• ĐỔI TÊN MIỀN VIETWRITER.CO SANG VIETWRITER.ONE TỪ NGÀY 12/3

Hot Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh Khang

  • Chương 176: Mẹ, thật ra con là người có tiền

Cả nhà Trương Hoa Phương không ăn lẩu được nên chỉ đành đổi nhà hàng khác.

Lúc Diệp Vĩnh Khang và Hạ Huyền Trúc đang chuẩn bị động đũa, Trương Hoa Phương đột nhiên lạnh lùng nói: "Hai đứa đặt đũa xuống, giải thích rõ ràng cho mẹ!"

Diệp Vĩnh Khang khó hiểu hỏi: "Giải thích gì ạ?"

"Cậu nói xem phải giải thích gì nào!”

Trương Hoa Phương chỉ tay vào vali nói: "Hơn ba mươi triệu tệ đấy, cậu lấy đâu ra nhiều tiền như vậy?"

"Còn nữa, chuyện Nam Giang Vương là thế nào? Sao cậu lại dính líu gì đến người đó?"

Diệp Vĩnh Khang sửng sốt, đột nhiên nở nụ cười nói: “Mẹ, hình như con chưa bao giờ nói với mẹ, con là một người nghèo mà nhỉ”.

"Mấy năm trước ở nước ngoài, con đã kiếm được không ít tiền, ba mươi triệu tệ này thực sự không là gì đối với con cả”.

"Về phần Nam Giang Vương, lúc ở nước ngoài, ông ta chỉ là một đàn em của con thôi, con mua đồ ở chỗ ông ta thì đương nhiên ông ta sẽ không dám lấy tiền của con rồi”.

Hạ Huyền Trúc cũng vội vàng mỉm cười giải thích: “Mẹ, Vĩnh Khang nói thật đấy. Bây giờ ở Giang Bắc, bọn con đang sống trong biệt thự, lái xe sang, thành lập công ty, thích mua gì thì mua”.

"À mẹ à, hay là bố mẹ đến Giang Bắc với chúng con đi. Bố mẹ đã vất vả suốt nửa đời người, cũng đến lúc được hưởng phúc rồi, hãy để con và Vĩnh Khang cùng nhau báo hiếu bố mẹ”.

Vừa dứt lời, Hạ Đức Minh đã vội vàng nói: "Không, không được, bố mẹ không thể đi Giang Bắc được, nếu bố đi thì bố sẽ mất công việc ở đây”.

“Không có tiền đồ!"

Trương Hoa Phương nhìn chằm chằm vào Hạ Đức Minh, giọng điệu tức giận nói: “Tôi thực sự không biết cả ngày ông nghĩ cái gì trong đầu nữa”.

"Việc đàng hoàng thì không làm, ngày nào cũng nghĩ đến việc đào mồ chôn tổ tiên của người ta, ông không sợ ngày nào đó sẽ rước ma vào nhà à?"

Hạ Đức Minh lẩm bẩm: "Công việc của tôi là khảo cổ, không phải chuyện tiền bạc, nói với bà thì bà cũng chẳng hiểu. Dù sao tôi cũng rất yêu công việc này, sẽ không đi đâu cả!"

"Này, ông còn dám mạnh miệng nữa hả? Tiền tiêu vặt tháng sau của ông sẽ không còn nữa đâu!”

"Vợ à, tốt xấu gì bà cũng phải đưa cho tôi tiền đi xe buýt chứ...”

"Không, sau này mỗi ngày ông tự đi bộ đi làm đi”.

Diệp Vĩnh Khang ở bên cạnh bị hai người chọc cười tủm tỉm, anh cảm thấy bố vợ mẹ vợ thật đáng yêu.

"Huyền Trúc, Vĩnh Khang, bây giờ hai đứa đã có cuộc sống tốt đẹp, người làm mẹ như mẹ cũng hoàn toàn yên tâm”.

"Nhưng dù hai đứa có nhiều tiền hơn cũng không thể tiêu xài hoang phí, phải tiết kiệm một chút, bằng không cho dù núi vàng núi bạc cũng không đủ”.

"Mẹ sẽ không về Giang Bắc với hai đứa đâu. Bọn con rảnh rỗi thì dành thời gian đến thăm bố mẹ là được”.

"Nếu không, mẹ mà đi thì không có ai chăm sóc cho ông bố mọt sách của con đâu”.

Nghe thấy vậy, Hạ Huyền Trúc cũng không gượng ép nữa mà gật đầu nói: "Vâng, con biết rồi ạ, sau này bọn con sẽ thường xuyên về thăm bố mẹ”.

Diệp Vĩnh Khang cũng hùa theo: “Mẹ yên tâm, con chắc chắn sẽ chăm sóc tốt cho Huyền Trúc và Tiểu Trân. Ngoài ra, mẹ hãy giữ lấy tấm thẻ này đi ạ, thường ngày muốn mua thì thì cứ mua, không đủ thì cứ việc nói với con”.

Dứt lời, Diệp Vĩnh Khang móc ra một chiếc thẻ ngân hàng rồi đưa sang.

Trương Hoa Phương liếc mắt nói: “Cậu coi thường ai đấy hả? Tôi là loại người tham lam tiền bạc sao?"

"Nhận lại đi, vợ chồng trẻ cứ từ từ tiết kiệm, bố mẹ lớn tuổi rồi, không cần tiêu nhiều tiền”.

Diệp Vĩnh Khang không khỏi nhìn mẹ vợ bằng con mắt khác, suy nghĩ như vậy thật sự khiến người khác kính phục.

"Được rồi mẹ, vậy con sẽ giữ lại ba trăm triệu tệ này, sau này nếu mẹ cần thì...”

"Chờ đã, cậu đang nói bao nhiêu?"

"Ba trăm triệu tệ ư?"

Trương Hoa Phương sững sờ, đột nhiên duỗi tay nắm lấy thẻ ngân hàng, lẩm bẩm: "Được rồi, tôi sẽ giúp cậu bảo quản nó, bằng không mấy đứa tiêu xài hoang phí thì hết mất, cứ để mẹ giữ nó cho”.

Trương Hoa Phương vừa nhét thẻ vào túi, vừa nóng lòng lấy điện thoại di động ra và gọi điện.

"Alo, Đông Mai à, tôi là Hoa Phương đây, lâu quá không gặp nhau, bà bảo mấy người Đại Xuân và Hạ Lạc, ngày mai tôi mời mấy bà đi ăn... Khách sạn gì năm sao ở ven biển đấy nhỉ, phòng riêng cao cấp nhất, đúng đúng đúng. Gọi cả Thu Nhã nữa nhé, chính là hoa khôi của lớp chúng ta ngày trước đấy”.

"Bà nói ai cơ? Viên Hoa à? Đúng đúng đúng, sao tôi lại quên mất ông ấy nhỉ, bà cũng gọi đi cùng luôn nhé. Đến lúc đó ông ấy và Thu Nhã cùng hát bài Một Nhành Mai, đó là ca khúc thành danh của hai người họ, ha ha ha, được, không gặp không về nhé”.

Chuyến đi đến Nam Giang này rất vui vẻ, đặc biệt là mâu thuẫn giữa Hạ Huyền Trúc và bố mẹ cô trong nhiều năm đã được giải quyết triệt để, cuối cùng gia đình đã trở về bên nhau.

Lúc rời đi, Trương Hoa Phương còn ôm chầm lấy Diệp Tiểu Trân rồi rơi nước mắt, đôi mắt của cô bé cũng ửng đỏ.

"Tiểu Trân, sau này nếu nhớ bà ngoại thì gọi điện cho bà nhé, phải ngoan ngoãn nghe lời bố mẹ đấy, biết chưa nào?"

"Vâng, cháu biết rồi thưa bà, cháu nhất định sẽ nghe lời bố mẹ, đợi được nghỉ cháu sẽ tới thăm ông bà”.

Trương Hoa Phương nhẹ nhàng xoa đầu Diệp Tiểu Trân: “Ngoan, Tiểu Trân lên xe trước đi, bà nói với bố mẹ cháu vài câu”.

Sau khi Diệp Tiểu Trân lên xe, Trương Hoa Phương gọi Diệp Vĩnh Khang và Hạ Huyền Trúc tới bên cạnh.

"Huyền Trúc, mẹ có vài lời muốn nói với con”.

Trương Hoa Phương nói.

"Mẹ, có chuyện gì, mẹ cứ nói đi, con đang nghe đây ạ”.

Hạ Huyền Trúc nói.

Trương Hoa Phương thở dài: “Sáu năm qua, là mẹ có lỗi với con, mẹ xin lỗi con...”

"Mẹ, đừng nói chuyện này nữa...”

"Chờ mẹ nói xong đã!"

Trương Hoa Phương đưa tay ra, nhẹ nhàng vuốt tóc mái Hạ Huyền Trúc rồi than thở: “Con gái à, sáu năm trước con thật sự đã khiến mẹ rất tức giận”.

"Con không biết lúc đó mẹ đã buồn đến mức nào đâu. Mấy năm nay đã khiến con chịu ấm ức rồi, bây giờ nhìn các con sống tốt, mẹ cũng yên tâm hơn”.

"Sau này đừng làm việc quá sức, kiếm ít tiền thôi cũng được, cơm ăn ngày ba bữa, ngủ phải đủ giấc và đều đặn, còn nữa phải nhớ uống nhiều nước, đừng để kiệt sức...”

Có lẽ vì cảm thấy áy náy với Hạ Huyền Trúc bao năm qua nên mắt Trương Hoa Phương đỏ hoe, thủ thỉ một tràng dài, cuối cùng hai mẹ con ôm nhau khóc nức nở.

Dứt lời, Trương Hoa Phương lại quay đầu về phía Diệp Vĩnh Khang: “Vĩnh Khang, tôi cũng có vài lời muốn nói với cậu...”

"Mẹ yên tâm, con biết cả mà”.

Diệp Vĩnh Khang mỉm cười ngắt lời: “Con nhất định sẽ chăm sóc tốt cho bản thân. Chắc chắn sẽ ăn cơm ngày ba bữa, ngủ đủ giấc và đều đặn, con cũng sẽ uống nhiều nước, con đảm bảo với mẹ sẽ chăm sóc sức khỏe thật tốt, mẹ yên tâm nhé!"

Trương Hoa Phương đột nhiên trợn mắt nói: “Tôi yên tâm cái con khỉ, tôi chỉ muốn nói rằng sau này ở nhà, cậu chịu cực chịu khổ một chút, không có việc gì làm thì chịu khó làm việc nhà và trông con”.

"Cậu là đàn ông phải biết gánh vác trách nhiệm, dành nhiều thời gian chú trọng đến sự nghiệp, mệt một chút cũng chẳng sao, đừng lúc nào cũng chỉ biết nghĩ đến việc hưởng thụ".

"Làm việc nhất định phải cố gắng chăm chỉ, đừng sợ tăng ca thức đêm, người ta có câu: Chịu cực khổ mới gặt hái được thành công, cậu nhớ chưa hả?”

Diệp Vĩnh Khang chán nản, cười gượng nói: "Mẹ, con nhớ rồi, nhưng con muốn hỏi mẹ một câu, mẹ có biết thế nào gọi là tiêu chuẩn kép không ạ?”

"Tiêu chuẩn kép gì cơ?"

Trương Hoa Phương ngờ vực hỏi.

"Hi hi, không có gì ạ, con chỉ nói bâng quơ vậy thôi”.

Diệp Vĩnh Khang khẽ cười, sau đó mới dẫn theo Hạ Huyền Trúc và Diệp Tiểu Trân rời đi.

Trương Hoa Phương đứng tại chỗ dõi theo một lúc lâu, mãi đến khi chiếc xe biến mất khỏi tầm mắt mới thở dài, dáng vẻ lưu luyến cầm thẻ ngân hàng ba trăm triệu tệ đi thẳng vào trung tâm thương mại.
 
Advertisement

Bình luận facebook

Bạn đã đọc chưa

Users who are viewing this thread

Back
Top Bottom