-
Chương 2301-2305
Chương 2301 Kỳ tích xuất hiện
Tiểu Bạch còn đang mê man, nhưng lôi điện chẳng những không thương tổn Tiểu Bạch, ngược lại là thứ siêu bổ với nó. Lục Ly một đường lao nhanh, ánh mắt nhìn qua Tiểu Bạch, trên mặt tràn ngập cưng chiều, trong đầu hắn cũng lại lần nữa hiện ra một đám nghi hoặc. Tiểu Bạch rốt cuộc là loại linh thú gì? Tiểu Bạch có thể đi vào tâm hồn kiếp, hơn nữa tâm hồn kiếp không không tổn thương nó chút nào. Tiểu Bạch có linh trí rất cao, có linh hồn giống như con người, chỉ còn thiếu nói tiếng người. Theo lý thuyết, với sức chiến đấu của Tiểu Bạch sớm nên biến hóa, nhưng mãi không thấy nó biến hóa. Linh thú, hoang thú bình thường luôn có giới hạn đẳng cấp sức chiến đấu, nhưng sức chiến đấu của Tiểu Bạch dường như có thể vô hạn tăng lên? Nó có thể nhẹ nhàng sống sót trong lôi đình kiếp, có thể đi vào tâm hồn kiếp. Trong Thần Giới đừng nói Yêu tộc bình thường, dù là Đại Đế Yêu tộc có sức chiến đấu mạnh nhất cũng không dám dễ dàng đi vào thiên kiếp. Trên người Tiểu Bạch có nhiều chỗ kỳ dị, Lục Ly mơ hồ cảm giác nó mang theo bí mật to lớn, nhưng hiện tại hắn không nhìn thấu. Phỏng chừng Tiểu Bạch cũng không biết, hết thảy đều phải đợi đến khi Tiểu Bạch biến hóa rồi tính. Một đường lao nhanh, Lục Ly ổn cố cảnh giới hiện tại của mình, chỉnh lý lại tình huống độ thiên kiếp lần này. Lần này độ thiên kiếp có thể nói thật sự chín chết một sống, tạm không bàn tới nguy hiểm trong hai trọng trước, trọng cuối cùng nếu không có Tiểu Bạch thì hắn chết chắc. Cho nên lần này hắn vẫn là quá mạo hiểm, nhưng hắn xem như có cơ duyên lớn. May mắn gặp Tiểu Bạch trong lôi đình kiếp, vận may của hắn rất cao. “Điều này... phải chăng có người cố ý sắp xếp?” Trong đầu Lục Ly đột ngột hiện ra một ý niệm, có phải là có người dự liệu được hắn sắp độ thiên kiếp? Còn có người dự liệu được hắn không vượt qua thiên kiếp nổi, cho nên cố ý mang Tiểu Bạch đến đây?” “Cũng không đúng!” Lục Ly lắc đầu, Tiểu Bạch ở trong lôi đình kiếp đã mấy năm, người kia không thể nào trước thời gian mấy năm liền bắt đầu bố cục, nếu đúng vậy thì quá đáng sợ. Ở trong lôi đình kiếp ba ngày, Lục Ly không dám tiếp tục ở lại. Hắn cũng không dám bỏ Tiểu Bạch lại đây, lỡ như Tiểu Bạch tỉnh lại không nhìn thấy hắn sẽ chạy lung tung. Lục Ly lao nhanh xuống dưới, xông vào phong hỏa kiếp, hiện giờ thân thể của hắn quá khủng bố, phong hỏa kiếp không cách nào thương tổn hắn một chút, hắn chỉ mất vài giây đã xông ra ngoài. “Đi!” Lục Ly kiềm nén cảm xúc trong lòng, cấp tốc lao xuống, đồng thời hiện ra chiến giáp Linh Ẩn, đi vào trạng thái ẩn thân. Lục Ly một đường bay xuống, thần niệm như thủy triều khuếch tán. “Hưm?” Lục Ly phát hiện bên dưới có nhiều nơi mây đen cuồn cuộn, phỏng chừng xung quanh đã bị Ác Ma chiếm cứ. Thần niệm của hắn khóa chặt Tuyết Nguyệt Miếu, phát hiện người ở đây đều rút lui, miếu thờ trống rỗng, rất nhiều kiến trúc đều bị hủy. “Còn có người!” Lục Ly đang bay xuống, con ngươi đột nhiên sáng ngời, trong tầng hầm một tòa thành bảo, hắn cảm thụ được một chút hơi thở sinh mệnh, thần niệm cường đại của hắn trực tiếp xuyên thấu vào. Vèo! Giây lát, cấm chế trong phòng tối dưới lòng thành bảo dao động, một người bay nhanh ra, quỳ một gối xuống trước mặt Lục Ly. - Tham kiến Lục đại nhân, người rốt cuộc trở về. Người này rõ ràng là thám báo do Bàn Vũ Thấm để lại, nhưng Lục Ly cẩn thận là trên hết, thần niệm cưỡng bức đâm vào linh hồn của người này. Xác định người này không bị ma hóa hoặc là khống chế, hắn gật đầu nói: - Tình hình hiện tại của Thần Giới thế nào? - Tình huống cực kỳ tồi tệ. Thám báo vẻ mặt nghiêm túc nói: - Đại quân Ác Ma giờ phút này vây khốn thành Thần Tượng, đa số cường giả Thần Giới đều ở trong thành Thần Tượng. Căn cứ trong thành truyền ra tin tức, trong thành giờ phút này cục diện phi thường nghiêm túc, hơi thở Ác Ma ảnh hưởng võ giả toàn thành. Không gian trong thành bị phong ấn, không cách nào truyền tống rời đi, Lục đại nhân nếu không nghĩ biện pháp thì người toàn thành đều phải chết. - Nghiêm trọng như vậy sao? Lục Ly nhướng mày, hắn lấy ra bản đồ nhìn xem, trầm tư giây lát hỏi: - Bàn Vũ Thấm hiện tại ở đâu? - Vạn Thọ Sơn! Thám báo trả lời: - Bàn tiểu thư và Yến Vương đều ở Vạn Thọ Sơn, luôn đợi đại nhân trở về. Lục Ly nhìn lướt qua bản đồ, phát hiện Vạn Thọ Sơn cách thành Thần Tượng không xa, hắn gật đầu nói: - Được rồi, ngươi đi làm việc của mình đi, ta đã biết. Lục Ly trực tiếp phi độ hư không rời đi, nơi này cách thành Thần Tượng không quá xa, nếu hắn liên tục phi độ hư không sẽ đến nơi rất nhanh. Bên này đều bị chiếm đóng, hắn muốn dùng truyền tống trận của Thì Không Phủ cũng không được. Nếu liên tục phi độ hư không cũng chỉ mất hai, ba ngày, độ mạnh linh hồn hiện tại của hắn có thể chống đỡ hắn liên tục phi độ hư không mấy tháng đều sẽ không tinh thần mệt mỏi. Oong! Trong Vạn Thọ Sơn, một miếng ngọc phù trong tay Bàn Vũ Thấm đột nhiên vỡ vụn, Bàn Vũ Thấm đang ngồi xếp bằng bế quan đột nhiên mở mắt ra, trong ngươi tràn ngập kinh hoàng. Bên kia, mắt Yến Vương bắn ra tia sáng lạnh, quét mắt qua bàn tay Bàn Vũ Thấm. Ánh mắt hai người chăm chú vào miếng ngọc phù vỡ vụn trong tay Bàn Vũ Thấm, khi thấy rõ không phải ngọc phù bản mệnh của Lục Ly bị vỡ thì đột nhiên ngồi thẳng dậy, mắt sáng lấp lánh, trong khoảnh khắc hai người nét mặt tỏa sáng. Bàn Vũ Thấm cẩn thận cầm ngọc phù vỡ vụn trong tay nhìn kỹ, sau đó cùng Lăng Thanh Diễn nhìn nhau. Trên mặt hai người chậm rãi nở nụ cười, hai người đều là nữ nhân tuyệt đẹp, đặc biệt là Lăng Thanh Diễn thuộc loại quyến rũ tuyệt thế hút ánh nhìn. Hai người cười tựa như hoa mẫu đơn cùng thược dược nở rộ, cả căn phòng bừng sáng. Miếng ngọc phù này là của thám báo bị Bàn Vũ Thấm giữ lại bên Tuyết Nguyệt Miếu, ngọc phù này vỡ vụn đại biểu một điều, kỳ tích xuất hiện, Lục Ly bình an trở về! Tình hình thành Thần Tượng quả thực rất nghiêm trọng, quân sĩ trong thành đã chết, không còn một người nào. Không phải lại xảy ra tiếng còi quân doanh, các quân sĩ tự tương tàn sát mà chết. Những quân sĩ này bị Tả Khâu Lộ hạ lệnh toàn bộ chém giết, bởi vì các quân sĩ linh hồn quá yếu, đều bị ma hóa gần hết.
Chương 2302 Tia ban mai
Nếu không giết chết sẽ biến thành ma nô, sẽ khiến trong thành đại loạn. Mấy chục vạn quân sĩ, đa số là Thần Tượng Tông, Lạc Quản chỉ có thể trơ mắt nhìn bọn họ chết đi. Lạc Quản trong khoảng thời gian này cũng luôn luôn hối hận, nàng quá tự tin vào phòng ngự của thành Thần Tượng, là quyết định sai lầm của nàng hại chết nhiều người như vậy, hiện tại đa số cường giả Thần Giới có lẽ sẽ chết trong thành Thần Tượng. Nhiều đại năng Thần Giới trong thành đã chết, đều bị Chí Tôn Thần Giới giết lúc phát sinh náo động. Cho tới bây giờ ít nhất đã chết hơn hai nghìn người, hơn trăm đại năng Thần Giới chết đi, Chí Tôn Thần Giới cũng chết bốn người. Bốn Chí Tôn Thần Giới là tự giết nhau, hơn nữa hôm trước, hai Chí Tôn Thần Giới đột nhiên đánh nhau, sau đó dẫn tới hai Chí Tôn Thần Giới khác gia nhập vào cuộc hỗn chiến. Đám người Tả Khâu Lộ, Lạc Quản muốn đi trấn áp, chỉ tiếc muộn rồi. Sức chiến đấu của Chí Tôn Thần Giới rất cường đại, bọn họ cũng chưa chắc có thể trấn áp. Cuối cùng bốn Chí Tôn Thần Giới chết hết, khiến võ giả toàn thành trong lòng càng thêm tuyệt vọng. Cùng với một đám võ giả chết đi, mọi người hoảng hốt như nhìn thấy kết cục tương lai của mình. Tất cả mọi người trong lòng đều đặc biệt áp lực cùng trầm trọng, cộng thêm trong thành lặng lẽ tràn ngập hơi thở Ác Ma, từng giây từng phút ảnh hưởng tâm tình của mọi người, họ càng lúc càng tiêu cực, càng lúc càng bi quan, thậm chí rất nhiều người trong lòng nhiều lần xung động muốn tự sát. - Lục Ly đâu? Chẳng phải nói Lục Ly đang mưu đồ hành động lớn sao? Người trong thành sắp chết hết rồi, Lục Ly đang ở đâu? Trong thành đột nhiên vang lên tiếng quát, cảm giác giống như nhận được lừa gạt, trong tiếng quát chất chứa đau buồn giận dữ, nổi giận, còn có vô tận bực tức cùng thê lương. Toàn trường lặng im, thật ra mọi người đoán được đây là lời nói dối. Lục Ly căn bản không có lên kế hoạch hành động lớn gì cả, hoặc là... Lục Ly đã sớm chết. - Lục Ly đang ở đâu? Trong hậu viện thành Thần Tượng, Lạc Hoàng thẫn thờ thì thào. Linh hồn của nàng không quá yếu, nhưng nàng chỉ là một nữ tử, còn rất trẻ tuổi, nội tâm không kiên cường như thế. Cho nên nàng không tránh khỏi suy nghĩ vẩn vơ, cũng rất dễ dàng bi quan. Đôi mắt của Lạc Hoàng không có tia sáng, chẳng còn khí chất tinh nghịch sáng sủa năm xưa. Nàng thẫn thờ nhìn bầu trời, mong đợi một anh hùng cái thế phá tan bây đen trên trời, giải cứu bọn họ khỏi tòa thành chết. - Ài. Lạc Quản nhìn bộ dạng của Lạc Hoàng, khóe môi cay đắng. Lạc Quản vượt qua thiên kiếp, còn trải qua rất nhiều sự tình, tâm trạng đã sớm trở nên ổn như bàn thạch, nhưng trong tình huống thế này thì nàng cũng khó tránh khỏi mờ mịt. Thời gian dần trôi, Ác Ma ở bên ngoài vẫn đang công kích, nhưng số lượng đã giảm bớt nhiều. Chỉ giữ một phần Ác Ma công kích, tạo áp lực cho võ giả trong thành. Thành Thần Tượng rất khó bị phá vỡ từ bên ngoài, dựa vào ba Thập Dực Ác Ma có lẽ không phá vỡ nổi, nhưng phỏng chừng rất nhanh sẽ bị phá từ bên trong. Thời gian tiếp tục trôi qua, hai ngày này bởi vì đám người Tả Khâu Lộ áp chế, cộng thêm bốn Chí Tôn Thần Giới đã chết khiến mọi người bình tĩnh rất nhiều, miễn cưỡng có thể kiềm nén. Nhưng khi thời gian trôi qua ba ngày thì trong thành lại náo động. Trong thành có một siêu cấp đại năng Thần Giới định cưỡng bức đại năng Thần Giới nữ, đại năng Thần Giới kêu to cứu mạng, dẫn đến mấy siêu cấp đại năng Thần Giới chạy tới. Nhưng mấy người kia chẳng những không có cứu người, ngược lại gia nhập chiến đoàn, tóm lấy ba võ giả nữ ở gần đó. - Thứ khốn kiếp! Lạc Quản tra xét đến cảnh này thì sát khí phóng lên cao, nàng mang theo Lạc Hoàng tỉnh táo lại bay vọt lên cao, trong tay cầm binh khí thánh phẩm, định giết người. - Tông chủ, không thể! Tả Khâu Lộ bay lên cản lại Lạc Quản, chắp tay cười gượng nói: - Bọn họ chịu áp lực quá lớn, cho bọn họ trút ra một lúc là được. Trong mấy siêu cấp đại năng Thần Giới có ba người là Thì Không Phủ, Tả Khâu Lộ tự nhiên muốn che chở. Lạc Quản thoáng chốc giận tím mặt, trầm giọng quát: - Trong lòng ta cũng chịu áp lực lớn, vừa lúc lấy đầu của mấy người này giải tỏa, Tả Khâu phủ chủ có tránh đường không? Nếu không tránh ra thì lão thân sẽ tay! - Ra tay? Tả Khâu Lộ chưa nói chuyện, một Chí Tôn Thần Giới của Thì Không Phủ bay lên, mắt lạnh nói: - Lạc tông chủ, ngươi định ra tay với phủ chủ của chúng ta? Nếu không phải tại quyết định ngu xuẩn của ngươi thì cả đám chúng ta sẽ bị khốn chết ở đây? Muốn ra tay? Nhào vô! Vù vù vù! Vô số cường giả bay vọt lên, bắt đầu đứng thành hàng. Thần Tượng Tông đứng ở một bên, Thì Không Phủ đứng ở một bên. Còn có Sinh Tử Điện, Thiên Cơ Các đứng ở bên kia, mọi người rõ ràng đều có chút không lý trí, đại chiến chực chờ bùng nổ. - Giết đi, giết đi, chết là xong hết mọi chuyện, không cần đau khổ như vậy nữa! Lạc Hoàng thống khổ khép mắt lại, chịu hành hạ như vậy chẳng bằng chết cho rồi. Dù sao chết sớm chết muộn rồi cũng phải chết, không bằng lần này dứt khoát giải quyết hết. Chết trong tay nhân tộc phe mình còn hơn bị Ác Ma giết. Một lão già xấu xa của Thì Không Phủ lạnh lùng quát: - Bắt lấy Lạc Quản, đè tông chủ Thần Tượng Tông dưới thân chắc chắn sướng lắm! Nhiều cường giả con ngươi thoáng chốc sáng ngời. Tuy Lạc Quản lớn tuổi nhưng bề ngoài không già nua chút nào, ung dung hoa quý, nếu như có thể đè tông chủ Thần Tượng Tông ở dưới thân thì chắc mùi vị tuyệt lắm. - Ra tay, chém chết tạp chủng Thì Không Phủ! Lạc Quản không nhịn được nữa, nổi giận hạ lệnh, tất cả cường giả Thần Tượng Tông như cuồng long bay đi. Cường giả bên Thì Không Phủ cũng hành động. Người của hai bên lao đến, rất nhanh chém nhau. - Ài. Điện chủ mới của Sinh Tử Điện và các chủ mới của Thiên Cơ Các không ngăn cản, bởi vì một khi đi ngăn trở, e rằng võ giả bên bọn họ sẽ gia nhập trong hỗn chiến, trận chiến này qua đi, trong thành có lẽ không có một người sống... - Ông trời ơi, người thật sự muốn cho nhân tộc Thần Giới diệt vong sao? Các chủ Thiên Cơ Các khe khẽ thở dài, ánh mắt nhìn qua bầu trời phía trên, đau đớn nhắm mắt lại, khóe môi cong lên tự giễu.
Chương 2303 Thần Ma Đại Trận bị phá
Ác Ma ở bên ngoài phỏng chừng trong lòng cười thầm, nhìn cường giả nhân tộc ở bên trong tự tàn sát nhau, trò hay như vậy đáng để cười. Xoẹt! Vào thời khắc này, chân trời đột nhiên sáng lên tia sáng chói lòa, không gian vốn bị hơi thở Ác Ma che lấp, một mảnh đen ngòm, cho nên ánh sáng này đặc biệt chói mắt! Ánh sáng kia xoay hai lần giữa không trung, Ác Ma nào bị ánh sáng này quét qua đều bị chém thành hai khúc. Ánh sáng này cuối cùng chém vào vòng bảo hộ của thành Thần Tượng, nhưng bởi vì trên đường đánh chết quá nhiều Ác Ma, năng lượng cũng không còn nhiều. Vòng bảo hộ của thành Thần Tượng rất mạnh, công kích này không làm vòng bảo hộ lung lay, nhưng như tiếng sét giữa trời xanh, khiến trái tim mọi người đập nhanh. Quỷ Vương Trảm! Nguyên Thần Giới chỉ có Quỷ Vương Trảm mới có mô thức công kích kỳ dị như vậy. Hiện tại chỉ có một người biết dùng Quỷ Vương Trảm, Lục Ly... Rốt cuộc xuất hiện! Tựa như người ngủ say thật lâu trong đêm tối rốt cuộc nhìn thấy tia nắng ban mai sáng lên ở phía đông, mắt mọi người sáng ngời. Đám người vốn đang đánh nhau đều ngừng lại, ngớ ngẩn nhìn ánh sáng kia. - Hắn... rốt cuộc trở về, rốt cuộc đến... cứu chúng ta, hu hu! Lạc Hoàng bất giác khóc ướt mặt, thân thể mềm mại run bần bật, nước mắt rơi như mưa, khóc như đứa trẻ bị ức hiếp thì nhìn thấy phụ thân. Xoẹt! Chân trời lại lần nữa sáng lên một luồng sáng, lại ở giữa không trung xoay hai lần, nghiền nát một ít Ác Ma sau đó chém vào vòng bảo hộ. Lần này mọi người đều phản ứng lại, không còn ai đánh nhau nữa, phía dưới, siêu cấp đại năng cưỡng bức võ giả nữ đều ngừng động tác, vẻ mặt áy náy mặc đồ vào, quỳ dưới đất. Bùm bùm bùm! Ngày càng nhiều người quỳ xuống, vào phút nguy nan nhất thì Lục Ly đến, khiến mọi người cảm giác giống như Chủ Thần phát ra một luồng sáng, chiếu sáng người đời, khiến mọi người nhìn thấy hy vọng. Hiện tại người còn có thể sống đều là cường giả, ít nhất đều là đại năng Thần Giới, rất nhiều người sống lâu lắm rồi. Bọn họ vốn cho rằng tâm tính của mình đã đủ mạnh, nhưng bị nhốt lâu như vậy, trải qua nhiều giày vò, mọi người phát hiện tâm linh của bọn họ còn rất yếu ớt. Khi đối mặt việc mà bọn họ không gánh vác nổi, gặp nguy cơ không vượt qua được thì bọn họ cũng sẽ hoảng sợ, cũng sẽ mê mang, cũng sẽ mong đợi một vị chúa cứu thế xuất hiện. Bọn họ đều không muốn chết, càng không muốn thấy Thần Giới hủy diệt, nhìn thấy nơi bọn họ từng sinh hoạt rơi vào phế tích, nhìn thấy muôn vàn con dân bị Ác Ma nô dịch, thấy tộc nhân của bọn họ bị giết chết hết. Trên thế giới này không có thánh nhân tuyệt đối, chỉ có thánh nhân tương đối. Trong lòng mỗi người đều có khao khát, dục vọng, sợ hãi chuyện gì đó, dù là Chí Tôn Thần Giới vượt qua thiên kiếp thì nội tâm thật sự kín không kẽ hở sao? Con người đều có thất tình lục dục, nếu không có thứ đó thì không phải con người. Nếu có thất tình lục dục, tự nhiên sẽ có nhược điểm, một khi những nhược điểm này bị công kích, bọn họ sẽ hoảng sợ, hãi hùng, sẽ tuyệt vọng! Bị nhốt trong thành lâu như vậy, mọi người cảm giác giống như là đêm tối trước bình minh, hiện tại rốt cuộc nhìn thấy một chút tia ban mai. Tuy đây chưa chắc là khúc nhạc dạo bình minh đến, nhưng đủ để khiến mọi người tinh thần phấn chấn rơi lệ đầy mặt. - Chó chết! Trong đại danh Ác Ma, Vưu Tinh Đại Đế nổi giận rống to một tiếng, hắn luôn giám thị tình huống trong thành, vừa rồi thấy toàn thành bắt đầu bùng nổ đại chiến, cường giả trong thành sắp chết, thậm chí chết sạch, vào phút then chốt này Lục Ly đến? - Các ngươi trấn giữ đại doanh, bản đế tự mình đi tru sát tên kia! Vưu Tinh Đại Đế nổi giận trầm rống một tiếng, thân thể hóa thành một đoàn khói đen bay lên, bay vút tới chỗ Lục Ly. Tốc độ của Vưu Tinh Đại Đế rất nhanh, chớp mắt đã đến chỗ Lục Ly, hắn nhìn thoáng qua, càng điên tiết. Lục Ly ở bên ngoài đại doanh Ác Ma, giờ phút này đang đồ sát con dân Ác Ma, hắn không có tự mình ra tay, mà là thả ra rất nhiều Hư Không Trùng. Những con Hư Không Trùng gặm cắn Ác Ma với tốc độ quá nhanh, mới chưa được bao lâu mà có ít nhất trên vạn Ác Ma bị Hư Không Trùng cắn chết. Vưu Tinh tức giận quát: - Thật can đảm, Lục Ly, có ngon thì lần này đừng trốn! Vưu Tinh Đại Đế tăng tốc độ bay đến, chỉ cần Lục Ly cho hắn hai giây thì hắn có nắm chắc làm Lục Ly gục ngã tại đây. Oong! Lục Ly không cho hắn cơ hội, nhanh chóng vẽ trận giữa hư không, bay đi, thoáng chốc biến mất trong không trung. Những con Hư Không Trùng đều chui vào lòng đất, biến mất không thấy. Bùm! Vưu Tinh Đại Đế giận dữ đánh ra một luồng sáng, đáng tiếc cửa nhỏ màu vàng sụp đổ, luồng sáng xẹt nhanh, đánh nát hơn một nghìn ma nô. - Hừ! Lục Ly trốn nhanh, Vưu Tinh Đại Đế không giận nữa, việc này chứng minh Lục Ly không có đánh một trận với hắn, đã vậy thì dựa vào một Lục Ly vẫn như cũ thay đổi không được đại cục. Chẳng qua thêm một con ruồi bọ thôi, mỗi lần đến cứ việc vẫy tay đuổi đi. Vưu Tinh Đại Đế trở vào đại doanh, suy nghĩ một hồi hạ lệnh bố trí đại trận bốn phía, luyện hóa Hư Không Trùng. Điểm khủng bố của Lục Ly là Hư Không Trùng, chỉ cần luyện hóa Hư Không Trùng, Lục Ly thậm chí không xứng là ruồi bọ. - Đi rồi? Trong thành Thần Tượng, vô số cường giả bay lên tường thành, bọn họ mong đợi Lục Ly có hành động gì lớn, tuy rằng bốn phía đều là khói đen cuồn cuộn, bọn họ không cách nào tra xét đến tình huống cụ thể. Nhưng bên kia chỉ vang một tiếng nổ rồi im lìm, việc này chứng minh... Lục Ly hoặc là bị giết, hoặc là trốn mất. - Chuyện này... Đám người vốn vẻ mặt phấn chấn chờ đợi vui sướng bất ngờ, nào ngờ Lục Ly chỉ như phù dung sớm nở tối tàn, như pháo hoa thoáng qua rồi biến mất. Kỳ vọng càng lớn, mắt mọi người thoáng chốc vụt tắt tia sáng, thậm chí có người còn bắt đầu nói thầm, nhục mạ. - Mọi người tin tưởng Lục Ly, nếu hắn xuất hiện thì chắc chắn có động tác lớn! Lạc Quản trầm giọng quát lên, tuy rằng nàng cũng không tin lời mình nói. Lục Ly có thể trở về, rất có thể là vượt qua thiên kiếp, nhưng hắn vẫn như cũ không có năng lực đụng độ ngay mặt với Thập Dực Ác Ma, nếu không thì Lục Ly cũng sẽ không trốn mà là trực tiếp khai chiến!
Chương 2304 Đụng độ ngay mặt
- Ha ha! Lạc Quản tự giễu, bọn họ sống bao nhiêu năm rồi? Đạt đến Chí Tôn Thần Giới đã bao lâu rồi, nhưng bọn họ không đánh lại Thập Dực Ác Ma. Lục Ly mới vượt qua thiên kiếp mà bọn họ hy vọng xa vời một mình hắn có thể trấn áp ba Thập Dực Ác Ma? Là bọn họ tưởng tượng quá nhiều. - Tin tưởng hắn, mọi người nhất định phải tin tưởng hắn, hắn thật sự là một người có thể sáng tạo kỳ tích! Mắt Lạc Hoàng sáng ngời, giờ phút này nàng như sống lại, cực kỳ tự tin nói: - Mọi người hãy nghỉ lấy sức, tùy thời chuẩn bị xuất chiến đi, Lục Ly chắc chắn có thể phá tan đại quân Ác Ma, hắn cũng có thể tru sát Thập Dực Ác Ma, tin tưởng hắn! Đám người đều im lặng không nói, một vài người dứt khoát ngồi xếp bằng trên tường thành, yên lặng chờ đợi, nhìn xem Lục Ly tiếp theo sẽ có động tĩnh gì. Bên này, đại quân Ác Ma bắt đầu bố trận, bố trí pháp trận có thể luyện chế Hư Không Trùng, một Thập Dực Ác Ma tự mình bố trận. Chỉ cần có thể trấn áp Hư Không Trùng, Lục Ly đến tập kích thì có thể giết được vài Ác Ma? Thời gian dần trôi, qua một ngày Lục Ly còn không có bất cứ động tĩnh, đến giữa trưa ngày thứ hai, đại trận đã bố trí thành công. - Đại Đế, đại trận bố trí thành công! Một Bát Dực Ác Ma bay vào đại doanh Ác Ma bẩm báo, hắn tự tin tràn đầy nói: - Lần sau nếu Lục Ly còn đến đánh lén đại doanh, chúng ta sẽ khiến toàn bộ Hư Không Trùng của hắn có đến mà không có về! - Ừm! Vưu Tinh Đại Đế nhẹ gật đầu, nhưng vào thời khắc này, mặt đất bốn phía rung nhẹ, dường như phát sinh động đất. - Chuyện gì xảy ra? Hai Thập Dực Ác Ma khác ngạc nhiên nghi ngờ chớp chớp mắt, Vưu Tinh Đại Đế cũng có chút mê mang, theo sau hoàn toàn thay đổi sắc mặt. Hắn khép mắt lại cảm ứng một chút, trên người tăng vọt sát khí, tức giận quát: - Lục Ly, lại là Lục Ly, Thần Ma Đại Trận bị hắn phá hủy! Xoẹt! Bầu trời mạn bắc lại sáng lên một ánh sáng kinh thiên, ánh sáng xoay hai vòng giữa không trung, chém mạnh về phía đại doanh Ác Ma, dọc đường đi hễ là gặp phải Ác Ma đều chém chết. - A, a, a! Vưu Tinh Đại Đế phát điên vọt lên trời, rống to: - Lục Ly, bản đế muốn giết ngươi, muốn giết ngươi! Vèo! Vưu Tinh Đại Đế hóa thành ánh sáng đen lao đi mạn bắc với tốc độ khủng bố, đám cường giả trong thành Thần Tượng hai mặt nhìn nhau, Lục Ly đã làm chuyện gì mà khiến Vưu Tinh Đại Đế tức giận như vậy? - Tốt! Lạc Quản và Lạc Hoàng nhìn nhau một cái, hơi phấn chấn lên. Bất luận Lục Ly làm cái gì, ít nhất hắn có thể khiến Vưu Tinh Đại Đế giận dữ như thế. Nếu Lục Ly có thể sống sót dưới sự truy sát của Vưu Tinh Đại Đế thì mọi người có cơ hội thoát hiểm. Chờ khi Vưu Tinh Đại Đế đuổi theo thì Lục Ly lại lần nữa biến mất, Lục Ly chỉ từ xa thả ra một chiêu, theo sau lập tức phi độ hư không mà đi, với tốc độ của Vưu Tinh Đại Đế dù nhanh hơn nữa cũng đuổi theo không kịp. Vưu Tinh Đại Đế nổi giận không thôi, sai đám Ác Ma điều tra khắp nơi, tra xét hành tung của Lục Ly. Vưu Tinh Đại Đế đảo tròng mắt, trầm tư, tìm cách đánh chết Lục Ly. Vưu Tinh Đại Đế mất nửa tháng mới thành công xây dựng Thần Ma Đại Trận, Ác Ma bình thường không biết cách dựng đại trận này, chỉ một mình hắn biết. Hắn bố trí đại trận rất hao phí tinh lực, hiện tại Lục Ly nhẹ nhàng phá vỡ, nói cách khác... dù Vưu Tinh Đại Đế bố trí lại thì Lục Ly vẫn có thể dễ dàng hủy đi. Không có Thần Ma Đại Trận, hơi thở Ác Ma trong thành sẽ dần dần tiêu tan, đến lúc đó người trong thành sẽ từ từ tỉnh táo lại. Không phá được Thần Tượng Tông, bên ngoài có Lục Ly không ngừng quấy rầy, không ngừng tằm ăn đại quân Ác Ma, cuối cùng kết cục sẽ cực kỳ tồi tệ. Cho nên Vưu Tinh Đại Đế hạ quyết tâm, không tiếc hết thảy giá đắt cũng phải tru sát Lục Ly. Không giết Lục Ly thì đừng san bằng Thần Giới, e rằng lần này đại quân Ác Ma có lẽ toàn quân bị diệt. Vấn đề là Lục Ly có thần thông phi độ hư không, thoáng chốc biến mất khỏi không gian. Hắn khống chế hơi thở Ác Ma, tra xét bốn phía phát hiện Lục Ly không ẩn nấp xung quanh, vậy tức là Lục Ly chạy trốn từ giữa hư không. - Truyền mệnh lệnh của ta! Vưu Tinh Đại Đế quay trở về đại doanh Ác Ma, trầm giọng quát: - Khiến tất cả Lục Dực, Bát Dực Ác Ma tinh thông thuật ẩn nấp ẩn độn đều lại đây! Mệnh lệnh truyền xuống, vô số Ác Ma Lĩnh Chủ cùng Lục Dực Ác Ma lập tức bay hướng đại doanh, sau khi vào đại doanh thì quỳ rạp dưới đất. Đối với bọn họ thì Vưu Tinh Đại Đế là Chủ Thần của họ, Vưu Tinh Đại Đế khiến bọn họ đi thì không có Ác Ma nào do dự. Chờ giây lát, trong đại doanh đã quỳ đầy Ác Ma, Vưu Tinh Đại Đế hạ lệnh, khiến tất cả Ác Ma ẩn nấp trong phạm vi mười vạn dặm, dặn bọn họ không được nhúc nhích, nếu phát hiện Lục Ly chỉ cần âm thầm truyền lệnh, tuyệt đối không thể kinh động Lục Ly! Vưu Tinh Đại Đế chuẩn bị quăng lưới lớn, Ác Ma cấp cao có thuật tiềm ẩn rất mạnh, chỉ cần không nhúc nhích thì cơ hồ rất khó cảm ứng được, một khi khóa chặt hành tung của Lục Ly, Vưu Tinh Đại Đế và hai Thập Dực Ác Ma khác đồng thời xuất động, tranh thủ nhất một hơi giết Lục Ly. Hàng nghìn Ác Ma ẩn nấp đi ra ngoài, ba Thập Dực Ác Ma cảnh giác từng giây từng phút, tùy thời chuẩn bị xuất động. Người trong thành Thần Tượng cũng tập trung tinh thần ở trên tường thành quan sát, nhìn xem Lục Ly làm sao từng chút một tằm ăn đại quân Ác Ma, làm cách nào khiến đại quân Ác Ma rút đi, giải cứu bọn họ ra ngoài. Thời gian trôi qua nhanh, sau một ngày rưỡi, Lục Ly lặng lẽ xuất hiện phía tây nam, hắn phi độ hư không đến gần rồi trở về nhanh. Lục Ly khống chế cự ly phi độ hư không, với tốc độ của hắn, trong vòng một ngày liền có thể quay ngược trở về. Hắn liên tục hai lần công kích, lần thứ hai phá vỡ Thần Ma Đại Trận, mục đích tự nhiên là trước tiên cứu người. Bảo vệ cường giả trong thành Thần Tượng trước, có thể từ từ tính chuyện diệt Ác Ma. Hiện tại Lục Ly chưa thể xác định Thập Dực Ác Ma có thể giết chết hắn hay không, cho nên khi Thập Dực Ác Ma xuất hiện hắn liền chạy trốn.
Chương 2305 Đụng độ ngay mặt
Lần này hắn không chuẩn bị lập tức chạy trốn, Thần Ma Đại Trận bị phá vỡ, ít nhất thành Thần Tượng trong thời gian ngắn sẽ không ra vấn đề lớn. Hắn chuẩn bị trắc thử thoáng lực phòng ngự của chính mình, đương nhiên hắn sẽ không đi tìm Thập Dực Ác Ma, hắn chuẩn bị đi tìm một Bát Dực Ác Ma. “Hửm?” Hắn còn chưa tới gần đại doanh, từ xa đã cảm giác không gian phía trước có chút vấn đề. Hắn có cảm giác rất nhạy bén với không gian, trong lòng hắn mơ hồ có loại cảm giác phía trước có một cường giả Ác Ma ẩn nấp. - Đi ra! Lục Ly phất tay, hai luồng dao động không gian lan ra, dưới một ngọn núi nhỏ, một Ác Ma lập tức hiện hình. Đó là một Bát Dực Ác Ma, Ác Ma phát hiện bị chấn động đi ra, trên người bộc phát ra hơi thở bạo ngược, phát ra tiếng rít lớn, cánh chim sau lưng vỗ, lướt nhanh về phía Lục Ly. “Đến hay lắm!” Trong lòng Lục Ly mừng thầm, hắn đang định đi tìm một Bát Dực Ác Ma để thử lực phòng ngự của mình, hiện giờ là thời cơ tốt nhất. Hắn không nhúc nhích, chỉ là trong tay xuất hiện chiến đao Hàn Phong, hơn nữa quán chú Thần Lực. Vèo! Tốc độ của Bát Dực Ác Ma cũng rất nhanh, hắn không có đánh ra hơi thở Ác Ma, cứ như thế hóa thành một tàn ảnh chộp mạnh về phía Lục Ly. Bát Dực Ác Ma cách Lục Ly chỉ có nghìn trượng, nháy mắt đến nơi. - A? Hắn phát hiện Lục Ly không có chạy trốn, cũng không công kích, ngây ngốc đứng không nhúc nhích. Hắn mừng rỡ, móng vuốt lóe tia sáng đen, chộp xuống đầu Lục Ly. Khi Bát Dực Ác Ma sắp chộp trúng đầu Lục Ly thì phát hiện trên người Lục Ly không mặc chiến giáp, hắn càng thêm mừng như điên. Nhân tộc ngu ngốc này định dùng thân thể chống cự móng vuốt bén của hắn? Người này bị điên rồi sao? Bùm! Một âm thanh nặng nề vang lên, móng vuốt sắc bén cỡ thần binh thánh phẩm nhưng cảm giác như chộp trúng một khối hàn thiết. Đầu của Lục Ly chẳng những không nổ tung, ngược lại hắn phát hiện móng vuốt của mình bị sức mạnh bắn ngược chấn động tê dại. - Ha ha! Lục Ly cười khẽ, hoàn toàn yên tâm. Vừa rồi hắn không động đậy là vì cực kỳ tự tin, hắn cảm giác thân thể của mình tăng phúc gấp mấy chục lần, nếu không chịu nổi công kích của Bát Dực Ác Ma nhỏ nhoi thì hắn độ thiên kiếp uổng công. - Ngươi công kích xong rồi, đến lượt ta! Môi Lục Ly mấp máy, sau đó thần binh trong tay chém mạnh một đao, một luồng sáng màu đỏ máu vụt qua, Bát Dực Ác Ma thoáng chốc bị nổ bay ra ngoài. Ngực bị chém rách, ngũ tạng lục phủ ở bên trong đều bị chém nát. - Chết đi! Lục Ly giơ tay lại chém ra một đao, Bát Dực Ác Ma này không chịu nổi nữa, thoáng chốc bị chém thành hai khúc. Lục Ly nhìn một cái, trong lòng khe khẽ thở dài, lần này thiên kiếp khiến Thần Lực, lực phòng ngự, linh hồn, tốc độ của hắn đều tăng lên nhiều, nhưng sức tấn công không nâng cao bao nhiêu, xấp xỉ với ban đầu. Xoẹt! Đang lúc Lục Ly âm thầm cảm khái thì bầu trời bên trái vang tiếng rít chói tai, một móng vuốt biến đột nhiên hiện ra giữa hư không, nhanh như tia chớp chộp về phía Lục Ly. Phía sau móng vuốt bén là đôi mắt như mặt trăng máu, khiến người nhìn tim đập nhanh hoảng loạn. “Thập Dực Ác Ma!” Trong lòng Lục Ly căng thẳng, hiện tại hư không họa trận đã muộn rồi, Lục Ly hoặc là tránh né rút đi, hoặc là tử chiến. Lục Ly trầm ngâm giây lát, hắn không có tránh né, hắn chuẩn bị dùng thân thể đỡ công kích của Thập Dực Ác Ma. Dù sao hắn đã không cách nào phi độ hư không chạy trốn, không bằng thử xem có thể giết Thập Dực Ác Ma này không? Lục Ly điên cuồng điều động lực lượng lôi điện trong bảy trăm hai mươi huyệt đạo trên cơ thể, khiến lực lượng lôi điện rót toàn thân, giơ chiến đao Hàn Phong chém mạnh về phía trước bên trái. Cùng lúc đó, Hư Không Trùng chen chúc lao ra khỏi người Lục Ly, ập hướng Thập Dực Ác Ma càng lúc càng gần. - Chết! Thập Dực Ác Ma do dự giây lát, cuối cùng vẫn là lựa chọn công kích. Hắn căn bản không tin Lục Ly có thể chống cự công kích của mình, cũng không tin những con sâu này có thể giết chết hắn, hắn chuẩn bị đánh cuộc một phen. Chỉ cần giết chết Lục Ly là có thể bình định Thần Giới! Xoẹt! Móng vuốt bén của Thập Dực Ác Ma cũng có dòng khí màu đen vòng quanh, nhưng trong móng vuốt lấp lóe ánh sáng màu vàng sậm, Lục Dực Ác Ma, Bát Dực Ác Ma khác không có loại ánh sáng này. Lục Ly không có tránh né, cho nên móng vuốt thoáng chốc chộp trúng ngực của hắn, chiến đao Hàn Phong thì chém mạnh vào đầu Thập Dực Ác Ma, vạn Hư Không Trùng cũng chen chúc đi vào thân thể của Thập Dực Ác Ma. Bùm! Vang tiếng nổ trầm đục, người Lục Ly bị đánh bay đi, làn da trước ngực bị xoắn nát, xương sườn cũng bị nghiền gãy một khúc. Ngược lại bên Thập Dực Ác Ma, Chân ý Sát Đế của Lục Ly đừng nói là giết chết hắn, thậm chí không để lại một vết trầy, chỉ đánh hắn lùi mấy trăm trượng. - A... ! Vang tiếng kêu kinh ngạc, Thập Dực Ác Ma trên mặt tràn ngập chấn kinh ngạc nhiên, sức mạnh công kích của hắn lớn như vậy mà không cách nào một chiêu giết chết Lục Ly? Hắn từng chộp chết rất nhiều Chí Tôn Thần Giới. Lúc trước Lục Ly còn là siêu cấp đại năng Thần Giới, biến mất một khoảng thời gian, hiển nhiên mới đột phá Chí Tôn Thần Giới. Mới đột phá Chí Tôn Thần Giới mà có thể chống cự công kích của hắn? Chỉ dùng thân thể chống cự? Cho dù Tả Khâu Lộ cũng không dám lấy cơ thể đỡ móng vuốt bén của hắn, trên móng vuốt có Ác Ma nguyên lực! - Tuyệt! Lục Ly thì siêu hưng phấn, thân thể của hắn quả nhiên không có khiến hắn thất vọng, tuy rằng bị thương, lại thành công ngăn trở công kích của Thập Dực Ác Ma. Tức là, Lục Ly có vốn liếng đánh nhau trực diện với Thập Dực Ác Ma, chỉ cần Thập Dực Ác Ma không thể giây giết hắn, vậy thì hắn có chút hy vọng thắng. Vèo! Thập Dực Ác Ma ngây ra một lúc rồi bay nhanh đến, Lục Ly tự nhiên không dám khiến Thập Dực Ác Ma tiếp tục công kích, nếu không thì liên tục bị trảo vài cái, hắn cũng sẽ chết. Hắn vội vàng ra lệnh cho mẫu trùng, Hư Không Trùng ở trong người Thập Dực Ác Ma lập tức bắt đầu gặm cắn. - A!
Tiểu Bạch còn đang mê man, nhưng lôi điện chẳng những không thương tổn Tiểu Bạch, ngược lại là thứ siêu bổ với nó. Lục Ly một đường lao nhanh, ánh mắt nhìn qua Tiểu Bạch, trên mặt tràn ngập cưng chiều, trong đầu hắn cũng lại lần nữa hiện ra một đám nghi hoặc. Tiểu Bạch rốt cuộc là loại linh thú gì? Tiểu Bạch có thể đi vào tâm hồn kiếp, hơn nữa tâm hồn kiếp không không tổn thương nó chút nào. Tiểu Bạch có linh trí rất cao, có linh hồn giống như con người, chỉ còn thiếu nói tiếng người. Theo lý thuyết, với sức chiến đấu của Tiểu Bạch sớm nên biến hóa, nhưng mãi không thấy nó biến hóa. Linh thú, hoang thú bình thường luôn có giới hạn đẳng cấp sức chiến đấu, nhưng sức chiến đấu của Tiểu Bạch dường như có thể vô hạn tăng lên? Nó có thể nhẹ nhàng sống sót trong lôi đình kiếp, có thể đi vào tâm hồn kiếp. Trong Thần Giới đừng nói Yêu tộc bình thường, dù là Đại Đế Yêu tộc có sức chiến đấu mạnh nhất cũng không dám dễ dàng đi vào thiên kiếp. Trên người Tiểu Bạch có nhiều chỗ kỳ dị, Lục Ly mơ hồ cảm giác nó mang theo bí mật to lớn, nhưng hiện tại hắn không nhìn thấu. Phỏng chừng Tiểu Bạch cũng không biết, hết thảy đều phải đợi đến khi Tiểu Bạch biến hóa rồi tính. Một đường lao nhanh, Lục Ly ổn cố cảnh giới hiện tại của mình, chỉnh lý lại tình huống độ thiên kiếp lần này. Lần này độ thiên kiếp có thể nói thật sự chín chết một sống, tạm không bàn tới nguy hiểm trong hai trọng trước, trọng cuối cùng nếu không có Tiểu Bạch thì hắn chết chắc. Cho nên lần này hắn vẫn là quá mạo hiểm, nhưng hắn xem như có cơ duyên lớn. May mắn gặp Tiểu Bạch trong lôi đình kiếp, vận may của hắn rất cao. “Điều này... phải chăng có người cố ý sắp xếp?” Trong đầu Lục Ly đột ngột hiện ra một ý niệm, có phải là có người dự liệu được hắn sắp độ thiên kiếp? Còn có người dự liệu được hắn không vượt qua thiên kiếp nổi, cho nên cố ý mang Tiểu Bạch đến đây?” “Cũng không đúng!” Lục Ly lắc đầu, Tiểu Bạch ở trong lôi đình kiếp đã mấy năm, người kia không thể nào trước thời gian mấy năm liền bắt đầu bố cục, nếu đúng vậy thì quá đáng sợ. Ở trong lôi đình kiếp ba ngày, Lục Ly không dám tiếp tục ở lại. Hắn cũng không dám bỏ Tiểu Bạch lại đây, lỡ như Tiểu Bạch tỉnh lại không nhìn thấy hắn sẽ chạy lung tung. Lục Ly lao nhanh xuống dưới, xông vào phong hỏa kiếp, hiện giờ thân thể của hắn quá khủng bố, phong hỏa kiếp không cách nào thương tổn hắn một chút, hắn chỉ mất vài giây đã xông ra ngoài. “Đi!” Lục Ly kiềm nén cảm xúc trong lòng, cấp tốc lao xuống, đồng thời hiện ra chiến giáp Linh Ẩn, đi vào trạng thái ẩn thân. Lục Ly một đường bay xuống, thần niệm như thủy triều khuếch tán. “Hưm?” Lục Ly phát hiện bên dưới có nhiều nơi mây đen cuồn cuộn, phỏng chừng xung quanh đã bị Ác Ma chiếm cứ. Thần niệm của hắn khóa chặt Tuyết Nguyệt Miếu, phát hiện người ở đây đều rút lui, miếu thờ trống rỗng, rất nhiều kiến trúc đều bị hủy. “Còn có người!” Lục Ly đang bay xuống, con ngươi đột nhiên sáng ngời, trong tầng hầm một tòa thành bảo, hắn cảm thụ được một chút hơi thở sinh mệnh, thần niệm cường đại của hắn trực tiếp xuyên thấu vào. Vèo! Giây lát, cấm chế trong phòng tối dưới lòng thành bảo dao động, một người bay nhanh ra, quỳ một gối xuống trước mặt Lục Ly. - Tham kiến Lục đại nhân, người rốt cuộc trở về. Người này rõ ràng là thám báo do Bàn Vũ Thấm để lại, nhưng Lục Ly cẩn thận là trên hết, thần niệm cưỡng bức đâm vào linh hồn của người này. Xác định người này không bị ma hóa hoặc là khống chế, hắn gật đầu nói: - Tình hình hiện tại của Thần Giới thế nào? - Tình huống cực kỳ tồi tệ. Thám báo vẻ mặt nghiêm túc nói: - Đại quân Ác Ma giờ phút này vây khốn thành Thần Tượng, đa số cường giả Thần Giới đều ở trong thành Thần Tượng. Căn cứ trong thành truyền ra tin tức, trong thành giờ phút này cục diện phi thường nghiêm túc, hơi thở Ác Ma ảnh hưởng võ giả toàn thành. Không gian trong thành bị phong ấn, không cách nào truyền tống rời đi, Lục đại nhân nếu không nghĩ biện pháp thì người toàn thành đều phải chết. - Nghiêm trọng như vậy sao? Lục Ly nhướng mày, hắn lấy ra bản đồ nhìn xem, trầm tư giây lát hỏi: - Bàn Vũ Thấm hiện tại ở đâu? - Vạn Thọ Sơn! Thám báo trả lời: - Bàn tiểu thư và Yến Vương đều ở Vạn Thọ Sơn, luôn đợi đại nhân trở về. Lục Ly nhìn lướt qua bản đồ, phát hiện Vạn Thọ Sơn cách thành Thần Tượng không xa, hắn gật đầu nói: - Được rồi, ngươi đi làm việc của mình đi, ta đã biết. Lục Ly trực tiếp phi độ hư không rời đi, nơi này cách thành Thần Tượng không quá xa, nếu hắn liên tục phi độ hư không sẽ đến nơi rất nhanh. Bên này đều bị chiếm đóng, hắn muốn dùng truyền tống trận của Thì Không Phủ cũng không được. Nếu liên tục phi độ hư không cũng chỉ mất hai, ba ngày, độ mạnh linh hồn hiện tại của hắn có thể chống đỡ hắn liên tục phi độ hư không mấy tháng đều sẽ không tinh thần mệt mỏi. Oong! Trong Vạn Thọ Sơn, một miếng ngọc phù trong tay Bàn Vũ Thấm đột nhiên vỡ vụn, Bàn Vũ Thấm đang ngồi xếp bằng bế quan đột nhiên mở mắt ra, trong ngươi tràn ngập kinh hoàng. Bên kia, mắt Yến Vương bắn ra tia sáng lạnh, quét mắt qua bàn tay Bàn Vũ Thấm. Ánh mắt hai người chăm chú vào miếng ngọc phù vỡ vụn trong tay Bàn Vũ Thấm, khi thấy rõ không phải ngọc phù bản mệnh của Lục Ly bị vỡ thì đột nhiên ngồi thẳng dậy, mắt sáng lấp lánh, trong khoảnh khắc hai người nét mặt tỏa sáng. Bàn Vũ Thấm cẩn thận cầm ngọc phù vỡ vụn trong tay nhìn kỹ, sau đó cùng Lăng Thanh Diễn nhìn nhau. Trên mặt hai người chậm rãi nở nụ cười, hai người đều là nữ nhân tuyệt đẹp, đặc biệt là Lăng Thanh Diễn thuộc loại quyến rũ tuyệt thế hút ánh nhìn. Hai người cười tựa như hoa mẫu đơn cùng thược dược nở rộ, cả căn phòng bừng sáng. Miếng ngọc phù này là của thám báo bị Bàn Vũ Thấm giữ lại bên Tuyết Nguyệt Miếu, ngọc phù này vỡ vụn đại biểu một điều, kỳ tích xuất hiện, Lục Ly bình an trở về! Tình hình thành Thần Tượng quả thực rất nghiêm trọng, quân sĩ trong thành đã chết, không còn một người nào. Không phải lại xảy ra tiếng còi quân doanh, các quân sĩ tự tương tàn sát mà chết. Những quân sĩ này bị Tả Khâu Lộ hạ lệnh toàn bộ chém giết, bởi vì các quân sĩ linh hồn quá yếu, đều bị ma hóa gần hết.
Chương 2302 Tia ban mai
Nếu không giết chết sẽ biến thành ma nô, sẽ khiến trong thành đại loạn. Mấy chục vạn quân sĩ, đa số là Thần Tượng Tông, Lạc Quản chỉ có thể trơ mắt nhìn bọn họ chết đi. Lạc Quản trong khoảng thời gian này cũng luôn luôn hối hận, nàng quá tự tin vào phòng ngự của thành Thần Tượng, là quyết định sai lầm của nàng hại chết nhiều người như vậy, hiện tại đa số cường giả Thần Giới có lẽ sẽ chết trong thành Thần Tượng. Nhiều đại năng Thần Giới trong thành đã chết, đều bị Chí Tôn Thần Giới giết lúc phát sinh náo động. Cho tới bây giờ ít nhất đã chết hơn hai nghìn người, hơn trăm đại năng Thần Giới chết đi, Chí Tôn Thần Giới cũng chết bốn người. Bốn Chí Tôn Thần Giới là tự giết nhau, hơn nữa hôm trước, hai Chí Tôn Thần Giới đột nhiên đánh nhau, sau đó dẫn tới hai Chí Tôn Thần Giới khác gia nhập vào cuộc hỗn chiến. Đám người Tả Khâu Lộ, Lạc Quản muốn đi trấn áp, chỉ tiếc muộn rồi. Sức chiến đấu của Chí Tôn Thần Giới rất cường đại, bọn họ cũng chưa chắc có thể trấn áp. Cuối cùng bốn Chí Tôn Thần Giới chết hết, khiến võ giả toàn thành trong lòng càng thêm tuyệt vọng. Cùng với một đám võ giả chết đi, mọi người hoảng hốt như nhìn thấy kết cục tương lai của mình. Tất cả mọi người trong lòng đều đặc biệt áp lực cùng trầm trọng, cộng thêm trong thành lặng lẽ tràn ngập hơi thở Ác Ma, từng giây từng phút ảnh hưởng tâm tình của mọi người, họ càng lúc càng tiêu cực, càng lúc càng bi quan, thậm chí rất nhiều người trong lòng nhiều lần xung động muốn tự sát. - Lục Ly đâu? Chẳng phải nói Lục Ly đang mưu đồ hành động lớn sao? Người trong thành sắp chết hết rồi, Lục Ly đang ở đâu? Trong thành đột nhiên vang lên tiếng quát, cảm giác giống như nhận được lừa gạt, trong tiếng quát chất chứa đau buồn giận dữ, nổi giận, còn có vô tận bực tức cùng thê lương. Toàn trường lặng im, thật ra mọi người đoán được đây là lời nói dối. Lục Ly căn bản không có lên kế hoạch hành động lớn gì cả, hoặc là... Lục Ly đã sớm chết. - Lục Ly đang ở đâu? Trong hậu viện thành Thần Tượng, Lạc Hoàng thẫn thờ thì thào. Linh hồn của nàng không quá yếu, nhưng nàng chỉ là một nữ tử, còn rất trẻ tuổi, nội tâm không kiên cường như thế. Cho nên nàng không tránh khỏi suy nghĩ vẩn vơ, cũng rất dễ dàng bi quan. Đôi mắt của Lạc Hoàng không có tia sáng, chẳng còn khí chất tinh nghịch sáng sủa năm xưa. Nàng thẫn thờ nhìn bầu trời, mong đợi một anh hùng cái thế phá tan bây đen trên trời, giải cứu bọn họ khỏi tòa thành chết. - Ài. Lạc Quản nhìn bộ dạng của Lạc Hoàng, khóe môi cay đắng. Lạc Quản vượt qua thiên kiếp, còn trải qua rất nhiều sự tình, tâm trạng đã sớm trở nên ổn như bàn thạch, nhưng trong tình huống thế này thì nàng cũng khó tránh khỏi mờ mịt. Thời gian dần trôi, Ác Ma ở bên ngoài vẫn đang công kích, nhưng số lượng đã giảm bớt nhiều. Chỉ giữ một phần Ác Ma công kích, tạo áp lực cho võ giả trong thành. Thành Thần Tượng rất khó bị phá vỡ từ bên ngoài, dựa vào ba Thập Dực Ác Ma có lẽ không phá vỡ nổi, nhưng phỏng chừng rất nhanh sẽ bị phá từ bên trong. Thời gian tiếp tục trôi qua, hai ngày này bởi vì đám người Tả Khâu Lộ áp chế, cộng thêm bốn Chí Tôn Thần Giới đã chết khiến mọi người bình tĩnh rất nhiều, miễn cưỡng có thể kiềm nén. Nhưng khi thời gian trôi qua ba ngày thì trong thành lại náo động. Trong thành có một siêu cấp đại năng Thần Giới định cưỡng bức đại năng Thần Giới nữ, đại năng Thần Giới kêu to cứu mạng, dẫn đến mấy siêu cấp đại năng Thần Giới chạy tới. Nhưng mấy người kia chẳng những không có cứu người, ngược lại gia nhập chiến đoàn, tóm lấy ba võ giả nữ ở gần đó. - Thứ khốn kiếp! Lạc Quản tra xét đến cảnh này thì sát khí phóng lên cao, nàng mang theo Lạc Hoàng tỉnh táo lại bay vọt lên cao, trong tay cầm binh khí thánh phẩm, định giết người. - Tông chủ, không thể! Tả Khâu Lộ bay lên cản lại Lạc Quản, chắp tay cười gượng nói: - Bọn họ chịu áp lực quá lớn, cho bọn họ trút ra một lúc là được. Trong mấy siêu cấp đại năng Thần Giới có ba người là Thì Không Phủ, Tả Khâu Lộ tự nhiên muốn che chở. Lạc Quản thoáng chốc giận tím mặt, trầm giọng quát: - Trong lòng ta cũng chịu áp lực lớn, vừa lúc lấy đầu của mấy người này giải tỏa, Tả Khâu phủ chủ có tránh đường không? Nếu không tránh ra thì lão thân sẽ tay! - Ra tay? Tả Khâu Lộ chưa nói chuyện, một Chí Tôn Thần Giới của Thì Không Phủ bay lên, mắt lạnh nói: - Lạc tông chủ, ngươi định ra tay với phủ chủ của chúng ta? Nếu không phải tại quyết định ngu xuẩn của ngươi thì cả đám chúng ta sẽ bị khốn chết ở đây? Muốn ra tay? Nhào vô! Vù vù vù! Vô số cường giả bay vọt lên, bắt đầu đứng thành hàng. Thần Tượng Tông đứng ở một bên, Thì Không Phủ đứng ở một bên. Còn có Sinh Tử Điện, Thiên Cơ Các đứng ở bên kia, mọi người rõ ràng đều có chút không lý trí, đại chiến chực chờ bùng nổ. - Giết đi, giết đi, chết là xong hết mọi chuyện, không cần đau khổ như vậy nữa! Lạc Hoàng thống khổ khép mắt lại, chịu hành hạ như vậy chẳng bằng chết cho rồi. Dù sao chết sớm chết muộn rồi cũng phải chết, không bằng lần này dứt khoát giải quyết hết. Chết trong tay nhân tộc phe mình còn hơn bị Ác Ma giết. Một lão già xấu xa của Thì Không Phủ lạnh lùng quát: - Bắt lấy Lạc Quản, đè tông chủ Thần Tượng Tông dưới thân chắc chắn sướng lắm! Nhiều cường giả con ngươi thoáng chốc sáng ngời. Tuy Lạc Quản lớn tuổi nhưng bề ngoài không già nua chút nào, ung dung hoa quý, nếu như có thể đè tông chủ Thần Tượng Tông ở dưới thân thì chắc mùi vị tuyệt lắm. - Ra tay, chém chết tạp chủng Thì Không Phủ! Lạc Quản không nhịn được nữa, nổi giận hạ lệnh, tất cả cường giả Thần Tượng Tông như cuồng long bay đi. Cường giả bên Thì Không Phủ cũng hành động. Người của hai bên lao đến, rất nhanh chém nhau. - Ài. Điện chủ mới của Sinh Tử Điện và các chủ mới của Thiên Cơ Các không ngăn cản, bởi vì một khi đi ngăn trở, e rằng võ giả bên bọn họ sẽ gia nhập trong hỗn chiến, trận chiến này qua đi, trong thành có lẽ không có một người sống... - Ông trời ơi, người thật sự muốn cho nhân tộc Thần Giới diệt vong sao? Các chủ Thiên Cơ Các khe khẽ thở dài, ánh mắt nhìn qua bầu trời phía trên, đau đớn nhắm mắt lại, khóe môi cong lên tự giễu.
Chương 2303 Thần Ma Đại Trận bị phá
Ác Ma ở bên ngoài phỏng chừng trong lòng cười thầm, nhìn cường giả nhân tộc ở bên trong tự tàn sát nhau, trò hay như vậy đáng để cười. Xoẹt! Vào thời khắc này, chân trời đột nhiên sáng lên tia sáng chói lòa, không gian vốn bị hơi thở Ác Ma che lấp, một mảnh đen ngòm, cho nên ánh sáng này đặc biệt chói mắt! Ánh sáng kia xoay hai lần giữa không trung, Ác Ma nào bị ánh sáng này quét qua đều bị chém thành hai khúc. Ánh sáng này cuối cùng chém vào vòng bảo hộ của thành Thần Tượng, nhưng bởi vì trên đường đánh chết quá nhiều Ác Ma, năng lượng cũng không còn nhiều. Vòng bảo hộ của thành Thần Tượng rất mạnh, công kích này không làm vòng bảo hộ lung lay, nhưng như tiếng sét giữa trời xanh, khiến trái tim mọi người đập nhanh. Quỷ Vương Trảm! Nguyên Thần Giới chỉ có Quỷ Vương Trảm mới có mô thức công kích kỳ dị như vậy. Hiện tại chỉ có một người biết dùng Quỷ Vương Trảm, Lục Ly... Rốt cuộc xuất hiện! Tựa như người ngủ say thật lâu trong đêm tối rốt cuộc nhìn thấy tia nắng ban mai sáng lên ở phía đông, mắt mọi người sáng ngời. Đám người vốn đang đánh nhau đều ngừng lại, ngớ ngẩn nhìn ánh sáng kia. - Hắn... rốt cuộc trở về, rốt cuộc đến... cứu chúng ta, hu hu! Lạc Hoàng bất giác khóc ướt mặt, thân thể mềm mại run bần bật, nước mắt rơi như mưa, khóc như đứa trẻ bị ức hiếp thì nhìn thấy phụ thân. Xoẹt! Chân trời lại lần nữa sáng lên một luồng sáng, lại ở giữa không trung xoay hai lần, nghiền nát một ít Ác Ma sau đó chém vào vòng bảo hộ. Lần này mọi người đều phản ứng lại, không còn ai đánh nhau nữa, phía dưới, siêu cấp đại năng cưỡng bức võ giả nữ đều ngừng động tác, vẻ mặt áy náy mặc đồ vào, quỳ dưới đất. Bùm bùm bùm! Ngày càng nhiều người quỳ xuống, vào phút nguy nan nhất thì Lục Ly đến, khiến mọi người cảm giác giống như Chủ Thần phát ra một luồng sáng, chiếu sáng người đời, khiến mọi người nhìn thấy hy vọng. Hiện tại người còn có thể sống đều là cường giả, ít nhất đều là đại năng Thần Giới, rất nhiều người sống lâu lắm rồi. Bọn họ vốn cho rằng tâm tính của mình đã đủ mạnh, nhưng bị nhốt lâu như vậy, trải qua nhiều giày vò, mọi người phát hiện tâm linh của bọn họ còn rất yếu ớt. Khi đối mặt việc mà bọn họ không gánh vác nổi, gặp nguy cơ không vượt qua được thì bọn họ cũng sẽ hoảng sợ, cũng sẽ mê mang, cũng sẽ mong đợi một vị chúa cứu thế xuất hiện. Bọn họ đều không muốn chết, càng không muốn thấy Thần Giới hủy diệt, nhìn thấy nơi bọn họ từng sinh hoạt rơi vào phế tích, nhìn thấy muôn vàn con dân bị Ác Ma nô dịch, thấy tộc nhân của bọn họ bị giết chết hết. Trên thế giới này không có thánh nhân tuyệt đối, chỉ có thánh nhân tương đối. Trong lòng mỗi người đều có khao khát, dục vọng, sợ hãi chuyện gì đó, dù là Chí Tôn Thần Giới vượt qua thiên kiếp thì nội tâm thật sự kín không kẽ hở sao? Con người đều có thất tình lục dục, nếu không có thứ đó thì không phải con người. Nếu có thất tình lục dục, tự nhiên sẽ có nhược điểm, một khi những nhược điểm này bị công kích, bọn họ sẽ hoảng sợ, hãi hùng, sẽ tuyệt vọng! Bị nhốt trong thành lâu như vậy, mọi người cảm giác giống như là đêm tối trước bình minh, hiện tại rốt cuộc nhìn thấy một chút tia ban mai. Tuy đây chưa chắc là khúc nhạc dạo bình minh đến, nhưng đủ để khiến mọi người tinh thần phấn chấn rơi lệ đầy mặt. - Chó chết! Trong đại danh Ác Ma, Vưu Tinh Đại Đế nổi giận rống to một tiếng, hắn luôn giám thị tình huống trong thành, vừa rồi thấy toàn thành bắt đầu bùng nổ đại chiến, cường giả trong thành sắp chết, thậm chí chết sạch, vào phút then chốt này Lục Ly đến? - Các ngươi trấn giữ đại doanh, bản đế tự mình đi tru sát tên kia! Vưu Tinh Đại Đế nổi giận trầm rống một tiếng, thân thể hóa thành một đoàn khói đen bay lên, bay vút tới chỗ Lục Ly. Tốc độ của Vưu Tinh Đại Đế rất nhanh, chớp mắt đã đến chỗ Lục Ly, hắn nhìn thoáng qua, càng điên tiết. Lục Ly ở bên ngoài đại doanh Ác Ma, giờ phút này đang đồ sát con dân Ác Ma, hắn không có tự mình ra tay, mà là thả ra rất nhiều Hư Không Trùng. Những con Hư Không Trùng gặm cắn Ác Ma với tốc độ quá nhanh, mới chưa được bao lâu mà có ít nhất trên vạn Ác Ma bị Hư Không Trùng cắn chết. Vưu Tinh tức giận quát: - Thật can đảm, Lục Ly, có ngon thì lần này đừng trốn! Vưu Tinh Đại Đế tăng tốc độ bay đến, chỉ cần Lục Ly cho hắn hai giây thì hắn có nắm chắc làm Lục Ly gục ngã tại đây. Oong! Lục Ly không cho hắn cơ hội, nhanh chóng vẽ trận giữa hư không, bay đi, thoáng chốc biến mất trong không trung. Những con Hư Không Trùng đều chui vào lòng đất, biến mất không thấy. Bùm! Vưu Tinh Đại Đế giận dữ đánh ra một luồng sáng, đáng tiếc cửa nhỏ màu vàng sụp đổ, luồng sáng xẹt nhanh, đánh nát hơn một nghìn ma nô. - Hừ! Lục Ly trốn nhanh, Vưu Tinh Đại Đế không giận nữa, việc này chứng minh Lục Ly không có đánh một trận với hắn, đã vậy thì dựa vào một Lục Ly vẫn như cũ thay đổi không được đại cục. Chẳng qua thêm một con ruồi bọ thôi, mỗi lần đến cứ việc vẫy tay đuổi đi. Vưu Tinh Đại Đế trở vào đại doanh, suy nghĩ một hồi hạ lệnh bố trí đại trận bốn phía, luyện hóa Hư Không Trùng. Điểm khủng bố của Lục Ly là Hư Không Trùng, chỉ cần luyện hóa Hư Không Trùng, Lục Ly thậm chí không xứng là ruồi bọ. - Đi rồi? Trong thành Thần Tượng, vô số cường giả bay lên tường thành, bọn họ mong đợi Lục Ly có hành động gì lớn, tuy rằng bốn phía đều là khói đen cuồn cuộn, bọn họ không cách nào tra xét đến tình huống cụ thể. Nhưng bên kia chỉ vang một tiếng nổ rồi im lìm, việc này chứng minh... Lục Ly hoặc là bị giết, hoặc là trốn mất. - Chuyện này... Đám người vốn vẻ mặt phấn chấn chờ đợi vui sướng bất ngờ, nào ngờ Lục Ly chỉ như phù dung sớm nở tối tàn, như pháo hoa thoáng qua rồi biến mất. Kỳ vọng càng lớn, mắt mọi người thoáng chốc vụt tắt tia sáng, thậm chí có người còn bắt đầu nói thầm, nhục mạ. - Mọi người tin tưởng Lục Ly, nếu hắn xuất hiện thì chắc chắn có động tác lớn! Lạc Quản trầm giọng quát lên, tuy rằng nàng cũng không tin lời mình nói. Lục Ly có thể trở về, rất có thể là vượt qua thiên kiếp, nhưng hắn vẫn như cũ không có năng lực đụng độ ngay mặt với Thập Dực Ác Ma, nếu không thì Lục Ly cũng sẽ không trốn mà là trực tiếp khai chiến!
Chương 2304 Đụng độ ngay mặt
- Ha ha! Lạc Quản tự giễu, bọn họ sống bao nhiêu năm rồi? Đạt đến Chí Tôn Thần Giới đã bao lâu rồi, nhưng bọn họ không đánh lại Thập Dực Ác Ma. Lục Ly mới vượt qua thiên kiếp mà bọn họ hy vọng xa vời một mình hắn có thể trấn áp ba Thập Dực Ác Ma? Là bọn họ tưởng tượng quá nhiều. - Tin tưởng hắn, mọi người nhất định phải tin tưởng hắn, hắn thật sự là một người có thể sáng tạo kỳ tích! Mắt Lạc Hoàng sáng ngời, giờ phút này nàng như sống lại, cực kỳ tự tin nói: - Mọi người hãy nghỉ lấy sức, tùy thời chuẩn bị xuất chiến đi, Lục Ly chắc chắn có thể phá tan đại quân Ác Ma, hắn cũng có thể tru sát Thập Dực Ác Ma, tin tưởng hắn! Đám người đều im lặng không nói, một vài người dứt khoát ngồi xếp bằng trên tường thành, yên lặng chờ đợi, nhìn xem Lục Ly tiếp theo sẽ có động tĩnh gì. Bên này, đại quân Ác Ma bắt đầu bố trận, bố trí pháp trận có thể luyện chế Hư Không Trùng, một Thập Dực Ác Ma tự mình bố trận. Chỉ cần có thể trấn áp Hư Không Trùng, Lục Ly đến tập kích thì có thể giết được vài Ác Ma? Thời gian dần trôi, qua một ngày Lục Ly còn không có bất cứ động tĩnh, đến giữa trưa ngày thứ hai, đại trận đã bố trí thành công. - Đại Đế, đại trận bố trí thành công! Một Bát Dực Ác Ma bay vào đại doanh Ác Ma bẩm báo, hắn tự tin tràn đầy nói: - Lần sau nếu Lục Ly còn đến đánh lén đại doanh, chúng ta sẽ khiến toàn bộ Hư Không Trùng của hắn có đến mà không có về! - Ừm! Vưu Tinh Đại Đế nhẹ gật đầu, nhưng vào thời khắc này, mặt đất bốn phía rung nhẹ, dường như phát sinh động đất. - Chuyện gì xảy ra? Hai Thập Dực Ác Ma khác ngạc nhiên nghi ngờ chớp chớp mắt, Vưu Tinh Đại Đế cũng có chút mê mang, theo sau hoàn toàn thay đổi sắc mặt. Hắn khép mắt lại cảm ứng một chút, trên người tăng vọt sát khí, tức giận quát: - Lục Ly, lại là Lục Ly, Thần Ma Đại Trận bị hắn phá hủy! Xoẹt! Bầu trời mạn bắc lại sáng lên một ánh sáng kinh thiên, ánh sáng xoay hai vòng giữa không trung, chém mạnh về phía đại doanh Ác Ma, dọc đường đi hễ là gặp phải Ác Ma đều chém chết. - A, a, a! Vưu Tinh Đại Đế phát điên vọt lên trời, rống to: - Lục Ly, bản đế muốn giết ngươi, muốn giết ngươi! Vèo! Vưu Tinh Đại Đế hóa thành ánh sáng đen lao đi mạn bắc với tốc độ khủng bố, đám cường giả trong thành Thần Tượng hai mặt nhìn nhau, Lục Ly đã làm chuyện gì mà khiến Vưu Tinh Đại Đế tức giận như vậy? - Tốt! Lạc Quản và Lạc Hoàng nhìn nhau một cái, hơi phấn chấn lên. Bất luận Lục Ly làm cái gì, ít nhất hắn có thể khiến Vưu Tinh Đại Đế giận dữ như thế. Nếu Lục Ly có thể sống sót dưới sự truy sát của Vưu Tinh Đại Đế thì mọi người có cơ hội thoát hiểm. Chờ khi Vưu Tinh Đại Đế đuổi theo thì Lục Ly lại lần nữa biến mất, Lục Ly chỉ từ xa thả ra một chiêu, theo sau lập tức phi độ hư không mà đi, với tốc độ của Vưu Tinh Đại Đế dù nhanh hơn nữa cũng đuổi theo không kịp. Vưu Tinh Đại Đế nổi giận không thôi, sai đám Ác Ma điều tra khắp nơi, tra xét hành tung của Lục Ly. Vưu Tinh Đại Đế đảo tròng mắt, trầm tư, tìm cách đánh chết Lục Ly. Vưu Tinh Đại Đế mất nửa tháng mới thành công xây dựng Thần Ma Đại Trận, Ác Ma bình thường không biết cách dựng đại trận này, chỉ một mình hắn biết. Hắn bố trí đại trận rất hao phí tinh lực, hiện tại Lục Ly nhẹ nhàng phá vỡ, nói cách khác... dù Vưu Tinh Đại Đế bố trí lại thì Lục Ly vẫn có thể dễ dàng hủy đi. Không có Thần Ma Đại Trận, hơi thở Ác Ma trong thành sẽ dần dần tiêu tan, đến lúc đó người trong thành sẽ từ từ tỉnh táo lại. Không phá được Thần Tượng Tông, bên ngoài có Lục Ly không ngừng quấy rầy, không ngừng tằm ăn đại quân Ác Ma, cuối cùng kết cục sẽ cực kỳ tồi tệ. Cho nên Vưu Tinh Đại Đế hạ quyết tâm, không tiếc hết thảy giá đắt cũng phải tru sát Lục Ly. Không giết Lục Ly thì đừng san bằng Thần Giới, e rằng lần này đại quân Ác Ma có lẽ toàn quân bị diệt. Vấn đề là Lục Ly có thần thông phi độ hư không, thoáng chốc biến mất khỏi không gian. Hắn khống chế hơi thở Ác Ma, tra xét bốn phía phát hiện Lục Ly không ẩn nấp xung quanh, vậy tức là Lục Ly chạy trốn từ giữa hư không. - Truyền mệnh lệnh của ta! Vưu Tinh Đại Đế quay trở về đại doanh Ác Ma, trầm giọng quát: - Khiến tất cả Lục Dực, Bát Dực Ác Ma tinh thông thuật ẩn nấp ẩn độn đều lại đây! Mệnh lệnh truyền xuống, vô số Ác Ma Lĩnh Chủ cùng Lục Dực Ác Ma lập tức bay hướng đại doanh, sau khi vào đại doanh thì quỳ rạp dưới đất. Đối với bọn họ thì Vưu Tinh Đại Đế là Chủ Thần của họ, Vưu Tinh Đại Đế khiến bọn họ đi thì không có Ác Ma nào do dự. Chờ giây lát, trong đại doanh đã quỳ đầy Ác Ma, Vưu Tinh Đại Đế hạ lệnh, khiến tất cả Ác Ma ẩn nấp trong phạm vi mười vạn dặm, dặn bọn họ không được nhúc nhích, nếu phát hiện Lục Ly chỉ cần âm thầm truyền lệnh, tuyệt đối không thể kinh động Lục Ly! Vưu Tinh Đại Đế chuẩn bị quăng lưới lớn, Ác Ma cấp cao có thuật tiềm ẩn rất mạnh, chỉ cần không nhúc nhích thì cơ hồ rất khó cảm ứng được, một khi khóa chặt hành tung của Lục Ly, Vưu Tinh Đại Đế và hai Thập Dực Ác Ma khác đồng thời xuất động, tranh thủ nhất một hơi giết Lục Ly. Hàng nghìn Ác Ma ẩn nấp đi ra ngoài, ba Thập Dực Ác Ma cảnh giác từng giây từng phút, tùy thời chuẩn bị xuất động. Người trong thành Thần Tượng cũng tập trung tinh thần ở trên tường thành quan sát, nhìn xem Lục Ly làm sao từng chút một tằm ăn đại quân Ác Ma, làm cách nào khiến đại quân Ác Ma rút đi, giải cứu bọn họ ra ngoài. Thời gian trôi qua nhanh, sau một ngày rưỡi, Lục Ly lặng lẽ xuất hiện phía tây nam, hắn phi độ hư không đến gần rồi trở về nhanh. Lục Ly khống chế cự ly phi độ hư không, với tốc độ của hắn, trong vòng một ngày liền có thể quay ngược trở về. Hắn liên tục hai lần công kích, lần thứ hai phá vỡ Thần Ma Đại Trận, mục đích tự nhiên là trước tiên cứu người. Bảo vệ cường giả trong thành Thần Tượng trước, có thể từ từ tính chuyện diệt Ác Ma. Hiện tại Lục Ly chưa thể xác định Thập Dực Ác Ma có thể giết chết hắn hay không, cho nên khi Thập Dực Ác Ma xuất hiện hắn liền chạy trốn.
Chương 2305 Đụng độ ngay mặt
Lần này hắn không chuẩn bị lập tức chạy trốn, Thần Ma Đại Trận bị phá vỡ, ít nhất thành Thần Tượng trong thời gian ngắn sẽ không ra vấn đề lớn. Hắn chuẩn bị trắc thử thoáng lực phòng ngự của chính mình, đương nhiên hắn sẽ không đi tìm Thập Dực Ác Ma, hắn chuẩn bị đi tìm một Bát Dực Ác Ma. “Hửm?” Hắn còn chưa tới gần đại doanh, từ xa đã cảm giác không gian phía trước có chút vấn đề. Hắn có cảm giác rất nhạy bén với không gian, trong lòng hắn mơ hồ có loại cảm giác phía trước có một cường giả Ác Ma ẩn nấp. - Đi ra! Lục Ly phất tay, hai luồng dao động không gian lan ra, dưới một ngọn núi nhỏ, một Ác Ma lập tức hiện hình. Đó là một Bát Dực Ác Ma, Ác Ma phát hiện bị chấn động đi ra, trên người bộc phát ra hơi thở bạo ngược, phát ra tiếng rít lớn, cánh chim sau lưng vỗ, lướt nhanh về phía Lục Ly. “Đến hay lắm!” Trong lòng Lục Ly mừng thầm, hắn đang định đi tìm một Bát Dực Ác Ma để thử lực phòng ngự của mình, hiện giờ là thời cơ tốt nhất. Hắn không nhúc nhích, chỉ là trong tay xuất hiện chiến đao Hàn Phong, hơn nữa quán chú Thần Lực. Vèo! Tốc độ của Bát Dực Ác Ma cũng rất nhanh, hắn không có đánh ra hơi thở Ác Ma, cứ như thế hóa thành một tàn ảnh chộp mạnh về phía Lục Ly. Bát Dực Ác Ma cách Lục Ly chỉ có nghìn trượng, nháy mắt đến nơi. - A? Hắn phát hiện Lục Ly không có chạy trốn, cũng không công kích, ngây ngốc đứng không nhúc nhích. Hắn mừng rỡ, móng vuốt lóe tia sáng đen, chộp xuống đầu Lục Ly. Khi Bát Dực Ác Ma sắp chộp trúng đầu Lục Ly thì phát hiện trên người Lục Ly không mặc chiến giáp, hắn càng thêm mừng như điên. Nhân tộc ngu ngốc này định dùng thân thể chống cự móng vuốt bén của hắn? Người này bị điên rồi sao? Bùm! Một âm thanh nặng nề vang lên, móng vuốt sắc bén cỡ thần binh thánh phẩm nhưng cảm giác như chộp trúng một khối hàn thiết. Đầu của Lục Ly chẳng những không nổ tung, ngược lại hắn phát hiện móng vuốt của mình bị sức mạnh bắn ngược chấn động tê dại. - Ha ha! Lục Ly cười khẽ, hoàn toàn yên tâm. Vừa rồi hắn không động đậy là vì cực kỳ tự tin, hắn cảm giác thân thể của mình tăng phúc gấp mấy chục lần, nếu không chịu nổi công kích của Bát Dực Ác Ma nhỏ nhoi thì hắn độ thiên kiếp uổng công. - Ngươi công kích xong rồi, đến lượt ta! Môi Lục Ly mấp máy, sau đó thần binh trong tay chém mạnh một đao, một luồng sáng màu đỏ máu vụt qua, Bát Dực Ác Ma thoáng chốc bị nổ bay ra ngoài. Ngực bị chém rách, ngũ tạng lục phủ ở bên trong đều bị chém nát. - Chết đi! Lục Ly giơ tay lại chém ra một đao, Bát Dực Ác Ma này không chịu nổi nữa, thoáng chốc bị chém thành hai khúc. Lục Ly nhìn một cái, trong lòng khe khẽ thở dài, lần này thiên kiếp khiến Thần Lực, lực phòng ngự, linh hồn, tốc độ của hắn đều tăng lên nhiều, nhưng sức tấn công không nâng cao bao nhiêu, xấp xỉ với ban đầu. Xoẹt! Đang lúc Lục Ly âm thầm cảm khái thì bầu trời bên trái vang tiếng rít chói tai, một móng vuốt biến đột nhiên hiện ra giữa hư không, nhanh như tia chớp chộp về phía Lục Ly. Phía sau móng vuốt bén là đôi mắt như mặt trăng máu, khiến người nhìn tim đập nhanh hoảng loạn. “Thập Dực Ác Ma!” Trong lòng Lục Ly căng thẳng, hiện tại hư không họa trận đã muộn rồi, Lục Ly hoặc là tránh né rút đi, hoặc là tử chiến. Lục Ly trầm ngâm giây lát, hắn không có tránh né, hắn chuẩn bị dùng thân thể đỡ công kích của Thập Dực Ác Ma. Dù sao hắn đã không cách nào phi độ hư không chạy trốn, không bằng thử xem có thể giết Thập Dực Ác Ma này không? Lục Ly điên cuồng điều động lực lượng lôi điện trong bảy trăm hai mươi huyệt đạo trên cơ thể, khiến lực lượng lôi điện rót toàn thân, giơ chiến đao Hàn Phong chém mạnh về phía trước bên trái. Cùng lúc đó, Hư Không Trùng chen chúc lao ra khỏi người Lục Ly, ập hướng Thập Dực Ác Ma càng lúc càng gần. - Chết! Thập Dực Ác Ma do dự giây lát, cuối cùng vẫn là lựa chọn công kích. Hắn căn bản không tin Lục Ly có thể chống cự công kích của mình, cũng không tin những con sâu này có thể giết chết hắn, hắn chuẩn bị đánh cuộc một phen. Chỉ cần giết chết Lục Ly là có thể bình định Thần Giới! Xoẹt! Móng vuốt bén của Thập Dực Ác Ma cũng có dòng khí màu đen vòng quanh, nhưng trong móng vuốt lấp lóe ánh sáng màu vàng sậm, Lục Dực Ác Ma, Bát Dực Ác Ma khác không có loại ánh sáng này. Lục Ly không có tránh né, cho nên móng vuốt thoáng chốc chộp trúng ngực của hắn, chiến đao Hàn Phong thì chém mạnh vào đầu Thập Dực Ác Ma, vạn Hư Không Trùng cũng chen chúc đi vào thân thể của Thập Dực Ác Ma. Bùm! Vang tiếng nổ trầm đục, người Lục Ly bị đánh bay đi, làn da trước ngực bị xoắn nát, xương sườn cũng bị nghiền gãy một khúc. Ngược lại bên Thập Dực Ác Ma, Chân ý Sát Đế của Lục Ly đừng nói là giết chết hắn, thậm chí không để lại một vết trầy, chỉ đánh hắn lùi mấy trăm trượng. - A... ! Vang tiếng kêu kinh ngạc, Thập Dực Ác Ma trên mặt tràn ngập chấn kinh ngạc nhiên, sức mạnh công kích của hắn lớn như vậy mà không cách nào một chiêu giết chết Lục Ly? Hắn từng chộp chết rất nhiều Chí Tôn Thần Giới. Lúc trước Lục Ly còn là siêu cấp đại năng Thần Giới, biến mất một khoảng thời gian, hiển nhiên mới đột phá Chí Tôn Thần Giới. Mới đột phá Chí Tôn Thần Giới mà có thể chống cự công kích của hắn? Chỉ dùng thân thể chống cự? Cho dù Tả Khâu Lộ cũng không dám lấy cơ thể đỡ móng vuốt bén của hắn, trên móng vuốt có Ác Ma nguyên lực! - Tuyệt! Lục Ly thì siêu hưng phấn, thân thể của hắn quả nhiên không có khiến hắn thất vọng, tuy rằng bị thương, lại thành công ngăn trở công kích của Thập Dực Ác Ma. Tức là, Lục Ly có vốn liếng đánh nhau trực diện với Thập Dực Ác Ma, chỉ cần Thập Dực Ác Ma không thể giây giết hắn, vậy thì hắn có chút hy vọng thắng. Vèo! Thập Dực Ác Ma ngây ra một lúc rồi bay nhanh đến, Lục Ly tự nhiên không dám khiến Thập Dực Ác Ma tiếp tục công kích, nếu không thì liên tục bị trảo vài cái, hắn cũng sẽ chết. Hắn vội vàng ra lệnh cho mẫu trùng, Hư Không Trùng ở trong người Thập Dực Ác Ma lập tức bắt đầu gặm cắn. - A!
Bình luận facebook