Viet Writer
Và Mai Có Nắng
-
Chương 446: Bị theo dõi?
Nhìn biểu cảm vừa suy yếu, lại vừa như đang cười nhạo của Đông Phương Hạ, Bek Er tức đến mức nghiến răng nghiến lợi, nhưng cô ấy cũng hiểu người “anh trai” này, chỉ thích nói lung tung thôi.
“Bek Ji, có thể em sẽ không ở đây được lâu đâu. Anh nghỉ ngơi trước đi, em nói với anh một vài chuyện, đến tối phải trở về rồi”.
Bek Er biết Bek Ji là Đông Phương Hạ, nhưng bao năm qua cô ấy vẫn luôn gọi anh là Bek Ji, tuy rằng từng đổi cách xưng hô vào ngày anh trở về, nhưng thói quen thực sự rất đáng sợ.
Đông Phương Hạ biết Bek Er rất bận. Cơ ngơi nhà họ Bek đồ sộ như thế, hiện tại chỉ có một mình Bek Er gánh vác, bên phía châu Úc không thể thiếu Bek Er, trừ khi anh trở về. Thế là anh bèn nói: “Không cần nghỉ ngơi, lát nữa đi làm thủ tục xuất viện cho anh. Buổi chiều em tới nhà anh gặp ông nội anh rồi hãy đi”.
“Bek Er, sao lại vội thế hả?”, vì Diệc Phi đi hầm canh gà cho Đông Phương Hạ nên không biết Bek Er rất bận.
“Chị Nam Cung, em cũng muốn ở lại đây với mọi người lâu hơn, nhưng bên phía châu Úc không thể thiếu em được, trừ khi...”, nói đến đây, cô ấy nhìn Đông Phương Hạ, điều muốn nói đã quá rõ ràng rồi.
Diệc Phi cũng biết là Bek Er bận, nhưng Bek Er mới tới lúc nửa đêm, cho dù có bận đến mấy thì cũng không thể về ngay tối nay được.
Sau khi tiếp xúc với Bek Er, Lăng Vy và Diệc Phi càng lúc càng thích cô em này. Nữ hoàng giới tài chính toàn cầu cũng không lạnh lùng và cao ngạo như lời đồn, Bek Er cũng có đặc trưng riêng của mình.
Mọi người đều mong Đông Phương Hạ nghỉ ngơi thêm, nhưng làm sao mà Đông Phương Hạ có thể ngủ được? Hai tháng không gặp Bek Er, anh cũng nhớ cô ấy. Nghĩ tới chuyện Bek Er bận rộn một mình ở châu Úc, gánh vác mọi trách nhiệm của nhà họ Bek, trong lòng anh cũng thấy khó chịu. Nhưng bây giờ cũng chẳng có cách nào khác, may mà nhà họ Bek có rất nhiều nhân tài trợ giúp, nếu không, một mình Bek Er đâu thể lo hết được.
Đông Phương Hạ kéo Bek Er lại, hôn nhẹ lên trán cô ấy, đau lòng nói: “Nếu không gắng gượng được nữa thì nói cho anh biết, đừng gồng gánh một mình. Bây giờ Diệc Phi đang ở trong tập đoàn Thiên Lang, có gì thì bảo cô ấy giúp em”.
“Đúng thế Bek Er, nếu em tin chị Nam Cung thì...”
“Chị Nam Cung, chị nói gì vậy? Chúng ta đều là người của anh ấy, đương nhiên các chị không thể thờ ơ trước chuyện của em được. Chị Lăng Vy, chị là cảnh sát hình sự quốc tế, có rất nhiều chuyện em cần đến sự giúp đỡ của chị đấy”.
Không đợi Diệc Phi nói xong, Bek Er đã ngắt lời. Tuy cô ấy biết ngắt lời người khác là bất lịch sự, nhưng cô ấy không thể để Nam Cung Diệc Phi nói ra những lời ấy được.
“Bek Er, em là người nhỏ tuổi nhất trong số mấy chị em chúng ta, cần gì thì cứ việc nói với chị. Cho dù chị không làm cảnh sát hình sự quốc tế nữa thì cũng sẽ giúp em!”
Thư Lăng Vy là một người xuề xòa, chỉ cần cô cảm thấy hợp tính thì sẽ cố gắng giúp đỡ. Huống chi Bek Er còn là người một nhà, cô càng muốn giúp Bek Er hơn.
“Bek Er cảm ơn hai chị”.
Thấy Bek Er, Diệc Phi và Lăng Vy hòa hợp như thế, người mừng nhất phải kể đến Đông Phương Hạ. Nghe Thư Lăng Vy nói Bek Er là người nhỏ tuổi nhất, Đông Phương Hạ không khỏi tò mò, cô vợ chưa cưới mà anh chưa gặp mặt là người như thế nào đây?
Đông Phương Hạ do dự một lát rồi hỏi Diệc Phi: “Diệc Phi, cô vợ chưa cưới kia của anh là người như thế nào? Năm nay bao nhiêu tuổi rồi?”
“Em đã nói với anh từ trước rồi mà. Năm nay cô ấy hai mươi mốt tuổi, lớn hơn anh mấy tháng”.
Mé! Sao cả ba cô vợ chưa cưới đều lớn tuổi hơn anh vậy? Diệc Phi hơn anh hai tuổi, Lăng Vy hơn một tuổi, cái cô chưa gặp kia thì hơn mấy tháng. Sáu năm trước, sao ông nội lại thế cơ chứ! May mà Diệc Phi và Lăng Vy đều khá ổn, không thì anh sẽ tức chết mất.
Trong lúc Đông Phương Hạ đang cạn lời, tiếng gõ cửa vang lên. Nhận được sự đồng ý của đám Diệc Phi, một bóng người quen thuộc mở cửa bước vào.
Nhìn thấy Tây Môn Kiếm, vẻ mặt còn không có biểu cảm gì quá khích, con người đen lạnh lùng của Đông Phương Hạ híp lại.
Trông thấy nụ cười ma mị của cậu chủ là Tây Môn Kiếm đã biết mình không cần nói thì cậu chủ cũng hiểu rồi. Nhưng cô chủ đang ở đây, Tây Môn Kiếm không dám cười đùa với cậu chủ như bình thường.
Lúc nửa đêm, cô chủ muốn giết anh ta, Tây Môn Kiếm chẳng những không hận, ngược lại còn cảm thấy có lỗi. Trước hôm rời khỏi châu Úc, cô chủ đã dặn đi dặn lại là nhất định phải bảo vệ tốt cậu chủ, nhưng bây giờ thì...
Cô chủ là người tốt, mặc dù là người cầm quyền của nhà họ Bek cao quý, nhưng luôn rất ôn hòa với các anh em cấp dưới. Lần này cô ấy nổi cơn thịnh nộ như thế cũng là bởi vì cậu chủ thôi.
Trong nhà họ Bek, sự an toàn của cậu chủ là trên hết. Các anh em thà rằng bản thân bị róc xương lột da, cũng không thể để cậu chủ bị thương.
Nếu để đám anh em đã bốn năm không gặp biết chuyện tối qua, chắc anh ta đã bay màu luôn từ tối qua rồi. Trong mắt đám tử thần ấy chỉ có cậu chủ, cho dù anh ta là anh em của bọn họ, bọn họ cũng sẽ không nể tình, sẽ giết anh ta thật ấy.
Tây Môn Kiếm lén nhìn Bek Er một cái, bước lên trước rồi nói với Đông Phương Hạ: “Quý Mạch đã bị bắt rồi, đang bị nhốt trong Võng đạo. Cậu chủ, tên Quý Mạch đó là cao thủ thật, nếu hắn chưa bị mất võ công thì rất khó để bắt được hắn. Nhưng trên đường áp giải Quý Mạch, chúng tôi phát hiện ra có người theo dõi. Lúc gần tới Gone with the Wind, những kẻ theo dõi chúng tôi mới biến mất”.
Nghe vậy, Đông Phương Hạ cười lạnh một tiếng: “Người theo dõi các anh là các anh em bảo vệ gia tộc, chính tôi đã phái bọn họ đi theo. Quý Mạch là cao thủ, tôi sợ nửa đường xảy ra chuyện ngoài ý muốn”.
“Ồ...”
“Bek Ji, có thể em sẽ không ở đây được lâu đâu. Anh nghỉ ngơi trước đi, em nói với anh một vài chuyện, đến tối phải trở về rồi”.
Bek Er biết Bek Ji là Đông Phương Hạ, nhưng bao năm qua cô ấy vẫn luôn gọi anh là Bek Ji, tuy rằng từng đổi cách xưng hô vào ngày anh trở về, nhưng thói quen thực sự rất đáng sợ.
Đông Phương Hạ biết Bek Er rất bận. Cơ ngơi nhà họ Bek đồ sộ như thế, hiện tại chỉ có một mình Bek Er gánh vác, bên phía châu Úc không thể thiếu Bek Er, trừ khi anh trở về. Thế là anh bèn nói: “Không cần nghỉ ngơi, lát nữa đi làm thủ tục xuất viện cho anh. Buổi chiều em tới nhà anh gặp ông nội anh rồi hãy đi”.
“Bek Er, sao lại vội thế hả?”, vì Diệc Phi đi hầm canh gà cho Đông Phương Hạ nên không biết Bek Er rất bận.
“Chị Nam Cung, em cũng muốn ở lại đây với mọi người lâu hơn, nhưng bên phía châu Úc không thể thiếu em được, trừ khi...”, nói đến đây, cô ấy nhìn Đông Phương Hạ, điều muốn nói đã quá rõ ràng rồi.
Diệc Phi cũng biết là Bek Er bận, nhưng Bek Er mới tới lúc nửa đêm, cho dù có bận đến mấy thì cũng không thể về ngay tối nay được.
Sau khi tiếp xúc với Bek Er, Lăng Vy và Diệc Phi càng lúc càng thích cô em này. Nữ hoàng giới tài chính toàn cầu cũng không lạnh lùng và cao ngạo như lời đồn, Bek Er cũng có đặc trưng riêng của mình.
Mọi người đều mong Đông Phương Hạ nghỉ ngơi thêm, nhưng làm sao mà Đông Phương Hạ có thể ngủ được? Hai tháng không gặp Bek Er, anh cũng nhớ cô ấy. Nghĩ tới chuyện Bek Er bận rộn một mình ở châu Úc, gánh vác mọi trách nhiệm của nhà họ Bek, trong lòng anh cũng thấy khó chịu. Nhưng bây giờ cũng chẳng có cách nào khác, may mà nhà họ Bek có rất nhiều nhân tài trợ giúp, nếu không, một mình Bek Er đâu thể lo hết được.
Đông Phương Hạ kéo Bek Er lại, hôn nhẹ lên trán cô ấy, đau lòng nói: “Nếu không gắng gượng được nữa thì nói cho anh biết, đừng gồng gánh một mình. Bây giờ Diệc Phi đang ở trong tập đoàn Thiên Lang, có gì thì bảo cô ấy giúp em”.
“Đúng thế Bek Er, nếu em tin chị Nam Cung thì...”
“Chị Nam Cung, chị nói gì vậy? Chúng ta đều là người của anh ấy, đương nhiên các chị không thể thờ ơ trước chuyện của em được. Chị Lăng Vy, chị là cảnh sát hình sự quốc tế, có rất nhiều chuyện em cần đến sự giúp đỡ của chị đấy”.
Không đợi Diệc Phi nói xong, Bek Er đã ngắt lời. Tuy cô ấy biết ngắt lời người khác là bất lịch sự, nhưng cô ấy không thể để Nam Cung Diệc Phi nói ra những lời ấy được.
“Bek Er, em là người nhỏ tuổi nhất trong số mấy chị em chúng ta, cần gì thì cứ việc nói với chị. Cho dù chị không làm cảnh sát hình sự quốc tế nữa thì cũng sẽ giúp em!”
Thư Lăng Vy là một người xuề xòa, chỉ cần cô cảm thấy hợp tính thì sẽ cố gắng giúp đỡ. Huống chi Bek Er còn là người một nhà, cô càng muốn giúp Bek Er hơn.
“Bek Er cảm ơn hai chị”.
Thấy Bek Er, Diệc Phi và Lăng Vy hòa hợp như thế, người mừng nhất phải kể đến Đông Phương Hạ. Nghe Thư Lăng Vy nói Bek Er là người nhỏ tuổi nhất, Đông Phương Hạ không khỏi tò mò, cô vợ chưa cưới mà anh chưa gặp mặt là người như thế nào đây?
Đông Phương Hạ do dự một lát rồi hỏi Diệc Phi: “Diệc Phi, cô vợ chưa cưới kia của anh là người như thế nào? Năm nay bao nhiêu tuổi rồi?”
“Em đã nói với anh từ trước rồi mà. Năm nay cô ấy hai mươi mốt tuổi, lớn hơn anh mấy tháng”.
Mé! Sao cả ba cô vợ chưa cưới đều lớn tuổi hơn anh vậy? Diệc Phi hơn anh hai tuổi, Lăng Vy hơn một tuổi, cái cô chưa gặp kia thì hơn mấy tháng. Sáu năm trước, sao ông nội lại thế cơ chứ! May mà Diệc Phi và Lăng Vy đều khá ổn, không thì anh sẽ tức chết mất.
Trong lúc Đông Phương Hạ đang cạn lời, tiếng gõ cửa vang lên. Nhận được sự đồng ý của đám Diệc Phi, một bóng người quen thuộc mở cửa bước vào.
Nhìn thấy Tây Môn Kiếm, vẻ mặt còn không có biểu cảm gì quá khích, con người đen lạnh lùng của Đông Phương Hạ híp lại.
Trông thấy nụ cười ma mị của cậu chủ là Tây Môn Kiếm đã biết mình không cần nói thì cậu chủ cũng hiểu rồi. Nhưng cô chủ đang ở đây, Tây Môn Kiếm không dám cười đùa với cậu chủ như bình thường.
Lúc nửa đêm, cô chủ muốn giết anh ta, Tây Môn Kiếm chẳng những không hận, ngược lại còn cảm thấy có lỗi. Trước hôm rời khỏi châu Úc, cô chủ đã dặn đi dặn lại là nhất định phải bảo vệ tốt cậu chủ, nhưng bây giờ thì...
Cô chủ là người tốt, mặc dù là người cầm quyền của nhà họ Bek cao quý, nhưng luôn rất ôn hòa với các anh em cấp dưới. Lần này cô ấy nổi cơn thịnh nộ như thế cũng là bởi vì cậu chủ thôi.
Trong nhà họ Bek, sự an toàn của cậu chủ là trên hết. Các anh em thà rằng bản thân bị róc xương lột da, cũng không thể để cậu chủ bị thương.
Nếu để đám anh em đã bốn năm không gặp biết chuyện tối qua, chắc anh ta đã bay màu luôn từ tối qua rồi. Trong mắt đám tử thần ấy chỉ có cậu chủ, cho dù anh ta là anh em của bọn họ, bọn họ cũng sẽ không nể tình, sẽ giết anh ta thật ấy.
Tây Môn Kiếm lén nhìn Bek Er một cái, bước lên trước rồi nói với Đông Phương Hạ: “Quý Mạch đã bị bắt rồi, đang bị nhốt trong Võng đạo. Cậu chủ, tên Quý Mạch đó là cao thủ thật, nếu hắn chưa bị mất võ công thì rất khó để bắt được hắn. Nhưng trên đường áp giải Quý Mạch, chúng tôi phát hiện ra có người theo dõi. Lúc gần tới Gone with the Wind, những kẻ theo dõi chúng tôi mới biến mất”.
Nghe vậy, Đông Phương Hạ cười lạnh một tiếng: “Người theo dõi các anh là các anh em bảo vệ gia tộc, chính tôi đã phái bọn họ đi theo. Quý Mạch là cao thủ, tôi sợ nửa đường xảy ra chuyện ngoài ý muốn”.
“Ồ...”
Bình luận facebook