• ĐỔI TÊN MIỀN VIETWRITER.CO SANG VIETWRITER.ONE TỪ NGÀY 12/3

Full Hot Truyện Nhật ký cua trai của nữ phụ 2023

  • nhat-ky-cua-trai-cua-nu-phu-476

Chương 476: Cua anh chàng tội phạm vũ trụ cấp sss (1)




*Chương có nội dung hình ảnh
Xem ảnh 1
76169.png

Xem ảnh 2
76169_2.png
Hạ Triều vội vã muốn đi tìm vợ của ông, Tạ Trạm cũng vội vã muốn đi tìm vợ của hắn, hắn đi thẳng từ trong cung ra, tiến về phía ngoài thành.



Dĩ nhiên hắn không yên tâm để Phong Quang ở lại đại lao, vì thế đã ngầm cho người bảo vệ Phong Quang, vào lúc cần thiết, bọn họ sẽ lập tức xuất hiện, mà đoàn người Phong Quang được Nam Quốc dẫn đi có thể nói là không gặp nguy hiểm, cho nên bọn họ chưa cần xuất hiện.



Nhưng bọn hắn không xuất hiện, lại không có nghĩa là không ai phát hiện ra bọn họ đang ẩn nấp.



Vô Danh thấy thuộc hạ của mình đều bị thiếu nữ áo đỏ trước mặt đánh ngã xuống đất, hắn mặc đồ đen che mặt, chỉ có thể nhìn thấy một đôi mắt đen lộ ra.



Nam Quốc nói: “Thuộc hạ của ngươi không phải là đối thủ của ta, có lẽ ngươi còn có thể đánh cùng ta một trận.”



Giọng của Vô Danh cũng âm trầm như những người khác, “Chúng ta không có ác ý.”



“Ta biết.” Nam Quốc nói: “Nhưng mẹ ta đã nói với ta, nếu có người lén lút theo sau nữ nhân như cha ta, vậy những người này cần phải được dạy dỗ.”



Phong Quang và những người khác đứng sau lưng Nam Quốc liền trầm mặc, cô khẽ kéo tay Nam Quốc, “Nếu bọn họ không có ác ý, vậy cô cũng đừng đánh nhau với bọn họ.”



“Không được.” Nam Quốc lắc đầu, “Trong nhóm người này, chỉ có nam nhân này hành tung quỷ quyệt vô định, ta không nhìn ra, cho nên ta nhất định phải đánh bại hắn.”



Nói đến cùng, cô cũng chỉ nổi tâm tư muốn khiêu chiến mà thôi.



Khi Nam Quốc đã cố chấp, thì ngay cả lời mẹ nói nàng cũng sẽ không nghe. Nàng phi thân lên, nháy mắt đã chiến đấu với Vô Danh. Kiếm pháp của Nam Quốc chú trọng tốc độ và linh hoạt, kiếm chiêu liên tiếp như múa làm người ta hoa mắt, khiến người ta đỡ không xuể, nhưng Vô Danh lại là một ám vệ kiêm sát thủ, đánh bừa không phải là phong cách của hắn, chiêu thức của hắn quỷ quyệt, hành tung mơ hồ vô định, mỗi khi kiếm phong quét ra, hắn đều sẽ tránh được trong tích tắc, Nam Quốc dần dần tức giận, nàng thu hồi trường kiếm, bỗng nhiên rút ra một roi dài từ trên eo, dùng khinh công phi lên không trung. Vô Danh không dự đoán được cô thành thạo kiếm pháp, lại càng thành thạo tiên pháp* hơn, trước khi phản ứng kịp, bên hông hắn đã bị roi dài quấn lấy, mà lại bởi người điều khiển roi dùng lực, nên hắn không khỏi rơi xuống từ không trung, may mà năng lực phản ứng của hắn cũng không tệ, hắn lấy tay chống đất, lại rất nhanh xoay người đứng lên, khi trong tay hắn sắp xuất ra sợi chỉ bạc có thể lấy mạng người trong vô hình, thình lình, hắn đụng phải thứ mềm mại nhô ra trước ngực thiếu nữ.



(*) Tiên pháp: Chiến đấu bằng roi.



Tức thì, mọi âm thanh đều câm lặng.



Phong Quang nhìn về phía đường huynh đang ngây người ra của mình, cô khẽ vỗ bả vai Tạ Kết, thở dài nói: “Hãy nén bi thương.”



Ngay cả một đám người Tạ gia đứng phía sau cũng đều trầm mặc.



Qua một lúc lâu sau, Vô Danh mới như vừa tỉnh mộng mà thu tay, hắn lui ra phía sau vài bước, giọng nói có vẻ hơi hoảng sợ, “Xin lỗi.”



Gương mặt không biểu cảm của Nam Quốc từ từ biến đổi, vừa như e lệ, lại giống như khó xử, nàng thu roi về, hung hăng mà trừng mắt nhìn hắn một cái, khó có khi hiện rõ thần thái của một thiếu nữ như thế.



Lúc này, cách đó không xa truyền đến một tiếng cười, “Đúng là một trận tỷ thí xuất sắc.”



“Tam thúc thúc!” Phong Quang lập tức nhận ra đây là giọng nói của ai. Cô chạy về phía người đang đi ra từ trong rừng, nhảy lên treo trên người hắn, đây đúng là động tác sở trường của cô.



Tạ Trạm cúi đầu, dán bên tai cô nói khẽ, “Phong Quang có nhớ ta không?”



“Nhớ chàng muốn chết!” Cô lại tỏ ra khổ sở nói: “Thư từ mỗi tháng chàng viết cho ta, ta đều giữ gìn cẩn thận đó. Sao bây giờ chàng mới đến tìm ta...”



“Xin lỗi, có một số việc phải xử lý quá lâu.” Tạ Trạm xoa đầu cô, thấp giọng nói: “Chờ đến khi trở về, ta sẽ thương yêu Phong Quang thật tốt, có được không?”



Một câu... tràn ngập tính ám chỉ.



Phong Quang chợt nghĩ tới phía sau còn có một đám trưởng bối, cô chậm rãi xuống khỏi người Tạ Trạm, cũng không dám nhìn sắc mặt những người khác, cứ như vậy quang minh chính đại mà trốn ở phía sau Tạ Trạm, không dám lộ mặt ra.



“Tam thúc...” Tạ Yêu Yêu nhìn Tạ Trạm đã lâu không gặp, nhỏ giọng gọi một câu. Từ khi biết Phong Quang không phải tiểu thư Tạ gia, mỗi khi cô ta nghĩ đến dáng vẻ Tạ Trạm đối đãi với Phong Quang lúc trước, liền sẽ không nhịn được mà nghĩ sang một hướng khác hoàn toàn.



Mà hiện tại, dường như cô ta suy đoán không sai.



Tạ Trạm chỉ cười, cũng không nói gì với Tạ Yêu Yêu, hắn nhìn về phía lão phu nhân trầm mặt bên kia, cung cung kính kính nói: “Mẫu thân, con đã trở về.”



Lão phu nhân nói: “Ta đã từng cầu nguyện, ngươi sẽ chết trên chiến trường.”



“Rất xin lỗi, ta đã làm mẫu thân thất vọng.” Trên mặt hắn mang ý cười, không thấy chút vẻ có lỗi nào.



Phong Quang vươn đầu ra, “Bà nội?”



Tạ Trạm xoa đầu Phong Quang, mỉm cười nói với lão phu nhân: “Phong Quang đã lớn lên rất nhiều, ở trong mắt ta lại vẫn giống như một đứa trẻ ngây thơ trong sáng. Mẫu thân, người thấy thế nào?”



Lão phu nhân trầm mặc, rốt cuộc cũng không nói thêm gì.



Vô Danh an tĩnh đứng phía sau Tạ Trạm, giống như những ám vệ đã bò dậy khác, đều không nói một câu.



Nam Quốc hỏi Tạ Trạm: “Nam nhân thối này là thuộc hạ của ngươi?”



Nàng đã từng thấy cha sờ soạng ngực mẹ nàng, khi đó, mẹ nàng đã quăng một cái tát ra, lại mắng một câu nam nhân thối.



Lúc đó cha nàng đã có phản ứng như thế nào? Dường như đã rất vui vẻ nói một câu đánh là thương mắng là yêu, còn sán đến gần muốn mẹ nàng đánh thêm mấy cái.



“Thuộc hạ?” Tạ Trạm lắc đầu, “Vô Danh không tính là thuộc hạ của ta.”



Vô Danh chẳng qua chỉ có kỳ hạn mười năm với Tạ Trạm mà thôi, trong vòng mười năm, hắn phải đến giúp Tạ Trạm làm việc.



Nam Quốc lại nói: “Ngươi đem nam nhân thối này cho ta, ta muốn cưới hắn về nhà.”
 
Advertisement

Bình luận facebook

Users who are viewing this thread

Back
Top Bottom