• ĐỔI TÊN MIỀN VIETWRITER.CO SANG VIETWRITER.ONE TỪ NGÀY 12/3

Hot Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh Khang

  • Chương 190: Ra là cô!

Diệp Vĩnh Khang khẽ nhíu mày, cảm thấy dòng chữ phía sau bức ảnh đầy điểm đáng ngờ.

Đầu tiên, làm sao đối phương biết được Trần Tiểu Túy rất quan trọng đối với mình?

Coi như đối phương có nhắm đến những người có quan hệ với anh đi nữa, thì tại sao không nhắm vào Đường Văn Nguyên, Lưu Đại Hải, hay Lâm Tĩnh, mà lại chọn trúng người anh quan tâm nhất?

Chỉ có Diệp Vĩnh Khang mới biết được sức nặng của Trần Tiểu Túy trong lòng mình, ngay cả Trần Tiểu Túy cũng không biết, sao mà đối phương biết được?

Thứ hai, câu văn ở cuối đoạn tin này rất lạ, cứ coi như muốn tạo cảm giác bí hiểm đi, thì có thể nói là uống trà hay sâm panh, sao lại là đùi gà?

Hơn nữa, còn đặc biệt đưa cho anh một ít để đem về cho con gái, làm sao đối phương biết được Tiểu Trân thích ăn đùi gà?

Xem ra người này không chỉ hiểu rõ bản thân anh mà còn rất có thực lực.

Không chỉ đưa được Hạ Tuyết Cầm ra khỏi nhà tù, mà còn có một lượng lớn trang bị tiêu chuẩn, đây chắc chắn không phải điều người thường có thể làm được, dù là nhân vật tầm cỡ ở Giang Bắc như Đường Văn Nguyên hay Lưu Đại Hải cũng không thể làm được.

Nghi vấn lớn nhất là Diệp Vĩnh Khang thậm chí còn không nhớ được bản thân anh đã xúc phạm đến người tầm cỡ nào như thế ở trong nước?

Nỗi băn khoăn không ngừng dâng lên trong đầu Diệp Vĩnh Khang.

Anh hít một hơi thật sâu, nhanh chóng điều chỉnh cảm xúc, nhìn đồng hồ rồi phóng xe đến địa điểm kia thật nhanh.

Cách tốt nhất để giải quyết những băn khoăn này là gặp mặt người đó trực tiếp.

Nơi được đánh dấu là một trang viên sang trọng ở ngoại ô, nơi từng được xây dựng bởi nhà họ Chu, gia tộc đứng đầu ở Giang Bắc.

Từ khi nhà họ Chu diệt vong thì đã bị bỏ không.

Vừa tới cửa, hai người mặc đồ đen to con liền đi tới, lục soát khắp người Diệp Vĩnh Khang một hồi, sau khi xác định không có vật gì nguy hiểm, bọn họ liền mở một cánh cửa nhỏ, để cho Diệp Vĩnh Khang tự mình đi vào.

Trang viên được chiếu sáng rực rỡ, có thể thấy nó đã được sửa sang lại.

Ngay phía trước là một bể bơi sang trọng hình lưỡi liềm, xung quanh là mấy vệ sĩ mặc đồ đen đeo kính râm.

Trên chiếc ghế bên cạnh bể bơi, có một người phụ nữ trẻ đeo kính râm lớn, duyên dáng và sang trọng, trên bàn trước mặt là một đĩa đùi gà hấp.

"Diệp Vĩnh Khang, đã lâu không gặp".

Người phụ nữ cầm đầu mỉm cười chào Diệp Vĩnh Khang

Diệp Vĩnh Khang nhìn đối phương cảm thấy hơi quen thuộc, nhưng lại không nhớ rõ đã gặp người này ở đâu.

"Bạn của tôi đâu".

Diệp Vĩnh Khang nhìn quanh không thấy Trần Tiểu Túy, anh cũng không thể hành động hấp tấp trước khi đảm bảo an toàn cho Trần Tiểu Túy.

Cô gái bật cười, lắc sâm banh trong tay rồi chậm rãi nói: "Không ngờ vận đào hoa của anh lại mạnh như vậy, ở nhà có vợ đẹp, bên ngoài lại có cô tình nhân là cô chủ xinh như hoa".

"Đừng lo lắng, tình nhân của anh tạm thời rất an toàn, nhưng trước khi gặp cô ta, tôi muốn cùng anh giải quyết chuyện giữa chúng ta đã".

Diệp Vĩnh Khang khẽ cau mày: "Tôi cũng muốn biết tôi có khúc mắc gì với cô đấy".

"Diệp Vĩnh Khang, xem ra anh rất dễ quên nhỉ, nhìn kỹ xem tôi là ai!"

Người phụ nữ đưa tay tháo kính râm ra.

"Là cô à?"

Sau khi nhìn thấy gương mặt của đối phương, Diệp Vĩnh Khang đột nhiên nhận ra, đồng thời cũng cảm thấy hơi bất ngờ.

Cuối cùng anh cũng nhớ ra đối phương là ai.

Lúc trước dùng bữa ở nhà họ Hạ, người nhà họ Hạ đã nghĩ Diệp Vĩnh Khang không phải là người đứng đầu ngân hàng Kim Kỳ, sau đó liền trở mặt và lần lượt rời khỏi bữa tiệc.

Nhưng Diệp Tiểu Trân vẫn chưa ăn no, khi cô bé nói rằng cô bé muốn ăn đùi gà, một người giúp việc nhà họ Hạ đột nhiên chạy đến chửi rủa cô bé.

Diệp Vĩnh Khang đã bẻ gãy tay người nọ vì miệng lưỡi độc địa của cô ta.

Mà người phụ nữ trước mặt anh lúc này chính là nữ giúp việc hồi đó!

"Không ngờ phải không, Diệp Vĩnh Khang".

Đào Xuân Yến giơ cánh tay lên, giễu cợt Diệp Vĩnh Khang: "Cánh tay này anh còn nhớ không? Lúc trước anh đã bẻ gãy nó như thế nào?"

"Anh có nhớ anh đã gây ra cho tôi bao nhiêu khốn khổ không? Sau khi tôi bị gãy tay, lũ khốn nhà họ Hạ không những không trả tiền để chữa trị cho tôi, ngược lại còn chán ghét tôi vì không thể tiếp tục làm việc được nữa nên đã đuổi tôi đi".

"Tôi là con gái, không nơi nương tựa, lại bị gãy tay, ngay cả khi đi xin ăn cũng bị người khác ức hiếp, Diệp Vĩnh Khang, tất cả đều là nhờ anh!"

Diệp Vĩnh Khang nghe xong, vẻ mặt vẫn bình tĩnh: "Vậy cô muốn thế nào?"

Đào Xuân Yến lắc chai sâm panh màu vàng nhạt trong ly rồi chế nhạo: "Thực ra tôi khá mâu thuẫn. Chính anh là người đã đẩy tôi vào địa ngục, nhưng cũng chính vì anh mà tôi mới gặp lại được bố ruột của mình rồi mới có ngày hôm nay".

"Cho nên tôi không biết nên hận anh hay nên cảm ơn anh nữa đây?"

“Nhưng con người tôi ấy mà, rất trọng đạo lý, chẳng phải đứa con hoang nhà anh rất thích đùi gà sao?"

"Lát nữa tôi sẽ cho người giao đùi gà trên bàn qua cho con bé, coi như cám ơn".

Diệp Vĩnh Khang nghe xong vẫn bình tĩnh nói: "Xem ra cô có trí nhớ rất tốt. Còn nhớ rõ con gái của tôi thích ăn đùi gà, nhưng cô dường như đã quên một chuyện".

"Ồ? Chuyện gì vậy?"

Đào Xuân Yến quan tâm hỏi.

Diệp Vĩnh Khang nhìn vào mắt đối phương, chậm rãi nói: "Lúc đó tôi đã nói, nếu như còn nghe được cô nói con gái tôi là đồ con hoang một lần nữa tôi sẽ rút lưỡi cô ra!"

Đào Xuân Yến sửng sốt, sau đó đột nhiên bật cười.

"Diệp Vĩnh Khang, có phải anh ở với đứa con hoang nhà anh lâu quá rồi nên cũng trở nên ngây thơ rồi không?”

"Tôi công nhận là anh cũng có chút võ công đấy nhưng anh cảm thấy chỉ dựa vào chút võ mèo đó mà có thể đối phó với tôi sao?"

Vừa dứt lời, những vệ sĩ mặc đồ đen đứng cạnh Đào Xuân Yến bất ngờ rút súng lục trên tay ra và chĩa vào đầu Diệp Vĩnh Khang.

"Nhìn rõ chưa, bây giờ tôi muốn lấy mạng anh thì cũng chỉ cần nói một câu thôi".

"Chỉ là, lúc nãy tôi cũng đã nói rồi, tôi là người ân oán phân minh".

"Hơn nữa ngoài món đùi gà này ra, tôi còn có thể cho anh miễn phí một cơ hội sống sót".

Đào Xuân Yến búng tay một cái.

Hai vệ sĩ lập tức đi về phía bên kia bể bơi, hất đổ một tấm bình phong trên đất xuống.

Hai tay Trần Tiểu Túy bị trói vào lưng ghế, miệng bị dán băng keo, lưng gài một quả bom C4, nhất thời nhìn thấy Diệp Vĩnh Khang liền trợn tròn mắt, ra sức vặn vẹo người, phát ra tiếng rên rỉ.

Bốp!

Một vệ sĩ tát vào mặt Trần Tiểu Túy một cái: "Con điếm thối tha, ngoan ngoãn cho tao!"

Diệp Vĩnh Khang nhìn thấy cảnh này, trong mắt chợt lóe lên một tia lạnh lẽo, vừa định lao lên, Đào Xuân Yến đột nhiên lấy ra một cái điều khiển từ xa, xấu xa nói: "Chỉ cần tôi ấn nhẹ một cái thôi, cô tình nhân bé bỏng của anh sẽ biến thành đống thịt vụn ngay lập tức".

"Rốt cuộc cô muốn cái gì?"

Diệp Vĩnh Khang trừng mắt nhìn cô ta, tức giận hét lên.

Trên đường đến đây, anh vẫn có thể kiềm chế cảm xúc và giữ bình tĩnh.

Bởi vì anh cảm thấy rằng không ai trên thế giới này ngoại trừ Hạ Huyền Trúc và Diệp Tiểu Trân có thể khiến anh kích động như vậy.

Nhưng khi nhìn thấy Trần Tiểu Túy đang nhìn mình với ánh mắt kinh hãi và lo lắng, anh đột nhiên cảm thấy tim mình như bị thứ gì đó đâm nhói một cái.
 
Advertisement

Bình luận facebook

Bạn đã đọc chưa

Users who are viewing this thread

Back
Top Bottom