• ĐỔI TÊN MIỀN VIETWRITER.CO SANG VIETWRITER.ONE TỪ NGÀY 12/3

Full Tam Thái Tử

  • Chương 181

- Đại thái tử! Không xong rồi, không hề phát hiện một người một thú bên trong đại quân!


Thác Bạt Hàn chạy từ phía đại quân tới trước mặt Đế Quốc Uy, trên mặt nhễ nhại mồ hôi, đầy sự sợ hãi.


- Ngươi nói cái gì?


Đế Quốc Uy trầm giọng hỏi, sắc mặt trở nên khó coi vô cùng.


- Đại thái tử, Lang kỵ binh đã tìm kiếm trong khu này nhiều lần nhưng mãi không tìm được tung tích của một người một thú kia.


Thác Bạt Hàn bẩm báo.


- Nói bậy, bản cũng rõ ràng nhìn thấy bọn chúng rơi vào trong đại quân, chẳng lẽ chúng giống như không khí có thể bốc hơi được hay sao? Tìm đi, cho dù phải đào sâu ba thước đất cũng phải tìm ra cho ta.


Đế Quốc Uy trầm giọng ra lệnh.


- Không cần đâu. Một người một thú đó, đã chạy thoát rồi!


Trung niên kiếm khách lên tiếng, thần sắc có chút khó coi. Với thân phận của y ra tay với mấy tên tiểu bối dưới Tiên Thiên đã là mất mặt, mà chúng vẫn chạy thoát được, nghĩ tới đó, dù tâm có lãnh tĩnh tới đâu thì khuôn mặt của y cũng không khỏi đỏ lên.


- Trần sư phụ, sao ông lại khẳng định như vậy?


Đế Quốc Uy hỏi.


- Bản tọa cảm ứng được khí tức của bọn chúng, hiện tại đã ở ngoài mười dặm rồi, cho dù bản tọa có đuổi cũng không kịp đâu.


Trung niên kiếm khách thở dài.


- Sao lại thế? Bọn chúng làm sao có thể tránh được kiếm quang của ông? Chẳng lẽ Đại Đường mời cao thủ mới tương trợ sao?


Đế Quốc Uy không tin được nói.


Trung niên kiếm khách chỉ lắc đầu:


- Bọn chúng không biết là dùng thủ đoạn gì, nhưng lại có thể tránh được thần thức của ta. Nếu như không phải bọn chúng dùng chân khí để chữa thương thì bản tọa cũng không thể phát hiện được.


- Hơn mười dặm sao? Mặc dù vậy với thực lực của Trần sư phụ cũng có thể đuổi kịp trong thời gian ngắn nhất mà! Xin Trần sư phụ ra tay!


Trong mắt Đế Quốc Uy hiện lên một đạo tinh quang.


- Hừ! Ngươi coi bản tọa là kẻ ra sao? Vừa rồi ra tay với một kẻ chưa đạt tới Tiên Thiên đã là không nên, giờ còn muốn bản tọa ra tay sao, đó là chuyện không thể được.


Trung niên kiếm khách trông rất khó coi, y bây giờ cũng hối hận khi ra tay với Lý Lân và Ám Ảnh. Một kích giải quyết sạch thì không vấn đề, nhưng giết không chết lại mang tới phiền toái cực lớn. Chiến tranh thế tục vốn cấm Tiên Thiên cao thủ nhúng tay vào, huống chi là dạng cao thủ như y, chỉ cần tham gia ắt ảnh hưởng mạnh mẽ tới chiến cuộc.


Đế Quốc Uy cũng bình tĩnh lại, hắn hiểu trong với thân phận của trung niên kiếm khách, tuyệt đối không ra tay lần nữa. Trong lòng chỉ có thể than thầm, kẻ nhận được sự khen ngợi của trung niên kiếm khách, giờ buông tha hắn, về sau hắn sẽ là một tai họa ngầm với mình. Có lẽ Đế Quốc Uy cũng cảm thấy hắn với tên thiếu niên cưỡi hổ kia sẽ gặp lại. Chỉ là lần sau đối phương còn chật vật như thế không thì hắn không biết được.


- Thác Bạt Hàn, mau điều động Lang kỵ binh tinh nhuệ nhất truy kích một người một thú kia, chỉ cần phát hiện tung tích là giết ngay.


Đế Quốc Uy ra lệnh, nhưng trong lòng cười khổ, hiện tại đành phải dùng hết sức mới biết được ý trời. Bọn chúng có thể thoát ra khỏi đại quân chục vạn người, thoát khỏi truy kích cũng không phải là chuyện khó khăn gì.


Cách khe núi khoảng mười dặm, một đạo hắc ảnh đang nhờ vào ánh sáng tinh quang để chạy trốn. Nhìn kỹ lại thì đó là một tên thiếu niên, trên tay vác một đầu mãnh hổ màu đen dài hai trượng. Trên người con hổ có một viết thương thực lớn, gần như chém đứt thân thể nó, máu tươi đầm đìa chảy xuống người tên thiếu niên khiến cho hắn thoạt trông giống như Ma Vương trong đêm tối. Một người một thú này chính là Lý Lân và Ám Ảnh sau khi thoát khỏi một kiếm kia.


- Ám Ảnh, cố gắng lên... Chờ tới nơi an toàn, ta sẽ giải phẫu cho ngươi.


Lý Lân khẽ nói, dù đao khí của hắn với thiên phú thần thông của Ám Ảnh đã làm cho đạo kiếm khí đó yếu đi, nhưng uy lực của nó vẫn còn rất khủng bố. Nếu như không phải Ám Ảnh dùng thân mình bảo vệ Lý Lân, Lý Lân ắt cũng sẽ bị thương nặng, dù sao một kiếm đó là nhằm vào cả hai người. Mặc dù Ám Ảnh chắn ở trước, nhưng kiếm khí vẫn chém vào phần eo của Lý Lân, may thay thân thể hắn cường hãn hơn xa người thường, cho nên mới không bị thương nặng.


Rống….!


Ám Ảnh kêu lên một tiếng rên rỉ, Lý Lân mặc dù đã hạ cấm chế trên người nó, nhưng hắn biết thủ đoạn phong ấn này rất yếu kém, chỉ có thể phong ấn khí tức trên thân, chứ không thể giúp nó cầm máu lại. Huống hồ đạo kiếm khí này đang chạy loạn trong người nó, phá hoại thân thể, tiêu hao sinh mệnh lực của Ám Ảnh.


Sắc mặt Lý Lân trầm xuống, hắn biết Ám Ảnh sẽ không chống đỡ được lâu, nếu không hành động ngay, chỉ riêng mất máu thôi cũng đủ để nó thăng rồi.


Uỳnh, uỳnh…


Lý Lân nhảy tới một ngọn núi, dùng Ma đao đục ra một cái động lớn, bất chấp việc địch nhân có thể đuổi tới bất cứ lúc nào, hắn đặt Ám Ảnh lên một cái giường đá vừa mới làm ra. Sau đó lấy một đống dạ minh châu ra khiến cho động phủ được chiếu sáng như ban ngày, tiếp đến hắn lôi ra một bình rượu mạnh, bóc giấy dán miệng ra, thở hổn hển nói với Ám Ảnh:


- Tiểu tử, ngươi phải kiên trì lên đó!


Việc giải phẫu thì hắn cũng chẳng xa lạ gì, mặc dù không phải là bác sĩ chuyên nghiệp, nhưng năm đó vì nhiệm vụ hắn cũng học qua, cũng vài lần băng bó cho người khác, tay nghề cũng thuột vào dạng khá. Ở nơi này không có thiết bị chữa bệnh, cũng không có gì để tiêu độc, Lý Lân chỉ có thể dùng rượu thay thế vậy. Một vò rượu đổ xuống, linh miêu gào lên một tiếng đau khổ.


- Cố chịu, cho dù thế nào ngươi cũng sẽ sống.


Ám Ảnh đã thay hắn đỡ một kiếm đó, hắn thề tuyệt đối sẽ không để cho nó cứ như vậy mà chết đi.


Lý Lân không biết giải phẫu hiện đại có thể dùng ở thởi này không, nhưng trong tay hắn không có thần đan để chữa loại thương tổn như này, hơn nữa giờ còn đang bị đuổi giết, muốn làm cho vết thương ngừng chảy máu chắc chỉ còn một cách khâu lại mà thôi. Đối với kẻ giống như là không trâu bắt chó đi cày như Lý Lân thì hắn đành phải tập trung hết sức, cây kim trong tay linh hoạt biến ảo, vết thương đang dần bị hắn khâu lại.


Thân thể Ám Ảnh run nhẹ, ở thời thuốc tê còn không có, Ám Ảnh cũng chỉ có thể dựa vào ý chỉ của mình mà chống lại đau đớn cơ thể. Lý Lân có chút không đành lòng nên dùng lưng đao đánh một cái khiến cho nó bất tỉnh.


Nửa canh giờ trôi qua, động mạch chủ trong cơ thể Ám Ảnh cuối cùng đã được Lý Lân khâu lại. Hiện giờ chỉ còn vết thương ngoài da mà thôi, nhưng điều khiến cho hắn khó xử chính là, kiếm khí vẫn còn đang làm loạn bên trong cơ thể Ám Ảnh kia thực là khó chơi. Nếu như không thể trừ bỏ nó, thì cho dù có khâu lại được vết thương, Ám Ảnh vẫn sẽ bị kiếm khí này chơi chết.


Lý Lân cắn răng, thúc dục lực lượng của Lục Mang Tinh tiến vào bên trong cơ thể Ám Ảnh. Tại đám kinh mạch gần với vết thương, mấy chục đạo kiếm khí màu ngân bạch đang dây dưa với linh khí trong cơ thể Ám Ảnh, khiến cho linh khí bị hỗn loạn, kinh mạch không ngừng bị tổn hại, tình trạng thực rất phiền toái.


Lục Mang Tinh cũng không khiến cho Lý Lân thất vọng, kiếm khí đang tàn sát bừa bãi kia khi tiếp xúc đến ánh sáng màu lam liền bị cắn nuốt, sau đó bị trục xuất ra khỏi cơ thể Ám Ảnh. Việc sử dụng Lục Mang Tinh không ngừng khiến cho Lý Lân tiêu hao rất lớn, chờ tới khi đạo kiếm khí cuối cùng bị cắn nuốt, hắn chỉ cảm thấy toàn thân đau nhức, thậm chí muốn động đậy chỉ sợ cũng không nổi.


Ầm ầm ầm….!


Mặt đất đột nhiên chấn động, vẻ mặt Lý Lân biến đổi, hắn lấy ra từ bên trong không gian giới chỉ một vài viên đan dược khôi phục chân nguyên ném vào miệng, chân khí nguyên bản đang ở trạng thái khô kiệt lập tức khôi phục lại. Đối với Lý Lân thì những đan dược này trân quý vô cùng, nếu không phải vạn bất đắc dĩ thì hắn sẽ không tùy tiện sử dụng. Dù sao thì hiện nay Lý Lân cũng đang là miệng ăn núi lở, nếu như không tìm được luyện dược sư, hắn đành phải dùng đám đan dược hiện có để dùng mà thôi.


Từ trong không gian giới chỉ lấy ra một bộ thanh sam sạch sẽ, dùng rượu mạnh thấm ướt, sau đó quấn chặt lấy miệng vết thương của Ám Ảnh. Lý Lân khiêng con hổ khổng lồ bước ra khỏi sơn động, tốc độ địch nhân đuổi theo còn chậm hơn hắn tưởng tượng, nhưng giờ hắn vẫn phải đào tẩu, nếu không ở lại đây sớm muộn gì cũng bị Lang kỵ binh phát hiện. Hắn cũng không có tự tin có thể tiếp tục sống sót nếu như lại gặp lại tên trung niên kiếm khách khủng bố đó.


Kịch, kịch, kịch!


Ở phía nam truyền tới tiếng vó ngựa, Lý Lân không cần đoán cũng biết, phía sau chính là quân đội Đại Đường rồi, cũng không biết là kỵ binh Vệ quân hay là chi bộ đội Đại Đường nào khác.


Uỳnh, uỳnh!


Một cỗ khí thế ngập trời cũng dâng lên từ phía nam, khiến cho Lý Lân muốn xông vào rừng liền dừng lại, nhìn về phía nam với vẻ mặt đầy khiếp sợ.


- Khí thế thật khủng khiếp, tuyệt đối không kém gì Đại Đường Đại hoàng tử Lý Hoành. Hóa ra Đại Đường trừ Lý Hoành ra còn có loại cao thủ bậc này.


Lý Lân có chút khiếp sợ lẩm bẩm, mặc dù không nhìn thấy thân ảnh của người này, nhưng hắn đã nhìn thấy qua Cửu phẩm Vương Tọa chiến đấu, mặc dù không chống lại được nhưng cũng coi như đã chân chính hiểu được, cao thủ tới từ phía nam này cũng là Cửu phẩm Vương Tọa, còn tạo cho người ta cảm giác mạnh hơn cả Lý Hoành.


- Đại thái tử à, sứ mệnh của bản tọa chỉ là bảo vệ an toàn cho ngươi chứ không phải giết địch giúp ngươi. Mà con linh thú này rõ ràng là bị Vệ quân thuần hóa, xuất hiện để ngăn chặn Lang kỵ binh cũng được coi là thủ đoạn của chiến tranh, cho nên ta thực không thể ra tay được.


Trung niên kiếm khách không chút do dự mà lắc đầu, cự tuyệt.


- Trần sư phụ, bản cung nguyện giảm bớt thời gian hộ giá của ngươi đi một năm, mong ngươi có thể ra tay.


Sắc mặt Đế Quốc Uy trầm xuống, hiện lên vẻ kiên định nói.


- Một năm sao? Đại thái tử cần phải nhớ rằng Thần Lang hoàng triều các ngươi ước định với bản tọa không tới mười năm thời gian đâu, ngươi thực sự muốn giảm đi một năm sao?


Trung niên kiếm khách rốt cuộc không thể giữ được vẻ phong vân khinh đạm nữa rồi, tựa như thời gian của cái ước định này đối với hắn vô cùng quan trọng vậy.


- Đúng thế, xin Trần sư phụ ra tay. Quân tình hiện nay rất khẩn cấp, chỉ trì hoãn thêm một phút thôi cũng khiến cho Vệ quân chạy thoát, càng làm hỏng kế hoạch của bản hoàng tử. Để tiêu trừ ẩn họa này bỏ đi một năm cũng đáng giá.


Đế Quốc Uy dõng dạc nói, xem ra Vệ quân đã khiến cho hắn bị áp lực rất lớn, nếu không hắn cũng không làm ra chuyện tình như vậy.


- Được rồi nếu như Đại thái tử không phản đối thì giao dịch đạt thành.


Trung niên kiếm khách động, thân thể phiêu du bay tới trên đầu con Đại Tích Dịch dữ tợn. Một thân hung hãn khí thế mà Đại Tích Dịch không dám có một tia phản kháng, tà mâu hướng về trung niên kiếm khách trên đầu đầy vẻ sợ hãi.


Trung niên kiếm khách nhẹ nhàng vung trường kiếm trong lòng, nhưng không có ý rút kiếm ra khỏi vỏ. Đôi mắt sắc bén, thân mình như cao lớn lên, tựa một thanh trường kiếm đang hướng thẳng lên trời.


Xoẹt…!


Một tiếng kiếm minh, một đạo kiếm khí vượt qua vỏ kiếm bắn thẳng lên cao, tựa như một tia sáng cực đại chém lên nền bầu trời hắc ám vậy.


Một kiếm này khiến cho phong vân biến sắc, màn đêm đen cũng khó có thể che dấu được đạo kiếm quang này. Mặc dù đoán được thực lực của trung niên kiếm khách mạnh mẽ vô cùng, nhưng một kiếm này bổ ra, đã khiến cho Đế Quốc Uy hối hận trong lòng. Một người mạnh như thế, nếu như ở bên cạnh mình nhiều thêm một năm thì có thể làm được bao nhiêu đại sự đây. Đáng tiếc trên đời đan dược gì cũng có, chỉ là thần đan trị được bệnh hối hận là không.


- Hay… Kiếm khí thật mãnh liệt! Lại còn chưa rút ra khỏi võ nữa.


Thác Bạt Hàn đứng ở bên quan đạo trợn mắt há mồm nhìn kiếm khí phóng lên cao, một chỗ băng khí từ lòng bàn chân chạy thẳng lên đầu.


Đây phải chăng là lực lượng của cao cấp hoàng triều như Thần Lang sao? Là thái tử của Hắc Lang hoàng triều, tu vi võ đạo của Thác Bạt Hàn cũng bình thường, hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi cũng chỉ tới Tam phẩm Vũ Tông. Tu vi như vậy trong đám người thường quả thực khá ổn, nhưng so sánh với những thiên tài khác thì thực là một trời một vực. Nhưng có một câu nói đó là dù thế nào thì cái mông vẫn quyết định tầm mắt. Một người ngồi ở vị trí nào thì sẽ có cách nhìn kiểu đó. Thác Bạt Hàn dù sao cũng là thái tử của trung cấp hoàng triều, là một kẻ thừa kế cho nên hắn tiếp xúc với nhiều chuyện khác người thường, biết được những chuyện mà cả một đời người có khi không được tiếp xúc qua. Tầm mắt, trí tuệ cũng không phải người thường có thể so sánh được, với kiến thức của hắn thì một kiếm này của trung niên kiếm khách đã vượt qua gông cùm Tiên Thiên rồi, đạt tới độ cao đó. Kinh khủng hơn là đó chỉ một kích tùy ý chứ kiếm chưa hề ra khỏi vỏ, nếu như hắn rút kiếm ra, không biết lúc đó uy lực sẽ mạnh tới đâu nữa đây? Vừa nghĩ tới cảnh bên người Đế Quốc Uy lúc nào cũng có một kẻ có thực lực khủng bố như vậy đi theo, hai chân Thác Bạt Hàn gần như mất đi khống chế rồi. Hắn thực không dám nghĩ chuyện mình với Lý Lân hợp tác mà lộ ra ngoài thì sẽ có hậu quả gì nữa.


Rống…!


Một tiếng hổ gầm mang theo sự sợ hãi vang lên, mãnh hổ vốn đang giương cánh diễu võ dương oai trên bầu trời liền lao ngay xuống, tránh một kiếm như khai thiên tích địa này.


Trung niên kiếm khách khẽ nhếch miệng cười khinh thường, lấy cảnh giới với tu vi kiếm đạo của y thì dù chỉ tùy tiện ra một kiếm cũng không phải thứ mà một con Linh thú cấp ba có thể ngăn cản được. Y thậm chí đã tưởng tượng ra cảnh đầu mãnh hổ dị chủng này bị chém ra làm hai khúc rồi.


Kiếm quang mãnh liệt chiếu rọi thiên không, khí thế mạnh mẽ trong nháy mắt chế trụ sát khí mà vài chục vạn quân sinh ra.


Ở trên không trung, vốn Lý Lân đang thấy thoải mái bỗng sợ hãi. Ám Ảnh ở dưới cũng gầm lên một tiếng hoảng sợ, thân hình như một đạo tia chớp màu đen lao xuống, dường như muốn tránh thoát một đạo kiếm quang khủng bố này bổ tới.


- Hỏng rồi, không kịp rồi!


Thần sắc Lý Lân đại biến, tốc độ Ám Ảnh mặc dù nhanh đạo kiếm quang đó còn nhanh hơn, trong nháy mắt đã xuất hiện trước một người một thú.


Rống…!


Tiếng hổ gầm thê lương, tuyệt vọng đã làm xúc động tâm của Lý Lân, khiến cho hắn dừng lại việc mạo hiểm thúc dục Lục Mang Tinh để bỏ chạy.


Xoẹt ——!


Ma đao ra khỏi vỏ, hai tay hắn nắm chặt chuôi đao, cửu đại khiếu huyệt tỏa hào quang, các huyệt đạo ở Đốc mạch bị ma hóa cũng sản sinh ra số lượng ma khí kinh người. Ma đao chi hồn ở Mệnh môn cũng dọc theo cánh tay phải mà chạy vào Ma đao. Cùng lúc đó thì Thuần Dương chân khí mãnh bạo chạy từ cánh tay trái vào trong Ma đao. Phút chốc khí thế Ma đao đại thịnh, hình dáng liền phát sinh biến hóa. Một mặt màu bạch kim lóng lánh, mặt kia thì màu hắc ám của ma khí, ba màu hòa quyện lấy nhau phát sáng chói lọi.


Giết…!


Một tiếng hô vang lên, một đạo đao mang từ bên trong Ma đao dài vài chục trượng chém ra, nghênh đón đạo kiếm quang khủng bố kia.


Một tiếng ầm vang lên, đao khí tan biến trong chớp mắt, vô địch kiếm quang trong nhất thời cũng ảm đạm đi nhiều, khí thế cũng bị yếu đi.


Rống…! Ám Ảnh gầm lên một tiếng, lông trên người dựng đứng lên, một đạo ô quang từ trong miệng nó bay ra, phóng thẳng tới kiếm quang.


Đạo ô quang đánh lên kiếm quang, cũng không xuất hiện cảnh tượng phát nổ như tưởng tượng. Dường như đạo ô quang đó không hề có uy lực, kiếm quang xuyên qua nó rồi tiếp tục bổ về phía hai người.


Một tiếng ầm vang lên, một người một thú bị bổ trúng, máu phun lên không, giống như đạn pháo bắn thẳng vào đất, khiến cho bên dưới vang lên một trận gầm rú điên cuồng.


- Thế nào rồi?


Đế Quốc Uy đứng trên lưng Đại Tích Dịch lên tiếng hỏi, trên mặt hắn không có chút khinh thường, ngược lại là vẻ mặt ngạc nhiên. Với nhãn lực của hắn thì đầu dị chủng hắc hổ với kẻ trên lưng đều phản kích, tuy đao khí với ô quang cũng không thay đổi được kết cục nhưng có thể ảnh hưởng tới kiếm quang đã chứng minh được sự bất phàm của họ rồi.


- Không rõ!


Trung niên kiếm khách dứt khoát nói.


- Ặc?


Đế Quốc Uy không hiểu được, hắn khá hiểu rõ trung niên kiếm khách, cũng ít khi nghe y nói ra những từ như vậy.


- Tuy bọn chúng không đỡ được kiếm quang, nhưng thực sự bọn chúng có thể làm giảm bớt uy lực đi, về phần có chết hay không thì bản tọa cũng không có nắm chắc!


Trung niên kiếm khách khẽ giải thích.


- Trần sư phụ, nếu ta không nhìn lầm thì một người một thú kia cảnh giới dường như vẫn dưới Tiên Thiên phải không? Coi như là Tiên Thiên thì làm sao có thể ngăn cản được đòn tần công của đỉnh phong Vương Tọa như ngươi chứ? Điều này sao có khả năng đây?


Trên mặt Đế Quốc Uy hiện hai chữ không tin.


- Một người một thú kia thực quỷ dị, tên thiếu niên đó chắc là một đao khách, hơn nữa công pháp cũng thực kỳ lạ. Đao khí của hắn chạm phải kiếm khí của ta, tuy bị đánh nát, nhưng cũng khiến cho kiếm khí của ta giảm ít nhất là ba thành uy lực. Về phần đầu dị chủng hắc hổ kia, tuy không biết thiên phú thần thông của nó là gì, nhưng khi kiếm quang của ta xuyên qua đạo ô quang đó thì xảy ra chuyện gì, còn dư bao nhiêu uy lực, bản tọa cũng không có nắm chắc.


Trung niên kiếm khách lắc lắc đầu, thần sắc lộ ra vẻ ngưng trọng.


- Đao khách? Linh thú đặc thù? Tên đó rốt cuộc là ai?


Đế Quốc Uy nảy sinh ý nghĩ coi trọng trong lòng, nếu Lý Lân mà biết điều này không biết hắn có cảm thấy vinh hạnh hay không đây.


- Thác Bạt thái tử, mau ra lệnh cho người của ngươi vây bắt một người một thú này, bọn họ chắc chắn rơi vào trong quân rồi. Nhớ là nếu bọn họ không chết, bản cung muốn người sống.


Đế Quốc Uy ra lệnh.


- Dạ!!


Thác Bạt Hàn không dám chậm trễ, bởi thực lực đạt đến trình độ nhất định thì bất kỳ là âm mưu quỷ kế gì cũng không có tác dụng. Hiển nhiên có trung niên kiếm khách ở đây, Đế Quốc Uy đã có đủ đại giới để ra lệnh cho đại quân của hắn rồi. Cho dù có tâm tư thế nào thì hắn cũng phải thu liễm lại.


- Đi!


Đế Quốc Uy trầm giọng nói, thân thể Đại Tích Dịch khôi phục lại bình thường, bắt đầu hướng về đại quân mà tiến tới. Con Đại Tích Dịch này là chiến sủng của Đế Quốc Uy, là đỉnh phong Linh thú cấp hai. Chỉ nhìn vào điểm nó là một con chiến sủng cấp hai, có thể thấy được kiếm được một đầu chiến sủng cao giai khó khăn ra sao. Ngẫm lại thì cũng dễ hiểu, linh thú cấp bậc càng cao, trí tuệ sẽ càng cao, hơn nữa nhân loại và linh thú đang ở thế đối lập, mà bắt ép các cao giai linh thú thì chúng thà chết chứ không nguyện ý thần phục nhân loại ti bỉ. Điều này khiến cho số lượng cao giai linh thú hàng phục được rất thấp, có một đầu cao giai chiến sủng hẳn lả một việc làm vô cùng xa xỉ. Mà đầu biến dị mãnh hổ kia của Lý Lân lại là cấp ba đỉnh phong, chỉ cần bồi dưỡng tốt, chắc hẳn có thể bước vào cấp bốn, phương diện tiềm lực ắt phải vượt qua hẳn con Đại Tích Dịch mới có cấp hai này. Đây cũng là nguyên nhân mà Đế Quốc Uy yêu cầu bắt sống, chỉ cần một người một thú này rơi vào tay hắn, hắn sẽ có thủ đoạn để khiến cho đầu biến dị mãnh hổ đó trở thành chiến sủng mới của mình.
 
Advertisement

Bình luận facebook

Users who are viewing this thread

Back
Top Bottom