• ĐỔI TÊN MIỀN VIETWRITER.CO SANG VIETWRITER.ONE TỪ NGÀY 12/3

New VẠN TỘC CHI KIẾP

  • Chương 979: Thành Giao Với Thực Thiết Thú+980

"Tiền bối, Tiểu Viên Cầu còn nhỏ, thực lực không mạnh, cho nên rút ra một giọt tinh huyết thì nguyên khí chắc chắn sẽ tổn thương nặng nề. Thế nhưng cũng chính là bởi vì nó còn nhỏ, rút ra một giọt tinh huyết thì tổn thất sẽ không quá lớn, dễ dàng bù lại! Dùng Thiên Nguyên khí chắc chắn có khả năng bù lại, hơn nữa còn có thể làm mạnh mẽ căn cơ, dựa theo ta hiểu biết thì Thực Thiết thú vừa ra đời hẳn sẽ là Thiên Quân, thậm chí là Vạn Thạch, nhưng ta nhìn tiểu tử này thì nó vẫn chỉ là Khai Nguyên... Đây là Khai Nguyên khiếu bị bế tắc!" Tô Vũ vội truyền âm



Thực Thiết thú không nói gì.



Đúng là bế tắc!



Ở Nhân tộc khuyết thiếu Thiên Nguyên khí, tại địa bàn của Thực Thiết thần thú nhất tộc là địa phương dư dả Thiên Nguyên khí, sinh thú nhỏ cũng sẽ sinh ở đó, có thể giúp thú nhỏ mở ra thiên sinh cửu khiếu.



Nhưng mà hiện tại lại không được.



Chần chờ một chút, trong đầu Tô Vũ vang lên thanh âm của Thực Thiết thú: "Cho bao nhiêu? Ba tiểu gia hỏa đều phải Khai Nguyên khiếu thông suốt mới được. Ta cho ngươi một giọt tinh huyết, tiểu gia hỏa quá nhỏ, tinh huyết không có tác dụng gì, chú thể cũng không có lợi."



"Không, tiền bối quá cường đại, ta không thể chia tách, ta cần làm nghiên cứu, phải chia tách tinh huyết mới được..."



Tô Vũ cấp tốc nói: "Tiền bối yên tâm, sẽ có đủ Thiên Nguyên khí, nhất định có khả năng bù đắp được hết tổn thất, nếu tiểu tử này cống hiến một giọt tinh huyết, ta có khả năng cung cấp cho nó càng nhiều Thiên Nguyên khí!"



"Lấy ra xem một chút!"



"..."



Tô Vũ không nói gì, hiện tại ta không có, lấy ở đâu ra chứ?



"Tiền bối, hôm nay ta không mang theo ra ngoài. Thế này đi, qua mấy hôm nữa ta sẽ đem tới đổi với ngài, có được không?"



Thực Thiết thú nhìn thoáng qua Tiểu Viên Cầu, sau đó truyền âm: "Nhất định phải là tiểu gia hỏa này sao? Có tinh huyết Sơn Hải lại không muốn, ngươi chỉ muốn tinh huyết của Khai Nguyên?"



Thực Thiết thú cũng không thể hiểu nổi Tô Vũ.



Về chuyện chia tách... Ngươi không làm được thì tìm người ngoài chia tách cũng được.



Nó cũng đã nghe nói đa thần văn nhất hệ có thể chế tác thiên phú tinh huyết, nhưng chẳng lẽ Sơn Hải không được?



Hừm, ngẫm lại thì hình như đúng là thế, không nghe nói có thiên phú tinh huyết của Sơn Hải xuất hiện.



Tô Vũ cấp tốc truyền âm đáp lời: "Tiền bối yên tâm đi, chỉ cần có đủ Thiên Nguyên khí, tổn thất một giọt tinh huyết kỳ thật không có trở ngại gì, tiền bối là Sơn Hải cảnh, tự nhiên cũng biết Tô Vũ không nói láo."



Dưới tình huống bình thường, tổn thất một giọt tinh huyết sẽ không là gì, cùng lắm thì nguyên khí tổn thương nặng nề một lần, tu dưỡng mấy tháng là ổn.



Nếu thật sự có vấn đề thì đám Toan Nghê đã sớm xong đời!



Đương nhiên, nguyên khí tổn thương nặng nề, liên tục rút ra, vài đầu Đại Yêu đều đả thương căn cơ, gần đây mới đang phục hồi từ từ mà thôi.



"Vậy được. Bất quá nếu ngươi dám gạt ta..."



Thực Thiết thú nhìn thoáng qua Tô Vũ, nó không lên tiếng, cây trúc trong tay răng rắc một tiếng, đâm vào lòng đất, mặt đất kiên cố lại hệt như đậu hũ, trong nháy mắt đã bị đâm xuyên.



Tô Vũ gượng cười, Chu Hồng Lượng không nghe thấy họ truyền âm, nhưng lại thấy được động tác của Đại Yêu, cậu nhịn không được hỏi: "Khờ mập mạp, ngươi đang trò chuyện với Tô Vũ à?"



Im ắng!



Thực Thiết thú không để ý tới cậu.



Chu Hồng Lượng ai oán than thở: "Ta mới là chủ nhân của ngươi, hắn đâu phải, kỳ thật ngươi biết nói chuyện đúng không?"



"Đáng chết, ngươi lại giả ngu, có tin ta cho người lan truyền việc ngươi cấu kết với Quả cầu lớn hay không?"



Thực Thiết thú liếc mắt nhìn cậu, không thèm để ý, nó rút cây trúc ra tiếp tục gặm, thái độ thách thức như thể muốn nói ‘Ngươi đi mà loan tin, xem ai càng mất mặt hơn!’



Chu Hồng Lượng im lặng, cậu cũng chỉ hù một chút mà thôi.



Chuyện mất mặt như vậy sao cậu có thể truyền đi được.



Bất đắc dĩ, cậu nhìn về phía Tô Vũ, "Có phải Khờ mập mạp vừa mới nói chuyện với ngươi đúng không? Các ngươi đã đạt thành thỏa thuận gì rồi?"



Tô Vũ thản nhiên phủ nhận: "Không có, điện hạ nghĩ nhiều rồi!"



Chu Hồng Lượng hừ một tiếng, lừa quỷ à!



Ngô Lam ở bên thì mặc kệ bọn hắn, tiếp tục chui vào bụi cỏ, không bao lâu sau, nàng lại bắt ra thêm một quả cầu khác, vui vẻ ra mặt: "Tiểu mập mạp thứ hai, Tô Vũ, đám này chơi thật vui, hay là đừng nuôi Toan Nghê nữa, nuôi mấy con này đi!"



"Da lông Toan Nghê cứng ngắc, đâm đau cả tay, quả cầu nhỏ này lông mềm mượt, thật đáng yêu!"



"..."



Nuôi cái rắm, cẩn thận cha nó xé xác ngươi!



Tô Vũ liếc qua Thực Thiết thú, Thực Thiết thú không lên tiếng, cũng không để ý tới, nó tiếp tục ăn của mình, dĩ nhiên, một lát sau, Tiểu Viên Cầu số hai cũng bị nó làm như vô tình tiêu trừ đi vành mắt đen thui!



Còn có một quả cầu nhỏ số ba nữa, Tô Vũ cảm thấy đại khái không bao lâu sau nó cũng sẽ bị tiêu trừ chứng cứ!



Trong lòng Tô Vũ cực kỳ vui vẻ.



Hắn nhất định phải nghĩ cách tạo ra Thiên Nguyên khí rồi tích trữ, đổi về một giọt tinh huyết Thực Thiết thú thử nhìn xem sao. Thiên phú kỹ, đúc thân pháp, đây vẫn là lần đầu tiên hắn gặp được, tin rằng nhất định sẽ là thứ tốt.



Chỉ là hắn có chút bận tâm... Tinh huyết của Tiểu Viên Cầu liệu có tinh khiết hay không?



Không phải thuần chủng thì không có vấn đề gì chứ?



Đại Viên Cầu rõ ràng không phải là Thực Thiết thú.



Không nói thêm nữa, đồ vật chưa tới tay, bây giờ nói nhiều cũng không có ý nghĩa, bất quá Thực Thiết thú đã đáp ứng, như vậy cũng dễ xử lý.



Thực sự không được thì hắn sẽ nghĩ biện pháp đổi lấy một chút Thiên Nguyên quả, đại gia tộc có lẽ vẫn sẽ có.



Tô Vũ tùy ý hàn huyên với Chu Hồng Lượng vài câu, Chu Hồng Lượng thì đang đau lòng không thôi, Khờ mập mạp thế mà không để ý tới cậu, khiến cho cậu cảm thấy thật bi thương.



Lúc này, Ngô Lam cũng đã bắt được Quả cầu nhỏ thứ ba, đùa bỡn một hồi thì hết sức tra nữ vứt nó qua một bên, chơi chán rồi, không đùa nữa.



Kể cả chuyện vừa mới nói muốn nuôi thì nàng cũng đã quên, nàng đứng lên, phủi sạch tay rồi hỏi: "Tô Vũ, còn đi Bách Đạo các nữa không?"



"Đi thôi!"



Tô Vũ đáp lại một tiếng, nhìn ba đứa Tiểu Viên Cầu bị nàng vứt bỏ, lặng lẽ thở dài, Cục lông nhỏ cũng nhận đãi ngộ y hệt thế này, mỗi lần Ngô Lam nhớ tới thì lại lôi nó ra chơi đùa một hồi, chơi chán liền ném sang một bên, đúng là tra nữ!



Chu Hồng Lượng nghe vậy, nhất thời liền quên mất cơn đau lòng, vội vàng hỏi: "Tô Vũ, ngươi muốn thử sức ở Bách Đạo các à?"



"Đi xem thử đã."



"Ngươi có thể xông vào bao nhiêu tầng?"



Chu Hồng Lượng trong nháy mắt liền dậy lên hứng thú, "Dưỡng tính có cực hạn là 20 tầng, Đằng Không 40, ta đã xông qua 19 tầng, ta chỉ là dưỡng tính, lợi hại chứ hả?"



"Chưa đến cực hạn sao?"



Chu Hồng Lượng cười ha hả: "Tới cực hạn thì còn kém chút, bất quá cũng sắp rồi, ta là Thuần thú sư, tầng 20 tương đối hố, nó bắt ta một mình đối mặt với một con yêu thú Đằng Không sơ kỳ đang phát cuồng, ta thu phục được thì mới tính là vượt qua kiểm tra. Rõ ràng ta là Thuần Thú hệ, thế mà vẫn phải đánh nhau, không đánh bại tên kia thì rất khó thu phục!"



"Thuần thú?"



Tô Vũ khẽ gật đầu, độ khó không nhỏ!



Tầng 20 lại để một vị dưỡng tính Thuần thú sư đi thu phục một con yêu thú Đằng Không phát cuồng, đây quả là sát hạch rất khó.



Đối với Thuần thú sư, nếu ai có thể qua cửa thì nên tính là cấp độ yêu nghiệt, thậm chí lợi hại hơn rất nhiều yêu nghiệt, là loại người có thể vượt cấp mà chiến.



Việc này cũng tương đương với Thần văn sư dưỡng tính giết Đằng Không!



Tô Vũ tức thì cảm thấy hứng thú, "Vậy đi xem một chút, Thần văn sư chủ yếu là chiến đấu sao?"



"Xem như thế đi."



Chu Hồng Lượng vui vẻ hô hào: "Đi nào, cùng đi xem thử! Tô Vũ, chiến lực của bản thân ngươi chỉ sợ phải bằng với Đằng Không bát cửu trọng, nói như vậy thì ngươi hoàn toàn có hy vọng đánh tới tầng 35..."



"Tầng 35?"



Tô Vũ khiêm tốn đáp: "Khó nói, ta nghe nói 10 tầng một nấc, chờ xem đi, ta chủ yếu là muốn đi thử nghiệm, có thể tiến vào nơi có ý chí lực tương đối nồng đậm hơn chút không thôi. Điện hạ, ý chí lực ở tầng mấy thì tương đối nồng đậm?"
"Chuyện này... Bình thường từ tầng 10 trở đi đều tương đối nồng đậm, càng lên cao lại càng đậm hơn! Tầng 20 rất tốt, nếu ta có thể bắt con yêu thú ở tầng 20 kia rồi lưu lại trong hai giờ thì tha hồ hấp thu ý chí lực, muốn khai Thần khiếu cũng thoải mái."

"Đến tầng 30 thì có thể dừng lại 3 giờ, mà ở tầng này ý chí lực lại càng dày đặc, không hề thua kém so với bí cảnh thức hải ở Đại Hạ phủ. Dù sao thì bí cảnh thức hải chẳng qua cũng chỉ là bí cảnh do Nhật Nguyệt đỉnh phong lưu lại, còn Bách Đạo các này là do tổ gia gia ta lúc trước hợp lại với vài vị Văn Minh sư vô địch chế tạo ra!"

Trong giọng điệu cậu nói có chút tự hào nho nhỏ.

Đại Hạ phủ có bí cảnh mạnh mẽ, chúng ta không có quá nhiều bí cảnh như các ngươi. Không có cách nào, rất ít Văn Minh sư Nhật Nguyệt ở đây chết, chẳng lẽ lại đi giết Nhật Nguyệt của phủ mình?

Cách này mơ cũng đừng mơ tới!

Đại Hạ phủ tuy nhiều cường giả, nhưng Văn Minh sư hùng mạnh đã chết cũng nhiều lắm.

Mà Bách Đạo các lại là kiệt tác lợi hại nhất của Đại Minh phủ!

Tô Vũ gật đầu.

Ba người bọn họ liền mang theo Đại Yêu Sơn Hải đi về phía Bách Đạo các.

Tô Vũ vừa đi vừa ngẫm nghĩ, hắn có thể vượt qua được 40 tầng sao?

Đó là điểm phân định giữa Đằng Không và Lăng Vân cảnh!


Đương nhiên nếu chỉ đơn thuần sát hạch ý chí lực thì chỉ sợ khá khó khăn, phải xem Bách Đạo các sát hạch như thế nào đã.

Tô Vũ cũng đã xem qua không ít giới thiệu, nhưng mỗi người khác nhau, khảo nghiệm không nhất định sẽ như nhau, không có cách nói nào là xác thực, Văn Minh sư có con đường khác biệt, thứ gặp phải cũng sẽ khác biệt.

Đi một hồi, bọn hắn đã đến tòa tháp kia.

Không giống lầu các mà càng giống một tòa tháp cao!

Người đến người đi rất náo nhiệt, không giống Bách Cường lâu của Đại Hạ phủ, bình thường chỉ có học viên, bên này thì các lão sư cũng lui tới Bách Đạo các thường xuyên.

Nơi đây ngay cả Nhật Nguyệt cũng có thể tới sát hạch.

Bên ngoài Bách Đạo các cũng có một tấm bia thủy tinh.

Hàng thứ nhất chỉ có một cái tên!

Tầng 100: Diệp Bá Thiên!

Trong nháy mắt Tô Vũ bất giác thấy hốt hoảng, Ngũ Đại tính ra chính là Tằng sư tổ của hắn, tại đây, hắn lại thấy được dấu vết Ngũ Đại lưu lại!

Độc nhất vô nhị!

Tầng 100 chỉ có duy nhất một mình ông.

Chu Hồng Lượng thấy Tô Vũ ngẩn người thì cũng nhìn theo tầm mắt hắn, trông thấy cái tên đầu tiên trên đạo bia thì vui vẻ giải thích: "Diệp Bá Thiên quả nhiên lợi hại. Ngài ấy là vị Nhật Nguyệt duy nhất leo lên được đến tầng 100! Tổ gia gia ta là vô địch, vô địch sẽ không đi vào Bách Đạo các, ngoại trừ Diệp Bá Thiên thì không có ai từng trèo lên tới đỉnh. Tổ gia gia ta bảo người có thể đi đến tầng 100, kỳ thật chính là vô địch..."

Tô Vũ thổn thức vô cùng, hồi lâu sau hắn lại nhìn xuống hàng thứ hai.

Tầng 99: Chu Phá Long, Hạ Thần.

Tô Vũ hơi ngẩn ra, Chu Phá Long thì hắn biết, Hạ Thần... Người của Hạ gia sao?

Hắn không biết!

Quay đầu nhìn về phía Chu Hồng Lượng, Chu Hồng Lượng thấy Tô Vũ nhìn mình thì ngoài ý muốn hỏi: "Sao vậy?"

"Tầng 99..."

"À, ngươi nói Hạ Thần cùng Chu Phá Long hả? Ngươi hẳn là đều biết chứ?"

"Ta không biết Hạ Thần..."

Chu Hồng Lượng quỷ dị mà nhìn hắn, nửa ngày sau mới nói: "Được rồi, đại khái là ngươi không biết, có lẽ là vì không ai đề cập tới tục danh của ông, đó là người Hạ gia, xem như ca ca của Đại Hạ vương, hình như không phải ruột thịt đâu. Việc này không quan trọng, ông ấy là Nhất Đại của Đại Hạ phủ, nói đúng hơn là Nhất đại của Văn Minh học phủ!"

"Chủ nhân của Thức Hải bí cảnh!" Chu Hồng Lượng lại bổ sung thêm.

"..."

Tô Vũ sửng sốt một chút!

Nhất Đại!

Chẳng trách mình không biết, bởi vì Đại Hạ phủ không ai đề cập tới tục danh mà chỉ toàn dùng tôn xưng, người xung quanh hắn đều gọi ông là phủ trưởng đầu tiên của học phủ, vị phủ trưởng đã lập nên học phủ.

Đa thần văn nhất hệ!

Người Hạ gia?

Tô Vũ ngây người nhìn tấm bia đá, thì ra ông là người Hạ gia.

Cũng phải, hình như Hạ gia có không ít người thuộc đa thần văn nhất hệ, nếu hắn nhớ không lầm thì Hạ Long Võ và Hạ Hầu gia cũng đều từng vào đa thần văn nhất hệ, dĩ nhiên, đây là chuyện Bạch Phong trong lúc vô tình đề cập, Tô Vũ không biết rốt cuộc là thật hay giả.

Nhất Đại đã đi tới tầng 99?

Bách Đạo các sáng lập từ thời kì khai phủ, Nhất Đại từng đi qua cũng là lẽ thường, có điều Chu Phá Long lại có thể sánh với Nhất Đại ư?

Hắn có cảm nhận không tốt với Chu gia.

Hắn biết về người tên Chu Phá Long này, nhưng trong cảm giác của hắn thì đối phương kém xa, tuyệt đối không thể sánh với Nhất Đại.

Kết quả... tên Chu Phá Long còn đứng đằng trước Nhất Đại, gần với Ngũ Đại hơn nữa!

"Tầng 99 rất lợi hại phải không?"

Tô Vũ thì thào, Chu Hồng Lượng gật đầu, đáp: "Dĩ nhiên, nó đại biểu rằng Nhật Nguyệt cảnh đã đi tới cực hạn, ngươi không thấy chỉ có hai vị thôi à? Ngũ Đại là có thể so với trình độ vô địch! Nói như vậy, có thể đi đến tầng 95 trở lên, bình thường đều là Nhật Nguyệt cửu trọng, gia gia của ta cũng tới tầng 95!"

Cậu có chút hơi uể oải, gia gia chỉ vừa đạt tiêu chuẩn mà thôi.

Mà Tô Vũ quả nhiên thấy được tên của Chu Thiên Đạo.

Tầng 95:... Chu Thiên Đạo...

Kẹt ở giữa.

Tầng 95 có không ít cái tên, không chỉ mỗi một mình Chu Thiên Đạo.

Tô Vũ cũng hơi bất ngờ, Chu Thiên Đạo mới tới tầng 95 thôi sao?

So sánh như thế thì Chu Phá Long quả thật rất mạnh.

Một vòng quét mắt xuống bên dưới, tên trên bia không ít, rất nhiều, càng về sau lại càng nhiều.

Bất quá từ tầng 80 trở xuống thì nhiều nhất chỉ biểu hiện ra 100 cái tên, bia thủy tinh rất lớn, 100 cái tên cũng không tính quá nhiều.

Chu Hồng Lượng cười ha hả: "Vậy thì cứ coi đây là Bách Cường bảng của học phủ chúng ta đi, từ tầng 20 trở xuống, 100 cái tên xuất hiện trên đó chính là dưỡng tính Bách Cường!"

Nói xong, cậu chỉ vào tầng 19 rồi nói: "Ta ở đó kìa, thấy được chưa? Tầng 20 chỉ có 8 người, không tính Đằng Không chưa tới tầng 21, qua tầng 21 rồi thì cũng không tính, hiện tại chỉ có 8 người!"

Quả nhiên, mỗi 10 tầng sẽ không có quá nhiều người, nhất là đến các nấc 20, 40, 60 đều chỉ có một vài cái tên, điều này đại biểu những người ở cảnh giới kia thì đã đi tới cực hạn.

Tô Vũ thở hắt ra, nhìn từng cái tên trên bia đá, trong lòng có chút chấn động.

Diệp Bá Thiên, Chu Phá Long, Hạ Thần... Chưa bao giờ hắn đột nhiên cảm giác mình và những người này có khoảng cách gần như thế, ít ra tại Đại Hạ phủ hắn chưa từng có cảm giác như vậy.

Mấy vị cường giả đỉnh cấp của Nhân cảnh cũng từng đi qua Bách Đạo các!

Điều này cũng đã chứng tỏ Bách Đạo các có bao nhiêu lợi hại.

Người như Ngũ Đại đều đã tới một lần, Tô Vũ cảm thấy, trước đó mình đã xem thường Bách Đạo các, khó trách người của Đại Minh phủ vừa nhắc tới nơi đây thì đều tỏ ra hết sức kiêu ngạo.

Mà giờ khắc này, Ngô Lam ở bên cạnh cũng kinh ngạc chỉ tay, "Tỷ ta tới lúc nào thế, tên nàng ở tầng 49 kìa, trùng tên trùng họ sao?"

Ngô Kỳ, tầng 49!

Ngô Kỳ mới vào Lăng Vân không lâu!

Thiên kiêu của Đại Hạ phủ đến đây thì vẫn rất hùng mạnh.

Từ tầng 50 trở lên, bình thường đều là Lăng Vân thất trọng, Ngô Kỳ mới chỉ là Lăng Vân nhất trọng hoặc là nhị trọng mà thôi.

Tô Vũ càng phấn chấn, ngay cả Ngô Kỳ kiêu ngạo như vậy cũng nguyện ý tới đây một lần, nơi này thật sự là một chỗ tốt.

Hẳn là lần trước khi hộ tống Ngô Lam tới đây, Ngô Kỳ đã thuận tiện tới xông phá Bách Đạo các.










Ngô Lam không biết tình huống, Tô Vũ thì lại biết được.

Giờ phút này nghe Ngô Lam nhắc tới, Tô Vũ chỉ cười khan rồi qua loa đáp: "Đại khái là trùng tên trùng họ!"

Chỉ có cái tên, lại không có tin tức cụ thể, ta không nói cho ngươi biết.

Miễn cho ngươi tự ti!

Tỷ của ngươi đều đã đi đến tầng 49, ngươi có thể đi đến tầng 19 sao?

Tiểu nha đầu đáng thương!

Ngô Lam gật gật đầu tưởng thật, cũng phải, tỷ tỷ của nàng mới vào Lăng Vân, vẫn còn đang ở Chư Thiên chiến trường, làm sao có thời gian đi tới đây?

Mà có tới thì cũng không thể leo lên đến tầng 49 được.
 
Advertisement

Bình luận facebook

Bạn đã đọc chưa

Users who are viewing this thread

Back
Top Bottom