Viet Writer
Và Mai Có Nắng
-
Chương 564-568
Chương 564
“Không có việc gì” Cô lập tức thản nhiên trả lời: “Đã dùng thuốc của Phó Nhiên thoa lên rồi, chỉ là trật gân mà thôi”
Trong lúc nói chuyện, cô. tay phải ra sau lưng, dáng vẻ rõ ràng không muốn dong dài với anh.
Anh ngước mắt, đối diện với ánh mắt của cô.
“Nếu như không có chuyện gì mà nói, em phải về khách sạn, đám Khiết Đan sắp ra tới rồi” Cô bình tĩnh nhìn anh nói.
“Cũng không có chuyện gì” Anh tự giễu cười cười Sau một hòi lâu, dường như anh vẫn còn lẩm bẩm trả lời: “Chỉ là… hơi nhớ em”
Cô có chút sửng sờ.
Thật ra, cô đã ngửi thấy được mùi rượu nồng nặc trên người của anh, cô cảm thấy có lế tối nay anh đã uống không ít, cách một cánh cửa sổ xe còn có thể ngửi thấy mùi rượu từ trên người anh truyền tới, có thể là anh đã say.
Hai người nhìn nhau vài giây, cô lập tức di dời tâm mắt, nhỏ giọng nói: “Anh Lệ đúng là hay nói giỡn, em chỉ mới đến đoàn làm phim chiều hôm qua”
“Kiều Phương Hạ, em không hiểu” Anh lại cất giọng cười khẽ.
Sao cô có thể hiểu được anh quan tâm cô dường nào? Bởi vì cô chưa từng để ý tới anh, cho nên không thể cảm thông.
Cho dù bọn họ chỉ vừa mới tách ra, cho dù chỉ là tách ra mấy tiếng, nửa ngày, một ngày thì trong đầu anh lúc nào cũng nhớ tới cô.
Cho dù là ai, làm bất cứ chuyện gì, chỉ cần có liên quan tới cô, anh lại khống chế không được sẽ nhớ tới cô, kìm lòng không đậu đi so sánh cô với người khác.
Tất cả những người khác đều là rác rưởi, tất cả đều không lọt nổi vào mắt xanh của anh, chỉ có mỗi mình Kiều Phương Hạ cô, cô có làm cái gì cũng đúng, cô làm cái gì anh cũng cảm thấy thuận mắt, cảm thấy rất tốt.
vết màu tím đậm thâm một mảng lớn trên âu phục của anh, thoạt nhìn giống như là vết máu bị khô lại.
Cô nhịn không được hơi nhíu mày, ánh mắt lập tức rơi xuống tay phải của anh.
Các đốt ngón tay trên tay phải anh đều bị sưng đỏ, trên mu bàn tay đầy những vết xước, vừa nhìn đã biết là vết thương mới, ngoài miệng vết thương còn đang chậm rãi thấm máu đỏ sẫm, làm cho người ta nhìn mà giật mình.
Chương 565
Cô ngơ ngác, anh đây là… vừa mới đánh nhau với người ta về à?
Là kẻ nào có thể làm anh bị thương được vậy? Cô nghĩ mãi mà không ra.
Hơn nữa ở ghế trước xe nhìn vào rõ ràng thấy anh vẫn rất bình thường, quần áo trên người hết sức chỉnh tề, trên mặt cũng không có bị thương gì.
Bản thân anh lại không hề để ý tới dáng vẻ của mình, chỉ im lặng không lên tiếng nhìn chãm chấm vào cô.
Cô im lặng một hồi, lấy gói thuốc mà Phó Nhiên đã chuẩn bị cho cô ra, tìm một ít cuốn băng gạc nhỏ và một chai Lốt tiệt trùng.
Cô mở cửa xe, bỏ mấy món này ở bên cạnh của anh, vừa muốn rút tay về, anh đột nhiên dùng sức nảm chặt lấy cổ tay cô.
Cô muốn thu tay về nhưng lại không có cách nào giấy ra.
Hai người giắng co vài giây, anh đột nhiên nhỏ giọng nói với cô: “Em bôi thuốc giúp anh đi”
Cô bỗng nhiên hối hận bản thân xen vào việc của người khác, mặc dù bây giờ anh ở trên xe không thể xử lý miệng vết thương gì đó, nhưng anh cũng có thể đi bệnh viện băng bó được mà.
Song lực đạo anh siết tay cô lại càng ngày càng chặt, có vài phần ý tứ trêu chọc: “Bôi thuốc xong anh sẽ thả em đi”
Cô nhíu hìn anh một hồi, đáy mắt anh không hiểu ra sao lại có vài phần ấm áp sâu sắc.
Cô biết rõ cho dù cô có giãy dụa thế nào, cuối cùng vẫn không thể không phục tùng anh. Nếu như cô thuận theo, ngược lại anh sẽ thả ra.
Cô im lặng một hồi, rốt cuộc vẫn ngồi xuống bên cạnh của anh, thả lỏng nét mặt, dùng tăm bông thấm cồn i-ốt, nhẹ nhàng quét qua vết thương trên mu bàn tay anh.
Những vết thương này nhìn có vẻ là bị mấy thứ nhỏ vụn như mảnh thủy tỉnh cắt qua.
Trên người anh đầy mùi máu tươi và mùi rượu, trong tầm mắt cô nhìn đến, máu dính lên áo khoác trên người anh cũng không biết là máu của anh hay là của người khác, từng mảng lớn kéo dài, thậm chí còn có chút giống như là bị bản lên.
Gô liếc nhìn những vết máu kia vài lần, thản nhiên thu hồi ánh mắt, dùng băng gạc quấn quanh chỗ bị thương giúp anh.
Cô còn chưa băng kỹ, anh đột nhiên hạ đầu ngón tay xuống, nắm chặt lấy tay của cô.
Vô Nhật Huy thông qua kính chiếu hậu trong xe nhìn thấy phía sau, lập tức thức thời, yên lặng không một tiếng động xuống xe. Anh ta nghĩ nghĩ, lại tránh ra vài bước, đi cách xa xe một chút.
Cô tùy ý để cho anh nắm lấy, không hề giấy dụa, một bàn tay khác giúp anh quấn cho xong chỗ băng gạc còn lại.
“Được rồi” Cô ngước mắt, thản nhiên nhìn anh, thấp giọng nói.
Con ngươi của anh khẽ động: “Rốt cuộc em vẫn còn quan tâm tới anh, mặc dù em không chịu thừa nhận”
Chương 566
Cô nháy mắt đã bỏ băng gạc và cồn i-ốt xuống, anh biết, là cô mềm lòng.
“Anh Lệ thích nghĩ như thế nào thì cứ nghĩ như thế ấy đi” Vẻ mặt cô không hề dao động, nhỏ giọng trả lời.
Nhưng mà cô vừa dứt lời, nụ hôn mang theo hơi rượu của anh lập tức kề sát, đáp xuống trên môi của cô.
Mặc dù anh say, nhưng đầu óc lại tỉnh táo hơn cả lúc trước, nụ hôn rơi xuống hết sức cẩn thận, giống như sợ làm đau cô.
Lúc anh hôn đến chỗ sâu bên trong còn nhẹ nhàng cần vài cái, thấy cô đã muốn thối lui, anh lập tức dừng lại.
Cách ăn mặc của cô hơi dày dặn, trên xe ấm áp, cũng không biết là do nóng hay là bị anh hôn, trên mặt cô hơi ửng đỏ, ánh mắt nhìn anh vẫn còn lãnh đạm như mấy hôm trước.
Anh thở hổn hển mấy cái, nâng cảm cô lên, tiếp tục nhẹ nhàng mổ xuống cặp môi trước đó anh cần bị thương còn chưa khỏi hẳn.
Sau một hồi lâu, anh mới cất giọng khàn khàn: “Anh đi công tác một chuyến, có thể vài ngày nữa mới về”
Cô không lên tiếng.
Anh có trở về hay không cũng không liên quan gì tới cô.
Lúc cô từ trong xe bước ra, Vô Nhật Huy nghe được tiếng động, quay đầu lại lập tức đối diện với ánh mắt cô.
Anh ta thấy cô lướt qua bên cạnh rời đi, suy nghĩ một chút, lập tức bước một bước đuổi theo sau lưng cô, nói khẽ: “Hôm nay lúc cậu Hai thảo luận chuyện buôn bán có người nói bậy về cô, cậu Hai đã đánh cho kẻ đó sợ chết khiếp, suýt chút nữa kẻ đó đã mất mạng rồi”
Anh ta biết cô chắc chán không muốn nghe nguyên nhân anh bị thương, nhưng mà anh ta nhất định phải nói Có một số việc nếu như nói ra, nói không chừng còn có cơ hội xoay chuyển.
Từ đầu đến cuối, lần cãi nhau này giữa cô và anh, Vô Nhật Huy đều nhìn ở trong mắt, anh ta sợ hai người sẽ tiếp tục hiểu lâm nhau, không thể quay đầu lại được nữa.
Bước chân của cô hơi khựng lại.
Xa xa, Đường Nguyên Khiết Đan và Lục Nhất Minh từ trong đoàn làm phim đi ra, Đường Nguyên Khiết Đan vẫy tay với cô.
Cuối cùng cô vẫn không nói gì, bước nhanh đi tới chỗ của Đường Nguyên Khiết Đan.
Chương 567
“Lệ Đình Tuấn tới rồi à?” Đường Nguyên Khiết Đan đưa tay kéo cô lại, mắt nhìn về chiếc xe cách đó không xa, nhíu mày nhỏ giọng hỏi: “Sao anh ta lại có mặt ở đây?”
Cô không lên tiếng, một mình bước lên ghế sau xe của Đường Nguyên Khiết Đan trước, đóng cửa xe lại.
Lục Nhất Minh quay đầu xe, lái xe về hướng khách sạn, hai chiếc xe giao thoa chỉ trong một cái chớp mắt, cô theo bản năng chuyển tâm mắt, đưa mắt nhìn về hướng xe của Lệ Đình Tuấn.
Thật ra, cô cũng không để ý người bên ngoài đánh giá cô thế nào.
Trãi qua mấy năm gần đây, cô đã sớm coi nhẹ. Cho dù bọn họ có mắng khó nghe thế nào đi nữa, cô cũng không đặt ở trong lòng, chỉ cần người cô để ý biết cô không phải người như vậy là đủ rồi.
Cô nghĩ tính cách của anh cũng là như thế, bây giờ anh là nhân vật phong vân trong giới kinh doanh, rất nhiều thứ đều là cậy mạnh, dùm ám chiêu để đạt được. Đánh giá của người bên ngoài về anh đương nhiên khen chê không đồng đều. Nếu như anh để ý tới người khác nói cái gì, đoán chừng đã sớm bị chọc tức điên lên rồi.
Đêm nay anh lên cơn, quả thật khiến cho cô hơi ngạc nhiên, nhất là nắm tay của anh, đánh đấm đến nối sưng hết cả lên, có thể thấy được xuống tay mạnh đến cỡ nào.
Có lẽ… là bởi vì anh hơi say đi, cho nên mới tạm thời không khống chế được cảm xúc.
Đường Nguyên Khiết Đan quay đầu lại nhìn cô mấy lần, đang muốn nói gì đó, Lục Nhất Minh đột nhiên thả lỏng tay lái, nhẹ nhàng nhéo tay cô ấy một cái, ra hiệu cho cô ấy không cần nói nữa.
Lúc này nếu như Đường Nguyên Khiết Đan mảng Lệ Đình Tuấn cũng chỉ làm cho trong lòng của cô rối hơn mà thôi.
Đường Nguyên Khiết Đan lại quay đầu, đưa mắt nhìn Lục Nhất Minh, ngoan ngoãn không lên tiếng.
được thân phận của đối phương.
Cho nên, sau khi cô suy tính, quyết định vẫn tiếp tục ở lại chỗ này, dụ rần ra khỏi hang mới là lựa chọn sáng suốt nhất hiện nay.
Cô đã từng đăng báo cáo “Quân Diệt”, lãnh đạo trung tâm bên kia vì giữ an toàn cho người thân của cô, cũng đồng ý với quyết định của cô, ít ngày nữa sẽ đưa mấy hội viên trong nước tới tiếp ứng cho cô, tránh lại xảy ra loại tình huống nguy hiểm như lần trước.
Hơn nữa, tình trạng thân thể của ông nội dường như đã tốt hơn trước, trước đó cô từng đi bệnh viện hỏi qua hai lần, thậm chí ngay cả bệnh viện còn cảm thấy ông cụ tạm thời không cần nằm viện nữa.
“Không có việc gì” Cô lập tức thản nhiên trả lời: “Đã dùng thuốc của Phó Nhiên thoa lên rồi, chỉ là trật gân mà thôi”
Trong lúc nói chuyện, cô. tay phải ra sau lưng, dáng vẻ rõ ràng không muốn dong dài với anh.
Anh ngước mắt, đối diện với ánh mắt của cô.
“Nếu như không có chuyện gì mà nói, em phải về khách sạn, đám Khiết Đan sắp ra tới rồi” Cô bình tĩnh nhìn anh nói.
“Cũng không có chuyện gì” Anh tự giễu cười cười Sau một hòi lâu, dường như anh vẫn còn lẩm bẩm trả lời: “Chỉ là… hơi nhớ em”
Cô có chút sửng sờ.
Thật ra, cô đã ngửi thấy được mùi rượu nồng nặc trên người của anh, cô cảm thấy có lế tối nay anh đã uống không ít, cách một cánh cửa sổ xe còn có thể ngửi thấy mùi rượu từ trên người anh truyền tới, có thể là anh đã say.
Hai người nhìn nhau vài giây, cô lập tức di dời tâm mắt, nhỏ giọng nói: “Anh Lệ đúng là hay nói giỡn, em chỉ mới đến đoàn làm phim chiều hôm qua”
“Kiều Phương Hạ, em không hiểu” Anh lại cất giọng cười khẽ.
Sao cô có thể hiểu được anh quan tâm cô dường nào? Bởi vì cô chưa từng để ý tới anh, cho nên không thể cảm thông.
Cho dù bọn họ chỉ vừa mới tách ra, cho dù chỉ là tách ra mấy tiếng, nửa ngày, một ngày thì trong đầu anh lúc nào cũng nhớ tới cô.
Cho dù là ai, làm bất cứ chuyện gì, chỉ cần có liên quan tới cô, anh lại khống chế không được sẽ nhớ tới cô, kìm lòng không đậu đi so sánh cô với người khác.
Tất cả những người khác đều là rác rưởi, tất cả đều không lọt nổi vào mắt xanh của anh, chỉ có mỗi mình Kiều Phương Hạ cô, cô có làm cái gì cũng đúng, cô làm cái gì anh cũng cảm thấy thuận mắt, cảm thấy rất tốt.
vết màu tím đậm thâm một mảng lớn trên âu phục của anh, thoạt nhìn giống như là vết máu bị khô lại.
Cô nhịn không được hơi nhíu mày, ánh mắt lập tức rơi xuống tay phải của anh.
Các đốt ngón tay trên tay phải anh đều bị sưng đỏ, trên mu bàn tay đầy những vết xước, vừa nhìn đã biết là vết thương mới, ngoài miệng vết thương còn đang chậm rãi thấm máu đỏ sẫm, làm cho người ta nhìn mà giật mình.
Chương 565
Cô ngơ ngác, anh đây là… vừa mới đánh nhau với người ta về à?
Là kẻ nào có thể làm anh bị thương được vậy? Cô nghĩ mãi mà không ra.
Hơn nữa ở ghế trước xe nhìn vào rõ ràng thấy anh vẫn rất bình thường, quần áo trên người hết sức chỉnh tề, trên mặt cũng không có bị thương gì.
Bản thân anh lại không hề để ý tới dáng vẻ của mình, chỉ im lặng không lên tiếng nhìn chãm chấm vào cô.
Cô im lặng một hồi, lấy gói thuốc mà Phó Nhiên đã chuẩn bị cho cô ra, tìm một ít cuốn băng gạc nhỏ và một chai Lốt tiệt trùng.
Cô mở cửa xe, bỏ mấy món này ở bên cạnh của anh, vừa muốn rút tay về, anh đột nhiên dùng sức nảm chặt lấy cổ tay cô.
Cô muốn thu tay về nhưng lại không có cách nào giấy ra.
Hai người giắng co vài giây, anh đột nhiên nhỏ giọng nói với cô: “Em bôi thuốc giúp anh đi”
Cô bỗng nhiên hối hận bản thân xen vào việc của người khác, mặc dù bây giờ anh ở trên xe không thể xử lý miệng vết thương gì đó, nhưng anh cũng có thể đi bệnh viện băng bó được mà.
Song lực đạo anh siết tay cô lại càng ngày càng chặt, có vài phần ý tứ trêu chọc: “Bôi thuốc xong anh sẽ thả em đi”
Cô nhíu hìn anh một hồi, đáy mắt anh không hiểu ra sao lại có vài phần ấm áp sâu sắc.
Cô biết rõ cho dù cô có giãy dụa thế nào, cuối cùng vẫn không thể không phục tùng anh. Nếu như cô thuận theo, ngược lại anh sẽ thả ra.
Cô im lặng một hồi, rốt cuộc vẫn ngồi xuống bên cạnh của anh, thả lỏng nét mặt, dùng tăm bông thấm cồn i-ốt, nhẹ nhàng quét qua vết thương trên mu bàn tay anh.
Những vết thương này nhìn có vẻ là bị mấy thứ nhỏ vụn như mảnh thủy tỉnh cắt qua.
Trên người anh đầy mùi máu tươi và mùi rượu, trong tầm mắt cô nhìn đến, máu dính lên áo khoác trên người anh cũng không biết là máu của anh hay là của người khác, từng mảng lớn kéo dài, thậm chí còn có chút giống như là bị bản lên.
Gô liếc nhìn những vết máu kia vài lần, thản nhiên thu hồi ánh mắt, dùng băng gạc quấn quanh chỗ bị thương giúp anh.
Cô còn chưa băng kỹ, anh đột nhiên hạ đầu ngón tay xuống, nắm chặt lấy tay của cô.
Vô Nhật Huy thông qua kính chiếu hậu trong xe nhìn thấy phía sau, lập tức thức thời, yên lặng không một tiếng động xuống xe. Anh ta nghĩ nghĩ, lại tránh ra vài bước, đi cách xa xe một chút.
Cô tùy ý để cho anh nắm lấy, không hề giấy dụa, một bàn tay khác giúp anh quấn cho xong chỗ băng gạc còn lại.
“Được rồi” Cô ngước mắt, thản nhiên nhìn anh, thấp giọng nói.
Con ngươi của anh khẽ động: “Rốt cuộc em vẫn còn quan tâm tới anh, mặc dù em không chịu thừa nhận”
Chương 566
Cô nháy mắt đã bỏ băng gạc và cồn i-ốt xuống, anh biết, là cô mềm lòng.
“Anh Lệ thích nghĩ như thế nào thì cứ nghĩ như thế ấy đi” Vẻ mặt cô không hề dao động, nhỏ giọng trả lời.
Nhưng mà cô vừa dứt lời, nụ hôn mang theo hơi rượu của anh lập tức kề sát, đáp xuống trên môi của cô.
Mặc dù anh say, nhưng đầu óc lại tỉnh táo hơn cả lúc trước, nụ hôn rơi xuống hết sức cẩn thận, giống như sợ làm đau cô.
Lúc anh hôn đến chỗ sâu bên trong còn nhẹ nhàng cần vài cái, thấy cô đã muốn thối lui, anh lập tức dừng lại.
Cách ăn mặc của cô hơi dày dặn, trên xe ấm áp, cũng không biết là do nóng hay là bị anh hôn, trên mặt cô hơi ửng đỏ, ánh mắt nhìn anh vẫn còn lãnh đạm như mấy hôm trước.
Anh thở hổn hển mấy cái, nâng cảm cô lên, tiếp tục nhẹ nhàng mổ xuống cặp môi trước đó anh cần bị thương còn chưa khỏi hẳn.
Sau một hồi lâu, anh mới cất giọng khàn khàn: “Anh đi công tác một chuyến, có thể vài ngày nữa mới về”
Cô không lên tiếng.
Anh có trở về hay không cũng không liên quan gì tới cô.
Lúc cô từ trong xe bước ra, Vô Nhật Huy nghe được tiếng động, quay đầu lại lập tức đối diện với ánh mắt cô.
Anh ta thấy cô lướt qua bên cạnh rời đi, suy nghĩ một chút, lập tức bước một bước đuổi theo sau lưng cô, nói khẽ: “Hôm nay lúc cậu Hai thảo luận chuyện buôn bán có người nói bậy về cô, cậu Hai đã đánh cho kẻ đó sợ chết khiếp, suýt chút nữa kẻ đó đã mất mạng rồi”
Anh ta biết cô chắc chán không muốn nghe nguyên nhân anh bị thương, nhưng mà anh ta nhất định phải nói Có một số việc nếu như nói ra, nói không chừng còn có cơ hội xoay chuyển.
Từ đầu đến cuối, lần cãi nhau này giữa cô và anh, Vô Nhật Huy đều nhìn ở trong mắt, anh ta sợ hai người sẽ tiếp tục hiểu lâm nhau, không thể quay đầu lại được nữa.
Bước chân của cô hơi khựng lại.
Xa xa, Đường Nguyên Khiết Đan và Lục Nhất Minh từ trong đoàn làm phim đi ra, Đường Nguyên Khiết Đan vẫy tay với cô.
Cuối cùng cô vẫn không nói gì, bước nhanh đi tới chỗ của Đường Nguyên Khiết Đan.
Chương 567
“Lệ Đình Tuấn tới rồi à?” Đường Nguyên Khiết Đan đưa tay kéo cô lại, mắt nhìn về chiếc xe cách đó không xa, nhíu mày nhỏ giọng hỏi: “Sao anh ta lại có mặt ở đây?”
Cô không lên tiếng, một mình bước lên ghế sau xe của Đường Nguyên Khiết Đan trước, đóng cửa xe lại.
Lục Nhất Minh quay đầu xe, lái xe về hướng khách sạn, hai chiếc xe giao thoa chỉ trong một cái chớp mắt, cô theo bản năng chuyển tâm mắt, đưa mắt nhìn về hướng xe của Lệ Đình Tuấn.
Thật ra, cô cũng không để ý người bên ngoài đánh giá cô thế nào.
Trãi qua mấy năm gần đây, cô đã sớm coi nhẹ. Cho dù bọn họ có mắng khó nghe thế nào đi nữa, cô cũng không đặt ở trong lòng, chỉ cần người cô để ý biết cô không phải người như vậy là đủ rồi.
Cô nghĩ tính cách của anh cũng là như thế, bây giờ anh là nhân vật phong vân trong giới kinh doanh, rất nhiều thứ đều là cậy mạnh, dùm ám chiêu để đạt được. Đánh giá của người bên ngoài về anh đương nhiên khen chê không đồng đều. Nếu như anh để ý tới người khác nói cái gì, đoán chừng đã sớm bị chọc tức điên lên rồi.
Đêm nay anh lên cơn, quả thật khiến cho cô hơi ngạc nhiên, nhất là nắm tay của anh, đánh đấm đến nối sưng hết cả lên, có thể thấy được xuống tay mạnh đến cỡ nào.
Có lẽ… là bởi vì anh hơi say đi, cho nên mới tạm thời không khống chế được cảm xúc.
Đường Nguyên Khiết Đan quay đầu lại nhìn cô mấy lần, đang muốn nói gì đó, Lục Nhất Minh đột nhiên thả lỏng tay lái, nhẹ nhàng nhéo tay cô ấy một cái, ra hiệu cho cô ấy không cần nói nữa.
Lúc này nếu như Đường Nguyên Khiết Đan mảng Lệ Đình Tuấn cũng chỉ làm cho trong lòng của cô rối hơn mà thôi.
Đường Nguyên Khiết Đan lại quay đầu, đưa mắt nhìn Lục Nhất Minh, ngoan ngoãn không lên tiếng.
được thân phận của đối phương.
Cho nên, sau khi cô suy tính, quyết định vẫn tiếp tục ở lại chỗ này, dụ rần ra khỏi hang mới là lựa chọn sáng suốt nhất hiện nay.
Cô đã từng đăng báo cáo “Quân Diệt”, lãnh đạo trung tâm bên kia vì giữ an toàn cho người thân của cô, cũng đồng ý với quyết định của cô, ít ngày nữa sẽ đưa mấy hội viên trong nước tới tiếp ứng cho cô, tránh lại xảy ra loại tình huống nguy hiểm như lần trước.
Hơn nữa, tình trạng thân thể của ông nội dường như đã tốt hơn trước, trước đó cô từng đi bệnh viện hỏi qua hai lần, thậm chí ngay cả bệnh viện còn cảm thấy ông cụ tạm thời không cần nằm viện nữa.
Bình luận facebook