Viet Writer
Và Mai Có Nắng
-
nhat-ky-cua-trai-cua-nu-phu-821
Chương 821: Cua đổ thái tử điện hạ thất thế (45)
*Chương có nội dung hình ảnh
Xem ảnh 1
Xem ảnh 2
Nhưng mặc kệ lời này của Thích Trường An là thuận miệng cảm thán, hay có ý ở ngoài lời, Phong Quang đều ngẩng đầu nói: “Ta là Đại tiểu thư Tàng Binh Phủ, ta đương nhiên khác người bình thường.”
Thích Trường An chỉ cười mà không nói.
Phong Quang có một loại ảo giác khác thường, rằng dưới ánh mắt không chấp nhặt này của Thích Trường An, trong phút chốc biến thành một đứa trẻ hung hăng ấu trĩ, mà Thích Trường An chính là một giáo viên đã từ bỏ học sinh hết thuốc chữa này.
Phong Quang không thích cảm giác đó, cô gọi to: “Tiểu Vũ!”
“Dạ, tiểu thư!” Tiểu Vũ chạy tới bên cạnh Phong Quang.
Phong Quang vươn tay, “Hàn Tễ Kiếm của ta!”
Tiểu Vũ lại nhặt lên Hàn Tễ Kiếm vừa rồi rơi trên mặt đất, cung kính đặt lên tay Phong Quang.
Phong Quang thu Hàn Tễ Kiếm vào vỏ, cô bĩu môi với Thích Trường An, “Thích đại minh chủ, ngươi làm ta bị thương, lời xin lỗi của ngươi bản tiểu thư cũng chẳng thiết, chỉ là ta muốn xin khuyên ngươi một câu, đường đêm nguy hiểm, ngươi đường đường là Minh chủ Võ lâm, nhất định phải chú ý an toàn.”
Bỏ lại một câu này, Phong Quang liền vòng qua Thích Trường An, trực tiếp rời khỏi đó.
“Thích minh chủ, cáo từ.” Vãn Hiên gật đầu nói một câu, rồi cũng rời đi theo Phong Quang.
Chỉ có Tiêu Bạch Thư còn ở lại nơi này, hắn tiến lên, có chút mất tự nhiên nói: “Thích minh chủ, kỳ thật Vãn Hiên công tử là người không tệ, chỉ vì Tàng Binh Phủ vẫn luôn rất sủng ái Hạ đại tiểu thư, nên mới khó tránh khỏi xử trí theo cảm tính một chút.”
Tiêu Bạch Thư cho rằng Vãn Hiên là tri âm của mình, nên liền không nhịn được mà muốn nói mấy lời tốt đẹp trước mặt Thích Trường An, tránh để Thích Trường An có ấn tượng xấu về người bạn này của hắn.
Thích Trường An chỉ cười nói: “Người của Tàng Binh Phủ, đều không tệ.”
Cũng không biết lời này của hắn rốt cuộc có ý gì.
Sau khi trở về, cô liền tức giận đặt thanh kiếm thật mạnh lên bàn, cho dù uống xong một chén nước, bất mãn trong lòng vẫn không giảm.
“Nếu Tiểu sư muội vẫn tức đến thế, sao lại dễ dàng trở về như vậy?” Vãn Hiên đi vào phòng, trong tay hắn còn cầm theo một hộp thuốc mỡ.
Phong Quang ngồi xuống, quay đầu tức giận nói: “Võ công của hắn lợi hại như vậy, muội không đánh thắng được hắn, không trở về thì còn thế nào?”
Trước nay cô luôn thức thời, chỉ từ một chiêu kia của Thích Trường An, cô cũng có thể nhìn ra được, thằng nhãi này võ công đặc biệt lợi hại, nếu cô thật sự muốn cứng rắn đối đầu với hắn, đó chính là tự đưa đầu vào miệng cọp.
Vãn Hiên ngồi đối diện cô, mở hộp thuốc mỡ, lại nắm bàn tay bị thương của cô nhẹ nhàng thoa thuốc mỡ, “Còn đau không?”
“Đau!” Phong Quang cũng không làm ra vẻ, trực tiếp nhíu mày nói ra.
Vãn Hiên lại hỏi: “Nếu đau, vì sao tiểu sư muội lại không cần Thích minh chủ xin lỗi? Có ta ở đây, muội có gì phải sợ nào?”
“Nhưng mà...” Phong Quang ủy khuất nói: “Đại sư huynh cũng đâu đánh thắng được hắn.”
“Chuyện này...” Vãn Hiên ho nhẹ một tiếng, lại thoải mái nói: “Chúng ta có thể gọi Tam sư huynh của muội đến đây. Mặc kệ nói thế nào thì Tàng Binh Phủ cũng là địa bàn của chúng ta, dù Thích Trường An là Minh chủ, nhưng hắn cũng chỉ có một mình.”
“Hắc đạo và bạch đạo sắp khai chiến, cha mẹ vẫn luôn đau đầu vì chuyện này, muội không muốn để họ vì ta mà căng thẳng với Thích Trường An.” Phong Quang nhìn cái tay bị thương của mình, miệng vết thương đã được Vãn Hiên bôi thuốc mỡ, trở nên mát lạnh, cũng không còn đau.
Vãn Hiên cười, “Chẳng phải tiểu sư muội nói mình là đại tiểu thư không học vấn không nghề nghiệp hay sao? Nếu đã không học vấn không nghề nghiệp thì sao phải hiểu chuyện như vậy chứ?”
“Cha mẹ rất tốt với muội, đương nhiên muội phải suy nghĩ cho họ rồi.” Phong Quang lại cười nhìn Vãn Hiên, “Giống như Đại sư huynh rất tốt với muội, muội cũng muốn đối với Đại sư huynh như vậy đó.”
*Chương có nội dung hình ảnh
Xem ảnh 1
Xem ảnh 2
Thích Trường An chỉ cười mà không nói.
Phong Quang có một loại ảo giác khác thường, rằng dưới ánh mắt không chấp nhặt này của Thích Trường An, trong phút chốc biến thành một đứa trẻ hung hăng ấu trĩ, mà Thích Trường An chính là một giáo viên đã từ bỏ học sinh hết thuốc chữa này.
Phong Quang không thích cảm giác đó, cô gọi to: “Tiểu Vũ!”
“Dạ, tiểu thư!” Tiểu Vũ chạy tới bên cạnh Phong Quang.
Phong Quang vươn tay, “Hàn Tễ Kiếm của ta!”
Tiểu Vũ lại nhặt lên Hàn Tễ Kiếm vừa rồi rơi trên mặt đất, cung kính đặt lên tay Phong Quang.
Phong Quang thu Hàn Tễ Kiếm vào vỏ, cô bĩu môi với Thích Trường An, “Thích đại minh chủ, ngươi làm ta bị thương, lời xin lỗi của ngươi bản tiểu thư cũng chẳng thiết, chỉ là ta muốn xin khuyên ngươi một câu, đường đêm nguy hiểm, ngươi đường đường là Minh chủ Võ lâm, nhất định phải chú ý an toàn.”
Bỏ lại một câu này, Phong Quang liền vòng qua Thích Trường An, trực tiếp rời khỏi đó.
“Thích minh chủ, cáo từ.” Vãn Hiên gật đầu nói một câu, rồi cũng rời đi theo Phong Quang.
Chỉ có Tiêu Bạch Thư còn ở lại nơi này, hắn tiến lên, có chút mất tự nhiên nói: “Thích minh chủ, kỳ thật Vãn Hiên công tử là người không tệ, chỉ vì Tàng Binh Phủ vẫn luôn rất sủng ái Hạ đại tiểu thư, nên mới khó tránh khỏi xử trí theo cảm tính một chút.”
Tiêu Bạch Thư cho rằng Vãn Hiên là tri âm của mình, nên liền không nhịn được mà muốn nói mấy lời tốt đẹp trước mặt Thích Trường An, tránh để Thích Trường An có ấn tượng xấu về người bạn này của hắn.
Thích Trường An chỉ cười nói: “Người của Tàng Binh Phủ, đều không tệ.”
Cũng không biết lời này của hắn rốt cuộc có ý gì.
Sau khi trở về, cô liền tức giận đặt thanh kiếm thật mạnh lên bàn, cho dù uống xong một chén nước, bất mãn trong lòng vẫn không giảm.
“Nếu Tiểu sư muội vẫn tức đến thế, sao lại dễ dàng trở về như vậy?” Vãn Hiên đi vào phòng, trong tay hắn còn cầm theo một hộp thuốc mỡ.
Phong Quang ngồi xuống, quay đầu tức giận nói: “Võ công của hắn lợi hại như vậy, muội không đánh thắng được hắn, không trở về thì còn thế nào?”
Trước nay cô luôn thức thời, chỉ từ một chiêu kia của Thích Trường An, cô cũng có thể nhìn ra được, thằng nhãi này võ công đặc biệt lợi hại, nếu cô thật sự muốn cứng rắn đối đầu với hắn, đó chính là tự đưa đầu vào miệng cọp.
Vãn Hiên ngồi đối diện cô, mở hộp thuốc mỡ, lại nắm bàn tay bị thương của cô nhẹ nhàng thoa thuốc mỡ, “Còn đau không?”
“Đau!” Phong Quang cũng không làm ra vẻ, trực tiếp nhíu mày nói ra.
Vãn Hiên lại hỏi: “Nếu đau, vì sao tiểu sư muội lại không cần Thích minh chủ xin lỗi? Có ta ở đây, muội có gì phải sợ nào?”
“Nhưng mà...” Phong Quang ủy khuất nói: “Đại sư huynh cũng đâu đánh thắng được hắn.”
“Chuyện này...” Vãn Hiên ho nhẹ một tiếng, lại thoải mái nói: “Chúng ta có thể gọi Tam sư huynh của muội đến đây. Mặc kệ nói thế nào thì Tàng Binh Phủ cũng là địa bàn của chúng ta, dù Thích Trường An là Minh chủ, nhưng hắn cũng chỉ có một mình.”
“Hắc đạo và bạch đạo sắp khai chiến, cha mẹ vẫn luôn đau đầu vì chuyện này, muội không muốn để họ vì ta mà căng thẳng với Thích Trường An.” Phong Quang nhìn cái tay bị thương của mình, miệng vết thương đã được Vãn Hiên bôi thuốc mỡ, trở nên mát lạnh, cũng không còn đau.
Vãn Hiên cười, “Chẳng phải tiểu sư muội nói mình là đại tiểu thư không học vấn không nghề nghiệp hay sao? Nếu đã không học vấn không nghề nghiệp thì sao phải hiểu chuyện như vậy chứ?”
“Cha mẹ rất tốt với muội, đương nhiên muội phải suy nghĩ cho họ rồi.” Phong Quang lại cười nhìn Vãn Hiên, “Giống như Đại sư huynh rất tốt với muội, muội cũng muốn đối với Đại sư huynh như vậy đó.”
Bình luận facebook