Viet Writer
Và Mai Có Nắng
-
nhat-ky-cua-trai-cua-nu-phu-1420
Chương 1420: Cua đổ hoàng đế bệnh tật (39)
*Chương có nội dung hình ảnh
Xem ảnh 1
Xem ảnh 2
Đoạn Mộ thỏa mãn nói: “Hiện tại cuộc sống của tôi rất yên bình, tôi rất thích, mà tôi cũng biết, ông nhất định cũng đang đợi tôi tới gặp ông trực tiếp.”
“Vậy thì thế nào?” Hắn nói không sai, Đoạn Cao vẫn luôn đợi Đoạn Mộ tới gặp mình, mấy ngày qua bị thẩm vấn, ông ta vẫn đều ngậm miệng không đáp. Ông ta chỉ có một yêu cầu rất đơn giản, đó là muốn gặp Đoạn Mộ, hơn nữa còn là... gặp Đoạn Mộ mà không bị theo dõi.
Người của cục cảnh sát hỏi ý kiến Đoạn Mộ. Đoạn Mộ đồng ý.
Lý do Đoạn Cao muốn gặp Đoạn Mộ rất đơn giản, ông ta muốn nói cho Đoạn Mộ rằng mình muốn tiết lộ chuyện 16 năm trước ra, muốn thưởng thức vẻ mặt khủng hoảng của Đoạn Mộ, nhưng ông ta đã thất vọng rồi.
“Thuật thôi miên của ông quả thực rất lợi hại, tôi cũng không nghĩ tới, ông sẽ thôi miên Phong Quang khiến cô ấy quên tôi. Nói thật, khi nhận thấy Phong Quang bị thôi miên, tôi có nghĩ tới việc lập tức để ông đi tìm cái chết. Chẳng qua vẫn còn tốt, Phong Quang lại thích tôi lần thứ hai, nên tôi đã để ông sống lâu thêm một tháng.”
Đoạn Mộ nói thản nhiên, Đoạn Cao lại khinh thường “Xì” một tiếng, “Để tao đi tìm cái chết? Mày có bản lĩnh này sao?”
Cho dù ông ta muốn chết, cũng là chết do miệng vết thương, chứ không phải chết trong tay Đoạn Mộ.
Đoạn Mộ lại cười, “Ông còn nhớ rõ chứ? Với cái gọi là tự học thôi miên thành tài của ông, những cuốn sách ông đọc, những lý luận mà ông nghe, có cái nào không phải do tôi đề cử, lại có cái nào không phải tôi “vô ý” nói cho ông nghe?”
Đoạn Cao sửng sốt.
“Chẳng lẽ ông không nghĩ tới, vì sao sau khi tôi bị bắt mà ông lại vẫn đến hộp đêm kia sao? Ông có biết hay không, nếu lúc ấy Phong Quang nghe lời tôi mà không tham dự vào chuyện này, đến lúc đó người đến bắt ông sẽ chỉ có một mình Ngô Sâm, mà ông... sẽ dẫn theo Ngô Sâm tìm ra thi thể ông giấu trong tường, cả công cụ gây án mà ông giấu sau giá sách.”
Theo từng câu Đoạn Mộ nói ra, Đoạn Cao lại càng thêm ý thức được điều không thích hợp. Đúng vậy, ngày hôm đó vì sao ông ta lại đột nhiên hứng khởi đến hộp đêm, chẳng phải mục đích đổ tội lên đầu Đoạn Mộ của ông ta đã thành công rồi à? Ông ta hoàn toàn có thể công thành lui thân. Rõ ràng người của cục cảnh sát đều tin tưởng không chút nghi ngờ rằng Đoạn Mộ là hung thủ, vì sao Ngô Sâm lại đột nhiên âm thầm điều tra ông ta?
Trong mắt Đoạn Cao rốt cuộc cũng hiện ra sự khủng hoảng, “Mày... mày thôi miên cả tao lẫn Ngô Sâm, chuyện này... chuyện này là không thể. Thôi miên cần yếu tố dẫn phát mệnh lệnh, mày đã thôi miên tao khi nào, đây là chuyện không thể!”
“Không thể sao?” Đoạn Mộ cười lấy ra một chuỗi chìa khóa, hắn nhẹ nhàng ném vào trên bàn, âm thanh kim loại thanh thúy phát ra, “Hiện giờ ông sẽ cảm thấy toàn thân không thể nhúc nhích.”
Thân mình Đoạn Cao cứng đờ, chỉ có tròng mắt đảo loạn tiết lộ vẻ sợ hãi lúc này của ông ta.
“Rất nhiều thứ có thể dẫn phát mệnh lệnh thôi miên của tôi, những chiếc chuông gió, những hộp nhạc, còn cả đám lục lạc kia... Dùng âm thanh kim loại để dẫn phát mệnh lệnh mà tôi đã tạo ra, đây chính là chế tạo riêng cho ông đó.” Đoạn Mộ cười khẽ, “Tôi cố ý đi vào bẫy của ông, ông liền đắc ý mà mất mạng.”
Không ngờ hắn chẳng qua chỉ lợi dụng Đoạn Cao, để ông ta thuận tiện gánh tội mưu sát của 16 năm trước. Nếu Đoạn Mộ đã quyết định muốn chung sống thật tốt với Phong Quang, thì hắn phải tẩy hết điểm đen trên người mình.
Còn Ngô Sâm sao, Đoạn Mộ đã sớm quan sát, mỗi ngày trước cửa cục cảnh sát sẽ có xe chở nước cố định đi qua, lại chỉ phát một bài hát duy nhất. Khi Ngô Sâm thẩm vấn hắn, hắn cũng đã bố trí xong tất cả. Hãy xem đi, mở đầu bài hát thiếu nhi vui vẻ kia, chẳng phải cũng có tiếng leng keng của nhạc cụ kim loại phát ra sao?
Đoạn Mộ lại nhẹ giọng nói: “Đoạn Cao, hiện giờ ông đang đi trong sa mạc, có phải cảm thấy tứ chi rất mệt, chỉ là thứ đồ vật dư thừa hay không?”
“Phải...”
“Ông nói xem, đồ vật dư thừa thì nên xử lý như thế nào nhỉ?”
Hai mắt Đoạn Cao vô thần, “Loại bỏ...”
“Không sai, phải loại bỏ.” Đoạn Mộ đứng dậy, hắn sửa sang lại cà vạt một chút, cầm lấy chìa khóa rồi cười mỉm xoay người, “Sau khi loại bỏ mấy thứ này, ở sa mạc thiếu nước, ông không tìm ra được nguồn nước, nhất định phải tận lực... sống lâu một phút đồng hồ.”
…
Khi nghe tin Đoạn Cao đã chết, Phong Quang có chút bất ngờ, đặc biệt là lúc cô nghe được Đoạn Cao tự vặn tứ chi mình thành một góc độ quỷ dị, mà trạng thái khi chết của ông ta lại là chết khát, cô liền kinh sợ ôm lấy người đàn ông đang nấu ăn trong bếp từ sau lưng.
Đoạn Mộ xoay người ôm lấy cô, lại nâng tay cô, hôn lên ngón áp út đeo nhẫn của cô một cái, buồn cười hỏi: “Em không thích ngửi mùi khói dầu mà, sao lại đột nhiên vào đây?”
“Vừa rồi Diêu Phong nói Đoạn Cao đã chết...”
“Vậy à?”
“Chỉ là em cảm thấy người này có chút... quỷ dị, ngay cả chết cũng quỷ dị như thế.” Phong Quang nhón mũi chân hôn một cái lên cằm hắn, “Chẳng qua vẫn may, ông ta đã chết, em cũng có thể yên tâm.”
Gần đây, ký ức khi cô ở bên Đoạn Mộ lúc trước đã chậm rãi trở về. Nhớ tới chuyện Đoạn Cao biết thôi miên, cô vẫn luôn sợ một ngày nào đó Đoạn Cao sẽ chạy ra hại Đoạn Mộ.
Đoạn Mộ hơi khom lưng, tựa đầu lên trán của cô mà nói: “Phong Quang có thể sinh con ra sớm một chút, anh liền có thể yên tâm.”
“Chúng ta còn chưa cử hành hôn lễ đó, vậy mà đã muốn em sinh con cho anh rồi. Em mới không cần đó!” Cô nghiêng đầu “Hừ” một tiếng, cầm lấy một quả cà chua rồi chuồn ra khỏi phòng bếp.
Đoạn Mộ biết, cô chẳng qua chỉ đang nói giỡn mà thôi, vì hôn lễ của bọn họ vào ngày mai sẽ được tổ chức. Rốt cuộc thì khi biết mình mang thai, cho dù biết điều này có nghĩa cô sẽ phải tạm nghỉ đại học một năm, cô vẫn vui vẻ không kiềm chế được, Phong Quang thật sự quá thích trẻ con.
Đoạn Mộ vuốt cằm, nghĩ tới Hạ Triều luôn có quan hệ không tốt với hắn. Nếu là Hạ Triều... nhất định ông ấy sẽ nguyện ý lấy lý do Phong Quang còn phải học mà giữ đứa nhỏ tại nhà họ Hạ rồi tự mình chăm sóc.
Vì sao không cho Đoạn Mộ chăm sóc đây?
Đó dĩ nhiên là vì, Hạ Triều sợ đứa trẻ bị Đoạn Mộ nuôi lớn lên thì tương lai cũng sẽ có tính tình ẻo lả như Đoạn Mộ.
Đoạn Mộ có tính tình ẻo lả... Đây đại khái là sự hiểu lầm mỹ diệu nhất.
*Chương có nội dung hình ảnh
Xem ảnh 1
Xem ảnh 2
“Vậy thì thế nào?” Hắn nói không sai, Đoạn Cao vẫn luôn đợi Đoạn Mộ tới gặp mình, mấy ngày qua bị thẩm vấn, ông ta vẫn đều ngậm miệng không đáp. Ông ta chỉ có một yêu cầu rất đơn giản, đó là muốn gặp Đoạn Mộ, hơn nữa còn là... gặp Đoạn Mộ mà không bị theo dõi.
Người của cục cảnh sát hỏi ý kiến Đoạn Mộ. Đoạn Mộ đồng ý.
Lý do Đoạn Cao muốn gặp Đoạn Mộ rất đơn giản, ông ta muốn nói cho Đoạn Mộ rằng mình muốn tiết lộ chuyện 16 năm trước ra, muốn thưởng thức vẻ mặt khủng hoảng của Đoạn Mộ, nhưng ông ta đã thất vọng rồi.
“Thuật thôi miên của ông quả thực rất lợi hại, tôi cũng không nghĩ tới, ông sẽ thôi miên Phong Quang khiến cô ấy quên tôi. Nói thật, khi nhận thấy Phong Quang bị thôi miên, tôi có nghĩ tới việc lập tức để ông đi tìm cái chết. Chẳng qua vẫn còn tốt, Phong Quang lại thích tôi lần thứ hai, nên tôi đã để ông sống lâu thêm một tháng.”
Đoạn Mộ nói thản nhiên, Đoạn Cao lại khinh thường “Xì” một tiếng, “Để tao đi tìm cái chết? Mày có bản lĩnh này sao?”
Cho dù ông ta muốn chết, cũng là chết do miệng vết thương, chứ không phải chết trong tay Đoạn Mộ.
Đoạn Mộ lại cười, “Ông còn nhớ rõ chứ? Với cái gọi là tự học thôi miên thành tài của ông, những cuốn sách ông đọc, những lý luận mà ông nghe, có cái nào không phải do tôi đề cử, lại có cái nào không phải tôi “vô ý” nói cho ông nghe?”
Đoạn Cao sửng sốt.
“Chẳng lẽ ông không nghĩ tới, vì sao sau khi tôi bị bắt mà ông lại vẫn đến hộp đêm kia sao? Ông có biết hay không, nếu lúc ấy Phong Quang nghe lời tôi mà không tham dự vào chuyện này, đến lúc đó người đến bắt ông sẽ chỉ có một mình Ngô Sâm, mà ông... sẽ dẫn theo Ngô Sâm tìm ra thi thể ông giấu trong tường, cả công cụ gây án mà ông giấu sau giá sách.”
Theo từng câu Đoạn Mộ nói ra, Đoạn Cao lại càng thêm ý thức được điều không thích hợp. Đúng vậy, ngày hôm đó vì sao ông ta lại đột nhiên hứng khởi đến hộp đêm, chẳng phải mục đích đổ tội lên đầu Đoạn Mộ của ông ta đã thành công rồi à? Ông ta hoàn toàn có thể công thành lui thân. Rõ ràng người của cục cảnh sát đều tin tưởng không chút nghi ngờ rằng Đoạn Mộ là hung thủ, vì sao Ngô Sâm lại đột nhiên âm thầm điều tra ông ta?
Trong mắt Đoạn Cao rốt cuộc cũng hiện ra sự khủng hoảng, “Mày... mày thôi miên cả tao lẫn Ngô Sâm, chuyện này... chuyện này là không thể. Thôi miên cần yếu tố dẫn phát mệnh lệnh, mày đã thôi miên tao khi nào, đây là chuyện không thể!”
“Không thể sao?” Đoạn Mộ cười lấy ra một chuỗi chìa khóa, hắn nhẹ nhàng ném vào trên bàn, âm thanh kim loại thanh thúy phát ra, “Hiện giờ ông sẽ cảm thấy toàn thân không thể nhúc nhích.”
Thân mình Đoạn Cao cứng đờ, chỉ có tròng mắt đảo loạn tiết lộ vẻ sợ hãi lúc này của ông ta.
“Rất nhiều thứ có thể dẫn phát mệnh lệnh thôi miên của tôi, những chiếc chuông gió, những hộp nhạc, còn cả đám lục lạc kia... Dùng âm thanh kim loại để dẫn phát mệnh lệnh mà tôi đã tạo ra, đây chính là chế tạo riêng cho ông đó.” Đoạn Mộ cười khẽ, “Tôi cố ý đi vào bẫy của ông, ông liền đắc ý mà mất mạng.”
Không ngờ hắn chẳng qua chỉ lợi dụng Đoạn Cao, để ông ta thuận tiện gánh tội mưu sát của 16 năm trước. Nếu Đoạn Mộ đã quyết định muốn chung sống thật tốt với Phong Quang, thì hắn phải tẩy hết điểm đen trên người mình.
Còn Ngô Sâm sao, Đoạn Mộ đã sớm quan sát, mỗi ngày trước cửa cục cảnh sát sẽ có xe chở nước cố định đi qua, lại chỉ phát một bài hát duy nhất. Khi Ngô Sâm thẩm vấn hắn, hắn cũng đã bố trí xong tất cả. Hãy xem đi, mở đầu bài hát thiếu nhi vui vẻ kia, chẳng phải cũng có tiếng leng keng của nhạc cụ kim loại phát ra sao?
Đoạn Mộ lại nhẹ giọng nói: “Đoạn Cao, hiện giờ ông đang đi trong sa mạc, có phải cảm thấy tứ chi rất mệt, chỉ là thứ đồ vật dư thừa hay không?”
“Phải...”
“Ông nói xem, đồ vật dư thừa thì nên xử lý như thế nào nhỉ?”
Hai mắt Đoạn Cao vô thần, “Loại bỏ...”
“Không sai, phải loại bỏ.” Đoạn Mộ đứng dậy, hắn sửa sang lại cà vạt một chút, cầm lấy chìa khóa rồi cười mỉm xoay người, “Sau khi loại bỏ mấy thứ này, ở sa mạc thiếu nước, ông không tìm ra được nguồn nước, nhất định phải tận lực... sống lâu một phút đồng hồ.”
…
Khi nghe tin Đoạn Cao đã chết, Phong Quang có chút bất ngờ, đặc biệt là lúc cô nghe được Đoạn Cao tự vặn tứ chi mình thành một góc độ quỷ dị, mà trạng thái khi chết của ông ta lại là chết khát, cô liền kinh sợ ôm lấy người đàn ông đang nấu ăn trong bếp từ sau lưng.
Đoạn Mộ xoay người ôm lấy cô, lại nâng tay cô, hôn lên ngón áp út đeo nhẫn của cô một cái, buồn cười hỏi: “Em không thích ngửi mùi khói dầu mà, sao lại đột nhiên vào đây?”
“Vừa rồi Diêu Phong nói Đoạn Cao đã chết...”
“Vậy à?”
“Chỉ là em cảm thấy người này có chút... quỷ dị, ngay cả chết cũng quỷ dị như thế.” Phong Quang nhón mũi chân hôn một cái lên cằm hắn, “Chẳng qua vẫn may, ông ta đã chết, em cũng có thể yên tâm.”
Gần đây, ký ức khi cô ở bên Đoạn Mộ lúc trước đã chậm rãi trở về. Nhớ tới chuyện Đoạn Cao biết thôi miên, cô vẫn luôn sợ một ngày nào đó Đoạn Cao sẽ chạy ra hại Đoạn Mộ.
Đoạn Mộ hơi khom lưng, tựa đầu lên trán của cô mà nói: “Phong Quang có thể sinh con ra sớm một chút, anh liền có thể yên tâm.”
“Chúng ta còn chưa cử hành hôn lễ đó, vậy mà đã muốn em sinh con cho anh rồi. Em mới không cần đó!” Cô nghiêng đầu “Hừ” một tiếng, cầm lấy một quả cà chua rồi chuồn ra khỏi phòng bếp.
Đoạn Mộ biết, cô chẳng qua chỉ đang nói giỡn mà thôi, vì hôn lễ của bọn họ vào ngày mai sẽ được tổ chức. Rốt cuộc thì khi biết mình mang thai, cho dù biết điều này có nghĩa cô sẽ phải tạm nghỉ đại học một năm, cô vẫn vui vẻ không kiềm chế được, Phong Quang thật sự quá thích trẻ con.
Đoạn Mộ vuốt cằm, nghĩ tới Hạ Triều luôn có quan hệ không tốt với hắn. Nếu là Hạ Triều... nhất định ông ấy sẽ nguyện ý lấy lý do Phong Quang còn phải học mà giữ đứa nhỏ tại nhà họ Hạ rồi tự mình chăm sóc.
Vì sao không cho Đoạn Mộ chăm sóc đây?
Đó dĩ nhiên là vì, Hạ Triều sợ đứa trẻ bị Đoạn Mộ nuôi lớn lên thì tương lai cũng sẽ có tính tình ẻo lả như Đoạn Mộ.
Đoạn Mộ có tính tình ẻo lả... Đây đại khái là sự hiểu lầm mỹ diệu nhất.
Bình luận facebook