Viet Writer
Và Mai Có Nắng
-
nhat-ky-cua-trai-cua-nu-phu-907
Chương 907: Cua đổ… nghe đâu thái giám và dưa chuột càng xứng đôi (68)
*Chương có nội dung hình ảnh
Xem ảnh 1
Xem ảnh 2
Phong Quang nghe xong, hơi khựng lại một chút, mãi không nói nên lời.
Vãn Các bên kia nhỏ giọng lẩm bẩm: “Rõ ràng là tiểu sư muội của chúng ta, sao lại để người khác tới bảo vệ...”
“Nhị sư đệ, nói năng cẩn thận.” Vãn Hiên nhìn Phong Quang cách đó không xa, mà cô thì đang nhìn Thích Trường An, không hề chú ý tới hắn đang nhìn mình. Vãn Hiên lại trầm mặc trong chốc lát, thấp giọng nói tiếp: “Với tình huống hiện giờ, Thích minh chủ đứng ra bảo vệ Tiểu sư muội là biện pháp tốt nhất.”
“Không sai.” Hoa Nhan cũng nói: “Địa vị của Thích minh chủ trong chốn giang hồ rất cao, võ công của hắn cũng rất lợi hại, ít nhất sẽ có thể khiến những người này không dám hành động thiếu suy nghĩ. Hơn nữa, so với ba vị sư huynh, quan hệ của Thích minh chủ và biểu tỷ cũng không thân mật bằng, như vậy sẽ có thể đỡ mang tai tiếng.”
Chỉ dăm ba câu của Hoa Nhan đã nói ra toàn bộ suy tính của Vãn Hiên.
Sau khi nghe xong, Vãn Đình liền khen ngợi: “Không hổ là Hoa Nhan cô nương, lại có thể phân tích chuyện này thấu đáo như vậy.”
Ngay cả Vãn Các cũng lộ vẻ sùng bái trong mắt.
Hoa Nhan ngượng ngùng cười, kỳ thật chỉ cần hơi động não là có thể hiểu rõ chuyện này, nhưng Vãn Các, Vãn Đình ngày thường lại đều không thích động não, kỳ thật nếu nói đến người có thể thông suốt sớm nhất, người đó cũng phải là Vãn Hiên.
Nhìn về phía Vãn Hiên im lặng không nói, Hoa Nhan nghi hoặc hỏi: “Vãn Hiên công tử dường như có tâm sự?”
“Không có gì.” Vãn Hiên theo thói quen mà cười một chút, không nói thêm điều gì.
Hoa Nhan cũng không truy hỏi.
Chuyện đêm nay tới đây cũng coi như tạm thời giải quyết, Tiêu Bạch Thư được đưa về phòng mình, người của Thẩm gia “Châm Vàng”cũng đúng lúc có mặt ở đây, không cần phải ra ngoài tìm đại phu nữa, mà Phong Quang thì theo tất cả những gì đã thảo luận, cô tạm thời được Thích Trường An “trông giữ“.
Nhưng cô không dự đoán được, hắn sẽ “trông giữ” chặt chẽ đến mức này.
Khuya khoắt, Phong Quang mặc xong quần áo xuống giường, cô mở cửa, ngoài cửa có nam nhân không biết đã đứng đó bao lâu cũng xoay người lại nhìn cô.
“Phong Quang không ngủ được à?” Thích Trường An mỉm cười nói.
Biết hắn cứ đứng ngoài cửa như vậy, cô mà ngủ được mới là lạ đó!
Phong Quang trừng mắt nhìn hắn một lúc, bất đắc dĩ nói: “Thích đại minh chủ, ta cam đoan với ngươi, ta sẽ không chạy trốn. Ngươi trở về nghỉ ngơi đi, không cần thức suốt đêm canh ta như vậy.”
Bắt đầu từ lúc đưa cô về phòng, hắn vẫn chưa từng rời đi một bước.
“Ta canh giữ ở chỗ này không phải vì sợ Phong Quang sẽ chạy trốn.” Đôi mắt Thích Trường An thâm sâu.
Phong Quang khựng lại, “Nếu không phải ngươi sợ ta chạy trốn, thì sao vẫn cứ liên tục đứng đây?”
“Theo lời Phong Quang nói, lúc Phong Quang chạm vào Tiêu đại hiệp thì liền xuất hiện ảo giác.”
“Không sai.”
“Vậy không biết, Phong Quang đã gặp được ảo giác gì?”
Phong Quang không cần nghĩ cũng có thể trả lời rất nhanh, “Ta thấy có rất nhiều đồ ăn ngon đặt trước mặt mình, nhưng rất nhanh sau đó, đám đồ ăn kia đều bị hủy hoại, biến mất ngay trước mắt ta, tiếp nữa, ta liền tỉnh lại từ ảo giác.”
“Nhiều đồ ăn ngon như vậy biến mất trước mắt Phong Quang, nhất định Phong Quang đã hết sức đau lòng...”
“Chẳng phải vậy sao!” Nghĩ đến đây, Phong Quang liền tức giận nhíu mày, “Thấy nhiều đồ ăn ngon như vậy bị lãng phí, ta quả thực đau lòng chết đi thôi!”
Thích Trường An mỉm cười, “Thì ra là thế...”
“Cái gì mà thì ra là thế?” Cô nghe không rõ, liền trực tiếp mở miệng hỏi một câu.
*Chương có nội dung hình ảnh
Xem ảnh 1
Xem ảnh 2
Vãn Các bên kia nhỏ giọng lẩm bẩm: “Rõ ràng là tiểu sư muội của chúng ta, sao lại để người khác tới bảo vệ...”
“Nhị sư đệ, nói năng cẩn thận.” Vãn Hiên nhìn Phong Quang cách đó không xa, mà cô thì đang nhìn Thích Trường An, không hề chú ý tới hắn đang nhìn mình. Vãn Hiên lại trầm mặc trong chốc lát, thấp giọng nói tiếp: “Với tình huống hiện giờ, Thích minh chủ đứng ra bảo vệ Tiểu sư muội là biện pháp tốt nhất.”
“Không sai.” Hoa Nhan cũng nói: “Địa vị của Thích minh chủ trong chốn giang hồ rất cao, võ công của hắn cũng rất lợi hại, ít nhất sẽ có thể khiến những người này không dám hành động thiếu suy nghĩ. Hơn nữa, so với ba vị sư huynh, quan hệ của Thích minh chủ và biểu tỷ cũng không thân mật bằng, như vậy sẽ có thể đỡ mang tai tiếng.”
Chỉ dăm ba câu của Hoa Nhan đã nói ra toàn bộ suy tính của Vãn Hiên.
Sau khi nghe xong, Vãn Đình liền khen ngợi: “Không hổ là Hoa Nhan cô nương, lại có thể phân tích chuyện này thấu đáo như vậy.”
Ngay cả Vãn Các cũng lộ vẻ sùng bái trong mắt.
Hoa Nhan ngượng ngùng cười, kỳ thật chỉ cần hơi động não là có thể hiểu rõ chuyện này, nhưng Vãn Các, Vãn Đình ngày thường lại đều không thích động não, kỳ thật nếu nói đến người có thể thông suốt sớm nhất, người đó cũng phải là Vãn Hiên.
Nhìn về phía Vãn Hiên im lặng không nói, Hoa Nhan nghi hoặc hỏi: “Vãn Hiên công tử dường như có tâm sự?”
“Không có gì.” Vãn Hiên theo thói quen mà cười một chút, không nói thêm điều gì.
Hoa Nhan cũng không truy hỏi.
Chuyện đêm nay tới đây cũng coi như tạm thời giải quyết, Tiêu Bạch Thư được đưa về phòng mình, người của Thẩm gia “Châm Vàng”cũng đúng lúc có mặt ở đây, không cần phải ra ngoài tìm đại phu nữa, mà Phong Quang thì theo tất cả những gì đã thảo luận, cô tạm thời được Thích Trường An “trông giữ“.
Nhưng cô không dự đoán được, hắn sẽ “trông giữ” chặt chẽ đến mức này.
Khuya khoắt, Phong Quang mặc xong quần áo xuống giường, cô mở cửa, ngoài cửa có nam nhân không biết đã đứng đó bao lâu cũng xoay người lại nhìn cô.
“Phong Quang không ngủ được à?” Thích Trường An mỉm cười nói.
Biết hắn cứ đứng ngoài cửa như vậy, cô mà ngủ được mới là lạ đó!
Phong Quang trừng mắt nhìn hắn một lúc, bất đắc dĩ nói: “Thích đại minh chủ, ta cam đoan với ngươi, ta sẽ không chạy trốn. Ngươi trở về nghỉ ngơi đi, không cần thức suốt đêm canh ta như vậy.”
Bắt đầu từ lúc đưa cô về phòng, hắn vẫn chưa từng rời đi một bước.
“Ta canh giữ ở chỗ này không phải vì sợ Phong Quang sẽ chạy trốn.” Đôi mắt Thích Trường An thâm sâu.
Phong Quang khựng lại, “Nếu không phải ngươi sợ ta chạy trốn, thì sao vẫn cứ liên tục đứng đây?”
“Theo lời Phong Quang nói, lúc Phong Quang chạm vào Tiêu đại hiệp thì liền xuất hiện ảo giác.”
“Không sai.”
“Vậy không biết, Phong Quang đã gặp được ảo giác gì?”
Phong Quang không cần nghĩ cũng có thể trả lời rất nhanh, “Ta thấy có rất nhiều đồ ăn ngon đặt trước mặt mình, nhưng rất nhanh sau đó, đám đồ ăn kia đều bị hủy hoại, biến mất ngay trước mắt ta, tiếp nữa, ta liền tỉnh lại từ ảo giác.”
“Nhiều đồ ăn ngon như vậy biến mất trước mắt Phong Quang, nhất định Phong Quang đã hết sức đau lòng...”
“Chẳng phải vậy sao!” Nghĩ đến đây, Phong Quang liền tức giận nhíu mày, “Thấy nhiều đồ ăn ngon như vậy bị lãng phí, ta quả thực đau lòng chết đi thôi!”
Thích Trường An mỉm cười, “Thì ra là thế...”
“Cái gì mà thì ra là thế?” Cô nghe không rõ, liền trực tiếp mở miệng hỏi một câu.
Bình luận facebook