• ĐỔI TÊN MIỀN VIETWRITER.CO SANG VIETWRITER.ONE TỪ NGÀY 12/3

Full Hot Truyện Nhật ký cua trai của nữ phụ 2023

  • nhat-ky-cua-trai-cua-nu-phu-1249

Chương 1249: Ngoại truyện: không thoát khỏi lồng sắt (5)




*Chương có nội dung hình ảnh
Xem ảnh 1
77782.png

Xem ảnh 2
77782_2.png
Một hồi lâu sau, giọng của Arnold mới vang lên, hắn đã tỉnh lại từ sự kinh ngạc, “Giám mục đại nhân... Không thể ngờ được, vì Wendy mà ngươi có thể ruồng bỏ tín ngưỡng của mình.”



Đây quả là chuyện khiến người ta không thể nào tin nổi.



So với vẻ thật thà trung hậu mà Arnold biểu hiện ra ngoài, Hermann lại có vẻ lạnh nhạt vô tình hơn một chút, hắn có thể không chút cảm xúc mà tuyên bố ngày chết của những dị giáo đồ, cũng có thể không chút nương tay mà xử chết những phản đồ của Giáo hội, dù đã quen biết rất lâu. Hermann dường như đã trở thành biểu tượng của giáo luật tại Tòa Thánh, cũng chưa từng có ai hoài nghi lòng trung thành của hắn đối với Giáo hội.



“Tín ngưỡng?” Hermann tựa như châm chọc mà cười một tiếng, “Tín ngưỡng chỉ là cột trụ chống đỡ tinh thần cho những kẻ thiếu dũng khí. Thứ đồ giá rẻ này không phải nhu yếu phẩm trong cuộc sống của ta.”



Arnold huýt sáo một tiếng, “Thật không ngờ, hóa ra người đứng thứ hai của Tòa Thánh, Giám mục đại nhân cũng là một dị giáo đồ.”



“Hiện tại, ngươi nên trả Wendy lại cho ta.” Hermann không muốn nói thêm điều gì với Arnold. Hiện tại hắn muốn gặp Phong Quang nhiều hơn.



Lá gan của Phong Quang rất nhỏ, lại là công chúa yêu kiều quen được chiều chuộng từ bé. Hiên giờ cô bị nhốt ở trong nhà lao nhất định sẽ rất sợ, vào lúc như thế này, Hermann càng nên ở bên cạnh cô.



Arnold thảnh thơi nói: “Đừng nóng vội, ngươi mới chỉ giết vài người mà thôi, vẫn còn chưa làm chuyện chính.”



“Chuyện gì?”



“Giết Giáo Hoàng.”



Hermann khựng lại trong chốc lát, “Giết Giáo Hoàng sao?”



“Không sai.” Arnold nói: “Giáo Hoàng chính là trụ cột tín ngưỡng của toàn bộ Giáo hội. Chỉ cần ông ta vừa chết, Giáo hội chắc chắn sẽ loạn lên. Những năm gần đây, thân thể Giáo Hoàng không khỏe, nhưng dù ông ta không xuất hiện, người trong Giáo hội vẫn tôn sùng ông ta như cũ. Ông ta nhất định phải chết mới được.”



Giáo Hoàng vừa chết, ai cũng sẽ mong muốn ngồi trên vị trí này. Nơi nào có người nơi đó có dã tâm, cho dù là Tòa Thánh vẫn được xưng là thanh tâm quả dục* cũng không ngoại lệ.



(*)Thanh tâm quả dục: Tâm hồn thanh bạch không có ham muốn.



Tòa Thánh sụp đổ sẽ càng có lợi cho Arnold từng bước đánh sập tín ngưỡng của Hạ quốc.



Hermann xoay người, “Đi cùng ta.”



“Đi đâu?”



“Đưa ngươi đi gặp Giáo Hoàng.”



Quyết đoán như vậy sao?



Nhưng rất nhanh, khi Arnold nghĩ tới việc Hermann có thể vì Phong Quang mà phản bội Giáo hội, hắn lại không do dự nữa mà đi theo.



Hermann dẫn Arnold đi tới tầng cao nhất của nhà thờ. Sau khi đi qua hành lang thật dài, tới căn phòng cuối. Đây là nơi ở của Giáo Hoàng, ngày thường nếu không được Giáo Hoàng cho phép, những người khác sẽ không thể tùy ý đi lên.



Hermann lại có chìa khóa của gian phòng này. Hắn mở cửa phòng, trong phòng tối đen, Arnold đi theo vào, cửa cũng theo đó mà đóng lại.



Arnold hết sức đề phòng, “Này, Giám mục Hermann, ngươi không cảm thấy nơi này quá tối sao?”



“Giáo Hoàng thích bóng tối.”



“Vậy đúng là kỳ quái thật. Chẳng phải ông ta tôn thờ ánh sáng sao?” Arnold thuận miệng đáp lại một câu. Hắn đoán, chẳng lẽ tình hình sức khỏe của Giáo Hoàng này đã rất xấu, nên ngay cả khi có người ngoài vào cũng không phát hiện ra.



“Bóng tối có thể che giấu rất nhiều thứ không muốn người ta biết.” Hermann dứt lời, ánh nến bốn phía liền sáng lên, chiếu khắp phòng.



Hết thảy trong phòng đều bộc lộ trong tầm mắt, Arnold nhìn Hermann đứng ở cửa, lại lui ra sau một bước, “Đó... là gì?”



Trong phòng xếp đầy quan tài thủy tinh. Trong quan tài thủy tinh lại chỉ có hai loại người, trong đó không dưới hai mươi chiếc quan tài thủy tinh, phần lớn đều chứa thân thể bé trai sáu bảy tuổi, chỉ có một thân thể là của nam giới trung niên.



“Bọn họ... đều do ngươi giết?” Arnold trầm giọng hỏi. Trong đây đều là trẻ con nằm bất động, tin chắc người có lương tri nhìn thấy nhiều thi thể trẻ con như vậy cũng sẽ cảm thấy căm giận khó yên.



Hermann giơ tay, nhẹ nhàng đặt trên nắp một chiếc quan tài, hắn nhìn người nằm trong đó, nói với vẻ lạnh nhạt: “Bọn họ chỉ là thể xác mà thôi, còn chưa từng sống, nói gì đến tử vong?”



Lúc này Arnold mới chú ý tới, hóa ra trong số quan tài thủy tinh kia còn có một bé gái, cô bé kia đang ngủ trong chiếc quan tài dưới tay Hermann.



Cũng không biết Hermann đang nghĩ tới điều gì, hắn nhìn thân xác bé gái trong quan tài thủy tinh đó, ngay cả ánh mắt cũng ôn hòa hơn rất nhiều.



Nếu điều Hermann nói là thật... Arnold nghi ngờ hỏi, “Hermann, những thể xác đó... Ngươi rốt cuộc dùng làm gì?”



“Ngươi còn không nhìn ra sao?” Hermann ngước mắt, ánh mắt bình thản không gợn sóng, “Ta đã đi trên con đường của sự sống vĩnh cửu, mà ngươi, chẳng qua chỉ là một con kiến đáng thương với sinh mệnh ngắn ngủi mà thôi.”



“Chẳng lẽ... Hermann ngươi...” Arnold nhìn thân thể nam giới trưởng thành duy nhất đó, chợt có một suy đoán hết sức khó tin.



“Cái thể xác già nua này ta còn chưa kịp tiêu hủy.” Hermann cũng nhìn về phía thân xác trung niên kia. Bởi vì mấy ngày nay, hắn chỉ cần có thời gian liền hận không thể đi tìm Phong Quang triền miên mọi lúc, sao còn có thể nhớ rõ chuyện này? Hắn lại cười khẽ một tiếng với Arnold, nhưng tiếng cười đó lại không hề khiến người ta cảm thấy nhẹ nhàng, “Từ khi Tòa Thánh được thành lập tới giờ, các đời Giáo Hoàng đều là ta, chưa bao giờ có ngoại lệ.”
 
Advertisement

Bình luận facebook

Users who are viewing this thread

Back
Top Bottom