Viet Writer
Và Mai Có Nắng
-
Chương 661-664
Chương 661
Lệ Đình Tuấn dùng sức ôm Kiều Phương Hạ, đưa mắt nhìn qua từng người ở đây, đáy mắt mang theo sự tàn nhẫn.
Anh sẽ nhớ kỹ những người hôm nay ở đây nhục nhã và vu oan cho Kiều Phương Hạ.
“Không cần tra. Lúc anh nói chuyện cũng đồng thời nhìn về phía Lệ Kiến Đình.
“Chuyện cô ấy bị thương, con biết rõ hơn bất cứ ai.”
Lệ Kiến Đình không biết Lệ Đình Tuấn sao có thể trở về nhanh như vậy. Ông ta chỉ biết Lệ Đình Tuấn nhất định sẽ che chở cho Kiều Phương Hạ, cho nên mới thừa dịp anh không ở nhà mà buộc Kiều Phương Hạ đến đây.
Ông ta nhíu chặt mày đứng đối diện với Lệ Đình Tuấn: “Đình Tuấn, con phải hiểu rõ chữ, đây là người liên quan đến cái chết của ba con!”
Lệ Đình Tuấn trầm mặc vài giây, thấp giọng trả lời: “Không cần phải hiểu rõ. Chuyện là một thủ hạ của con đã nổ súng khiến cô ấy bị thương.”
“Con nói cái gì?” Lệ Kiến Đình có chút kinh ngạc. Thân thể Kiều Phương Hạ trong lồng ngực anh chỉ một thoáng đã cứng lại.
Lệ Đình Tuấn dừng một chút, tiếp tục trầm giọng nói: “Bởi vì một ít hiểu lầm cá nhân làm cho con trách lầm cô ấy. Thuộc hạ con không biết nặng nhẹ đã nổ súng khiến cô ấy bị thương, suýt nữa lấy mạng cô ấy “Chuyện này nếu muốn tra rất đơn giản, ông tùy tiện gọi điện thoại hỏi một cái liền biết”
Lệ Kiến Đình nghĩ nghĩ, lập tức nói với quản gia ở bên cạnh: “Vừa rồi biên bản ghi chép nhập viện theo lời Kiều Phương Hạ cùng những gì mà Đình Tuấn nói, hiện tại cậu đi tra ngay cho tôi.
“Vâng.”
Lệ Đình Tuấn đau lòng ôm Kiều Phương Hạ, ngoại trừ phẫn nội còn có nghĩ mà sợ hãi.
Bởi vì Kiều Phương Hạ muốn giấu diếm thân phận của chính mình, anh vẫn không lựa chọn phá vỡ mong muốn của cô. Nếu anh sớm một chút nói rõ ràng với Kiều Phương Hạ cũng sẽ không khiến cho sự việc phát triển đến mức như hiện giờ.
Kiều Phương Hạ tựa vào trong lồng ngực anh, giờ phút này không kêu một tiếng.
Lúc sự việc xảy ra, quả thật trong đầu Kiều Phương Hạ đã hiện lên Lệ Đình Tuấn, nhưng sau đó lại cảm thấy không có khả năng, sao Lệ Đình Tuấn lại có thể phải sát thủ tới giết cô được chứ?
Không nghĩ tới, đám người kia quả thật là do anh phải tới!
Kiều Phương Hạ hồi tưởng lại chuyện đã xảy ra trước đó, bỗng nhiên phát giác, quả thật có rất nhiều dấu vết để lại cho thấy Lệ Đình Tuấn đã sớm biết cô là ai.
Rất nhiều thời điểm anh có thể mượn cơ hội để mở miệng hỏi có một chuyện, nhưng anh từ đầu đến cuối vẫn duy trì trầm mặc, chuyện này vốn đã không bình thường.
Cho nên thật ra Lệ Tuấn Đình đã sớm hiểu rõ về thân thể của cô? Nhưng mà bởi vì cô chưa nói cho nên anh mới chưa nói?
Đầu óc cô lúc này mới thông suốt.
Cô nâng mắt, nhìn Lệ Đình Tuấn.
Lệ Đình Tuấn đang nhíu chặt mày nhìn cô, trong nháy mắt hai người đối diện nhau, Lệ Đình Tuấn lập tức nhẹ giọng nói với cô: “Thật xin lỗi… “
Chương 662
Anh nói chậm, cũng đã tới chậm từng bước. Kiều Phương Hạ mím môi, không lên tiếng.
Chốc lát sau, quản gia nhà họ Lệ liền trở lại phòng tiếp khách, đi đến trước mặt Lệ Kiến Đình, nhẹ giọng nói: “Ông chủ, lời bọn họ nói đều là sự thật.
Lệ Kiến Đình nhìn Kiều Phương Hạ, lại nhìn về phía Kiều Diệp Ngọc còn đang quỳ trên mặt đất.
Mọi người ở đây đều có chút kinh ngạc, Kiều Phương Hạ vậy mà không hề nói dối.
“Mặc dù như vậy, không phải Diệp Ngọc đã tận mắt nhìn thấy cô ta vào phòng bệnh của Quốc Chiến sao? Lúc cô ta khám bệnh có thể bớt chút thời gian đi đến phòng bệnh cũng không phải việc gì khó chứ?” Có người đứng bên cạnh nghi ngờ hỏi. Nói đến một nửa, thấy ánh mắt sắc bén của Lệ Đình
Tuấn đảo qua người kia, người nói lập tức chuyển sang trạng thái không phát ra tiếng.
Bên trong rơi vào im lặng.
“Chị đang nghi ngờ em đó hả?” Kiều Diệp Ngọc nhíu mày, dùng giọng điệu ngỡ ngàng tiếp tục hỏi ngược lại.
“Tôi chỉ muốn nhìn qua di động của cô một chút thôi. Kiều Phương Hạ lạnh lùng trả lời: “Nếu cô không chột dạ, cũng sẽ không sợ người khác điều tra ra cái gì, không phải sao?”
Ánh mắt Lệ Đình Tuấn đảo qua đảo lại giữa hai người, sau đó nhìn thẳng về phía Kiều Diệp Ngọc, trầm giọng nói: “Đưa điện thoại cho cô ấy đi.”
Phải có lý do gì đó, thì Kiều Phương Hạ mới muốn lấy di động của Kiều Diệp Ngọc.
Kiều Diệp Ngọc lập tức nhìn về phía Lệ Kiến Đình, tỏ vẻ chần chừ muốn nói lại thôi.
“Cứ đưa cho cô ấy đi” Lệ Kiến Đình đắn đo một chút, sau đó thấp giọng nhắc lại.
Nêu Kiều Phương Hạ không có nói dối, như vậy chỉ có một khả năng: người nói dối chính là Kiều Diệp Ngọc.
Kiều Diệp Ngọc trầm mặc trong giây lát, cuối cùng vẫn lấy di động của mình ra đưa cho Kiều Phương Hạ.
Nhìn đôi tay đang duỗi về phía mình của Kiều Diệp Ngọc, Kiều Phương Hạ thấy được, tay của cô ta đang run ray.
Cũng không biết là do vừa gãy tay nối lại, còn đang trong thời kỳ phục hồi nên mới run, hay là do chột dạ nên mới run nữa.
Chương 663
Kiều Phương Hạ càng thêm khẳng định, trong di động của cô ta nhất định có chứa bí mật không thể nói cho người khác biết.
Cô duỗi tay, nhẹ nhàng cầm lấy di động của Kiều Diệp Ngọc.
“Nếu chị không điều tra ra được thứ gì hết thì sao?” Ngay khi cô vừa cầm lấy điện thoại, Kiều Diệp Ngọc đột ngột cau mày hỏi cô: “Chị à, ban nãy em liều mạng năn nỉ thay cho chị, rõ ràng em đứng về phe chị, ấy vậy mà chị lại nghi ngờ em?”
“Vậy à?” Sắc mặt của Kiều Phương Hạ càng thêm lạnh nhạt: “Cô năn nỉ thay tôi?” Kiều Diệp Ngọc ậm ừ: “Em…
“Nếu tôi trách lầm cô, tôi sẽ quỳ gối trước mặt cô để xin lỗi. Không chờ cô ta nói xong, Kiều Phương Hạ đã nhẹ giọng cắt ngang.
Người chung quanh kinh ngạc nhìn hai chị em nhà họ Kiều, bọn họ luôn cho rằng hai chị em Kiều Phương Hạ và Kiều Diệp Ngọc tương đối hòa thuận, dù sao Kiều Diệp Ngọc luôn thể hiện ra sự che chở của mình đối với chị gái.
Nhưng sau khi chứng kiến một màn hôm nay, mọi người hiển nhiên đều biết, thì ra mình đã hiểu lầm quan hệ giữa hai chị em bọn họ. Kiều Phương Hạ chỉ nhấn vài cái trên màn hình di động là đã có thể giải khóa mật mã của Kiều Diệp Ngọc, sau đó lưu loát tiến vào trình tự số liệu nằm sâu trong điện thoại. Kiều Diệp Ngọc cứ thế trơ mắt nhìn cô mở khóa di động của mình.
Sao có thể như vậy được?!
Sao Kiều Phương Hạ lại biết được mật mã di động của cô ta được cơ chứ? Rõ ràng trước giờ cô ta không hề mở khóa điện thoại trước mặt Kiều Phương Hạ mà. Cũng vì chuyện này xảy ra quá đột nhiên, khiến cho Kiều Diệp Ngọc có chút luống cuống.
Kiều Phương Hạ ngẩng đầu liếc cô ta một cái, đáy mắt hiện lên vài phần lạnh lẽo. Cô lập tức bấm vào thư mục thùng rác của di động, nhấn nhấn một vài thao tác gì đó, sau đó lẳng lặng chờ đợi.
Cô đang chờ di động tự khôi phục lại những thứ mà Kiều Diệp Ngọc đã xóa.
Hai phút sau, cô bấm vào một đống dữ liệu rối tung, nhanh chóng xem lướt qua một lượt.
Cô lại ngước mắt nhìn về phía Kiều Diệp Ngọc, nhịn không được hơi cong cong khóe môi, sau đó chuyển mắt, nhìn về phía Lệ Kiến Trung đang ngồi bên cạnh Lệ Kiến Đình.
Thấy Kiều Phương Hạ nhìn về phía mình, dù chỉ trong thoáng chốc, nhưng biểu tình của Lệ Kiến Trung rõ ràng có vài phần hoảng loạn.
Lệ Kiến Đình cũng theo đó nhìn về phía đứa em thứ hai của mình, hai người nhìn nhau một cái, Lệ Kiến Trung lập tức nói: “Anh cả, anh nhìn em làm gì?”
Ánh mắt của Lệ Đình Tuấn cũng dừng trên người Lệ Kiến Trung.
Trước hôm nay, Lệ Đình Tuấn cũng đã nghi ngờ Lệ Kiến Trung có vấn đề, nhưng dù gì ông ta cũng là bậc cha chú trong nhà, trước khi sưu tầm được đầy đủ chứng cứ, anh sẽ không lộ ra cái gì.
Nhưng nếu Kiều Phương Hạ có thể tra được và lấy ra chứng cứ, vậy thì quá tốt rồi.
“Có cần tôi khôi phục thêm bản ghi tin nhắn cuộc gọi giữa hai người không?” Kiều Phương Hạ quay đầu nhìn Kiều Diệp Ngọc.
“Khoảng mười mấy ngày trở lại đây, số lượng cuộc gọi có vẻ hơi thường xuyên. Mỗi lần gọi xong, cô sẽ lập tức xóa lịch sử, có bí mật gì không thể để người khác biết sao?”
“Chị đang nói nhảm nhí gì vậy?” Kiều Diệp Ngọc lập tức kiên trì đến cùng hỏi ngược lại.
Kiều Phương Hạ thấy Kiều Diệp Ngọc là người mà chưa đến Hoàng Hà thì chưa cam lòng.
Chương 664
Nếu cô ta muốn cô truy cứu đến cùng, lấy chứng cứ ra, thì Kiều Phương Hạ chỉ có thể giúp cô ta một phen.
Kiều Phương Hạ lập tức xoay người đi tới chỗ Lệ Kiến Trung, nói: “Ông hai, ông cũng có thể đưa điện thoại di động cho tôi, được không?”
Khi mọi chuyện đã đến mức này, Lệ Kiến Đình có là một kẻ ngốc cũng biết rằng Lệ Kiến Trung có vấn đề.
“Đưa điện thoại cho cô ấy” Lệ Kiến Đình nhìn chằm chắm vào Lệ Kiến Trung, trầm giọng nói.
“Em không làm gì cả, tại sao phải đưa điện thoại cho cô ta?” Lệ Kiến Trung lập tức phản bác,
Ban nãy Kiều Phương Hạ cảm thấy Lệ Kiến Trung có gì đó không ổn, vừa rồi chính là Lệ Kiến Trung nói nhiều nhất, không thể chờ đợi được muốn cô chết.
“Ông hai nếu không chịu phối hợp, vậy chỉ có thể báo cảnh sát đến giải quyết. Kiều Phương Hạ dùng nguyên lời của Lệ Kiến Trung vừa nói để uy hiếp ông ta.
Trên trán Lệ Kiến Trung dần dần xuất hiện một tầng mồ hôi lạnh.
Ông ta vô thức dùng tay trái lau mồ hôi trên trán, do dự lấy điện thoại di động trong túi ra.
Ông ta còn chưa cầm chắc trong tay, thì Kiều Phương Hạ đã đoạt lấy.
Kiều Phương Hạ theo biện pháp vừa rồi khôi phục nội dung trong điện thoại của Lệ Kiến Trung, tìm được tin nhắn Messenger mà họ đã xóa và liếc nhìn Lệ Kiến Đình: “Ông ơi, ông kiểm tra xem nội dung họ đã xóa có trùng khớp không.
Lệ Kiến Đình nhìn đi nhìn lại vài lần, bản ghi cuộc gọi và tin nhắn Messenger đều khớp với thời gian.
Ông ta gật đầu, Kiều Phương Hạ liền trả lại điện thoại cho Lệ Kiến Trung, sau đó khôi phục thêm tin nhắn thoại Messenger mà họ đã xóa.
“Cô vẫn không chịu thừa nhận, phải không?” Kiều Phương Hạ chờ đợi cô liếc nhìn Kiều Diệp Ngọc. Kiều Diệp Ngọc không dám nói tiếp nữa, chỉ nhìn Lệ Kiến Trung.
Lệ Kiến Trung tuy đã có tuổi, cũng không ổn định được, nhìn thẳng vào điện thoại, mồ hôi lạnh tuôn ra. Sau một vài phút, các tin nhắn Messenger bị xóa đã được khôi phục.
Ông già thích nói, nhưng không thích đánh chữ, Kiều Phương Hạ nhìn vài lần, rồi mở đoạn chat dài nhất của hai người, vặn âm lượng đến mức lớn nhất.
“Ông hai, cách tốt nhất để ông không bị Đình Tuấn phát hiện là để người khác gánh trách nhiệm không phải sao? Lúc đó Kiều Phương Hạ đến bệnh viện, cơ hội tốt như vậy ông không nắm chắc được sao?” Tuy rằng tôi đã thấy tất cả những gì ông đã làm trong phòng bệnh, nhưng tôi sẽ không nói điều đó ra ngoài. Nếu ông suy nghĩ kỹ rồi, thì trả lời lại cho tôi.
Kiều Phương Hạ không ngờ là mình tiện tay mở ra một cái, lại là một tin tức nóng hổi như vậy.
Quả nhiên, chính Kiều Diệp Ngọc và Lệ Kiến Trung đã cấu kết với nhau làm việc xấu hại chết Lệ Quốc Chiến, rồi muốn đổ tội lên đầu cô!
Giờ phút này, toàn bộ nhà họ Lê yên lặng đến mức một cây kim rơi xuống cũng có thể nghe thấy rõ ràng.
Kiều Diệp Ngọc ngồi trên mặt đất, đầu óc gần như trống rỗng, ngửa mặt kinh ngạc nhìn điện thoại trên tay Kiều Phương Hạ. Cô ta không biết rằng các tin nhắn Messenger đã xóa rồi có thể được khôi phục lại!
Về phía Lệ Kiến Trung biết rõ mọi chuyện đã xong, liền “âm” một cái quỳ trên mặt đất, run rẩy bò đến trước mặt Lệ Kiến Đình: “Anh cả, anh nghe em giải thích…”
Lệ Kiến Đình sững sờ nhìn Lệ Kiến Trung.
Sau một lúc, lại nhìn về phía Kiều Phương Hạ, nhẹ giọng nói: “Tôi muốn nghe tiếp theo họ nói những gì, tiếp tục mở đi.”
Lệ Đình Tuấn dùng sức ôm Kiều Phương Hạ, đưa mắt nhìn qua từng người ở đây, đáy mắt mang theo sự tàn nhẫn.
Anh sẽ nhớ kỹ những người hôm nay ở đây nhục nhã và vu oan cho Kiều Phương Hạ.
“Không cần tra. Lúc anh nói chuyện cũng đồng thời nhìn về phía Lệ Kiến Đình.
“Chuyện cô ấy bị thương, con biết rõ hơn bất cứ ai.”
Lệ Kiến Đình không biết Lệ Đình Tuấn sao có thể trở về nhanh như vậy. Ông ta chỉ biết Lệ Đình Tuấn nhất định sẽ che chở cho Kiều Phương Hạ, cho nên mới thừa dịp anh không ở nhà mà buộc Kiều Phương Hạ đến đây.
Ông ta nhíu chặt mày đứng đối diện với Lệ Đình Tuấn: “Đình Tuấn, con phải hiểu rõ chữ, đây là người liên quan đến cái chết của ba con!”
Lệ Đình Tuấn trầm mặc vài giây, thấp giọng trả lời: “Không cần phải hiểu rõ. Chuyện là một thủ hạ của con đã nổ súng khiến cô ấy bị thương.”
“Con nói cái gì?” Lệ Kiến Đình có chút kinh ngạc. Thân thể Kiều Phương Hạ trong lồng ngực anh chỉ một thoáng đã cứng lại.
Lệ Đình Tuấn dừng một chút, tiếp tục trầm giọng nói: “Bởi vì một ít hiểu lầm cá nhân làm cho con trách lầm cô ấy. Thuộc hạ con không biết nặng nhẹ đã nổ súng khiến cô ấy bị thương, suýt nữa lấy mạng cô ấy “Chuyện này nếu muốn tra rất đơn giản, ông tùy tiện gọi điện thoại hỏi một cái liền biết”
Lệ Kiến Đình nghĩ nghĩ, lập tức nói với quản gia ở bên cạnh: “Vừa rồi biên bản ghi chép nhập viện theo lời Kiều Phương Hạ cùng những gì mà Đình Tuấn nói, hiện tại cậu đi tra ngay cho tôi.
“Vâng.”
Lệ Đình Tuấn đau lòng ôm Kiều Phương Hạ, ngoại trừ phẫn nội còn có nghĩ mà sợ hãi.
Bởi vì Kiều Phương Hạ muốn giấu diếm thân phận của chính mình, anh vẫn không lựa chọn phá vỡ mong muốn của cô. Nếu anh sớm một chút nói rõ ràng với Kiều Phương Hạ cũng sẽ không khiến cho sự việc phát triển đến mức như hiện giờ.
Kiều Phương Hạ tựa vào trong lồng ngực anh, giờ phút này không kêu một tiếng.
Lúc sự việc xảy ra, quả thật trong đầu Kiều Phương Hạ đã hiện lên Lệ Đình Tuấn, nhưng sau đó lại cảm thấy không có khả năng, sao Lệ Đình Tuấn lại có thể phải sát thủ tới giết cô được chứ?
Không nghĩ tới, đám người kia quả thật là do anh phải tới!
Kiều Phương Hạ hồi tưởng lại chuyện đã xảy ra trước đó, bỗng nhiên phát giác, quả thật có rất nhiều dấu vết để lại cho thấy Lệ Đình Tuấn đã sớm biết cô là ai.
Rất nhiều thời điểm anh có thể mượn cơ hội để mở miệng hỏi có một chuyện, nhưng anh từ đầu đến cuối vẫn duy trì trầm mặc, chuyện này vốn đã không bình thường.
Cho nên thật ra Lệ Tuấn Đình đã sớm hiểu rõ về thân thể của cô? Nhưng mà bởi vì cô chưa nói cho nên anh mới chưa nói?
Đầu óc cô lúc này mới thông suốt.
Cô nâng mắt, nhìn Lệ Đình Tuấn.
Lệ Đình Tuấn đang nhíu chặt mày nhìn cô, trong nháy mắt hai người đối diện nhau, Lệ Đình Tuấn lập tức nhẹ giọng nói với cô: “Thật xin lỗi… “
Chương 662
Anh nói chậm, cũng đã tới chậm từng bước. Kiều Phương Hạ mím môi, không lên tiếng.
Chốc lát sau, quản gia nhà họ Lệ liền trở lại phòng tiếp khách, đi đến trước mặt Lệ Kiến Đình, nhẹ giọng nói: “Ông chủ, lời bọn họ nói đều là sự thật.
Lệ Kiến Đình nhìn Kiều Phương Hạ, lại nhìn về phía Kiều Diệp Ngọc còn đang quỳ trên mặt đất.
Mọi người ở đây đều có chút kinh ngạc, Kiều Phương Hạ vậy mà không hề nói dối.
“Mặc dù như vậy, không phải Diệp Ngọc đã tận mắt nhìn thấy cô ta vào phòng bệnh của Quốc Chiến sao? Lúc cô ta khám bệnh có thể bớt chút thời gian đi đến phòng bệnh cũng không phải việc gì khó chứ?” Có người đứng bên cạnh nghi ngờ hỏi. Nói đến một nửa, thấy ánh mắt sắc bén của Lệ Đình
Tuấn đảo qua người kia, người nói lập tức chuyển sang trạng thái không phát ra tiếng.
Bên trong rơi vào im lặng.
“Chị đang nghi ngờ em đó hả?” Kiều Diệp Ngọc nhíu mày, dùng giọng điệu ngỡ ngàng tiếp tục hỏi ngược lại.
“Tôi chỉ muốn nhìn qua di động của cô một chút thôi. Kiều Phương Hạ lạnh lùng trả lời: “Nếu cô không chột dạ, cũng sẽ không sợ người khác điều tra ra cái gì, không phải sao?”
Ánh mắt Lệ Đình Tuấn đảo qua đảo lại giữa hai người, sau đó nhìn thẳng về phía Kiều Diệp Ngọc, trầm giọng nói: “Đưa điện thoại cho cô ấy đi.”
Phải có lý do gì đó, thì Kiều Phương Hạ mới muốn lấy di động của Kiều Diệp Ngọc.
Kiều Diệp Ngọc lập tức nhìn về phía Lệ Kiến Đình, tỏ vẻ chần chừ muốn nói lại thôi.
“Cứ đưa cho cô ấy đi” Lệ Kiến Đình đắn đo một chút, sau đó thấp giọng nhắc lại.
Nêu Kiều Phương Hạ không có nói dối, như vậy chỉ có một khả năng: người nói dối chính là Kiều Diệp Ngọc.
Kiều Diệp Ngọc trầm mặc trong giây lát, cuối cùng vẫn lấy di động của mình ra đưa cho Kiều Phương Hạ.
Nhìn đôi tay đang duỗi về phía mình của Kiều Diệp Ngọc, Kiều Phương Hạ thấy được, tay của cô ta đang run ray.
Cũng không biết là do vừa gãy tay nối lại, còn đang trong thời kỳ phục hồi nên mới run, hay là do chột dạ nên mới run nữa.
Chương 663
Kiều Phương Hạ càng thêm khẳng định, trong di động của cô ta nhất định có chứa bí mật không thể nói cho người khác biết.
Cô duỗi tay, nhẹ nhàng cầm lấy di động của Kiều Diệp Ngọc.
“Nếu chị không điều tra ra được thứ gì hết thì sao?” Ngay khi cô vừa cầm lấy điện thoại, Kiều Diệp Ngọc đột ngột cau mày hỏi cô: “Chị à, ban nãy em liều mạng năn nỉ thay cho chị, rõ ràng em đứng về phe chị, ấy vậy mà chị lại nghi ngờ em?”
“Vậy à?” Sắc mặt của Kiều Phương Hạ càng thêm lạnh nhạt: “Cô năn nỉ thay tôi?” Kiều Diệp Ngọc ậm ừ: “Em…
“Nếu tôi trách lầm cô, tôi sẽ quỳ gối trước mặt cô để xin lỗi. Không chờ cô ta nói xong, Kiều Phương Hạ đã nhẹ giọng cắt ngang.
Người chung quanh kinh ngạc nhìn hai chị em nhà họ Kiều, bọn họ luôn cho rằng hai chị em Kiều Phương Hạ và Kiều Diệp Ngọc tương đối hòa thuận, dù sao Kiều Diệp Ngọc luôn thể hiện ra sự che chở của mình đối với chị gái.
Nhưng sau khi chứng kiến một màn hôm nay, mọi người hiển nhiên đều biết, thì ra mình đã hiểu lầm quan hệ giữa hai chị em bọn họ. Kiều Phương Hạ chỉ nhấn vài cái trên màn hình di động là đã có thể giải khóa mật mã của Kiều Diệp Ngọc, sau đó lưu loát tiến vào trình tự số liệu nằm sâu trong điện thoại. Kiều Diệp Ngọc cứ thế trơ mắt nhìn cô mở khóa di động của mình.
Sao có thể như vậy được?!
Sao Kiều Phương Hạ lại biết được mật mã di động của cô ta được cơ chứ? Rõ ràng trước giờ cô ta không hề mở khóa điện thoại trước mặt Kiều Phương Hạ mà. Cũng vì chuyện này xảy ra quá đột nhiên, khiến cho Kiều Diệp Ngọc có chút luống cuống.
Kiều Phương Hạ ngẩng đầu liếc cô ta một cái, đáy mắt hiện lên vài phần lạnh lẽo. Cô lập tức bấm vào thư mục thùng rác của di động, nhấn nhấn một vài thao tác gì đó, sau đó lẳng lặng chờ đợi.
Cô đang chờ di động tự khôi phục lại những thứ mà Kiều Diệp Ngọc đã xóa.
Hai phút sau, cô bấm vào một đống dữ liệu rối tung, nhanh chóng xem lướt qua một lượt.
Cô lại ngước mắt nhìn về phía Kiều Diệp Ngọc, nhịn không được hơi cong cong khóe môi, sau đó chuyển mắt, nhìn về phía Lệ Kiến Trung đang ngồi bên cạnh Lệ Kiến Đình.
Thấy Kiều Phương Hạ nhìn về phía mình, dù chỉ trong thoáng chốc, nhưng biểu tình của Lệ Kiến Trung rõ ràng có vài phần hoảng loạn.
Lệ Kiến Đình cũng theo đó nhìn về phía đứa em thứ hai của mình, hai người nhìn nhau một cái, Lệ Kiến Trung lập tức nói: “Anh cả, anh nhìn em làm gì?”
Ánh mắt của Lệ Đình Tuấn cũng dừng trên người Lệ Kiến Trung.
Trước hôm nay, Lệ Đình Tuấn cũng đã nghi ngờ Lệ Kiến Trung có vấn đề, nhưng dù gì ông ta cũng là bậc cha chú trong nhà, trước khi sưu tầm được đầy đủ chứng cứ, anh sẽ không lộ ra cái gì.
Nhưng nếu Kiều Phương Hạ có thể tra được và lấy ra chứng cứ, vậy thì quá tốt rồi.
“Có cần tôi khôi phục thêm bản ghi tin nhắn cuộc gọi giữa hai người không?” Kiều Phương Hạ quay đầu nhìn Kiều Diệp Ngọc.
“Khoảng mười mấy ngày trở lại đây, số lượng cuộc gọi có vẻ hơi thường xuyên. Mỗi lần gọi xong, cô sẽ lập tức xóa lịch sử, có bí mật gì không thể để người khác biết sao?”
“Chị đang nói nhảm nhí gì vậy?” Kiều Diệp Ngọc lập tức kiên trì đến cùng hỏi ngược lại.
Kiều Phương Hạ thấy Kiều Diệp Ngọc là người mà chưa đến Hoàng Hà thì chưa cam lòng.
Chương 664
Nếu cô ta muốn cô truy cứu đến cùng, lấy chứng cứ ra, thì Kiều Phương Hạ chỉ có thể giúp cô ta một phen.
Kiều Phương Hạ lập tức xoay người đi tới chỗ Lệ Kiến Trung, nói: “Ông hai, ông cũng có thể đưa điện thoại di động cho tôi, được không?”
Khi mọi chuyện đã đến mức này, Lệ Kiến Đình có là một kẻ ngốc cũng biết rằng Lệ Kiến Trung có vấn đề.
“Đưa điện thoại cho cô ấy” Lệ Kiến Đình nhìn chằm chắm vào Lệ Kiến Trung, trầm giọng nói.
“Em không làm gì cả, tại sao phải đưa điện thoại cho cô ta?” Lệ Kiến Trung lập tức phản bác,
Ban nãy Kiều Phương Hạ cảm thấy Lệ Kiến Trung có gì đó không ổn, vừa rồi chính là Lệ Kiến Trung nói nhiều nhất, không thể chờ đợi được muốn cô chết.
“Ông hai nếu không chịu phối hợp, vậy chỉ có thể báo cảnh sát đến giải quyết. Kiều Phương Hạ dùng nguyên lời của Lệ Kiến Trung vừa nói để uy hiếp ông ta.
Trên trán Lệ Kiến Trung dần dần xuất hiện một tầng mồ hôi lạnh.
Ông ta vô thức dùng tay trái lau mồ hôi trên trán, do dự lấy điện thoại di động trong túi ra.
Ông ta còn chưa cầm chắc trong tay, thì Kiều Phương Hạ đã đoạt lấy.
Kiều Phương Hạ theo biện pháp vừa rồi khôi phục nội dung trong điện thoại của Lệ Kiến Trung, tìm được tin nhắn Messenger mà họ đã xóa và liếc nhìn Lệ Kiến Đình: “Ông ơi, ông kiểm tra xem nội dung họ đã xóa có trùng khớp không.
Lệ Kiến Đình nhìn đi nhìn lại vài lần, bản ghi cuộc gọi và tin nhắn Messenger đều khớp với thời gian.
Ông ta gật đầu, Kiều Phương Hạ liền trả lại điện thoại cho Lệ Kiến Trung, sau đó khôi phục thêm tin nhắn thoại Messenger mà họ đã xóa.
“Cô vẫn không chịu thừa nhận, phải không?” Kiều Phương Hạ chờ đợi cô liếc nhìn Kiều Diệp Ngọc. Kiều Diệp Ngọc không dám nói tiếp nữa, chỉ nhìn Lệ Kiến Trung.
Lệ Kiến Trung tuy đã có tuổi, cũng không ổn định được, nhìn thẳng vào điện thoại, mồ hôi lạnh tuôn ra. Sau một vài phút, các tin nhắn Messenger bị xóa đã được khôi phục.
Ông già thích nói, nhưng không thích đánh chữ, Kiều Phương Hạ nhìn vài lần, rồi mở đoạn chat dài nhất của hai người, vặn âm lượng đến mức lớn nhất.
“Ông hai, cách tốt nhất để ông không bị Đình Tuấn phát hiện là để người khác gánh trách nhiệm không phải sao? Lúc đó Kiều Phương Hạ đến bệnh viện, cơ hội tốt như vậy ông không nắm chắc được sao?” Tuy rằng tôi đã thấy tất cả những gì ông đã làm trong phòng bệnh, nhưng tôi sẽ không nói điều đó ra ngoài. Nếu ông suy nghĩ kỹ rồi, thì trả lời lại cho tôi.
Kiều Phương Hạ không ngờ là mình tiện tay mở ra một cái, lại là một tin tức nóng hổi như vậy.
Quả nhiên, chính Kiều Diệp Ngọc và Lệ Kiến Trung đã cấu kết với nhau làm việc xấu hại chết Lệ Quốc Chiến, rồi muốn đổ tội lên đầu cô!
Giờ phút này, toàn bộ nhà họ Lê yên lặng đến mức một cây kim rơi xuống cũng có thể nghe thấy rõ ràng.
Kiều Diệp Ngọc ngồi trên mặt đất, đầu óc gần như trống rỗng, ngửa mặt kinh ngạc nhìn điện thoại trên tay Kiều Phương Hạ. Cô ta không biết rằng các tin nhắn Messenger đã xóa rồi có thể được khôi phục lại!
Về phía Lệ Kiến Trung biết rõ mọi chuyện đã xong, liền “âm” một cái quỳ trên mặt đất, run rẩy bò đến trước mặt Lệ Kiến Đình: “Anh cả, anh nghe em giải thích…”
Lệ Kiến Đình sững sờ nhìn Lệ Kiến Trung.
Sau một lúc, lại nhìn về phía Kiều Phương Hạ, nhẹ giọng nói: “Tôi muốn nghe tiếp theo họ nói những gì, tiếp tục mở đi.”
Bình luận facebook