Viet Writer
Và Mai Có Nắng
-
Chương 503: Tìm cách phá giải
Nam Cung Diệc Phi lo lắng nhìn Đông Phương Hạ một cái, lui ra ngoài cùng anh em tử sĩ!
Khi toàn bộ mọi người lui ra ngoài, ở đây chỉ còn lại Đông Phương Hạ, Đông Phương Hạ kiềm chế cơn giận trong lòng, bình tĩnh lại! Anh thò đầu vào lần nữa, vừa kiểm tra vật phẩm trong phòng thí nghiệm, vừa tìm kiếm điểm giống nhau trên người mười mấy người đó.
Mười mấy phút sau, Đông Phương Hạ không tìm được manh mối nào, vừa định thu lại ánh nhìn, bỗng phát hiện ở chỗ cổ tay của mười mấy người đó đeo một chiếc vòng tay, dưới ánh đèn trắng trong phòng thí nghiệm chiếu rọi, vòng tay tỏa ra ánh sáng yếu ớt! Ban đầu Đông Phương Hạ vẫn chưa phát hiện ra, vừa phát hiện được, Đông Phương Hạ liền vui mừng!
Nếu Đông Phương Hạ không đoán sai, sau khi bọn chúng uống chất lỏng màu vàng vào cơ thể, đã xảy ra phản ứng với vòng tay, từ đó khiến cho những người này trở thành mình đồng da sắt, bây giờ phải tháo chiếc vòng tay xuống, những người này liền mất đi sức chiến đấu, ngoan ngoãn chịu trói!
Nhưng nói ra thì dễ, làm mới khó, theo như Bạch Vỹ nói, sức chiến đấu và năng lực phản ứng của những người này không khác gì với người bình thường, nếu đối chọi, cái giá phải trả tương đối nặng nề.
Còn có một cách đơn giản và nhanh gọn nhất, đó chính là đánh vỡ vòng tay, chỉ là như vậy, Đông Phương Hạ sẽ không thể có được những người này.
Đông Phương Hạ giằng co suy nghĩ, rốt cuộc có cần những người này không! Cần, thì anh em của mình sẽ phải hy sinh, không cần, sẽ là một tổn thất!
Trong lúc Đông Phương Hạ đang giằng co giữa cần và không cần, những cao thủ Trình Thành, Vương Thiến Thiến, Dạ Ảnh, Trương Vũ Trạch, Bạch Vỹ, Vương Á Hổ đi đến.
Trên đường đến đây, Vương Thiến Thiến đã được biết chuyện xảy ra ở đây từ chỗ Bạch Vỹ, lại thấy sắc mặt Đông Phương Hạ không tốt, cô ta liền chột dạ.
“Huyết Lang (cậu chủ)…”, mọi người cung kính gọi một tiếng trước mặt Đông Phương Hạ.
Khi nghe thấy tiếng bước chân, Đông Phương Hạ đã ra khỏi dòng suy nghĩ, quay mặt, ánh mắt lạnh lùng lướt nhìn mấy người Trình Thành, cuối cùng nhìn vào khuôn mặt xinh đẹp của Vương Thiến Thiến.
“Cô Vương, đừng nói với tôi là cô không biết chuyện này!”
Vương Thiến Thiến bị sát khí của Đông Phương Hạ làm cho toát mồ hôi lạnh, nghe lời của Đông Phương Hạ, cô ta lắc đầu: “Tôi thực sự không biết trong phòng thí nghiệm lại có những người như Bạch Vỹ nói, nhưng, trước đây tôi đã từng nghe Tư Mã Lâm vô tình nhắc đến, lúc đó tôi không để ý chuyện này! Tối nay tôi cũng mới biết công hiệu cuối cùng của chất lỏng màu vàng đó. Huyết Lang, nếu anh cho rằng Vương Thiến Thiến đang nói dối, thì có thể ra tay, dù sao tôi cũng không chạy thoát”.
Lúc này Vương Thiến Thiến không thể hiện thái độ, cô ta tin Đông Phương Hạ chắc chắn sẽ giết cô ta ngay sau đó, người đàn ông này, trong từ điển của anh ta, không có bốn chữ thương hoa tiếc ngọc.
Trình Thành và Dạ Ảnh cảm giác được sát khí của cậu chủ nhà mình, lại thấy ánh mắt của cậu chủ, hai người liền quay sang nhìn nhau, sau đó hai chân lùi lại một bước, một trái một phải cắt đứt đường lui của Vương Thiến Thiến, lúc này, Vương Thiến Thiến dám nói năng lỗ mãng, hoặc là cậu chủ hạ lệnh giết Vương Thiến Thiến, Trình Thành và Dạ Ảnh liền không hề do dự mà ra tay.
Vương Thiến Thiến lặng lẽ liếc nhìn Trình Thành và Dạ Ảnh, cô ta lạnh lòng, nói với Đông Phương Hạ: “Nếu Huyết Lang không tin Vương Thiến Thiến, có lẽ Thiến Thiến đã là xác chết băng lạnh, sẽ không đứng ở đây”.
Đông Phương Hạ nghe xong, ánh mắt nhìn chằm chằm Vương Thiến Thiến, lát sau, khóe miệng nổi lên nụ cười lạnh lùng, dùng ánh mắt ra ý cho Trình Thành và Dạ Ảnh không cần ra tay, mới nói: “Tin rằng mọi ngươi đều đã biết chuyện xảy ra vừa nãy! Thiến Thiến, cô có cách gì không?”
Vương Thiến Thiến lắc đầu: “Tôi biết sự tồn tại của những người này từ chỗ Tư Mã Lâm, ông ta tin tưởng tôi, cho nên đã từng nói với tôi cách phá giải, nhưng vì lúc đó tôi không để ý chuyện này, cho nên không biết cách đó có tác dụng không!!”
Vương Thiến Thiến cũng giữ lại đường lui, cô ta không biết Đông Phương Hạ đang thử cô ta! Vừa nãy nếu Đông Phương Hạ cho người giết cô ta, cao thủ chết ở đây tối nay của Đông Phương Hạ sẽ là con số đáng sợ!
Đông Phương Hạ nghe thấy Vương Thiến Thiến có cách, ánh mắt anh nheo lại! Nụ cười tà mị đó khiến Vương Thiến Thiến phải run lên. Vì cô ta không biết Huyết Lang có ý gì. Nếu cô ta đã có cách, tại sao Đông Phương Hạ không nóng ruột hỏi mình ngay.
Khi toàn bộ mọi người lui ra ngoài, ở đây chỉ còn lại Đông Phương Hạ, Đông Phương Hạ kiềm chế cơn giận trong lòng, bình tĩnh lại! Anh thò đầu vào lần nữa, vừa kiểm tra vật phẩm trong phòng thí nghiệm, vừa tìm kiếm điểm giống nhau trên người mười mấy người đó.
Mười mấy phút sau, Đông Phương Hạ không tìm được manh mối nào, vừa định thu lại ánh nhìn, bỗng phát hiện ở chỗ cổ tay của mười mấy người đó đeo một chiếc vòng tay, dưới ánh đèn trắng trong phòng thí nghiệm chiếu rọi, vòng tay tỏa ra ánh sáng yếu ớt! Ban đầu Đông Phương Hạ vẫn chưa phát hiện ra, vừa phát hiện được, Đông Phương Hạ liền vui mừng!
Nếu Đông Phương Hạ không đoán sai, sau khi bọn chúng uống chất lỏng màu vàng vào cơ thể, đã xảy ra phản ứng với vòng tay, từ đó khiến cho những người này trở thành mình đồng da sắt, bây giờ phải tháo chiếc vòng tay xuống, những người này liền mất đi sức chiến đấu, ngoan ngoãn chịu trói!
Nhưng nói ra thì dễ, làm mới khó, theo như Bạch Vỹ nói, sức chiến đấu và năng lực phản ứng của những người này không khác gì với người bình thường, nếu đối chọi, cái giá phải trả tương đối nặng nề.
Còn có một cách đơn giản và nhanh gọn nhất, đó chính là đánh vỡ vòng tay, chỉ là như vậy, Đông Phương Hạ sẽ không thể có được những người này.
Đông Phương Hạ giằng co suy nghĩ, rốt cuộc có cần những người này không! Cần, thì anh em của mình sẽ phải hy sinh, không cần, sẽ là một tổn thất!
Trong lúc Đông Phương Hạ đang giằng co giữa cần và không cần, những cao thủ Trình Thành, Vương Thiến Thiến, Dạ Ảnh, Trương Vũ Trạch, Bạch Vỹ, Vương Á Hổ đi đến.
Trên đường đến đây, Vương Thiến Thiến đã được biết chuyện xảy ra ở đây từ chỗ Bạch Vỹ, lại thấy sắc mặt Đông Phương Hạ không tốt, cô ta liền chột dạ.
“Huyết Lang (cậu chủ)…”, mọi người cung kính gọi một tiếng trước mặt Đông Phương Hạ.
Khi nghe thấy tiếng bước chân, Đông Phương Hạ đã ra khỏi dòng suy nghĩ, quay mặt, ánh mắt lạnh lùng lướt nhìn mấy người Trình Thành, cuối cùng nhìn vào khuôn mặt xinh đẹp của Vương Thiến Thiến.
“Cô Vương, đừng nói với tôi là cô không biết chuyện này!”
Vương Thiến Thiến bị sát khí của Đông Phương Hạ làm cho toát mồ hôi lạnh, nghe lời của Đông Phương Hạ, cô ta lắc đầu: “Tôi thực sự không biết trong phòng thí nghiệm lại có những người như Bạch Vỹ nói, nhưng, trước đây tôi đã từng nghe Tư Mã Lâm vô tình nhắc đến, lúc đó tôi không để ý chuyện này! Tối nay tôi cũng mới biết công hiệu cuối cùng của chất lỏng màu vàng đó. Huyết Lang, nếu anh cho rằng Vương Thiến Thiến đang nói dối, thì có thể ra tay, dù sao tôi cũng không chạy thoát”.
Lúc này Vương Thiến Thiến không thể hiện thái độ, cô ta tin Đông Phương Hạ chắc chắn sẽ giết cô ta ngay sau đó, người đàn ông này, trong từ điển của anh ta, không có bốn chữ thương hoa tiếc ngọc.
Trình Thành và Dạ Ảnh cảm giác được sát khí của cậu chủ nhà mình, lại thấy ánh mắt của cậu chủ, hai người liền quay sang nhìn nhau, sau đó hai chân lùi lại một bước, một trái một phải cắt đứt đường lui của Vương Thiến Thiến, lúc này, Vương Thiến Thiến dám nói năng lỗ mãng, hoặc là cậu chủ hạ lệnh giết Vương Thiến Thiến, Trình Thành và Dạ Ảnh liền không hề do dự mà ra tay.
Vương Thiến Thiến lặng lẽ liếc nhìn Trình Thành và Dạ Ảnh, cô ta lạnh lòng, nói với Đông Phương Hạ: “Nếu Huyết Lang không tin Vương Thiến Thiến, có lẽ Thiến Thiến đã là xác chết băng lạnh, sẽ không đứng ở đây”.
Đông Phương Hạ nghe xong, ánh mắt nhìn chằm chằm Vương Thiến Thiến, lát sau, khóe miệng nổi lên nụ cười lạnh lùng, dùng ánh mắt ra ý cho Trình Thành và Dạ Ảnh không cần ra tay, mới nói: “Tin rằng mọi ngươi đều đã biết chuyện xảy ra vừa nãy! Thiến Thiến, cô có cách gì không?”
Vương Thiến Thiến lắc đầu: “Tôi biết sự tồn tại của những người này từ chỗ Tư Mã Lâm, ông ta tin tưởng tôi, cho nên đã từng nói với tôi cách phá giải, nhưng vì lúc đó tôi không để ý chuyện này, cho nên không biết cách đó có tác dụng không!!”
Vương Thiến Thiến cũng giữ lại đường lui, cô ta không biết Đông Phương Hạ đang thử cô ta! Vừa nãy nếu Đông Phương Hạ cho người giết cô ta, cao thủ chết ở đây tối nay của Đông Phương Hạ sẽ là con số đáng sợ!
Đông Phương Hạ nghe thấy Vương Thiến Thiến có cách, ánh mắt anh nheo lại! Nụ cười tà mị đó khiến Vương Thiến Thiến phải run lên. Vì cô ta không biết Huyết Lang có ý gì. Nếu cô ta đã có cách, tại sao Đông Phương Hạ không nóng ruột hỏi mình ngay.
Bình luận facebook