• ĐỔI TÊN MIỀN VIETWRITER.CO SANG VIETWRITER.ONE TỪ NGÀY 12/3

Full Hot Truyện Nhật ký cua trai của nữ phụ 2023

  • nhat-ky-cua-trai-cua-nu-phu-1147

Chương 1147: Mạt thế, cua đổ giáo sư ngồi xe lăn (10)




*Chương có nội dung hình ảnh
Xem ảnh 1
77506.png

Xem ảnh 2
77506_2.png
Đôi tình nhân vừa mới chìm vào tình yêu cuồng nhiệt đều sẽ đặc biệt quấn quýt lấy nhau, còn là kiểu quấn quýt có thể khiến ngay cả không khí cũng có thể ngập tràn màu hồng phấn.



Phong Quang và Mạc Khanh sến súa bên nhau đến tận khi mặt trời lên cao mới ra khỏi phòng. Mạc Khanh trả phòng, hắn định dẫn Phong Quang về Hắc Phong Trại vào hôm nay.



“Thế huynh định khi nào thì cưới ta?” Phong Quang nắm tay hắn, cười tủm tỉm cùng hắn đi trên đường cái. Mặt cô được bịt kín bằng khăn che mặt, chẳng qua hôm nay tuy hắn vẫn mặc áo đen, nhưng lại không hề đội đấu lạp màu đen như mọi lần.



Mạc Khanh nói: “Việc thành thân còn cần phải bàn bạc kỹ hơn.”



“Có gì mà phải bàn bạc kỹ?”



Hắn hơi dừng một chút, nói: “Ít nhất ta cần cho nàng một hôn lễ long trọng, mà cha mẹ nàng...”



“Hôn lễ long trọng hay không cũng không sao cả.” Phong Quang ôm cánh tay hắn, nói: “Cha mẹ ta bên kia cũng có thể mặc kệ trước. Chờ đến lúc họ nguyện ý chấp nhận việc ta gả cho huynh thì không biết phải chờ tới ngày tháng năm nào. Chẳng phải chúng ta đã nói xong rồi sao? Có thể dùng thời gian để khiến họ từ từ chấp nhận chúng ta.”



Mạc Khanh hơi trầm mặc trong chốc lát, hắn dường như đang suy nghĩ xem nên nói gì để trả lời.



Đúng lúc này, đám đông phía trước tụ lại ồ ạt, Phong Quang nhìn qua, chỉ thấy nơi đó đúng là Ôn Nhu Hương. Ôn Nhu Hương vào ban ngày hẳn là vắng vẻ, nhưng sao hôm nay lại náo nhiệt khác thường.



Phong Quang cũng quên luôn việc truy cứu vấn đề thành thân với Mạc Khanh, cô bắt lấy tay hắn, đi tới chỗ kia xem náo nhiệt. Đến gần mới phát hiện, ở cửa đang có một loạt người nha môn đang đứng. Cô lui lại về phía sau, rất có lễ phép mà hỏi một nữ nhân bên cạnh, “Đại tỷ, ở đây có chuyện gì à?”



“Chính là chuyện lớn đó.” Nữ nhân áo vải này che miệng nói: “Nghe nói ở thanh lâu này đã có người chết. Liên quan đến mạng người, chẳng lẽ không phải là chuyện lớn sao?”



“Mạng người?” Phản ứng đầu tiên của Phong Quang chính là có cô nương bị ngược đãi đến chết, nhưng rất nhanh cô lại lắc đầu, bác bỏ suy đoán này của mình. Ôn Nhu Hương là sản nghiệp của Kiều Linh, Kiều Linh là một nữ chính tiêu chuẩn chân thiện mỹ, còn phát ngôn kiểu mọi người đều bình đẳng ở cổ đại, cô ấy không thể nào để tình huống như vậy xuất hiện ở địa bàn của mình.



Mạc Khanh thấy Phong Quang tò mò, cũng liền hỏi: “Người mất mạng đó là người phương nào?”



Nếu chỉ đơn giản là nữ tử thanh lâu bỏ mình, nhất định sẽ không khiến nha môn huy động nhiều người như thế.



Nữ nhân hạ thấp giọng nói: “Nghe nói là công tử Trương gia kinh doanh tơ lụa. Trương công tử này thường xuyên thích tới thanh lâu tìm cô nương, là khách quen của thanh lâu, không ngờ lần này cũng coi như thật sự chết ở Ôn Nhu Hương.”



“Trương công tử?” Phong Quang nhanh chóng nghĩ tới một người, “Có phải một nam nhân tên Trương Tùng không?”



“Đúng vậy.” Nữ nhân gật đầu, “Sáng sớm hôm nay, hắn đã bị người ta phát hiện chết ở trong phòng một vị cô nương. Trương gia chính là nhà giàu có tiếng, thế nên nha môn mới lập tức phái người đến đây.”



Phong Quang nhíu mày, “Thế hiện tại có người nào bị hoài nghi không?”



“Nghe nói là đang thẩm vấn một người khả nghi, chuyện khác ta cũng không biết. Khi nha môn phá án, bọn họ cũng sẽ không lộ ra quá nhiều chi tiết vụ án để người dân chúng ta biết được.”



Phong Quang nói cảm ơn, sau đó cô kéo Mạc Khanh ra khỏi đám người, cau mày nghĩ gì đó.



Mạc Khanh giơ tay xoa giữa mày cô, nhẹ giọng hỏi: “Làm sao vậy?”



“Huynh nói cho ta...” Phong Quang nhìn chằm chằm hắn, “Trương Tùng kia không phải do huynh giết, có đúng không?”



Mạc Khanh hơi khựng lại, “Vì sao nàng lại cảm thấy là ta động tay?”



“Không biết... Chỉ là ta sợ, nếu Trương Tùng thật sự do huynh giết...”
 
Advertisement

Bình luận facebook

Users who are viewing this thread

Back
Top Bottom