Viet Writer
Và Mai Có Nắng
-
nhat-ky-cua-trai-cua-nu-phu-1588
Chương 1588: Ngoại truyện: nhan phi (2)
*Chương có nội dung hình ảnh
Xem ảnh 1
Xem ảnh 2
Một nữ tử chưa lấy chồng nói lên hai chữ “tướng công”, quả thật có thể khiến người ta mặt đỏ tai hồng, nhưng Phong Quang là ai cơ chứ? Cô chẳng thấy e lệ chút nào hết.
“Khụ...” Vãn Hiên nắm tay đặt trên môi khụ một tiếng, hắn nhỏ giọng nhắc nhở Phong Quang, “Tiểu sư muội, chú ý lời nói. Muội là nữ tử, nên rụt rè một chút thì tốt hơn.”
“Muội nói đâu có sai.” Phong Quang không vui nhìn Vãn Hiên, “Đừng cho là muội không biết, từ sau lễ cập kê của muội, cha mẹ, còn có Đại sư huynh, Nhị sư huynh, Tam sư huynh, tất cả mọi người đều đang thương lượng chuyện chọn lựa hôn phu cho muội.”
Chỉ là Hạ Triều, Vương Từ và ba đệ tử này luôn có cái nhìn khác nhau, ai cũng đều cho rằng thanh niên tài tuấn mà đối phương chọn không tốt, chuyện này cũng liền chững lại không quyết được.
Sắc mặt Vãn Hiên khó có khi thoáng hiện vẻ xấu hổ, “Tiểu sư muội, những lời này là ai nói cho muội thế?”
“Mọi người không muốn để muội biết, vậy cũng nên thu dọn kỹ bức họa của mấy công tử thiếu hiệp đó đi.” Phong Quang “Hừ” một tiếng, “Cũng may mọi người vẫn chưa chọn được ai cho muội, nếu không muội nhất định phải tìm từng người các huynh mà quậy phá, đám thanh niên tài tuấn gì đó kia, muội đều chướng mắt cả.”
“Tiểu sư muội...” Vãn Hiên còn muốn nói chuyện này kỹ càng với Phong Quang, nhưng hắn vẫn không quên lúc này còn có người ngoài ở đây nữa, nên hắn lại mỉm cười đối mặt với người ta, “Thích minh chủ, võ công của tiểu sư muội không cao, sư phụ sư nương cũng chưa bao giờ ép muội ấy đi luyện võ. So với trở thành một giang hồ nữ hiệp, sư phụ sư nương càng hy vọng tiểu sư muội có thể trở thành một nữ tử khuê các rời xa mưa gió giang hồ.”
Cho nên, chuyện Phong Quang thân là nữ nhi của Hạ Triều, Vương Từ, lại không tinh thông võ đạo này hoàn toàn không có gì đáng phải mất mặt, người ngoài càng không thể bởi vậy mà nói ra nói vào đối với Phong Quang.
Thích Trường An nói: “Hạ phủ chủ và Hạ phu nhân là người làm cha làm mẹ, bọn họ có lòng yêu quý con cái, ta cũng có thể hiểu được.”
Chỉ là nuôi nữ nhi thành như Phong Quang vậy, đây chỉ có thể nói là chiều hư thôi đúng không?
Vãn Hiên lại chắp tay, “Tiểu sư muội thẳng thắn nhanh nhảu, tính tình này là do ta và mấy sư đệ dung túng mà ra, vẫn mong Thích minh chủ không chấp nhặt với tiểu sư muội. Nếu tiểu sư muội có làm sai chỗ nào, Vãn Hiên xin tạ lỗi với Thích minh chủ tại đây.”
“Đại sư huynh!” Phong Quang bất mãn nói: “Muội không sai mà!”
“Tiểu sư muội, yên tĩnh.” Vãn Hiên nhìn về phía Phong Quang. Cô mím môi, cũng không dám nói tiếp nữa.
Giọng nói ôn hòa của Thích Trường An vang lên, “Tuổi trẻ hăng hái là một chuyện tốt, ít nhất điều này cũng chứng minh sức sống của một người. Vãn Hiên công tử không cần xin lỗi, ta sẽ không để trong lòng.”
“Vãn Hiên tại đây xin đa tạ Thích minh chủ khoan hồng độ lượng.” Vãn Hiên buông tay, hắn hơi nheo mắt, lại cười hỏi: “Vậy không biết hiện giờ Thích minh chủ có thể xin lỗi Tiểu sư muội hay không?”
Phong Quang đang hờn dỗi, nghe xong lời này liền có chút không phản ứng kịp.
Tiêu Bạch Thư vốn đang xem diễn cũng không nhịn được mà lên tiếng, “Vãn Hiên công tử, huynh nói gì?”
“Phong Quang là tiểu sư muội của ta, cũng là người ta chăm sóc từ nhỏ tới lớn.” Vãn Hiên cong môi, nụ cười mỉm này có vẻ hết sức thân thiện lại tốt đẹp, sẽ không khiến người ta cảm nhận được bất cứ sự không vui nào, lại đồng thời rõ ràng cảm nhận được sự cường thế của hắn, “Tính tình tiểu sư muội quả thật không tính là tốt, nhưng trước nay muội ấy đều biết nặng nhẹ, chưa bao giờ đả thương người khác, cũng chưa bao giờ hại một người nào, Thích minh chủ nói tiểu sư muội dùng kiếm chỉ vào Hoa Nhan cô nương nên mình mới ra tay, nhưng ta có thể khẳng định, tiểu sư muội tuyệt đối không có ý định đả thương người khác, trong đó nhất định có hiểu lầm.”
*Chương có nội dung hình ảnh
Xem ảnh 1
Xem ảnh 2
“Khụ...” Vãn Hiên nắm tay đặt trên môi khụ một tiếng, hắn nhỏ giọng nhắc nhở Phong Quang, “Tiểu sư muội, chú ý lời nói. Muội là nữ tử, nên rụt rè một chút thì tốt hơn.”
“Muội nói đâu có sai.” Phong Quang không vui nhìn Vãn Hiên, “Đừng cho là muội không biết, từ sau lễ cập kê của muội, cha mẹ, còn có Đại sư huynh, Nhị sư huynh, Tam sư huynh, tất cả mọi người đều đang thương lượng chuyện chọn lựa hôn phu cho muội.”
Chỉ là Hạ Triều, Vương Từ và ba đệ tử này luôn có cái nhìn khác nhau, ai cũng đều cho rằng thanh niên tài tuấn mà đối phương chọn không tốt, chuyện này cũng liền chững lại không quyết được.
Sắc mặt Vãn Hiên khó có khi thoáng hiện vẻ xấu hổ, “Tiểu sư muội, những lời này là ai nói cho muội thế?”
“Mọi người không muốn để muội biết, vậy cũng nên thu dọn kỹ bức họa của mấy công tử thiếu hiệp đó đi.” Phong Quang “Hừ” một tiếng, “Cũng may mọi người vẫn chưa chọn được ai cho muội, nếu không muội nhất định phải tìm từng người các huynh mà quậy phá, đám thanh niên tài tuấn gì đó kia, muội đều chướng mắt cả.”
“Tiểu sư muội...” Vãn Hiên còn muốn nói chuyện này kỹ càng với Phong Quang, nhưng hắn vẫn không quên lúc này còn có người ngoài ở đây nữa, nên hắn lại mỉm cười đối mặt với người ta, “Thích minh chủ, võ công của tiểu sư muội không cao, sư phụ sư nương cũng chưa bao giờ ép muội ấy đi luyện võ. So với trở thành một giang hồ nữ hiệp, sư phụ sư nương càng hy vọng tiểu sư muội có thể trở thành một nữ tử khuê các rời xa mưa gió giang hồ.”
Cho nên, chuyện Phong Quang thân là nữ nhi của Hạ Triều, Vương Từ, lại không tinh thông võ đạo này hoàn toàn không có gì đáng phải mất mặt, người ngoài càng không thể bởi vậy mà nói ra nói vào đối với Phong Quang.
Thích Trường An nói: “Hạ phủ chủ và Hạ phu nhân là người làm cha làm mẹ, bọn họ có lòng yêu quý con cái, ta cũng có thể hiểu được.”
Chỉ là nuôi nữ nhi thành như Phong Quang vậy, đây chỉ có thể nói là chiều hư thôi đúng không?
Vãn Hiên lại chắp tay, “Tiểu sư muội thẳng thắn nhanh nhảu, tính tình này là do ta và mấy sư đệ dung túng mà ra, vẫn mong Thích minh chủ không chấp nhặt với tiểu sư muội. Nếu tiểu sư muội có làm sai chỗ nào, Vãn Hiên xin tạ lỗi với Thích minh chủ tại đây.”
“Đại sư huynh!” Phong Quang bất mãn nói: “Muội không sai mà!”
“Tiểu sư muội, yên tĩnh.” Vãn Hiên nhìn về phía Phong Quang. Cô mím môi, cũng không dám nói tiếp nữa.
Giọng nói ôn hòa của Thích Trường An vang lên, “Tuổi trẻ hăng hái là một chuyện tốt, ít nhất điều này cũng chứng minh sức sống của một người. Vãn Hiên công tử không cần xin lỗi, ta sẽ không để trong lòng.”
“Vãn Hiên tại đây xin đa tạ Thích minh chủ khoan hồng độ lượng.” Vãn Hiên buông tay, hắn hơi nheo mắt, lại cười hỏi: “Vậy không biết hiện giờ Thích minh chủ có thể xin lỗi Tiểu sư muội hay không?”
Phong Quang đang hờn dỗi, nghe xong lời này liền có chút không phản ứng kịp.
Tiêu Bạch Thư vốn đang xem diễn cũng không nhịn được mà lên tiếng, “Vãn Hiên công tử, huynh nói gì?”
“Phong Quang là tiểu sư muội của ta, cũng là người ta chăm sóc từ nhỏ tới lớn.” Vãn Hiên cong môi, nụ cười mỉm này có vẻ hết sức thân thiện lại tốt đẹp, sẽ không khiến người ta cảm nhận được bất cứ sự không vui nào, lại đồng thời rõ ràng cảm nhận được sự cường thế của hắn, “Tính tình tiểu sư muội quả thật không tính là tốt, nhưng trước nay muội ấy đều biết nặng nhẹ, chưa bao giờ đả thương người khác, cũng chưa bao giờ hại một người nào, Thích minh chủ nói tiểu sư muội dùng kiếm chỉ vào Hoa Nhan cô nương nên mình mới ra tay, nhưng ta có thể khẳng định, tiểu sư muội tuyệt đối không có ý định đả thương người khác, trong đó nhất định có hiểu lầm.”
Bình luận facebook