Viet Writer
Và Mai Có Nắng
-
Chương 665-676
Chương 665
Kiều Phương Hạ chỉ im lặng nhìn họ, rồi bấm vào tin nhắn thoại ở bên dưới giữa hai người.
Lệ Kiến Trung: “Cô bé cô là đang uy hiếp tôi? Nếu cô dám nói ra, tôi sẽ để cho Đình Tuấn nghe được lời cô vừa nói!”
Kiều Diệp Ngọc: “Ông hai, tôi nói muốn hợp tác với ông, tôi làm sao dám uy hiếp ông? Ông nghĩ xem, nếu Kiều Phương Hạ ngồi tù, thì tôi nhất định là cháu dâu được lựa chọn, đến lúc đó có thể thiếu lợi ích của ông sao?”
Lệ Kiến Trung: “Nói như vậy, cô tốt nhất là nhớ kỹ những gì cô hứa hẹn với tôi hôm nay, sau này chúng ta sẽ là châu chấu trên cùng một sợi dây. Tiếp theo muốn làm làm thế nào, cô nói đi, tôi sẽ theo đó mà làm”.
“Đủ rồi.” Lệ Kiến Đình nghe đến đây, đột nhiên suy yếu giơ tay lên, vẫy vẫy tay và hướng về phía Kiều Phượng Hạ nhẹ giọng nói.
Những sự việc tiếp theo, ông đều biết rõ, vì vậy ông không cần phải nghe tiếp.
Như vậy, con trai duy nhất của ông, Lệ Quốc Chiến, là bị em trai ruột của ông hại chết.
Kiều Phượng Hạ ngay lập tức ấn nút tạm dừng.
“Cậu biết, anh chỉ là đứa con trai này, anh còn không có con gái” Lệ Kiến Đình rũ mắt xuống nhìn Lệ Kiến Trung đang quỳ trước mặt mình, đôi mắt đỏ rực, nhẹ giọng nói.
“Kiến Trung, cậu là em trai của tôi. Chúng ta là anh em cùng cha cùng mẹ. Cậu nói xem bình thường tôi chiếu cố cậu không tốt sao?”
“Không có! Em thật sự là biết sai rồi anh cả!” Lệ Kiến Trung lắc đầu sợ hãi trả lời.
Lệ Kiến Đình không đợi ông ta nói xong, đã gầm lên: “Cậu không thể chờ đợi được nữa! Muốn có được tài sản thừa kế của Quốc Chiến?! Cậu vì tiền bạc và cổ phần, đi giết cháu trai của mình?!”
“Cậu thật tốt Lệ Kiến Trung!”
Ông ba ở một bên nhìn Lệ Kiến Trung, bộ dạng có chút vui sướng khi người gặp họa, Lệ Kiến Đình phát tiết xong, sau đó khuyên Lệ Kiến Đình: “Anh cả, anh đừng tức giận.”
“Cút ra ngoài cho tôi!” Lệ Kiến Đình không đợi bọn họ nói gì, đã chỉ ra cửa hét lớn: “Mọi người! Đều cút hết ra ngoài cho tôi!”
Lệ Đình Tuấn nhìn những người trong phòng im lặng quỳ trên mặt đất, hồi lâu mới nói nhỏ: “Quản gia, gọi cảnh sát, những người khác ra ngoài”
“Vâng” Quản gia nhà họ Lệ lập tức nhẹ giọng đáp.
Lệ Kiến tình tức giận đến không nói nên lời, ôm ngực, mặt đỏ bừng.
Lệ Đình Tuấn đi đến sau lưng ông và nhẹ nhàng xoa lưng cho ông.
Anh nhìn mọi người trong phòng đều lui ra ngoài, nhìn người hầu dìu Kiều Diệp Ngọc trên mặt đất trở lại xe lăn, anh nói: “Kiều Diệp Ngọc, cô ở lại đi.”
Sắc mặt Kiều Diệp Ngọc càng ngày càng tái nhợt, lẳng lặng ngồi ở
trên xe lăn, không dám nói lời nào.
Kiều Phượng Hạ chỉ nhìn mọi người đi ra ngoài, cúi người nhặt quần áo trên đất, đứng trong góc mặc vào.
Vừa định đi ra ngoài, Lê Đình Tuấn lại nói nhỏ với cô:
“Phương Hạ, em cũng ở lại đi.”
Kiều Phượng Hạ quay lại nhìn anh, ngoan ngoãn gật đầu.
Lệ Đình Tuấn hầu hạ Lệ Kiến Đình uống hai ngụm trà, chờ đến khi ông già qua cơn tức giận này và hô hấp dồn dập trở nên bình thường, mới buông cái ly trong tay xuống.
Chương 666
Anh ngước mắt nhìn Kiều Diệp Ngọc ngồi trên xe lăn, bình tĩnh nói:
“Nhà họ Lệ chúng tôi bình thường đối xử với cô như thế nào, trong lòng cô rõ nhất”
“Cô đã biết là ai giết người, không nói cho chúng tôi biết thì cũng thôi đi.”
Nước mắt lưng tròng, Kiều Diệp Ngọc hoảng sợ nhìn Lệ Kiến Đình, nhưng Lệ Kiến tình thậm chí không thèm nhìn cô, trên mặt đầy thất vọng và tức giận.
Lúc này cô ta mới sợ tới mức khóc nức nở.
Cô ta cái gì cũng không sợ, điều cô ta sợ chính là Lệ Kiến Đình từ bỏ cô ta.
Cô nghĩ lần này mình sẽ thắng nên mới binh đi nước hiểm*!
(*Binh đi nước hiểm: là một dạng thành ngữ, chỉ trong tình thế nguy cấp đưa ra kỳ chiêu (chiêu hiếm) có thể sẽ tổn hại bản thân nhưng cũng có cơ may lật ngược tình thế.
“Ông ơi, cháu xin lỗi, cháu đã làm ông thất vọng …”
Cô khóc lóc nói với Lệ Kiến Đình.
“Đâu chỉ thất vọng?”
Lệ Kiến Đình khẽ lắc đầu cười.
“Cô ỷ vào việc tôi ngoan ngoãn phục tùng cô, ỷ vào tôi nhận lời hôn sự cho cô, cho nên cô không biết điểm dừng mà đùa giỡn toàn bộ nhà họ Lệ trong lòng bàn tay”
“Cô có ơn với Đình Tuấn, nhưng nếu cô làm điều gì có lỗi với nhà họ Lệ chúng tôi, thì giữa cô và người ngoài sẽ không có gì khác biệt.”
Lệ Kiến Đình hít một hơi dài nói.
Một lúc lâu sau, lại nhẹ giọng nói: “Từ nay về sau cô tự giải quyết cho tốt. Tôi không muốn nhìn thấy cô nữa.”
“Ông ơi … Kiều Diệp Ngọc sửng sốt, nóng nảy, ngay lập tức từ trên xe bò xuống dưới, bò tới trước mặt Lệ Kiến Đình: “Ông ơi, ông không thể mặc kệ cháu! Cháu thực sự biết là sai rồi! Cháu về sau sẽ không như vậy, cháu nhất định sẽ sửa!”
“Buông ra” Lệ Kiến Đình nhìn Kiều Diệp Ngọc hai tay ôm chân mình, nhẹ giọng nói.
Kiều Diệp Ngọc lại một lần nữa sững sờ.
Lệ Kiến Đình chưa bao giờ nói chuyện với cô với thái độ lạnh lùng như vậy, Lệ Kiến Đình cũng đã từng mắng cô và trách móc cô, nhưng dùng loại thái độ đối người lạ như vậy là lần đầu tiên.
“Không có về sau, tôi còn cho cô cơ hội về sau, tôi thật sự là một lão già hồ đồ.” Lệ Kiến Đình nhìn cô, bình thản mà tiếp tục mở miệng.
Lệ Quốc Chiến là con trai của ông và là điểm mấu chốt duy nhất mà ông không thể từ bỏ.
Trên thực tế, ông ta luôn biết rằng Kiều Diệp Ngọc đang giả vời ngoan ngoãn, cô ta làm ra những việc đó đối với Kiều Phương Hạ ông
ta sao có thể không phát hiện được?
Nhưng trước kia ông ta cảm thấy, Kiều Diệp Ngọc có một chút thủ đoạn cũng tốt, suy cho cùng, người nhà họ Lệ đều nhân tình thế sự phức tạp.
Sau sự việc này ông chợt hiểu nhà họ Lệ đối với Kiều Diệp Ngọc là bao dung, là có tình cảm, nhưng trong thâm tâm Kiều Diệp Ngọc chỉ muốn có được tài sản và quyền thế của nhà họ Lệ.
Hôm nay cô ta có thể lợi dụng Lệ Quốc Chiến, ngày mai cô ta có thể lợi dụng ông, lợi dụng Lệ Đình Tuấn!
Ông chưa bao giờ nghĩ rằng Kiều Diệp Ngọc lại là một người đáng sợ như vậy.
Ông cảm thấy cô ta thật xa lạ, cô ta hoàn toàn không phải là điều Diệp Ngọc kia.
Nếu một người phụ nữ lòng dạ độc ác như vậy bước vào gia đình Lệt rở thành cháu dâu của ông, gia đình họ Lệ xong rồi, Lê Đình Tuấn cũng xong rồi.
Chương 667
“Cô đi ra ngoài đi. Từ lúc cô đi ra ngoài, nếu cô còn dám xuất hiện trước mặt nhà họ Lệ của chúng tôi, đừng trách tôi tàn nhẫn” Lệ Kiến Đình tiếp tục nói với cô.
“Từ nay về sau tôi sẽ cho cô một khoản tiền nữa để dưỡng thương, nhà họ Lệ và cô, từ nay trở đi thanh toán xong.”
Kiều Diệp Ngọc ngơ ngác nhìn Lệ Kiến Đình, mỗi một câu ông nói ra đều khiến cô ta tuyệt vọng đến không thể thở nổi.
Từ lâu, cô ta đã quen với sự ưu đãi của nhà họ Lệ dành cho mình, quen với sự nuông chiều vô hạn cùng bao dung của Lệ Kiến Đình dành cho mình.
Lệ Kiến Đình đã đích thân lên tiếng, như vậy từ nay về sau, cô ta sẽ không còn cái gì nữa.
“Ông ơi .”
Trời đất quay cuồng trước mắt cô ta, cô ta thậm chí không còn sức lực để nắm chặt lấy Lệ Kiến Đình.
Lệ Kiến Đình không nói thêm nữa.
Lệ Đình Tuấn liếc nhìn Lệ Kiến Đình một cái, sau đó nói nhỏ với Vô Nhật Huy ở cửa: “Tôi không muốn gặp cô ta, đưa cô ta ra ngoài đi.”
“Vâng.” Vô Nhật Huy đẩy xe lăn đến trước mặt Kiều Diệp Ngọc, mặt vô cảm xách một tay của cô ta và ném cô ta lên xe lăn.
Trong nhà chỉ còn Kiều Phương Hạ và hai ông cháu bọn họ.
Kiều Phương Hạ lẳng lặng đứng một bên không nói chuyện.
Cho đến khi Lê Đình Tuấn nhẹ nhàng nắm lấy tay cô, cả hai đứng trước mặt Lệ Kiến Đình.
Lệ Kiến Đình liếc nhìn hai người bọn họ nói: “Có cái gì nói thẳng đi.”
Hiện tại ông ta đã không có cái gì mà không thể thừa nhận.
“Phương Hạ đã đồng ý lời cầu hôn của con” Lê Đình Tuấn dừng lại, thấp giọng nói với Lệ Kiến Đình.
Ban đầu Lệ Đình Tuấn muốn nói chuyện với Lệ Kiến Đình sau, nhưng hôm nay, vừa đúng lúc.
Lệ Kiến Đình sửng sốt, ngước mắt nhìn hai người bọn họ.
Kiều Phương Hạ cũng không nghĩ rằng, Lê Đình Tuấn giữ cô lại là
vì muốn thẳng thắn với Lệ Kiến Đình, quay đầu ngẩn ngơ nhìn Lệ Đình Tuấn.
Dáng người Lê Đình Tuấn thẳng tắp khẽ nắm chặt bàn tay Kiều Phương Hạ, sau vài giây, anh tiếp tục nhỏ giọng lẩm bẩm: “Nếu như ông không thích …”
“Nếu ông không thích thì sao? Con sẽ nghe lời ông?” Lệ Kiến Đình không đợi hắn nói, lắc đầu.
“Lệ Đình Tuấn, bản thân con biết rõ mình đang làm cái gì là tốt rồi.”
Lệ Kiến Đình biết rằng dù ông có cản trở thể nào thì Lê Đình Tuấn cũng sẽ không thể nghe lời ông, nó khăng khăng muốn cùng Kiều Phương Hạ ở bên nhau, sẽ dùng mọi cách để đạt được mục đích của
mình.
Những người khác nói nhiều cũng vô dụng.
Hơn nữa, bây giờ hiểu lầm giữa Kiều Phương Hạ và nhà họ Lệ vài năm trước đã được giải quyết, ông ta dùng cái lý do gì để quản chế Lệ Đình Tuấn đây?
Tính khí của Lê Đình Tuấn rất giống Phó Viễn Hạo, thậm chí so với Phó Viễn Hạo còn cố chấp và quyết đoán hơn.
“Các con cũng đi ra ngoài, ông muốn ở một mình” Lệ Kiến Đình im lặng một hồi, vẫy tay với bọn họ.
Chương 668
Thời điểm Lệ Đình Tuấn ra khỏi cửa, anh ta lập tức thu lấy sự dịu dàng trong mắt, lạnh lùng nói với quản gia đang đứng đợi ở cửa: “Để tất cả những người nắm cổ phần của tập đoàn WL vào tay nhà họ Lệ đến phòng họp của tập đoàn đợi đi.”
Quản gia sửng sốt:
“Bây giờ? Nhưng đã là đêm..”
“Bây giờ” Lê Đình Tuấn không cần suy nghĩ trả lời: “Đêm nay, nhà họ Lệ sẽ tuyên bố phân chia gia sản, thông báo cho giới truyền thông đợi ở cửa tập đoàn”
Quản gia quay đầu nhìn lại phòng khách.
Lệ Quốc Chiến đi rồi, Lệ Kiến Đình cũng già rồi. Là con trai duy nhất của Lệ Quốc Chiến, Lê Đình Tuấn sẽ thừa kế phần lớn cổ phần ban đầu năm trong tay Lệ Quốc Chiến.
Trong tay Lê Đình Tuấn nắm giữ ba mươi phần trăm cổ phần sẽ biến thành năm mươi phần trăm, liên quan đến gần mấy trăm nghìn tỷ tài sản hợp đồng thay đổi đáng sợ đến cỡ nào.
Có vẻ như đêm nay, vấn đề không chỉ là việc phân bổ lại vốn chủ sở hữu của nhà họ Lệ.
Toàn bộ thành phố Hạ Du e rằng sẽ bởi vì quyết sách của Lệ Đình Tuấn mà biến đổi.
Đối với những người trong hội đồng quản trị lúc trước chọn sai đội ngũ, đêm nay sẽ là một đêm không ngủ.
Lệ Đình Tuấn phân phó quản gia Lệ thu xếp những việc tiếp theo rồi bước ra xe của mình.
Kiều Phương Hạ chỉ đợi anh trong xe một lúc, nhìn cảnh sát ngoài cửa vào và ra khỏi nhà họ Lệ nhiều lần.
Thực ra cô vẫn chưa hiểu rõ lắm, thái độ vừa rồi của Lệ Kiến Đình rốt cuộc là có đồng ý hay không. Ít nhất, không có phản đối việc cô và Lệ Đình Tuấn ở bên nhau chứ?
Lệ Đình Tuấn kéo cửa xe ngồi vào, Kiều Phương Hạ nhìn anh ta nói nhỏ: “Anh…”.
Không đợi cô lên tiếng, Lê Đình Tuấn đã cúi đầu hôn môi cô, trầm giọng nói: “Anh sẽ để cho Vô Nhật Huy đưa em trở về Hoàng Gia. Cho đến trước tết, tập đoàn bên kia hẳn sẽ rất bận, em ngoan ngoãn một chút.”
“Ừ” Kiều Phương Hạ chỉ dừng lại vài giây rồi nhẹ nhàng gật đầu.
“Trước đây việc họ làm tổn thương cổ của em, sau khi ổn định, chúng ta sẽ cẩn thận nói lại” Lê Đình Tuấn lại thì thầm với cô.
“Chuyện này anh đã biết lâu rồi?” Kiều Phương Hạ lẳng lặng nhìn anh, hỏi ngược lại.
“Là ngày đó làm em bị thương mới xác định”
Lê Đình Tuấn giải thích ngay lập tức.
Kiều Phương Hạ không biết là anh ta biết bao nhiêu, nhưng có vẻ như Lê Đình Tuấn có thể đã đoán được danh tính của King.
Cô không nói nhiều, im lặng một lúc lâu sau mới nói nhỏ lại:
“Vậy anh đi làm đi.” .
Lê Đình Tuấn nâng nhẹ cằm cô lên và hỏi cô:
“Em tủi thân sao?”
Kiều Phương Hạ không biết là liệu anh ấy có hỏi về chuyện của ngày hôm nay hay là cô ấy đã bị thương ở cổ trước đó hay không, nhưng nghĩ lại có vẻ đều rất tủi thân.
“Sẽ không còn nữa”
Thấy cô im lặng, Lê Đình Tuấn cúi đầu cúi người, khẽ cắn môi cô.
Chương 669
Thấy cô không đẩy mình ra, Lệ Đình Tuấn hôn sâu hơn.
Trong nháy mắt hai người chạm vào nhau, anh đột ngột siết chặt eo cô và tiến sâu hơn. Kiều Phương Hạ bị anh hôn đến tay chân nhũn ra, khi anh hôn vết sẹo sâu trên cổ, có chút ngứa lại có chút đau.
Đôi môi ấm áp của Lệ Đình Tuấn dừng lại một lúc lâu trước khi thả cô ra.
Không cần nói những lời dư thừa, anh yêu Kiều
Phương Hạ bao nhiêu, anh nghĩ cô hẳn là hiểu rõ. Kiều Phương Hạ nhìn anh xuống xe, nhìn anh thì thầm điều gì đó với Vô Nhật Huy bên ngoài xe.
Cho dù có chuyện gì xảy ra, cho dù cả thế giới đều chống lại cô ấy, chỉ cần Lệ Đình Tuấn đứng về phía cô ấy, cô ấy sẽ không quan tâm.
Cô nhìn bóng lưng cao thẳng của anh, nhìn dáng người nổi bật được ánh sáng ấm áp bên ngoài chiếu vào, nghĩ đến sự dịu dàng vừa rồi của anh, ấm áp trên mặt hồi lâu khó phai mờ.
Lát sau, Vô Nhật Huy lên xe, mỉm cười với Kiều Phương Hạ, nói: “Mợ chủ, chúng ta đến nhà Khiết Đan lấy hành lý chứ?”
Vô Nhật Huy lần đầu tiên đổi cách xưng hô là mợ chủ, trên mặt Kiều Phương Hạ bỗng nhiên nóng lên.
Ngừng một chút mới vội vàng trả lời: “Được. Vô Nhật Huy nhìn thấy sự bối rối của cô, liền nở một nụ cười im lặng, anh thu lại tầm mắt và phóng xe ra khỏi nhà họ Lệ.
Nhà họ Kiều.
Kiều Diệp Ngọc hồn bay phách lạc trở về nhà, nhìn đại sảnh trống trải một hồi, hỏi người dì ở phía sau: “Những người khác đâu?”
“Bà chủ hai ngày nay không thoải mái, thường xuyên ngủ mê man, chắc bây giờ vẫn còn đang ngủ. Người dì nhẹ nhàng đáp.
“Ba tôi đâu?” Kiều Diệp Ngọc tiếp tục hỏi.
“Công ty dạo này sa sút, sa thải rất nhiều người vẫn khó trụ vững. Ông chủ ngày nào cũng phải ra ngoài xã giao đến khuya mới về” Người dì thở dài đáp.
Kiều Diệp Ngọc chỉ cảm thấy trong ngôi nhà này dường như nói cái gì đều có thể vọng lại, trống trải lạnh lẽo.
“Những tài xế và người hầu khác đâu?” Cô hỏi nhẹ nhàng.
Kiều Diệp Ngọc đã ở bệnh viện một thời gian rồi chưa về nên không biết tình hình ở nhà.
Người dì càng thêm bất lực: “Ngoại trừ quản gia, bọn họ đều đi rồi.”
Kiều Diệp Ngọc mỉm cười và hỏi cô ấy.
“Vậy tại sao dì không rời đi?”
“Bà chủ cần người chăm sóc và không thể thiếu người, và tôi đã ở nhà họ Kiều hai ba mươi năm rồi, từ lâu đã thành thói quen” Người dì đỡ Kiều Diệp Ngọc ngồi lên trên sô pha nói: “Tôi bây giờ đi mở lò sưởi, thân thể cô chủ không thể bị cảm lạnh được”
Hóa ra là chưa bật hệ thống sưởi sàn.
Kiều Diệp Ngọc giật mình, bây giờ mới phản ứng lại.
Chương 670
Gia đình họ Kiều của họ sa sút đến mức thậm chí không thể bật hệ thống sưởi sàn sao?
Cô nhìn xung quanh một lần nữa, đột nhiên cảm thấy mọi thứ xung quanh cô đều kỳ lạ và đáng sợ.
Cho tới nay cô ta đều biết, nhà họ Kiều bọn họ sở dĩ có được hết thảy, chủ yếu là bởi vì nhà họ Lệ đối cô ta coi trọng và ưu ái, Kiều Đông Phương cùng ông nội đi ra ngoài nói chuyện làm ăn, tất cả mọi người sẽ bởi vì nhà họ Lệ mà cho ba phần mặt mũi. Làm chuyện gì, đến nơi nào đều có người bật đèn xanh cho bọn họ đi.
Nhưng bây giờ?
Cô nghĩ muốn duy trì hiện trạng và muốn tiếp tục có mọi thứ trước đây, vì vậy cô mới cùng Kiều Phương Hạ đấu, cùng Kiều Phương Hạ tranh đoạt. Cô làm sai sao?
Cô cảm thấy trước đây mình không làm gì sai. Cô vì chính mình cũng là vì nhà họ Kiều. Người không vì mình, trời tru đất diệt
Trên mặt bàn, dưới tấm kính trong suốt, đang đè một tập tài liệu.
Kiều Diệp Ngọc cầm nó lên và nhìn, đó là thỏa thuận lỵ hôn đã được Tiêu Hoàng Khải ký.
Bản ly hôn này đưa đến trong nhà giam, Tiêu Hoàng Khải kéo dài một tháng cũng không chịu ký, bây giờ ngược lại anh ta đã ký rồi.
Ngay cả người ở trong ngục cũng biết nhà họ Kiều bọn họ đã xong đời, ai cũng có thể tới đá cho cô ta một cú chứ đừng nói đến những người khác.
Kiều Diệp Ngọc nhìn bản ly hôn trên tay, không nhịn được cười khanh khách.
Người dì bật máy sưởi sàn nhà rồi rót một chén nước nóng cho Kiều Diệp Ngọc, thấy Kiều Diệp Ngọc cầm lấy bản ly hôn chỉ cười mà hơi rùng mình, cẩn thận nói: “Giấy thoả thuận này là ngày hôm qua nhà họ Tiêu đưa tới, ngài ấy nói để cho cô sau khi xem xong thì ký vào…
Kiều Diệp Ngọc chuyển mắt nhìn bác gái, hỏi: “Có bút không?”
“Tôi đi tìm” Bác gái nhẹ giọng trả lời.
Bút còn chưa có tìm ra, Kiều Đông Phương đã trở lại.
Kiều Đông Phương uống có chút say miễn cưỡng còn dư lại mấy phần lý trí, nhìn thấy Kiều Diệp Ngọc ở nhà liền đi tới cửa phòng khách nhìn cô ta mấy lần.
Hai ba con nhìn nhau mấy lần, Kiều Diệp Ngọc không khỏi chế nhạo: “Ba nhìn ba đi, sao lại đáng thương như vậy?”
“Kiều Diệp Ngọc, ba là ba của con nói chuyện lễ phép một chút.” Kiều Đông Phương khẽ híp mắt nhìn cô ta, trầm giọng nói.
“Trước đó lúc nhà họ Lệ sủng ái con, sao chưa từng thấy ba nói nặng với con như vậy?” Kiều Diệp Ngọc theo sau giễu cợt nói.
Kiều Đông Phương từ từ đi tới trước mặt Kiều Diệp Ngọc giơ tay lên tát một cái, hung dữ đánh xuống. Kiều Diệp Ngọc nhìn bàn tay ông ta đánh xuống, không tránh đi.
chương 671
Trên mặt cô ta liền truyền đến cảm giác nóng rát nhưng cô ta chỉ nhìn chằm chằm vào Kiều Đông Phương cười nói: “A đúng rồi, con quên mất, ba còn có một người con gái là Kiều Phương Hạ.
“Kiều Phương Hạ sắp thành bà Lệ rồi, nhưng Kiều Phương Hạ chắc vẫn còn nhớ ông cụ nhà chúng ta, phàm là ông cụ sống Kiều Phương Hạ liền không có khả năng bước vào nhà họ Kiều”
“Trong lòng ba hẳn là nghĩ như vậy đi?”
“Con có ý gì?” Kiều Đông Phương nhíu chặt mày hỏi ngược lại.
“Con có ý gì không phải ba hiểu rất rõ ràng! Con nói rồi, phàm là thứ vào được đến tay con nhà họ Kiều cũng sẽ cùng theo thơm lây, để cho nhà họ Kiều trở nên càng ngày càng tốt, nhưng mà chỉ sợ khi Kiều Phương Hạ trở thành bà Lệ sẽ để ý đến ba sao? Ba cũng không xem xem từng ấy năm qua ba đối xử với cô ta thế nào!” Kiều Diệp Ngọc như bị bệnh tâm thần mà thét chói tai về phía ông ta.
Bác gái kiếm ra bút thấy hai ba con đang ầm ĩ, bị dọa cho sợ hãi lập tức co rúm lại ở một bên.
Kiều Diệp Ngọc thấy tới một tay giật lấy cây bút trên tay bác ấy, tàn nhẫn hung ác đâm loạn xạ trên giấy ly hôn, dùng sức trực tiếp xé rách bản thỏa thuận ly hôn.
“Muốn chữ ký của tôi? Đời này cũng không thể! Tôi không thể ly hôn với Tiêu Hoàng Khải!”
Nếu cô ta ly hôn với Tiêu Hoàng Khải, vậy thì thật sự cái gì không còn nữa! ít nhất hôn sự này là Lệ Đình Tuấn tự mình lên tiếng yêu cầu, cô ta không đồng ý nhà họ Tiêu sẽ không dám ép cô ta ly hôn. Ly hôn rồi kết hôn. Mẹ kiếp, đồ tép riu Kiều Đông Phương này, liếc mắt một cái liền có thể leo lên đầu cô ta ngồi rồi! “Kiều Đông Phương ba phải bò qua nhà họ Tiêu cầu xin cho con!” Cô ta tàn nhẫn xé giấy ly hôn thành hai nửa, thét to với Kiều Đông Phương.
Kiều Đông Phương nhìn người phụ nữ phát điên trước mặt này.
Đây chính là đứa con gái ông ta cưng chiều hai mươi năm, từ nhỏ cô ta muốn thứ gì liền cho thứ đó, thứ Kiều Phương Hạ có cô ta đều có, thứ Kiều Phương Hạ không có cô ta cũng có.
Kiều Đông Phương bỗng nhiên hối hận. Tại sao ông ta lại quan hệ bất chính với Tống Vân Lan sinh ra thứ như vậy chú? “Ba không cần nhìn con như vậy” Kiều Diệp Ngọc hít thở vài hơi, nhẹ giọng nói: “Nếu ông còn giữ được một chút mặt mũi với nhà họ Tiêu thì may ra còn có cơ hội liên lạc với nhà họ Lệ. Không có nhà họ Tiêu thì ông ngồi đó chờ chết đi”
“Các người không nên ép tôi, ép tôi, việc gì tôi cũng có thể làm ra được, tối sẽ kéo các người cùng nhau xuống địa ngục!”
Kiều Phương Hạ ở Hoàng Gia hai ngày, vẫn còn có chút không thoải mái, vẫn còn chảy nước mũi một chút.
Bà Trần biết ở nhà cũ bên kia Kiều Phương Hạ bị ủy khuất nên cố gắng chuẩn bị nhiều món ăn nhẹ cho cô, chọn rau quả thích ăn nhất Kiều Phương Hạ làm nhiều hơn chút Kiều Phương Hạ mới ăn nhiều thêm vài miếng.
“Ông hai nếu như biết cô bị cảm nhất định lại rất đau lòng. Bà Trần không nhịn được nhắc tới: “Cô quá ngốc, nhất định là bởi vì cởi quần áo ra nên bị lạnh rồi.
Kiều Phương Hạ tựa vào trên ghế salon xem chương trình ti vi, rầu rĩ nói: “Bà Trần, bà đừng nói tôi nữa “Cho cô uống canh gừng hai ngày cũng không thấy đỡ, bác sĩ Phó lại đi công tác rồi không có ở thành phố Hạ Du, hay là nếu cứ như thế này thì đi bệnh viện nhìn xem đi?” Bà Trần một bên dọn dẹp một bên hỏi cô.
Chương 672
“Không cần gấp, chỉ một chút cảm vặt tôi khỏe ngay ấy mà, thân thể hay bị cảm lạnh nên sẽ có kháng dược tính, trước kia tôi chảy nước mũi ngay cả canh gừng cũng không uống mà hai ngày đã khỏi rồi.” Kiều Phương Hạ tiếp tục rầu rĩ trả lời.
Vừa lúc Đường Nguyên Khiết Đan phát tin tức tới cho cô nói công ty làm một tài khoản Facebook mới cho cô rồi, cũng đã mua xong Fans hâm mộ, kêu cô đăng nhập vào xem một chút phát lời chào đầu tiên trên facebook.
Kiều Phương Hạ dùng tài khoản và mật mã Đường Nguyên Khiết Đan phát tới phát hiện quả nhiên đã có mấy ngàn Fans hâm mộ, vẫn còn từ từ tăng lên.
Chứng nhận Facebook là một nghệ sĩ đã ký hợp đồng với công ty giải trí Thiên Hoàng, tên là: Phó Kiều mặt trời bé nhỏ, công ty đã giúp cô ấy liên hệ đoàn làm phim « Yên Hoa » rồi.
Kiều Phương Hạ nhìn ba chữ mặt trời bé nhỏ kia, không nhịn được mà nổi da gà, cải này hiển nhiên là Đường Nguyên Khiết Đan thêm vào phía sau cho cô.
Bởi vì lúc trước facebook của An Dương là do chính cô ấy quản lý, cho nên cô ấy biết loại quý danh nghệ sĩ này phải quảng bá làm sao.
Cô suy nghĩ một lát, phát tin facebook đầu tiên: “Chào mọi người, tôi là Phó Kiều, tôi sẽ cố gắng chia sẻ cuộc sống hằng ngày của tôi tới mọi người ~ meo meo ~”
Trên Facebook của đoàn phim « Yên Hoa » vừa mới đăng lên trailer đầu tiên dài một phút đồng hồ, còn có mấy tấm ảnh quảng cáo của các diễn viên trong đoàn phim, @ tag từng người vào bao gồm cả tài khoản facebook của Kiều Phương Hạ đảm nhận vai chính trong đoàn, đã mua hotsearch nhiệt độ cũng đang dần hot lên.
Kiều Phương Hạ phát xong tin facebook đầu tiên, thuận tay lấy ảnh của mình trong đoàn phim cài đặt làm ảnh đại diện, sau đó thoát ra nói chuyện phiếm với Đường Nguyên Khiết Đan: “Mặt trời bé nhỏ là em thêm vào à?”
Đường Nguyên Khiết Đan: “Tên Phó Kiều đã bị đăng ký nên không có cách nào chỉ có thể thêm cái đuôi phía sau, hơn nữa bà Lệ chị không có cảm thấy cái tên mặt trời bé nhỏ này rất phù hợp với hình tượng muốn chị đang biểu hiện ra trong chương trình sao? Tích cực hướng về phía trước, thiện lương hào phóng, xinh đẹp dịu dàng, có phải không có phải không?”
Kiều Phương Hạ: “…”
Đường Nguyên Khiết Đan: “Vẻ mặt oán niệm gì vậy. Chị không thích? Hay là chị đi hỏi trà xanh bé nhỏ, mặt trời bé nhỏ này rốt cuộc có được hay không?”
Trà xanh bé nhỏ là biệt danh gần đây Đường Nguyên Khiết Đan đặt cho Lệ Đình Tuấn, bởi vì gần đây cô kết hợp Lệ Đình Tuấn làm ra những sự tích sáng chói kia, cảm thấy người đàn ông này có thể làm trà xanh đến đẳng cấp như vậy cũng coi như rất trâu bò rồi.
Cô ấy không quan tâm cái đó có được gọi là phúc hắc hay không, cô ấy chỉ cảm thấy đây là trà xanh.
Kiều Phương Hạ suy nghĩ rồi gửi một tin nhắn cho Lệ Đình Tuấn: “Đường Nguyên Khiết Đan đặt tên tài khoản Facebook mới của em là Phó Kiều mặt trời bé nhỏ, em cảm thấy có chút giả tạo”
Mặc dù cô cũng không biết Lệ Đình Tuấn sẽ trả lời khi nào, hai ngày này anh ta rất bận, chưa trở về nhà khi nào. Ai ngờ mới vừa rời khỏi khung chat, Lệ Đình Tuấn liền trả lời cô: “Ừ, rất hay.”
Chương 673
Kiều Phương Hạ sững sờ trong giây lát, nhanh chóng gửi lại một tin nhắn cho anh: “Rất tốt sao?”
Ý này của Lệ Đình Tuấn là sao? Anh đồng ý rằng cô đang giả bộ sao? Lệ Đình Tuấn đang ở trên xe đi, đang nghe lời nói của cấp dưới thông báo về tiến độ công việc, nhìn thấy ảnh chân dung của Kiều Phương Hạ lại nhảy ra, anh nhấn vào.
Nhìn thấy hồi đáp vô cùng tồi tệ của cô, không nhịn được hơi nhếch khóe miệng.
Định nghĩa của Khiết Đan đối với Kiều Phương Hạ chắc chắn rất chuẩn xác, cô chính là mặt trời bé nhỏ, có thể xua tan mây mù.
Trước giờ anh chưa từng cảm thấy mặt trời bé nhỏ là từ mang nghĩa xấu, cũng không cảm thấy giả tạo, nhưng Kiều Phương Hạ lại cảm thấy từ này giả tạo, vậy thì anh cũng chỉ có thể đồng tình thôi.
“Anh đang họp” Lệ Đình Tuấn mỉm cười, trả lời lại Kiều Phương Hạ vài chữ.
Kiều Phương Hạ nhìn thấy Lệ Đình Tuấn gửi tới câu này, có chút tức giận.
Anh thật sự không nhìn ra ba câu hỏi vừa rồi của cô biểu đạt ý nghĩa gì sao? Còn giả bộ nữa? “Vậy anh bận đi.” Cô cau mày nhanh chóng lạnh lùng trả lời lại anh bốn chữ. Trả lời xong, cô đột nhiên cảm thấy bản thân không thể hiện tốt, bốn chữ này còn có thể biểu hiện ra một chút sự thông cảm, nhượng bộ và nhường bước của cô đối với anh.
Cô lập tức xóa tin nhắn gửi đi, trả lời lại lần nữa: “Ừ” Bản thân suy nghĩ lại, cảm thấy ổn rồi, mới gửi ảnh chụp màn hình cho Nguyên Khiết Đan.
“Chị nhìn đi, em nói rồi, từ mặt trời bé nhỏ thật sự rất tốt. Nguyên Khiết Đan thành thật trả lời.
“Hơn nữa chị không cảm thấy hai từ trà xanh bé nhỏ và mặt trời bé nhỏ này kết hợp với nhau rõ ràng là sự kết hợp hoàn hảo sao?”
Kiều Phương Hạ im lặng một lúc, sau đó tức giận tắt Messenger, không tiếp tục nói chuyện với Nguyên Khiết Đan nữa.
Cô quan tâm ba chữ mặt trời bé nhỏ này sao? Vấn đề cô quan tâm chính là thái độ của Lệ Đình Tuấn!
Đúng lúc bà Trần đang ở trong phòng bếp nấu bữa tối, gọi Kiều Phương Hạ một tiếng: “Mợ chủ, có thể xuống ăn tối được rồi đấy”
Kiều Phương Hạ đặt điện thoại xuống, ngửi thấy mùi hương nồng nàn của mì chua cay liền đi xuống phòng bếp.
Hai ngày nay Kiều Phương Hạ đều ăn món thanh đạm, trong miệng có chút nhạt nhẽo, bà Trần bèn hỏi cô có muốn ăn mì chua cay không, Kiều Phương Hạ nghe thấy ba chữ mì chua cay này nước miếng liền chảy xuống.
Món gì bà Trần cũng biết làm, lúc bà ấy còn trẻ được mời vào trong nhà họ Lệ chính là vì kỹ năng bếp núc tài tình của bà ấy.
Kiều Phương Hạ ngửi mùi hương đi vào trong bếp, chỉ cảm thấy mì chua cay vừa ra khỏi nồi, đến ngay cả miếng đậu phộng chiên vàng giòn tan nhỏ bên trên đó cũng thật hấp dẫn.
Bởi vì Kiều Phương Hạ bị bệnh không ăn được nhiều, bà Trần không cho nhiều mì vào trong.
Kiều Phương Hạ ăn ở bên ngoài, bà ấy ở trong bếp thu dọn bàn ghế, còn chưa thu dọn xong thì nhìn thấy Kiều Phương Hạ đặt đũa xuống rồi.
Bà ấy nghiêng đầu nhìn chiếc tô ở trên bàn, kinh ngạc hỏi: “Ăn xong rồi sao?”
Chương 674
Đây mới có vài phút mà?
Kiều Phương Hạ gật gật đầu.
“Đã ăn no chưa?” Bà Trần im lặng vài giây, lại hỏi tiếp.
Kiều Phương Hạ cảm thấy bản thân còn chưa no, lắc lắc đầu.
“Vậy làm cho tôi thêm một tô nữa nhé.”
“Xem ra cô đói rồi, lần sau đừng làm chuyện ngốc nghếch nữa. Bà Trần cau mày đi tới cầm lấy tô của Kiều
Phương Hạ, lẩm bẩm nói. Sinh bệnh chính là sẽ mất đi sức lực.
Kiều Phương Hạ cũng cảm thấy hai ngày nay cô đói tới mức có chút phát cáu, buổi tối hôm đó từ nhà cũ quay về cô buồn nôn tới mức không ăn được một chút gì, hai ngày nay ăn cũng rất ít, cộng thêm việc cô ăn được nhiều nhất là một hai tổ cháo.
Hơn nữa từ nhỏ Kiều Phương Hạ đã thích ăn hương vị chua cay. Hai người nhìn nhau vài giây, Kiều Phương Hạ không nhịn được nấc cụt, ái ngại nhìn bà Trần mỉm cười.
Bà Trần cũng cười lên cùng cô: “Xem ra bệnh tình thật sự tốt lên tương đối rồi, ngày mai muốn ăn gì, nói với bà Trần”
“Ngày mai ăn như bình thường?” Kiều Phương Hạ nghĩ ngợi rồi trả lời.
“Được. Bà Trần cười gật đầu. Kiều Phương Hạ nâng chiếc bụng nhỏ có chút căng phồng, xoay người cầm điện thoại lên nhìn. Đột nhiên cô phát hiện có gì đó không đúng, trên điện thoại hiển thị cô đã nhận hàng chục ngàn lượt thích, mấy ngàn lượt bình luận rồi.
Cô kinh ngạc trong giây lát, lập tức ấn vào Facebook, xem có phải là tin nhắn chờ xảy ra vấn đề rồi không, xảy ra lộn xộn gì đó với tài khoản của An Dương.
Nhưng mà bấm vào tỉ mỉ xem xét, lại sững sờ. Không chỉ là Facebook có mấy ngàn lượt bình luận, tin nhắn chờ riêng tư của cô đã tăng lên hơn một ngàn tin, còn đang không ngừng gia tăng, tin nhắn chờ gần như nổ tung rồi.
Chương 675
Cô tiện tay nhấn mở một tin nhắn riêng tư gần đây nhất, đối phương viết như thế này: “Chị có phải là người tình mới Lệ Đình Tuấn không? Nếu không làm sao anh ấy lại bấm like cho chị thế? Vì sao chị họ Phó? Hay là mọi người hiểu lầm chị rồi, chị là em gái của Lệ Đình Tuấn sao?”
Kiều Phương Hạ đọc xong, trong lòng giật mình, lập tức nhìn danh sách hot search, quả nhiên nhìn thấy có một dòng như vậy ở trên ba hot search trước đó: “Tài khoản phụ cá nhân của Lệ Đình Tuấn bấm like cho Phó Kiều”
Cô lập tức ấn vào, phát hiện cư dân mạng đã rần rần chụp ảnh màn hình bằng chứng tài khoản phụ của Lệ Đình Tuấn bấm like cho Phó Kiều, bên dưới bình luận về tài khoản phụ của Lệ Đình Tuấn.
Kiều Phương Hạ mở mấy trang, phát hiện lần trước tài khoản của tập đoàn WL thông báo Lệ Đình Tuấn và Tô Minh Nguyệt không có liên quan tới thời gian công bố này, tài khoản này từng nhấn like, cư dân mạng liền dựa vào những manh mối này khẳng định đây là tài khoản của Lệ Đình Tuấn.
Tên của tài khoản phụ này chính là năm chữ La Tinh tùy ý ghép lại thành: stwuy, giống như tiện tay ấn vậy.
Kiều Phương Hạ lập tức tìm kiếm tài khoản này rồi ấn vào, phát hiện tài khoản này đã tạo lập mấy năm trước, chỉ từng đăng tải thông tin về phương diện phát triển du lịch trong và ngoài nước. Cộng thêm việc Lệ Đình Tuấn làm trong lĩnh vực này, có thể nói là bị đánh sập rồi, cho dù tài khoản phụ của bản thân anh cũng không trốn được.
Kiều Phương Hạ cũng không biết Lệ Đình Tuấn có tài khoản Facebook! Cô cho rằng anh không có thời gian cũng không có hứng thú chơi những thứ này!
Lúc này cái tên Phó Kiều này đã trở thành top một hot search, top hai hot search là trailer của “Yên Hoa”, top ba hot search chính là Lệ Đình Tuấn nhấn like, toàn bộ trên mạng đều đầy rẫy những phỏng đoán Phó Kiều và Lệ Đình Tuấn rốt cuộc có quan hệ gì.
Mười mấy phút trước Nguyên Khiết Đan trước gửi tin nhắn tới hỏi cô: “Lệ Đình Tuấn xảy ra chuyện gì thế? Quyết tâm kéo chị lên mạng? Không trốn tránh hay sao vậy?”
Bản thân Kiều Phương Hạ cũng không biết hành động này của Lệ Đình Tuấn nghĩa là gì, có chút nhức đầu rồi. Sau đó cô chụp ảnh màn hình hot search gửi tin nhắn qua cho Lệ Đình Tuấn, hỏi anh rốt cuộc xảy ra chuyện gì.
Lệ Đình Tuấn vừa tới thành phố lân cận, còn chưa xuống xe, nhìn thấy tin nhắn gửi tới của Kiều Phương Hạ, ngừng lại, lập tức nhấn vào Facebook.
Kéo xuống một lúc, đã rõ xảy ra chuyện gì.
Tài khoản này không phải của anh, anh cũng không có Facebook.
Chẳng qua Lệ Đình Tuấn thỉnh thoảng ngẫu hứng lên, dùng tài khoản của Võ Nhật Huy xem Facebook, đây là tài khoản của Võ Nhật Huy.
Anh thấy Kiều Phương Hạ nói mới đăng ký tài khoản Facebook nên đã tiện tay tìm kiếm một chút, nhìn thấy hai chữ Phù Kiều này cảm thấy vô cùng quen mắt, vì vậy tiện thể ấn like cho cô.
Lệ Đình Tuấn không ngờ rằng chỉ với một lượt like thôi mà anh lại bị dân cư mạng săn lùng ráo riết như vậy. Nhưng bị săn lùng cũng không sao, dù gì thì Kiều Phương Hạ vẫn dùng nghệ danh chứ không phải là tên thật, hơn nữa Kiều Phương Hạ là vợ của anh, anh like cho vợ của mình chẳng lẽ lại phạm pháp sao? “Nếu anh nhìn thấy thì mau dùng page của tập đoàn để đăng bài thanh minh đi” Hai phút sau Kiều Phương Hạ lại gửi đến một tin nhắn.
Chương 676
Lệ Đình Tuấn không khỏi cau mày, anh trực tiếp gọi điện cho Kiều Phương Hạ, chưa đến một giây sau cô liền nghe máy.
“Thanh minh cái gì?” Lệ Đình Tuấn có chút khó chịu hỏi.
“Tất nhiên là thanh minh anh và Phó Kiều không có quan hệ gì rồi.” Kiều Phương Hạ nghiêm túc trả lời: “Năm sau em còn phải dùng cái tên này để tham gia chương trình nữa, áp lực rất lớn, chẳng lẽ anh không biết biệt danh của anh là gì à?” Lệ Đình Tuấn là người chồng quốc dân đấy! Fan vợ thật sự nhiều đến dọa người!
Cô thấy Lệ Đình Tuấn không lên tiếng liền nói: “Vậy thì em sẽ nói em là em họ của anh vậy, nếu không thì những chương trình mà em ký hợp đồng đều đi tong hết rồi.” Cô dùng chân nghĩ cũng biết bản thân sẽ bị fan vợ của Lệ Đình Tuấn mắng thành cái dạng gì rồi.
“Kiều Phương Hạ!” Giọng nói của Lệ Đình Tuấn ở phía bên kia điện thoại liền trầm xuống.
Kiều Phương Hạ vừa nghe thấy giọng nói rõ ràng đã tức giận của anh liền vô thức rụt cổ lại.
“Chỉ cần em dám!” Lệ Đình Tuấn thấp giọng nói ra bốn chữ rồi hung hăng cúp điện thoại.
Kiều Phương Hạ hạ chiếc điện thoại đang đặt cạnh tại xuống rồi suy nghĩ một lúc, cô quả thật không có gan đơn phương thanh minh, nếu như Lệ Đình Tuấn bên kia không nhận thì việc này nhất định sẽ càng ầm ĩ hơn, không còn cách nào để giải quyết nữa rồi.
Kiều Phương Hạ lại nhấp vào Facebook, chỉ trong chốc lát đã nhận được hàng trăm tin nhắn, cô thật sự không thể xem hết được, dường như tất cả những tin nhắn này đều bởi vì Lệ Đình Tuấn mà tìm đến tính sổ cô.
Đây là lần thứ hai Kiều Phương Hạ cảm nhận được sự nhiệt tình chưa từng có của fan vợ và fan bạn gái trong nước kể từ sau lần Lục Nhất Minh quay phim ở trường đại học, cuối cùng cô cũng đã hiểu bình thường Khiết Đan cũng không dễ dàng gì rồi.
Kiều Phương Hạ không khỏi thở dài một hơi rồi lướt tin tức thêm một lúc, cô đột nhiên nhìn thấy bên dưới bài đăng có nhiều bình luận nhất, tập đoàn WL đã lên tiếng: “Xin hãy ngừng tung tin đồn nữa, Stwuy không phải là tài khoản riêng tư của anh Lệ, và cũng xin hãy dừng hành vi tung tin đồn vu khống đối với nữ nghệ sĩ. Bình luận bên dưới bài đăng cũng tăng lên một cách chóng mặt “Đúng vậy đấy, trông có vẻ không giống một chút nào.
“Đám anh hùng bàn phím mấy người có thể dừng lại được rồi đấy, Lệ Đình Tuấn có thời gian rảnh để lên mạng lướt web à?”
“Thời gian của người ta từng giờ từng phút đều vô cùng quý báu thì làm sao có thể lãng phí để đấu trí với mấy người được chứ?”
“Chị em à, mau tắm rửa đi ngủ sớm đi, đừng có tự dưng bịa chuyện nữa”
“Tôi nghĩ đây chính là phong cách của Universal luôn rồi, bọn họ lúc trước chẳng phải cũng suy đoán về các vụ bê bối của diễn viên trước khi phim được công chiếu hay sao? Phó Kiều này có lẽ chỉ là vật tế mà thôi”
“Đúng đó, bộ phim này chưa chiếu đã nổi, còn mấy lần lên top tìm kiếm luôn rồi chứ?”
Kiều Phương Hạ thấy cư dân mạng nói như vậy liền cảm thấy nhẹ nhõm, Lệ Đình Tuấn làm như vậy cũng xem như là một cách tốt để thỏa hiệp, cô cứ xem như là Lệ Đình Tuấn đã nhượng bộ mình rồi đi vậy. Kiều Phương Hạ suy nghĩ một lúc rồi gửi một voice chat cho Lệ Đình Tuấn, giọng điệu mang một chút ý dỗ dành anh: “Vậy thì anh nói xem em chẳng lẽ không phải là em gái của anh à?”
Lệ Đình Tuấn nhìn màn hình điện thoại, thấy tin nhắn của Kiều Phương Hạ gửi đến liền cầm điện thoại lên đưa đến bên cạnh tai.
Giọng nói nhẹ nhàng của cô truyền vào trong tai Lệ Đình Tuấn, cả người anh cũng theo đó mà căng thẳng lên một chút. Trước mặt anh nhiều người như vậy, anh làm như không có việc gì lại cầm điện thoại lên rồi nhấn vài cái thật nhanh sau đó liền cất vào trong túi, anh lạnh lùng nói với mọi người: “Vào họp.”
Kiều Phương Hạ chỉ im lặng nhìn họ, rồi bấm vào tin nhắn thoại ở bên dưới giữa hai người.
Lệ Kiến Trung: “Cô bé cô là đang uy hiếp tôi? Nếu cô dám nói ra, tôi sẽ để cho Đình Tuấn nghe được lời cô vừa nói!”
Kiều Diệp Ngọc: “Ông hai, tôi nói muốn hợp tác với ông, tôi làm sao dám uy hiếp ông? Ông nghĩ xem, nếu Kiều Phương Hạ ngồi tù, thì tôi nhất định là cháu dâu được lựa chọn, đến lúc đó có thể thiếu lợi ích của ông sao?”
Lệ Kiến Trung: “Nói như vậy, cô tốt nhất là nhớ kỹ những gì cô hứa hẹn với tôi hôm nay, sau này chúng ta sẽ là châu chấu trên cùng một sợi dây. Tiếp theo muốn làm làm thế nào, cô nói đi, tôi sẽ theo đó mà làm”.
“Đủ rồi.” Lệ Kiến Đình nghe đến đây, đột nhiên suy yếu giơ tay lên, vẫy vẫy tay và hướng về phía Kiều Phượng Hạ nhẹ giọng nói.
Những sự việc tiếp theo, ông đều biết rõ, vì vậy ông không cần phải nghe tiếp.
Như vậy, con trai duy nhất của ông, Lệ Quốc Chiến, là bị em trai ruột của ông hại chết.
Kiều Phượng Hạ ngay lập tức ấn nút tạm dừng.
“Cậu biết, anh chỉ là đứa con trai này, anh còn không có con gái” Lệ Kiến Đình rũ mắt xuống nhìn Lệ Kiến Trung đang quỳ trước mặt mình, đôi mắt đỏ rực, nhẹ giọng nói.
“Kiến Trung, cậu là em trai của tôi. Chúng ta là anh em cùng cha cùng mẹ. Cậu nói xem bình thường tôi chiếu cố cậu không tốt sao?”
“Không có! Em thật sự là biết sai rồi anh cả!” Lệ Kiến Trung lắc đầu sợ hãi trả lời.
Lệ Kiến Đình không đợi ông ta nói xong, đã gầm lên: “Cậu không thể chờ đợi được nữa! Muốn có được tài sản thừa kế của Quốc Chiến?! Cậu vì tiền bạc và cổ phần, đi giết cháu trai của mình?!”
“Cậu thật tốt Lệ Kiến Trung!”
Ông ba ở một bên nhìn Lệ Kiến Trung, bộ dạng có chút vui sướng khi người gặp họa, Lệ Kiến Đình phát tiết xong, sau đó khuyên Lệ Kiến Đình: “Anh cả, anh đừng tức giận.”
“Cút ra ngoài cho tôi!” Lệ Kiến Đình không đợi bọn họ nói gì, đã chỉ ra cửa hét lớn: “Mọi người! Đều cút hết ra ngoài cho tôi!”
Lệ Đình Tuấn nhìn những người trong phòng im lặng quỳ trên mặt đất, hồi lâu mới nói nhỏ: “Quản gia, gọi cảnh sát, những người khác ra ngoài”
“Vâng” Quản gia nhà họ Lệ lập tức nhẹ giọng đáp.
Lệ Kiến tình tức giận đến không nói nên lời, ôm ngực, mặt đỏ bừng.
Lệ Đình Tuấn đi đến sau lưng ông và nhẹ nhàng xoa lưng cho ông.
Anh nhìn mọi người trong phòng đều lui ra ngoài, nhìn người hầu dìu Kiều Diệp Ngọc trên mặt đất trở lại xe lăn, anh nói: “Kiều Diệp Ngọc, cô ở lại đi.”
Sắc mặt Kiều Diệp Ngọc càng ngày càng tái nhợt, lẳng lặng ngồi ở
trên xe lăn, không dám nói lời nào.
Kiều Phượng Hạ chỉ nhìn mọi người đi ra ngoài, cúi người nhặt quần áo trên đất, đứng trong góc mặc vào.
Vừa định đi ra ngoài, Lê Đình Tuấn lại nói nhỏ với cô:
“Phương Hạ, em cũng ở lại đi.”
Kiều Phượng Hạ quay lại nhìn anh, ngoan ngoãn gật đầu.
Lệ Đình Tuấn hầu hạ Lệ Kiến Đình uống hai ngụm trà, chờ đến khi ông già qua cơn tức giận này và hô hấp dồn dập trở nên bình thường, mới buông cái ly trong tay xuống.
Chương 666
Anh ngước mắt nhìn Kiều Diệp Ngọc ngồi trên xe lăn, bình tĩnh nói:
“Nhà họ Lệ chúng tôi bình thường đối xử với cô như thế nào, trong lòng cô rõ nhất”
“Cô đã biết là ai giết người, không nói cho chúng tôi biết thì cũng thôi đi.”
Nước mắt lưng tròng, Kiều Diệp Ngọc hoảng sợ nhìn Lệ Kiến Đình, nhưng Lệ Kiến tình thậm chí không thèm nhìn cô, trên mặt đầy thất vọng và tức giận.
Lúc này cô ta mới sợ tới mức khóc nức nở.
Cô ta cái gì cũng không sợ, điều cô ta sợ chính là Lệ Kiến Đình từ bỏ cô ta.
Cô nghĩ lần này mình sẽ thắng nên mới binh đi nước hiểm*!
(*Binh đi nước hiểm: là một dạng thành ngữ, chỉ trong tình thế nguy cấp đưa ra kỳ chiêu (chiêu hiếm) có thể sẽ tổn hại bản thân nhưng cũng có cơ may lật ngược tình thế.
“Ông ơi, cháu xin lỗi, cháu đã làm ông thất vọng …”
Cô khóc lóc nói với Lệ Kiến Đình.
“Đâu chỉ thất vọng?”
Lệ Kiến Đình khẽ lắc đầu cười.
“Cô ỷ vào việc tôi ngoan ngoãn phục tùng cô, ỷ vào tôi nhận lời hôn sự cho cô, cho nên cô không biết điểm dừng mà đùa giỡn toàn bộ nhà họ Lệ trong lòng bàn tay”
“Cô có ơn với Đình Tuấn, nhưng nếu cô làm điều gì có lỗi với nhà họ Lệ chúng tôi, thì giữa cô và người ngoài sẽ không có gì khác biệt.”
Lệ Kiến Đình hít một hơi dài nói.
Một lúc lâu sau, lại nhẹ giọng nói: “Từ nay về sau cô tự giải quyết cho tốt. Tôi không muốn nhìn thấy cô nữa.”
“Ông ơi … Kiều Diệp Ngọc sửng sốt, nóng nảy, ngay lập tức từ trên xe bò xuống dưới, bò tới trước mặt Lệ Kiến Đình: “Ông ơi, ông không thể mặc kệ cháu! Cháu thực sự biết là sai rồi! Cháu về sau sẽ không như vậy, cháu nhất định sẽ sửa!”
“Buông ra” Lệ Kiến Đình nhìn Kiều Diệp Ngọc hai tay ôm chân mình, nhẹ giọng nói.
Kiều Diệp Ngọc lại một lần nữa sững sờ.
Lệ Kiến Đình chưa bao giờ nói chuyện với cô với thái độ lạnh lùng như vậy, Lệ Kiến Đình cũng đã từng mắng cô và trách móc cô, nhưng dùng loại thái độ đối người lạ như vậy là lần đầu tiên.
“Không có về sau, tôi còn cho cô cơ hội về sau, tôi thật sự là một lão già hồ đồ.” Lệ Kiến Đình nhìn cô, bình thản mà tiếp tục mở miệng.
Lệ Quốc Chiến là con trai của ông và là điểm mấu chốt duy nhất mà ông không thể từ bỏ.
Trên thực tế, ông ta luôn biết rằng Kiều Diệp Ngọc đang giả vời ngoan ngoãn, cô ta làm ra những việc đó đối với Kiều Phương Hạ ông
ta sao có thể không phát hiện được?
Nhưng trước kia ông ta cảm thấy, Kiều Diệp Ngọc có một chút thủ đoạn cũng tốt, suy cho cùng, người nhà họ Lệ đều nhân tình thế sự phức tạp.
Sau sự việc này ông chợt hiểu nhà họ Lệ đối với Kiều Diệp Ngọc là bao dung, là có tình cảm, nhưng trong thâm tâm Kiều Diệp Ngọc chỉ muốn có được tài sản và quyền thế của nhà họ Lệ.
Hôm nay cô ta có thể lợi dụng Lệ Quốc Chiến, ngày mai cô ta có thể lợi dụng ông, lợi dụng Lệ Đình Tuấn!
Ông chưa bao giờ nghĩ rằng Kiều Diệp Ngọc lại là một người đáng sợ như vậy.
Ông cảm thấy cô ta thật xa lạ, cô ta hoàn toàn không phải là điều Diệp Ngọc kia.
Nếu một người phụ nữ lòng dạ độc ác như vậy bước vào gia đình Lệt rở thành cháu dâu của ông, gia đình họ Lệ xong rồi, Lê Đình Tuấn cũng xong rồi.
Chương 667
“Cô đi ra ngoài đi. Từ lúc cô đi ra ngoài, nếu cô còn dám xuất hiện trước mặt nhà họ Lệ của chúng tôi, đừng trách tôi tàn nhẫn” Lệ Kiến Đình tiếp tục nói với cô.
“Từ nay về sau tôi sẽ cho cô một khoản tiền nữa để dưỡng thương, nhà họ Lệ và cô, từ nay trở đi thanh toán xong.”
Kiều Diệp Ngọc ngơ ngác nhìn Lệ Kiến Đình, mỗi một câu ông nói ra đều khiến cô ta tuyệt vọng đến không thể thở nổi.
Từ lâu, cô ta đã quen với sự ưu đãi của nhà họ Lệ dành cho mình, quen với sự nuông chiều vô hạn cùng bao dung của Lệ Kiến Đình dành cho mình.
Lệ Kiến Đình đã đích thân lên tiếng, như vậy từ nay về sau, cô ta sẽ không còn cái gì nữa.
“Ông ơi .”
Trời đất quay cuồng trước mắt cô ta, cô ta thậm chí không còn sức lực để nắm chặt lấy Lệ Kiến Đình.
Lệ Kiến Đình không nói thêm nữa.
Lệ Đình Tuấn liếc nhìn Lệ Kiến Đình một cái, sau đó nói nhỏ với Vô Nhật Huy ở cửa: “Tôi không muốn gặp cô ta, đưa cô ta ra ngoài đi.”
“Vâng.” Vô Nhật Huy đẩy xe lăn đến trước mặt Kiều Diệp Ngọc, mặt vô cảm xách một tay của cô ta và ném cô ta lên xe lăn.
Trong nhà chỉ còn Kiều Phương Hạ và hai ông cháu bọn họ.
Kiều Phương Hạ lẳng lặng đứng một bên không nói chuyện.
Cho đến khi Lê Đình Tuấn nhẹ nhàng nắm lấy tay cô, cả hai đứng trước mặt Lệ Kiến Đình.
Lệ Kiến Đình liếc nhìn hai người bọn họ nói: “Có cái gì nói thẳng đi.”
Hiện tại ông ta đã không có cái gì mà không thể thừa nhận.
“Phương Hạ đã đồng ý lời cầu hôn của con” Lê Đình Tuấn dừng lại, thấp giọng nói với Lệ Kiến Đình.
Ban đầu Lệ Đình Tuấn muốn nói chuyện với Lệ Kiến Đình sau, nhưng hôm nay, vừa đúng lúc.
Lệ Kiến Đình sửng sốt, ngước mắt nhìn hai người bọn họ.
Kiều Phương Hạ cũng không nghĩ rằng, Lê Đình Tuấn giữ cô lại là
vì muốn thẳng thắn với Lệ Kiến Đình, quay đầu ngẩn ngơ nhìn Lệ Đình Tuấn.
Dáng người Lê Đình Tuấn thẳng tắp khẽ nắm chặt bàn tay Kiều Phương Hạ, sau vài giây, anh tiếp tục nhỏ giọng lẩm bẩm: “Nếu như ông không thích …”
“Nếu ông không thích thì sao? Con sẽ nghe lời ông?” Lệ Kiến Đình không đợi hắn nói, lắc đầu.
“Lệ Đình Tuấn, bản thân con biết rõ mình đang làm cái gì là tốt rồi.”
Lệ Kiến Đình biết rằng dù ông có cản trở thể nào thì Lê Đình Tuấn cũng sẽ không thể nghe lời ông, nó khăng khăng muốn cùng Kiều Phương Hạ ở bên nhau, sẽ dùng mọi cách để đạt được mục đích của
mình.
Những người khác nói nhiều cũng vô dụng.
Hơn nữa, bây giờ hiểu lầm giữa Kiều Phương Hạ và nhà họ Lệ vài năm trước đã được giải quyết, ông ta dùng cái lý do gì để quản chế Lệ Đình Tuấn đây?
Tính khí của Lê Đình Tuấn rất giống Phó Viễn Hạo, thậm chí so với Phó Viễn Hạo còn cố chấp và quyết đoán hơn.
“Các con cũng đi ra ngoài, ông muốn ở một mình” Lệ Kiến Đình im lặng một hồi, vẫy tay với bọn họ.
Chương 668
Thời điểm Lệ Đình Tuấn ra khỏi cửa, anh ta lập tức thu lấy sự dịu dàng trong mắt, lạnh lùng nói với quản gia đang đứng đợi ở cửa: “Để tất cả những người nắm cổ phần của tập đoàn WL vào tay nhà họ Lệ đến phòng họp của tập đoàn đợi đi.”
Quản gia sửng sốt:
“Bây giờ? Nhưng đã là đêm..”
“Bây giờ” Lê Đình Tuấn không cần suy nghĩ trả lời: “Đêm nay, nhà họ Lệ sẽ tuyên bố phân chia gia sản, thông báo cho giới truyền thông đợi ở cửa tập đoàn”
Quản gia quay đầu nhìn lại phòng khách.
Lệ Quốc Chiến đi rồi, Lệ Kiến Đình cũng già rồi. Là con trai duy nhất của Lệ Quốc Chiến, Lê Đình Tuấn sẽ thừa kế phần lớn cổ phần ban đầu năm trong tay Lệ Quốc Chiến.
Trong tay Lê Đình Tuấn nắm giữ ba mươi phần trăm cổ phần sẽ biến thành năm mươi phần trăm, liên quan đến gần mấy trăm nghìn tỷ tài sản hợp đồng thay đổi đáng sợ đến cỡ nào.
Có vẻ như đêm nay, vấn đề không chỉ là việc phân bổ lại vốn chủ sở hữu của nhà họ Lệ.
Toàn bộ thành phố Hạ Du e rằng sẽ bởi vì quyết sách của Lệ Đình Tuấn mà biến đổi.
Đối với những người trong hội đồng quản trị lúc trước chọn sai đội ngũ, đêm nay sẽ là một đêm không ngủ.
Lệ Đình Tuấn phân phó quản gia Lệ thu xếp những việc tiếp theo rồi bước ra xe của mình.
Kiều Phương Hạ chỉ đợi anh trong xe một lúc, nhìn cảnh sát ngoài cửa vào và ra khỏi nhà họ Lệ nhiều lần.
Thực ra cô vẫn chưa hiểu rõ lắm, thái độ vừa rồi của Lệ Kiến Đình rốt cuộc là có đồng ý hay không. Ít nhất, không có phản đối việc cô và Lệ Đình Tuấn ở bên nhau chứ?
Lệ Đình Tuấn kéo cửa xe ngồi vào, Kiều Phương Hạ nhìn anh ta nói nhỏ: “Anh…”.
Không đợi cô lên tiếng, Lê Đình Tuấn đã cúi đầu hôn môi cô, trầm giọng nói: “Anh sẽ để cho Vô Nhật Huy đưa em trở về Hoàng Gia. Cho đến trước tết, tập đoàn bên kia hẳn sẽ rất bận, em ngoan ngoãn một chút.”
“Ừ” Kiều Phương Hạ chỉ dừng lại vài giây rồi nhẹ nhàng gật đầu.
“Trước đây việc họ làm tổn thương cổ của em, sau khi ổn định, chúng ta sẽ cẩn thận nói lại” Lê Đình Tuấn lại thì thầm với cô.
“Chuyện này anh đã biết lâu rồi?” Kiều Phương Hạ lẳng lặng nhìn anh, hỏi ngược lại.
“Là ngày đó làm em bị thương mới xác định”
Lê Đình Tuấn giải thích ngay lập tức.
Kiều Phương Hạ không biết là anh ta biết bao nhiêu, nhưng có vẻ như Lê Đình Tuấn có thể đã đoán được danh tính của King.
Cô không nói nhiều, im lặng một lúc lâu sau mới nói nhỏ lại:
“Vậy anh đi làm đi.” .
Lê Đình Tuấn nâng nhẹ cằm cô lên và hỏi cô:
“Em tủi thân sao?”
Kiều Phương Hạ không biết là liệu anh ấy có hỏi về chuyện của ngày hôm nay hay là cô ấy đã bị thương ở cổ trước đó hay không, nhưng nghĩ lại có vẻ đều rất tủi thân.
“Sẽ không còn nữa”
Thấy cô im lặng, Lê Đình Tuấn cúi đầu cúi người, khẽ cắn môi cô.
Chương 669
Thấy cô không đẩy mình ra, Lệ Đình Tuấn hôn sâu hơn.
Trong nháy mắt hai người chạm vào nhau, anh đột ngột siết chặt eo cô và tiến sâu hơn. Kiều Phương Hạ bị anh hôn đến tay chân nhũn ra, khi anh hôn vết sẹo sâu trên cổ, có chút ngứa lại có chút đau.
Đôi môi ấm áp của Lệ Đình Tuấn dừng lại một lúc lâu trước khi thả cô ra.
Không cần nói những lời dư thừa, anh yêu Kiều
Phương Hạ bao nhiêu, anh nghĩ cô hẳn là hiểu rõ. Kiều Phương Hạ nhìn anh xuống xe, nhìn anh thì thầm điều gì đó với Vô Nhật Huy bên ngoài xe.
Cho dù có chuyện gì xảy ra, cho dù cả thế giới đều chống lại cô ấy, chỉ cần Lệ Đình Tuấn đứng về phía cô ấy, cô ấy sẽ không quan tâm.
Cô nhìn bóng lưng cao thẳng của anh, nhìn dáng người nổi bật được ánh sáng ấm áp bên ngoài chiếu vào, nghĩ đến sự dịu dàng vừa rồi của anh, ấm áp trên mặt hồi lâu khó phai mờ.
Lát sau, Vô Nhật Huy lên xe, mỉm cười với Kiều Phương Hạ, nói: “Mợ chủ, chúng ta đến nhà Khiết Đan lấy hành lý chứ?”
Vô Nhật Huy lần đầu tiên đổi cách xưng hô là mợ chủ, trên mặt Kiều Phương Hạ bỗng nhiên nóng lên.
Ngừng một chút mới vội vàng trả lời: “Được. Vô Nhật Huy nhìn thấy sự bối rối của cô, liền nở một nụ cười im lặng, anh thu lại tầm mắt và phóng xe ra khỏi nhà họ Lệ.
Nhà họ Kiều.
Kiều Diệp Ngọc hồn bay phách lạc trở về nhà, nhìn đại sảnh trống trải một hồi, hỏi người dì ở phía sau: “Những người khác đâu?”
“Bà chủ hai ngày nay không thoải mái, thường xuyên ngủ mê man, chắc bây giờ vẫn còn đang ngủ. Người dì nhẹ nhàng đáp.
“Ba tôi đâu?” Kiều Diệp Ngọc tiếp tục hỏi.
“Công ty dạo này sa sút, sa thải rất nhiều người vẫn khó trụ vững. Ông chủ ngày nào cũng phải ra ngoài xã giao đến khuya mới về” Người dì thở dài đáp.
Kiều Diệp Ngọc chỉ cảm thấy trong ngôi nhà này dường như nói cái gì đều có thể vọng lại, trống trải lạnh lẽo.
“Những tài xế và người hầu khác đâu?” Cô hỏi nhẹ nhàng.
Kiều Diệp Ngọc đã ở bệnh viện một thời gian rồi chưa về nên không biết tình hình ở nhà.
Người dì càng thêm bất lực: “Ngoại trừ quản gia, bọn họ đều đi rồi.”
Kiều Diệp Ngọc mỉm cười và hỏi cô ấy.
“Vậy tại sao dì không rời đi?”
“Bà chủ cần người chăm sóc và không thể thiếu người, và tôi đã ở nhà họ Kiều hai ba mươi năm rồi, từ lâu đã thành thói quen” Người dì đỡ Kiều Diệp Ngọc ngồi lên trên sô pha nói: “Tôi bây giờ đi mở lò sưởi, thân thể cô chủ không thể bị cảm lạnh được”
Hóa ra là chưa bật hệ thống sưởi sàn.
Kiều Diệp Ngọc giật mình, bây giờ mới phản ứng lại.
Chương 670
Gia đình họ Kiều của họ sa sút đến mức thậm chí không thể bật hệ thống sưởi sàn sao?
Cô nhìn xung quanh một lần nữa, đột nhiên cảm thấy mọi thứ xung quanh cô đều kỳ lạ và đáng sợ.
Cho tới nay cô ta đều biết, nhà họ Kiều bọn họ sở dĩ có được hết thảy, chủ yếu là bởi vì nhà họ Lệ đối cô ta coi trọng và ưu ái, Kiều Đông Phương cùng ông nội đi ra ngoài nói chuyện làm ăn, tất cả mọi người sẽ bởi vì nhà họ Lệ mà cho ba phần mặt mũi. Làm chuyện gì, đến nơi nào đều có người bật đèn xanh cho bọn họ đi.
Nhưng bây giờ?
Cô nghĩ muốn duy trì hiện trạng và muốn tiếp tục có mọi thứ trước đây, vì vậy cô mới cùng Kiều Phương Hạ đấu, cùng Kiều Phương Hạ tranh đoạt. Cô làm sai sao?
Cô cảm thấy trước đây mình không làm gì sai. Cô vì chính mình cũng là vì nhà họ Kiều. Người không vì mình, trời tru đất diệt
Trên mặt bàn, dưới tấm kính trong suốt, đang đè một tập tài liệu.
Kiều Diệp Ngọc cầm nó lên và nhìn, đó là thỏa thuận lỵ hôn đã được Tiêu Hoàng Khải ký.
Bản ly hôn này đưa đến trong nhà giam, Tiêu Hoàng Khải kéo dài một tháng cũng không chịu ký, bây giờ ngược lại anh ta đã ký rồi.
Ngay cả người ở trong ngục cũng biết nhà họ Kiều bọn họ đã xong đời, ai cũng có thể tới đá cho cô ta một cú chứ đừng nói đến những người khác.
Kiều Diệp Ngọc nhìn bản ly hôn trên tay, không nhịn được cười khanh khách.
Người dì bật máy sưởi sàn nhà rồi rót một chén nước nóng cho Kiều Diệp Ngọc, thấy Kiều Diệp Ngọc cầm lấy bản ly hôn chỉ cười mà hơi rùng mình, cẩn thận nói: “Giấy thoả thuận này là ngày hôm qua nhà họ Tiêu đưa tới, ngài ấy nói để cho cô sau khi xem xong thì ký vào…
Kiều Diệp Ngọc chuyển mắt nhìn bác gái, hỏi: “Có bút không?”
“Tôi đi tìm” Bác gái nhẹ giọng trả lời.
Bút còn chưa có tìm ra, Kiều Đông Phương đã trở lại.
Kiều Đông Phương uống có chút say miễn cưỡng còn dư lại mấy phần lý trí, nhìn thấy Kiều Diệp Ngọc ở nhà liền đi tới cửa phòng khách nhìn cô ta mấy lần.
Hai ba con nhìn nhau mấy lần, Kiều Diệp Ngọc không khỏi chế nhạo: “Ba nhìn ba đi, sao lại đáng thương như vậy?”
“Kiều Diệp Ngọc, ba là ba của con nói chuyện lễ phép một chút.” Kiều Đông Phương khẽ híp mắt nhìn cô ta, trầm giọng nói.
“Trước đó lúc nhà họ Lệ sủng ái con, sao chưa từng thấy ba nói nặng với con như vậy?” Kiều Diệp Ngọc theo sau giễu cợt nói.
Kiều Đông Phương từ từ đi tới trước mặt Kiều Diệp Ngọc giơ tay lên tát một cái, hung dữ đánh xuống. Kiều Diệp Ngọc nhìn bàn tay ông ta đánh xuống, không tránh đi.
chương 671
Trên mặt cô ta liền truyền đến cảm giác nóng rát nhưng cô ta chỉ nhìn chằm chằm vào Kiều Đông Phương cười nói: “A đúng rồi, con quên mất, ba còn có một người con gái là Kiều Phương Hạ.
“Kiều Phương Hạ sắp thành bà Lệ rồi, nhưng Kiều Phương Hạ chắc vẫn còn nhớ ông cụ nhà chúng ta, phàm là ông cụ sống Kiều Phương Hạ liền không có khả năng bước vào nhà họ Kiều”
“Trong lòng ba hẳn là nghĩ như vậy đi?”
“Con có ý gì?” Kiều Đông Phương nhíu chặt mày hỏi ngược lại.
“Con có ý gì không phải ba hiểu rất rõ ràng! Con nói rồi, phàm là thứ vào được đến tay con nhà họ Kiều cũng sẽ cùng theo thơm lây, để cho nhà họ Kiều trở nên càng ngày càng tốt, nhưng mà chỉ sợ khi Kiều Phương Hạ trở thành bà Lệ sẽ để ý đến ba sao? Ba cũng không xem xem từng ấy năm qua ba đối xử với cô ta thế nào!” Kiều Diệp Ngọc như bị bệnh tâm thần mà thét chói tai về phía ông ta.
Bác gái kiếm ra bút thấy hai ba con đang ầm ĩ, bị dọa cho sợ hãi lập tức co rúm lại ở một bên.
Kiều Diệp Ngọc thấy tới một tay giật lấy cây bút trên tay bác ấy, tàn nhẫn hung ác đâm loạn xạ trên giấy ly hôn, dùng sức trực tiếp xé rách bản thỏa thuận ly hôn.
“Muốn chữ ký của tôi? Đời này cũng không thể! Tôi không thể ly hôn với Tiêu Hoàng Khải!”
Nếu cô ta ly hôn với Tiêu Hoàng Khải, vậy thì thật sự cái gì không còn nữa! ít nhất hôn sự này là Lệ Đình Tuấn tự mình lên tiếng yêu cầu, cô ta không đồng ý nhà họ Tiêu sẽ không dám ép cô ta ly hôn. Ly hôn rồi kết hôn. Mẹ kiếp, đồ tép riu Kiều Đông Phương này, liếc mắt một cái liền có thể leo lên đầu cô ta ngồi rồi! “Kiều Đông Phương ba phải bò qua nhà họ Tiêu cầu xin cho con!” Cô ta tàn nhẫn xé giấy ly hôn thành hai nửa, thét to với Kiều Đông Phương.
Kiều Đông Phương nhìn người phụ nữ phát điên trước mặt này.
Đây chính là đứa con gái ông ta cưng chiều hai mươi năm, từ nhỏ cô ta muốn thứ gì liền cho thứ đó, thứ Kiều Phương Hạ có cô ta đều có, thứ Kiều Phương Hạ không có cô ta cũng có.
Kiều Đông Phương bỗng nhiên hối hận. Tại sao ông ta lại quan hệ bất chính với Tống Vân Lan sinh ra thứ như vậy chú? “Ba không cần nhìn con như vậy” Kiều Diệp Ngọc hít thở vài hơi, nhẹ giọng nói: “Nếu ông còn giữ được một chút mặt mũi với nhà họ Tiêu thì may ra còn có cơ hội liên lạc với nhà họ Lệ. Không có nhà họ Tiêu thì ông ngồi đó chờ chết đi”
“Các người không nên ép tôi, ép tôi, việc gì tôi cũng có thể làm ra được, tối sẽ kéo các người cùng nhau xuống địa ngục!”
Kiều Phương Hạ ở Hoàng Gia hai ngày, vẫn còn có chút không thoải mái, vẫn còn chảy nước mũi một chút.
Bà Trần biết ở nhà cũ bên kia Kiều Phương Hạ bị ủy khuất nên cố gắng chuẩn bị nhiều món ăn nhẹ cho cô, chọn rau quả thích ăn nhất Kiều Phương Hạ làm nhiều hơn chút Kiều Phương Hạ mới ăn nhiều thêm vài miếng.
“Ông hai nếu như biết cô bị cảm nhất định lại rất đau lòng. Bà Trần không nhịn được nhắc tới: “Cô quá ngốc, nhất định là bởi vì cởi quần áo ra nên bị lạnh rồi.
Kiều Phương Hạ tựa vào trên ghế salon xem chương trình ti vi, rầu rĩ nói: “Bà Trần, bà đừng nói tôi nữa “Cho cô uống canh gừng hai ngày cũng không thấy đỡ, bác sĩ Phó lại đi công tác rồi không có ở thành phố Hạ Du, hay là nếu cứ như thế này thì đi bệnh viện nhìn xem đi?” Bà Trần một bên dọn dẹp một bên hỏi cô.
Chương 672
“Không cần gấp, chỉ một chút cảm vặt tôi khỏe ngay ấy mà, thân thể hay bị cảm lạnh nên sẽ có kháng dược tính, trước kia tôi chảy nước mũi ngay cả canh gừng cũng không uống mà hai ngày đã khỏi rồi.” Kiều Phương Hạ tiếp tục rầu rĩ trả lời.
Vừa lúc Đường Nguyên Khiết Đan phát tin tức tới cho cô nói công ty làm một tài khoản Facebook mới cho cô rồi, cũng đã mua xong Fans hâm mộ, kêu cô đăng nhập vào xem một chút phát lời chào đầu tiên trên facebook.
Kiều Phương Hạ dùng tài khoản và mật mã Đường Nguyên Khiết Đan phát tới phát hiện quả nhiên đã có mấy ngàn Fans hâm mộ, vẫn còn từ từ tăng lên.
Chứng nhận Facebook là một nghệ sĩ đã ký hợp đồng với công ty giải trí Thiên Hoàng, tên là: Phó Kiều mặt trời bé nhỏ, công ty đã giúp cô ấy liên hệ đoàn làm phim « Yên Hoa » rồi.
Kiều Phương Hạ nhìn ba chữ mặt trời bé nhỏ kia, không nhịn được mà nổi da gà, cải này hiển nhiên là Đường Nguyên Khiết Đan thêm vào phía sau cho cô.
Bởi vì lúc trước facebook của An Dương là do chính cô ấy quản lý, cho nên cô ấy biết loại quý danh nghệ sĩ này phải quảng bá làm sao.
Cô suy nghĩ một lát, phát tin facebook đầu tiên: “Chào mọi người, tôi là Phó Kiều, tôi sẽ cố gắng chia sẻ cuộc sống hằng ngày của tôi tới mọi người ~ meo meo ~”
Trên Facebook của đoàn phim « Yên Hoa » vừa mới đăng lên trailer đầu tiên dài một phút đồng hồ, còn có mấy tấm ảnh quảng cáo của các diễn viên trong đoàn phim, @ tag từng người vào bao gồm cả tài khoản facebook của Kiều Phương Hạ đảm nhận vai chính trong đoàn, đã mua hotsearch nhiệt độ cũng đang dần hot lên.
Kiều Phương Hạ phát xong tin facebook đầu tiên, thuận tay lấy ảnh của mình trong đoàn phim cài đặt làm ảnh đại diện, sau đó thoát ra nói chuyện phiếm với Đường Nguyên Khiết Đan: “Mặt trời bé nhỏ là em thêm vào à?”
Đường Nguyên Khiết Đan: “Tên Phó Kiều đã bị đăng ký nên không có cách nào chỉ có thể thêm cái đuôi phía sau, hơn nữa bà Lệ chị không có cảm thấy cái tên mặt trời bé nhỏ này rất phù hợp với hình tượng muốn chị đang biểu hiện ra trong chương trình sao? Tích cực hướng về phía trước, thiện lương hào phóng, xinh đẹp dịu dàng, có phải không có phải không?”
Kiều Phương Hạ: “…”
Đường Nguyên Khiết Đan: “Vẻ mặt oán niệm gì vậy. Chị không thích? Hay là chị đi hỏi trà xanh bé nhỏ, mặt trời bé nhỏ này rốt cuộc có được hay không?”
Trà xanh bé nhỏ là biệt danh gần đây Đường Nguyên Khiết Đan đặt cho Lệ Đình Tuấn, bởi vì gần đây cô kết hợp Lệ Đình Tuấn làm ra những sự tích sáng chói kia, cảm thấy người đàn ông này có thể làm trà xanh đến đẳng cấp như vậy cũng coi như rất trâu bò rồi.
Cô ấy không quan tâm cái đó có được gọi là phúc hắc hay không, cô ấy chỉ cảm thấy đây là trà xanh.
Kiều Phương Hạ suy nghĩ rồi gửi một tin nhắn cho Lệ Đình Tuấn: “Đường Nguyên Khiết Đan đặt tên tài khoản Facebook mới của em là Phó Kiều mặt trời bé nhỏ, em cảm thấy có chút giả tạo”
Mặc dù cô cũng không biết Lệ Đình Tuấn sẽ trả lời khi nào, hai ngày này anh ta rất bận, chưa trở về nhà khi nào. Ai ngờ mới vừa rời khỏi khung chat, Lệ Đình Tuấn liền trả lời cô: “Ừ, rất hay.”
Chương 673
Kiều Phương Hạ sững sờ trong giây lát, nhanh chóng gửi lại một tin nhắn cho anh: “Rất tốt sao?”
Ý này của Lệ Đình Tuấn là sao? Anh đồng ý rằng cô đang giả bộ sao? Lệ Đình Tuấn đang ở trên xe đi, đang nghe lời nói của cấp dưới thông báo về tiến độ công việc, nhìn thấy ảnh chân dung của Kiều Phương Hạ lại nhảy ra, anh nhấn vào.
Nhìn thấy hồi đáp vô cùng tồi tệ của cô, không nhịn được hơi nhếch khóe miệng.
Định nghĩa của Khiết Đan đối với Kiều Phương Hạ chắc chắn rất chuẩn xác, cô chính là mặt trời bé nhỏ, có thể xua tan mây mù.
Trước giờ anh chưa từng cảm thấy mặt trời bé nhỏ là từ mang nghĩa xấu, cũng không cảm thấy giả tạo, nhưng Kiều Phương Hạ lại cảm thấy từ này giả tạo, vậy thì anh cũng chỉ có thể đồng tình thôi.
“Anh đang họp” Lệ Đình Tuấn mỉm cười, trả lời lại Kiều Phương Hạ vài chữ.
Kiều Phương Hạ nhìn thấy Lệ Đình Tuấn gửi tới câu này, có chút tức giận.
Anh thật sự không nhìn ra ba câu hỏi vừa rồi của cô biểu đạt ý nghĩa gì sao? Còn giả bộ nữa? “Vậy anh bận đi.” Cô cau mày nhanh chóng lạnh lùng trả lời lại anh bốn chữ. Trả lời xong, cô đột nhiên cảm thấy bản thân không thể hiện tốt, bốn chữ này còn có thể biểu hiện ra một chút sự thông cảm, nhượng bộ và nhường bước của cô đối với anh.
Cô lập tức xóa tin nhắn gửi đi, trả lời lại lần nữa: “Ừ” Bản thân suy nghĩ lại, cảm thấy ổn rồi, mới gửi ảnh chụp màn hình cho Nguyên Khiết Đan.
“Chị nhìn đi, em nói rồi, từ mặt trời bé nhỏ thật sự rất tốt. Nguyên Khiết Đan thành thật trả lời.
“Hơn nữa chị không cảm thấy hai từ trà xanh bé nhỏ và mặt trời bé nhỏ này kết hợp với nhau rõ ràng là sự kết hợp hoàn hảo sao?”
Kiều Phương Hạ im lặng một lúc, sau đó tức giận tắt Messenger, không tiếp tục nói chuyện với Nguyên Khiết Đan nữa.
Cô quan tâm ba chữ mặt trời bé nhỏ này sao? Vấn đề cô quan tâm chính là thái độ của Lệ Đình Tuấn!
Đúng lúc bà Trần đang ở trong phòng bếp nấu bữa tối, gọi Kiều Phương Hạ một tiếng: “Mợ chủ, có thể xuống ăn tối được rồi đấy”
Kiều Phương Hạ đặt điện thoại xuống, ngửi thấy mùi hương nồng nàn của mì chua cay liền đi xuống phòng bếp.
Hai ngày nay Kiều Phương Hạ đều ăn món thanh đạm, trong miệng có chút nhạt nhẽo, bà Trần bèn hỏi cô có muốn ăn mì chua cay không, Kiều Phương Hạ nghe thấy ba chữ mì chua cay này nước miếng liền chảy xuống.
Món gì bà Trần cũng biết làm, lúc bà ấy còn trẻ được mời vào trong nhà họ Lệ chính là vì kỹ năng bếp núc tài tình của bà ấy.
Kiều Phương Hạ ngửi mùi hương đi vào trong bếp, chỉ cảm thấy mì chua cay vừa ra khỏi nồi, đến ngay cả miếng đậu phộng chiên vàng giòn tan nhỏ bên trên đó cũng thật hấp dẫn.
Bởi vì Kiều Phương Hạ bị bệnh không ăn được nhiều, bà Trần không cho nhiều mì vào trong.
Kiều Phương Hạ ăn ở bên ngoài, bà ấy ở trong bếp thu dọn bàn ghế, còn chưa thu dọn xong thì nhìn thấy Kiều Phương Hạ đặt đũa xuống rồi.
Bà ấy nghiêng đầu nhìn chiếc tô ở trên bàn, kinh ngạc hỏi: “Ăn xong rồi sao?”
Chương 674
Đây mới có vài phút mà?
Kiều Phương Hạ gật gật đầu.
“Đã ăn no chưa?” Bà Trần im lặng vài giây, lại hỏi tiếp.
Kiều Phương Hạ cảm thấy bản thân còn chưa no, lắc lắc đầu.
“Vậy làm cho tôi thêm một tô nữa nhé.”
“Xem ra cô đói rồi, lần sau đừng làm chuyện ngốc nghếch nữa. Bà Trần cau mày đi tới cầm lấy tô của Kiều
Phương Hạ, lẩm bẩm nói. Sinh bệnh chính là sẽ mất đi sức lực.
Kiều Phương Hạ cũng cảm thấy hai ngày nay cô đói tới mức có chút phát cáu, buổi tối hôm đó từ nhà cũ quay về cô buồn nôn tới mức không ăn được một chút gì, hai ngày nay ăn cũng rất ít, cộng thêm việc cô ăn được nhiều nhất là một hai tổ cháo.
Hơn nữa từ nhỏ Kiều Phương Hạ đã thích ăn hương vị chua cay. Hai người nhìn nhau vài giây, Kiều Phương Hạ không nhịn được nấc cụt, ái ngại nhìn bà Trần mỉm cười.
Bà Trần cũng cười lên cùng cô: “Xem ra bệnh tình thật sự tốt lên tương đối rồi, ngày mai muốn ăn gì, nói với bà Trần”
“Ngày mai ăn như bình thường?” Kiều Phương Hạ nghĩ ngợi rồi trả lời.
“Được. Bà Trần cười gật đầu. Kiều Phương Hạ nâng chiếc bụng nhỏ có chút căng phồng, xoay người cầm điện thoại lên nhìn. Đột nhiên cô phát hiện có gì đó không đúng, trên điện thoại hiển thị cô đã nhận hàng chục ngàn lượt thích, mấy ngàn lượt bình luận rồi.
Cô kinh ngạc trong giây lát, lập tức ấn vào Facebook, xem có phải là tin nhắn chờ xảy ra vấn đề rồi không, xảy ra lộn xộn gì đó với tài khoản của An Dương.
Nhưng mà bấm vào tỉ mỉ xem xét, lại sững sờ. Không chỉ là Facebook có mấy ngàn lượt bình luận, tin nhắn chờ riêng tư của cô đã tăng lên hơn một ngàn tin, còn đang không ngừng gia tăng, tin nhắn chờ gần như nổ tung rồi.
Chương 675
Cô tiện tay nhấn mở một tin nhắn riêng tư gần đây nhất, đối phương viết như thế này: “Chị có phải là người tình mới Lệ Đình Tuấn không? Nếu không làm sao anh ấy lại bấm like cho chị thế? Vì sao chị họ Phó? Hay là mọi người hiểu lầm chị rồi, chị là em gái của Lệ Đình Tuấn sao?”
Kiều Phương Hạ đọc xong, trong lòng giật mình, lập tức nhìn danh sách hot search, quả nhiên nhìn thấy có một dòng như vậy ở trên ba hot search trước đó: “Tài khoản phụ cá nhân của Lệ Đình Tuấn bấm like cho Phó Kiều”
Cô lập tức ấn vào, phát hiện cư dân mạng đã rần rần chụp ảnh màn hình bằng chứng tài khoản phụ của Lệ Đình Tuấn bấm like cho Phó Kiều, bên dưới bình luận về tài khoản phụ của Lệ Đình Tuấn.
Kiều Phương Hạ mở mấy trang, phát hiện lần trước tài khoản của tập đoàn WL thông báo Lệ Đình Tuấn và Tô Minh Nguyệt không có liên quan tới thời gian công bố này, tài khoản này từng nhấn like, cư dân mạng liền dựa vào những manh mối này khẳng định đây là tài khoản của Lệ Đình Tuấn.
Tên của tài khoản phụ này chính là năm chữ La Tinh tùy ý ghép lại thành: stwuy, giống như tiện tay ấn vậy.
Kiều Phương Hạ lập tức tìm kiếm tài khoản này rồi ấn vào, phát hiện tài khoản này đã tạo lập mấy năm trước, chỉ từng đăng tải thông tin về phương diện phát triển du lịch trong và ngoài nước. Cộng thêm việc Lệ Đình Tuấn làm trong lĩnh vực này, có thể nói là bị đánh sập rồi, cho dù tài khoản phụ của bản thân anh cũng không trốn được.
Kiều Phương Hạ cũng không biết Lệ Đình Tuấn có tài khoản Facebook! Cô cho rằng anh không có thời gian cũng không có hứng thú chơi những thứ này!
Lúc này cái tên Phó Kiều này đã trở thành top một hot search, top hai hot search là trailer của “Yên Hoa”, top ba hot search chính là Lệ Đình Tuấn nhấn like, toàn bộ trên mạng đều đầy rẫy những phỏng đoán Phó Kiều và Lệ Đình Tuấn rốt cuộc có quan hệ gì.
Mười mấy phút trước Nguyên Khiết Đan trước gửi tin nhắn tới hỏi cô: “Lệ Đình Tuấn xảy ra chuyện gì thế? Quyết tâm kéo chị lên mạng? Không trốn tránh hay sao vậy?”
Bản thân Kiều Phương Hạ cũng không biết hành động này của Lệ Đình Tuấn nghĩa là gì, có chút nhức đầu rồi. Sau đó cô chụp ảnh màn hình hot search gửi tin nhắn qua cho Lệ Đình Tuấn, hỏi anh rốt cuộc xảy ra chuyện gì.
Lệ Đình Tuấn vừa tới thành phố lân cận, còn chưa xuống xe, nhìn thấy tin nhắn gửi tới của Kiều Phương Hạ, ngừng lại, lập tức nhấn vào Facebook.
Kéo xuống một lúc, đã rõ xảy ra chuyện gì.
Tài khoản này không phải của anh, anh cũng không có Facebook.
Chẳng qua Lệ Đình Tuấn thỉnh thoảng ngẫu hứng lên, dùng tài khoản của Võ Nhật Huy xem Facebook, đây là tài khoản của Võ Nhật Huy.
Anh thấy Kiều Phương Hạ nói mới đăng ký tài khoản Facebook nên đã tiện tay tìm kiếm một chút, nhìn thấy hai chữ Phù Kiều này cảm thấy vô cùng quen mắt, vì vậy tiện thể ấn like cho cô.
Lệ Đình Tuấn không ngờ rằng chỉ với một lượt like thôi mà anh lại bị dân cư mạng săn lùng ráo riết như vậy. Nhưng bị săn lùng cũng không sao, dù gì thì Kiều Phương Hạ vẫn dùng nghệ danh chứ không phải là tên thật, hơn nữa Kiều Phương Hạ là vợ của anh, anh like cho vợ của mình chẳng lẽ lại phạm pháp sao? “Nếu anh nhìn thấy thì mau dùng page của tập đoàn để đăng bài thanh minh đi” Hai phút sau Kiều Phương Hạ lại gửi đến một tin nhắn.
Chương 676
Lệ Đình Tuấn không khỏi cau mày, anh trực tiếp gọi điện cho Kiều Phương Hạ, chưa đến một giây sau cô liền nghe máy.
“Thanh minh cái gì?” Lệ Đình Tuấn có chút khó chịu hỏi.
“Tất nhiên là thanh minh anh và Phó Kiều không có quan hệ gì rồi.” Kiều Phương Hạ nghiêm túc trả lời: “Năm sau em còn phải dùng cái tên này để tham gia chương trình nữa, áp lực rất lớn, chẳng lẽ anh không biết biệt danh của anh là gì à?” Lệ Đình Tuấn là người chồng quốc dân đấy! Fan vợ thật sự nhiều đến dọa người!
Cô thấy Lệ Đình Tuấn không lên tiếng liền nói: “Vậy thì em sẽ nói em là em họ của anh vậy, nếu không thì những chương trình mà em ký hợp đồng đều đi tong hết rồi.” Cô dùng chân nghĩ cũng biết bản thân sẽ bị fan vợ của Lệ Đình Tuấn mắng thành cái dạng gì rồi.
“Kiều Phương Hạ!” Giọng nói của Lệ Đình Tuấn ở phía bên kia điện thoại liền trầm xuống.
Kiều Phương Hạ vừa nghe thấy giọng nói rõ ràng đã tức giận của anh liền vô thức rụt cổ lại.
“Chỉ cần em dám!” Lệ Đình Tuấn thấp giọng nói ra bốn chữ rồi hung hăng cúp điện thoại.
Kiều Phương Hạ hạ chiếc điện thoại đang đặt cạnh tại xuống rồi suy nghĩ một lúc, cô quả thật không có gan đơn phương thanh minh, nếu như Lệ Đình Tuấn bên kia không nhận thì việc này nhất định sẽ càng ầm ĩ hơn, không còn cách nào để giải quyết nữa rồi.
Kiều Phương Hạ lại nhấp vào Facebook, chỉ trong chốc lát đã nhận được hàng trăm tin nhắn, cô thật sự không thể xem hết được, dường như tất cả những tin nhắn này đều bởi vì Lệ Đình Tuấn mà tìm đến tính sổ cô.
Đây là lần thứ hai Kiều Phương Hạ cảm nhận được sự nhiệt tình chưa từng có của fan vợ và fan bạn gái trong nước kể từ sau lần Lục Nhất Minh quay phim ở trường đại học, cuối cùng cô cũng đã hiểu bình thường Khiết Đan cũng không dễ dàng gì rồi.
Kiều Phương Hạ không khỏi thở dài một hơi rồi lướt tin tức thêm một lúc, cô đột nhiên nhìn thấy bên dưới bài đăng có nhiều bình luận nhất, tập đoàn WL đã lên tiếng: “Xin hãy ngừng tung tin đồn nữa, Stwuy không phải là tài khoản riêng tư của anh Lệ, và cũng xin hãy dừng hành vi tung tin đồn vu khống đối với nữ nghệ sĩ. Bình luận bên dưới bài đăng cũng tăng lên một cách chóng mặt “Đúng vậy đấy, trông có vẻ không giống một chút nào.
“Đám anh hùng bàn phím mấy người có thể dừng lại được rồi đấy, Lệ Đình Tuấn có thời gian rảnh để lên mạng lướt web à?”
“Thời gian của người ta từng giờ từng phút đều vô cùng quý báu thì làm sao có thể lãng phí để đấu trí với mấy người được chứ?”
“Chị em à, mau tắm rửa đi ngủ sớm đi, đừng có tự dưng bịa chuyện nữa”
“Tôi nghĩ đây chính là phong cách của Universal luôn rồi, bọn họ lúc trước chẳng phải cũng suy đoán về các vụ bê bối của diễn viên trước khi phim được công chiếu hay sao? Phó Kiều này có lẽ chỉ là vật tế mà thôi”
“Đúng đó, bộ phim này chưa chiếu đã nổi, còn mấy lần lên top tìm kiếm luôn rồi chứ?”
Kiều Phương Hạ thấy cư dân mạng nói như vậy liền cảm thấy nhẹ nhõm, Lệ Đình Tuấn làm như vậy cũng xem như là một cách tốt để thỏa hiệp, cô cứ xem như là Lệ Đình Tuấn đã nhượng bộ mình rồi đi vậy. Kiều Phương Hạ suy nghĩ một lúc rồi gửi một voice chat cho Lệ Đình Tuấn, giọng điệu mang một chút ý dỗ dành anh: “Vậy thì anh nói xem em chẳng lẽ không phải là em gái của anh à?”
Lệ Đình Tuấn nhìn màn hình điện thoại, thấy tin nhắn của Kiều Phương Hạ gửi đến liền cầm điện thoại lên đưa đến bên cạnh tai.
Giọng nói nhẹ nhàng của cô truyền vào trong tai Lệ Đình Tuấn, cả người anh cũng theo đó mà căng thẳng lên một chút. Trước mặt anh nhiều người như vậy, anh làm như không có việc gì lại cầm điện thoại lên rồi nhấn vài cái thật nhanh sau đó liền cất vào trong túi, anh lạnh lùng nói với mọi người: “Vào họp.”
Bình luận facebook