Viet Writer
Và Mai Có Nắng
-
Chương 509: Tâm trạng của Đông Phương Hạ
“Ừm, để tránh sau khi bọn em rời đi, có người đến đây làm loạn, anh xin chỉ thị, để chú hai em phái người đến đây cho anh! Chỉ dựa vào những cảnh sát vũ trang của cục trưởng Phương không đủ để kiểm soát các lối ra của căn cứ này”.
Mặc dù thân phận của Đông Phương Hạ đặc biệt, nhưng Lang Quân lại là xã hội đen, dẫn theo nhiều anh em Lang Quân công khai tiếp xúc với người của cục trưởng Phương và người của quân khu trong trường hợp này, sẽ ảnh hưởng không tốt đến Hác Hiên và những người khác!
“Cậu đừng lo lắng về nó nữa!! Mau đi đi!”
Đông Phương Hạ gật đầu, lại nhìn hàng chục thi thể một lần nữa, dẫn theo Bạch Vỹ và Trương Vũ Trạch bọn họ ra khỏi nhà kho. Đông Phương Hạ tức giận như núi lửa sắp phun trào, vẻ mặt lạnh như núi băng, ánh mắt nhìn thẳng đến đôi má trắng ngần của Vương Thiến Thiến, trầm giọng hỏi:
“Nhà họ Tư Mã dùng đến tủy xương của những đứa trẻ đó làm gì, có phải để tinh chế ra chất lỏng màu vàng đó không?”
Nếu thật sự dùng để tinh chế chất lỏng màu vàng, Đông Phương Hạ sẽ không cần mười lăm tên đó nữa! Việc này, Đông Phương Hạ không thể làm được, cũng chưa tàn nhẫn đến bước đó, ra tay với những đứa trẻ nhỏ như vậy!
“Việc này tôi cũng không rõ! Nhưng tuyệt đối không phải dùng để tinh chế thuốc đó, tất cả những vật phẩm tinh chế, đều là được tập đoàn Thiên Thành vận chuyển đến! Huyết Lang, đừng nói là anh tức giận, Vương Thiến Thiến tôi mặc dù không phải là một người tốt, nhưng bảo tôi làm ra những việc này với những đứa trẻ đó, tôi không làm nổi, dẫu sao trái tim con người đều được làm từ thịt”.
Lần này Vương Thiến Thiến không nói dối, trong nhà kho có gì cô ta biết rất rõ, nhưng việc những đứa trẻ đó, cô ta lại không biết, càng không rõ nhà họ Tư Mã tại sao lại có thể làm ra việc như vậy, thật quá tàn nhẫn!
Đông Phương Hạ nhìn chằm chằm vào Vương Thiến Thiến, nếu để anh phát hiện ra Vương Thiến Thiến đang nói dối, Đông Phương Hạ sẽ không chút do dự giết chết Vương Thiến Thiến, việc man dợ không còn chút tính người như vậy, Đông Phương Hạ sẽ không khoan nhượng!
Sau khi suy nghĩ một lát, Đông Phương Hạ nói với Bạch Vỹ và Trương Vũ Trạch: “Bạch Vỹ nói với Trình Thành, đem bố con Tư Mã Lâm giao cho Hác Hiên, còn Trụy Huyết anh bí mật đưa đi, đừng để người khác nhìn thấy! Vũ Trạch, truyền lệnh của tôi, bảo toàn bộ các anh em rút lui! Việc ở đây chúng ta không cần phải nhúng tay vào nữa”.
“Vâng. Huyết Lang!”
Bạch Vỹ và Trương Vũ Trạch đáp lại một tiếng, ngay lập tức rời đi, đem mệnh lệnh của Đông Phương Hạ truyền đi!
“Cô Vương, tất cả những việc cô làm tôi đều sẽ ghi nhớ trong lòng! Cùng Bạch Vỹ bọn họ rời đi đi, đừng để người của chú hai tôi nhìn thấy cô”.
Việc lần trước Đông Phương Hạ bị thương nặng cấp cứu, Đông Phương Hùng căm thù đám người Tào Bang đến tận xương tủy, nếu Vương Thiến Thiến bị ông ấy nhìn thấy, cho dù thân thủ của Vương Thiến Thiến có mạnh như nào, cũng không thể đấu lại được với những binh lính tinh nhuệ dưới quyền Đông Phương Hùng!
“Cảm ơn Huyết Lang quan tâm, Thiến Thiến xin đi trước!”
Vương Thiến Thiến đương nhiên có thể hiểu được ý của Đông Phương Hạ, nhìn đến Nam Cung Diệc Phi đang im lặng, xoay người biến mất trong màn đêm.
Đêm nay, các anh em Lang Quân đã tiêu diệt được Tào Bang bang phái đã từng hô mưa gọi gió ở phía Bắc nước Z. Sau đó phá hủy căn cứ này của nhà họ Tư Mã! Mặc dù hy sinh mất mười anh em tử sĩ, nhưng cũng xem như chiến thắng trọn vẹn!
Với chiến tích này, Đông Phương Hạ hẳn là rất vui mừng! Bởi vì mối thù của người anh em Mễ Ngạn đã được báo, cuộc sống lang bạc kỳ hồ trong sáu năm này của mình cũng đã được hả giận.
Đối với nhà họ Tư Mã, chưa nói đến những chứng cứ khác Đông Phương Hạ nắm trong tay, chỉ riêng những thi thể trong nhà kho, cũng đủ khiến nhà họ Tư Mã diệt vong!
Thù đã báo! Tức giận đã được xả! Nhưng việc vẫn còn chưa kết thúc, chỉ có thể nói, việc của Yên kinh sắp kết thúc!
Đứng trên bãi cỏ của căn cứ, hai tay đút túi quần, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đêm đầy sao, bỗng nhiên, Đông Phương Hạ cảm thấy trong lòng có chút cô đơn.
Từ phía sau nhìn thấy thân hình mảnh khảnh của Đông Phương Hạ dưới bầu trời trăng sao trông có chút thăng trầm, tim Diệc Phi khẽ nhói đau! Nhẹ bước, chầm chậm đi lên!
Sánh vai cùng với người yêu, Diệc Phi nghiêng đôi má trắng hồng sang, lúc thấy vẻ mặt Đông Phương Hạ nặng trĩu, còn có chút hiu quạnh, liền biết trong lòng Đông Phương Hạ không thoải mái, những ngày này, Đông Phương Hạ ngủ không yên, cả ngày lại bận rộn! Ngay cả vợ chưa cưới là mình cũng không quan tâm đến được.
Mặc dù thân phận của Đông Phương Hạ đặc biệt, nhưng Lang Quân lại là xã hội đen, dẫn theo nhiều anh em Lang Quân công khai tiếp xúc với người của cục trưởng Phương và người của quân khu trong trường hợp này, sẽ ảnh hưởng không tốt đến Hác Hiên và những người khác!
“Cậu đừng lo lắng về nó nữa!! Mau đi đi!”
Đông Phương Hạ gật đầu, lại nhìn hàng chục thi thể một lần nữa, dẫn theo Bạch Vỹ và Trương Vũ Trạch bọn họ ra khỏi nhà kho. Đông Phương Hạ tức giận như núi lửa sắp phun trào, vẻ mặt lạnh như núi băng, ánh mắt nhìn thẳng đến đôi má trắng ngần của Vương Thiến Thiến, trầm giọng hỏi:
“Nhà họ Tư Mã dùng đến tủy xương của những đứa trẻ đó làm gì, có phải để tinh chế ra chất lỏng màu vàng đó không?”
Nếu thật sự dùng để tinh chế chất lỏng màu vàng, Đông Phương Hạ sẽ không cần mười lăm tên đó nữa! Việc này, Đông Phương Hạ không thể làm được, cũng chưa tàn nhẫn đến bước đó, ra tay với những đứa trẻ nhỏ như vậy!
“Việc này tôi cũng không rõ! Nhưng tuyệt đối không phải dùng để tinh chế thuốc đó, tất cả những vật phẩm tinh chế, đều là được tập đoàn Thiên Thành vận chuyển đến! Huyết Lang, đừng nói là anh tức giận, Vương Thiến Thiến tôi mặc dù không phải là một người tốt, nhưng bảo tôi làm ra những việc này với những đứa trẻ đó, tôi không làm nổi, dẫu sao trái tim con người đều được làm từ thịt”.
Lần này Vương Thiến Thiến không nói dối, trong nhà kho có gì cô ta biết rất rõ, nhưng việc những đứa trẻ đó, cô ta lại không biết, càng không rõ nhà họ Tư Mã tại sao lại có thể làm ra việc như vậy, thật quá tàn nhẫn!
Đông Phương Hạ nhìn chằm chằm vào Vương Thiến Thiến, nếu để anh phát hiện ra Vương Thiến Thiến đang nói dối, Đông Phương Hạ sẽ không chút do dự giết chết Vương Thiến Thiến, việc man dợ không còn chút tính người như vậy, Đông Phương Hạ sẽ không khoan nhượng!
Sau khi suy nghĩ một lát, Đông Phương Hạ nói với Bạch Vỹ và Trương Vũ Trạch: “Bạch Vỹ nói với Trình Thành, đem bố con Tư Mã Lâm giao cho Hác Hiên, còn Trụy Huyết anh bí mật đưa đi, đừng để người khác nhìn thấy! Vũ Trạch, truyền lệnh của tôi, bảo toàn bộ các anh em rút lui! Việc ở đây chúng ta không cần phải nhúng tay vào nữa”.
“Vâng. Huyết Lang!”
Bạch Vỹ và Trương Vũ Trạch đáp lại một tiếng, ngay lập tức rời đi, đem mệnh lệnh của Đông Phương Hạ truyền đi!
“Cô Vương, tất cả những việc cô làm tôi đều sẽ ghi nhớ trong lòng! Cùng Bạch Vỹ bọn họ rời đi đi, đừng để người của chú hai tôi nhìn thấy cô”.
Việc lần trước Đông Phương Hạ bị thương nặng cấp cứu, Đông Phương Hùng căm thù đám người Tào Bang đến tận xương tủy, nếu Vương Thiến Thiến bị ông ấy nhìn thấy, cho dù thân thủ của Vương Thiến Thiến có mạnh như nào, cũng không thể đấu lại được với những binh lính tinh nhuệ dưới quyền Đông Phương Hùng!
“Cảm ơn Huyết Lang quan tâm, Thiến Thiến xin đi trước!”
Vương Thiến Thiến đương nhiên có thể hiểu được ý của Đông Phương Hạ, nhìn đến Nam Cung Diệc Phi đang im lặng, xoay người biến mất trong màn đêm.
Đêm nay, các anh em Lang Quân đã tiêu diệt được Tào Bang bang phái đã từng hô mưa gọi gió ở phía Bắc nước Z. Sau đó phá hủy căn cứ này của nhà họ Tư Mã! Mặc dù hy sinh mất mười anh em tử sĩ, nhưng cũng xem như chiến thắng trọn vẹn!
Với chiến tích này, Đông Phương Hạ hẳn là rất vui mừng! Bởi vì mối thù của người anh em Mễ Ngạn đã được báo, cuộc sống lang bạc kỳ hồ trong sáu năm này của mình cũng đã được hả giận.
Đối với nhà họ Tư Mã, chưa nói đến những chứng cứ khác Đông Phương Hạ nắm trong tay, chỉ riêng những thi thể trong nhà kho, cũng đủ khiến nhà họ Tư Mã diệt vong!
Thù đã báo! Tức giận đã được xả! Nhưng việc vẫn còn chưa kết thúc, chỉ có thể nói, việc của Yên kinh sắp kết thúc!
Đứng trên bãi cỏ của căn cứ, hai tay đút túi quần, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đêm đầy sao, bỗng nhiên, Đông Phương Hạ cảm thấy trong lòng có chút cô đơn.
Từ phía sau nhìn thấy thân hình mảnh khảnh của Đông Phương Hạ dưới bầu trời trăng sao trông có chút thăng trầm, tim Diệc Phi khẽ nhói đau! Nhẹ bước, chầm chậm đi lên!
Sánh vai cùng với người yêu, Diệc Phi nghiêng đôi má trắng hồng sang, lúc thấy vẻ mặt Đông Phương Hạ nặng trĩu, còn có chút hiu quạnh, liền biết trong lòng Đông Phương Hạ không thoải mái, những ngày này, Đông Phương Hạ ngủ không yên, cả ngày lại bận rộn! Ngay cả vợ chưa cưới là mình cũng không quan tâm đến được.
Bình luận facebook