Viet Writer
Và Mai Có Nắng
-
nhat-ky-cua-trai-cua-nu-phu-421
Chương 421: Cua đổ lão xử nam bảy trăm năm trước (59)
*Chương có nội dung hình ảnh
Xem ảnh 1
Xem ảnh 2
Cô lại “Hừ” một tiếng, trong giọng nói vẫn còn tiếng nghẹn ngào do trận khóc lúc nãy, “Dù sao ngươi cũng không thích ta... Tất cả mọi người đều không thích ta. Nói không chừng... Nói không chừng những người bề ngoài tỏ vẻ thích ta kia, kỳ thật sau lưng cũng đang chán ghét ta.”
“Ta không phủ nhận, vào lần đầu tiên gặp mặt, ấn tượng của ta về Hạ tiểu thư cũng không tốt lắm, nhưng về sau ta phát hiện được, ngoại trừ tật xấu lớn nhất là nghĩ một đằng nói một nẻo ra thì Hạ tiểu thư cũng là một cô nương cực tốt.”
“Đừng tưởng bây giờ ngươi nói tốt thì ta liền tin ngươi...” Cô lau nước mắt trên khóe mắt mình, lại nức nở một tiếng, mới rất tự hiểu lấy mình mà nói: “Mọi người đều dùng ấn tượng đầu tiên để đánh giá người khác... Ta cũng không ngoại lệ, lần đầu tiên gặp mặt ngươi đã đả thương ta, cho nên ta rất chán ghét ngươi. Vào lần đầu tiên gặp đó, ngươi cũng nghĩ ta đang bắt nạt Hoa Nhan...”
“Ý ta lúc đó không phải chỉ việc bắt nạt Hoa Nhan cô nương, mà là chỉ việc bắt nạt người.”
Cô nghi hoặc, “Có khác nhau sao?”
“Dĩ nhiên là có khác nhau.” Thích Trường An thấy cô vẫn hoang mang không hiểu, hắn cũng không nói thêm gì, mà chỉ cười tiếp tục hỏi: “Ta cảm thấy cô đang bắt nạt Hoa Nhan, rồi sao nữa?”
“Cho nên ngươi liền chán ghét ta...” Phong Quang cắn môi, cô lại lẩm bẩm: “Ngươi muốn chán ghét thì cứ chán ghét đi... Dù sao ta cũng chẳng cảm thấy gì, trên thế giới này, người chán ghét ta nhiều lắm... có thêm một người là ngươi cũng chẳng khác biệt gì.”
Cô nói rất phóng khoáng.
Phong Quang trước nay vẫn biết mình là chủ nhân không dễ hầu hạ, cô cũng thường xuyên vô tình nghe được có người bàn tán sau lưng mình, chẳng qua cô đều cảm thấy nghe một chút coi như xong, cô sẽ không vì những người râu ria mà lãng phí cảm xúc của mình. Họ nói cô tùy ý làm bậy, kiêu ngạo ương ngạnh thì cô cũng mặc kệ người ta nói.
Thích Trường An rũ mắt, hắn thở dài một tiếng, cũng không biết đang bất đắc dĩ điều gì, mà chỉ thấp giọng nói: “Lúc trước ta cự tuyệt Hạ phủ chủ không dạy dỗ cô, là vì ta cảm thấy con người cô không có chỗ nào cần sửa chữa lại.”
“... Có ý gì?” Đề tài được chuyển quá nhanh, đầu óc cô không theo kịp.
Nước mắt trên mặt cô chưa khô hẳn, lại bày ra dáng vẻ ‘ta không hiểu, hãy nói cho ta biết chân tướng’, đúng là có chút đáng yêu.
Thích Trường An buồn cười nói: “Ta không phủ nhận, con người cô có rất nhiều khuyết điểm, quả thực điều này rất dễ khiến người ta sinh ghét, nhưng ta lại cảm thấy, những khuyết điểm đó thuộc về cô cũng là vừa đúng.”
“Ý ngươi là... bởi vì ta vốn khiến người ta chán ghét, cho nên có thêm chút khuyết điểm khiến người ta ghét hẳn luôn cũng tốt?”
“Đương nhiên không phải ý này.” Thích Trường An nhìn vẻ mặt nghiêm túc của cô, không khỏi cười mà nói, “Ý ta là, cho dù Hạ tiểu thư có rất nhiều khuyết điểm, cũng đáng yêu.”
Cũng đáng yêu...
Lúc này rốt cuộc Phong Quang không còn hứng thú khóc, cô nhìn hắn với ánh mắt kỳ quái, “Có phải ngươi có nhận thức sai lầm gì đó về hai chữ “đáng yêu” này không?”
“Ta nghĩ... hẳn là không có.” Thích Trường An ho khan một tiếng, trong lời nói đã mang ý cười rõ rệt, “Ta chỉ muốn nói rằng, chính vì Phong Quang không hoàn mỹ nên mới là Phong Quang.”
Trong lòng Phong Quang giật thót, cô ngẩn ra, yên lặng ôm đầu gối xoay người đưa lưng về phía hắn, không cho hắn nhìn thấy ánh mắt hoảng loạn của mình.
Cô quay lưng về phía Thích Trường An, buồn bực nói: “Ngươi không cần an ủi ta, chẳng phải ta chỉ bị người đàn ông mình thích cự tuyệt thôi sao? Ta sẽ không có ý nghĩ muốn chết gì đó. Ta tiếc mạng nhất mà, cho dù người trên khắp thiên hạ đều chết sạch, ta cũng sẽ sống sót thật kiên cường.”
*Chương có nội dung hình ảnh
Xem ảnh 1
Xem ảnh 2
“Ta không phủ nhận, vào lần đầu tiên gặp mặt, ấn tượng của ta về Hạ tiểu thư cũng không tốt lắm, nhưng về sau ta phát hiện được, ngoại trừ tật xấu lớn nhất là nghĩ một đằng nói một nẻo ra thì Hạ tiểu thư cũng là một cô nương cực tốt.”
“Đừng tưởng bây giờ ngươi nói tốt thì ta liền tin ngươi...” Cô lau nước mắt trên khóe mắt mình, lại nức nở một tiếng, mới rất tự hiểu lấy mình mà nói: “Mọi người đều dùng ấn tượng đầu tiên để đánh giá người khác... Ta cũng không ngoại lệ, lần đầu tiên gặp mặt ngươi đã đả thương ta, cho nên ta rất chán ghét ngươi. Vào lần đầu tiên gặp đó, ngươi cũng nghĩ ta đang bắt nạt Hoa Nhan...”
“Ý ta lúc đó không phải chỉ việc bắt nạt Hoa Nhan cô nương, mà là chỉ việc bắt nạt người.”
Cô nghi hoặc, “Có khác nhau sao?”
“Dĩ nhiên là có khác nhau.” Thích Trường An thấy cô vẫn hoang mang không hiểu, hắn cũng không nói thêm gì, mà chỉ cười tiếp tục hỏi: “Ta cảm thấy cô đang bắt nạt Hoa Nhan, rồi sao nữa?”
“Cho nên ngươi liền chán ghét ta...” Phong Quang cắn môi, cô lại lẩm bẩm: “Ngươi muốn chán ghét thì cứ chán ghét đi... Dù sao ta cũng chẳng cảm thấy gì, trên thế giới này, người chán ghét ta nhiều lắm... có thêm một người là ngươi cũng chẳng khác biệt gì.”
Cô nói rất phóng khoáng.
Phong Quang trước nay vẫn biết mình là chủ nhân không dễ hầu hạ, cô cũng thường xuyên vô tình nghe được có người bàn tán sau lưng mình, chẳng qua cô đều cảm thấy nghe một chút coi như xong, cô sẽ không vì những người râu ria mà lãng phí cảm xúc của mình. Họ nói cô tùy ý làm bậy, kiêu ngạo ương ngạnh thì cô cũng mặc kệ người ta nói.
Thích Trường An rũ mắt, hắn thở dài một tiếng, cũng không biết đang bất đắc dĩ điều gì, mà chỉ thấp giọng nói: “Lúc trước ta cự tuyệt Hạ phủ chủ không dạy dỗ cô, là vì ta cảm thấy con người cô không có chỗ nào cần sửa chữa lại.”
“... Có ý gì?” Đề tài được chuyển quá nhanh, đầu óc cô không theo kịp.
Nước mắt trên mặt cô chưa khô hẳn, lại bày ra dáng vẻ ‘ta không hiểu, hãy nói cho ta biết chân tướng’, đúng là có chút đáng yêu.
Thích Trường An buồn cười nói: “Ta không phủ nhận, con người cô có rất nhiều khuyết điểm, quả thực điều này rất dễ khiến người ta sinh ghét, nhưng ta lại cảm thấy, những khuyết điểm đó thuộc về cô cũng là vừa đúng.”
“Ý ngươi là... bởi vì ta vốn khiến người ta chán ghét, cho nên có thêm chút khuyết điểm khiến người ta ghét hẳn luôn cũng tốt?”
“Đương nhiên không phải ý này.” Thích Trường An nhìn vẻ mặt nghiêm túc của cô, không khỏi cười mà nói, “Ý ta là, cho dù Hạ tiểu thư có rất nhiều khuyết điểm, cũng đáng yêu.”
Cũng đáng yêu...
Lúc này rốt cuộc Phong Quang không còn hứng thú khóc, cô nhìn hắn với ánh mắt kỳ quái, “Có phải ngươi có nhận thức sai lầm gì đó về hai chữ “đáng yêu” này không?”
“Ta nghĩ... hẳn là không có.” Thích Trường An ho khan một tiếng, trong lời nói đã mang ý cười rõ rệt, “Ta chỉ muốn nói rằng, chính vì Phong Quang không hoàn mỹ nên mới là Phong Quang.”
Trong lòng Phong Quang giật thót, cô ngẩn ra, yên lặng ôm đầu gối xoay người đưa lưng về phía hắn, không cho hắn nhìn thấy ánh mắt hoảng loạn của mình.
Cô quay lưng về phía Thích Trường An, buồn bực nói: “Ngươi không cần an ủi ta, chẳng phải ta chỉ bị người đàn ông mình thích cự tuyệt thôi sao? Ta sẽ không có ý nghĩ muốn chết gì đó. Ta tiếc mạng nhất mà, cho dù người trên khắp thiên hạ đều chết sạch, ta cũng sẽ sống sót thật kiên cường.”
Bình luận facebook