• ĐỔI TÊN MIỀN VIETWRITER.CO SANG VIETWRITER.ONE TỪ NGÀY 12/3

Full Hot Xấu nữ chuyển mình Full dịch

  • Chương 1234-1243

CHƯƠNG 1234: CẮT GHÉP ÁC Ý

Ánh mắt Tần Thủy San xẹt qua nghi hoặc.
“Cô không biết sao?” Cô ta soi xét Hạ Diệp Chi một cách kĩ lưỡng như đang xác nhận xem lời cô là thật hay giả vậy.
Hạ Diệp Chi nhíu mày: “Cô không nói làm sao tôi biết.”
Tần Thủy San có chút lúng túng, đưa tay gãi nhẹ đầu, thong thả nói: “Hình như tôi đã nhiều lời rồi?”
“Dù sao cũng nhiều lời rồi, cô nói thẳng đi.” Trong lòng Hạ Diệp Chi cũng hơi đoán ra được, có thể là liên quan đến Mạc Đình Kiên.
Mạc Đình Kiên sáng nay bước ra mặt mày đã không được tốt lắm.
“Nửa đêm hôm qua, Mạc Đình Kiên và một cô minh tinh nhỏ bị đưa lên hotseach, nhưng bên Mạc Đình Kiên phát hiện cũng nhanh lắm, trời sáng đã xử lí xong rồi.”
Tần Thủy San thâm ý nhìn cô: “Hai người hẳn là đã phục hôn rồi đi?”
Hạ Diệp Chi tựa như đang suy nghĩ gì đó một hồi mới trả lời: “Chưa.”
Tần Thủy San cười lên: “Hai người phục hôn hay không hình như cũng không có gì khác biệt.”
Chân chính yêu nhau, không cần phải hình thức quá nhiều cũng có thể nhìn ra.
Hạ Diệp Chi hỏi cô ta: “Cái cô minh tinh nhỏ đó tên là Tiêu Văn hả?”
Tần Thủy San nghĩ một chút: “Không nhớ nữa, tối qua tôi mở cuộc họp suốt đêm, chỉ nghe trợ lí nói lại chuyện này, đợi lúc tôi lên mạng xem thì chuyện đã bị xử lí xong rồi.”
Mạc Đình Kiên rõ ràng đã trực tiếp ém tiệt chuyện này đi, không để cô biết, nếu như không phải Tần Thủy San nói với cô, e rằng ngay cả cơ hội biết chuyện này cũng không có.
“Cô đừng khai ra tôi đó.” Tần Thủy San không yên tâm dặn dò.
Cô ta tưởng rằng chuyện này Hạ Diệp Chi chắc chắn đã biết rồi, nhưng cô không biết gì cả, điều này hiển nhiên là Mạc Đình Kiên không muốn cô biết.
Mạc Đình Kiên cũng không phải hiền lành gì.
Hạ Diệp Chi đáp một tiếng: “Ừm.”
Sau khi Tần Thủy San đi, Hạ Diệp Chi trực tiếp đi tìm Cố Tri Dân.
Nhớ lại trước đó Tiêu Văn có nói muốn xin lỗi cô một chuyện, cô cơ hồ có thể khẳng định minh tinh lên hotsearch với Mạc Đình Kiên là Tiêu Văn.
Còn về chuyện Tiêu Văn tại soa lại cùng Mạc Đình Kiên lên hotsearch, Cố Tri Dân nhất định biết.
Tiêu Văn là nghệ sĩ dưới tay Cố Tri Dân.
Cố Tri Dân đang gọi điện thoại, nghe thấy tiếng gõ cửa, ngẩng đầu lên nói một tiếng: “Vào đi.”
Hạ Diệp Chi đẩy cửa vào, tự tìm một chỗ ngồi, yên lặng đợi Cố Tri Dân nói xong điện thoại mới hỏi chuyện của Mạc Đình Kiên và Tiêu Văn.
Cố Tri Dân rất nhanh đã nói xong điện thoại, đặt điện thoại sang một bên: “Nhanh như vậy đã ăn cơm về rồi sao?”
Còn tưởng hai người lát nữa mới đến.
“Có chuyện muốn hỏi anh.” Hạ Diệp Chi đi thẳng vào vấn đề.
“Hả?”
“Hôm qua Tiêu Văn và Mạc Đình Kiên lên hotsearch hả?”
Mặt Cố Tri Dân cứng lại, ho nhẹ một tiếng, có chút mất tự nhiên nói: “Cô biết rồi?”
Chuyện này cũng rất xấu hổ, Mạc Đình Kiên là anh em tốt của anh ta, Tiêu Văn lại là nghệ nhân tiềm năng của công ty.
Cố Tri Dân quả nhiên biết chuyện này, sắc mặt Hạ Diệp Chi lạnh đi mấy phần: “Xảy ra chuyện gì?”
“Hôm qua Mạc Đình Kiên qua đây đón cô đi ăn cơm, lúc đưa cô về Thịnh Hải, bị phóng viên chụp lén trước cửa, sau khi cô đi vào, Tiêu Văn cũng theo sau cô đi vào, lại bị phóng viên ác ý cắt ghép, nói Mạc Đình… nhìn trúng Tiêu Văn rồi, đang theo đuổi cô ấy.”
Cố Tri Dân nói đến chuyện này cảm thấy đầu to lên luôn.
Cô Vợ Thay Thế



CHƯƠNG 1235: DÃ TÂM ĐẶT NHẦM CHỖ RỒI

Nghe Cố Tri Dân nói như vậy, Hạ Diệp Chi nhớ lại rồi, xác thực có chuyện này.
Chỉ là không ngờ, một chuyện nhỏ như vậy cũng bị phóng viên tung tin đồn.
Khó trách Mạc Đình Kiên lại ác liệt với Tiêu Văn như vậy.
Hạ Diệp Chi cười nhẹ nói: “Cũng thật trùng hợp.”
“Còn phải nói.” Cố Tri Dân thở dài một hơi, có chút bất đắc dĩ nói: “Mạc Đình Kiên còn cố ý dặn dò chuyện này không thể để cô biết, lo cô sẽ phiền lòng.”
Anh ta nói xong thì nhún nhún vai: “Không ngờ cô vẫn là đã biết rồi.”
Hạ Diệp Chi trầm ngâm một lát, tựa như nhớ tới gì đó, lại hỏi Cố Tri Dân: “Các anh có dặn dò Tiêu Văn qua chưa, nói cô ấy đừng tiết lộ gì ra ngoài chưa?”
“Đó là đương nhiên, hơn nữa cô gái Tiêu Văn này cũng rất biết điều, cứ xem như không có căn dặn thì cũng biết phải làm gì.”
“Vậy sao?”
Hạ Diệp Chi có thể cảm nhận được Cố Tri Dân có ý đề bạc Tiêu Văn, cũng rất tin tưởng cách làm người của Tiêu Văn.
Cô nghĩ nghĩ, cũng không nói chuyện Tiêu Văn định xin lỗi mình cho Cố Tri Dân nghe.
Nếu như Tiêu Văn thật sự biết điều như vậy cũng không thể nào vì cái chuyện đã bị Mạc Đình Kiên ép xuống không còn manh mối như vậy mà còn chạy tới chỗ cô xin lỗi để rước thêm ấm ức.
Ngay cả chuyện bị phóng viên chụp được cũng không trùng hợp đến vậy.
Tuổi nhỏ như vậy, tâm cơ cũng sâu lắm, dã tâm cũng lớn.
Chỉ là Hạ Diệp Chi trải qua nhiều chuyện như vậy, chỉ bằng một chút đầu óc đó của Tiêu Văn, nhìn một cái đã có thể nhìn thấu.
Người có dã tâm thì tốt, nhưng Tiêu Văn đã đặt dã tâm lên nhầm người rồi.
Tiêu Văn nếu như lại không an phận, căn bản không cần Hạ Diệp Chi ra tay, Mạc Đình Kiên cũng sẽ giống như lần xử lí hotsearch này, không một chút động tĩnh giải quyết cô ta.
Mấy ngày sau, Mạc Hạ bắt đầu kì nghỉ đông rồi.
Mang Mạc Hạ đến phòng hội nghị, Hạ Diệp Chi chỉ có thể giải thích với mọi người một câu: “Đây là con gái tôi.”
Ngày đầu tiên Hạ Diệp Chi đến, Cố Tri Dân đã thể hiện rằng anh ta và cô có giao tình, cô mang con gái đến, những người này cũng không thể nói được gì.
Hơn nữa, trước đó chuyện Mạc Đình Kiên trang bị toàn bộ vũ trang đưa Hạ Diệp Chi đi tham gia lễ ra mắt ‘Thành phố bị mất’, bọn họ cũng đã có nghe nói qua, Hạ Diệp Chi và Mạc Đình Kiên là thế nào bọn họ cũng xem như biết được, nói chung đừng đắc tội Hạ Diệp Chi là được.
Mà Hạ Diệp Chi đột nhiên mang theo con gái, cũng khiến người ta phải suy nghĩ.
Mạc Hạ trông như tượng tạc, dù cho vẫn là một đứa nhỏ, nhưng trên người phát ra quý khí khác với những đứa trẻ bình thường khác, không khó để tưởng tượng khi lớn lên cũng sẽ có khí chất khác với người thường.
Điều này dẫn đến lúc mở cuộc họp, mọi người thỉnh thoảng sẽ nhìn trộm Mạc Hạ.
Mạc Hạ ngồi cạnh Hạ Diệp Chi, đang tô tô vẽ vẽ lên giấy vẽ, tập trung mà nghiêm túc, lúc vẽ sai, chân mày nhỏ nhíu lại.
Khiến cho những người nhìn lén bé cũng nhịn không được mà cười ra tiếng.
Trong số những người nhìn trộm, có nam có nữ, có trẻ có già.
Hạ Diệp Chi dỡ khóc dỡ cười.
Khó khăn mới họp xong, vào buổi trưa, cô dắt Mạc Hạ đi gặp Cố Tri Dân.
Xem Cố Tri Dân buổi trưa có ở lại công ty không, nếu như có ở lại, cô sẽ để Mạc Hạ chỗ anh ta, Mạc Hạ họp cùng cô sẽ ảnh hưởng chất lượng cuộc họp của đồng nghiệp.
Hạ Diệp Chi vừa mở cửa văn phòng ra, Mạc Hạ đã xông vào.
“Chú Cố… ủa?”
Cô Vợ Thay Thế



CHƯƠNG 1236: ĐỘ NÓNG MẠC ĐÌNH KIÊN MANG ĐẾN

Hạ Diệp Chi nghe thấy tiếng hỏi nghi hoặc của Mạc Hạ, cô ngẩng đầu lên nhìn.
Kết quả, cảnh tượng trước mắt khiến cô bất ngờ không nói nên lời.
Cố Tri Dân ngồi trên ghế ở phía sau bàn làm việc, Tiêu Văn nằm bò lên người anh, nhìn tư thế giống như là vừa ngã nhào vào lòng anh vậy…
Không khí bỗng chốc trở nên bối rối, ngượng ngùng.
Hạ Diệp Chi lặng lẽ đưa tay che mắt Mạc Hạ đi: “Trẻ nhỏ không nên nhìn.”
Mạc Hạ chớp chớp mắt, cặp lông mi dài cọ vào lòng bàn tay Hạ Diệp Chi với tốc độ khá nhanh.
Cô bé nhỏ giọng nói: “Con thấyN qua cảnh này trên ti vi rồi.”
Hạ Diệp Chi không nói gì, kéo Mạc Hạ đi ra ngoài.
“Chết tiệt!” Cố Tri Dân nhìn hai mẹ con Hạ Diệp Chi, rồi lại nhìn Tiêu Văn đang nằm bò trên người mình, anh không nhịn được thốt lên câu chửi thề.
Anh liền đẩy Tiêu Văn ra rồi đứng dậy đuổi theo ra ngoài.
“Diệp Chi, em nghe anh giải thích!” Cố Tri Dân biết nếu chuyện này truyền đến tai Thẩm Lệ thì chắc chắn anh sẽ chết không có chỗ chôn.
Hạ Diệp Chi nắm tay Mạc Hạ, vẻ mặt phức tạp nhìn Cố Tri Dân đang vội vàng từ văn phòng đuổi theo ra.
Cố Tri Dân căng thẳng vò tóc mình, ngại ngùng nói: “Lúc nãy, lúc nãy là Tiêu Văn bất cẩn ngã vào người anh…”
Hạ Diệp Chi: “Ồ.”
“Em phải tin anh, anh nói thật đó.” Phản ứng của Hạ Diệp Chi làm Cố Tri Dân càng thêm hoảng.
“Em tin mà, em tin anh.” Hạ Diệp Chi tin anh, nhưng cô không tin Tiêu Văn.
Nhưng cô cảm thấy trong chuyện này bản thân Cố Tri Dân cũng có trách nhiệm.
Cố Tri Dân là ông chủ của Thịnh Hải, ngày thường bận rộn nhiều việc, nên không phải ai cũng có thể tùy tiện gặp được, cho dù là nghệ sĩ của công ty cũng phải hẹn lịch trước, huống hồ gì là người mới chưa có thành tích gì như Tiêu Văn.
Nếu như Cố Tri Dân không cho Tiêu Văn đặc quyền đến lúc nào cũng được thì làm sao mà cô ta có cơ hội bất cẩn ngã vào người anh được.
“Con cũng tin chú.” Mạc Hạ cười híp mắt học theo giọng điệu của Hạ Diệp Chi nói.
Lúc này, Tiêu Văn cũng bước từ trong văn phòng của Cố Tri Dân ra.
Cô ta giống như biết sai, cúi đầu nhỏ giọng nói: “Chào cô Hạ.”
Hạ Diệp Chi chỉ cười nhẹ, cũng không để ý đến, cô quay qua nhìn Cố Tri Dân: “Em tới tìm anh cũng không có chuyện gì đặc biệt đâu, em dẫn Hạ Hạ ra ngoài ăn cơm đây.”
Với người cơ hội, muốn lợi dụng tên tuổi của chồng cô để tạo độ hot như Tiêu Văn thì Hạ Diệp Chi cảm thấy mình không cần phải để ý đến loại người đó làm gì.
Cố Tri Dân vẫn cảm thấy không yên tâm: “Diệp Chi, em tin anh thật sao?”
Anh thật sự sợ Hạ Diệp Chi sẽ nói lung tung với Thẩm Lệ.
“Em tin hay không đâu quan trọng, anh làm như em là bạn gái anh ý, Mạc Đình Kiên mà biết sẽ đánh anh tơi bời đấy.” Cô đương nhiên tin Cố Tri Dân, và cũng biết điều mà Cố Tri Dân đang lo lắng.
Cô sẽ không nói cho Thẩm Lệ biết.
Nhưng không có nghĩa là Tiêu Văn sẽ không nói.
Quan hệ của Thẩm Lệ và Cố Tri Dân không phải bình thường, chỉ cần ai thân với Cố Tri Dân thì cũng sẽ nhìn ra được.
Tiêu Văn vốn rất có dã tâm, có điều Mạc Đình Kiên thủ đoạn quyết liệt nên cô ta chưa kịp cảm nhận tầm ảnh hưởng từ độ hot của Mạc Đình Kiên mang đến thì tin scandal trên mạng đã bị gỡ xuống, biến mất không tăm hơi, giờ cô ta muốn chuyển mục tiêu sang Cố Tri Dân.
Cố Tri Dân vò đầu: “Em hiểu ý anh không?”
“Em hiểu mà, em đi ăn cơm trước đây.” Nói xong Hạ Diệp Chi nắm tay Mạc Hạ rời đi.
Mạc Hạ đi theo Hạ Diệp Chi được hai bước thì không nhịn được quay đầu lại liếc nhìn Tiêu Văn.
Cô bé nhỏ tiếng hỏi Hạ Diệp Chi: “Cô đó và chú Cố …”
Hạ Diệp Chi quay đầu nhìn cô bé, rồi nhỏ tiếng giải thích: “Hai người họ không có gì.”
Mạc Hạ cũng không hiểu chuyện người lớn cho lắm, nên chỉ ‘dạ’ rồi thôi.
Nhìn hai mẹ con Hạ Diệp Chi đi xa rồi, Tiêu Văn mới vẻ mặt tò mò hỏi Cố Tri Dân: “Cô bé đó là … con gái của cô Hạ sao?”
“Chuyện không cần biết thì cô đừng hỏi.” Cố Tri Dân lạnh lùng, nói với giọng không cảm xúc: “Còn nữa, sau này muốn gặp tôi thì hẹn trước với thư ký.”
Cô Vợ Thay Thế



CHƯƠNG 1237: PHÉP KHÍCH TƯỚNG ĐÃ KHÔNG CÒN TÁC DỤNG VỚI CÔ ẤY RỒI

Sắc mặt Tiêu Văn lập tức trở nên trắng bệch, vội lên tiếng giải thích: “Tổng giám đốc Cố, vừa rồi là do em không cẩn thận.”
Cố Tri Dân vẻ mặt mất kiên nhẫn nói: “Cô đi đi.”
Tiêu Văn biết dù mình có tiếp tục đợi nữa cũng chẳng có ý nghĩa gì, nhìn có vẻ Cố Tri Dân đang tức giận.
“Vậy em đi trước nhé.” Tiêu Văn khẽ nói.
Cô ta vừa dứt lời, Cố Tri Dân đã quay người đi vào văn phòng.
Tiêu Văn cắn môi, quay người hậm hực rời đi.
***
Hạ Diệp Chi đưa Mạc Hạ ra ngoài ăn cơm.
Vừa gọi xong đồ ăn thì Thẩm Lệ đã gửi tin nhắn messenger tới, hỏi xem cô đang làm gì, khi biết Hạ Diệp Chi đang đưa Mạc Hạ đi ăn cơm, cô ấy lập tức gọi video tới.
Video vừa kết nối, Mạc Hạ đã sáp lại: “Con chào dì Thẩm.”
Qua màn hình, Thẩm Lệ mỉm cười với Mạc Hạ, vẫy tay: “Hạ Hạ bé cưng đang ăn cơm à?”
“Dạ!” Mạc Hạ gật đầu thật mạnh, rồi cúi đầu xúc cơm ăn.
Nhân lúc Mạc Hạ ăn cơm, Hạ Diệp Chi cầm điện thoại đến trước mặt mình, cô thấy phía bên Thẩm Lệ là khung cảnh của một khách sạn.
“Khi nào thì cậu trở về? Gần đây mệt không?”
“Tớ không biết, có lẽ còn phải hai ngày nữa…”
Hạ Diệp Chi và Thẩm Lệ chuyện nọ chuyện kia tán gẫu một lúc, sau khi ăn uống no nê, Mạc Hạ lại sán đến.
Nó nửa ngồi nửa quỳ trên ghế sô pha, nháy mắt nói: “Dì mà còn không về là chú Cố sẽ bị người khác cướp mất đấy.”
“Hả?” Thẩm Lệ không kìm được bật cười: “Cháu nói gì thế?”
Hạ Diệp Chi ý thức được không đúng, vừa định ngăn Mạc Hạ lại, nhưng Mạc Hạ đã nói tiếp: “Vừa nãy chú Cố và người phụ nữ khác ôm nhau trong phòng làm việc…”
Hạ Diệp Chi nhắm mắt lại, thở dài bất đắc dĩ.
Cô cứ tưởng Tiêu Văn sẽ là người nói chuyện này ra, không ngờ cục thịt nhỏ nhà cô mới là người nói ra sớm nhất.
Hạ Diệp Chi vội vàng cầm lấy di động, lên tiếng giải thích với Thẩm Lệ: “Tiểu Lệ, cậu hãy nghe tớ nói, chuyện đó…”
Thẩm Lệ chỉ hơi ngừng lại một chút, lập tức khôi phục vẻ tự nhiên, ngắt lời Hạ Diệp Chi: “Cậu căng thẳng cái gì chứ, chẳng nhẽ tớ còn không biết tính Cố Tri Dân như thế nào sao? Tớ sẽ không suy nghĩ nhiều đâu, tớ biết hết mà.”
Nói cũng đúng, muốn hỏi ai hiểu rõ Cố Tri Dân nhất, vậy chắc chắn là Thẩm Lệ.
Dù sao họ cũng đã lớn lên bên nhau từ nhỏ.
Hạ Diệp Chi thấy thế cũng không tiếp tục đề tài này nữa.
***
Buổi tối khi về nhà, Hạ Diệp Chi kể vài chuyện ban ngày xảy ra ở công ty cho Mạc Đình Kiên nghe.
Mạc Đình Kiên cười đầy ẩn ý, giọng vui vẻ: “Sẽ còn nhiều kịch hay lắm.”
Hạ Diệp Chi ngước mắt nhìn anh: “Anh nói ai?”
“Tri Dân và nghệ sĩ công ty cậu ta sẽ còn nhiều kịch hay.” Ý cười trên mặt Mạc Đình Kiên càng sâu, anh giải thích qua loa.
Hạ Diệp Chi cảm thấy lời của anh có ẩn ý.
“Là ý gì vậy?”
“Em nghĩ thêm đi.”
Mạc Đình Kiên đưa tay gõ nhẹ trán cô.
Hạ Diệp Chi cau mày trầm tư một lát, nghĩ đến cái gì đó đột nhiên mở to hai mắt: “Ý của anh là, Cố Tri Dân cố ý tạo cơ hội để Tiêu Văn có thể tiếp cận anh ta sao? Chắc không phải là vì muốn Tiểu Lệ ghen đấy chứ?”
Mạc Đình Kiên nhíu mày: “Nếu không thì là gì?”
“Cũng đúng…” Hạ Diệp Chi gật đầu tỏ vẻ đồng ý: “Cố Tri Dân ngày trước cũng là người đàn ông đào hoa sát gái, những cô gái giống như Tiêu Văn anh ta muốn đùa bỡn thế nào mà chẳng được, nhưng anh ta lại không thể biểu hiện quá rõ ràng, quá rõ ràng thì sẽ bị Tiểu Lệ phát giác…”
Hạ Diệp Chi nhớ tới lời mà Thẩm Lệ đã nói với cô trước khi đi công tác, rồi lắc đầu nói: “Em luôn có cảm giác anh ta đang tự mang đá đập chân mình.”
Thẩm Lệ đã biết rõ rồi, cũng không phải không giận mà phép khích tướng đã không còn tác dụng với cô ấy nữa rồi.
Cô Vợ Thay Thế



CHƯƠNG 1238: THẬT KỲ LẠ

Chưa tới hai ngày, Thẩm Lệ đã quay về thành phố Hà Dương.
Vừa khéo là vào chủ nhật.
Sáng sớm, cô ấy đã gọi điện hẹn Hạ Diệp Chi ra ngoài chơi.
Hạ Diệp Chi nghĩ cô ấy mới hết bận quay về, chắc là cũng mệt mỏi uể oải, muốn mời cô ấy tới nhà ăn cơm nhưng Thẩm Lệ từ chối.
“Chúng ta ra ngoài ăn đi, chỉ tớ với cậu.”
“Được.”
Đương nhiên cô sẽ theo cô ấy.
Nếu cô ra ngoài, Mạc Hạ đành để ở nhà cho Mạc Đình Kiên trông.
Cô cúp máy rồi quay về giường, anh vẫn nhắm mắt nhưng cô biết anh đã dậy rồi, bèn nằm xuống cạnh anh.
“Tiểu Lệ về rồi, em muốn ra ngoài dạo phố đi ăn với cô ấy, anh ở nhà trông Mạc Hạ nhé.”
“Ừm.”
Mạc Đình Kiên đáp lại, từ từ mở mắt ra, giọng ngái ngủ khàn khàn: “Chừng nào em về?”
Hạ Diệp Chi suy nghĩ một lát: “Em sẽ cố gắng về sớm.”
Cô không nói được thời gian chính xác, ngộ nhỡ Thẩm Lệ muốn đi uống rượu… Có thể cô sẽ về trễ một chút.
***
Hạ Diệp Chi và Thẩm Lệ hẹn nhau ở trung tâm thương mại.
Mới đi dạo một vòng, chân cô đã mỏi nhừ rồi.
Cô ngồi trên sofa trong khu nghỉ ngơi bóp chân: “Tiểu Lệ, lần này cậu đi công tác không mệt à? Đi mua sắm còn hăng hái hơn tớ.”
“Là một cô gái độc thân ưu tú, tớ lúc nào cũng phải duy trì tinh lực dồi dào, có mệt cũng phải duy trì vẻ tao nhã.” Thẩm Lệ nói xong còn vén tóc, tạo dáng.
Hạ Diệp Chi bị chọc cười: “Được rồi, chúng ta đi ăn thôi, tớ đói quá.”
Hai người tìm một nhà hàng cao cấp, giá trên thực đơn đã sắp bắt kịp giá ở Kim Hải rồi.
“Tiểu Lệ, mức độ tiêu tiền của cậu lại thăng cấp rồi.” Cô cầm thực đơn, liếc nhìn đống túi với những logo hàng hiệu đặt bên cạnh.
Mặc dù Thẩm Lệ vẫn luôn tiêu xài phóng khoáng nhưng hôm nay cô ấy hơi khác thường.
Mua một đống quần áo trang sức, gộp lại đã hơn mấy tỷ rồi, ngoài ra còn có một số sản phẩm cửa hàng sẽ chuyển thẳng đến nhà cô ấy.
Thẩm Lệ dáng vẻ lười biếng dựa vào ghế sofa: “Tiêu tiền sẽ làm tớ vui vẻ.”
Hạ Diệp Chi thấy tâm trạng cô ấy không tệ, cũng không nhắc đến chuyện Cố Tri Dân nữa, hai người dạo chơi ở bên ngoài cả một ngày.
Mùa đông, trời nhanh tối hơn.
Thẩm Lệ kéo cô ăn xong bữa tối mới cho cô về.
Lúc cô về nhà, sắc trời đã hoàn toàn tối đen.
Từ xa cô đã nhìn thấy hai ngọn đèn đường sáng ngoài cổng biệt thự, nhưng bên trong thì tối đen, không có động tĩnh gì.
Trong lòng cô kinh sợ, phản ứng đầu tiên là cảm thấy có gì đó không ổn.
Ngày thường, giờ này bác Lâm sớm đã cử người đi bật đèn đường trong biệt thự rồi, trong nhà luôn có vệ sĩ, không thể có tình huống tối om thế này được.
Hạ Diệp Chi không xuống xe ngay mà ngồi trong xe gọi cho Mạc Đình Kiên.
Điện thoại kết nối rất nhanh nhưng không ai nghe máy.
Đèn trong biệt thự không bật, Mạc Đình Kiên không nghe máy.
Chuyện này thật kỳ lạ.
Lúc này, “bụp”, toàn bộ đèn trong biệt thự đều bật sáng, biệt thự vốn đang tối đen bỗng sáng trưng.
Hạ Diệp Chi sửng sốt một lát, rồi mở cửa bước xuống xe, đi vào trong.
Vừa tiến vào cổng biệt thự, cô đã dừng bước chân.
Đây là nhà cô ư?
Trong sân được bố trí tỉ mỉ, treo rất nhiều đèn led nhỏ đẹp, đường đi cũng trải đầy hoa hồng.
“Mạc Đình Kiên?” Cô vừa đi vào trong vừa nhìn xung quanh.
Hoa hồng trải thẳng đến cửa phòng khách.
Cô đứng ở trước cửa nhìn vào trong, vừa nhìn đã trợn tròn mắt.
Cô Vợ Thay Thế



CHƯƠNG 1239: EM SỚM BIẾT RỒI

Phòng khách trải đầy hoa, trên tường cũng treo đầy ảnh.
Hạ Diệp Chi đi tới trước bức ảnh treo gần nhất, nhận ra nó được chụp từ rất lâu, khi đó cô còn rất xấu xí, phía sau có ảnh cô mang thai và ảnh cô dắt theo Mạc Hạ nữa…
Trong số những bức ảnh này, có rất ít tấm là cô biết, còn lại phần lớn đều là những tấm cô chưa từng nhìn thấy.
Từ những bức ảnh này có thể nhìn ra các khoảng thời gian khác nhau, có rất nhiều tấm gợi cô nhớ đến những lúc cô không ở bên Mạc Đình Kiên.
Có lẽ Mạc Đình Kiên đã phái người đi chụp lén những bức ảnh này.
Trước đây anh cũng từng làm chuyện này rồi.
Có tiếng bước chân vang lên sau lưng.
Hạ Diệp Chi vừa quay đầu đã thấy Mạc Đình Kiên.
Anh ăn mặc rất nghiêm chỉnh, vẻ mặt nghiêm túc, tay để sau lưng, giống như đang giấu thứ gì đó.
Cô nhìn ra phía sau anh, muốn xem thử anh đang cầm thứ gì.
Lúc này, Mạc Đình Kiên bỗng quỳ một chân xuống.
Hạ Diệp Chi mở to mắt: “Anh… làm gì vậy?”
Anh giơ tay, mở chiếc hộp nhung giấu trong tay ra, bên trong là một chiếc nhẫn kim cương tinh xảo.
“Hạ Diệp Chi, gả cho anh nhé.”
Cầu hôn ư?
Đã là vợ chồng rồi còn cầu hôn.
Mặc dù trước đây anh cũng cầu hôn rồi, nhưng cô vẫn thấy cảm động với màn cầu hôn đơn giản lại chân thành này.
Cô mỉm cười, đưa tay về phía anh, không hề do dự nói: “Được.”
Không cần đắn đo.
Bởi vì cuộc đời này, ngoài sống và chết, không còn điều gì có thể chia cách bọn họ.
Mạc Đình Kiên đeo nhẫn cho cô.
Hạ Diệp Chi thu tay về, nghiêm túc nhìn chiếc nhẫn, thẩm mỹ của anh cũng không tệ, chiếc nhẫn rất đẹp.
Cô lại xoay đầu đi tới nhìn mấy bức ảnh, rồi quay đầu hỏi anh: “Những thứ này đều do anh làm à?”
“Ừm.” Mạc Đình Kiên khẽ ho một tiếng, che đi vẻ lúng túng.
Anh đã tìm Cố Tri Dân bàn bạc rất nhiều lần, phần lớn phương thức cầu hôn của cậu ta đều hào nhoáng bên ngoài, không thể áp dụng với cô, cuối cùng anh vẫn sử dụng cách của mình.
Có điều hình như cách của anh cũng không ra sao, trông cô có vẻ không vui mừng cho lắm.
Hạ Diệp Chi đã ở bên anh nhiều năm, đương nhiên có thể cảm nhận được tâm trạng thay đổi của anh.
Cô bật cười, nhón chân lên hôn anh, nói với vẻ mặt nghiêm túc: “Em rất bất ngờ, cũng rất cảm động.”
Mắt Mạc Đình Kiên sáng lên, cúi người hôn cô.
Cô đẩy anh ra: “Em vẫn còn chuyện muốn nói.”
“Chuyện gì?” Anh đứng thẳng lên.
Cô kéo một bức ảnh trên tường xuống, đưa tới trước mặt anh: “Hóa ra anh đã sai người đi chụp lén em lâu như thế.”
Bức ảnh này được chụp khi anh đuổi cô đi, anh nhìn kỹ nó, nhớ lại khoảng thời gian không vui đó.
Một lúc sau, anh thấp giọng nói: “Lúc đó, anh muốn gặp em nhưng không thể đi tìm em.”
Thật ra anh không chỉ chụp trộm.
Nhưng đó đã là quá khứ rồi, không cần nói với cô làm gì.
Hạ Diệp Chi mềm lòng ngay: “Sau này sẽ không xảy ra tình huống như thế nữa, chúng ta sẽ ở bên nhau, gặp nhau mỗi ngày, cho dù không thể gặp mặt cũng có thể gọi video, anh đừng chụp trộm, lén lút theo dõi như thế, anh có biết đó là việc làm bất hợp pháp không?”
Sắc mặt Mạc Đình Kiên khẽ thay đổi, ngước mắt nhìn cô.
Rõ ràng anh không ngờ rằng, cô đã biết chuyện này.
Hiếm khi có chuyện nằm ngoài dự đoán của anh, trong lòng cô hơi đắc ý: “Lần đó, khi em sốt ngất xỉu trong phòng tắm, em đã sớm biết là anh tới chăm sóc em rồi.”
Từ sau chuyện đó, trong lòng cô luôn thắc mắc nên đã mua một chiếc máy thăm dò để kiểm tra phòng mình.
Cô Vợ Thay Thế



CHƯƠNG 1240: LỄ CƯỚI (1)

Vì Mạc Đình Kiên muốn cho Hạ Diệp Chi một niềm vui bất ngờ nên cho người giúp việc về hết, đưa Mạc Hạ đến nhà Thời Dũng, một mình bố trí căn nhà nguyên một ngày.
Khi cô và anh xem hết những bức ảnh, cô hỏi anh: “Sao anh lại đột ngột cầu hôn thế?”
“Chúng ta chưa tổ chức lễ cưới chính thức.”
Cô nghe ra được vẻ trân trọng trong giọng nói bình tĩnh của anh.
Giờ Hạ Diệp Chi mới nhớ ra, quả thật bọn họ chưa tổ chức lễ cưới chính thức.
Ban đầu khi cô từ nhà họ Hạ gả qua thì được đón dâu đến thẳng đây, sau đó anh nói sẽ tổ chức lễ cưới, cuối cùng vì xảy ra một số chuyện không vui nên chưa thực hiện được.
Cô thật sự không nhớ tới chuyện này, nhưng Mạc Đình Kiên vẫn luôn ghi nhớ trong tim.
Hạ Diệp Chi nhìn anh, một lúc sau mới lên tiếng nói: “Có phải anh đã chuẩn bị xong lễ cưới rồi?”
Anh là người âm thầm làm chuyện lớn, trong lòng luôn ghi nhớ chuyện bọn họ chưa tổ chức lễ cưới chính thức, đây không phải suy nghĩ nhất thời, nên chắc chắn anh đã sớm chuẩn bị xong mọi thứ rồi.
“Ừm.” Mạc Đình Kiên cười: “Anh đã chuẩn bị gần xong rồi, đã chọn được mấy nơi em thích, về ngày tháng và địa điểm cuối cùng sẽ do em quyết định.”
“Chuyện quan trọng như thế sao anh không nói với em, anh vừa bận làm việc vừa chuẩn bị đám cưới sẽ rất mệt.” Cơ thể anh không dễ gì mới tốt hơn một chút, nếu mệt mỏi rồi xảy ra vấn đề gì thì sao.
“Anh không mệt, chỉ cần chuyện liên quan đến em đều làm anh vui vẻ.” Mạc Đình Kiên hơi cúi người, thân mật cụng đầu vào trán cô.
Anh chỉ nói theo cảm xúc chân thật trong trong lòng, không hề nói lời ngon ngọt.
Nhưng Hạ Diệp Chi vẫn đỏ mặt, đấm nhẹ vào người anh.
Anh túm lấy nắm tay cô, khẽ cười, làm tư thế muốn hôn cô.
Cô bỗng nhớ tới một chuyện, nghiêm mặt, giơ tay tay ngăn nụ hôn của anh lại.
“Đợi đã.”
“Hửm?”
“Anh đã ăn tối chưa?”
“…”
Hạ Diệp Chi vừa nhìn vẻ mặt của anh thì biết anh vẫn chưa ăn gì.
Mặc dù buổi cầu hôn này bố trí khá đơn giản, nhưng chỉ có mình anh làm, lượng công việc sẽ rất lớn, do đó anh sẽ không có thời gian ăn cơm.
“Anh đợi một lát!” Hạ Diệp Chi tỏ vẻ tức giận chỉ vào mũi anh: “Em đi nấu cơm cho anh!”
***
Cô nấu bữa tối đơn giản cho anh.
Nhân lúc anh ăn cơm, cô cầm điện thoại ra ngoài chụp ảnh.
Cô gửi ảnh cho Thẩm Lệ.
“Tiểu Lệ, Mạc Đình Kiên lại cầu hôn với tớ!” Phía sau còn kèm theo một icon xấu hổ.
Cô cầm điện thoại đợi một lúc, có lẽ Thẩm Lệ đang bận nên không trả lời cô ngay.
Cô up lên facebook sáu tấm ảnh:
【 Sự lãng mạn của người ấy.[ảnh][ảnh][ảnh][ảnh][ảnh][ảnh] [ảnh]】
Danh sách bạn tốt trong facebook cô đều đang trạng thái hoạt động, là những người cô thường xuyên liên lạc.
Do đó, rất nhanh đã có người vào bấm like, bình luận.
Cố Tri Dân là người đầu tiên: “Wow, chúc mừng nhé.”
Giọng điệu khoa trương này, có lẽ anh ta đã sớm biết rồi.
Lúc này, cô nghe thấy phòng bếp vang lên tiếng nước chảy nên không lướt facebook nữa, xoay người đi vào phòng bếp.
Mạc Đình Kiên ăn xong bữa tối rồi, đang thu dọn chén đĩa của mình.
Anh hơi khom người, tay áo xắn lên đến khuỷu tay, rõ ràng vẻ mặt không có nhiều thay đổi, nhưng khí chất toàn thân lại vô cùng trầm tĩnh, lộ ra chút vẻ dịu dàng khó diễn tả.
Hạ Diệp Chi đi tới, ôm anh từ phía sau.
Mạc Đình Kiên sửng sốt, vặn vòi nước nhỏ lại, khẽ nghiêng đầu: “Sao thế?”
Cô Vợ Thay Thế



CHƯƠNG 1241: HÔN LỄ (2)

Hạ Diệp Chi khẽ khàng ghé tai thì thầm một câu vào tai Mạc Đình Kiên.
Cô nói xong cũng nghiêng đầu nhìn sườn mặt của Mạc Đình Kiên chờ phản ứng của anh, nhưng Mạc Đình Kiên lại không nói lời nào, mãi đến tận khi… cô phát hiện lỗ tai của anh hơi ửng hồng.
Hạ Diệp Chi vẻ mặt kinh ngạc sờ sờ tai anh: “Anh xấu hổ à?”
Mạc Đình Kiên nắm chặt tay Hạ Diệp Chi, xoay người lại nhìn cô, giọng nói hơi trầm xuống: “Đừng nghịch.”
“Xấu hổ còn không thừa nhận.” Hạ Diệp Chi nhỏ giọng thầm thì, sau đó lại nói: “Đưa Hạ Hạ về đi, em đã không gặp con bé cả ngày nay rồi.”
Đã một ngày không nhìn thấy con bé, cô rất nhớ Mạc Hạ.
“Ngày mai hẵng đi.”
“Ngày mai… A!”
Mạc Đình Kiên đột nhiên bế ngang cô lên, Hạ Diệp Chi không hề chuẩn bị, kinh ngạc kêu lên.
“Anh thả em xuống.”
“Đi dạo cả ngày em cũng mệt rồi, anh bế em đi lên.”
“Em không mệt, em vẫn có thể đi đón Hạ Hạ được.”
“Em mệt rồi, hôm nay chúng ta sẽ không đi đón con bé, chúng ta sẽ trải qua thế giới chỉ có hai người.”
“…”
Mạc Đình Kiên chọn được mấy chỗ để tổ chức lễ cưới, khung cảnh đều rất tao nhã.
Chỗ nào Hạ Diệp Chi cũng thích.
Cô chọn một chỗ cô thích nhất từ trong đó, Achatha.
Đó là một trấn nhỏ gần biển ở nước ngoài, có phong cảnh rất xinh đẹp, khí hậu rất hợp lòng người.
Lúc Mạc Đình Kiên chọn mấy nơi này, đã lập sẵn kế hoạch, sau khi quyết định xong chỗ đi, chuyện phía sau cũng trở nên đơn giản hơn nhiều.
Tuy Hạ Diệp Chi đang tham gia thảo luận về kịch bản phim điện ảnh “Mất thành”, nhưng thời gian bấm máy đã được quyết định vào năm sau, cô vẫn còn dư dả thời gian, thêm vào đó nhà sản xuất bộ phim này là Cố Tri Dân, nếu cô muốn xin phép nghỉ kết hôn thì cũng là chuyện dễ dàng.
Thời gian tiếp theo tất cả mọi người đều tăng cường làm việc, là vì muốn dành ra thời gian đi dự đám cưới của Mạc Đình Kiên.
Cuối cùng thời gian hôn lễ được quyết định vào nửa tháng sau.
Mạc Đình Kiên sớm đã cử người đi trang trí hiện trường hôn lễ.
Thẩm Lệ bị thương ở chân nên lịch trình năm nay không nhiều lắm. Cô ấy đã sắp xếp thời gian trước, vội vàng chạy tới Achatha giúp Hạ Diệp sắp xếp chuẩn bị hôn lễ.
Lúc Hạ Diệp Chi tới Achatha thì Thẩm Lệ dẫn người tới đón bọn họ.
“Dì Thẩm!”
Mạc Hạ vừa xuống máy bay đã nhìn thấy Thẩm Lệ, thế là cô bé rút tay Hạ Diệp Chi đang nắm chạy về phía Thẩm Lệ.
“Cục cưng Hạ Hạ.”
Thẩm Lệ ngồi xổm trên mặt đất, vẻ mặt tươi cười giang hai tay ra với Mạc Hạ, cô bé liền nhào vào lòng Thẩm Lệ.
Thẩm Lệ không trang điểm, ăn mặc giản dị, không còn dáng vẻ lộng lẫy, quan cách thường ngày. Rời xa ống kính, cô thả lỏng bản thân, khi để mặt mộc trông cô trẻ hơn lúc trang điểm.
Hạ Diệp Chi cười nói: “Vất vả cho cậu rồi.”
“Nói miệng thì có ích gì, tặng bao lì xì dày là được.” Thẩm Lệ xòe tay ra với cô.
Hạ Diệp Chi cười quay đầu nhìn Mạc Đình Kiên.
Mạc Đình Kiên móc bao lì xì ra đưa cho Thẩm Lệ thật, sau đó anh nói giống hệt lời của Hạ Diệp Chi: “Vất vả cho cô rồi.”
Tay Thẩm Lệ run run: “Khách sáo rồi, tôi chỉ là nói đùa mà thôi…”
Không ngờ Mạc Đình Kiên chuẩn bị tiền lì xì thật.
Thẩm Lệ liếc nhìn Hạ Diệp Chi, chớp mắt liên tục, ra hiệu cho Hạ Diệp Chi nói một câu.
“Cậu cầm đi, vốn dĩ có chuyện vui là phải nhận lì xì mà.” Hạ Diệp Chi kéo tay Thẩm Lệ, để cho Mạc Đình Kiên nhét tiền lì xì vào tay Thẩm Lệ.
“Vậy thì tớ không khách sáo nữa.” Thẩm Lệ nhận bao lì xì, trong lòng tò mò không biết trong bao lì xì đựng gì, nhưng vẫn nhét vào trong túi không dám mở ra xem tại chỗ, sau đó cô ấy cười híp mắt nói cảm ơn: “Cảm ơn tổng giám đốc Mạc.”
Hai chữ lì xì này nghe đã thấy là chuyện mừng, cho dù trong đó là thứ gì cũng đều khiến người ta vui vẻ.
Cô Vợ Thay Thế



CHƯƠNG 1242: HÔN LỄ (3)

Mạc Đình Kiên trước giờ ít cười với người khác, lúc này cũng vui vẻ đáp lại: “Đừng khách sáo.”
Anh cám ơn Thẩm Lệ là xuất phát từ đáy lòng.
Thời điểm cuối năm, việc cần xử lý trong công ty chất cao như núi, tuy anh có thể bớt ít thời gian để đến đây trang trí hiện trường hôn lễ, nhưng lúc Thẩm Lệ đề nghị đến trang trí hiện trường hôn lễ giúp thì Hạ Diệp Chi rất vui vẻ, thế là anh đồng ý cho Thẩm Lệ đến đây.
Tình cảm phụ nữ dành cho nhau rất tinh tế, có thể tham dự khoảnh khắc quan trọng nhất cuộc đời của nhau là một chuyện rất đặc biệt.
Hơn nữa Thẩm Lệ và Hạ Diệp Chi quen biết nhiều năm như vậy, chắc chắn cô ấy biết được sở thích của Hạ Diệp Chi.
Tuy bình thường Thẩm Lệ ít tiếp xúc với Mạc Đình Kiên nhưng cô cũng biết tính tình của Mạc Đình Kiên. Bây giờ cô đã không còn sợ Mạc Đình Kiên như trước đây nữa, nhưng cũng chưa từng nhận được loại đãi ngộ như thế này của Mạc Đình Kiên.
Mạc Đình Kiên cười nói ôn hòa làm Thẩm Lệ có cảm giác được quý mà lo sợ.
Quả nhiên, không thể xem thường sức mạnh của tình yêu.
Mạc Đình Kiên sợ Hạ Diệp Chi sẽ mệt, cho nên thời gian chuẩn bị rất rộng rãi.
Hạ Diệp Chi vẫn có thể nghỉ ngơi ở trấn nhỏ thêm hai ngày nữa. Hai ngày này cô không ở chung với Mạc Đình Kiên mà là đến ở chung phòng với Thẩm Lệ.
Đương nhiên Mạc Đình Kiên không muốn đồng ý nhưng vẫn phải khuất phục dưới ánh mắt năn nỉ của Hạ Diệp Chi.
Buổi tối, Thẩm Lệ và Hạ Diệp Chi nằm trên giường tán gẫu chuyện này, cười nói: “Tính tình của tổng giám đốc Mạc nhà cậu trước đây, bá đạo, chuyên chế nói một là một…”
Hạ Diệp Chi suy nghĩ một hồi hình như quả thật trước kia tính tình của Mạc Đình Kiên đúng là như vậy.
Lúc cô phản bác Thẩm Lệ, giọng nói hơi yếu ớt: “Nào giống như cậu nói chứ, thật ra anh ấy rất tỉ mỉ, và cũng rất biết săn sóc người khác…”
Thậm Lệ cố ý thở dài một tiếng: “A, mùi tình yêu chua loét.”
Hạ Diệp Chi bị Thẩm Lệ chọc cười.
“Cậu cảm thấy thế nào? Có thấy lo lắng trước khi kết hôn không? Có cần chị đây khuyên bảo vài câu không?” Thẩm Lệ nghiêng người, đối mặt với Hạ Diệp Chi, nói với vẻ mặt.
“Tớ và Mạc Đình Kiên đã là vợ chồng già rồi, sao còn lo lắng tiền hôn nhân gì chứ … Chỉ là cảm thấy quá hạnh phúc, hạnh phúc đến nỗi có phần không chân thực, giống như đang nằm mơ, đi trên mây…”
Thẩm Lệ thừa dịp Hạ Diệp Chi không chú ý, giơ tay ra nhéo lên vai cô, sau khi Hạ Diệp Chi la đau một tiếng, mới hỏi tiếp: “Lúc này cậu đã cảm thấy chân thực chưa?”
Hạ Diệp Chi ôm chỗ bị Thẩm Lệ véo kia, cười ngây ngô: “Chân thực.”
Thẩm Lệ không nhịn được lườm một cái: “Đúng là kết hôn khiến người khác choáng váng đầu óc mà.”
Hạ Diệp Chi không phục đưa tay cù Thẩm Lệ, hai người đùa giỡn một hồi.
Hồi lâu, hai người đều mệt nhoài.
Trong phòng yên tĩnh lại.
Giọng nói của Thẩm Lệ trong bóng đêm nghe như xa xôi.
“Diệp Chi, phải hạnh phúc đấy!”
“Ừm.”
***
Ngày hôn lễ, Thẩm Lệ đã dậy từ sáng sớm, trang điểm cho Hạ Diệp Chi.
Thẩm Lệ vừa trang điểm cho Hạ Diệp Chi vừa xỉa xói: “Hai ngày nay cậu ngủ chung với tớ đều là tán gẫu đến nửa đêm mới ngủ, cũng may làn da của cậu rất tốt, nếu không tớ chính là kẻ có tội.”
Hạ Diệp Chi ngẩng đầu để mặc cho Thẩm Lệ trang điểm cho cô: “Vậy cậu phải trang điểm cho tớ đẹp một chút đấy.”
“Chắc chắn rồi, hôm nay Hạ Diệp Chi của chúng ta là người đẹp nhất thế giới.”
“Cũng tạm, cũng chỉ đẹp hơn người đứng thứ hai là cậu một chút.”
Thẩm Lệ phì cười. Nếu là bình thường cô ấy chắc chắn sẽ hỏi Hạ Diệp Chi: “Cậu có biết xấu hổ không?” nhưng hôm nay quả thật Hạ Diệp Chi là cô dâu đẹp nhất.
Thời gian trang điểm hơi dài, Mạc Đình Kiên từ bên ngoài vào.
Anh đến bên cạnh Hạ Diệp Chi, thấp giọng hỏi: “Mệt không?”
“Không mệt.” Tuy đã trang điểm hơn một tiếng, nhưng cô quả thật không thấy mệt, bởi vì có Thẩm Lệ nói chuyện tán gẫu với cô.
Cô Vợ Thay Thế



CHƯƠNG 1243: HÔN LỄ (4)

Thẩm Lệ đang chú tâm trang điểm nhưng vẫn tranh thủ liếc nhìn Mạc Đình Kiên: “Sắp xong rồi.”
Mạc Đình Kiên bình thản đáp: “Ừ.”
Nghe Mạc Đình Kiên đáp lại, Thẩm Lệ lại càng vồn vã: “Tổng giám đốc Mạc, anh ngồi chờ một chút nhé, trang điểm xong còn phải làm tóc nữa.”
Lúc này, trong phòng chợt có tiếng ho vang lên.
Thẩm Lệ quay lại nhìn thì thấy Cố Tri Dân đang đứng sau lưng Mạc Đình Kiên.
Cố Tri Dân dùng nắm tay che miệng, mặt mày hơi đỏ, có thể thấy là anh ta đang ra sức kềm nén cơn ho, nhưng ho thì làm sao mà nhịn được cơ chứ, nên mãi một lúc sau anh ta mới cắt được cơn ho.
Cố Tri Dân tuy đang ho sù sụ không dứt nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi Thẩm Lệ, sau khi thấy Thẩm Lệ nhìn mình, nét tươi cười trên mặt anh ta dần dần biến mất.
Chẳng lẽ cô vẫn không muốn nhìn thấy anh sao?
“Cố Tri Dân, anh đến rồi à.” Hạ Diệp Chi nghiêng đầu nhìn anh ta.
Cô vẫn còn nhớ lúc nãy Mạc Đình Kiên có nói vì Thịnh Hải xảy ra chút chuyện nên Cố Tri Dân không thể đến sớm được, đây là lần đầu tiên cô gặp anh sau khi đến thị trấn nhỏ này.
Cố Tri Dân cong môi, cười có vẻ không nghiêm chỉnh lắm nhưng lại chân thành: “Hôm nay, Diệp Chi rất đẹp.”
“Cảm ơn anh.” Hạ Diệp Chi mỉm cười đáp lại, những lời khen tặng cô đều nhận hết.
Hạ Diệp Chi đang ngoảnh sang nói chuyện với Cố Tri Dân nên Thẩm Lệ không thể trang điểm tiếp, đành phải ngồi chờ Hạ Diệp Chi nói xong, cô cúi đầu nhìn hộp đồ trang điểm chứ không nhìn ai, cũng không nói gì.
Hạ Diệp Chi bình tĩnh nhìn Thẩm Lệ rồi lại hỏi Cố Tri Dân: “Anh bị cảm à? Em có mang theo thuốc cảm, để Mạc Đình Kiên lấy cho anh nhé.”
“Không sao, sức khỏe của anh rất tốt, chút cảm vặt thì có là gì.” Cố Tri Dân giơ tay giả bộ gồng cho chuột nổi lên.
Hạ Diệp Chi bật cười rồi quay sang nhìn Mạc Đình Kiên, ra hiệu bằng mắt ý muốn nói Mạc Đình Kiên đi lấy thuốc.
Mạc Đình Kiên bình thản liếc sang nhưng giả bộ như không nhìn vào mắt Cố Tri Dân.
Trước khi đến đây Cố Tri Dân cũng đã nói rồi, anh ta muốn nhân cơ hội bị bệnh lần này để làm ra vẻ đáng thương, chiếm lấy sự thương cảm của Thẩm Lệ, anh ta còn nói lâu rồi mình không được gặp Thẩm Lệ.
Cho nên không thể đi lấy thuốc cảm được.
Với sự ăn ý giữa Hạ Diệp Chi và Mạc Đình Kiên thì chỉ cần nhìn thoáng qua cũng hiểu được suy nghĩ của nhau.
Cô thầm thở dài rồi quay sang cười nói với Thẩm Lệ: “Lệ ơi, tiếp tục đi.”
***
Nơi cử hành hôn lễ là một nhà thờ cổ ở Achatha với tuổi đời gần 800 năm.
Nhà thờ trang nghiêm, tràn ngập phong cách retro thời trung cổ, thiêng liêng và lãng mạn như những khung cảnh được trang trí cẩn thận trong những bộ phim cổ điển.
Chủ trì hôn lễ là một vị mục sư, tuổi đã gần tám mươi nhưng vẫn khỏe mạnh, tâm trí vẫn còn minh mẫn và nói năng rất lưu loát.
“Hôm nay chúng ta có mặt tại đây dưới sự chứng giám của Chúa và tất cả mọi người để cùng chứng kiến hôn lễ thiêng liêng của Mạc Đình Kiên và Hạ Diệp Chi, đây là thời khắc vinh quang…”
Mục sư quay sang nhìn Mạc Đình Kiên.
“Trong hôn lễ thiêng liêng này, con có đồng ý Hạ Diệp Chi là vợ hợp pháp của mình, cùng nhau sống dưới sự chỉ dẫn của Chúa không? Con có đồng ý từ nay về sau sẽ yêu thương, tôn trọng, an ủi, chăm sóc cô ấy và ở bên cô ấy suốt cuộc đời, thật lòng đối đãi với cô ấy không?”
“Con đồng ý.”
Mạc Đình Kiên đáp rất nhanh, khiến cho mục sư phải mỉm cười và quay sang nhìn Hạ Diệp Chi.
“Trong hôn lễ thiêng liêng này, con có đồng ý xem Mạc Đình Kiên là chồng hợp pháp của mình, cùng nhau sống dưới sự chỉ dẫn của Chủa không? Con có đồng ý từ nay về sau sẽ yêu thương, tôn trọng, an ủi, chăm sóc anh ấy và ở bên anh ấy suốt cuộc đời, thật lòng đối đãi với anh ấy không?”
 
Advertisement

Đính kèm

  • 1596861295801.png
    1596861295801.png
    117 KB · Lượt đọc: 0
Last edited:

Bình luận facebook

Users who are viewing this thread

Back
Top Bottom