện giờ tạm thời chưa thể hành động, đi về trước một chuyến cũng được. Mạc Hoàng cùng Lục Ly đều quyết định trở về, hai Đầu Sỏ còn lại cũng không tiện nói gì thêm, toàn bộ đều quyết định trở về, chỉ để lại vài thám báo đỉnh cấp thăm dò tin tức. Lục Ly dặn dò bọn hắn không cần tận lực thăm dò Quánh tộc cùng Lăng tộc, tùy tiện chọn một giới diện ẩn nấp, có tin tức gì quan trọng thì lưu ý là được. Đám Lục Ly cưỡi chiến thuyền bay trở về, lần này Lục Ly không có thời gian, cho nên Mạc Hoàng không ngừng tăng tốc chiến thuyền, chỉ mất thời gian là bốn tháng đã về đến Thiên Loạn Tinh Vực. Sau khi về Thiên Loạn Tinh Vực, Lục Ly trở về Lục gia một chuyến. Phía bên Lục Minh không có chuyện lớn gì, chỉ là Trung Vương Giới đã triệu tập đến một vạn hạt giống tinh anh, đám Lục Nhân Hoàng đã sắp xếp xong xuôi. Lục Ly đi Luận Sự Đường bàn bạc với đám Lê Hoàng cả một đêm, hắn không nói gì chỉ muốn Lê Hoàng liên lạc với tộc vương Cương tộc giúp đỡ hắn một vấn đề nhỏ. Tử Thần cùng Cương tộc là liên minh, quan hệ cũng không tệ. Lê Hoàng không gặng hỏi điều gì, lập tức lấy danh nghĩa Tử Thần truyền lời đến. Chỉ hơn nửa ngày sau phía bên Cương tộc đã truyền tin đến, tộc vương Cương tộc bày tỏ không thành vấn đề, chỉ cần hắn giúp được thì chắc chắn sẽ ra tay giúp đỡ. Tử Thần không có Đại Viên Mãn nhưng Cương tộc thì lại có hai người, tộc vương bọn hắn là một nhân vật hết sức mạnh mẽ, so với tộc vương Yểm tộc cũng không kém là bao. Theo lẽ thường Cương tộc cùng Tử Thần không cùng một cấp bậc, có điều Cương tộc hết sức hiểu rõ mặc dù Tử Thần không có Đại Viên Mãn nhưng so với mười đại chủ tể còn quan trọng hơn rất nhiều! Bởi lẽ sau lưng Tử Thần là Đông Cảnh Chi Vương! Sau khi biết là Lục Ly thỉnh cầu, tộc vương Cương tộc không hề do dự đã đồng ý. Chuyện của Tử Thần hắn không thèm quan tâm nhưng chuyện của Lục Ly hắn lại vô cùng để ý, đừng nói là giúp đỡ một chuyện nhỏ, cho dù là chuyện lớn thì hắn cũng không ngại giúp đỡ. Thiên Việt Thành cùng chủ thành Cương tộc có truyền tống trận, Lục Ly cùng Mạc Hoàng truyền tống qua, phía bên Cương tộc đã tiếp đãi với đại ngộ vô cùng cao cấp. Rất nhiều trưởng lão Cương tộc đến trước nghênh đón, đại trưởng lão Cương tộc đích thân dẫn đường, tộc vương Cương tộc chờ ngay trong đại điện, tự mình thiết yến khoản đãi Lục Ly. Nếu dựa theo tuổi tác của Lục Ly, chỉ cần những người trẻ tuổi ra mặt tiếp đón là được, có điều lần này các công tử trẻ tuổi không có tư cách nhập bàn. Chỉ có một công tử cùng một tiểu thư đi ra bái kiến Lục Ly và Mạc Hoàng, còn lại đều là đám trưởng lão tiếp đãi. Người khác nể tình, Lục Ly và Mạc Hoàng đương nhiên cảm kích mà mang theo nụ cười vô cùng khách khí. Rượu no thịt đầy, tộc vương Cương tộc mới nói đến chính sự, Lục Ly liếc mắt nhìn những trưởng lão gần đó, tộc vương Cương tộc hiểu ý, phất tay để một đám trưởng lão lui ra ngoài. Chờ đến khi đám trưởng lão đã lui ra hết, tộc vương Cương tộc còn mở ra thần văn đại điện, lúc này mới ý cười điềm nhiên nói: - Được rồi, Lục Hoàng, có chuyện gì ngươi cứ nói thẳng ra đừng ngại. Chỉ cần bản vương có thể làm được thì tuyệt đối không khước từ. - Kỳ thực cũng không phải chuyện lớn gì! Lục Ly khom người hành lễ, hắn cười nói: - Tại hạ có tham ngộ một loại đạo, kính mong Cương tộc vương giúp đỡ chỉ điểm chút ít! - À? Trên mặt tộc vương Cương tộc hơi lộ ra vẻ tò mò, Lục Ly từ xa đến đây chỉ muốn nhờ hắn xem một loại đạo? Chẳng lẽ là một đạo hết sức thần kỳ? Nghe nói Lục Ly là người có rất nhiều bản sự kỳ dị, bằng không cũng không thể lấy cảnh giới cấp Đế để ngồi lên vị trí Đầu Sỏ. Bởi vậy nên tộc vương Cương tộc đương nhiên cảm thấy rất có hứng thú. Tộc vương Cương tộc khoát tay nói: - Lục Hoàng cứ tự nhiên. Nếu bản vương nhìn ra được điều gì thì chắc chắn sẽ chỉ điểm. - Đa tạ! Lục Ly chắp tay, sau đó cơ thể hơi lóe sáng biến mất ở trong đại điện.
Chương 4697 Vui lòng thành phục
Mạc Hoàng ở bên cạnh thấy hơi buồn bực, Lục Ly có ý gì đây? Hắn thả Vô Ngân Đạo vì muốn xem tộc vương Cương tộc có nhìn thấu hay chăng? Có vẻ hắn nghĩ hơi nhiều rồi? Đại Viên Mãn có thể khống chế lực thiên địa ở xung quanh thì sao không có khả năng nhìn ra chân thân của hắn? Sau khi Lục Ly biến mất, tộc vương Cương tộc quả thật hơi giật mình, sau đó con mắt sáng lên một luồng tinh quang, trên người hắn mở ra một luồng sóng dập dờn, trong nháy mắt khuếch tán ra toàn bộ đại điện. Không bao lâu ánh mắt tộc vương Cương tộc lộ ra vẻ ngạc nhiên. Thần niệm của hắn mạnh mẽ như vậy lại không tìm ra được Lục Ly? Vụt! Tay hắn xoay chuyển đến, lòng bàn tay sáng lên một luồng sáng le lói, tiếp theo đó toàn bộ lực thiên địa trong đại điện đều bắt đầu dập dờn. Mạc Hoàng có thể cảm ứng được một luồng sức mạnh thần bí đang bao phủ lên toàn bộ đại điện. Mọi thứ trong đại điện này tựa như đều bị tộc vương Cương tộc nắm giữ trong tay, nếu như tộc vương Cương tộc muốn giết hắn thì cũng không cần ra tay, hơi chuyển động ý nghĩ thì lực thiên địa đã nghiền nát hắn thành thịt vụn. - Đây là đạo gì? Vào lúc Mạc Hoàng vẫn đang cảm khái sức mạnh của Đại Viên Mãn thì giọng nói ngạc nhiên lẫn ngờ vực của tộc vương Cương tộc vang lên: - Thế giới này còn tồn tại một đạo kỳ dị như thế? Chẳng lẽ là… Vô Ngân Đạo trong truyền thuyết? Mạc Hoàng kinh hãi, con ngươi trợn trừng hỏi: - Cương tộc vương, ngài… Chẳng lẽ ngài cũng không phát hiện ra Lục Ly? Tộc vương Cương tộc không đáp lại Mạc Hoàng, hai tay hắn vung lên, toàn bộ đại điện lập tức nổi lên một trận cuồng phong, gió lớn đến mức thổi bay rất nhiều đồ đạc trang trí trong đại điện mà Lục Ly vẫn chưa hiển lộ cơ thể. - Ha ha ha, khá thú vị, rất được! Tộc vương Cương tộc cười lớn, bỗng nhiên tay hắn lại ép xuống bên dưới, một luồng sức mạnh khủng khiếp đè ép xuống giống như thương khung vừa ập xuống. Trong khoảnh khắc đó cơ thể Mạc Hoàng run rẩy, suýt không chịu được quỳ xuống, vào lúc này hô hấp Mạc Hoàng đã đình trệ, đừng nói chi đến cử động một đầu ngón tay. Trấn áp lực thiên địa, tuyệt kỹ siêu cường của Đại Viên Mãn! Sau khi tộc vương Cương tộc thả ra, bên trong đại điện hiển lộ một bóng người, khuôn mặt hắn cay đắng, cơ thể cũng không động đậy. Tộc vương Cương tộc phất tay, sức mạnh khủng bố kia biến mất, Mạc Hoàng cùng Lục Ly mới có thể cử động. - Tài năng như thần! Tộc vương Cương tộc đầy mặt cảm khái nói: - Lục Hoàng, đây chính là Vô Ngân Đạo của Tiên Vực? - Đúng! Lục Ly khom người tiếp thu: - Ánh mắt của Cương tộc vương thật tốt, đây là Lục mỗ ngẫu nhiên ở Tiên Vực cảm ngộ được, gần đây mới tham ngộ đại thành! - Lợi hại! Tộc vương Cương tộc giơ ngón tay cái lên nói: - Vô Ngân Đạo này của ngươi, nếu bản vương không biết người đang ở gần đây, không dùng đến trấn áp lực thiên địa thì không tài nào phát hiện. Vô Ngân Đạo này của ngươi cho dù Đại Viên Mãn thông thường có lẽ cũng không phát hiện được, trừ phi bọn hắn hoài nghi ngươi đang ở phụ cận mà vận dụng trấn áp lực thiên địa thì ngươi mới hiển lộ thân hình. Nắm giữ Vô Ngân Đạo, ngươi có thể đi khắp thiên hạ! - Ồ? Mạc Hoàng nhất thời mừng rỡ, Lục Ly nắm giữ Vô Ngân Đạo chính là thích khách biến thái nhất trên thế giới này. Lục Ly có thể đi đến phía bên Lăng tộc, Quánh tộc có hai Đại Viên Mãn thì đã sao? Lục Ly vẫn có thể hoành hành ngang dọc. Lục Ly lại không lạc quan như vậy, hắn gặng hỏi: - Cương tộc vương, có phải tất cả Đại Viên Mãn nếu không dùng đến trấn áp lực thiên địa thì không thể phát hiện ra ta? - Cũng không phải! Tộc vương Cương tộc lắc đầu nói: - Nếu là Đại Viên Mãn tham ngộ pháp tắc không gian thì ta cảm thấy bọn hắn vẫn dễ dàng nhận ra ngươi. Các hệ còn lại thì có vẻ tương đối khó. Ngươi gặp phải Đại Viên Mãn tu luyện pháp tắc không gian buộc phải cẩn thận, bọn hắn cực kỳ nhạy cảm với không gian, cũng là Đại Viên Mãn biến thái nhất. Bởi vì ngươi có bất kỳ cử động nào hắn đều có thể nhận biết được ngay lập tức. - Ừm, ta đã biết! Lục Ly suy nghĩ một lát, trong đáy mắt hắn lóe lên một tia quyết tâm, hắn lại chắp tay nói: - Cương tộc vương, ngài thử lại một lần nữa, để xem có phát hiện được ta? - Được! Tộc vương Cương tộc rất tình nguyên gật đầu đáp lại, cơ thể Lục Ly lóe sáng, lần này hắn tiến thẳng vào bên trong pháp giới. Hắn tiến vào trong pháp giới với thả ra Vô Ngân Đạo đều biến mất không tăm hơi, cho nên xem ra cũng không có vẻ gì khác biệt. Tộc vương Cương tộc cũng thả thần niệm ra, sau đó sử dụng lực thiên địa để cảm giác, hắn còn dùng lực thiên địa để phóng thích một vài thủ đoạn nhưng không thể nào phát hiện ra Lục Ly. Cuối cùng hắn vận dụng trấn áp lực thiên địa song lần này lại không ép Lục Ly ra ngoài được. Bởi lẽ Lục Ly căn bản không ở bên trong đại điện mà đã tiến vào trong pháp giới. - Ạch… Tộc vương Cương tộc đầy mặt ngạc nhiên, hắn đã rất nhiều năm chưa biểu lộ vẻ mặt như vậy. Hắn thân là Đại Viên Mãn, hơn nữa còn là lão quái đã sống được vô số năm, trận thế nào còn chưa nhìn thấy? Sóng to gió lớn nào còn chưa chứng kiến? Những chuyện có thể khiến hắn thay đổi sắc mặt quả thực rất ít. Vừa nãy Lục Ly khiến hắn cảm thấy bất ngờ thì hiện giờ lại khiến hắn cảm thấy rất chấn động, hắn đã vận dụng lực thiên địa nhưng lại không thể ép Lục Ly đi ra ngoài? Nên biết rằng toàn bộ đại điện đều bị lực thiên địa trấn áp bên dưới, trừ phi Lục Ly không còn ở trong đại điện này, bằng không sao có thể ẩn độn thân hình như vậy. - Lục Ly đi đâu? Cơ thể Mạc Hoàng đã bị trấn áp, phát hiện Lục Ly vẫn chưa hiện thân, trong lòng hắn vô cùng khiếp sợ. Vào thời khắc này hắn đã hiểu ra vì sao Lục Ly có thể ung dung tới lui Thiên Cương Tinh Vực, với thủ đoạn này Lăng tộc muốn tìm được hắn khó như lên trời. - Bản vương còn không tin được! Tộc vương Cương tộc liên tục phóng thích vài loại thủ đoạn mạnh mẽ khác, bao gồm cả phóng thích thần kỹ cường đại khiến cả không gian đều chấn động dữ dội, nếu không có thần văn thì sợ rằng đại điện này đã sớm đổ nát. Mặc dù là thế nhưng Lục Ly vẫn không bị cưỡng ép đi ra ngoài.
Chương 4698 Vui lòng thành phục (2)
Sau một nén nhang, tộc vương Cương tộc cười nói: - Lục tiểu hữu, mời ra đây. Bản vương coi như đã vui lòng thành phục ngươi rồi Vụt! Cơ thể Lục Ly lóe sáng xuất hiện ở bên ngoài, tộc vương Cương tộc chắp tay nói: - Lục tiểu hữu, ngươi đã làm lão phu được mở mang tầm mắt, anh hùng xuất thiếu niên, khâm phục khâm phục! Tộc vương Cương tộc gần như được xem là tối cường giả của Thiên Loạn Tinh Vực, hắn chắp tay với một hậu bối tuổi còn trẻ, còn vui lòng thành phục với Lục Ly, nếu chuyện này được bên ngoài biết được, sợ rằng toàn bộ Thiên Loạn Tinh Vực đều sẽ chấn động. Mạc Hoàng bị chấn động không hề nhẹ, bản thân hắn đã hoàn toàn bị Lục Ly khuất phục. Đừng nói đến bọn hắn, cho dù một cường giả Đại Viên Mãn thì phỏng chừng cũng chưa có thể khiến tộc vương Cương tộc vui lòng thành phục? Chỉ riêng chuyện này Lục Ly đã đáng để toàn bộ Tử Thần tự hào vì hắn, khuất phục bởi hắn. Lực thiên địa đã được hủy bỏ, Lục Ly khom người nói: - Cương tộc vương đã quá khen! Chút trò vặt của vãn bối đã khiến tộc vương chê cười! Tộc vương Cương tộc hiếu kỳ gặng hỏi: - Lục tiểu hữu, vừa nãy ngươi cũng thả Vô Ngân Đạo? Vô Ngân Đạo lại biến thái như vậy? - Chuyện này… Lục Ly có hơi lúng túng sờ mũi, suy nghĩ chốc lát nói: - Vừa nãy không phải Vô Ngân Đạo, là một loại thần thông khác của vãn bối, cái này… - Ha ha ha! Trông thấy Lục Ly muốn nói lại thôi, tộc vương Cương tộc khoát tay áo nói: - Được rồi, mỗi cường giả đều có bí kỹ của riêng mình, ngươi không cần nói ra. Bản vương có thể nói cho ngươi hiểu, với thần thông vừa nãy có ngươi, Tiên Vực thì không nói nhưng tám đại tinh vực mặc ngươi tung hoành, cho dù mấy lão quái vật mạnh mẽ nhất phỏng chừng cũng không tìm được ngươi! - Ngươi muốn đi Thiên Cương Tinh Vực? Tộc vương Cương tộc đăm chiêu một lát mới nói: - Ngươi đến tìm bản vương hẳn là muốn kiểm chứng xem hai lão quái Quánh có thể phát hiện ra ngươi không? Ngươi yên tâm, bản vương từng giao thủ với hai lão quái này, ta dám cam đoan chỉ cần ngươi không bị hai lão quái này nhắm vào thì bọn hắn sẽ không phát hiện được ngươi. Coi như ngươi thả ra Vô Ngân Đạo bọn hắn cũng không tìm ra được ngươi! - Ừm! Lục Ly có hơi phấn chấn, Mạc Hoàng lại càng kích động hơn. Trận chiến Thiên Cương Tinh Vực có quan hệ trọng đại, nếu có thể đánh phục Quánh tộc thì Tử Thần sẽ danh chấn tám đại tinh vực, đại tộc bình thường chắc chắn sẽ không tìm đến Tử Thần gây chuyện phiền phức. Tử Thần cũng sẽ tiếp đón thời kỳ phát triển mạnh mẽ, cuối cùng trở thành một trong những bá chủ của tám đại tinh vực. - Có điều… Tộc vương Cương tộc suy nghĩ rồi nghiêm mặt nói: - Đại Viên Mãn có thể hòa vào trong thiên địa, có thể im hơi lặng tiếng ẩn nấp trong không trung, các ngươi căn bản không thể phát hiện ra. Cho nên ngươi đi Quánh tộc buộc phải cẩn thận, không có chuyện gì thì cố gắng không hiển lộ thân hình, làm xong chuyện phải lập tức rời đi, tuyệt đối không nên dừng lại! Ngươi cũng đừng tận lực đánh giết tộc nhân của Quánh tộc, chỉ cần tiêu diệt Lăng tộc là được, bằng không Quánh tộc không thể nào xuống đài thì bọn hắn chỉ còn cách cứng rắn công kích đến tổng bộ Tử Thần các ngươi, đến khi ấy mọi chuyện sẽ trở nên phiền phức… - Kỳ thực… Tộc vương Cương tộc dừng lại một hơi, bổ sung thêm: - Bản vương kiến nghị, cố gắng không trêu chọc đến Quánh tộc. Lục tiểu hữu, nếu như vận may của ngươi không tốt bị Đại Viên Mãn gặp được, nếu hắn nhằm được vào ngươi thì cho dù ngươi có thủ đoạn nghịch thiên cũng chỉ còn đường chết! Ta nói đến đây, chính các ngươi nên suy nghĩ cho thật kỹ! Từ Cương tộc trở về, Lục Ly cùng mấy Đầu Sỏ còn lại cùng nhau bàn bạc một phen, Mạc Hoàng cùng Dực Hoàng khuyên Lục Ly không nên nóng vội, thận trọng làm việc vẫn hơn. Những Đầu Sỏ còn lại cũng không khuyên Lục Ly đi Thiên Cương Tinh Vực, nếu Lục Ly bỏ mạng thì đây chính là tổn thất rất lớn của Tử Thần. Tử Thần vừa leo lên vị trí chủ tể, sợ rằng đã không bảo toàn được. Lục Ly không lập tức quyết định ngay, chỉ nói rằng nghỉ ngơi trước một thời gian, suy nghĩ kỹ mấy ngày. Hắn về đến Lục phủ, về đến bên cạnh người thân, cơ thể cùng tâm trạng đều được thả lòng, hắn cũng không nghĩ nhiều thêm, trước hết an tâm giải lao mấy ngày. Thiên Cương Tinh Vực bên kia gió nổi mây vần, Lục gia bên này cũng không phải hiểu biết quá tường tận, Lục Nhân Hoàng cùng Lục Ly biết được chút ít nhưng không nói với mấy người khác. Cho nên các nàng chỉ cho rằng Lục Ly ra ngoài mấy năm nên cũng không có hỏi nhiều. Không gặp nhau đã lâu, Lục Ly thật vất vả mới trở về một chuyến, Doãn Thanh Ti cùng mấy nàng Tượng Linh Lung đều xuất quan bầu bạn với Lục Ly mấy ngày. Quang cảnh sân sau Lục phủ vô cùng đẹp, có một hồ nước nhỏ, bên cảnh hồ nhỏ có cây xanh bóng mát, còn có một cái đình rất lớn. Doãn Thanh Ti đang đánh đán, Bạch Thu Tuyết đang múa kiếm, Bát Nhã bóp vai cho Lục Ly, Tượng Linh Lung đọc sách, Trì Hi Nhi lại đang châm trà, còn Bạch hạ Sương đang nô đùa bên hồ… Người một nhà vui vẻ quây quần, Lục Ly nhìn thấy cảnh này trên miệng không dứt được nụ cười, đời này của hắn vinh hạnh biết bao mới có được thiên kiêu hậu ái như vậy, nếu như có thêm vài đứa trẻ thì đời này coi như viên mãn. - Rốt cuộc là có vấn đề ở chỗ nào? Trong đầu Lục Ly lại nổi lên câu hỏi này, đã nhiều năm mà hắn vẫn không thể sinh ra đời sau, hắn có nhiều thê tử như vậy thì không thể xảy ra vấn đề, mà vấn đề chắc chắn là hắn. Chẳng lẽ là vấn đề do nhục thân hắn đã tái tạo một lần nữa? Nhưng mà có rất nhiều cường giả cũng từng tái tạo vẫn có thể sinh ra đời sau, cơ thể hắn nơi nào cũng vô cùng kiện toàn, chỉ là không biết vấn đề ở đâu. Nghĩ một hồi, Lục Ly thu lại tâm tư, chuyện này muốn cũng vô dụng, nhiều năm như vậy vẫn không thể, vậy thì chỉ đành tùy vào duyên phận. Ánh mắt hắn tìm đến bờ hồ phía xa, Bạch Hạ Sương cùng An Lộ Nhi đang vui đùa, tiểu đồ đệ An Lộ Nhi này đã trở thành đại mĩ nhân, quan trọng hơn là thiên phú thực sự rất biến thái, hiện giờ đã đạt đến cảnh giới Đế Chi Cảnh, phỏng chừng chỉ hai năm nữa sẽ đột phá cấp Đế.
Chương 4699 Ngươi không thể xảy ra chuyện
Lục Linh trở thành đối tượng theo đuổi của vô số công tử, An Lộ Nhi cũng thế, hơn nữa đám trẻ tuổi còn thêm Lục Linh cùng An Lộ Nhi vào trở thành ngũ đóa kim hoa của Tử Thần. Thanh niên tuấn tú theo đuổi An Lộ Nhi nhiều như cá chép qua sông, có điều An Lộ Nhi vẫn không để ý, cũng chưa từng ra ngoài tham gia tiệc rượu, chỉ ở bên cạnh đám sư nương. - Vẫn phải đi Thiên Cương Tinh Vực một chuyến! Vào lúc này rốt cuộc Lục Ly đã hạ quyết tâm, không đi Thiên Cương Tinh Vực một chuyến thì không thể hoàn toàn đánh phục Quánh tộc, đường khẩu của Tử Thần ở Thiên Cương Tinh Vực cũng không thể mở ra. Bên này nếu bị ngăn chặn thì phỏng chừng ở những tinh vực còn lại cũng lục tục xảy ra chuyện, uy vọng của Tử Thần sẽ chịu đả kích nặng nề. Tử Thần không có Đại Viên Mãn, thế lực cũng vừa mới chuyển hình, bản thân căn cơ không ổn định. Một khi gặp phải đả kích thì vị trí chủ tể của Tử Thần cũng sẽ lung lay. Chẳng lẽ lại mời Tiểu Bạch xuống một chuyến? Cục diện của của Tiểu Bạch hiện giờ lại càng nguy hiểm hơn hắn. Nếu không đột phá Đại Viên Mãn thì khó lòng giữ được vị trí Đông Cảnh Chi Vương, phỏng chừng nhiều cường giả đi theo cha hắn cũng bị chém cùng giết tận. Tiểu Bạch trên lưng gánh áp lực lớn như vậy, lúc này là thời điểm cần dành nhiều thời gian để bế quan đột phá, Lục Ly sao có thể quấy rầy hắn đây? Một khi Tử Thần không ổn định thì Lục gia cũng không ổn định, Lục Minh cần thời gian để phát triển và đúc kết. Cho nên vì Tử Thần, hắn buộc phải tranh thủ chút ít thời gian, không gian để phát triển, chuyến này nhất định phải đi Thiên Cương Tinh Vực. Đại Viên Mãn quả thực rất mạnh, một khi bị Đại Viên Mãn nhắm trúng hắn chắc chắn sẽ chết! Nhưng Quánh tộc chỉ có hai Đại Viên Mãn, bọn hắn nhiều nhất chỉ điều động một người, điều động một người còn khiến cả thiên hạ cười nhạo. Có nhiều giới diện như vậy, thiên địa rộng lớn như vậy, trừ phi vận may của hắn vô cùng kém mới vừa vặn đụng trúng Đại Viên Mãn này. Chỉ cần không gặp phải Đại Viên Mãn thì hắn còn sợ gì? - Một tháng sau sẽ xuất phát, đánh trước lại nói sau! Lục Ly âm thầm hạ quyết tâm một tháng sau sẽ xuất phát, hắn sẽ đánh liều một phen. Nếu như thắng đổi lấy thời gian mấy trăm năm phát triển Tử Thần, còn nếu thua thì mạng cả hắn đành để lại ở Thiên Cương Tinh Vực. Một tháng thoáng chốc đã trôi qua, Lục Ly thông báo với mọi người, chỉ nói đại diện cho Tử Thần đến Thiên Cương Tinh Vực xử lý chút chuyện mà không nói gì thêm. Đám nữ tử cũng không hỏi nhiều, các nàng đều biết nếu như không phải chuyện quan trọng không đi không được thì Lục Ly đương nhiên không đi mà sẽ ở lại cùng các nàng. Lục Ly mỗi lần ra ngoài đều vì Lục gia, để các nàng có cuộc sống tốt hơn mà phấn đấu không ngừng. Lục Linh cùng Lục Nhân Hoàng có biết được ít nhiều nhưng bọn họ cũng không nhiều lời. Nếu Lục Ly đã quyết định, ai nói đều vô dụng, các nàng chỉ có thể âm thầm chúc phúc cùng cẩu khẩn, đồng thời quản lý Lục gia cho thật tốt, đây mới là niềm động viên lớn nhất cho Lục Ly. - Chúng ta đi cùng ngươi! Sau khi Mạc Hoàng cùng Lục Hoàng biết được Lục Ly muốn đi Thiên Cương Tinh Vực, hai người đều đứng dậy. Mấy người Dư Hoàng cùng Lê Hoàng lại im lặng không lên tiếng, Quánh tộc đã phát ra thông cáo, nếu bọn hắn dám đến Thiên Cương Tinh Vực thì sẽ đối mặt với sự truy sát của Đại Viên Mãn Quánh tộc, Lê Hoàng qua đó cũng chỉ còn một con đường chết. - Không cần! Lục Ly cười nói: - Các ngươi đến đó ngược lại rất nguy hiểm, không bằng phái tất cả thám báo đỉnh cấp qua đó, ta chỉ cần trợ giúp trên phương diện tình báo. Đại Viên Mãn sẽ không ra tay với những thám báo đỉnh cấp kia cho nên sẽ an toàn hơn đôi chút. - Lục Ly! Mạc Hoàng ngập ngừng rồi nói: - Không được, chúng ta bỏ qua Thiên Cương Tinh Vực thôi, không cần để ý chuyện được mất. - Đây không phải là chuyện được mất! Lục Ly khẽ thở dài nói: - Đây là vấn đề có thể nắm giữ được mấy trăm năm phát triển hay không. Nếu như lần này chúng ta rút lui thì say ngày chúng ta sẽ đối mặt với vô số đả kích ngấm ngầm hoặc công khai, đừng nói đến sau này chúng ta có thể phát triển lớn mạnh, có thể tồn tại hay không còn là một câu hỏi. - Tiểu Bạch công tử đâu? Dư Hoàng không nhịn được hỏi: - Có thể mời Tiểu Bạch công tử trở về một chuyến hay không? Lục Ly liếc mắt nhìn hắn nói: - Tiểu Bạch còn có chuyện của Tiểu Bạch, mọi việc chúng ta không nên nghĩ cách mượn lực bên ngoài mà nên nghĩ cách dựa vào chính mình. Tiểu Bạch không có nghĩa vụ giúp đỡ chúng ta mãi được, hơn nữa phía bên Đông Cảnh cũng có phiền phức, sau này chúng ta không nên nghĩ chuyện dựa dẫm vào Tiểu Bạch! - Được rồi! Lê Hoàng gật đầu nói: - Vậy lần này tất cả đành dựa vào Lục Ly, ta sẽ phái hết thám báo đỉnh cấp qua đó đều nghe lệnh của ngươi. Ta chỉ yêu cầu một điều, đó là chuyện không thể làm thì Lục Ly ngươi liền rút lui về, ngươi… Không thể xảy ra chuyện! Lê Hoàng không phải đang quan tâm đến Lục Ly mà là nếu Lục Ly chết, Tử Thần sẽ chịu tổn thất lớn, vị trí chủ tể của Tử Thần chắc chắn cũng không còn. Tử Thần có thể trở thành chủ tể, còn nắm giữ địa vị siêu nhiên ở Thiên Loạn Tinh Vực đều là vì Tiểu Bạch đứng sau Lục Ly. - Ta đã biết! Lục Ly gật gật đầu, ánh mắt nhìn Lê Hoàng, Mạc Hoàng, Dực Hoàng nói: - Ngộ nhỡ ta xảy ra chuyện thì kính mong các vị lưu tâm đến Lục gia chúng ta nhiều hơn! - Yên tâm đi! Mạc Hoàng nặng nề gật đầu đáp lại: - Trừ phi ta chết rồi, bằng không không có võ giả nào có thể ức hiếp Lục gia. Có điều Lục Ly, Lê Hoàng nói rất đúng, tất cả mọi chuyện đều không quan trọng bằng ngươi sống sót trở. Ngươi nhất định phải nhớ kỹ điều này, phải sống thì mới có hi vọng. Hao tốn mất nửa năm thời gian, chiến thuyền đã đến được Thiên Cương Tinh Vực. Lần này đi cùng Lục Ly còn có hơn một trăm thám báo, những người này đều là thám báo đỉnh cấp.
Chương 4700 Ngươi là đang tìm chết
Ở bên ngoài phạm vi của Thiên Cương Tinh Vực, Lục Ly dặn dò: - Lát nữa các ngươi tự mình tản ra ẩn nấp, không cần các người dốc sức thăm dò tin tức, các ngươi chỉ cần ẩn nấp ở bên trong đại thành của một vài đại tộc, thăm dò một vài thông tin bình thường là được. Lưu đường chủ, ngươi tọa trấn ở một nơi điều hòa mọi người, không cần mạo hiểm đến Lăng tộc hay Quánh tộc thăm dò tin tức, rõ chưa! - Đã rõ, Lục Hoàng! Hơn một trăm thám báo khom người đáp lại, cơ thể Lục Ly lóe sáng đơn độc rời đi. Đám thám báo này đi theo hắn sẽ càng nguy hiểm thêm. Một mình hắn đi càng tự do tùy ý, hắn phóng thích Thần Dịch Thuật biến thành một võ giả của tộc quần khác, nghênh ngang bay vào Thiên Cương Tinh Vực. Hắn không trực tiếp ra tay mà ẩn nấp đến một đại giới thăm dò tin tứ. Đã cách thời điểm Lăng tộc thần phục Quánh tộc một năm,tình hình bên này thế nào Lục Ly cũng không biết, đương nhiên trước tiên phải thăm dò một phen. Hắn ở trong đại thành tìm hiểu một hồi thì phát hiện thám báo của Lăng tộc cùng Quánh tộc đã thăm dò bốn phía, không phát hiện được thêm gì mới dần lắng xuống. Trên khắp Thiên Cương Tinh Vực cũng đồn đại rằng Tử Thần đã sợ, toàn bộ đều rút lui ra khỏi Thiên Cương Tinh Vực. Nghe nói Lăng tộc còn mạnh miệng nói rằng sau này sẽ tổ chức một nhóm cường giả tiến vào Thiên Loạn Tinh Vực đuổi cùng giết tận đám Tử Thần. Lục Ly hao tốn rất nhiều Thiên Thạch mới thăm dò được tình hình cùng với tất cả địa bàn của Quánh tộc, còn thăm dò được một vài tài nguyên bảo địa quan trọng. Thăm dò tường tận tình hình, Lục Ly ra tay. Hắn lại đi đến Vĩnh Dạ Giới, bởi vì giới diện này có mấy cường giả vô hạn đến gần Đại Viên Mãn, hắn chuẩn bị trước tiên tiêu diệt mấy chí cường giả. Mất hơn một tháng hắn đến được Vĩnh Dạ Giới, hắn đi một vòng gần quanh Vĩnh Dạ Thành, thả ra Vô Ngân Đạo quang minh chính đại tiến vào Vĩnh Dạ Thành. Khi hắn thăm dò được trong thành chỉ có ba cường giả vô hạn đến gần Đại Viên Mãn thì mừng rỡ. Hắn không có kế sách gì mà trực tiếp lẻn vào trong một tòa trang viên rộng lớn, ba chí cường giả thì lúc này có hai người đang ngồi cùng một chỗ, một cường giả khác đang quan ở trong một cung điện. Lục Ly lẻn đến gần hai chí cường giả đang mải chơi cờ, Vô Ngân Đạo của hắn hiện giờ đã đại thành, coi như đứng bên cạnh hai cường giả nhưng chỉ cần hắn không ra tay, không lộ ra sát thì hai người này không thể nào phát hiện ra. - Lão Dương, ngươi nói Tử Thần thực sự đã rút lui sao? - Hừ hừ, bọn chúng không rút lui thì còn có thể làm gì? Tên Lục Ly rác rưởi kia đám đối đầu với cường giả Đại Viên Mãn không? Đại trưởng lão của Quánh tộc mà xuất động thì dễ dàng bóp chết hắn. - Đã gần một năm còn chưa thất có động tĩnh gì, cũng không phát hiện ra thám báo của Tử Thần, Tử Thần nên đi rồi chứ? Ôi… Lần này bị Xích Long tộc hại chết khiến chúng ta tổn thất nhiều cường giả như vậy chưa nói, lại còn biến thành lệ thuộc của Quánh tộc! - Mấy năm gần đây Quánh tộc chắc chắn sẽ không chèn ép chúng ta, phỏng chừng chờ thêm ít năm nữa tài nguyên dâng lên mỗi năm sẽ tăng gấp đôi? Cũng đành chịu thôi, nếu đã quy hàng thì đành thuận theo tự nhiên vậy! - Nếu có cơ hội thì chúng ta nhất định sẽ đi Thiên Loạn Tinh Vực nhổ tận gốc rễ Tử Thần, chém cùng giết tận đám tộc nhân của Lục Ly, hừ hừ! Hai trưởng lão Lăng tộc vừa chơi cờ vừa nói chuyện phiếm, Lục Ly đứng ngay cạnh một bên, lời hai người nói lọt vào tai hắn không sót một chữ. Khóe miệng hắn lộ ra nét cười chế giễu, hắn cảm ứng một phen, truyền âm cho Huyết Linh Nhi đang ở bên ngoài cung điện: - Hành động! Vụt! Huyết Linh Nhi được Lục Ly sắp xếp ẩn nấp ở bên ngoài trang viên, Huyết Linh Nhi bố trí một tiểu trận, mục đích đương nhiên không phải đối phó với hai chí cường giả này mà là hấp dẫn sự chủ ý của hai người, Lục Ly nhân cơ hội sẽ đánh lén. Tuy rằng hắn mạnh mẽ công kích cũng nắm chắc sẽ diệt được hai chí cường giả này nhưng làm vậy sẽ càng thêm an toàn hơn. Vụt! Huyết Linh Nhi ở bên ngoài đã khởi động trận pháp, một luồng hơi thở kinh khủng từ bên ngoài tràn vào dọa sợ hai người đang chơi cờ. Bọn hắn đứng dựng lên, thần niệm tản ra bên ngoài thì phát hiện bên ngoài có một thần văn. - Mị linh kia! Bọn hắn nhanh chóng phát hiện ra Huyết Linh Nhi, đang lúc nghi ngờ không thôi thì phía sau bọn hắn đột nhiên truyền đến một luồng hơi thở kinh khủng, trong đầu bọn hắn hiện lên cảm giác nguy hiểm chí mạng. Bọn hắn không chút do dự một tấm lá chắn cùng một vòng bảo vệ đã lập tức xuất hiện trên người, trong tình huống này không bằng trước tiên phòng vệ. Vụt vụt! Hai luồng hỏa diễm lan đến, trong nháy mắt nuốt trọn lấy hai chí cường giả này, ngọn lửa này chính là hỏa diễm siêu cấp, nhiệt độ cực kỳ cao. Tuy rằng hai chí cường giả này mỗi người đều thả ra thần thông phòng ngự nhưng căn bản không thể chống lại hỏa diễm kinh khủng như thế. - Lục Ly, Lục Ly! Một trưởng lão gào thét, âm thanh thê thảm vang vọng toàn bộ Vĩnh Dạ Thành, một trưởng lão khác cũng đau đớn rít gào. Hỏa diễm này có nhiệt độ quá cao, bên trong trang viên có rất nhiều hạ nhân cùng thị nữ bị tổn thương, vừa đau đớn gào thét vừa chạy trốn ra xa. Rất nhiều nơi trong trang viên cũng lập tức dấy lên ngọn lửa hừng hực, vô số hoa cỏ cây cối quý báu đều bị thiêu sạch. - Lục Ly, ngươi đang muốn chết! Một trưởng lão khác từ trong đại điện bay lên trời, hắn vừa khóa chặt Lục Ly nhưng cơ thể Lục Ly lóe sáng rồi biến mất, hắn quét thần niệm tới lui vẫn không tài nào tìm ra được Lục Ly. Khi hắn đang rối rắm có nên lao xuống cứ hai trưởng lão kia không thì một vệt sáng từ sau lưng hắn bay ra rồi mau chóng bành trướng, một hồi xuất hiện trên đỉnh đầu hắn. - Đỉnh! Một năm trước vào lúc Lục Ly giết chết Lão Ưng trưởng lão, trưởng lão này cũng ở hiện trường, khi hắn nhìn thấy chiếc đỉnh kia sắc mặt nhất thời đại biến. Vào lúc hắn chuẩn bị chạy trốn thì ánh sáng trên bề mặt chiếc đỉnh kia chiếu xuống, cơ thể hắn bị đè ép xuống, sau đó bị ép chặt trên đất không thể nào cử động.
Quánh tộc có Đại Viên Mãn, hơn nữa còn có hai người, đồng thời đã bày tỏ thái độ. Lục Ly đương nhiên không thể manh động, hắn buộc phải xác định Đại Viên Mãn có thể tra xét đến hắn hay không, bằng không nếu hắn trực tiếp công kích thì chắc chắn sẽ bị cường giả Đại Viên Mãn của Quánh tộc giết chết. Lục Ly suy nghĩ hồi lâu quyết định rút về Thiên Loạn Tinh Vực. Không phải hắn đã sợ, cũng không phải hắn muốn dừng lại ở đây, hắn muốn trở về tìm kiếm một Đại Viên Mãn thử xem sao, hắn nhớ tộc vương Cương tộc có thực lực rất mạnh, không kém là bao so với tộc vương Yểm tộc. Nếu như tộc vương Cương tộc không phát hiện ra hắn thì hắn vẫn có thể tiếp tục đi đến Thiên Cương Tinh Vực. Hắn rời đi Thiên Cương Tinh Vực, đi đến giới diện mà đám Mạc Hoàng ẩn nấp. Đám người Mạc Hoàng đều ở bên này, đợi Lục Ly đến, ba Đầu Sỏ lập tức tới đón. Đám Mạc Hoàng đương nhiên nghe ngóng được tin tức, biết được chuyện Lăng tộc nương nhờ Quánh tộc. - Lục Hoàng! Mạc Hoàng rất khách khí hành lễ nói: - Ngươi đều nghe thấy thông cáo của Quánh tộc cùng Lăng tộc rồi chứ? Lục Ly gật gật đầu, hắn nói: - Ta chuẩn bị trước tiên trở về Thiên Loạn Tinh Vực, các ngươi cũng trở về thôi? - Trở về? Một Đầu Sỏ cau mày nói: - Lẽ nào cứ tính như thế? Nếu dừng ở đây thì Thiên Loạn Tinh Vực chúng ta không còn cách mở ra đường khẩu. Đường khẩu ở những tinh vực khác chắc chắn cũng bị ảnh hưởng, uy danh của Tử Thần chúng ta cũng sẽ chịu ảnh hưởng rất lớn. Mạc Hoàng trừng mắt nói: - Dư Hoàng, ngươi đây là có ý gì? Quánh tộc đã ra tay, ngươi còn muốn tiếp tục để Lục Ly đi chịu chết? Nếu không phục thì ngươi có thể đi! Dư Hoàng ngẩn người, sau đó đỏ bừng mặt nói: - Ta đi thì đi, ta lại sợ Quánh tộc hay sao? - Được rồi! Lục Ly cười nói: - Đối đầu với kẻ địch mạnh thì chúng ta cần phải đoàn kết. Ta cũng chưa có nói sẽ từ bỏ, ta chỉ trở về để chuẩn bị chút ít, nếu như sự tình thuận lợi thì ta có thể tiêu diệt Lăng tộc. Nếu như sự tình không như ý thì ta sẽ không miễn cưỡng. - Được rồi, đi về trước đã! Mạc Hoàng khoát tay, lần này đi đã lâu, hơn nữa hiện giờ tạm thời chưa thể hành động, đi về trước một chuyến cũng được. Mạc Hoàng cùng Lục Ly đều quyết định trở về, hai Đầu Sỏ còn lại cũng không tiện nói gì thêm, toàn bộ đều quyết định trở về, chỉ để lại vài thám báo đỉnh cấp thăm dò tin tức. Lục Ly dặn dò bọn hắn không cần tận lực thăm dò Quánh tộc cùng Lăng tộc, tùy tiện chọn một giới diện ẩn nấp, có tin tức gì quan trọng thì lưu ý là được. Đám Lục Ly cưỡi chiến thuyền bay trở về, lần này Lục Ly không có thời gian, cho nên Mạc Hoàng không ngừng tăng tốc chiến thuyền, chỉ mất thời gian là bốn tháng đã về đến Thiên Loạn Tinh Vực. Sau khi về Thiên Loạn Tinh Vực, Lục Ly trở về Lục gia một chuyến. Phía bên Lục Minh không có chuyện lớn gì, chỉ là Trung Vương Giới đã triệu tập đến một vạn hạt giống tinh anh, đám Lục Nhân Hoàng đã sắp xếp xong xuôi. Lục Ly đi Luận Sự Đường bàn bạc với đám Lê Hoàng cả một đêm, hắn không nói gì chỉ muốn Lê Hoàng liên lạc với tộc vương Cương tộc giúp đỡ hắn một vấn đề nhỏ. Tử Thần cùng Cương tộc là liên minh, quan hệ cũng không tệ. Lê Hoàng không gặng hỏi điều gì, lập tức lấy danh nghĩa Tử Thần truyền lời đến. Chỉ hơn nửa ngày sau phía bên Cương tộc đã truyền tin đến, tộc vương Cương tộc bày tỏ không thành vấn đề, chỉ cần hắn giúp được thì chắc chắn sẽ ra tay giúp đỡ. Tử Thần không có Đại Viên Mãn nhưng Cương tộc thì lại có hai người, tộc vương bọn hắn là một nhân vật hết sức mạnh mẽ, so với tộc vương Yểm tộc cũng không kém là bao. Theo lẽ thường Cương tộc cùng Tử Thần không cùng một cấp bậc, có điều Cương tộc hết sức hiểu rõ mặc dù Tử Thần không có Đại Viên Mãn nhưng so với mười đại chủ tể còn quan trọng hơn rất nhiều! Bởi lẽ sau lưng Tử Thần là Đông Cảnh Chi Vương! Sau khi biết là Lục Ly thỉnh cầu, tộc vương Cương tộc không hề do dự đã đồng ý. Chuyện của Tử Thần hắn không thèm quan tâm nhưng chuyện của Lục Ly hắn lại vô cùng để ý, đừng nói là giúp đỡ một chuyện nhỏ, cho dù là chuyện lớn thì hắn cũng không ngại giúp đỡ. Thiên Việt Thành cùng chủ thành Cương tộc có truyền tống trận, Lục Ly cùng Mạc Hoàng truyền tống qua, phía bên Cương tộc đã tiếp đãi với đại ngộ vô cùng cao cấp. Rất nhiều trưởng lão Cương tộc đến trước nghênh đón, đại trưởng lão Cương tộc đích thân dẫn đường, tộc vương Cương tộc chờ ngay trong đại điện, tự mình thiết yến khoản đãi Lục Ly. Nếu dựa theo tuổi tác của Lục Ly, chỉ cần những người trẻ tuổi ra mặt tiếp đón là được, có điều lần này các công tử trẻ tuổi không có tư cách nhập bàn. Chỉ có một công tử cùng một tiểu thư đi ra bái kiến Lục Ly và Mạc Hoàng, còn lại đều là đám trưởng lão tiếp đãi. Người khác nể tình, Lục Ly và Mạc Hoàng đương nhiên cảm kích mà mang theo nụ cười vô cùng khách khí. Rượu no thịt đầy, tộc vương Cương tộc mới nói đến chính sự, Lục Ly liếc mắt nhìn những trưởng lão gần đó, tộc vương Cương tộc hiểu ý, phất tay để một đám trưởng lão lui ra ngoài. Chờ đến khi đám trưởng lão đã lui ra hết, tộc vương Cương tộc còn mở ra thần văn đại điện, lúc này mới ý cười điềm nhiên nói: - Được rồi, Lục Hoàng, có chuyện gì ngươi cứ nói thẳng ra đừng ngại. Chỉ cần bản vương có thể làm được thì tuyệt đối không khước từ. - Kỳ thực cũng không phải chuyện lớn gì! Lục Ly khom người hành lễ, hắn cười nói: - Tại hạ có tham ngộ một loại đạo, kính mong Cương tộc vương giúp đỡ chỉ điểm chút ít! - À? Trên mặt tộc vương Cương tộc hơi lộ ra vẻ tò mò, Lục Ly từ xa đến đây chỉ muốn nhờ hắn xem một loại đạo? Chẳng lẽ là một đạo hết sức thần kỳ? Nghe nói Lục Ly là người có rất nhiều bản sự kỳ dị, bằng không cũng không thể lấy cảnh giới cấp Đế để ngồi lên vị trí Đầu Sỏ. Bởi vậy nên tộc vương Cương tộc đương nhiên cảm thấy rất có hứng thú. Tộc vương Cương tộc khoát tay nói: - Lục Hoàng cứ tự nhiên. Nếu bản vương nhìn ra được điều gì thì chắc chắn sẽ chỉ điểm. - Đa tạ! Lục Ly chắp tay, sau đó cơ thể hơi lóe sáng biến mất ở trong đại điện.
Chương 4697 Vui lòng thành phục
Mạc Hoàng ở bên cạnh thấy hơi buồn bực, Lục Ly có ý gì đây? Hắn thả Vô Ngân Đạo vì muốn xem tộc vương Cương tộc có nhìn thấu hay chăng? Có vẻ hắn nghĩ hơi nhiều rồi? Đại Viên Mãn có thể khống chế lực thiên địa ở xung quanh thì sao không có khả năng nhìn ra chân thân của hắn? Sau khi Lục Ly biến mất, tộc vương Cương tộc quả thật hơi giật mình, sau đó con mắt sáng lên một luồng tinh quang, trên người hắn mở ra một luồng sóng dập dờn, trong nháy mắt khuếch tán ra toàn bộ đại điện. Không bao lâu ánh mắt tộc vương Cương tộc lộ ra vẻ ngạc nhiên. Thần niệm của hắn mạnh mẽ như vậy lại không tìm ra được Lục Ly? Vụt! Tay hắn xoay chuyển đến, lòng bàn tay sáng lên một luồng sáng le lói, tiếp theo đó toàn bộ lực thiên địa trong đại điện đều bắt đầu dập dờn. Mạc Hoàng có thể cảm ứng được một luồng sức mạnh thần bí đang bao phủ lên toàn bộ đại điện. Mọi thứ trong đại điện này tựa như đều bị tộc vương Cương tộc nắm giữ trong tay, nếu như tộc vương Cương tộc muốn giết hắn thì cũng không cần ra tay, hơi chuyển động ý nghĩ thì lực thiên địa đã nghiền nát hắn thành thịt vụn. - Đây là đạo gì? Vào lúc Mạc Hoàng vẫn đang cảm khái sức mạnh của Đại Viên Mãn thì giọng nói ngạc nhiên lẫn ngờ vực của tộc vương Cương tộc vang lên: - Thế giới này còn tồn tại một đạo kỳ dị như thế? Chẳng lẽ là… Vô Ngân Đạo trong truyền thuyết? Mạc Hoàng kinh hãi, con ngươi trợn trừng hỏi: - Cương tộc vương, ngài… Chẳng lẽ ngài cũng không phát hiện ra Lục Ly? Tộc vương Cương tộc không đáp lại Mạc Hoàng, hai tay hắn vung lên, toàn bộ đại điện lập tức nổi lên một trận cuồng phong, gió lớn đến mức thổi bay rất nhiều đồ đạc trang trí trong đại điện mà Lục Ly vẫn chưa hiển lộ cơ thể. - Ha ha ha, khá thú vị, rất được! Tộc vương Cương tộc cười lớn, bỗng nhiên tay hắn lại ép xuống bên dưới, một luồng sức mạnh khủng khiếp đè ép xuống giống như thương khung vừa ập xuống. Trong khoảnh khắc đó cơ thể Mạc Hoàng run rẩy, suýt không chịu được quỳ xuống, vào lúc này hô hấp Mạc Hoàng đã đình trệ, đừng nói chi đến cử động một đầu ngón tay. Trấn áp lực thiên địa, tuyệt kỹ siêu cường của Đại Viên Mãn! Sau khi tộc vương Cương tộc thả ra, bên trong đại điện hiển lộ một bóng người, khuôn mặt hắn cay đắng, cơ thể cũng không động đậy. Tộc vương Cương tộc phất tay, sức mạnh khủng bố kia biến mất, Mạc Hoàng cùng Lục Ly mới có thể cử động. - Tài năng như thần! Tộc vương Cương tộc đầy mặt cảm khái nói: - Lục Hoàng, đây chính là Vô Ngân Đạo của Tiên Vực? - Đúng! Lục Ly khom người tiếp thu: - Ánh mắt của Cương tộc vương thật tốt, đây là Lục mỗ ngẫu nhiên ở Tiên Vực cảm ngộ được, gần đây mới tham ngộ đại thành! - Lợi hại! Tộc vương Cương tộc giơ ngón tay cái lên nói: - Vô Ngân Đạo này của ngươi, nếu bản vương không biết người đang ở gần đây, không dùng đến trấn áp lực thiên địa thì không tài nào phát hiện. Vô Ngân Đạo này của ngươi cho dù Đại Viên Mãn thông thường có lẽ cũng không phát hiện được, trừ phi bọn hắn hoài nghi ngươi đang ở phụ cận mà vận dụng trấn áp lực thiên địa thì ngươi mới hiển lộ thân hình. Nắm giữ Vô Ngân Đạo, ngươi có thể đi khắp thiên hạ! - Ồ? Mạc Hoàng nhất thời mừng rỡ, Lục Ly nắm giữ Vô Ngân Đạo chính là thích khách biến thái nhất trên thế giới này. Lục Ly có thể đi đến phía bên Lăng tộc, Quánh tộc có hai Đại Viên Mãn thì đã sao? Lục Ly vẫn có thể hoành hành ngang dọc. Lục Ly lại không lạc quan như vậy, hắn gặng hỏi: - Cương tộc vương, có phải tất cả Đại Viên Mãn nếu không dùng đến trấn áp lực thiên địa thì không thể phát hiện ra ta? - Cũng không phải! Tộc vương Cương tộc lắc đầu nói: - Nếu là Đại Viên Mãn tham ngộ pháp tắc không gian thì ta cảm thấy bọn hắn vẫn dễ dàng nhận ra ngươi. Các hệ còn lại thì có vẻ tương đối khó. Ngươi gặp phải Đại Viên Mãn tu luyện pháp tắc không gian buộc phải cẩn thận, bọn hắn cực kỳ nhạy cảm với không gian, cũng là Đại Viên Mãn biến thái nhất. Bởi vì ngươi có bất kỳ cử động nào hắn đều có thể nhận biết được ngay lập tức. - Ừm, ta đã biết! Lục Ly suy nghĩ một lát, trong đáy mắt hắn lóe lên một tia quyết tâm, hắn lại chắp tay nói: - Cương tộc vương, ngài thử lại một lần nữa, để xem có phát hiện được ta? - Được! Tộc vương Cương tộc rất tình nguyên gật đầu đáp lại, cơ thể Lục Ly lóe sáng, lần này hắn tiến thẳng vào bên trong pháp giới. Hắn tiến vào trong pháp giới với thả ra Vô Ngân Đạo đều biến mất không tăm hơi, cho nên xem ra cũng không có vẻ gì khác biệt. Tộc vương Cương tộc cũng thả thần niệm ra, sau đó sử dụng lực thiên địa để cảm giác, hắn còn dùng lực thiên địa để phóng thích một vài thủ đoạn nhưng không thể nào phát hiện ra Lục Ly. Cuối cùng hắn vận dụng trấn áp lực thiên địa song lần này lại không ép Lục Ly ra ngoài được. Bởi lẽ Lục Ly căn bản không ở bên trong đại điện mà đã tiến vào trong pháp giới. - Ạch… Tộc vương Cương tộc đầy mặt ngạc nhiên, hắn đã rất nhiều năm chưa biểu lộ vẻ mặt như vậy. Hắn thân là Đại Viên Mãn, hơn nữa còn là lão quái đã sống được vô số năm, trận thế nào còn chưa nhìn thấy? Sóng to gió lớn nào còn chưa chứng kiến? Những chuyện có thể khiến hắn thay đổi sắc mặt quả thực rất ít. Vừa nãy Lục Ly khiến hắn cảm thấy bất ngờ thì hiện giờ lại khiến hắn cảm thấy rất chấn động, hắn đã vận dụng lực thiên địa nhưng lại không thể ép Lục Ly đi ra ngoài? Nên biết rằng toàn bộ đại điện đều bị lực thiên địa trấn áp bên dưới, trừ phi Lục Ly không còn ở trong đại điện này, bằng không sao có thể ẩn độn thân hình như vậy. - Lục Ly đi đâu? Cơ thể Mạc Hoàng đã bị trấn áp, phát hiện Lục Ly vẫn chưa hiện thân, trong lòng hắn vô cùng khiếp sợ. Vào thời khắc này hắn đã hiểu ra vì sao Lục Ly có thể ung dung tới lui Thiên Cương Tinh Vực, với thủ đoạn này Lăng tộc muốn tìm được hắn khó như lên trời. - Bản vương còn không tin được! Tộc vương Cương tộc liên tục phóng thích vài loại thủ đoạn mạnh mẽ khác, bao gồm cả phóng thích thần kỹ cường đại khiến cả không gian đều chấn động dữ dội, nếu không có thần văn thì sợ rằng đại điện này đã sớm đổ nát. Mặc dù là thế nhưng Lục Ly vẫn không bị cưỡng ép đi ra ngoài.
Chương 4698 Vui lòng thành phục (2)
Sau một nén nhang, tộc vương Cương tộc cười nói: - Lục tiểu hữu, mời ra đây. Bản vương coi như đã vui lòng thành phục ngươi rồi Vụt! Cơ thể Lục Ly lóe sáng xuất hiện ở bên ngoài, tộc vương Cương tộc chắp tay nói: - Lục tiểu hữu, ngươi đã làm lão phu được mở mang tầm mắt, anh hùng xuất thiếu niên, khâm phục khâm phục! Tộc vương Cương tộc gần như được xem là tối cường giả của Thiên Loạn Tinh Vực, hắn chắp tay với một hậu bối tuổi còn trẻ, còn vui lòng thành phục với Lục Ly, nếu chuyện này được bên ngoài biết được, sợ rằng toàn bộ Thiên Loạn Tinh Vực đều sẽ chấn động. Mạc Hoàng bị chấn động không hề nhẹ, bản thân hắn đã hoàn toàn bị Lục Ly khuất phục. Đừng nói đến bọn hắn, cho dù một cường giả Đại Viên Mãn thì phỏng chừng cũng chưa có thể khiến tộc vương Cương tộc vui lòng thành phục? Chỉ riêng chuyện này Lục Ly đã đáng để toàn bộ Tử Thần tự hào vì hắn, khuất phục bởi hắn. Lực thiên địa đã được hủy bỏ, Lục Ly khom người nói: - Cương tộc vương đã quá khen! Chút trò vặt của vãn bối đã khiến tộc vương chê cười! Tộc vương Cương tộc hiếu kỳ gặng hỏi: - Lục tiểu hữu, vừa nãy ngươi cũng thả Vô Ngân Đạo? Vô Ngân Đạo lại biến thái như vậy? - Chuyện này… Lục Ly có hơi lúng túng sờ mũi, suy nghĩ chốc lát nói: - Vừa nãy không phải Vô Ngân Đạo, là một loại thần thông khác của vãn bối, cái này… - Ha ha ha! Trông thấy Lục Ly muốn nói lại thôi, tộc vương Cương tộc khoát tay áo nói: - Được rồi, mỗi cường giả đều có bí kỹ của riêng mình, ngươi không cần nói ra. Bản vương có thể nói cho ngươi hiểu, với thần thông vừa nãy có ngươi, Tiên Vực thì không nói nhưng tám đại tinh vực mặc ngươi tung hoành, cho dù mấy lão quái vật mạnh mẽ nhất phỏng chừng cũng không tìm được ngươi! - Ngươi muốn đi Thiên Cương Tinh Vực? Tộc vương Cương tộc đăm chiêu một lát mới nói: - Ngươi đến tìm bản vương hẳn là muốn kiểm chứng xem hai lão quái Quánh có thể phát hiện ra ngươi không? Ngươi yên tâm, bản vương từng giao thủ với hai lão quái này, ta dám cam đoan chỉ cần ngươi không bị hai lão quái này nhắm vào thì bọn hắn sẽ không phát hiện được ngươi. Coi như ngươi thả ra Vô Ngân Đạo bọn hắn cũng không tìm ra được ngươi! - Ừm! Lục Ly có hơi phấn chấn, Mạc Hoàng lại càng kích động hơn. Trận chiến Thiên Cương Tinh Vực có quan hệ trọng đại, nếu có thể đánh phục Quánh tộc thì Tử Thần sẽ danh chấn tám đại tinh vực, đại tộc bình thường chắc chắn sẽ không tìm đến Tử Thần gây chuyện phiền phức. Tử Thần cũng sẽ tiếp đón thời kỳ phát triển mạnh mẽ, cuối cùng trở thành một trong những bá chủ của tám đại tinh vực. - Có điều… Tộc vương Cương tộc suy nghĩ rồi nghiêm mặt nói: - Đại Viên Mãn có thể hòa vào trong thiên địa, có thể im hơi lặng tiếng ẩn nấp trong không trung, các ngươi căn bản không thể phát hiện ra. Cho nên ngươi đi Quánh tộc buộc phải cẩn thận, không có chuyện gì thì cố gắng không hiển lộ thân hình, làm xong chuyện phải lập tức rời đi, tuyệt đối không nên dừng lại! Ngươi cũng đừng tận lực đánh giết tộc nhân của Quánh tộc, chỉ cần tiêu diệt Lăng tộc là được, bằng không Quánh tộc không thể nào xuống đài thì bọn hắn chỉ còn cách cứng rắn công kích đến tổng bộ Tử Thần các ngươi, đến khi ấy mọi chuyện sẽ trở nên phiền phức… - Kỳ thực… Tộc vương Cương tộc dừng lại một hơi, bổ sung thêm: - Bản vương kiến nghị, cố gắng không trêu chọc đến Quánh tộc. Lục tiểu hữu, nếu như vận may của ngươi không tốt bị Đại Viên Mãn gặp được, nếu hắn nhằm được vào ngươi thì cho dù ngươi có thủ đoạn nghịch thiên cũng chỉ còn đường chết! Ta nói đến đây, chính các ngươi nên suy nghĩ cho thật kỹ! Từ Cương tộc trở về, Lục Ly cùng mấy Đầu Sỏ còn lại cùng nhau bàn bạc một phen, Mạc Hoàng cùng Dực Hoàng khuyên Lục Ly không nên nóng vội, thận trọng làm việc vẫn hơn. Những Đầu Sỏ còn lại cũng không khuyên Lục Ly đi Thiên Cương Tinh Vực, nếu Lục Ly bỏ mạng thì đây chính là tổn thất rất lớn của Tử Thần. Tử Thần vừa leo lên vị trí chủ tể, sợ rằng đã không bảo toàn được. Lục Ly không lập tức quyết định ngay, chỉ nói rằng nghỉ ngơi trước một thời gian, suy nghĩ kỹ mấy ngày. Hắn về đến Lục phủ, về đến bên cạnh người thân, cơ thể cùng tâm trạng đều được thả lòng, hắn cũng không nghĩ nhiều thêm, trước hết an tâm giải lao mấy ngày. Thiên Cương Tinh Vực bên kia gió nổi mây vần, Lục gia bên này cũng không phải hiểu biết quá tường tận, Lục Nhân Hoàng cùng Lục Ly biết được chút ít nhưng không nói với mấy người khác. Cho nên các nàng chỉ cho rằng Lục Ly ra ngoài mấy năm nên cũng không có hỏi nhiều. Không gặp nhau đã lâu, Lục Ly thật vất vả mới trở về một chuyến, Doãn Thanh Ti cùng mấy nàng Tượng Linh Lung đều xuất quan bầu bạn với Lục Ly mấy ngày. Quang cảnh sân sau Lục phủ vô cùng đẹp, có một hồ nước nhỏ, bên cảnh hồ nhỏ có cây xanh bóng mát, còn có một cái đình rất lớn. Doãn Thanh Ti đang đánh đán, Bạch Thu Tuyết đang múa kiếm, Bát Nhã bóp vai cho Lục Ly, Tượng Linh Lung đọc sách, Trì Hi Nhi lại đang châm trà, còn Bạch hạ Sương đang nô đùa bên hồ… Người một nhà vui vẻ quây quần, Lục Ly nhìn thấy cảnh này trên miệng không dứt được nụ cười, đời này của hắn vinh hạnh biết bao mới có được thiên kiêu hậu ái như vậy, nếu như có thêm vài đứa trẻ thì đời này coi như viên mãn. - Rốt cuộc là có vấn đề ở chỗ nào? Trong đầu Lục Ly lại nổi lên câu hỏi này, đã nhiều năm mà hắn vẫn không thể sinh ra đời sau, hắn có nhiều thê tử như vậy thì không thể xảy ra vấn đề, mà vấn đề chắc chắn là hắn. Chẳng lẽ là vấn đề do nhục thân hắn đã tái tạo một lần nữa? Nhưng mà có rất nhiều cường giả cũng từng tái tạo vẫn có thể sinh ra đời sau, cơ thể hắn nơi nào cũng vô cùng kiện toàn, chỉ là không biết vấn đề ở đâu. Nghĩ một hồi, Lục Ly thu lại tâm tư, chuyện này muốn cũng vô dụng, nhiều năm như vậy vẫn không thể, vậy thì chỉ đành tùy vào duyên phận. Ánh mắt hắn tìm đến bờ hồ phía xa, Bạch Hạ Sương cùng An Lộ Nhi đang vui đùa, tiểu đồ đệ An Lộ Nhi này đã trở thành đại mĩ nhân, quan trọng hơn là thiên phú thực sự rất biến thái, hiện giờ đã đạt đến cảnh giới Đế Chi Cảnh, phỏng chừng chỉ hai năm nữa sẽ đột phá cấp Đế.
Chương 4699 Ngươi không thể xảy ra chuyện
Lục Linh trở thành đối tượng theo đuổi của vô số công tử, An Lộ Nhi cũng thế, hơn nữa đám trẻ tuổi còn thêm Lục Linh cùng An Lộ Nhi vào trở thành ngũ đóa kim hoa của Tử Thần. Thanh niên tuấn tú theo đuổi An Lộ Nhi nhiều như cá chép qua sông, có điều An Lộ Nhi vẫn không để ý, cũng chưa từng ra ngoài tham gia tiệc rượu, chỉ ở bên cạnh đám sư nương. - Vẫn phải đi Thiên Cương Tinh Vực một chuyến! Vào lúc này rốt cuộc Lục Ly đã hạ quyết tâm, không đi Thiên Cương Tinh Vực một chuyến thì không thể hoàn toàn đánh phục Quánh tộc, đường khẩu của Tử Thần ở Thiên Cương Tinh Vực cũng không thể mở ra. Bên này nếu bị ngăn chặn thì phỏng chừng ở những tinh vực còn lại cũng lục tục xảy ra chuyện, uy vọng của Tử Thần sẽ chịu đả kích nặng nề. Tử Thần không có Đại Viên Mãn, thế lực cũng vừa mới chuyển hình, bản thân căn cơ không ổn định. Một khi gặp phải đả kích thì vị trí chủ tể của Tử Thần cũng sẽ lung lay. Chẳng lẽ lại mời Tiểu Bạch xuống một chuyến? Cục diện của của Tiểu Bạch hiện giờ lại càng nguy hiểm hơn hắn. Nếu không đột phá Đại Viên Mãn thì khó lòng giữ được vị trí Đông Cảnh Chi Vương, phỏng chừng nhiều cường giả đi theo cha hắn cũng bị chém cùng giết tận. Tiểu Bạch trên lưng gánh áp lực lớn như vậy, lúc này là thời điểm cần dành nhiều thời gian để bế quan đột phá, Lục Ly sao có thể quấy rầy hắn đây? Một khi Tử Thần không ổn định thì Lục gia cũng không ổn định, Lục Minh cần thời gian để phát triển và đúc kết. Cho nên vì Tử Thần, hắn buộc phải tranh thủ chút ít thời gian, không gian để phát triển, chuyến này nhất định phải đi Thiên Cương Tinh Vực. Đại Viên Mãn quả thực rất mạnh, một khi bị Đại Viên Mãn nhắm trúng hắn chắc chắn sẽ chết! Nhưng Quánh tộc chỉ có hai Đại Viên Mãn, bọn hắn nhiều nhất chỉ điều động một người, điều động một người còn khiến cả thiên hạ cười nhạo. Có nhiều giới diện như vậy, thiên địa rộng lớn như vậy, trừ phi vận may của hắn vô cùng kém mới vừa vặn đụng trúng Đại Viên Mãn này. Chỉ cần không gặp phải Đại Viên Mãn thì hắn còn sợ gì? - Một tháng sau sẽ xuất phát, đánh trước lại nói sau! Lục Ly âm thầm hạ quyết tâm một tháng sau sẽ xuất phát, hắn sẽ đánh liều một phen. Nếu như thắng đổi lấy thời gian mấy trăm năm phát triển Tử Thần, còn nếu thua thì mạng cả hắn đành để lại ở Thiên Cương Tinh Vực. Một tháng thoáng chốc đã trôi qua, Lục Ly thông báo với mọi người, chỉ nói đại diện cho Tử Thần đến Thiên Cương Tinh Vực xử lý chút chuyện mà không nói gì thêm. Đám nữ tử cũng không hỏi nhiều, các nàng đều biết nếu như không phải chuyện quan trọng không đi không được thì Lục Ly đương nhiên không đi mà sẽ ở lại cùng các nàng. Lục Ly mỗi lần ra ngoài đều vì Lục gia, để các nàng có cuộc sống tốt hơn mà phấn đấu không ngừng. Lục Linh cùng Lục Nhân Hoàng có biết được ít nhiều nhưng bọn họ cũng không nhiều lời. Nếu Lục Ly đã quyết định, ai nói đều vô dụng, các nàng chỉ có thể âm thầm chúc phúc cùng cẩu khẩn, đồng thời quản lý Lục gia cho thật tốt, đây mới là niềm động viên lớn nhất cho Lục Ly. - Chúng ta đi cùng ngươi! Sau khi Mạc Hoàng cùng Lục Hoàng biết được Lục Ly muốn đi Thiên Cương Tinh Vực, hai người đều đứng dậy. Mấy người Dư Hoàng cùng Lê Hoàng lại im lặng không lên tiếng, Quánh tộc đã phát ra thông cáo, nếu bọn hắn dám đến Thiên Cương Tinh Vực thì sẽ đối mặt với sự truy sát của Đại Viên Mãn Quánh tộc, Lê Hoàng qua đó cũng chỉ còn một con đường chết. - Không cần! Lục Ly cười nói: - Các ngươi đến đó ngược lại rất nguy hiểm, không bằng phái tất cả thám báo đỉnh cấp qua đó, ta chỉ cần trợ giúp trên phương diện tình báo. Đại Viên Mãn sẽ không ra tay với những thám báo đỉnh cấp kia cho nên sẽ an toàn hơn đôi chút. - Lục Ly! Mạc Hoàng ngập ngừng rồi nói: - Không được, chúng ta bỏ qua Thiên Cương Tinh Vực thôi, không cần để ý chuyện được mất. - Đây không phải là chuyện được mất! Lục Ly khẽ thở dài nói: - Đây là vấn đề có thể nắm giữ được mấy trăm năm phát triển hay không. Nếu như lần này chúng ta rút lui thì say ngày chúng ta sẽ đối mặt với vô số đả kích ngấm ngầm hoặc công khai, đừng nói đến sau này chúng ta có thể phát triển lớn mạnh, có thể tồn tại hay không còn là một câu hỏi. - Tiểu Bạch công tử đâu? Dư Hoàng không nhịn được hỏi: - Có thể mời Tiểu Bạch công tử trở về một chuyến hay không? Lục Ly liếc mắt nhìn hắn nói: - Tiểu Bạch còn có chuyện của Tiểu Bạch, mọi việc chúng ta không nên nghĩ cách mượn lực bên ngoài mà nên nghĩ cách dựa vào chính mình. Tiểu Bạch không có nghĩa vụ giúp đỡ chúng ta mãi được, hơn nữa phía bên Đông Cảnh cũng có phiền phức, sau này chúng ta không nên nghĩ chuyện dựa dẫm vào Tiểu Bạch! - Được rồi! Lê Hoàng gật đầu nói: - Vậy lần này tất cả đành dựa vào Lục Ly, ta sẽ phái hết thám báo đỉnh cấp qua đó đều nghe lệnh của ngươi. Ta chỉ yêu cầu một điều, đó là chuyện không thể làm thì Lục Ly ngươi liền rút lui về, ngươi… Không thể xảy ra chuyện! Lê Hoàng không phải đang quan tâm đến Lục Ly mà là nếu Lục Ly chết, Tử Thần sẽ chịu tổn thất lớn, vị trí chủ tể của Tử Thần chắc chắn cũng không còn. Tử Thần có thể trở thành chủ tể, còn nắm giữ địa vị siêu nhiên ở Thiên Loạn Tinh Vực đều là vì Tiểu Bạch đứng sau Lục Ly. - Ta đã biết! Lục Ly gật gật đầu, ánh mắt nhìn Lê Hoàng, Mạc Hoàng, Dực Hoàng nói: - Ngộ nhỡ ta xảy ra chuyện thì kính mong các vị lưu tâm đến Lục gia chúng ta nhiều hơn! - Yên tâm đi! Mạc Hoàng nặng nề gật đầu đáp lại: - Trừ phi ta chết rồi, bằng không không có võ giả nào có thể ức hiếp Lục gia. Có điều Lục Ly, Lê Hoàng nói rất đúng, tất cả mọi chuyện đều không quan trọng bằng ngươi sống sót trở. Ngươi nhất định phải nhớ kỹ điều này, phải sống thì mới có hi vọng. Hao tốn mất nửa năm thời gian, chiến thuyền đã đến được Thiên Cương Tinh Vực. Lần này đi cùng Lục Ly còn có hơn một trăm thám báo, những người này đều là thám báo đỉnh cấp.
Chương 4700 Ngươi là đang tìm chết
Ở bên ngoài phạm vi của Thiên Cương Tinh Vực, Lục Ly dặn dò: - Lát nữa các ngươi tự mình tản ra ẩn nấp, không cần các người dốc sức thăm dò tin tức, các ngươi chỉ cần ẩn nấp ở bên trong đại thành của một vài đại tộc, thăm dò một vài thông tin bình thường là được. Lưu đường chủ, ngươi tọa trấn ở một nơi điều hòa mọi người, không cần mạo hiểm đến Lăng tộc hay Quánh tộc thăm dò tin tức, rõ chưa! - Đã rõ, Lục Hoàng! Hơn một trăm thám báo khom người đáp lại, cơ thể Lục Ly lóe sáng đơn độc rời đi. Đám thám báo này đi theo hắn sẽ càng nguy hiểm thêm. Một mình hắn đi càng tự do tùy ý, hắn phóng thích Thần Dịch Thuật biến thành một võ giả của tộc quần khác, nghênh ngang bay vào Thiên Cương Tinh Vực. Hắn không trực tiếp ra tay mà ẩn nấp đến một đại giới thăm dò tin tứ. Đã cách thời điểm Lăng tộc thần phục Quánh tộc một năm,tình hình bên này thế nào Lục Ly cũng không biết, đương nhiên trước tiên phải thăm dò một phen. Hắn ở trong đại thành tìm hiểu một hồi thì phát hiện thám báo của Lăng tộc cùng Quánh tộc đã thăm dò bốn phía, không phát hiện được thêm gì mới dần lắng xuống. Trên khắp Thiên Cương Tinh Vực cũng đồn đại rằng Tử Thần đã sợ, toàn bộ đều rút lui ra khỏi Thiên Cương Tinh Vực. Nghe nói Lăng tộc còn mạnh miệng nói rằng sau này sẽ tổ chức một nhóm cường giả tiến vào Thiên Loạn Tinh Vực đuổi cùng giết tận đám Tử Thần. Lục Ly hao tốn rất nhiều Thiên Thạch mới thăm dò được tình hình cùng với tất cả địa bàn của Quánh tộc, còn thăm dò được một vài tài nguyên bảo địa quan trọng. Thăm dò tường tận tình hình, Lục Ly ra tay. Hắn lại đi đến Vĩnh Dạ Giới, bởi vì giới diện này có mấy cường giả vô hạn đến gần Đại Viên Mãn, hắn chuẩn bị trước tiên tiêu diệt mấy chí cường giả. Mất hơn một tháng hắn đến được Vĩnh Dạ Giới, hắn đi một vòng gần quanh Vĩnh Dạ Thành, thả ra Vô Ngân Đạo quang minh chính đại tiến vào Vĩnh Dạ Thành. Khi hắn thăm dò được trong thành chỉ có ba cường giả vô hạn đến gần Đại Viên Mãn thì mừng rỡ. Hắn không có kế sách gì mà trực tiếp lẻn vào trong một tòa trang viên rộng lớn, ba chí cường giả thì lúc này có hai người đang ngồi cùng một chỗ, một cường giả khác đang quan ở trong một cung điện. Lục Ly lẻn đến gần hai chí cường giả đang mải chơi cờ, Vô Ngân Đạo của hắn hiện giờ đã đại thành, coi như đứng bên cạnh hai cường giả nhưng chỉ cần hắn không ra tay, không lộ ra sát thì hai người này không thể nào phát hiện ra. - Lão Dương, ngươi nói Tử Thần thực sự đã rút lui sao? - Hừ hừ, bọn chúng không rút lui thì còn có thể làm gì? Tên Lục Ly rác rưởi kia đám đối đầu với cường giả Đại Viên Mãn không? Đại trưởng lão của Quánh tộc mà xuất động thì dễ dàng bóp chết hắn. - Đã gần một năm còn chưa thất có động tĩnh gì, cũng không phát hiện ra thám báo của Tử Thần, Tử Thần nên đi rồi chứ? Ôi… Lần này bị Xích Long tộc hại chết khiến chúng ta tổn thất nhiều cường giả như vậy chưa nói, lại còn biến thành lệ thuộc của Quánh tộc! - Mấy năm gần đây Quánh tộc chắc chắn sẽ không chèn ép chúng ta, phỏng chừng chờ thêm ít năm nữa tài nguyên dâng lên mỗi năm sẽ tăng gấp đôi? Cũng đành chịu thôi, nếu đã quy hàng thì đành thuận theo tự nhiên vậy! - Nếu có cơ hội thì chúng ta nhất định sẽ đi Thiên Loạn Tinh Vực nhổ tận gốc rễ Tử Thần, chém cùng giết tận đám tộc nhân của Lục Ly, hừ hừ! Hai trưởng lão Lăng tộc vừa chơi cờ vừa nói chuyện phiếm, Lục Ly đứng ngay cạnh một bên, lời hai người nói lọt vào tai hắn không sót một chữ. Khóe miệng hắn lộ ra nét cười chế giễu, hắn cảm ứng một phen, truyền âm cho Huyết Linh Nhi đang ở bên ngoài cung điện: - Hành động! Vụt! Huyết Linh Nhi được Lục Ly sắp xếp ẩn nấp ở bên ngoài trang viên, Huyết Linh Nhi bố trí một tiểu trận, mục đích đương nhiên không phải đối phó với hai chí cường giả này mà là hấp dẫn sự chủ ý của hai người, Lục Ly nhân cơ hội sẽ đánh lén. Tuy rằng hắn mạnh mẽ công kích cũng nắm chắc sẽ diệt được hai chí cường giả này nhưng làm vậy sẽ càng thêm an toàn hơn. Vụt! Huyết Linh Nhi ở bên ngoài đã khởi động trận pháp, một luồng hơi thở kinh khủng từ bên ngoài tràn vào dọa sợ hai người đang chơi cờ. Bọn hắn đứng dựng lên, thần niệm tản ra bên ngoài thì phát hiện bên ngoài có một thần văn. - Mị linh kia! Bọn hắn nhanh chóng phát hiện ra Huyết Linh Nhi, đang lúc nghi ngờ không thôi thì phía sau bọn hắn đột nhiên truyền đến một luồng hơi thở kinh khủng, trong đầu bọn hắn hiện lên cảm giác nguy hiểm chí mạng. Bọn hắn không chút do dự một tấm lá chắn cùng một vòng bảo vệ đã lập tức xuất hiện trên người, trong tình huống này không bằng trước tiên phòng vệ. Vụt vụt! Hai luồng hỏa diễm lan đến, trong nháy mắt nuốt trọn lấy hai chí cường giả này, ngọn lửa này chính là hỏa diễm siêu cấp, nhiệt độ cực kỳ cao. Tuy rằng hai chí cường giả này mỗi người đều thả ra thần thông phòng ngự nhưng căn bản không thể chống lại hỏa diễm kinh khủng như thế. - Lục Ly, Lục Ly! Một trưởng lão gào thét, âm thanh thê thảm vang vọng toàn bộ Vĩnh Dạ Thành, một trưởng lão khác cũng đau đớn rít gào. Hỏa diễm này có nhiệt độ quá cao, bên trong trang viên có rất nhiều hạ nhân cùng thị nữ bị tổn thương, vừa đau đớn gào thét vừa chạy trốn ra xa. Rất nhiều nơi trong trang viên cũng lập tức dấy lên ngọn lửa hừng hực, vô số hoa cỏ cây cối quý báu đều bị thiêu sạch. - Lục Ly, ngươi đang muốn chết! Một trưởng lão khác từ trong đại điện bay lên trời, hắn vừa khóa chặt Lục Ly nhưng cơ thể Lục Ly lóe sáng rồi biến mất, hắn quét thần niệm tới lui vẫn không tài nào tìm ra được Lục Ly. Khi hắn đang rối rắm có nên lao xuống cứ hai trưởng lão kia không thì một vệt sáng từ sau lưng hắn bay ra rồi mau chóng bành trướng, một hồi xuất hiện trên đỉnh đầu hắn. - Đỉnh! Một năm trước vào lúc Lục Ly giết chết Lão Ưng trưởng lão, trưởng lão này cũng ở hiện trường, khi hắn nhìn thấy chiếc đỉnh kia sắc mặt nhất thời đại biến. Vào lúc hắn chuẩn bị chạy trốn thì ánh sáng trên bề mặt chiếc đỉnh kia chiếu xuống, cơ thể hắn bị đè ép xuống, sau đó bị ép chặt trên đất không thể nào cử động.
Bình luận facebook