• ĐỔI TÊN MIỀN VIETWRITER.CO SANG VIETWRITER.ONE TỪ NGÀY 12/3

Hot Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh Khang

  • Chương 178: Người đột biến

Quay lại xe, Diệp Vĩnh Khang tiện tay để chiếc túi lên ghế phụ lái.

Diệp Tiểu Trân ngồi ghế sau hỏi: “Bố, con gấu đen lúc nãy kia trông đáng sợ quá”.

Diệp Vĩnh Khang khởi động xe cười nói: “Tiểu Trân đừng sợ, anh ta là đệ tử của bố, xét về vai vế thì anh ta phải gọi con một tiếng sư tỷ đó”.

“Thật ạ? Ôi, mẹ ơi, con được làm sư tỷ rồi đấy”.

Diệp Tiểu Trân vui vẻ ôm lấy cánh tay Hạ Huyền Trúc, Hạ Huyền Trúc cũng nhìn Diệp Vĩnh Khang bằng ánh mắt ngưỡng mộ nói: “Sao em lại ngưỡng mộ anh vậy chứ, một người đàn ông cao to vạm vỡ thế mà lại quỳ xuống gọi anh là sư phụ”.

Diệp Vĩnh Khang cười nói: “Em muốn biết anh ta là ai không?”

“Ai thế?”

Hạ Huyền Trúc thắc mắc hỏi.

“Anh ta là chồng chưa cưới của Lâm Tĩnh, cậu chủ Triệu!”

Diệp Vĩnh Khang cười đáp.

“Hả? Anh ta là cậu chủ Triệu đó à, sao không giống trong tưởng tượng chút nào thế…”

Hạ Huyền Trúc kinh ngạc nói.

“Ha ha, nhìn người không nên nhìn vẻ ngoài mà, khi về em nói chuyện với Lâm Tĩnh, có thể suy xét đến người này, thật ra anh ta cũng rất tốt đấy”.

Diệp Vĩnh Khang nói.

“Vậy thì không được”.

Hạ Huyền Trúc vội lắc đầu như trống bỏi: “Cơ thể Tĩnh Tĩnh yếu ớt, đùi còn không to bằng cánh tay của người đàn ông vạm vỡ này, nếu hai người họ ở bên nhau thật thì Tĩnh Tĩnh sẽ bị đè bẹp cho mà xem”.

Diệp Vĩnh Khang bật cười thành tiếng: “Tĩnh Tĩnh cũng có thể học hỏi ở em mà”.

Hạ Huyền Trúc khó hiểu nói: “Học em cái gì?”

Diệp Vĩnh Khang nói: “Chẳng phải em rất thích ở trên đó sao?”

Hạ Huyền Trúc sửng sốt, sau đó phản ứng lại mới đỏ mặt tía tai, bực bội nói: “Còn không phải anh nói là anh thích thế à, sau này em mặc kệ anh đấy”.

Lúc này Diệp Tiểu Trân ngồi bên cạnh ngơ ngác không hiểu gì bỗng chớp đôi mắt to ngấn nước khó hiểu nói: “Bố mẹ đang nói chuyện gì thế ạ, sao con chẳng hiểu gì cả”.

Con bé vừa nói thế, Hạ Huyền Trúc càng đỏ mặt hơn, lúc này mới nhớ ra Diệp Tiểu Trân vẫn còn đang ngồi bên cạnh.

Lúc cô đang không biết nên giải thích thế nào thì Diệp Vĩnh Khang cười nói: “Bố và mẹ đang nói về chuyện lái xe đó, mẹ con mà lái xe nhanh một chút là bố đuổi theo không kịp”.

Diệp Tiểu Trân ngưỡng mộ nhìn Hạ Huyền Trúc: “Mẹ ơi, hóa ra mẹ lái xe đỉnh thế ạ?”

Hạ Huyền Trúc xấu hổ đến mức ước gì có cái hố để chui xuống, nhưng cũng chỉ có thể căng da đầu nói: “Ừ ừ… cũng tạm được… Tiểu Trân, lần trước con thi được bao nhiêu điểm?”

“Hừ!”

Diệp Tiểu Trân tức giận bĩu môi nói: “Mẹ ơi, có phải mẹ rất thích đánh trống lảng không thế?”

Diệp Vĩnh Khang đang lái xe ở phía trước vui vẻ bật cười thành tiếng.

Dọc đường về nhà, cả nhà ba người cười đùa không ngớt, về đến nhà đã hơi mười giờ đêm.

Hạ Huyền Trúc tắm rửa xong, mặc một bộ đồ ngủ tơ tằm, vừa lau tóc vừa bước ra từ trong phòng tắm. Nhìn thấy Diệp Vĩnh Khang đang ôm laptop ngồi trên sofa gõ bàn phím cạch cạch.

“Chồng à, anh đang bận gì thế? Mau đi tắm đi, hôm nay ngủ sớm một chút”.

Hạ Huyền Trúc nói.

Diệp Vĩnh Khang nhìn màn hình máy tính, thuận miệng đáp: “Em ngủ trước đi, anh làm xong việc sẽ đến cưng chiều em”.

“Biến, ai khiến anh cưng chiều, có đi ngủ không hả?”

Hạ Huyền Trúc bực bội trợn mắt, sau đó thở phì phò đi vào phòng ngủ.

Diệp Vĩnh Khang tiếp tục gõ bàn phím, trên màn hình là một một trang web có màu nền là màu đen, phông chữ bên trong toàn là màu đỏ của máu, trông hơi kinh dị.

Đây là một trang web ẩn mà chỉ có cực kỳ ít người mới có thể đăng nhập vào.

Trên đó không phải là giao dịch đen tối, cũng không phải là hoạt động bất hợp pháp gì.

Nói chính xác trang web này chỉ ghi chép hồ sơ của mấy người khá kỳ lạ.

Chẳng qua nếu để người bình thường nhìn thấy hồ sơ của những người này, chắc chắn tam quan của họ sẽ bị phá vỡ. Thế nên dù ở bất kỳ đâu tuyệt đối không công khai trang web này.

Sau khi tìm kiếm trên đó khoảng mười phút, một hồ sơ được đánh dấu là “thể chất tái sinh” hiện ra trước mắt Diệp Vĩnh Khang.

Phần hồ sơ này ghi chép lại một người đã mất trong thế kỷ trước, thể chất của người này rất đặc biệt, tế bào của ông ta mạnh gấp mấy chục lần người thường, hơn nữa còn có khả năng tái sinh siêu việt lạ thường.

Hiểu theo cách thông thường thì là người này bẩm sinh đã có sức mạnh ghê gớm, hơn nữa sau khi bị thương lại có khả năng tự chữa lành đáng sợ.

Điều kiện để tạo nên “thể chất tái sinh” cực kỳ khắc nghiệt, phải thỏa mãn rất nhiều điều kiện đặc thù có xác suất cực nhỏ để DNA sinh ra đột biến.

Ngoài “thể chất tái sinh” còn có rất nhiều thể chất đặc biệt sau khi DNA bị đột biến, chẳng hạn như có người còn có thể nhảy không gian trong khoảng cách một đến hai mét, cũng chính là dịch chuyển tức thời trong tiểu thuyết khoa học viễn tưởng.

Những người có thể chất đặc biệt này được gọi là người đột biến.

Họ là một quần thể của thế giới con người, tất cả hồ sơ và tài liệu của họ đều được mã hóa rất nghiêm ngặt, bởi vì một khi công khai ra ngoài sẽ gây hoảng loạn và hoang mang cho xã hội.

Hôm nay ở trạm thu phí Nam Giang, Triệu Đại Lực có thể ấn chặt xe hơi bằng tay khiến Diệp Vĩnh Khang vô cùng kinh ngạc.

Sau đó qua cuộc nói chuyện với Triệu Đại Lực, anh mới biết được đối phương chưa từng trải qua huấn luyện đặc biệt nào, hơn nữa anh ta có thể chịu được vết thương nặng mà người bình thường không thể chịu được,lại có thể tự chữa khỏi hoàn toàn trong chưa đến hai ngày.

Hiện tượng kỳ lạ này làm Diệp Vĩnh Khang đột nhiên nghĩ đến ba chữ “người đột biến”.

“Xem ra tên cao to sức lực đáng sợ này là người đột biến thật”.

Diệp Vĩnh Khang hít sâu một hơi, đây cũng chính là nguyên nhân tại sao hôm nay anh đồng ý nhận Triệu Đại Lực làm đệ tử.

Có thể chất hiếm thấy như thế, nếu được huấn luyện tăng cường ở giai đoạn sau thì năng lượng cực lớn được giải phóng ra không thể phỏng đoán được.

Không ngờ lần đến Nam Giang này lại có thu hoạch bất ngờ này.

Diệp Vĩnh Khang khẽ cười, đóng laptop lại, vươn người rồi đi vào phòng ngủ.

Mấy ngày nay sang nhà mẹ vợ hai người đều ngủ riêng, nhịn mấy ngày trời dĩ nhiên hai vợ chồng trẻ như cá gặp nước.

Thế nhưng lúc này họ không hề biết rằng, có một tấm lưới lớn đã được bày bố công phu đang lặng lẽ ập đến chỗ hai người.

Nửa tiếng trước.

“Chị Đào, cả nhà con đàn bà đê tiện đó đã về Giang Bắc rồi”.

Sau khi biết tin cả nhà Diệp Vĩnh Khang đã về, Hạ Tuyết Cầm lập tức gọi báo cho Đào Xuân Yến.

Đầu bên kia điện thoại vang lên giọng nói lạnh như băng của Đào Xuân Yến: “Vậy bắt đầu đi, cô biết phải làm thế nào rồi đó”.

“Chị Đào yên tâm đi, tôi và cả nhà con khốn đó có mối thù không đội trời chung, đảm bảo sẽ xử lý chuyện này ổn thỏa”.

Sau khi cúp máy, ánh mắt Hạ Tuyết Cầm lóe lên tia sáng lạnh lùng: “Diệp Vĩnh Khang, Hạ Huyền Trúc, lần này tôi phải khiến hai người đời đời không thể trở về được”.

Hạ Chí Tài ở một bên hơi do dự: “Cách này có phải hơi độc ác quá không? Hay là nói lại với Xuân Yến đổi cách khác đi”.

“Đổi cái con khỉ!”

Hạ Tuyết Cầm tức giận nói: “Lẽ nào ông quên bọn nó hại mình thế nào rồi sao? Cháu nằm mơ cũng muốn phanh thây cả nhà con đàn bà đê tiện đó”.

“Diệp Vĩnh Khang, Hạ Huyền Trúc, để rồi xem”.

Lúc này Hạ Tuyết Cầm đã bị cơn giận che mờ mắt, bấm một dãy số hung hăng nói: “Có thể ra tay rồi!”

“Đã rõ!”

Đầu bên kia điện thoại vang lên một giọng nam mạnh mẽ.
 
Advertisement

Bình luận facebook

Bạn đã đọc chưa

Users who are viewing this thread

Back
Top Bottom