Viet Writer
Và Mai Có Nắng
-
Chương 507: Hác Hiên đến
Thư Lăng Vy sợ nhất là không có việc gì làm, huống hồ còn liên quan đến việc nhà họ Tư Mã bị tiêu diệt, cô sao có thể không bằng lòng làm chứ, chào Diệc Phi một tiếng liền chạy vào phòng thí nghiệm.
Nhìn thấy Thư Lăng Vy sẵn lòng giúp mình như vậy, Đông Phương Hạ mỉm cười hiểu ý! Lúc nhìn thấy Diệc Phi run lên vì lạnh, anh khẽ ngây ra! Ngay lập tức, cởi áo khoác của mình ra khoác lên người Diệc Phi.
“Em không lạnh, anh mau mặc vào đi, cẩn thận bị cảm lạnh!!”
Đông Phương Hạ bị thương nặng vừa mới hồi phục, sao cô có thể dùng áo khoác của anh chứ! Thấy vậy liền vội vàng từ chối.
“Còn nói là không lạnh, em nhìn em xem, sắc mặt trắng bệch, môi cũng tím tái cả rồi!”
Vương Thiến Thiến nhìn thấy Đông Phương Hạ dịu dàng khoác áo ngoài lên cho Nam Cung Diệc Phi, động tác cẩn thận như vậy! Nếu không phải tận mắt nhìn thấy, Vương Thiến Thiến thực sự không dám tin Huyết Lang tanh mùi máu đó sẽ có một mặt quan tâm chăm sóc người yêu như vậy.
“Đông Phương Hạ, em thực sự không lạnh, em…”
“Mặc vào đi, anh là đàn ông, chút lạnh này tính là gì chứ! Em mà bị đông cứng, mẹ sao có thể ôm cháu chứ!!”
Nghe thấy vậy, mặc dù Đông Phương Hạ đang nói đùa, nhưng ánh mắt lại rất kiên định! Nhìn ánh mắt quan tâm của Đông Phương Hạ, Diệc Phi mỉm cười xinh đẹp, cũng không từ chối nữa, sau khi khoác áo của người yêu lên, liền khoác lấy cánh tay của người yêu.
“Đông Phương Hạ, căn cứ đã được người của anh kiểm soát hoàn toàn rồi, bây giờ đi đâu?”
Thấy Đông Phương Hạ đi theo Vương Thiến Thiến ra phía sau căn cứ, Diệc Phi liền nghi hoặc hỏi.
“Còn có chút việc chưa xử lý xong, cô Vương đưa chúng ta đến một nơi!!”
Trước mặt Nam Cung Diệc Phi, Đông Phương Hạ không dám gọi cái tên thân mật “Thiến Thiến” đó.
“Ồ…”
“Đông Phương Hạ…Đông Phương Hạ…”
Đúng lúc này, phía sau nhóm người Đông Phương Hạ, một giọng nói quen thuộc từ xa đến gần truyền đến! Nghe thấy là giọng của Hác Hiên, Đông Phương Hạ và Diệc Phi lập tức quay người lại.
Hác Hiên mang theo hơn hai mươi người của cục an ninh quốc phòng, vội vàng đến trước mặt Đông Phương Hạ: “Ha ha…Đông Phương Hạ, đúng là chỉ có cậu, nhanh như vậy đã kiểm soát được nơi này rồi”.
Nói xong, Hác Hiên ném cho Đông Phương Hạ một ánh mắt “cậu được đấy”.
Nhìn thấy Hác Hiên đưa người đến, ánh mắt Đông Phương Hạ liếc qua đám người phía sau anh ta, sau khi phát hiện không có Văn Quân, lúc này mới hỏi: “Việc của tập đoàn Thiên Thành bên đó anh xử lí xong rồi à”.
“Người của tôi đang xử lý, bên này của cậu có ý nghĩa hơn bên đó rất nhiều, tôi qua đây xem xét một chút!! Thế nào? Những vũ khí tôi đưa qua cũng được đó chứ”.
“Cái gì mà cũng được! Sao anh không cho em mấy quả tên lửa đạn đạo, thế thì em mới không bị tổn thất lớn!”, Đông Phương Hạ không còn lời nào để nói nhìn đến bộ dạng đắc ý của Hác Hiên.
Nghe thấy Đông Phương Hạ muốn có tên lửa đạn đạo, Hác Hiên suýt chút nữa ngất trên đất, Hác Hiên tôi tối nay đưa cho cậu những vũ khí đó đã là cực hạn của tôi rồi! Nếu lại đưa tên lửa đạn đạo cho cậu, Đông Phương Hạ cậu có phải muốn cho nổ tung Yên Kinh không.
Nhìn thấy bộ dạng buồn bực của Hác Hiên, trong lòng Đông Phương Hạ cực kỳ dễ chịu, nói: “Anh đến đây càng hay, đi thôi!!”
“Đi đâu?”
“Sao lại nhiều lời không đâu như vậy, đi rồi sẽ biết!!”
Đông Phương Hạ tức giận nhìn đến bộ dạng hào hứng của Hác Hiên. Diệc Phi liền bật cười!
Đông Phương Hạ à Đông Phương Hạ, cậu không nhìn thấy người của tôi ở đây sao, sao lại không cho chút mặt mũi chứ! Hác Hiên tôi dù sao cũng là trưởng phòng, sao đến chỗ cậu, chẳng tính là gì vậy.
Hác Hiên thực sự buồn bực vô cùng, lúc nhìn thấy Nam Cung Diệc Phi cười xấu xa, nếu không phải nhìn thấy bên cạnh Đông Phương Hạ có nhiều cao thủ như vậy, anh ta nhất định sẽ nhân cơ hội Đông Phương Hạ tạm thời không thể dùng đến võ công này, dạy dỗ Đông Phương Hạ một trận.
Sánh vai đi cùng Đông Phương Hạ và Diệc Phi. Lúc nhìn thấy Vương Thiến Thiến đi phía trước dẫn đường, Hác Hiên liền nghi hoặc, trong lòng nghĩ con gái nuôi của Tư Mã Lâm, nữ cố vấn của Tào Bang sao lại ở cùng Đông Phương Hạ!
Hác Hiên nhìn xung quanh, lúc phát hiện đều là người của Đông Phương Hạ, không có lấy một kẻ địch, càng thêm nghi hoặc!
“Đông Phương Hạ, cậu và Vương Thiến Thiến…”
Đông Phương Hạ biết Hác Hiên nhất định sẽ hỏi việc này, dẫu sao thân phận trước đây của Vương Thiến Thiến vẫn còn đó! Hác Hiên là người của cục an ninh quốc phòng, nắm khá rõ những việc trong thế giới ngầm, anh ấy không hỏi mới là lạ!
Nhìn thấy ánh mắt mờ mịt của Hác Hiên, Đông Phương Hạ khẽ cười, cũng không trả lời câu của Hác Hiên!
Thấy vậy, Hác Hiên khẽ ngây ra: “Rốt cuộc là có chuyện gì, kẻ địch của cậu sao lại trở thành bạn rồi! Đông Phương Hạ, cô ta không phải là nội ứng mà cậu phái tới bên cạnh Tào Nghị Hùng và nhà họ Tư Mã đấy chứ!”
“Không phải…”
“Không phải? Vậy chuyện gì đây, sao tôi thấy việc của cậu khó hiểu như vậy! Một Trương Vũ Trạch của Hải Bang, một Vương Thiến Thiến của Tào Bang…”
“Đừng hỏi nhiều như vậy nữa, có một số chuyện hiện tại em cũng khá mơ hồ, chứ đừng nói đến là anh! Có điều Trương Vũ Trạch là người của em, còn về Vương Thiến Thiến! Hiện tại vẫn chưa thể nói chắc chắn. Đợi em làm rõ sẽ nói cho anh sau”.
“Thôi được rồi!!”
Đông Phương Hạ đã nói như vậy, Hác Hiên còn có thể nói gì được nữa chứ! Không còn cách nào khác, chỉ có thể như vậy.
Nhìn thấy Thư Lăng Vy sẵn lòng giúp mình như vậy, Đông Phương Hạ mỉm cười hiểu ý! Lúc nhìn thấy Diệc Phi run lên vì lạnh, anh khẽ ngây ra! Ngay lập tức, cởi áo khoác của mình ra khoác lên người Diệc Phi.
“Em không lạnh, anh mau mặc vào đi, cẩn thận bị cảm lạnh!!”
Đông Phương Hạ bị thương nặng vừa mới hồi phục, sao cô có thể dùng áo khoác của anh chứ! Thấy vậy liền vội vàng từ chối.
“Còn nói là không lạnh, em nhìn em xem, sắc mặt trắng bệch, môi cũng tím tái cả rồi!”
Vương Thiến Thiến nhìn thấy Đông Phương Hạ dịu dàng khoác áo ngoài lên cho Nam Cung Diệc Phi, động tác cẩn thận như vậy! Nếu không phải tận mắt nhìn thấy, Vương Thiến Thiến thực sự không dám tin Huyết Lang tanh mùi máu đó sẽ có một mặt quan tâm chăm sóc người yêu như vậy.
“Đông Phương Hạ, em thực sự không lạnh, em…”
“Mặc vào đi, anh là đàn ông, chút lạnh này tính là gì chứ! Em mà bị đông cứng, mẹ sao có thể ôm cháu chứ!!”
Nghe thấy vậy, mặc dù Đông Phương Hạ đang nói đùa, nhưng ánh mắt lại rất kiên định! Nhìn ánh mắt quan tâm của Đông Phương Hạ, Diệc Phi mỉm cười xinh đẹp, cũng không từ chối nữa, sau khi khoác áo của người yêu lên, liền khoác lấy cánh tay của người yêu.
“Đông Phương Hạ, căn cứ đã được người của anh kiểm soát hoàn toàn rồi, bây giờ đi đâu?”
Thấy Đông Phương Hạ đi theo Vương Thiến Thiến ra phía sau căn cứ, Diệc Phi liền nghi hoặc hỏi.
“Còn có chút việc chưa xử lý xong, cô Vương đưa chúng ta đến một nơi!!”
Trước mặt Nam Cung Diệc Phi, Đông Phương Hạ không dám gọi cái tên thân mật “Thiến Thiến” đó.
“Ồ…”
“Đông Phương Hạ…Đông Phương Hạ…”
Đúng lúc này, phía sau nhóm người Đông Phương Hạ, một giọng nói quen thuộc từ xa đến gần truyền đến! Nghe thấy là giọng của Hác Hiên, Đông Phương Hạ và Diệc Phi lập tức quay người lại.
Hác Hiên mang theo hơn hai mươi người của cục an ninh quốc phòng, vội vàng đến trước mặt Đông Phương Hạ: “Ha ha…Đông Phương Hạ, đúng là chỉ có cậu, nhanh như vậy đã kiểm soát được nơi này rồi”.
Nói xong, Hác Hiên ném cho Đông Phương Hạ một ánh mắt “cậu được đấy”.
Nhìn thấy Hác Hiên đưa người đến, ánh mắt Đông Phương Hạ liếc qua đám người phía sau anh ta, sau khi phát hiện không có Văn Quân, lúc này mới hỏi: “Việc của tập đoàn Thiên Thành bên đó anh xử lí xong rồi à”.
“Người của tôi đang xử lý, bên này của cậu có ý nghĩa hơn bên đó rất nhiều, tôi qua đây xem xét một chút!! Thế nào? Những vũ khí tôi đưa qua cũng được đó chứ”.
“Cái gì mà cũng được! Sao anh không cho em mấy quả tên lửa đạn đạo, thế thì em mới không bị tổn thất lớn!”, Đông Phương Hạ không còn lời nào để nói nhìn đến bộ dạng đắc ý của Hác Hiên.
Nghe thấy Đông Phương Hạ muốn có tên lửa đạn đạo, Hác Hiên suýt chút nữa ngất trên đất, Hác Hiên tôi tối nay đưa cho cậu những vũ khí đó đã là cực hạn của tôi rồi! Nếu lại đưa tên lửa đạn đạo cho cậu, Đông Phương Hạ cậu có phải muốn cho nổ tung Yên Kinh không.
Nhìn thấy bộ dạng buồn bực của Hác Hiên, trong lòng Đông Phương Hạ cực kỳ dễ chịu, nói: “Anh đến đây càng hay, đi thôi!!”
“Đi đâu?”
“Sao lại nhiều lời không đâu như vậy, đi rồi sẽ biết!!”
Đông Phương Hạ tức giận nhìn đến bộ dạng hào hứng của Hác Hiên. Diệc Phi liền bật cười!
Đông Phương Hạ à Đông Phương Hạ, cậu không nhìn thấy người của tôi ở đây sao, sao lại không cho chút mặt mũi chứ! Hác Hiên tôi dù sao cũng là trưởng phòng, sao đến chỗ cậu, chẳng tính là gì vậy.
Hác Hiên thực sự buồn bực vô cùng, lúc nhìn thấy Nam Cung Diệc Phi cười xấu xa, nếu không phải nhìn thấy bên cạnh Đông Phương Hạ có nhiều cao thủ như vậy, anh ta nhất định sẽ nhân cơ hội Đông Phương Hạ tạm thời không thể dùng đến võ công này, dạy dỗ Đông Phương Hạ một trận.
Sánh vai đi cùng Đông Phương Hạ và Diệc Phi. Lúc nhìn thấy Vương Thiến Thiến đi phía trước dẫn đường, Hác Hiên liền nghi hoặc, trong lòng nghĩ con gái nuôi của Tư Mã Lâm, nữ cố vấn của Tào Bang sao lại ở cùng Đông Phương Hạ!
Hác Hiên nhìn xung quanh, lúc phát hiện đều là người của Đông Phương Hạ, không có lấy một kẻ địch, càng thêm nghi hoặc!
“Đông Phương Hạ, cậu và Vương Thiến Thiến…”
Đông Phương Hạ biết Hác Hiên nhất định sẽ hỏi việc này, dẫu sao thân phận trước đây của Vương Thiến Thiến vẫn còn đó! Hác Hiên là người của cục an ninh quốc phòng, nắm khá rõ những việc trong thế giới ngầm, anh ấy không hỏi mới là lạ!
Nhìn thấy ánh mắt mờ mịt của Hác Hiên, Đông Phương Hạ khẽ cười, cũng không trả lời câu của Hác Hiên!
Thấy vậy, Hác Hiên khẽ ngây ra: “Rốt cuộc là có chuyện gì, kẻ địch của cậu sao lại trở thành bạn rồi! Đông Phương Hạ, cô ta không phải là nội ứng mà cậu phái tới bên cạnh Tào Nghị Hùng và nhà họ Tư Mã đấy chứ!”
“Không phải…”
“Không phải? Vậy chuyện gì đây, sao tôi thấy việc của cậu khó hiểu như vậy! Một Trương Vũ Trạch của Hải Bang, một Vương Thiến Thiến của Tào Bang…”
“Đừng hỏi nhiều như vậy nữa, có một số chuyện hiện tại em cũng khá mơ hồ, chứ đừng nói đến là anh! Có điều Trương Vũ Trạch là người của em, còn về Vương Thiến Thiến! Hiện tại vẫn chưa thể nói chắc chắn. Đợi em làm rõ sẽ nói cho anh sau”.
“Thôi được rồi!!”
Đông Phương Hạ đã nói như vậy, Hác Hiên còn có thể nói gì được nữa chứ! Không còn cách nào khác, chỉ có thể như vậy.
Bình luận facebook