Viet Writer
Và Mai Có Nắng
-
Chương 185: Bố mau đến cứu con
Lúc này Hạ Tuyết Cầm đang sốt ruột đợi tin Hạ Huyền Trúc bị bắt.
Nhưng đợi hồi lâu lại đợi được một sự thật khiến cô ta gần như phát điên.
“Không thể nào, chuyện này không thể nào”.
Hạ Tuyết Cầm điên cuồng vò đầu hệt như một con chó hoang đang lên cơn dại, lớn giọng hét lên: “Kế hoạch không chút sơ hở nào sao lại có thể xảy ra chuyện này được!”
“Cô Hạ, cô hãy bình tĩnh một chút, sự thật là thế”.
Đầu bên kia điện thoại vang lên giọng nói được xử lý qua máy đổi giọng: “Đối phương mời Kusol John – kiến trúc sư hàng đầu thế giới đến khôi phục lại hiện trường, không ai có thể ngờ được chuyện này”.
“Tôi không quan tâm ông ta là John gì đó, bây giờ anh lập tức bắt người lại cho tôi, tôi muốn con đàn bà đê tiện đó sống không bằng chết”.
Lúc này Hạ Tuyết Cầm đã hoàn toàn rơi vào trạng thái điên cuồng.
“Cô Hạ, hãy chú ý đến lời nói của mình, cô không có tư cách ra lệnh cho tôi làm bất kỳ chuyện gì cả, tôi cũng không có quyền hạn tùy tiện bắt người khi chưa có chứng cứ. Tôi nói nhiều như thế rồi, tự cô suy xét đi!”
“Alo, alo, anh bắt máy cho tôi, lấy tiền của tôi rồi không làm việc sao?”
Hạ Tuyết Cầm hét lên với đầu bên kia điện thoại nhưng đối phương đã cúp máy nãy giờ rồi.
Hạ Chí Tài ở một bên nghe tin này không biết tại sao lão không cảm thấy không vui mà ngược lại còn có cảm giác thư thái.
“Tuyết Cầm, nếu chuyện đã thành như thế rồi, ông nghĩ cũng là ý trời chi bằng đến đây thôi”.
“Chuyện quá khứ cứ để nó qua đi, chỉ cần cả nhà chúng ta sống vui vẻ bên nhau, dù sống vất vả một chút cũng chẳng sao”.
Trải qua cuộc sống vất vả dưới đáy xã hội trong thời gian này, Hạ Chí Tài đã nhận ra ý nghĩa thật sự của cuộc sống.
Hơn nửa đời người của lão đều sống vì danh lợi, đã đánh mất bản thân mình từ lâu, mãi đến khi trượt chân rơi xuống đáy cốc lão mới dần tỉnh ngộ, cuộc sống không chỉ có danh lợi.
Mà còn có rất nhiều thứ quan trọng hơn danh lợi.
“Lão già chết tiệt câm miệng cho tôi!”
Hạ Tuyết Cầm tức giận quát tháo: “Cứ thế cho qua nói thì dễ lắm, nhưng ai sẽ giúp tôi nuốt trôi cơn giận này đây?”
“Chỉ cần con khốn Hạ Huyền Trúc và thứ chó má Diệp Vĩnh Khang kia chưa chết ngày nào thì tôi sẽ không để yên ngày đó”.
“Hơn nữa nếu để chị Đào biết chúng ta làm hỏng việc, ông nghĩ chị ta sẽ để yên sao?”
Hạ Chí Tài giật khóe môi: “Ông… haizz… Tuyết Cầm à, cháu nghe ông khuyên, bây giờ đã cộng lại là bảy mạng người, chúng ta không thể sai càng thêm sai, giờ quay đầu lại vẫn còn kịp…”
Bốp!
Hạ Chí Tài vừa dứt lời, một cái bạt tai rất mạnh liền đánh lên mặt lão.
“Hạ Chí Tài, ông nghe đây cho tôi, bây giờ chúng ta là người chung một con thuyền”.
“Ông cũng có phần trong bảy mạng người đó, giờ con thuyền này đã đi xa lắm rồi đừng hòng quay đầu lại”.
“Tôi mong đây là lần cuối tôi nghe ông nói mấy lời này, nếu còn lần sau thì đừng trách tôi không nể tình thân”.
Giọng Hạ Tuyết Cầm tràn ngập sự lạnh lùng, mặt mày hung tợn như thú dữ đói khát.
Nhìn cháu gái nặng lời với mình, thậm chí còn đánh mình, trong mắt Hạ Chí Tài chỉ còn lại sự đau lòng và bất lực vô tận, có lẽ mọi chuyện đều là nhân quả báo ứng.
Sự thất bại lần này không chỉ không khiến Hạ Tuyết Cầm dừng lại mà ngược lại còn khiến cô ta trở nên điên cuồng hơn.
Cuộc sống trong khoảng thời gian này như địa ngục đã khiến cô ta hoàn toàn trở thành một con thú hoang hung hãn, độc ác, đánh mất cả lý trí.
Trong đầu cô ta chỉ còn lại hai chữ báo thù, nhưng chưa từng nhìn lại nguyên nhân từ chính bản thân mình.
Sau một hồi suy nghĩ, khóe môi Hạ Tuyết Cầm cong lên một nụ cười cực kỳ lạnh lùng và nham hiểm.
Cùng lúc đó, một kế hoạch vô cùng điên cuồng và độc ác dần hiện hữu trong đầu Hạ Tuyết Cầm.
“Diệp Vĩnh Khang, Hạ Huyền Trúc, tôi phải khiến hai người chết không nơi chôn thân”.
Mặc dù tai nạn lần này đã làm sáng tỏ nghi ngờ Hạ Huyền Trúc cố ý mưu sát, nhưng dù sao cũng là một sự cố công trình cực lớn, vẫn phải chịu trách nhiệm tương ứng.
Vì muốn để Hạ Huyền Trúc yên tâm làm việc, sáng sớm hôm sau Diệp Vĩnh Khang đã ra ngoài, chạy qua mấy đơn vị, hơn nữa còn dùng vài mối quan hệ, lúc này sự việc mới kết thúc trong êm đẹp.
Bận rộn cả một ngày, vừa nhìn đồng hồ đã sắp đến năm giờ chiều, Diệp Vĩnh Khang vội vàng lái xe đến trường mẫu giáo.
Xe vừa dừng trước cổng trường, chuông tan học cũng đúng giờ vang lên.
Các bạn nhỏ được bảo vệ dắt tay nhảy nhót chạy ra từ cổng trường mẫu giáo như những thiên thần nhỏ vui vẻ.
Mỗi khi nhìn thấy cảnh tượng này Diệp Vĩnh Khang đều cảm thấy ấm áp và hạnh phúc, trên thế giới này có lẽ chỉ có những đứa trẻ ngây thơ vô tư này mới có được niềm vui thuần khiết nhất.
“Anh Diệp, sao anh đến đây, có chuyện gì sao?”
Diêu San mặc một chiếc váy dài hoa văn màu nhạt ôm hai cuốn sách mỉm cười bước ra từ cổng trường.
Diệp Vĩnh Khang cười nói: “Tôi còn có thể có việc gì chứ, tất nhiên là đến đón Tiểu Trân tan học rồi”.
Nghe thế Diêu San sửng sốt: “Chẳng phải Tiểu Trân đã được ai đó đón về rồi sao?”
“Cái gì, Tiểu Trân được đón đi rồi, chuyện khi nào thế? Ai đón?”
Sắc mặt Diệp Vĩnh Khang trở nên khó coi.
Diêu San đáp: “Khoảng lúc ba giờ, cô của Tiểu Trân đến đón cô bé về. Sao thế, các anh không biết sao?”
“Cô?”
Diệp Vĩnh Khang nhíu mày, bỗng có dự cảm không lành.
Reng Reng…
Đúng lúc này chuông điện thoại bỗng vang lên.
Sau khi bắt máy, đầu bên kia điện thoại vang lên một giọng nói khiến Diệp Vĩnh Khang suýt bùng nổ tại chỗ: “Bố, bố đang ở đâu thế mau đến cứu con với!”
“Tiểu Trân, giờ con đang ở đâu? Đừng sợ, bố đến cứu con ngay, nói bố biết con đang ở đâu…”
Nếu trên thế giới này có ai đó có thể khiến cảm xúc của Diệp Vĩnh Khang thay đổi mạnh trong tích tắc thì đó chắc chắn là vợ và con gái anh.
Ngoài ra dù trời có sập xuống Diệp Vĩnh Khang cũng có thể giữ được bình tĩnh và cái đầu lạnh.
“Diệp Vĩnh Khang, đã lâu không gặp”.
Lúc này bên kia bỗng vang lên một giọng nói đã được xử lý qua máy đổi giọng.
“Cô là ai, mau thả con gái tôi ra, nếu cô làm hại đến một sợi lông của nó thì dù cô là ai, tôi nhất định sẽ xé xác cô thành nghìn mảnh”.
Diệp Vĩnh Khang tức giận nói.
“Ha ha ha ha!”
Người ở đầu bên bật cười: “Diệp Vĩnh Khang, anh vẫn không thay đổi chút nào, vẫn ngông cuồng như trước”.
“Anh vừa nói gì? Xé xác tôi cơ à? Được thôi, vậy tôi để anh nghe giọng con gái anh trước”.
Dứt lời, bên kia bỗng vang lên hai tiếng bôm bốp.
Sau đó là tiếng Diệp Tiểu Trân hoảng sợ gào khóc: “A, đừng đánh nữa, đau quá, bố mau đến cứu con đi!”
“Cô mau dừng tay lại!”
Diệp Vĩnh Khang chỉ cảm thấy ngực đau nhói: “Đừng động vào con gái tôi, có chuyện gì cô cứ nhằm vào tôi là được”.
Nhưng đợi hồi lâu lại đợi được một sự thật khiến cô ta gần như phát điên.
“Không thể nào, chuyện này không thể nào”.
Hạ Tuyết Cầm điên cuồng vò đầu hệt như một con chó hoang đang lên cơn dại, lớn giọng hét lên: “Kế hoạch không chút sơ hở nào sao lại có thể xảy ra chuyện này được!”
“Cô Hạ, cô hãy bình tĩnh một chút, sự thật là thế”.
Đầu bên kia điện thoại vang lên giọng nói được xử lý qua máy đổi giọng: “Đối phương mời Kusol John – kiến trúc sư hàng đầu thế giới đến khôi phục lại hiện trường, không ai có thể ngờ được chuyện này”.
“Tôi không quan tâm ông ta là John gì đó, bây giờ anh lập tức bắt người lại cho tôi, tôi muốn con đàn bà đê tiện đó sống không bằng chết”.
Lúc này Hạ Tuyết Cầm đã hoàn toàn rơi vào trạng thái điên cuồng.
“Cô Hạ, hãy chú ý đến lời nói của mình, cô không có tư cách ra lệnh cho tôi làm bất kỳ chuyện gì cả, tôi cũng không có quyền hạn tùy tiện bắt người khi chưa có chứng cứ. Tôi nói nhiều như thế rồi, tự cô suy xét đi!”
“Alo, alo, anh bắt máy cho tôi, lấy tiền của tôi rồi không làm việc sao?”
Hạ Tuyết Cầm hét lên với đầu bên kia điện thoại nhưng đối phương đã cúp máy nãy giờ rồi.
Hạ Chí Tài ở một bên nghe tin này không biết tại sao lão không cảm thấy không vui mà ngược lại còn có cảm giác thư thái.
“Tuyết Cầm, nếu chuyện đã thành như thế rồi, ông nghĩ cũng là ý trời chi bằng đến đây thôi”.
“Chuyện quá khứ cứ để nó qua đi, chỉ cần cả nhà chúng ta sống vui vẻ bên nhau, dù sống vất vả một chút cũng chẳng sao”.
Trải qua cuộc sống vất vả dưới đáy xã hội trong thời gian này, Hạ Chí Tài đã nhận ra ý nghĩa thật sự của cuộc sống.
Hơn nửa đời người của lão đều sống vì danh lợi, đã đánh mất bản thân mình từ lâu, mãi đến khi trượt chân rơi xuống đáy cốc lão mới dần tỉnh ngộ, cuộc sống không chỉ có danh lợi.
Mà còn có rất nhiều thứ quan trọng hơn danh lợi.
“Lão già chết tiệt câm miệng cho tôi!”
Hạ Tuyết Cầm tức giận quát tháo: “Cứ thế cho qua nói thì dễ lắm, nhưng ai sẽ giúp tôi nuốt trôi cơn giận này đây?”
“Chỉ cần con khốn Hạ Huyền Trúc và thứ chó má Diệp Vĩnh Khang kia chưa chết ngày nào thì tôi sẽ không để yên ngày đó”.
“Hơn nữa nếu để chị Đào biết chúng ta làm hỏng việc, ông nghĩ chị ta sẽ để yên sao?”
Hạ Chí Tài giật khóe môi: “Ông… haizz… Tuyết Cầm à, cháu nghe ông khuyên, bây giờ đã cộng lại là bảy mạng người, chúng ta không thể sai càng thêm sai, giờ quay đầu lại vẫn còn kịp…”
Bốp!
Hạ Chí Tài vừa dứt lời, một cái bạt tai rất mạnh liền đánh lên mặt lão.
“Hạ Chí Tài, ông nghe đây cho tôi, bây giờ chúng ta là người chung một con thuyền”.
“Ông cũng có phần trong bảy mạng người đó, giờ con thuyền này đã đi xa lắm rồi đừng hòng quay đầu lại”.
“Tôi mong đây là lần cuối tôi nghe ông nói mấy lời này, nếu còn lần sau thì đừng trách tôi không nể tình thân”.
Giọng Hạ Tuyết Cầm tràn ngập sự lạnh lùng, mặt mày hung tợn như thú dữ đói khát.
Nhìn cháu gái nặng lời với mình, thậm chí còn đánh mình, trong mắt Hạ Chí Tài chỉ còn lại sự đau lòng và bất lực vô tận, có lẽ mọi chuyện đều là nhân quả báo ứng.
Sự thất bại lần này không chỉ không khiến Hạ Tuyết Cầm dừng lại mà ngược lại còn khiến cô ta trở nên điên cuồng hơn.
Cuộc sống trong khoảng thời gian này như địa ngục đã khiến cô ta hoàn toàn trở thành một con thú hoang hung hãn, độc ác, đánh mất cả lý trí.
Trong đầu cô ta chỉ còn lại hai chữ báo thù, nhưng chưa từng nhìn lại nguyên nhân từ chính bản thân mình.
Sau một hồi suy nghĩ, khóe môi Hạ Tuyết Cầm cong lên một nụ cười cực kỳ lạnh lùng và nham hiểm.
Cùng lúc đó, một kế hoạch vô cùng điên cuồng và độc ác dần hiện hữu trong đầu Hạ Tuyết Cầm.
“Diệp Vĩnh Khang, Hạ Huyền Trúc, tôi phải khiến hai người chết không nơi chôn thân”.
Mặc dù tai nạn lần này đã làm sáng tỏ nghi ngờ Hạ Huyền Trúc cố ý mưu sát, nhưng dù sao cũng là một sự cố công trình cực lớn, vẫn phải chịu trách nhiệm tương ứng.
Vì muốn để Hạ Huyền Trúc yên tâm làm việc, sáng sớm hôm sau Diệp Vĩnh Khang đã ra ngoài, chạy qua mấy đơn vị, hơn nữa còn dùng vài mối quan hệ, lúc này sự việc mới kết thúc trong êm đẹp.
Bận rộn cả một ngày, vừa nhìn đồng hồ đã sắp đến năm giờ chiều, Diệp Vĩnh Khang vội vàng lái xe đến trường mẫu giáo.
Xe vừa dừng trước cổng trường, chuông tan học cũng đúng giờ vang lên.
Các bạn nhỏ được bảo vệ dắt tay nhảy nhót chạy ra từ cổng trường mẫu giáo như những thiên thần nhỏ vui vẻ.
Mỗi khi nhìn thấy cảnh tượng này Diệp Vĩnh Khang đều cảm thấy ấm áp và hạnh phúc, trên thế giới này có lẽ chỉ có những đứa trẻ ngây thơ vô tư này mới có được niềm vui thuần khiết nhất.
“Anh Diệp, sao anh đến đây, có chuyện gì sao?”
Diêu San mặc một chiếc váy dài hoa văn màu nhạt ôm hai cuốn sách mỉm cười bước ra từ cổng trường.
Diệp Vĩnh Khang cười nói: “Tôi còn có thể có việc gì chứ, tất nhiên là đến đón Tiểu Trân tan học rồi”.
Nghe thế Diêu San sửng sốt: “Chẳng phải Tiểu Trân đã được ai đó đón về rồi sao?”
“Cái gì, Tiểu Trân được đón đi rồi, chuyện khi nào thế? Ai đón?”
Sắc mặt Diệp Vĩnh Khang trở nên khó coi.
Diêu San đáp: “Khoảng lúc ba giờ, cô của Tiểu Trân đến đón cô bé về. Sao thế, các anh không biết sao?”
“Cô?”
Diệp Vĩnh Khang nhíu mày, bỗng có dự cảm không lành.
Reng Reng…
Đúng lúc này chuông điện thoại bỗng vang lên.
Sau khi bắt máy, đầu bên kia điện thoại vang lên một giọng nói khiến Diệp Vĩnh Khang suýt bùng nổ tại chỗ: “Bố, bố đang ở đâu thế mau đến cứu con với!”
“Tiểu Trân, giờ con đang ở đâu? Đừng sợ, bố đến cứu con ngay, nói bố biết con đang ở đâu…”
Nếu trên thế giới này có ai đó có thể khiến cảm xúc của Diệp Vĩnh Khang thay đổi mạnh trong tích tắc thì đó chắc chắn là vợ và con gái anh.
Ngoài ra dù trời có sập xuống Diệp Vĩnh Khang cũng có thể giữ được bình tĩnh và cái đầu lạnh.
“Diệp Vĩnh Khang, đã lâu không gặp”.
Lúc này bên kia bỗng vang lên một giọng nói đã được xử lý qua máy đổi giọng.
“Cô là ai, mau thả con gái tôi ra, nếu cô làm hại đến một sợi lông của nó thì dù cô là ai, tôi nhất định sẽ xé xác cô thành nghìn mảnh”.
Diệp Vĩnh Khang tức giận nói.
“Ha ha ha ha!”
Người ở đầu bên bật cười: “Diệp Vĩnh Khang, anh vẫn không thay đổi chút nào, vẫn ngông cuồng như trước”.
“Anh vừa nói gì? Xé xác tôi cơ à? Được thôi, vậy tôi để anh nghe giọng con gái anh trước”.
Dứt lời, bên kia bỗng vang lên hai tiếng bôm bốp.
Sau đó là tiếng Diệp Tiểu Trân hoảng sợ gào khóc: “A, đừng đánh nữa, đau quá, bố mau đến cứu con đi!”
“Cô mau dừng tay lại!”
Diệp Vĩnh Khang chỉ cảm thấy ngực đau nhói: “Đừng động vào con gái tôi, có chuyện gì cô cứ nhằm vào tôi là được”.
Bình luận facebook