Viet Writer
Và Mai Có Nắng
-
nhat-ky-cua-trai-cua-nu-phu-1018
Chương 1018: Cua đổ trang chủ đại nhân có độc (11)
*Chương có nội dung hình ảnh
Xem ảnh 1
Xem ảnh 2
“Phong Quang...”
“Huynh muốn đi mà không thể dẫn ta đi cùng được sao?” Phong Quang cắn môi khóc, “Có phải huynh định bỏ lại ta, một mình rời đi không bao giờ trở về nữa?”
“Không đâu.” Mạc Khanh không biết vì sao hiện giờ cảm xúc của cô bỗng nhiên kích động như vậy, hắn chỉ có thể không ngừng trấn an cô, lại khẽ hôn lên nước mắt cô, “Nàng tin tưởng ta, chờ ta xong chuyện, ta sẽ lập tức trở về.”
Cô mím môi, trong mắt vẫn ngấn nước, “Huynh không dẫn ta đi cùng được sao? Ta bảo đảm, ta sẽ rất nghe lời...”
“Ta biết Phong Quang sẽ rất nghe lời.” Hắn ôm cô vào lòng, ôn nhu nói bên tai cô: “Nhưng ta cần Phong Quang ở lại Hắc Phong Trại, chuẩn bị cho tiệc cưới của chúng ta nữa, đúng không nào?”
“Ta không làm được...”
“Không sao cả, người của Hắc Phong Trại đều sẽ giúp nàng. Phong Quang có thể suy nghĩ một chút xem, chờ đến lúc ta trở về, nhìn thấy Phong Quang đã chuẩn bị xong hết thảy, hôn lễ của chúng ta liền có thể tổ chức sớm.”
Phong Quang nắm chặt áo hắn, thấp giọng khóc nức nở, “Vậy... Vậy huynh thật sẽ trở về tìm ta sao?”
“Đương nhiên, ta chưa từng nghĩ tới việc muốn bỏ lại nàng.” Mạc Khanh cúi đầu, khẽ hôn đỉnh đầu cô, “Ta cũng không nỡ bỏ nàng lại.”
“Vậy... Nếu huynh không trở lại, ta biết làm sao bây giờ?”
“Sẽ không có cái “nếu” này. Mạc Khanh chính là nam nhân không có khả năng bỏ rơi Hạ Phong Quang nhất trên thế giới.” Hắn lại cười thấp giọng nói: “Nếu thật sự ta không tới tìm Phong Quang, vậy nhất định là ta đã chết. Nhưng Phong Quang có thể yên tâm, ta sẽ biến thành quỷ, dù phải nghĩ cách thoát khỏi điện Diêm Vương, ta nhất định cũng sẽ bay tới gặp Phong Quang.”
Cô bị lời hắn nói chọc cười. Hiện giờ mặt cô chính là vừa cười vừa khóc, thật ra lại có chút buồn cười, Phong Quang cọ cọ ngực hắn, “Vậy đã nói rồi đó, huynh nhất định phải tới tìm ta. Nếu huynh không tới tìm ta, ta thành quỷ cũng sẽ không buông tha cho huynh.”
“Được.” Hắn vui vẻ đồng ý.
Để có thể sớm trở về, buổi sáng ngày hôm sau Mạc Khanh liền rời khỏi Hắc Phong Trại. Dĩ nhiên, hắn lại phải dỗ cô nửa canh giờ, cô mới bằng lòng buông cánh tay đang ôm hắn để cho hắn rời đi, còn không ngừng nhắc nhở hắn nhất định phải mau chóng trở về.
Phó Hạng đứng bên cạnh nhìn mà chậc lưỡi, “Các ngươi còn chưa thành thân đâu đó, cứ lưu luyến không rời như vậy sao?”
“Liên quan cái rắm gì tới ngươi.” Tâm tình Phong Quang không tốt, liền không cho Phó Hạng chút mặt mũi nào.
Phó Hạng lại hứng thú thò lại gần mà nói: “Hung thủ giết công tử Trương gia đã lộ diện rồi, ngươi có muốn đoán là ai hay không?”
“Tiểu Ngọc.” Phong Quang lãnh đạm phun ra hai chữ.
Phó Hạng sửng sốt, “Sao ngươi biết?”
Cô đáp đúng lý hợp tình, “Ta đoán.”
Cái lý do này, Phó Hạng không cách nào phản bác.
Vụ án giết người này cũng có thể dùng hai chữ “kỳ quặc” để hình dung. Oanh Oanh vốn dĩ cũng giống như Tiểu Ngọc, cho rằng chọn nam nhân thì nhất định phải chọn xử nam, chỉ là về sau khi Oanh Oanh gặp gỡ Trương Tùng, dù vẫn nói Oanh Oanh không thích Trương Tùng, nhưng chẳng qua cũng chỉ là lạt mềm buộc chặt mà thôi. Nàng ta không chỉ rất thích thú, còn một lòng ngóng trông có thể vào cửa Trương gia, nhưng Tiểu Ngọc lại cho rằng Oanh Oanh đã phản bội tín ngưỡng của các nàng, nên ngày hôm đó, sau khi Trương Tùng rời đi không lâu, nàng ta liền đốt mê hương trong phòng Oanh Oanh, chờ đến lúc Oanh Oanh hôn mê, nàng ta lại đến Trương phủ, lấy lý do Oanh Oanh có chuyện quan trọng cần thương lượng mà dẫn Trương Tùng trở lại từ cửa sau. Trương Tùng vào phòng có mê hương nên rất nhanh liền bất tỉnh nhân sự, Tiểu Ngọc nhẹ nhàng giết Trương Tùng, lại cõng thi thể Trương Tùng tới căn phòng mà Kiều Linh uống rượu say, bởi vì nàng ta biết được, cho dù Kiều Linh giết người, thì có Đoan Mộc Huyến ở đó, Kiều Linh cũng sẽ không sao.
Chứng cứ tốt nhất không gì hơn chính là đến hiệu thuốc. Ông chủ hiệu thuốc đã chỉ ra và xác nhận, đúng là Tiểu Ngọc đã mua hương an thần từ chỗ ông ta, ông ta còn từng nhắc nhở, rằng dùng quá nhiều sẽ khiến cho người ta hôn mê. Ở đây liền không thể không nói thêm một câu, đó chính là khi Oanh Oanh biết được chân tướng, nàng ta liền kích động rút trâm cài đầu mà đâm vào ngực Tiểu Ngọc. Còn việc Tiểu Ngọc sống hay chết, điều này lại không ai biết cả.
Phong Quang đối với những việc này không có hứng thú, cô ở Hắc Phong Trại đếm đầu ngón tay tính ngày tháng, Mạc Khanh đã rời đi ba ngày, hắn nói nhanh nhất ba ngày là có thể đã trở lại, nhưng mà đợi tới khuya, Phong Quang cũng không đợi được hắn về.
Phong Quang ngồi dưới tán cây, tay cầm tượng gỗ mà Mạc Khanh khắc, cô làm bộ muốn ném đi, nhưng lại không ném được, chỉ bất mãn lầm bầm: “Nếu ngày mai huynh còn không trở lại, xem ta có đốt hết mấy thứ này đi không!”
Bỗng nhiên, dưới màn đêm, vài luồng sáng trắng chợt lóe lên. Cô ngẩng đầu, chỉ thấy vài nam nhân áo trắng đang ngự kiếm mà đến, khi cô nhìn tới mức trợn mắt há hốc mồm, mấy người kia đã hạ xuống trước mặt cô.
Cô vừa định nói một câu có phải mình nhìn thấy thần tiên hay không, thì liền thấy mấy người trước mắt rút kiếm chỉ về phía mình. Nam nhân mặt lạnh cầm đầu lạnh giọng nói: “Lệ quỷ, đền tội đi!”
*Chương có nội dung hình ảnh
Xem ảnh 1
Xem ảnh 2
“Huynh muốn đi mà không thể dẫn ta đi cùng được sao?” Phong Quang cắn môi khóc, “Có phải huynh định bỏ lại ta, một mình rời đi không bao giờ trở về nữa?”
“Không đâu.” Mạc Khanh không biết vì sao hiện giờ cảm xúc của cô bỗng nhiên kích động như vậy, hắn chỉ có thể không ngừng trấn an cô, lại khẽ hôn lên nước mắt cô, “Nàng tin tưởng ta, chờ ta xong chuyện, ta sẽ lập tức trở về.”
Cô mím môi, trong mắt vẫn ngấn nước, “Huynh không dẫn ta đi cùng được sao? Ta bảo đảm, ta sẽ rất nghe lời...”
“Ta biết Phong Quang sẽ rất nghe lời.” Hắn ôm cô vào lòng, ôn nhu nói bên tai cô: “Nhưng ta cần Phong Quang ở lại Hắc Phong Trại, chuẩn bị cho tiệc cưới của chúng ta nữa, đúng không nào?”
“Ta không làm được...”
“Không sao cả, người của Hắc Phong Trại đều sẽ giúp nàng. Phong Quang có thể suy nghĩ một chút xem, chờ đến lúc ta trở về, nhìn thấy Phong Quang đã chuẩn bị xong hết thảy, hôn lễ của chúng ta liền có thể tổ chức sớm.”
Phong Quang nắm chặt áo hắn, thấp giọng khóc nức nở, “Vậy... Vậy huynh thật sẽ trở về tìm ta sao?”
“Đương nhiên, ta chưa từng nghĩ tới việc muốn bỏ lại nàng.” Mạc Khanh cúi đầu, khẽ hôn đỉnh đầu cô, “Ta cũng không nỡ bỏ nàng lại.”
“Vậy... Nếu huynh không trở lại, ta biết làm sao bây giờ?”
“Sẽ không có cái “nếu” này. Mạc Khanh chính là nam nhân không có khả năng bỏ rơi Hạ Phong Quang nhất trên thế giới.” Hắn lại cười thấp giọng nói: “Nếu thật sự ta không tới tìm Phong Quang, vậy nhất định là ta đã chết. Nhưng Phong Quang có thể yên tâm, ta sẽ biến thành quỷ, dù phải nghĩ cách thoát khỏi điện Diêm Vương, ta nhất định cũng sẽ bay tới gặp Phong Quang.”
Cô bị lời hắn nói chọc cười. Hiện giờ mặt cô chính là vừa cười vừa khóc, thật ra lại có chút buồn cười, Phong Quang cọ cọ ngực hắn, “Vậy đã nói rồi đó, huynh nhất định phải tới tìm ta. Nếu huynh không tới tìm ta, ta thành quỷ cũng sẽ không buông tha cho huynh.”
“Được.” Hắn vui vẻ đồng ý.
Để có thể sớm trở về, buổi sáng ngày hôm sau Mạc Khanh liền rời khỏi Hắc Phong Trại. Dĩ nhiên, hắn lại phải dỗ cô nửa canh giờ, cô mới bằng lòng buông cánh tay đang ôm hắn để cho hắn rời đi, còn không ngừng nhắc nhở hắn nhất định phải mau chóng trở về.
Phó Hạng đứng bên cạnh nhìn mà chậc lưỡi, “Các ngươi còn chưa thành thân đâu đó, cứ lưu luyến không rời như vậy sao?”
“Liên quan cái rắm gì tới ngươi.” Tâm tình Phong Quang không tốt, liền không cho Phó Hạng chút mặt mũi nào.
Phó Hạng lại hứng thú thò lại gần mà nói: “Hung thủ giết công tử Trương gia đã lộ diện rồi, ngươi có muốn đoán là ai hay không?”
“Tiểu Ngọc.” Phong Quang lãnh đạm phun ra hai chữ.
Phó Hạng sửng sốt, “Sao ngươi biết?”
Cô đáp đúng lý hợp tình, “Ta đoán.”
Cái lý do này, Phó Hạng không cách nào phản bác.
Vụ án giết người này cũng có thể dùng hai chữ “kỳ quặc” để hình dung. Oanh Oanh vốn dĩ cũng giống như Tiểu Ngọc, cho rằng chọn nam nhân thì nhất định phải chọn xử nam, chỉ là về sau khi Oanh Oanh gặp gỡ Trương Tùng, dù vẫn nói Oanh Oanh không thích Trương Tùng, nhưng chẳng qua cũng chỉ là lạt mềm buộc chặt mà thôi. Nàng ta không chỉ rất thích thú, còn một lòng ngóng trông có thể vào cửa Trương gia, nhưng Tiểu Ngọc lại cho rằng Oanh Oanh đã phản bội tín ngưỡng của các nàng, nên ngày hôm đó, sau khi Trương Tùng rời đi không lâu, nàng ta liền đốt mê hương trong phòng Oanh Oanh, chờ đến lúc Oanh Oanh hôn mê, nàng ta lại đến Trương phủ, lấy lý do Oanh Oanh có chuyện quan trọng cần thương lượng mà dẫn Trương Tùng trở lại từ cửa sau. Trương Tùng vào phòng có mê hương nên rất nhanh liền bất tỉnh nhân sự, Tiểu Ngọc nhẹ nhàng giết Trương Tùng, lại cõng thi thể Trương Tùng tới căn phòng mà Kiều Linh uống rượu say, bởi vì nàng ta biết được, cho dù Kiều Linh giết người, thì có Đoan Mộc Huyến ở đó, Kiều Linh cũng sẽ không sao.
Chứng cứ tốt nhất không gì hơn chính là đến hiệu thuốc. Ông chủ hiệu thuốc đã chỉ ra và xác nhận, đúng là Tiểu Ngọc đã mua hương an thần từ chỗ ông ta, ông ta còn từng nhắc nhở, rằng dùng quá nhiều sẽ khiến cho người ta hôn mê. Ở đây liền không thể không nói thêm một câu, đó chính là khi Oanh Oanh biết được chân tướng, nàng ta liền kích động rút trâm cài đầu mà đâm vào ngực Tiểu Ngọc. Còn việc Tiểu Ngọc sống hay chết, điều này lại không ai biết cả.
Phong Quang đối với những việc này không có hứng thú, cô ở Hắc Phong Trại đếm đầu ngón tay tính ngày tháng, Mạc Khanh đã rời đi ba ngày, hắn nói nhanh nhất ba ngày là có thể đã trở lại, nhưng mà đợi tới khuya, Phong Quang cũng không đợi được hắn về.
Phong Quang ngồi dưới tán cây, tay cầm tượng gỗ mà Mạc Khanh khắc, cô làm bộ muốn ném đi, nhưng lại không ném được, chỉ bất mãn lầm bầm: “Nếu ngày mai huynh còn không trở lại, xem ta có đốt hết mấy thứ này đi không!”
Bỗng nhiên, dưới màn đêm, vài luồng sáng trắng chợt lóe lên. Cô ngẩng đầu, chỉ thấy vài nam nhân áo trắng đang ngự kiếm mà đến, khi cô nhìn tới mức trợn mắt há hốc mồm, mấy người kia đã hạ xuống trước mặt cô.
Cô vừa định nói một câu có phải mình nhìn thấy thần tiên hay không, thì liền thấy mấy người trước mắt rút kiếm chỉ về phía mình. Nam nhân mặt lạnh cầm đầu lạnh giọng nói: “Lệ quỷ, đền tội đi!”
Bình luận facebook