Viet Writer
Và Mai Có Nắng
-
Chương 502: Đám người mình đồng da sắt
Sau khi Bạch Vỹ đưa các anh em tử sĩ tiến vào căn cứ, tấn công người của nhà họ Tư Mã theo mệnh lệnh của Đông Phương Hạ, sau đó đi về chỗ phòng thí nghiệm.
Nhưng sau khi tiến vào phòng thí nghiệm, đám người Bạch Vỹ gặp phải sự tấn công, bị tổn thất bốn anh em tử sĩ, sau khi anh ta tổ chức phản kháng, do địa hình nhỏ hẹp, vũ khí của đám người Bạch Vỹ không được dùng đến! Hai bên đều dùng binh khí như mã tấu.
Tất cả đều rất yên tĩnh, người của nhà họ Tư Mã vốn không chống lại được sự tấn công kịch liệt của anh em tử sĩ! Tuy nhiên điều khiến đám người Bạch Vỹ không ngờ là giao đấu chưa được mấy phút thì xảy ra chuyện ngoài ý muốn!
Tất cả người của nhà họ Tư Mã ngã xuống, sau khi bọn chúng bị trúng mấy chục nhát đao lại vẫn có thể đứng lên! Không những vậy, có người cá biệt bị chém đứt kinh mạch toàn thân vẫn có thể tác chiến! Đáng sợ nhất là mười mấy người trong phòng thí nghiệm của nhà họ Tư Mã, chỗ bị thương không hề chảy máu, cho dù vết thương sâu đến xương cốt cũng không chảy một giọt máu, đao thương chém vào người cũng không hề gì, cơ thể giống như mình đồng da sắt.
Anh em tử sĩ muốn chết chung cùng kẻ thù cũng là việc không thể! Nhìn các anh em tử sĩ từng người ngã xuống, Bạch Vỹ cảm thấy không ổn, trước ngực và cánh tay của anh ta bị trúng mấy nhát đao, máu tươi không ngừng chảy ra!
Chỉ trong mười phút đã bị tổn thất mười anh em tử sĩ, đây là việc chưa từng xuất hiện trong lịch sử huy hoàng của Lang Quân! Vậy nên Bạch Vỹ ra lệnh cho toàn bộ anh em tử sĩ rút lui, không được đối kháng! Nếu không tổn thất sẽ là đòn đả kích nặng nề của Lang Quân.
Sau khi họ rút lui, Bạch Vỹ phát hiện đám người mình đồng da sắt đó không đuổi theo! Anh ta liền lau mồ hôi, xử lý đơn giản vết thương của mình, dựa vào tường, thò đầu quan sát tình hình bên trong phòng thí nghiệm.
Khi Bạch Vỹ phát hiện mười mấy người đó nhân cơ hội này nuốt chất lỏng màu vàng trên nghiên mực trong phòng thí nghiệm, Bạch Vỹ liền hiểu ra tất cả, chắc chắn là tác dụng của chất lỏng đó.
Lúc này, Đông Phương Hạ và cục trưởng Phương chạy đến, nhìn thấy Đông Phương Hạ đến, các anh em tử sĩ lập tức lui sang một bên, Bạch Vỹ mang theo ánh mắt vô cùng hổ thẹn quỳ một chân trước mặt Đông Phương Hạ.
“Huyết Lang, Bạch Vỹ thân mang trọng trách, không những không kiểm soát được phòng thí nghiệm, còn tổn thất mười anh em tử sĩ, hai mươi mấy anh em bị thương. Huyết Lang, Bạch Vỹ không còn mặt mũi đối diện với các anh em khác, xin được ban cái chết!”
Đông Phương Hạ nghe thấy đã tổn thất mười anh em tử sĩ, hai mươi mấy anh em bị thương nặng, con ngươi màu đen của anh liền biến thành màu đỏ máu! Một luồng sát khí mênh mông vô biên tản ra bốn phương tám hướng, khiến cơ thể mọi người phải run lên sợ hãi.
“Thắng bại là chuyện thường tình của nhà binh! Đứng lên, nói cho tôi xem rốt cuộc là thế nào, sao tổn thất lớn như vậy, mười anh em tử sĩ chết trận, hai mươi mấy người bị thương nặng!!”
“Là thế này…”
Đông Phương Hạ không trách Bạch Vỹ, khiến Bạch Vỹ càng thêm hổ thẹn! Anh ta mói hết đầu đuôi sự việc không sót một chi tiết cho Đông Phương Hạ. Khi biết nhà họ Tư Mã có đám người như vậy, sắc mặt Đông Phương Hạ trở nên âm trầm, thò đầu nhìn, mười mấy người bên trong quả nhiên vẫn đang uống chất lỏng đó!
Đông Phương Hạ nhìn ngó kỹ, ánh mắt của anh đảo nhìn trên người bọn chúng một lượt, đột nhiên, khóe miệng Đông Phương Hạ hiện lên tia cười lạnh lùng, con ngươi màu đỏ máu hiện lên một tia sáng không dễ phát giác!
Tuy những người này đao thương không chém vào được, nhưng Đông Phương Hạ tỉ mỉ cẩn thận vẫn nhìn ra! Tuy tạm thời anh không tìm được điểm yếu và chỗ chí mạng của những người này, nhưng từ trong ánh mắt của bọn chúng, không khó nhận ra, bọn chúng đã không phải là người có ý thức! Hoàn toàn chịu sự khống chế của thứ khác.
Đông Phương Hạ nghĩ đến đây liền trầm tư! Trong chất lỏng đó, theo kết quả hóa nghiệm của phía Châu Úc, không nói có công hiệu như vậy, lẽ nào trong mấy ngày, nhà họ Tư Mã tăng thêm lực độ, nâng cao chất lỏng màu vàng lên lên một bậc! Nếu đúng là như vậy, tại sao Vương Thiến Thiến không nói với mình, việc này không phù hợp thực tế! Xảy ra sơ suất lớn như vậy, Vương Thiến Thiến có lẽ phải biết, mình sẽ không tha cho cô ta. Hoặc là Vương Thiến Thiến không biết trong tay Tư Mã Lâm có đám người như này.
Nếu mình có hơn trăm người như này, sau này mình Nam tiến, không phải lại có thêm một con át chủ bài sao, có lúc còn có thể mang bọn chúng ra làm bia đỡ đạn.
Sau khi có chủ ý, Đông Phương Hạ quay đầu nói với Bạch Vỹ: “Truyền lệnh của tôi, người trong căn cứ nhà họ Tư Mã toàn bộ ngũ mã phanh thây cho tôi, không sót một ai! Sau khi xử lý xong việc bên đó, bảo đám Trình Thành phái người canh giữ căn cứ, rồi chạy đến đây!”
“Vâng, Huyết Lang!!”
Bạch Vỹ đâu dám chậm trễ, mười mấy người trong phòng thí nghiệm, anh ta hận đến xương cốt! Tuy không biết Huyết Lang định làm gì, nhưng không khó phát hiện, Đông Phương Hạ chắc chắn có cách!
“Cục trưởng Phương, bảo người của ông bao vây nơi này cho tôi, không được sự cho phép của tôi, bất kỳ ai cũng không được vào! Diệc Phi, Lăng Vy, hai người cũng đi ra đi. Đúng rồi, gọi Vương Thiến Thiến đến cho tôi! Lăng Vy, cô nói với Trương Vũ Trạch và Dạ Ảnh, một khi phát hiện Vương Thiến Thiến di chuyển, lập tức giết cho tôi”.
“Được. Đông Phương Hạ, anh cẩn thận chút!!”
Nhưng sau khi tiến vào phòng thí nghiệm, đám người Bạch Vỹ gặp phải sự tấn công, bị tổn thất bốn anh em tử sĩ, sau khi anh ta tổ chức phản kháng, do địa hình nhỏ hẹp, vũ khí của đám người Bạch Vỹ không được dùng đến! Hai bên đều dùng binh khí như mã tấu.
Tất cả đều rất yên tĩnh, người của nhà họ Tư Mã vốn không chống lại được sự tấn công kịch liệt của anh em tử sĩ! Tuy nhiên điều khiến đám người Bạch Vỹ không ngờ là giao đấu chưa được mấy phút thì xảy ra chuyện ngoài ý muốn!
Tất cả người của nhà họ Tư Mã ngã xuống, sau khi bọn chúng bị trúng mấy chục nhát đao lại vẫn có thể đứng lên! Không những vậy, có người cá biệt bị chém đứt kinh mạch toàn thân vẫn có thể tác chiến! Đáng sợ nhất là mười mấy người trong phòng thí nghiệm của nhà họ Tư Mã, chỗ bị thương không hề chảy máu, cho dù vết thương sâu đến xương cốt cũng không chảy một giọt máu, đao thương chém vào người cũng không hề gì, cơ thể giống như mình đồng da sắt.
Anh em tử sĩ muốn chết chung cùng kẻ thù cũng là việc không thể! Nhìn các anh em tử sĩ từng người ngã xuống, Bạch Vỹ cảm thấy không ổn, trước ngực và cánh tay của anh ta bị trúng mấy nhát đao, máu tươi không ngừng chảy ra!
Chỉ trong mười phút đã bị tổn thất mười anh em tử sĩ, đây là việc chưa từng xuất hiện trong lịch sử huy hoàng của Lang Quân! Vậy nên Bạch Vỹ ra lệnh cho toàn bộ anh em tử sĩ rút lui, không được đối kháng! Nếu không tổn thất sẽ là đòn đả kích nặng nề của Lang Quân.
Sau khi họ rút lui, Bạch Vỹ phát hiện đám người mình đồng da sắt đó không đuổi theo! Anh ta liền lau mồ hôi, xử lý đơn giản vết thương của mình, dựa vào tường, thò đầu quan sát tình hình bên trong phòng thí nghiệm.
Khi Bạch Vỹ phát hiện mười mấy người đó nhân cơ hội này nuốt chất lỏng màu vàng trên nghiên mực trong phòng thí nghiệm, Bạch Vỹ liền hiểu ra tất cả, chắc chắn là tác dụng của chất lỏng đó.
Lúc này, Đông Phương Hạ và cục trưởng Phương chạy đến, nhìn thấy Đông Phương Hạ đến, các anh em tử sĩ lập tức lui sang một bên, Bạch Vỹ mang theo ánh mắt vô cùng hổ thẹn quỳ một chân trước mặt Đông Phương Hạ.
“Huyết Lang, Bạch Vỹ thân mang trọng trách, không những không kiểm soát được phòng thí nghiệm, còn tổn thất mười anh em tử sĩ, hai mươi mấy anh em bị thương. Huyết Lang, Bạch Vỹ không còn mặt mũi đối diện với các anh em khác, xin được ban cái chết!”
Đông Phương Hạ nghe thấy đã tổn thất mười anh em tử sĩ, hai mươi mấy anh em bị thương nặng, con ngươi màu đen của anh liền biến thành màu đỏ máu! Một luồng sát khí mênh mông vô biên tản ra bốn phương tám hướng, khiến cơ thể mọi người phải run lên sợ hãi.
“Thắng bại là chuyện thường tình của nhà binh! Đứng lên, nói cho tôi xem rốt cuộc là thế nào, sao tổn thất lớn như vậy, mười anh em tử sĩ chết trận, hai mươi mấy người bị thương nặng!!”
“Là thế này…”
Đông Phương Hạ không trách Bạch Vỹ, khiến Bạch Vỹ càng thêm hổ thẹn! Anh ta mói hết đầu đuôi sự việc không sót một chi tiết cho Đông Phương Hạ. Khi biết nhà họ Tư Mã có đám người như vậy, sắc mặt Đông Phương Hạ trở nên âm trầm, thò đầu nhìn, mười mấy người bên trong quả nhiên vẫn đang uống chất lỏng đó!
Đông Phương Hạ nhìn ngó kỹ, ánh mắt của anh đảo nhìn trên người bọn chúng một lượt, đột nhiên, khóe miệng Đông Phương Hạ hiện lên tia cười lạnh lùng, con ngươi màu đỏ máu hiện lên một tia sáng không dễ phát giác!
Tuy những người này đao thương không chém vào được, nhưng Đông Phương Hạ tỉ mỉ cẩn thận vẫn nhìn ra! Tuy tạm thời anh không tìm được điểm yếu và chỗ chí mạng của những người này, nhưng từ trong ánh mắt của bọn chúng, không khó nhận ra, bọn chúng đã không phải là người có ý thức! Hoàn toàn chịu sự khống chế của thứ khác.
Đông Phương Hạ nghĩ đến đây liền trầm tư! Trong chất lỏng đó, theo kết quả hóa nghiệm của phía Châu Úc, không nói có công hiệu như vậy, lẽ nào trong mấy ngày, nhà họ Tư Mã tăng thêm lực độ, nâng cao chất lỏng màu vàng lên lên một bậc! Nếu đúng là như vậy, tại sao Vương Thiến Thiến không nói với mình, việc này không phù hợp thực tế! Xảy ra sơ suất lớn như vậy, Vương Thiến Thiến có lẽ phải biết, mình sẽ không tha cho cô ta. Hoặc là Vương Thiến Thiến không biết trong tay Tư Mã Lâm có đám người như này.
Nếu mình có hơn trăm người như này, sau này mình Nam tiến, không phải lại có thêm một con át chủ bài sao, có lúc còn có thể mang bọn chúng ra làm bia đỡ đạn.
Sau khi có chủ ý, Đông Phương Hạ quay đầu nói với Bạch Vỹ: “Truyền lệnh của tôi, người trong căn cứ nhà họ Tư Mã toàn bộ ngũ mã phanh thây cho tôi, không sót một ai! Sau khi xử lý xong việc bên đó, bảo đám Trình Thành phái người canh giữ căn cứ, rồi chạy đến đây!”
“Vâng, Huyết Lang!!”
Bạch Vỹ đâu dám chậm trễ, mười mấy người trong phòng thí nghiệm, anh ta hận đến xương cốt! Tuy không biết Huyết Lang định làm gì, nhưng không khó phát hiện, Đông Phương Hạ chắc chắn có cách!
“Cục trưởng Phương, bảo người của ông bao vây nơi này cho tôi, không được sự cho phép của tôi, bất kỳ ai cũng không được vào! Diệc Phi, Lăng Vy, hai người cũng đi ra đi. Đúng rồi, gọi Vương Thiến Thiến đến cho tôi! Lăng Vy, cô nói với Trương Vũ Trạch và Dạ Ảnh, một khi phát hiện Vương Thiến Thiến di chuyển, lập tức giết cho tôi”.
“Được. Đông Phương Hạ, anh cẩn thận chút!!”
Bình luận facebook