• ĐỔI TÊN MIỀN VIETWRITER.CO SANG VIETWRITER.ONE TỪ NGÀY 12/3

Full Hot Truyện Nhật ký cua trai của nữ phụ 2023

  • nhat-ky-cua-trai-cua-nu-phu-1130

Chương 1130: Cua đổ bác sĩ bệnh viện tâm thần (58)




*Chương có nội dung hình ảnh
Xem ảnh 1
77489.png

Xem ảnh 2
77489_2.png
Lần này Hoa Nhan tới tìm Vãn Hiên là để tặng quà xin lỗi, nếu đồ đã tặng xong, cô ta cũng không còn lý do để ở lại. Không ở trong viện của Vãn Hiên được bao lâu, cô ta đã bị Vãn Các kéo đi Chú Tạo Các.



Phong Quang thấy Hoa Nhan đi rồi, ý chí chiến đấu của cô cũng chậm rãi bị dập tắt, cô lại cười hì hì nói với Vãn Hiên: “Đại sư huynh, muội không quấy rầy huynh nghỉ ngơi nữa. Muội về trước đây.”



“Được, Tiểu sư muội nhớ...”



“Trong khoảng thời gian này không thể gây chuyện thị phi, phải nghe lời... Được rồi được rồi, những lời này muội đều thuộc lòng cả, Đại sư huynh không cần lo lắng.” Phong Quang vẫy vẫy tay, “Tạm biệt Đại sư huynh.”



Tựa như sợ Vãn Hiên lại nhắc nhở, cô vội vàng xoay người chạy vọt đi.



“Vậy Thích mỗ cũng xin cáo từ trước.” Thích Trường An ôm quyền nói, sau khi Vãn Hiên gật đầu, hắn cũng xoay người rời đi.



Phong Quang ra khỏi viện của Vãn Hiên liền không chạy nữa, hiện giờ đúng là sau giờ Ngọ, nhưng ánh mặt trời lại không chói chang, gió thổi nhẹ nhàng, khiến người ta thoải mái.



Đi đến dưới một tán cây, cô ngẩng đầu nhìn, gió nhẹ mây nhạt, hoa đã nở trên cây tử vi, lá xanh và hoa hồng làm nổi bật lẫn nhau, khiến người ta thấy lòng tràn đầy vui vẻ.



Trước nay cô luôn thích “đẹp”, mà đẹp ở đây chính là sự vật có vẻ ngoài đẹp đẽ. Cô vươn tay, muốn ngắt một cành hoa đặt vào bình hoa trong phòng mình, nhưng khổ nỗi người cô đã thấp, khinh công cũng thuộc loại gà mờ, nên cho dù cô nhảy lên cũng còn cách một khoảng mới chạm được đến cành hoa mà cô nhìn trúng.



Có lẽ cô cần gọi một người cao đến đây giúp...



Khi Phong Quang đang nghĩ như vậy, trong tầm mắt cô bỗng xuất hiện một bàn tay, nhẹ nhàng ngắt cành hoa cô nhìn trúng kia xuống.



Bàn tay cầm hoa kia đưa tới trước mắt cô, cùng lúc đó, sau lưng cô vang lên một giọng nói ôn hòa, “Muốn cái này sao?”



Phong Quang khựng lại trong chốc lát, vội vàng xoay người, điều đầu tiên cô nhìn thấy chính là ngực của nam nhân. Cô ngẩng đầu, tầm mắt lại dịch chuyển lên trên, liền thấy gương mặt Thích Trường An đang mỉm cười.



Vừa rồi đúng là hắn đã đứng sau lưng cô, vươn tay hái hoa cho cô. Hiện tại cô vừa xoay người, liền giống như bị vây lại trong lòng hắn.



Phong Quang rất nhanh ý thức được khoảng cách giữa mình và hắn có chút gần, hoảng sợ lui ra sau vài bước, nhưng lại bị hắn bắt được cánh tay.



Hắn mỉm cười nói, “Nếu lui về sau nữa thì sẽ đụng phải.”



Đụng phải cái gì?



Phong Quang quay đầu lại, hóa ra sau lưng là thân cây tử vi. Xét theo tốc độ vội vàng lui ra sau đó của cô thì nhất định lưng cô sẽ bị va đau điếng.



“Ta...” Cô nói trái lòng mình, “Ta đương nhiên biết sau lưng là cây, còn lâu mới cần ngươi nhắc nhở.”



Cô rút tay mình ra. Đối mặt với Thích Trường An, trước nay sắc mặt cô đều không tốt.



Thích Trường An lại không chấp nhặt, hắn chỉ đưa bàn tay cầm hoa đến trước mặt cô, “Không muốn sao?”



Hoa màu đỏ và bộ đồ đen của hắn làm nổi bật lẫn nhau, có một loại mỹ cảm đặc biệt.



Phong Quang vẫn luôn cảm thấy kỳ quái, cô từng thấy người mặc bạch y xuất trần thoát tục, ví dụ như Đại sư huynh, cô cũng đã gặp người có thể mặc hoa phục thành vẻ phong độ hào hoa, khí phách hăng hái, ví dụ như Nhị sư huynh, thậm chí còn có người mặc cả cây hồng phấn vẫn khiến người ta cảm thấy đẹp đẽ không gì sánh được, ví dụ như Tam sư huynh.



Nhưng trước nay cô vẫn chưa từng gặp một người nam nhân nào mặc hắc y nghiêm cẩn cấm dục mà cũng có thể bộc lộ ra khí chất ôn hòa hướng nội đến thế.
 
Advertisement

Bình luận facebook

Users who are viewing this thread

Back
Top Bottom