-
Chương 1241: Ván cược thế kỷ
Lưu Khải Minh chỉ là một quản lý, dù chức có to đến đâu thì cũng dám tự tiện đồng ý lấy toàn bộ Tân Ngân Sa làm tiền cược.
Nhưng Mã Sơn không ở đây, anh ta chỉ có thể cho người đi mời Tra Na Lệ.
Thật ra Tra Na Lệ đã chứng kiến tất cả qua hệ thống giám sát, chưa cần ai mời, cô ấy đã tự mình xuống lầu, đi thẳng đến phòng khách quý.
“Cậu Hà, đánh cược thì được thôi, nhưng ông chủ hiện giờ của Bác Hào vẫn là bố anh đúng không, anh hình như không có quyền lấy Bác Hào ra đặt cược thì phải.” Tra Na Lệ nói.
Sắc mặt Hà Quảng Chí hơi thay đổi, ánh mắt nhìn Tra Na Lệ cũng lóe lên một tia căm hận.
“Tra đại tiểu thư…”
Hắn không gọi Mã phu nhân, cố ý nhắc nhở cô ấy là đại tiểu thư nhà họ Tra.
Năm xưa hắn vừa nhìn đã ưng ý Tra Na Lệ, tiếc là lại bị Mã Sơn đoạt mất, đến tận bây giờ vẫn không cam lòng.
“Bác Hào là của bố tôi, sớm muộn gì cũng sẽ là của tôi. Hôm nay tôi đã có thể đến đây, tức là đang đại diện cho cả nhà họ Hà. Tiền cược đặt trên bàn, chú trọng chất lượng, tôi đây có đầy đủ giấy tờ, kế toán và luật sư đã mang đến, cô kiểm tra lúc nào cũng được. Cô nghĩ tôi dám đùa giỡn kiểu này trước mặt toàn bộ Hào Giang sao?”
Tra Na Lệ nhìn sang người ngoại quốc kia một cái, khẽ cau mày lại.
Thật ra đã đến nước này, không muốn đánh cũng không được.
Ngoài kia đã có sẵn đủ các loại tin đồn bất lợi cho Mã Sơn, bây giờ mà không đồng ý, đồng nghĩa với việc những tin đồn kia sẽ càng quái ác hơn, truyền đi cũng sẽ nhanh và rộng hơn.
Chỉ khi đánh ván này, hơn nữa còn phải nắm chắc phần thắng, thì mới có thể giữ thế chủ động.
Cô ấy tin tưởng kỹ thuật của Lưu Khải Minh, Mã Sơn không có đây, trên sòng bạc cũng chỉ có thể dựa vào Lưu Khải Minh.
Nhưng thứ cô ấy lo lắng chính là những thứ nằm ngoài ván bạc.
Hà Quảng Chí dám đến đây gây chuyện như vậy, chứng tỏ hắn đang rất tự tin.
Quân át chủ bài của hắn sẽ là gì đây?
“Sao nào, không dám đúng không?” Hà Quảng Chí cười mỉa, nói: “Nếu không muốn, vậy tôi cũng không làm khó mấy người nữa, mấy người chỉ cần lập tức cuốn gói ra khỏi Hào Giang là được, từ nay về sau không được đặt chân vào Hào Giang dù chỉ là nửa bước. Dù gì thì Tân Ngân Sa cũng là của nhà họ Hà chúng tôi, là của ông nội tôi bố thí cho mấy người thôi.”
Tra Na Lệ không đáp lại, chỉ chăm chăm chú ý đến tên ngoại quốc tóc vàng kia.
Hà Quảng Chí thấy cô ấy không nói gì thì cho rằng cô ấy sợ thật, cười phá lên.
“Tra Na Lệ, cô xinh đẹp như vậy, lại còn là đệ tử của Đại Mã thần nữ, nhà họ Tra các cô ở Nam Dương cũng rất có căn cơ, coi như là danh môn vọng tộc, việc gì cứ phải đeo bám cái tên Mã Sơn kia chứ?”
“Đừng tưởng rằng nhận ông nội tôi là bố nuôi, sống ở Hào Giang này ba năm thì thật sự có thể trở thành người nối nghiệp của vua sòng bạc. Chó không đổi được thói quen, quạ đen cũng chẳng thể hóa thành phượng hoàng. Mã Sơn kia là thứ gì chứ? Chẳng qua cũng chỉ là con chó mà Lý Dục Thần nuôi thôi!”
Sắc mặt Tra Na Lệ lập tức sầm xuống, ánh mắt cô ấy sắc như đao, nhìn về phía Hà Quảng Chí: “Cậu nói lại lần nữa thử xem!”
Hà Quảng Chí không hiểu sau cả người run lên, đột nhiên cảm thấy lạnh.
Hắn lúng túng nhún vai, nói: “Thật ra tôi thấy hai chúng ta mới là môn đương hộ đối, nếu cô bằng lòng sống cùng tôi, tôi đây cũng không chê cô kết hôn lần nữa.”
Tra Na Lệ chút nữa thì bật cưới lên: “Cậu Hà coi trọng tôi như vậy, đúng là được yêu thương mà sợ. Nhưng cậu Hà à, cậu cảm thấy có khả năng không?”
“Gì mà không có khả năng chứ?” Hà Quảng Chí nói: “Tôi nói cho cô biết một chuyện nhé, Mã Sơn sẽ không về được nữa đâu.”
Tra Na Lệ lập tức nhận ra điều bất thường trong câu nói đấy: “Cậu nói gì?”
Hà Quảng Chí bật cười ha hả: “Đừng tưởng tôi không biết, Mã Sơn vốn dĩ không hề đi Las Vegas, mà là đến Bắc Thị, đúng chứ? Mấy người nghĩ mánh khóe nhỏ kia có thể che mắt tôi được sao? Dù sao thì tôi cũng vừa nói cho cô biết rồi đấy, hắn ta sẽ không về được nữa đâu.”
Tra Na Lệ đột nhiên có linh cảm xấu.
Nhưng cô ấy vẫn không nghĩ ra, nhà họ Hà rốt cuộc đã dùng cách gì để đối phó với Mã Sơn.
Với bản lĩnh của Mã Sơn hiện giờ, đừng nói đến nhà họ Hà, mà đi tìm khắp Nam Dương kia, không mấy ai có thể động vào anh ta.
Nhưng nhìn dáng vẻ tràn đầy tự tin kia của Hà Quảng Chí, có vẻ như hắn thật sự không nói khoác.
Tra Na Lệ lập tức lấy điện thoại ra gọi cho Mã Sơn, nhưng lại không liên lạc được.
Hà Quảng Chí cười: “Thế nào, tin chưa? Hay là cô xem xét tôi một chút đi, làm Hà phu nhân ở Hào Giang dù sao cũng rạng rỡ hơn làm Mã phu nhân.”
Trong lòng Tra Na Lệ lo lắng vô cùng, nhưng ngoài mặt cô ấy vẫn không tỏ vẻ gì, chỉ lạnh lùng nói: “Thắng cược đi rồi nói tiếp.”
“Được!” Hà Quảng Chí vỗ tay một cái: “Vậy thì tôi muốn thêm tiền cược, ngoài Tân Ngân Sa ra, tôi còn muốn cược cả cô nữa!”
Tra Na Lệ cười khẩy, nói: “Được, nhưng mà, cậu Hà, cậu lấy gì ra để cược với chúng tôi?”
Hà Quảng Chí phất tay: “Tùy cô, cô nói đi!”
Khẩu khí của hắn vô cùng lớn, cứ như ván này tất sẽ thắng, khiến cho Tra Na Lệ càng thêm nghi ngờ.
Nhưng nơi này là Tân Ngân Sa, mình đang ở trên địa bàn của chính mình, kẻ khác còn có thể giở trò gì nữa chứ?
Đúng lúc Tra Na Lệ đang do dự xem nên ra điều kiện gì, thì đột nhiên tên ngoại quốc tóc vàng lên tiếng:
“Cậu Hà, chúng ta đặt cược khu giải trí Tân Hào Kinh đi.”
Cả Hà Quảng Chí và Tra Na Lệ đều sửng sốt.
Tân Hào Kinh là sản nghiệp nòng cốt của nhà họ Hà, tuy đã không còn là sòng bạc lớn nhất Hào Giang nhưng nó lại chính là biểu tượng của thành phố này.
“Elber…” Hà Quảng Chí giật mình, nhìn tên người ngoại quốc kia: “Ông cũng biết mà, Tân Hào Kinh là của bác tôi, đến cả bố tôi cũng không thể nhúng tay vào.”
Người bác mà Hà Quảng Chí nhắc đến chính là con gái lớn của Hà Gia Xương - Hà Thanh Liên, cũng chính là bà nội của Hà Ái San, cô bé Lý Dục Thần cứu được ở Tam Giác Vàng.
Sau khi Hà Gia Xương lui về ở ẩn, hầu hết công việc của nhà họ Hà đều do Hà Thanh Liên lo liệu, bà ta cũng là người nắm Tân Hào Kinh trong tay.
Mọi người thường gọi bà ta một tiếng “Chị cả”.
“Tôi biết.” Elber khẽ mỉm cười: “Tân Hào Kinh là của chị cả Hà, nhưng chị ấy dù sao cũng là người nhà họ Hà, vào thời điểm ảnh hưởng đến sự tồn vọng của nhà họ Hà, chị ấy không thể không đồng ý đâu.”
“Nhưng mà…” Hà Quảng Chí vẫn có chút sợ hãi đối với người bác này: “Tôi chỉ có giấy tờ tài sản của Bác Hào, còn Tân Hào Kinh thì…”
“Không sao đâu, chỉ cần mọi người làm chứng là được, cậu là đại thiếu gia của nhà họ Hà, đứng trước mặt toàn bộ Hào Giang cam kết, tôi nghĩ là sẽ không có ai không tin đâu.” Elber quay sang nhìn về phía Tra Na Lệ: “Mã phu nhân, cô thấy đúng không?”
Tra Na Lệ thật sự không hiểu nổi, rốt cuộc mấy người kia đang toan tính cái gì?
Nhưng nói như Elber cũng có lý, nếu đích thân Hà Quảng Chí đặt Bác Hào lên bàn cược, rồi lại công khai tuyên bố đặt thêm cả Tân Hào Kinh lên, thì sau này đến cả Hà Thanh Liên không muốn nhận cũng khó.
Ở Hào Giang, thành phố của bài bạc này, uy tín còn quan trọng hơn cả luật pháp.
Nếu như Hà Thanh Liên không chịu chấp nhận, nhà họ Hà sẽ mất hết uy tín.
“Được, chỉ cần cậu Hà công khai tuyên bố là được, tôi không có ý kiến gì.” Tra Na Lệ đáp.
Hà Quảng Chí vẫn còn hơi do dự.
Elber lại nói: “Cậu Hà, cậu không tin tưởng tôi sao? Hay là không tin tưởng vị kia?”
Trong lòng Tra Na Lệ giật mình, bọn họ quả thật còn có quân bài tây, chỉ là, “vị kia” mà Elber nhắc đến rốt cuộc là người nào?
Cô ấy quét mắt qua đám người đang vây quanh, không phát hiện ra gì.
Hà Quảng Chí nghe thấy vậy, lập tức lấy lại được sự tự tin, cười nói: “Ông Elber, ông chính là vua sòng bạc của Las Vegas, tôi đương nhiên là tin tưởng ông rồi.”
Cuối cùng, hai bên chính thức quyết định tiền đặt cược.
Nhà họ Hà lấy toàn bộ tài sản của Bác Hào và Tân Hào Kinh để làm tiền cược, còn bên Tân Ngân Sa thì ngoài toàn bộ tài sản của Tân Ngân San, còn phải đặt thêm ‘quyền sở hữu’ Tra Na Lệ.
Hai người ngồi xuống bàn của hai bên lần lượt là Elber và Lưu Khải Minh.
Hà Quảng Chí truyền tin ra ngoài qua các trang truyền thông, chính thức ấm định một tiếng sau sẽ bắt đầu.
Trong chốc lát, cả Hào Giang lập tức bùng nổ.
Vô số người kéo đến Tân Ngân Sa, ai cũng tranh nhau để được chứng kiến phong thái của ván bạc thế kỷ này.
Xe cộ trên đường cũng bắt đầu tắc nghẽn, rất nhiều đoạn đường bị kẹt xe, còn chẳng thể nhúc nhích nổi về phía trước.
Trên bầu trời, hai chiếc trực thăng sau nửa giờ đã đáp xuống sân bay của Tân Ngân Sa.
Hai nhân vật quan trọng của nhà họ Hà là Hà Thanh Liên và Hà Thanh Tuấn cùng bước xuống trực thăng.
Hà Thanh Liên tái mặt, vừa thấy Hà Thanh Tuấn thì đã vỗ đầu quát lớn: “Mày xem thằng con trai quý hóa của mày đang làm trò gì kìa? Muốn chết thì đi một mình đi, đừng có kéo người nhà vào!”
Mặt mày Hà Thanh Tuấn cũng u ám, ông ta giải thích: “Em chỉ bảo để Quảng Chí dùng Bác Hào ra làm tiền cược, lấy được Tân Ngân Sa thôi, em cũng chẳng hiểu sao nó cho cả Tân Hào Kinh lên luôn. Nhưng mà chị cả cứ yên tâm, kế hoạch lần này của chúng ta tuyệt đối không có sai sót nào, chắc chắn không thể thua được!”
Nhưng Mã Sơn không ở đây, anh ta chỉ có thể cho người đi mời Tra Na Lệ.
Thật ra Tra Na Lệ đã chứng kiến tất cả qua hệ thống giám sát, chưa cần ai mời, cô ấy đã tự mình xuống lầu, đi thẳng đến phòng khách quý.
“Cậu Hà, đánh cược thì được thôi, nhưng ông chủ hiện giờ của Bác Hào vẫn là bố anh đúng không, anh hình như không có quyền lấy Bác Hào ra đặt cược thì phải.” Tra Na Lệ nói.
Sắc mặt Hà Quảng Chí hơi thay đổi, ánh mắt nhìn Tra Na Lệ cũng lóe lên một tia căm hận.
“Tra đại tiểu thư…”
Hắn không gọi Mã phu nhân, cố ý nhắc nhở cô ấy là đại tiểu thư nhà họ Tra.
Năm xưa hắn vừa nhìn đã ưng ý Tra Na Lệ, tiếc là lại bị Mã Sơn đoạt mất, đến tận bây giờ vẫn không cam lòng.
“Bác Hào là của bố tôi, sớm muộn gì cũng sẽ là của tôi. Hôm nay tôi đã có thể đến đây, tức là đang đại diện cho cả nhà họ Hà. Tiền cược đặt trên bàn, chú trọng chất lượng, tôi đây có đầy đủ giấy tờ, kế toán và luật sư đã mang đến, cô kiểm tra lúc nào cũng được. Cô nghĩ tôi dám đùa giỡn kiểu này trước mặt toàn bộ Hào Giang sao?”
Tra Na Lệ nhìn sang người ngoại quốc kia một cái, khẽ cau mày lại.
Thật ra đã đến nước này, không muốn đánh cũng không được.
Ngoài kia đã có sẵn đủ các loại tin đồn bất lợi cho Mã Sơn, bây giờ mà không đồng ý, đồng nghĩa với việc những tin đồn kia sẽ càng quái ác hơn, truyền đi cũng sẽ nhanh và rộng hơn.
Chỉ khi đánh ván này, hơn nữa còn phải nắm chắc phần thắng, thì mới có thể giữ thế chủ động.
Cô ấy tin tưởng kỹ thuật của Lưu Khải Minh, Mã Sơn không có đây, trên sòng bạc cũng chỉ có thể dựa vào Lưu Khải Minh.
Nhưng thứ cô ấy lo lắng chính là những thứ nằm ngoài ván bạc.
Hà Quảng Chí dám đến đây gây chuyện như vậy, chứng tỏ hắn đang rất tự tin.
Quân át chủ bài của hắn sẽ là gì đây?
“Sao nào, không dám đúng không?” Hà Quảng Chí cười mỉa, nói: “Nếu không muốn, vậy tôi cũng không làm khó mấy người nữa, mấy người chỉ cần lập tức cuốn gói ra khỏi Hào Giang là được, từ nay về sau không được đặt chân vào Hào Giang dù chỉ là nửa bước. Dù gì thì Tân Ngân Sa cũng là của nhà họ Hà chúng tôi, là của ông nội tôi bố thí cho mấy người thôi.”
Tra Na Lệ không đáp lại, chỉ chăm chăm chú ý đến tên ngoại quốc tóc vàng kia.
Hà Quảng Chí thấy cô ấy không nói gì thì cho rằng cô ấy sợ thật, cười phá lên.
“Tra Na Lệ, cô xinh đẹp như vậy, lại còn là đệ tử của Đại Mã thần nữ, nhà họ Tra các cô ở Nam Dương cũng rất có căn cơ, coi như là danh môn vọng tộc, việc gì cứ phải đeo bám cái tên Mã Sơn kia chứ?”
“Đừng tưởng rằng nhận ông nội tôi là bố nuôi, sống ở Hào Giang này ba năm thì thật sự có thể trở thành người nối nghiệp của vua sòng bạc. Chó không đổi được thói quen, quạ đen cũng chẳng thể hóa thành phượng hoàng. Mã Sơn kia là thứ gì chứ? Chẳng qua cũng chỉ là con chó mà Lý Dục Thần nuôi thôi!”
Sắc mặt Tra Na Lệ lập tức sầm xuống, ánh mắt cô ấy sắc như đao, nhìn về phía Hà Quảng Chí: “Cậu nói lại lần nữa thử xem!”
Hà Quảng Chí không hiểu sau cả người run lên, đột nhiên cảm thấy lạnh.
Hắn lúng túng nhún vai, nói: “Thật ra tôi thấy hai chúng ta mới là môn đương hộ đối, nếu cô bằng lòng sống cùng tôi, tôi đây cũng không chê cô kết hôn lần nữa.”
Tra Na Lệ chút nữa thì bật cưới lên: “Cậu Hà coi trọng tôi như vậy, đúng là được yêu thương mà sợ. Nhưng cậu Hà à, cậu cảm thấy có khả năng không?”
“Gì mà không có khả năng chứ?” Hà Quảng Chí nói: “Tôi nói cho cô biết một chuyện nhé, Mã Sơn sẽ không về được nữa đâu.”
Tra Na Lệ lập tức nhận ra điều bất thường trong câu nói đấy: “Cậu nói gì?”
Hà Quảng Chí bật cười ha hả: “Đừng tưởng tôi không biết, Mã Sơn vốn dĩ không hề đi Las Vegas, mà là đến Bắc Thị, đúng chứ? Mấy người nghĩ mánh khóe nhỏ kia có thể che mắt tôi được sao? Dù sao thì tôi cũng vừa nói cho cô biết rồi đấy, hắn ta sẽ không về được nữa đâu.”
Tra Na Lệ đột nhiên có linh cảm xấu.
Nhưng cô ấy vẫn không nghĩ ra, nhà họ Hà rốt cuộc đã dùng cách gì để đối phó với Mã Sơn.
Với bản lĩnh của Mã Sơn hiện giờ, đừng nói đến nhà họ Hà, mà đi tìm khắp Nam Dương kia, không mấy ai có thể động vào anh ta.
Nhưng nhìn dáng vẻ tràn đầy tự tin kia của Hà Quảng Chí, có vẻ như hắn thật sự không nói khoác.
Tra Na Lệ lập tức lấy điện thoại ra gọi cho Mã Sơn, nhưng lại không liên lạc được.
Hà Quảng Chí cười: “Thế nào, tin chưa? Hay là cô xem xét tôi một chút đi, làm Hà phu nhân ở Hào Giang dù sao cũng rạng rỡ hơn làm Mã phu nhân.”
Trong lòng Tra Na Lệ lo lắng vô cùng, nhưng ngoài mặt cô ấy vẫn không tỏ vẻ gì, chỉ lạnh lùng nói: “Thắng cược đi rồi nói tiếp.”
“Được!” Hà Quảng Chí vỗ tay một cái: “Vậy thì tôi muốn thêm tiền cược, ngoài Tân Ngân Sa ra, tôi còn muốn cược cả cô nữa!”
Tra Na Lệ cười khẩy, nói: “Được, nhưng mà, cậu Hà, cậu lấy gì ra để cược với chúng tôi?”
Hà Quảng Chí phất tay: “Tùy cô, cô nói đi!”
Khẩu khí của hắn vô cùng lớn, cứ như ván này tất sẽ thắng, khiến cho Tra Na Lệ càng thêm nghi ngờ.
Nhưng nơi này là Tân Ngân Sa, mình đang ở trên địa bàn của chính mình, kẻ khác còn có thể giở trò gì nữa chứ?
Đúng lúc Tra Na Lệ đang do dự xem nên ra điều kiện gì, thì đột nhiên tên ngoại quốc tóc vàng lên tiếng:
“Cậu Hà, chúng ta đặt cược khu giải trí Tân Hào Kinh đi.”
Cả Hà Quảng Chí và Tra Na Lệ đều sửng sốt.
Tân Hào Kinh là sản nghiệp nòng cốt của nhà họ Hà, tuy đã không còn là sòng bạc lớn nhất Hào Giang nhưng nó lại chính là biểu tượng của thành phố này.
“Elber…” Hà Quảng Chí giật mình, nhìn tên người ngoại quốc kia: “Ông cũng biết mà, Tân Hào Kinh là của bác tôi, đến cả bố tôi cũng không thể nhúng tay vào.”
Người bác mà Hà Quảng Chí nhắc đến chính là con gái lớn của Hà Gia Xương - Hà Thanh Liên, cũng chính là bà nội của Hà Ái San, cô bé Lý Dục Thần cứu được ở Tam Giác Vàng.
Sau khi Hà Gia Xương lui về ở ẩn, hầu hết công việc của nhà họ Hà đều do Hà Thanh Liên lo liệu, bà ta cũng là người nắm Tân Hào Kinh trong tay.
Mọi người thường gọi bà ta một tiếng “Chị cả”.
“Tôi biết.” Elber khẽ mỉm cười: “Tân Hào Kinh là của chị cả Hà, nhưng chị ấy dù sao cũng là người nhà họ Hà, vào thời điểm ảnh hưởng đến sự tồn vọng của nhà họ Hà, chị ấy không thể không đồng ý đâu.”
“Nhưng mà…” Hà Quảng Chí vẫn có chút sợ hãi đối với người bác này: “Tôi chỉ có giấy tờ tài sản của Bác Hào, còn Tân Hào Kinh thì…”
“Không sao đâu, chỉ cần mọi người làm chứng là được, cậu là đại thiếu gia của nhà họ Hà, đứng trước mặt toàn bộ Hào Giang cam kết, tôi nghĩ là sẽ không có ai không tin đâu.” Elber quay sang nhìn về phía Tra Na Lệ: “Mã phu nhân, cô thấy đúng không?”
Tra Na Lệ thật sự không hiểu nổi, rốt cuộc mấy người kia đang toan tính cái gì?
Nhưng nói như Elber cũng có lý, nếu đích thân Hà Quảng Chí đặt Bác Hào lên bàn cược, rồi lại công khai tuyên bố đặt thêm cả Tân Hào Kinh lên, thì sau này đến cả Hà Thanh Liên không muốn nhận cũng khó.
Ở Hào Giang, thành phố của bài bạc này, uy tín còn quan trọng hơn cả luật pháp.
Nếu như Hà Thanh Liên không chịu chấp nhận, nhà họ Hà sẽ mất hết uy tín.
“Được, chỉ cần cậu Hà công khai tuyên bố là được, tôi không có ý kiến gì.” Tra Na Lệ đáp.
Hà Quảng Chí vẫn còn hơi do dự.
Elber lại nói: “Cậu Hà, cậu không tin tưởng tôi sao? Hay là không tin tưởng vị kia?”
Trong lòng Tra Na Lệ giật mình, bọn họ quả thật còn có quân bài tây, chỉ là, “vị kia” mà Elber nhắc đến rốt cuộc là người nào?
Cô ấy quét mắt qua đám người đang vây quanh, không phát hiện ra gì.
Hà Quảng Chí nghe thấy vậy, lập tức lấy lại được sự tự tin, cười nói: “Ông Elber, ông chính là vua sòng bạc của Las Vegas, tôi đương nhiên là tin tưởng ông rồi.”
Cuối cùng, hai bên chính thức quyết định tiền đặt cược.
Nhà họ Hà lấy toàn bộ tài sản của Bác Hào và Tân Hào Kinh để làm tiền cược, còn bên Tân Ngân Sa thì ngoài toàn bộ tài sản của Tân Ngân San, còn phải đặt thêm ‘quyền sở hữu’ Tra Na Lệ.
Hai người ngồi xuống bàn của hai bên lần lượt là Elber và Lưu Khải Minh.
Hà Quảng Chí truyền tin ra ngoài qua các trang truyền thông, chính thức ấm định một tiếng sau sẽ bắt đầu.
Trong chốc lát, cả Hào Giang lập tức bùng nổ.
Vô số người kéo đến Tân Ngân Sa, ai cũng tranh nhau để được chứng kiến phong thái của ván bạc thế kỷ này.
Xe cộ trên đường cũng bắt đầu tắc nghẽn, rất nhiều đoạn đường bị kẹt xe, còn chẳng thể nhúc nhích nổi về phía trước.
Trên bầu trời, hai chiếc trực thăng sau nửa giờ đã đáp xuống sân bay của Tân Ngân Sa.
Hai nhân vật quan trọng của nhà họ Hà là Hà Thanh Liên và Hà Thanh Tuấn cùng bước xuống trực thăng.
Hà Thanh Liên tái mặt, vừa thấy Hà Thanh Tuấn thì đã vỗ đầu quát lớn: “Mày xem thằng con trai quý hóa của mày đang làm trò gì kìa? Muốn chết thì đi một mình đi, đừng có kéo người nhà vào!”
Mặt mày Hà Thanh Tuấn cũng u ám, ông ta giải thích: “Em chỉ bảo để Quảng Chí dùng Bác Hào ra làm tiền cược, lấy được Tân Ngân Sa thôi, em cũng chẳng hiểu sao nó cho cả Tân Hào Kinh lên luôn. Nhưng mà chị cả cứ yên tâm, kế hoạch lần này của chúng ta tuyệt đối không có sai sót nào, chắc chắn không thể thua được!”
Bình luận facebook