• ĐỔI TÊN MIỀN VIETWRITER.CO SANG VIETWRITER.ONE TỪ NGÀY 12/3

Full Hot Huyết Lang báo thù - Đông Phương Hạ

  • Chương 448: Một trong tứ thiếu gia Yên Kinh

Nhìn thấy các anh em Bạch Hổ Đường, cõi lòng Đông Phương Hạ ấm áp hẳn lên. Bởi vì đang yếu nên anh không thể nói lớn tiếng, chỉ vẫy tay chào hỏi các anh em.

Anh vào trong chiếc Rolls-Royce. Hàng trăm chiếc xế hộp lái ra khỏi bệnh viện được một lát, nhóm Đông Phương Hạ lại nhìn ra ngoài cửa xe và thấy được một cảnh tượng buồn cười.

Đám cậu ấm của Ngoại Liên Đường lại đóng vai cảnh sát giao thông trên đường Đông Phương Hạ về nhà. Khi nhìn thấy đoàn xe hào nhoáng đi tới, đám cậu ấm ấy lập tức bắt những chiếc xe khác dừng lại, để đoàn xe của cậu cả đi trước.

Khi chiếc Rolls-Royce đẳng cấp kia chạy tới trước mặt, bọn họ lập tức cúi chào Đông Phương Hạ, vẻ mặt cực kỳ cung kính. Khi nhìn thấy cảnh này, người đi đường và người trong những chiếc xe khác đều rất hâm mộ người trong chiếc Rolls-Royce. Nhất là về “cảnh sát giao thông”, hơn một nửa cậu ấm trong Yên Kinh đều ra mặt, đây là một chuyện chưa từng xảy ra trong lịch sử.

Đám cậu ấm ở Yên Kinh có tính cách thế nào đây? Ai chẳng biết bọn họ cứ rảnh rỗi là lại thích gây chuyện, sao lại đi đóng vai cảnh sát giao thông giữa cái thời tiết lạnh thế này.

Không những thế, trong đoàn xe sang này còn có bảo vệ của Trung Nam Hải, âm thầm dẹp đường trước cho nhóm Đông Phương Hạ.

Từ tối hôm qua, bảo vệ Trung Nam Hải đã ngầm bảo vệ sự an toàn của Bek Er.

Mặc dù Bek Er có thân phận và địa vị cao quý, nhưng không phải ai cũng biết cô ấy. Người cầm quyền của nhà họ Bek số một thế giới đột nhiên xuất hiện ở Yên Kinh, tin này mà đồn ra thì chắc chắn sẽ gây chấn động mạnh. Không biết bao kẻ quyền quý sẽ tới nịnh bợ cô ấy, muốn cô ấy đầu tư ở Yên Kinh.

Một khi Bek Er của nhà họ Bek đầu tư vào Yên Kinh, nền kinh tế của Yên Kinh sẽ nhanh chóng phát triển vượt bậc.

Bek Er cũng nhìn thấy cảnh tượng đang diễn ra bên ngoài, bèn hỏi Đông Phương Hạ: “Những người đó là đám cậu ấm Yên Kinh hả?”

Đông Phương Hạ lắc đầu cười: “Đám cậu ấm này cao ngạo lắm đấy, lạnh vậy mà làm được đến thế cho anh, đúng là khó cho bọn họ”.

“Đúng là Bek Ji có khác, đi tới đâu cũng có bạn tốt”, Bek Er nhìn Đông Phương Hạ bằng ánh mắt tán thưởng, Lăng Vy lại nói: “Vừa lòng người nó thế đó. Trước kia, đám cậu ấm này không ra ngoài gây rối là đã tốt lắm rồi, bảo bọn họ phân luồng giao thông thì còn khó hơn lên trời!”

Đông Phương Hạ hiểu ý của Thư Lăng Vy. Dù sao anh cũng từng là một cậu thiếu gia như thế, chỉ có điều xa nhà sáu năm, tính hống hách, ỷ thế làm bậy đã bị năm tháng mài mòn đi nhiều.

“Đông Phương Hạ, bây giờ hơn phân nửa đám cậu ấm Yên Kinh đều trở thành người của Ngoại Liên Đường thuộc Lang Quân rồi, anh có nghĩ tới chuyện lôi kéo tất cả về phe mình không? Như vậy thì anh xứng danh thái tử thật rồi!”

Nghe thấy câu ấy, đồng thời nhìn vẻ mặt hớn hở của Thư Lăng Vy, Đông Phương Hạ thản nhiên nói: “Tôi không có hứng thú với cái danh thái tử. Sau khi tiêu diệt nhà họ Tư Mã, đám con ông cháu cha về phe Tư Mã Trưởng Phong cũng không còn đất yên thân nữa. Muốn sinh tồn thì bọn họ chỉ có thể đầu quân cho tôi. Đến lúc đó, trong đám công tử ấy có đến hai phần ba về phe tôi, số còn lại định đấu với tôi thế nào?”

Thư Lăng Vy bĩu môi: “Thì ra anh đã nghĩ cả rồi. Phải rồi, trong tứ thiếu gia Yên Kinh, còn một người mà anh chưa gặp”.

Trong tứ thiếu gia Yên Kinh, Đông Phương Hạ đã gặp Hác Hiên, Tần Hạo Kiệt, Tư Mã Trưởng Phong rồi. Đã về Yên Kinh gần hai tháng nhưng anh vẫn chưa gặp người còn lại, một nguyên nhân là vì thời gian quá ngắn, ngoài ra cũng do Đông Phương Hạ không mấy quan tâm tới đám công tử ấy lắm.

Bây giờ nghe Thư Lăng Vy nhắc tới, Đông Phương Hạ mới nổi hứng: “Đằng sau tứ thiếu gia Yên Kinh đều có bối cảnh hùng hậu, mạng lưới quan hệ rắc rối phức tạp, tôi nghĩ người mà tôi chưa gặp cũng không kém cạnh gì”.

“Đương nhiên rồi. Anh ta tên là Tô Phác Du, năm nay hai mươi mốt tuổi, ông nội anh ta cũng là người có chức có quyền, chỉ kém hơn nhà họ Tư Mã một ít. Bố mẹ và chú anh ta đều ở phương nam, nắm giữ quyền hành không nhỏ. Sau khi thống nhất phương bắc, nếu anh muốn xuôi nam thì có thể anh ta sẽ giúp được anh”.

“Nguồn tài nguyên tốt như thế, tôi không thể bỏ qua được”.

“Anh đi con đường này, thêm một người bạn cũng có nghĩa là bớt đi một kẻ địch. Ở phương nam, thực lực của nhà họ Tô không khinh thường được đâu. Nghe nói ở đại học Yên Kinh, anh đã đánh cháu trai của nhà họ Khương tàn phế rồi, tới phía nam là nhà họ Khương nhất định sẽ trả thù anh. Có sự giúp đỡ của nhà họ Tô, áp lực của anh sẽ vơi đi nhiều. À phải rồi, nghe nói Tô Phác Du có một cô em gái, hay là anh hốt em gái của anh ta, trở thành con rể của nhà họ Tô, vậy là sẽ thành người một nhà rồi”.

Những câu đầu thì Đông Phương Hạ còn thấy có lý, nhưng đến đoạn sau, anh nghe mà suýt ném cô ra khỏi xe. Cái gì gọi là hốt em gái của người ta, trở thành con rể của nhà họ Tô, lại còn người một nhà nữa chứ! Chắc chỉ có mình cô nghĩ ra được thôi. Chẳng phải cô hay ghen lắm sao? Sao bây giờ lại nghĩ cách kiếm thêm vợ cho chồng cô vậy?

“Bek Ji, đó cũng là một cách hay, cứ suy xét xem sao”, nhìn thấy dáng vẻ bực bội của Đông Phương Hạ, Bek Er hùa theo.

“Đợi xử lý xong chuyện ở phương bắc rồi tính tiếp. Nếu chỉ dựa vào thế lực đằng sau thì Đông Phương Hạ này đã thành bá chủ thế giới ngầm phương bắc từ lâu rồi”.

Ngay từ cái đêm đi tìm Thư Lăng Vy, Đông Phương Hạ đã nói đến những chuyện này rồi. Khi đó Thư Lăng Vy nhắc tới, anh còn nói: “Người khác trải sẵn đường cho, liệu có đi vững được không?”

Bây giờ nghe Đông Phương Hạ nói thế, Thư Lăng Vy bỗng nhớ ra người đàn ông của mình không phải kẻ dựa vào quyền thế đằng sau để leo lên cao. Đông Phương Hạ có được vị trí ngày hôm nay là do anh dựa vào chính đôi bàn tay của mình gây dựng lên. Vì thế, Thư Lăng Vy không nói gì nữa.

Bek Er cũng chỉ nói đùa thế thôi. Hơn ai hết, cô ấy hiểu Bek Ji là người như thế nào. Nếu không, từ hai tháng trước, cô ấy đã đề nghị điều cao thủ nhà họ Bek tới Yên Kinh, Bek Ji sẽ dễ dàng tiêu diệt Tào Bang. Nhà họ Tư Mã cũng có thể dùng đến những cách khác, nhưng Bek Ji đã từ chối ngay lúc ấy.

Thư Lăng Vy là người thích nói đùa, Đông Phương Hạ cũng không nghĩ nhiều. Còn về Tô Phác Du, Yên Kinh chỉ có bằng đấy nơi, chưa biết chừng lúc nào đó sẽ gặp nhau ấy chứ.

Nhưng Đông Phương Hạ cũng tò mò, không biết Tô Phác Du là người như thế nào. Là một trong tứ thiếu gia Yên Kinh, chắc chắn Tô Phác Du cũng phải có sự cao ngạo của mình. Giả dụ lúc gặp nhau mà chọc phải Đông Phương Hạ, làm anh cảm thấy khó chịu, không biết anh có đánh người ta một trận như với Tư Mã Trưởng Phong hay không.
 
Advertisement

Bình luận facebook

Bạn đã đọc chưa

Ma Lang Huyết Chiến
HUYẾT LANG
  • Đang cập nhật..
Chương 1-10
Cuồng Huyết Thiên Ma
  • Đang cập nhật..
Huyết Ngục Chi Vương
Huyết Thù
  • Băng Sơn Nữ Thần
Chương 41-42

Users who are viewing this thread

Back
Top Bottom