Viet Writer
Và Mai Có Nắng
-
Chương 512: Huyết Lang mời cơm
Đông Phương Hạ là người thế nào, sao anh không biết toàn thân người anh em này không tự nhiên và lặng lẽ liếc nhìn anh chứ! Lập tức, anh thu lại ánh mắt, cố gắng cho người anh em này tự nhiên một chút.
Lát sau, anh mới lên tiếng: “Anh tên là gì?”
“Dương Quang Chiếu, các đường chủ và tiểu đường chủ đều gọi tôi là Tiểu Dương! Huyết Lang, cậu gọi tôi là Tiểu Dương là được”.
“Được! Tiểu Dương. Anh có thuốc lá không, cho tôi một điếu!”
Tuy Lang Quân kiểm soát tất cả địa bàn ở Yên Kinh, nhưng Đông Phương Hạ vẫn không muốn để các anh em phía dưới cảm thấy mình cao cao tại thượng! Vậy nên anh nói chuyện cùng Dương Quang Chiếu, còn hỏi xin Dương Quang Chiếu điếu thuốc.
Dương Quang Chiếu nghe thấy Đông Phương Hạ hỏi xin điếu thuốc, lập tức thò tay vào túi của mình, bỗng nhiên, anh ta lại rụt lại! Thuốc lá của mình chỉ mấy đồng một bao, lấy loại thuốc đó cho Huyết Lang hút, không ổn!
“Huyết Lang, cậu đợi một lúc, tôi đi mua!”
“Quay lại!”
Dương Quang Chiếu chưa nói hết câu đã chạy đi, không ngờ bị Đông Phương Hạ gọi lại! Anh ta mang theo tâm trạng không hiểu quay lại trước mặt Đông Phương Hạ, khi thấy sắc mặt Đông Phương Hạ có vẻ không vui, Dương Quang Chiếu thấp thỏm bất an đứng tại chỗ, vì anh ta không biết mình phạm lỗi gì.
Đông Phương Hạ đứng lên, thò tay lấy bao thuốc trong túi quần Dương Quang Chiếu ra, khi nhìn thấy là bao thuốc Hồng Mai mấy đồng một bao, anh càng thêm chắc chắn suy đoán vừa nãy của mình, rút ra một điếu, sau khi châm thuốc, mới hét lên với Dương Quang Chiếu.
“Huyết Lang tôi là loại người đó sao? Đối với tôi bao thuốc mấy đồng và bao thuốc mấy trăm cũng không khác gì nhau! Đặc biệt là thuốc lá của các anh, các anh có thể hút được, tại sao tôi không hút được, lẽ nào tôi phải đặc biệt hơn sao! Tiểu Dương, anh nhớ kỹ, bất kể thân phận hiện tại của các anh thấp thế nào, nhưng các anh là anh em của tôi. Sau này còn phạm sai lầm thế này, đừng trách tôi không nể tình, không nhận người anh em như anh!”
“Huyết Lang… tôi… tôi sai rồi!!”
Dương Quang Chiếu cảm động đến long lanh nước mắt trước câu nói của Đông Phương Hạ, Huyết Lang của Lang Quân, đó là vị thần trong lòng các anh em, còn là cậu chủ của nhà họ Đông Phương, thân phận, địa vị, quyền thế của anh đều khiến người ta ngưỡng vọng! Tuy biết Huyết Lang thân thiện, nhưng Dương Quang Chiếu vẫn không ngờ Huyết Lang quan tâm các anh em như vậy, coi người phía dưới Lang Quân là anh em.
Dương Quang Chiếu nhìn Đông Phương Hạ hút thuốc Hồng Mai của mình, anh ta được yêu quý mà sợ hãi long lanh giọt nước ở khóe mắt, cùng Đông Phương Hạ ngồi xuống! Bây giờ, anh ta không dám khách sáo với Đông Phương Hạ.
Một vài người đi đường vừa nghe thấy Dương Quang Chiếu gọi người thanh niên Đông Phương Hạ là “Huyết Lang”, những người hiểu chuyện liền biết soái ca này có lẽ là Huyết Lang của Lang Quân, vì ở Yên Kinh chỉ có một người tên là Huyết Lang, sự cường mạnh của Lang Quân, ai dám mạo nhận! Trừ phi hắn là kẻ điên hoặc tên ngốc, huống hồ ở đây là tổng bộ của Lang Quân!
Lập tức, không có ai dám to gan nhìn thẳng Đông Phương Hạ, bọn họ cũng tránh Đông Phương Hạ xa một chút, sợ không cẩn thận chọc vào Huyết Lang giết người như rạ của Yên Kinh, một số cô gái có nhan sắc cũng tránh thật xa! Bọn họ vốn muốn mê hoặc soái ca như Đông Phương Hạ, nhưng lúc biết thân phận của Đông Phương Hạ, liền bỏ luôn suy nghĩ này!
Đông Phương Hạ và Dương Quang Chiếu ở đây nói chuyện rất vui, nhưng người anh em phụ trách canh gác quán bar Gone with the Wind lại đứng không yên, Dương Quang Chiếu là lão đại của họ, lão đại đã đi thời gian khá lâu, sao vẫn chưa quay về? Lẽ nào xảy ra chuyện rồi.
Thế là một anh em dưới quyền Dương Quang Chiếu lập tức đưa mười mấy người đi đến, muốn xem xem rốt cuộc xảy ra chuyện gì! Khi phát hiện Dương Quang Chiếu cùng một người không quen lắm nói chuyện bên đó, không xảy ra chuyện gì mới yên tâm!
Các anh em đi lại gần, khi nhìn thấy Đông Phương Hạ, mọi người liền ngẩn người, sau đó bước nhanh đến.
“Huyết Lang, anh Dương!”
Các anh em cung kính đứng trước mặt Đông Phương Hạ và Dương Quang Chiếu, tuy ánh mắt bình tĩnh, nhưng vẫn không che được sự hưng phấn của họ.
“Ha ha, vừa nãy nghe Tiểu Dương nói các anh đều chưa ăn cơm tối! Vừa định bảo Tiểu Dương đi gọi các anh, thì các anh đến! Đã như vậy thì chúng ta đi thôi!!”
Đông Phương Hạ đứng lên, vỗ bờ vai rắn chắc của Dương Quang Chiếu, ra ý bảo anh ta dẫn đường!
Các anh em nghe xong đều quay mặt nhìn nhau, Huyết Lang mời cơm, đó là vinh dự lớn thế nào chứ.
Lát sau, anh mới lên tiếng: “Anh tên là gì?”
“Dương Quang Chiếu, các đường chủ và tiểu đường chủ đều gọi tôi là Tiểu Dương! Huyết Lang, cậu gọi tôi là Tiểu Dương là được”.
“Được! Tiểu Dương. Anh có thuốc lá không, cho tôi một điếu!”
Tuy Lang Quân kiểm soát tất cả địa bàn ở Yên Kinh, nhưng Đông Phương Hạ vẫn không muốn để các anh em phía dưới cảm thấy mình cao cao tại thượng! Vậy nên anh nói chuyện cùng Dương Quang Chiếu, còn hỏi xin Dương Quang Chiếu điếu thuốc.
Dương Quang Chiếu nghe thấy Đông Phương Hạ hỏi xin điếu thuốc, lập tức thò tay vào túi của mình, bỗng nhiên, anh ta lại rụt lại! Thuốc lá của mình chỉ mấy đồng một bao, lấy loại thuốc đó cho Huyết Lang hút, không ổn!
“Huyết Lang, cậu đợi một lúc, tôi đi mua!”
“Quay lại!”
Dương Quang Chiếu chưa nói hết câu đã chạy đi, không ngờ bị Đông Phương Hạ gọi lại! Anh ta mang theo tâm trạng không hiểu quay lại trước mặt Đông Phương Hạ, khi thấy sắc mặt Đông Phương Hạ có vẻ không vui, Dương Quang Chiếu thấp thỏm bất an đứng tại chỗ, vì anh ta không biết mình phạm lỗi gì.
Đông Phương Hạ đứng lên, thò tay lấy bao thuốc trong túi quần Dương Quang Chiếu ra, khi nhìn thấy là bao thuốc Hồng Mai mấy đồng một bao, anh càng thêm chắc chắn suy đoán vừa nãy của mình, rút ra một điếu, sau khi châm thuốc, mới hét lên với Dương Quang Chiếu.
“Huyết Lang tôi là loại người đó sao? Đối với tôi bao thuốc mấy đồng và bao thuốc mấy trăm cũng không khác gì nhau! Đặc biệt là thuốc lá của các anh, các anh có thể hút được, tại sao tôi không hút được, lẽ nào tôi phải đặc biệt hơn sao! Tiểu Dương, anh nhớ kỹ, bất kể thân phận hiện tại của các anh thấp thế nào, nhưng các anh là anh em của tôi. Sau này còn phạm sai lầm thế này, đừng trách tôi không nể tình, không nhận người anh em như anh!”
“Huyết Lang… tôi… tôi sai rồi!!”
Dương Quang Chiếu cảm động đến long lanh nước mắt trước câu nói của Đông Phương Hạ, Huyết Lang của Lang Quân, đó là vị thần trong lòng các anh em, còn là cậu chủ của nhà họ Đông Phương, thân phận, địa vị, quyền thế của anh đều khiến người ta ngưỡng vọng! Tuy biết Huyết Lang thân thiện, nhưng Dương Quang Chiếu vẫn không ngờ Huyết Lang quan tâm các anh em như vậy, coi người phía dưới Lang Quân là anh em.
Dương Quang Chiếu nhìn Đông Phương Hạ hút thuốc Hồng Mai của mình, anh ta được yêu quý mà sợ hãi long lanh giọt nước ở khóe mắt, cùng Đông Phương Hạ ngồi xuống! Bây giờ, anh ta không dám khách sáo với Đông Phương Hạ.
Một vài người đi đường vừa nghe thấy Dương Quang Chiếu gọi người thanh niên Đông Phương Hạ là “Huyết Lang”, những người hiểu chuyện liền biết soái ca này có lẽ là Huyết Lang của Lang Quân, vì ở Yên Kinh chỉ có một người tên là Huyết Lang, sự cường mạnh của Lang Quân, ai dám mạo nhận! Trừ phi hắn là kẻ điên hoặc tên ngốc, huống hồ ở đây là tổng bộ của Lang Quân!
Lập tức, không có ai dám to gan nhìn thẳng Đông Phương Hạ, bọn họ cũng tránh Đông Phương Hạ xa một chút, sợ không cẩn thận chọc vào Huyết Lang giết người như rạ của Yên Kinh, một số cô gái có nhan sắc cũng tránh thật xa! Bọn họ vốn muốn mê hoặc soái ca như Đông Phương Hạ, nhưng lúc biết thân phận của Đông Phương Hạ, liền bỏ luôn suy nghĩ này!
Đông Phương Hạ và Dương Quang Chiếu ở đây nói chuyện rất vui, nhưng người anh em phụ trách canh gác quán bar Gone with the Wind lại đứng không yên, Dương Quang Chiếu là lão đại của họ, lão đại đã đi thời gian khá lâu, sao vẫn chưa quay về? Lẽ nào xảy ra chuyện rồi.
Thế là một anh em dưới quyền Dương Quang Chiếu lập tức đưa mười mấy người đi đến, muốn xem xem rốt cuộc xảy ra chuyện gì! Khi phát hiện Dương Quang Chiếu cùng một người không quen lắm nói chuyện bên đó, không xảy ra chuyện gì mới yên tâm!
Các anh em đi lại gần, khi nhìn thấy Đông Phương Hạ, mọi người liền ngẩn người, sau đó bước nhanh đến.
“Huyết Lang, anh Dương!”
Các anh em cung kính đứng trước mặt Đông Phương Hạ và Dương Quang Chiếu, tuy ánh mắt bình tĩnh, nhưng vẫn không che được sự hưng phấn của họ.
“Ha ha, vừa nãy nghe Tiểu Dương nói các anh đều chưa ăn cơm tối! Vừa định bảo Tiểu Dương đi gọi các anh, thì các anh đến! Đã như vậy thì chúng ta đi thôi!!”
Đông Phương Hạ đứng lên, vỗ bờ vai rắn chắc của Dương Quang Chiếu, ra ý bảo anh ta dẫn đường!
Các anh em nghe xong đều quay mặt nhìn nhau, Huyết Lang mời cơm, đó là vinh dự lớn thế nào chứ.
Bình luận facebook