Viet Writer
Và Mai Có Nắng
-
nhat-ky-cua-trai-cua-nu-phu-1326
Chương 1326: Cua đổ ảnh đế hết thời (11)
*Chương có nội dung hình ảnh
Xem ảnh 1
Xem ảnh 2
Phong Quang lại ngồi ngay ngắn, cứ nhìn chằm chằm hắn như vậy.
Nhan Phi để Phong Quang nhìn thoải mái, hắn còn chủ động ghé sát mặt vào hơn, nhẹ giọng hỏi: “Phong Quang làm sao vậy?”
“Anh có nhiều fan nữ... cũng có nhiều fan nam như vậy, anh đã từng thảo phấn* chưa?” Vấn đề này rất quan trọng.
(*) Thảo phấn: Ngôn ngữ mạng Trung Quốc, chỉ việc những người chủ trì (phát sóng trực tiếp) hay các game thủ nổi tiếng (hay còn gọi là các đại thần game online) gặp gỡ fan của mình ngoài đời và phát sinh quan hệ “nhạy cảm” (thường là chóng vánh và không phải mối quan hệ tình cảm yêu đương đúng nghĩa).
Nhan Phi nghe cách nói thẳng tuột của cô mà lông mày giật giật, hắn cười hỏi: “Phong Quang có phải là fan của tôi không?”
“Không phải.” Cô thành thật lắc đầu. Nhớ trước đây, cô còn muốn trị cho Ông Vua Không Ngai một trận.
Hắn đáng tiếc thở dài, “Vậy thì tôi không có cơ hội thảo phấn.”
Mặt Phong Quang đỏ lên. Lời này do chính cô nói ra thì không cảm thấy gì, nhưng phát ra từ miệng hắn thì cô lại đỏ mặt. Bàn về kỹ năng tán tỉnh thì đúng là cô vẫn không bằng hắn.
Nhưng Phong Quang cũng không chịu thua, cô “Hừ” một tiếng, bày ra dáng vẻ rộng lượng mà nói: “Cho dù anh muốn đi thảo phấn, em cũng sẽ không có ý kiến gì. Dù sao anh có nhiều fans như vậy, tùy tiện lấy ra một hai người, nói không chừng còn đẹp hơn em, tính cách cũng tốt hơn em.”
“Quả thực, tùy tiện lấy ra một hai người, nói không chừng các cô ấy còn đẹp hơn Phong Quang, tính cách cũng tốt hơn Phong Quang.” Nhan Phi mỉm cười nắm lấy tay Phong Quang, khiến tay cô cách quần tiếp xúc với nơi đang kêu gào” muốn “làm gì đó” của hắn. Phong Quang gần như vừa chạm tới liền lập tức thẹn thùng muốn thu tay, nhưng hắn vẫn giữ lấy tay cô không bỏ, hơn nữa còn hơi cúi đầu, dán bên vành tai cô, thong thả mà nhẹ nhàng nói: “Hạt giống nơi này, đều được giữ lại vì Phong Quang cả... Làm sao có thể lãng phí cho những người khác được?”
“Nhan Phi!” Mặt Phong Quang đỏ lên, “Anh vô sỉ!”
Nhan Phi sung sướng cười thành tiếng, “Không vô sỉ một chút, làm sao có thể khiến Phong Quang thích tôi đây?”
Phong Quang bị hắn ôm ngã trên sô pha, cô vừa định nói một câu anh không biết xấu hổ, kết quả khi hắn đè trên người mình, cô lại nghe được giọng nói gần như khẩn cầu của hắn bên tai, “Phong Quang giúp tôi một chút... được không?”
Phong Quang cô... không thể nhẫn tâm nói ra hai chữ “Không được“.
Kết quả cuối cùng đương nhiên là cô dùng tay đổi lấy sự thoải mái về cả thể xác và tinh thần cho Nhan Phi. Vẻ mặt Nhan Phi thoả mãn ghé vào trên người Phong Quang, thân thể lười biếng cũng không muốn động đậy. Còn Phong Quang dưới tác dụng tâm lí lại cảm thấy tay mình dù đã lau bằng khăn giấy cũng vẫn còn chút ướt dính. Cô dường như chấp nhận số mệnh mà ôm lấy eo Nhan Phi, nhẹ nhàng vỗ lưng hắn giống như hắn đối với cô vậy. Không khí an tĩnh khiến người ta thoải mái.
Cô mới vừa nhắm mắt, liền cảm thấy có nụ hôn đặt trên môi mình. Phong Quang không mở to mắt, mà trực tiếp hé môi, hưởng thụ nụ hôn này càng thêm trọn vẹn.
Nhưng thời gian hai người ở cùng một chỗ luôn trôi qua thật sự nhanh. Khi đồng hồ chỉ đến 10 giờ, Phong Quang chỉ đành trở về đại sảnh rời đi theo cha mẹ. Cô lưu luyến trên mỗi bước đi, mắt trông mong nhìn người đàn ông đang đứng ở tầng hai cũng đang nhìn theo cô. Nhan Phi nói hắn không mặc đồ nữ nên không thể xuất hiện trong đám người, cũng chỉ có thể đứng ở nơi xa nhìn Phong Quang rời đi bằng ánh mắt trông mong như thế.
Cho đến lúc tiệc tan, mọi người đều đi hết, Nhan Phi vẫn còn đứng tại chỗ.
Nhan Sách không biết đã đến đây từ khi nào, nhíu mày nói: “Anh mặc đồ nam.”
“Đúng vậy, tôi mặc đồ nam.” Sự ôn nhu trong mắt Nhan Phi vào giờ phút này đã biến mất không còn nữa. Hắn hơi nghiêng đầu, cười nhìn Nhan Sách. Ý cười trong đôi mắt lại không có chút ấm áp nào, nhưng giọng hắn vẫn ôn hòa như cũ, “Cậu muốn đi mách lẻo sao?”
Nhan Sách trầm mặc trong chốc lát, “Ở trong mắt anh, tôi chính là loại người này?”
“Ở trong mắt tôi, cậu... chẳng qua chỉ là một con chó mà bà ta nuôi thôi.” Nhan Phi nhếch môi cười khẽ, “Còn là một con chó trung thành và tận tâm. Chẳng qua như vậy cũng tốt, tóm lại cậu vẫn là em trai tôi, nếu bình thường như những người khác thì cũng quá nhàm chán rồi.”
Tay Nhan Sách rũ bên người nắm chặt thành đấm. Sau một lúc lâu, hắn lại buông lỏng nắm tay ra, bình tĩnh nói: “Hạ Phong Quang thích anh.”
“Điều này chẳng phải rất rõ sao?”
“Anh đối với cô ta...” Nhan Sách dừng một chút, hỏi: “Không phải thật lòng, đúng không?”
“Cậu đoán xem.” Nhan Phi nhướng mày, chợt hiện vẻ phong lưu quyến rũ.
“Anh biết đấy, nếu anh thật sự thích cô ta, vậy anh sẽ...”
“Không cần lo.” Nhan Phi xoay người, ý cười lưu lại trên khóe môi, “Tôi và Phong Quang sẽ sống lâu trăm tuổi.”
“Nếu...”
“Nếu có phản bội, tôi sẽ giết cậu trước.” Câu nói sau cùng của Nhan Phi cũng biến mất ở hành lang theo bóng dáng hắn.
*Chương có nội dung hình ảnh
Xem ảnh 1
Xem ảnh 2
Nhan Phi để Phong Quang nhìn thoải mái, hắn còn chủ động ghé sát mặt vào hơn, nhẹ giọng hỏi: “Phong Quang làm sao vậy?”
“Anh có nhiều fan nữ... cũng có nhiều fan nam như vậy, anh đã từng thảo phấn* chưa?” Vấn đề này rất quan trọng.
(*) Thảo phấn: Ngôn ngữ mạng Trung Quốc, chỉ việc những người chủ trì (phát sóng trực tiếp) hay các game thủ nổi tiếng (hay còn gọi là các đại thần game online) gặp gỡ fan của mình ngoài đời và phát sinh quan hệ “nhạy cảm” (thường là chóng vánh và không phải mối quan hệ tình cảm yêu đương đúng nghĩa).
Nhan Phi nghe cách nói thẳng tuột của cô mà lông mày giật giật, hắn cười hỏi: “Phong Quang có phải là fan của tôi không?”
“Không phải.” Cô thành thật lắc đầu. Nhớ trước đây, cô còn muốn trị cho Ông Vua Không Ngai một trận.
Hắn đáng tiếc thở dài, “Vậy thì tôi không có cơ hội thảo phấn.”
Mặt Phong Quang đỏ lên. Lời này do chính cô nói ra thì không cảm thấy gì, nhưng phát ra từ miệng hắn thì cô lại đỏ mặt. Bàn về kỹ năng tán tỉnh thì đúng là cô vẫn không bằng hắn.
Nhưng Phong Quang cũng không chịu thua, cô “Hừ” một tiếng, bày ra dáng vẻ rộng lượng mà nói: “Cho dù anh muốn đi thảo phấn, em cũng sẽ không có ý kiến gì. Dù sao anh có nhiều fans như vậy, tùy tiện lấy ra một hai người, nói không chừng còn đẹp hơn em, tính cách cũng tốt hơn em.”
“Quả thực, tùy tiện lấy ra một hai người, nói không chừng các cô ấy còn đẹp hơn Phong Quang, tính cách cũng tốt hơn Phong Quang.” Nhan Phi mỉm cười nắm lấy tay Phong Quang, khiến tay cô cách quần tiếp xúc với nơi đang kêu gào” muốn “làm gì đó” của hắn. Phong Quang gần như vừa chạm tới liền lập tức thẹn thùng muốn thu tay, nhưng hắn vẫn giữ lấy tay cô không bỏ, hơn nữa còn hơi cúi đầu, dán bên vành tai cô, thong thả mà nhẹ nhàng nói: “Hạt giống nơi này, đều được giữ lại vì Phong Quang cả... Làm sao có thể lãng phí cho những người khác được?”
“Nhan Phi!” Mặt Phong Quang đỏ lên, “Anh vô sỉ!”
Nhan Phi sung sướng cười thành tiếng, “Không vô sỉ một chút, làm sao có thể khiến Phong Quang thích tôi đây?”
Phong Quang bị hắn ôm ngã trên sô pha, cô vừa định nói một câu anh không biết xấu hổ, kết quả khi hắn đè trên người mình, cô lại nghe được giọng nói gần như khẩn cầu của hắn bên tai, “Phong Quang giúp tôi một chút... được không?”
Phong Quang cô... không thể nhẫn tâm nói ra hai chữ “Không được“.
Kết quả cuối cùng đương nhiên là cô dùng tay đổi lấy sự thoải mái về cả thể xác và tinh thần cho Nhan Phi. Vẻ mặt Nhan Phi thoả mãn ghé vào trên người Phong Quang, thân thể lười biếng cũng không muốn động đậy. Còn Phong Quang dưới tác dụng tâm lí lại cảm thấy tay mình dù đã lau bằng khăn giấy cũng vẫn còn chút ướt dính. Cô dường như chấp nhận số mệnh mà ôm lấy eo Nhan Phi, nhẹ nhàng vỗ lưng hắn giống như hắn đối với cô vậy. Không khí an tĩnh khiến người ta thoải mái.
Cô mới vừa nhắm mắt, liền cảm thấy có nụ hôn đặt trên môi mình. Phong Quang không mở to mắt, mà trực tiếp hé môi, hưởng thụ nụ hôn này càng thêm trọn vẹn.
Nhưng thời gian hai người ở cùng một chỗ luôn trôi qua thật sự nhanh. Khi đồng hồ chỉ đến 10 giờ, Phong Quang chỉ đành trở về đại sảnh rời đi theo cha mẹ. Cô lưu luyến trên mỗi bước đi, mắt trông mong nhìn người đàn ông đang đứng ở tầng hai cũng đang nhìn theo cô. Nhan Phi nói hắn không mặc đồ nữ nên không thể xuất hiện trong đám người, cũng chỉ có thể đứng ở nơi xa nhìn Phong Quang rời đi bằng ánh mắt trông mong như thế.
Cho đến lúc tiệc tan, mọi người đều đi hết, Nhan Phi vẫn còn đứng tại chỗ.
Nhan Sách không biết đã đến đây từ khi nào, nhíu mày nói: “Anh mặc đồ nam.”
“Đúng vậy, tôi mặc đồ nam.” Sự ôn nhu trong mắt Nhan Phi vào giờ phút này đã biến mất không còn nữa. Hắn hơi nghiêng đầu, cười nhìn Nhan Sách. Ý cười trong đôi mắt lại không có chút ấm áp nào, nhưng giọng hắn vẫn ôn hòa như cũ, “Cậu muốn đi mách lẻo sao?”
Nhan Sách trầm mặc trong chốc lát, “Ở trong mắt anh, tôi chính là loại người này?”
“Ở trong mắt tôi, cậu... chẳng qua chỉ là một con chó mà bà ta nuôi thôi.” Nhan Phi nhếch môi cười khẽ, “Còn là một con chó trung thành và tận tâm. Chẳng qua như vậy cũng tốt, tóm lại cậu vẫn là em trai tôi, nếu bình thường như những người khác thì cũng quá nhàm chán rồi.”
Tay Nhan Sách rũ bên người nắm chặt thành đấm. Sau một lúc lâu, hắn lại buông lỏng nắm tay ra, bình tĩnh nói: “Hạ Phong Quang thích anh.”
“Điều này chẳng phải rất rõ sao?”
“Anh đối với cô ta...” Nhan Sách dừng một chút, hỏi: “Không phải thật lòng, đúng không?”
“Cậu đoán xem.” Nhan Phi nhướng mày, chợt hiện vẻ phong lưu quyến rũ.
“Anh biết đấy, nếu anh thật sự thích cô ta, vậy anh sẽ...”
“Không cần lo.” Nhan Phi xoay người, ý cười lưu lại trên khóe môi, “Tôi và Phong Quang sẽ sống lâu trăm tuổi.”
“Nếu...”
“Nếu có phản bội, tôi sẽ giết cậu trước.” Câu nói sau cùng của Nhan Phi cũng biến mất ở hành lang theo bóng dáng hắn.
Bình luận facebook