• ĐỔI TÊN MIỀN VIETWRITER.CO SANG VIETWRITER.ONE TỪ NGÀY 12/3

New Cường Giả Tông Sư (3 Viewers)

  • Chương 1321-1325

Chương 1321: Ảo giác?

Bên ngoài đại điện đang đứng rất nhiều tu giả võ đạo, tùy tiện lấy ra một người cũng là cường giả và yêu nghiệt đỉnh cấp, những người này hoặc là sự tồn tại ở cấp bậc minh chủ trong liên minh, hoặc là con nối dõi của minh chủ, hoặc là người đứng đầu của các gia tộc lớn và quý tộc ít ỏi được lưu truyền lại qua hàng tỷ năm tại thành Liên Minh, những người đó lúc này đều cẩn thận từng li, ngay cả hô hấp cũng không dám lớn tiếng, thi thoảng thắp nhang, lúc thì lại khom lưng.

Ngoài ra, bên ngoài đại điện còn có hàng trăm người áo giáp màu đen, những người này đều là cường giả của nền văn minh Thiên La, nói chính xác thì họ là hậu duệ dòng chính của tông chủ Thiên La.

Vào lúc này họ cũng đang nhỏ giọng dè dặt trao đổi ý kiến, tất cả đều là về việc tìm kiếm.

Rõ ràng những ngày qua đã bố trí bủa vây kín kẽ khắp nơi.

Nhưng dù lục tung cả thành Liên Minh vẫn một mực không thấy cô gái đó đâu!

Những con cháu dòng chính như họ cũng đang rất lo lắng.

Tuy rằng cho đến hôm nay chủ nhân vẫn chưa trừng phạt họ, nhưng chỉ cần là người tinh tường đều có thể nhìn ra, cơn tức giận của chủ nhân đã lên đến cực điểm, cơ hồ đã đứng trên ranh giới bùng nổ, nếu vẫn không tìm được cô gái kia… có thể tưởng tượng được kết cục của họ.

Tuy nhiên.

Vào lúc này, ai có thể ngờ tới…

Chính trong phủ Thiên La.

Tại một góc trống bên cạnh hòn non bộ bên ngoài đại điện đang được bao trùm bởi bầu không khí bi thương và căng thẳng, yên tĩnh trang nghiêm giữa biển người đông nghịt kia, có một cô gái đang ẩn náu ở đó.

Cô gái này dường như được bao phủ bởi bức dệt bí mật của quy luật không gian, nó giống như một bộ giáp ánh sáng, chính dựa vào bức dệt bí mật này cô ta mới có thể ẩn mình dưới con mắt của mọi người trong phủ Thiên La mà không bị bại lộ.

Chỉ là lúc này nếu quan sát kỹ hơn có thể thấy bức dệt bí mật từ quy luật không gian kia đang ngày càng trở nên ảm đạm.

Nó dường như không thể kiên trì nổi nữa.

Cô gái này xinh đẹp tuyệt trần!

Nếu Tô Minh có mặt tại đây thì chắc chắn phải kinh ngạc thốt lên: Vô Tình.

“Vô Niệm, tôi hận cô”, thân thể mỏng manh của cô gái run lên, giọng nói mềm mại phiêu đãng, tràn ngập thù hận.

“Hận tôi xúi giục cô giết chết con gái của tông chủ Thiên La sao?”, một giọng nói khác vang lên, rất kỳ quái, hai giọng nói vậy mà đều phát ra từ cùng một cơ thể.

“Không phải, không có sự xúi giục của cô, con gái của tông chủ Thiên La cũng sẽ phải chết, oan có đầu, nợ có chủ, cho dù cô ta có thận phận như thế nào tôi cũng đều không hối hận. Nguyên nhân tôi hận cô là vì trước khi chết tôi cũng không không thể gặp mặt anh Tô nữa”, giọng nói của Đạm Đài Vô Tình mang theo chút nhớ mong cùng thê lương.

“Anh Tô, khụ khụ khụ, thật ghê tởm, Vô Tình, một tên đàn ông như kiến cỏ đó sao có thể mê hoặc cô thành dáng vẻ này đây?”, Đạm Đài Vô Niệm hừ lạnh một tiếng.

“Kiến cỏ? Cô chưa từng gặp anh ấy, làm sao biết anh ấy là kiến cỏ?”, Đạm Đài Vô Tình phản bác lại một câu: “Anh ấy là người xuất sắc nhất mà tôi từng gặp”.

“Được rồi được rồi, anh Tô nhà cô là yêu nghiệt, thiên tài số một trong muôn vạn thế giới này, được chưa? Đáng tiếc, sợ rằng anh Tô của cô lúc này không biết vẫn còn đang ở nền văn minh cấp hai nào rồi, nhiều nhất cũng chỉ đang ngây ngốc ở một xó nào đó của một nền văn minh cấp ba”, Đạm Đài Vô Niệm chế nhạo: “Thiên tài? Đúng là nực cười!”

Sau đó, Đạm Đài Vô Niệm lại nói: "Bí pháp không gian này của tôi không kiên trì được bao lâu nữa đâu, tiếp theo, một khi bí pháp bị hóa giải, chúng ta chắc chắn sẽ bị vạch trần”.

Đạm Đài Vô Tình không đáp lại, trên thực tế, kết quả đã được định trước từ lâu.

Tại khoảnh khắc con gái của tông chủ Thiên La chết, nó đã được định mệnh an bài.

Trong hai ngày tới, cho dù có bí pháp không gian này, cho dù cô trốn tránh ở nơi nguy hiểm nhất cũng là nơi an toàn nhất.

Vậy thì sao?

Cũng chỉ có thể trì hoãn mà thôi.

Đáng chết, vẫn là phải chết.

Không sớm thì muộn.

“Cơ hội duy nhất chính là đột kích bất ngờ tông chủ Thiên La, chỉ khi ông ta chết, chúng ta mới có một đường sống sót”, giọng nói đầy hung ác và lạnh như băng của Đạm Đài Vô Niệm lại vang lên.

Đạm Đài Vô Tình rơi vào trầm mặc.

Quả thực đánh úp tông chủ Thiên La là cơ hội duy nhất.

Chỉ là, tông chủ Thiên La quá mạnh!

Cho dù đột kích thành công, cũng rất khó có thể giết chết ông ta phải không?

"Để tăng tỷ lệ thành công, tốt nhất thần hồn của tôi và cô nên hoàn toàn dung hợp lại, tôi vốn dĩ là thần hồn thứ hai của cô, thần hồn của chúng ta vốn là một thể, nếu cô đồng ý dung hợp với tôi từ sớm, thực lực đã tăng vọt từ lâu rồi. Nói không chừng, tông chủ Thiên La hiện tại cũng không phải là đối thủ của cô”, Đạm Đài Vô Niệm có chút oán giận, nguyên nhân là do tên Tô Minh đó, đúng, là Tô Minh, nghĩ tới liền muốn cắn răng nghiến lợi, một con kiến nhỏ bé mà thôi đã khiến việc lớn dung hợp thần hồn bị trì trệ, Vô Tình thực sự…. quá ương ngạnh.

“Tôi không đồng ý dung hợp, dù phải chết, trước khi chết tôi cũng phải có hồi ức về anh Tô đồng hành cùng”, Đạm Đài Vô Tình hờ hững đáp, giọng nói không lớn nhưng lại vô cùng nghiêm túc và kiên định.

“Vô Tình, cô…”, Đạm Đài Vô Niệm muốn phun ra vô số câu chửi thề, thực sự.

Điên thật rồi.

Tên Tô Minh đó rốt cuộc đã cho Vô Tình uống thuốc lú gì?

A a a….

Đúng lúc này.

Đột nhiên.

Một giọng nói vang lên.

“Tô Minh xin đến kính thăm tông chủ Thiên La!”

Giọng nói này truyền khắp phủ Thiên La.

Cũng truyền vào tai Vô Tình và Vô Niệm.

Tô Minh?

Phản ứng đầu tiên của Đạm Đài Vô Tình sau khi nghe được giọng nói và cái tên này chính là, bản thân xuất hiện ảo giác rồi sao?

“Có lẽ là vì bản thân phải chết không còn nghi ngờ gì nữa, lại không thể gặp mặt anh Tô trước khi xuôi tay, trong lòng mới không cam tâm mà xuất hiện ảo tưởng chăng?”, Đạm Đài Vô Tình thầm nhủ, lắc đầu chua xót.

“Không phải là ảo giác, hình như là thật…”, Đạm Đài Vô Niệm lẩm bẩm một câu, giọng nói nồng đậm vẻ không tin tưởng, thật là hoang đường.

Mặc dù Vô Niệm chưa từng gặp Tô Minh, nhưng cô ta là thần hồn thứ hai của Vô Tình, đương nhiên sẽ nắm được rất nhiều thông tin về Tô Minh, chính vì biết rõ nên mới cảm thấy việc Tô Minh tới được thành Liên Minh của nền văn minh cấp tám vào giờ phút này là không thể tưởng tượng, là một việc hoang đường cỡ nào.
Chương 1322: Lý do tìm đến

Nói một cách dễ hiểu, thành Liên Minh của nền văn minh cấp tám không dễ dàng tiến vào đến vậy, cũng giống như nếu thực lực của tu giả võ đạo của nền văn minh cấp một không đạt tới trình độ nhất định, căn bản không thể xuất hiện tại nền văn minh cấp hai, nếu cưỡng ép đi tới nền văn minh cấp hai, không nói tới việc có thể sinh tồn tại đây hay không, chỉ riêng lộ trình hư không dài vô tận kia cũng đã đủ lấy mạng người rồi.

Mà Tô Minh, hiện tại có thể xuất hiện tại thành Liên Minh, cũng có nghĩa là thực lực của anh ít nhất cũng đã đạt tới đẳng cấp của nền văn minh cấp bảy.

Nhưng Tô Minh mới 10.000 tuổi!

10.000 tuổi đã có thể từ nền văn minh cấp một bước tới nền văn minh cấp bảy cấp tám?

Cho dù là Vô Niệm với hiểu biết sâu rộng cũng choáng váng.

Cùng lúc đó.

Tất cả mọi người trong thành Thiên La đều nhìn về phía cửa.

Có thể thấy rõ ràng rằng Tô Minh dẫn theo Bạch Bào, Mạc Thanh Nhạn, Diệp Mộ Cẩn cùng nhau bước vào.

“Là tên phế vật Bạch Bào đó sao?”, trong nhóm người ở phía trước đại điện, có một người trung niên với vóc dáng mập mạp nhướng mày, chỉ một cái liếc mắt ông ta liền nhận ra Bạch Bào, ông ta chính là tông chủ Bình Khiếm, một trong mười bảy vị tông chủ của liên minh minh chủ.

“Hắn là ai? Không nhận được lời mời cũng dám tiến vào phủ Thiên La cúng tế đại đại tiểu thư?”, có người đứng ra, người này chính là quản gia bên cạnh tông chủ Thiên La, đã theo bên cạnh tông chủ Thiên La rất nhiều năm, xem ra không có gì nổi bật, một thân áo vải lanh thô, nhưng khí tức toát ra lại không hề kém chút nào, trong đôi mắt ưng tràn đầy hung ác nham hiểm, khóa chặt lấy Tô Minh.

Ông ta còn tưởng rằng mấy người Tô Minh là tới cúng viếng đại tiểu thư Thiên La.

Cũng khó trách khi có sự hiểu lầm này.

Rốt cuộc, sự lớn mạnh và danh tiếng của tông chủ Thiên La đều vô cùng khủng bố, cũng không ai dám nghĩ tới chuyện gây chuyện với ông ta, huống hồ, hôm nay còn là ngày đại tiểu thư nhập quan, người tới cúng tế không ít, đương nhiên những người có tư cách tiến vào không là cường giả chân chính cũng là kẻ có lai lịch lớn.

Không nhận được lời mời mà dám tùy tiện tiến vào chính là đang tự tìm đường chết!

Nếu không phải kiêng dè vong linh của đại tiểu thư còn đang ở trên cao, tông chủ Thiên La còn chưa mở lời, thì e rằng giờ phút này chính ông ta đã tóm giết nhóm người Tô Minh rồi.

“Cúng bái? Không không không, ông hiểu lầm rồi, tôi không phải là tới cúng bái người được gọi là đại tiểu thư Thiên La kia”, tuy nhiên, trước sự ngạc nhiên của tất cả mọi người, Tô Minh vậy mà bật cười, còn thản nhiên lắc đầu đáp.

Trời ạ.

Trong nháy mắt vạn vật lặng ngắt.

Con ngươi của rất nhiều người đang có mặt đều sắp trợn trừng ra ngoài.

Kinh hồn bạt vía.

Họ vừa nhìn thấy gì? Người thanh niên này đang… đang cười sao?

Ngày hôm nay ai dám cười?

Rất nhiều người thậm chí còn gượng ép bày ra vẻ mặt bi thương thậm chí là nặn ra vài giọt nước mắt, suy cho cùng, người chết cũng là con gái độc nhất của tông chủ Thiên La, ai nấy đều biết tông chủ Thiên La yêu chiều người con gái duy nhất này đến nhường nào.

Anh tới đây cười? Còn thực sự nói rằng mục đích không phải là cúng tế?

Là điên rồi sao?

Nhiều người nhìn Tô Minh với ánh mắt kính phục, gan dạ có thể đạt tới một cảnh giới nhất định cũng khiến người khác phải nể phục, không phải sao? Chỉ là, sợ rằng kết cục của người thanh niên này sẽ rất khó để hình dung, ít nhất muốn chết một cách thoải mái đã là không thể, nếu không còn bị tông chủ La Thiên bào chế giày vò 100.000 năm mới có thể sang thế giới bên kia.

“Tìm…”, vẻ mặt của người quản gia kia điên cuồng biến đổi, ông ta liền nổi điên, trong chớp mắt khí tức giống như một cơn sóng thần cuộn trào, mãnh liệt ngẩng đầu, đôi mắt sắc lẹm hung ác cũng đầy oán độc giống như chim ưng kia khóa chặt Tô Minh, khí tức gầm rống, thân hình trực tiếp muốn dao động lao vút về phía anh, dáng vẻ đó là muốn dùng thủ đoạn sét đánh bóp chết anh, nhưng lúc này, tông chủ Thiên La lại mở lời: “La Cửu, yên lặng”.

Tông chủ Thiên La vậy mà phun ra một câu nói ngăn cản người quản gia tên La Cửu kia lại.

Bầu không khí càng lúc càng trở nên cứng ngắc.

Không khí dường như trở nên đặc quánh, không thể hô hấp, khiến người ta phải nghẹt thở.

Xem ra tông chủ Thiên La vẫn rất bình tĩnh, nhưng bất cứ ai quen biết ông ta đều biết khi tông chủ Thiên La càng tức giận bao nhiêu thì mặt ngoài của ông ta càng tỏ ra trầm lặng bấy nhiêu.

Tông chủ Thiên La lúc này an tĩnh giống như mặt hồ gió yên sóng lặng, vậy thì ngọn lửa giận đè nén trong lòng kia sợ rằng đã có thể thiêu cháy cả đất trời.

“Chàng trai, nếu cậu đã không tới để cúng tế Hinh Nhi, vậy cậu tới thăm viếng bổn tọa là vì cớ gì?”, tông chủ Thiên La hỏi xa xăm, ông ta nhìn Tô Minh bằng ánh mắt bình tĩnh, giọng điệu không mặn không nhạt.

Thành thật mà nói, mấy người Bạch Bào, Vương Kiếm Hiện đang đứng sau Tô Minh lúc này vì áp lực quá lớn mà đã bắt đầu có chút run rẩy, đặc biệt là khi tông chủ Thiên La đưa mắt nhìn về phía Tô Minh, thuận tiện quét qua bọn họ, loại cảm giác đó không ngôn từ nào có thể diễn tả được, giống như bị Diêm Vương liếc tới vậy.

“Có chút hiếu kỳ, hiếu kỳ tại sao con gái của tiền bối lại chết? Tại sao người phụ nữ trên lệnh truy nã kia lại giết chết con gái của ông?”, Tô Minh đáp.

Lời này vừa vang lên, lại là một trận vắng lặng.

Mẹ ơi.

Rất nhiều người đang có mặt đều xém chút cắn đứt lưỡi mình.

Họ vẫn là đánh giá thấp người thanh niên này mà!

Quả nhiên ngông cuồng và tìm đường chết là không có cực hạn.

Vì sao La Hinh Nhi lại chết?

Thực tế, nhiều người có mặt đều biết, dù sao trong quán rượu vào ngày hôm đó, không ít người đã tận mắt chứng kiến hiện trường xảy ra vụ xung đột giữa La Hinh Nhi và cô gái với dung mạo tuyệt đẹp khuynh nước khuynh thành nhưng ra tay lại vô cùng cay độc kia.

Thành thật mà nói là do La Hinh Nhi thực sự có phần tự chuốc lấy cái chết.
Chương 1323: Bẽ bàng

Bởi vì một ví trí ngồi bên cửa sổ, La Hinh Nhi chủ động khiêu khích, hơn nữa còn ra tay trước, còn là loại trắng trợn không hề kìm nén muốn lấy mạng người kia, chẳng ngờ lại đụng phải một người cứng rắn, cô gái lạ mặt kia không chỉ dám chống trả, hơn nữa còn dưới tình huống người bảo vệ của La Hinh Nhi có mặt ra tay ngăn cản vẫn có thể giết chết La Hinh Nhi trong một đòn, hủy hoại cả thân xác và thần hồn của cô ta.

Xét theo góc độ công bằng, La Hinh Nhi chết cũng không thiệt thòi.

Nhưng cô ta là con gái của tông chủ Thiên La!

Chỉ dựa vào một điểm này, cho dù La Hinh Nhi làm ra chuyện khiến thiên hạ đều căm ghét hay long trời lở đấy, thì đã sao?

“Hinh Nhi và cô gái đó xảy ra chút tranh chấp”, tông chủ Thiên La đáp, điều khiến người khác phải bất ngờ là ông ta vậy mà trả lời câu hỏi của Tô Minh, theo suy nghĩ của rất nhiều người đang có mặt, tông chủ Thiên La lúc này không phải là nên phất tay bóp chết Tô Minh sao?

“Tại sao lại có mâu thuẫn? Là lỗi của cô gái lạ mặt đó sao? Hay là do con gái nhà ông gây hấn trước?”, Tô Minh lại hỏi tiếp, anh thực sự muốn làm rõ điểm này, là tò mò thuần túy, trên thực tế anh là một người bao che khuyết điểm, cho dù vấn đề thực sự xuất phát từ Vô Tình, Tô Minh cảm thấy bản thân cũng sẽ vẫn lựa chọn che chở cho cô, ừm, vẫn luôn giúp đỡ người thân cận mà không màng lý lẽ.

Câu hỏi thẳng thắn này của Tô Minh khiến bầu không khí vốn đã lạnh băng nay hoàn toàn đông cứng lại.

Ngay cả tông chủ Thiên La cũng im lặng.

Tử thần phảng phất muốn giáng lâm.

Tông chủ Thiên La nhìn chòng chọc Tô Minh một cái thật sâu.

Mà Tô Minh cũng mắt đối mắt với ông ta.

Sau vài nhịp thở.

Tông chủ Thiên La mở miệng, vậy mà còn chưa ra tay: “Là lỗi của Hinh Nhi, nhưng bổn tọa cho rằng, bất luận Hinh Nhi có sai như thế nào thì nó vẫn là con gái của bổn tọa, bổn tọa có thể trách mắng nó, có thể đánh giết nó, nhưng những người khác nếu dám động vào chỉ một sợi lông của nó, bổn tọa cũng sẽ tiêu diệt chín tộc mười tám đời của hắn, chàng trai trẻ, cậu cảm thấy thế nào?”

Tông chủ Thiên La giờ phút này cuối cùng cũng lộ ra một tia hung tợn.

Cuối cùng bộc phát một tia khí tức.

Chỉ một tia mỏng manh đó cũng đủ khiến cho hầu hết tất cả mọi người có mặt phải nổ tung da đầu!

Quá mạnh.

Thần hồn của mấy người Bạch Bào sau lưng Tô Minh gần như vỡ nát, cơ hồ muốn khuỵu xuống, thân hình họ như bị xé rách, may mắn thay, có Tô Minh ở bên giúp họ ngăn trở lại.

“Tôi cảm thấy, lời tiền bối nói rất có đạo lý, làm người thì nên bênh vực kẻ bên cạnh, nếu không thể che chở cho người thân của mình, vậy thì, một thân sức mạnh dốc lòng tu luyện có tác dụng gì? Tiền bối, tính cách của tôi và ông chắc hẳn có điểm tương đồng, ừm, là bao che khuyết điểm. Cô gái mà ông đang truy nã đó là người phụ nữ của tôi, do đó tôi tới rồi. Tôi tới là muốn tiễn ông xuống địa ngục”, Tô Minh cười đáp, anh vô cùng tán thành, là chân thành đồng ý.

Chỉ là khi nói tới đây, Tô Minh đột ngột thu lại nét cười, khóe miệng kéo theo tia lạnh giá: “Thật ra, tiền bối à, con gái ông có thể chết dưới tay Vô Tình đã là rất may mắn rồi, rốt cuộc cô ấy cũng là một người ra tay sạch sẽ lưu loát, một đòn mất mạng, không phải chịu thống khổ”.

Tô Minh vừa dứt lời.

Hiện trường đã có người đứng trên bờ vực bất tỉnh.

Chỉ có cảm giác như màng nhĩ đã bị xé nát vô số lần.

Không có từ ngữ nào có thể diễn tả được sự rung động của họ tại thời khắc này!

Thực sự kinh sợ tới mức như bị cắt đứt xương ống chân, tim gan nát bấy thành bột!

Anh đích thân tới đây chỉ để chế nhạo con gái đã chết của tông chủ Thiên La ngay trước mặt ông ta sao?

Mẹ nó.

Giết người còn muốn trách móc họ?

Lúc này.

Con ngươi của tông chủ Thiên La đã đỏ rực.

Một màu đỏ của máu.

Khí tức quanh thân cũng biến thành màu đỏ.

Cả người giống như đắm chìm trong biển máu.

Mặc dù ông ta đang điên cuồng cưỡng ép khống chế tiếng thở dốc của mình nhưng từng nhịp hô hấp vẫn rền vang như sét thần trời phạt, chấn động tới mức khiến màng nhĩ của một số người bắt đầu chảy máu, thậm chí tim gan của một bộ phận người đang có mặt vì cộng hưởng mà đứng trên lằn ranh vỡ lìa.

Lúc này.

Bên hòn non bộ trong một góc của đại điện, Đạm Đài Vô Tình đang cắn chặt đôi môi đỏ mọng.

Mắt đẹp đong đầy lệ.

Cô đã cảm động tới cực điểm.

Chỉ hận không thể lao ra ngoài ôm chặt lấy Tô Minh.

Anh chính là người đàn ông của cô!

Vĩnh viễn bảo vệ cô.

Đạm Đài Vô Tình tự nhận thấy bản thân không phải là một người yếu đuối, càng không thích khóc lóc, nhưng tại thời điểm này cô đã không kiềm chế được mà tí tách lăn dài từng giọt nước mắt giống như một cô gái bình thường được giải tỏa mọi nỗi ưu phiền.

“Vô Niệm, bây giờ cô cảm thấy thế nào? À? Cô cảm thấy tôi vẫn luôn nhớ mong anh Tô như vậy là do tôi ngốc nghếch sao? Hay là đầu óc tôi có vấn đề? Hay là tôi còn quá non trẻ?”, Đạm Đài Vô Tình từ đáy lòng rống to, có kiêu ngạo, có tủi thân, cũng có bẽ mặt.

Trong mười nghìn năm này.

Vô Niệm không biết đã thuyết phục bản thân cô bao nhiêu lần.

Chế giễu bản thân.

Nói Tô Minh chỉ là hạng kiến cỏ, không xứng với bản thân.

Nói bản thân bị anh lừa gạt.

Nói bản thân không có mắt nhìn.

Nói bản thân chưa từng gặp qua người đàn ông tốt chân chính, thiên tài thực sự.

Vân vân…

Cho dù không biết đã nói bao nhiêu lần, chỉ muốn khiến bản thân cô cắt đứt tình cảm với Tô Minh.

Nhưng Đạm Đài Vô Tình chưa từng dao động.

Mà trước mắt.

Sự thực đang phơi bày trước mắt.

Đạm Đài Vô Tình giống như một đứa trẻ phải chịu ấm ức trong hàng vạn năm đằng đẵng, tại khoảnh khắc này điên cuồng tát vào mặt cô ta!

“Cô nói chuyện đi chứ!”, Vô Niệm không hé môi, tiếng gầm thét dưới đáy lòng của Đạm Đài Vô Tình càng lớn hơn.

“Là tôi nhìn sai. Anh ta, đáng giá khiến cô như thiêu thân lao vào lửa”, Vô Niệm ngưng giọng đáp, giọng nói tràn đầy phức tạp,

Tuy nhiên.

Ngay sau đó, cô ta lại nói tiếp: “Đáng tiếc, dù anh ta vượt xa dự liệu của tôi, đáng giá để cô trao tình yêu nhưng anh ta quá manh động, cứ một mình một ngựa như vậy tới phủ Thiên La, một mình đối đầu với tông chủ Thiên La, e rằng sẽ phải chết ngay trước mặt cô mà thôi”.

“Ha ha… Vô Niệm, cô không thể tưởng tượng được thiên phú và võ đạo khủng khiếp của anh Tô đâu, tôi tin tưởng anh ấy, đừng lôi kéo quan niệm võ đạo, cực hạn võ đạo gì đó với tôi nữa, anh Tô là người ngay từ đầu vẫn luôn làm mới quan niệm võ đạo, phá bỏ mọi giới hạn võ đạo rồi”, Đạm Đài Vô Tình nói như chém đinh chặt sắt.
Chuông 1324: Tự tin

“Vô Tình, cô vẫn còn trẻ tuổi, vậy chúng ta mỏi mắt trông chờ”, Vô Niệm nhàn nhạt hừ một tiếng.

Cũng chính lúc này.

“Đại Âm Dương Cầm Thiên Thủ!”, tông chủ Thiên La, người đã bạo phát cơn giận cơ hồ đánh mất lý trí cuối cùng cũng ra tay, ông ta vừa hành động, như thể mặt trời bùng nổ, khí tức thiêu đốt gầm thét, cả tòa đại điện, ngoại trừ quan tài vàng đen kia còn chưa vỡ tan, mọi thứ khác đều đã hóa thành tro bột, bầu trời trải dài hàng trăm nghìn kilomet bị xé toạc thành hư không và chân không, một dấu tay trắng đen từ trên trời giáng xuống, trên dấu tay bao phủ mũi nhọn vô thượng, ngoài ra còn được dung hợp pháp nguyên hủy diệt giai đoạn tám đỉnh phong.

Điều kỳ lạ hơn nữa là khi dấu tay này dao động, dường như còn có hàng ngàn hình bóng cùng dao động theo.

Bao trùm toàn bộ vòm trời.

Thậm chí còn có những dấu tay chộp về phía Tô Minh ngoi lên từ dưới mặt đất.

Vô tận không ranh giới.

Nhiều người có mặt cũng không phân biệt được dấu tay nào là thật, cái nào là giả, càng không nói đến việc đối kháng lại.

Hơi thở tử vong và hủy diệt khó tả giống như một đầm lầy magma vô biên, hoàn toàn trói buộc không gian chu vi mấy chục kilomet xung quanh Tô Minh lại.

Tông chủ Thiên La vừa ra tay, liền thi triển ra thực lực khiến người ta lạnh thấu tim.

Mười bảy liên minh minh chủ, ngoại trừ một số người xếp hạng đặc biệt cao, còn đứng trên cả tông chủ Thiên La, những người khác đều có mặt.

Ví dụ như tông chủ Bình Khiếm.

Nhưng sắc mặt của gần như hơn mười người minh chủ này đều trở nên ngưng trọng, ánh mắt họ lập lòe, một số còn kiêng dè trước ‘Đại Âm Dương Cầm Thiên Thủ’ của tông chủ Thiên La.

“Vậy mà đã đạt tới cảnh giới Thần Thông viên mãn, thực lực của tông chủ Thiên La còn đáng sợ hơn so với tưởng tượng”.

Trong nháy mắt.

Trên thực tế, tất cả mọi người có mặt đều không quá chú ý tới Tô Minh, bởi tại khoảnh khắc tông chủ Thiên La ra tay, rất nhiều người đều cảm thấy, căn bản không cần nghĩ tới kết cục của Tô Minh nữa!

Điều này giống như một con rồng thần nghiền nát một con ếch vậy, bạn sẽ suy xét tới số phận cuối cùng của con ếch sao?

Không lẽ còn có khả năng nào khác ngoài cái chết?

Nhiều nhất cũng chính là cái chết có đau đớn hay không, hay nói cách khác là tông chủ Thiên La có để Tô Minh chết một cách thoải mái hay không.

Tuy nhiên.

Mắt thấy Tô Minh sắp bị nhấn chìm trong bị vô số dấu bàn tay trắng đen, bỗng nhiên bên tai tất cả mọi người lại truyền tới một giọng nói: “Chỉ có từng này? Tiền bối, nếu đây là toàn bộ sức mạnh của ông thì ông trụ không quá ba chiêu dưới tay tôi đâu”.

Còn chưa dứt lời.

Có thể thấy rõ rằng Tô Minh thản nhiên nghiêng người một góc 40 độ và ngẩng đầu lên khoảng 60 độ. Chính là phương hướng chuẩn xác đó, anh thuận tay vung lên một cái, một đạo kiếm nguyên sắc nhọn dập dờn lao vút đi. Sau đó…

Sau đó, dấu tay đen trắng bị bắn trúng kia trực tiếp vỡ tan.

Mà những dấu bàn tay khác cũng đồng thời biến mất.

Nói cách khác, chỉ với một đòn, Tô Minh đã đánh trúng một dấu tay chân thực duy nhất trong số hàng trăm nghìn dấu tay hư ảo mà cơ hồ không ai trong số những người có mặt có thể nắm bặt hoặc nhìn thấy rõ kia.

Không chỉ như vậy.

Lúc này, rất nhiều người còn nhìn thấy, Tô Minh vậy… vậy… vậy mà không biết từ lúc nào đã đứng trước mặt tông chủ Thiên La.

Là loại trực diện mặt đối mặt kia!

Đây là thủ pháp gì? Vô ảnh sao?

Kỳ thực không chỉ những người khác kinh ngạc tới phát ngốc, sợ rằng ngay cả bản thân tông chủ Thiên La cũng hai mắt co rút kịch liệt, rung động trước thực lực còn có tốc độ thân pháp kia của Tô Minh.

“Ầm!”, mà Tô Minh lúc này mặt lạnh tanh không biểu cảm, an tĩnh khiến người ta phải thấp thỏm, anh tùy ý giơ tay lên chính là một trưởng oanh tạc về phía tông chủ Thiên La.

Suy nghĩ đầu tiên nảy ra trong đầu tông chủ Thiên La đương nhiên là đối đầu trực diện.

Do đó ông ta không hề do dự mà đồng dạng nhấc tay, tung ra một quyền.

Mặc dù Tô Minh nhẹ nhàng xử gọn ‘Đại Âm Dương Cầm Thiên Thủ’ của ông ta, càng kỳ quái hơn là chỉ dựa vào thân pháp mà trực diện cận chiến với mình, nhưng suy cho cùng, tông chủ Thiên La có sự tự tin tuyệt đối.

Ông ta chỉ cho rằng vừa rồi Tô Minh chỉ là trùng hợp, có lẽ bản thân có chút xem thường người thanh niên mới 10.000 tuổi này, nhưng ông ta cũng chắc chắn người thanh niên này tuyệt đối không phải là đối thủ của bản thân, thậm chí, ngay cả việc tạo ra chút rắc rối và áp lực cho ông ta cũng không thể làm được.

Tại sao lại có tự tin như vậy? Thứ nhất, mặc dù một chiêu ‘Đại Âm Dương Cầm Thiên Thủ’ vừa rồi rất lợi hại nhưng cũng chỉ là một chiêu thức thường dùng của tông chủ Thiên La, là võ kỹ vô thưởng vô phạt, ông ta còn có rất nhiều tuyệt chiêu còn mạnh mẽ hơn, thậm chí là lá bài tẩy, nói thẳng ra thì với ‘Đại Âm Dương Cầm Thiên Thủ’ vừa rồi, ông ta còn chưa tung ra ⅕ sức mạnh toàn lực.

Thứ hai, cận chiến, loại cận chiến dựa vào nắm đấm thể xác công kích cũng là sở trưởng của ông ta, tông chủ Thiên La rất chú trọng tới việc phối hợp tu luyện ba loại khí, thể, hồn, mặc dù ông ta không phải là thể tu, cũng không được tính là hồn tu, nhưng vì muốn hạn chế điểm yếu, cũng vì có thể đối phó tốt hơn khi chạm trán với hồn tu và thể tu vào một ngày đó, bởi vậy, thường ngày ông ta vẫn dành không ít sức lực vào hai phương diện thể tu và hồn tu này. Không dám nói thể tu cũng là sở trường của ông ta nhưng ít nhất, ông ta có thể tự tin đánh bại những tu giả võ đạo khác ở cùng cảnh giới, càng không nói đến người thanh niên mới 10.000 tuổi trước mắt này.

Thế nhưng.

Loại tự tin này của tông chủ Thiên La trong chớp mắt liền hóa thành băng sương, thành kinh sợ, thành không thể tin nổi.

Có thể nhìn thấy rõ sắc mặt của ông ta đang điên cuồng thay đổi.

Giống như một con tắc kè hoa.

Không chỉ như vậy, vào lúc này, cơ thể tông chủ Thiên La đảo qua một bên, tốc độ cực nhanh, thậm chí còn nhanh hơn cả dịch chuyển tức thời, giống như ánh sáng biến đổi của lưỡi dao cuốn xoay.

Đồng thời với động tác xoay người này, ông ta cũng thu lại một quyền vừa rồi.

Một giây trước còn tự tin vạn phần mà vung nắm đấm, muốn cứng rắn đương đầu cùng Tô Minh, nhưng lúc này lại cưỡng ép quay người, cưỡng ép thu lại quyền, cưỡng ép né tránh sự sắc nhọn từ Tô Minh.

Cái này… cái này…

Tại sao lại như vậy?

Nhiều người nhìn thấy cảnh tượng này suýt nữa đã bay cả tròng mắt ra ngoài.
Chương 1325: Xem nhẹ cậu rồi!

Cùng lúc đó, một cảnh tượng sắc nét và âm thanh giòn giã vang lên, nói cho tất cả mọi người biết câu trả lời.

Mặc dù tông chủ Thiên La phản ứng vô cùng nhanh, tại thời điểm khi nắm đấm của ông ta và Tô Minh gần như chạm nhau, cuối cùng cũng nắm bắt được khí tức và uy lực từ một quyền kia của anh cho nên lựa chọn cưỡng ép thu hồi nắm đấm rồi nghiêng người, cũng đã được tính là phản xạ cực nhanh, nhưng vẫn có chút muộn màng.

Ít nhất nắm đấm của hai người quả thực đã đập vào nhau!

Tại giây phút va chạm đó, có thể thấy rõ nắm đấm của tông chủ Thiên La đầu tiên là run lên, tiếp đó xương tay nứt toác lộ ra từ trong da thịt, thảm thương không nỡ nhìn, máu tươi tuôn trào, đỏ tươi chói mắt, ngay cả cổ tay của ông ta cũng gãy lìa thành 90 độ.

“Đáng tiếc”, Tô Minh thở dài trong lòng, đối phương quả thực rất mạnh, đặc biệt là kinh nghiệm chiến đấu phong phú, nhưng phàm là tông chủ Thiên La thu lại nắm đấm và nghiêng người chậm hơn 1/10.000 thời gian của một nhịp thở thì một quyền vừa rồi của anh chắc chắn có thể khiến lục phủ ngũ tạng của ông ta phải chịu thương tổn, còn là một vết thương không nhẹ.

Nhưng phản ứng của tông chủ Thiên La lại cứ nhanh như vậy!

Thân pháp cũng nghịch thiên!

Đến nỗi tầm 7/10 uy lực một quyền vừa rồi của bản thân vì tông chủ Thiên La kịp thời né tránh mũi nhọn mà đánh vào khoảng không, chỉ có khoảng 3/10 đáp xuống nắm đấm của ông ta.

Tất nhiên hiệu quả chênh lệch quá lớn.

Không chỉ vậy, trong thoáng chốc ngay lúc tông chủ Thiên La nghiêng mình thu lại nắm đấm liền bất ngờ thối lui.

Không hề do dự mà lùi bước.

Quá quyết đoán.

Trình độ thân pháp và pháp nguyên không gian của ông ta cũng cực cao, có thể tưởng tượng được tốc độ khi bất chấp tất cả để rút lui của ông ta, ngay cả Tô Minh cũng khó mà xông lên tiếp tục cận chiến trong thời gian ít ỏi đó.

Anh vẫn đang tiếc nuối.

Nhưng trước và sau cả tòa đại điện.

Mẹ nó!

Tất cả những người có mặt không ai không mềm nhũn hai chân.

Có gặp quỷ cũng không đến mức này có được không?

Rất nhiều người đều bất giác giác dụi mắt đến đỏ ngầu.

Sao có thể như vậy?

Dù tận mắt chứng kiến nhưng vẫn không có ai dám tin tưởng.

Đường đường là tông chủ Thiên La đối đầu trực diện với một tên nhóc kiến hôi 10.000 tuổi còn chưa đạt tới cảnh giới Tru Mệnh, chỉ một chiêu đã khiến tông chủ Thiên La bị thương? Chảy máu? Gãy xương?

Trò đùa gì vậy?

"Không thể nào", ở một góc bên cạnh hòn non bộ, Đạm Đài Vô Niệm cũng vô cùng ngỡ ngàng: "Chuyện này tuyệt đối không thể nào".

'Vô Niệm, người đàn ông của tôi vốn đã luôn tạo ra những điều ‘không có khả năng', trước đó tôi đã nói rồi, chỉ là cô vẫn luôn không tình nguyện tin vào điều đó mà thôi", Đạm Đài Vô Tình nhàn nhạt nói, trong giọng nói ẩn chứa sự tự hào không nói lên lời.

"Đừng nói nhảm nữa, chỉ có thể nói là tông chủ Thiên La bất cẩn mới xảy đến sơ sót đó, việc chúng ta cần làm bây giờ là phải tập trung cao độ và chuẩn bị đầy đủ, một khi Tô Minh chiến bại và nguy hiểm tới tính mạng, cô và tôi hợp lực thần hồn, ra tay bất ngờ, nói không chừng còn có thể cứu giúp Tô Minh, nếu không anh ta sẽ chết không phải nghi ngờ gì nữa", Đạm Đài Vô Niệm nghiêm nghị nói.

Lúc này.

“Chàng trai, đúng là đã xem nhẹ cậu rồi!”, tông chủ Thiên La đã lui ra xa mấy trăm mét, ông ta nói xa xăm, giọng nói lạnh lẽo tới mức truyền vào tai khiến người ta không thoải mái.

Còn chưa dứt lời.

Đột nhiên.

“Phần Kiếm Tứ Thập Cửu Trảm!”

Tông chủ Thiên La bất ngờ gầm lên, cả đất trời gần như vỡ nát.

Vạn vật run rẩy, mặt trời, mặt trăng và các vì sao đều run sợ.

Ranh giới của không gian vô tận đang sụp đổ.

Năng lượng hư không vô tận đang gầm thét.

Một mảnh hỗn loạn.

Tông chủ Thiên La giẫm lên hư không và thực không, trên hai tay vấn vít vô số bí văn, sức mạnh giết chóc khủng bố cùng năng lượng hủy diệt giống như tạo thành chồng chất phản ứng, đang điên cuồng quấn quýt, ngưng tụ, tạo lên năng lượng cuồng bạo khiến người ta nổ tung da dầu.

Nguồn năng lượng cuồng bạo khổng lồ này dường như muốn hủy diệt trời đất, như sóng thần xung kích, trút xuống như dòng chảy ngân hà, toàn bộ đều rót vào thanh kiếm khổng lồ màu đen trong tay tông chủ Thiên La.

Hai tay ông ta cầm kiếm.

Thanh kiếm run rẩy kịch liệt, mỗi khi nó rung lên liền có hàng trăm triệu tia khí tức kiếm đạo bắn ra tứ phía, quét đến đâu mọi vật đều bị chém vụn, hóa thành hư không đến đó.

Khi năng lượng thô bạo đổ càng nhiều vào thanh kiếm khổng lồ khiến nó run rẩy cũng tạo lên từng đợt kiếm âm khiến tần số của kiếm âm càng tăng vọt, chỉ riêng kiếm âm phảng phất như có thể hủy diệt một mảnh đất trời.

Trong nháy mắt, đôi tay của tông chủ Thiên La dốc sức vung vẩy, thanh kiếm khổng lồ trong tay dường như khuấy động cả hư không, mang theo những đụn mây còn sót lại, trộn lẫn với ánh sáng của mặt trăng mặt trời cùng các vì sao, vẽ ra từng đợt kiếm ảnh.

Chỉ trong 1/100.000 thời gian nhịp thở cực ngắn, đôi tay của tông chủ Thiên La rõ ràng đã dao động qua lại 49 lần.

49 lần dao động tương ứng với 49 kiếm.

Mà 49 kiếm này liên miên trùng điệp.

Cuối cùng hình thành lên một đạo kiếm quang.

Luồng kiếm quang này đen thui, kiếm quang vừa chém ra, toàn bộ đất trời đều ngập trong sắc đen, dường như thành Liên Minh đã bị kéo vào khoảng hư không không có bất kỳ tia sáng le lói nào.

Kiếm quang đã chồng chất, thúc đẩy và sôi bùng lên tới cực điểm kia trực tiếp chém về phía Tô Minh.

Trước sau đại điện, đã không thể hình dung được sắc mặt của những người đang có mặt kia nữa.

Nhìn mấy người Bạch Bào, Vương Kiếm Hiện, nếu như không phải Tô Minh vẫn có thể chiếu cố một hai phần, thì lúc này hẳn đã chết mười vạn tám nghìn lần rồi chăng?

Về phần những người khác đang đứng trước đại sảnh, những tu giả võ đạo có địa vị cao trọng, thực lực cường hãn và có lai lịch lớn kia, như hơn 10 vị ở sự tồn tại cấp bậc bá chủ trong số 17 vị minh chủ liên minh kia lúc này cũng đều đang nín thở, mắt chớp tắt điên cuồng, có kinh hãi, có kiêng nể, có khó tin, có cân nhắc…, rõ ràng ngay cả bọn họ cũng không hiểu rõ thực lực mà tông chủ Thiên La đang thể hiện ra ngoài, họ đều bị chấn kinh.

Cùng lúc đó, nét mặt của Tô Minh cũng trở nên ngưng trọng!

Đúng vậy, rất ngưng trọng.

Nhưng không hề sợ hãi hay e ngại.
 
Advertisement

Bình luận facebook

Bạn đã đọc chưa

Cường Giả Hàng Lâm Đô Thị
Cường Giả Đô Thị
  • Khuynh Tâm Nhĩ Nha
Tuyệt Thế Cường Long
  • 5.00 star(s)
  • Hoa Tiến Tửu
Võng Du Thần Cấp Cường Hào

Users who are viewing this thread

Back
Top Bottom