• ĐỔI TÊN MIỀN VIETWRITER.CO SANG VIETWRITER.ONE TỪ NGÀY 12/3

Full Hot Huyết Lang báo thù - Đông Phương Hạ

  • Chương 498: Rùa đen rụt đầu

“Cái gì? Nhanh thế sao? Người của Đông Phương Hạ có thực lực mạnh đến mấy thì cũng đâu thể diệt sạch chúng ta chỉ trong hai mươi phút ngắn ngủi được! Thiến Thiến, tình trạng thương vong bên phía chúng ta thế nào rồi? Còn lại bao nhiêu người?”

“Đúng là như thế đấy ạ. Không biết Đông Phương Hạ kiếm được vũ khí tối tân nhất ở đâu ra cho người của hắn dùng, hơn nữa bọn chúng còn có kinh nghiệm chiến đấu dày dặn. Chỉ sau hai mươi phút, bên kia thương vong chưa tới hai mươi người, còn chúng ta đã tổn thất mất một nửa rồi!”

Nghe những lời ấy, đồng thời biết phòng thí nghiệm đã bị khống chế, cả người Tư Mã Lâm chao đảo, phải chống vào sô pha mới miễn cưỡng đứng vững được.

“Bố...”

“Không sao”, Tư Mã Lâm xua tay, nói với Vương Thiến Thiến: “Thiến Thiến, chúng ta không thể ở đây được nữa. Người của chúng ta không cản được người của Đông Phương Hạ đâu. Thế này đi, con yểm hộ cho bố và Trưởng Phong rồi nghĩ cách rời khỏi đây. Đến lúc đó, cho dù Đông Phương Hạ nhìn thấy những thứ trong kho, chỉ cần chúng ta không thừa nhận thì hắn cũng chẳng làm gì được”.

“Vậy những chứng cứ mà Tào Nghị Hùng để rơi vào tay Đông Phương Hạ thì sao?”, Vương Thiến Thiến hỏi dò. Cô ta thầm nghĩ, ông tự đại quá rồi đấy. Không kể tới chuyện bên ngoài toàn là cao thủ, cho dù là quân nhân xuất ngũ bình thường, trong tay có vũ khí với sức sát thương mạnh thì tôi cũng chẳng yểm hộ bố con ông ra ngoài được. Ông làm thế có khác nào dồn tôi vào chỗ chết.

“Sau khi rời khỏi đây, chỉ cần chúng ta chớp cơ hội nhanh chóng giết chết Đông Phương Hạ, cướp lại những chứng cứ ấy thì chẳng còn gì đáng lo nữa”.

“Được, vậy để con yểm hộ mọi người ra ngoài”.

Vương Thiến Thiến đồng ý ngay lập tức, nhưng trong lòng lại đang nghĩ, đừng nói tới chuyện bố con ông không ra khỏi đây được, cho dù có ra được thì cũng đâu dễ gì mà giết được Huyết Lang, nếu không thì Huyết Lang đã chẳng sống được đến giờ. Nói cứ như thật vậy, đúng là không biết tự lượng sức mình.

Vương Thiến Thiến đưa Tư Mã Lâm và Tư Mã Trưởng Phong ra khỏi biệt thự. Thực sự là Vương Thiến Thiến khá tài giỏi, trong mưa bom bão đạn như thế mà không để bố con Tư Mã Lâm bị thương chút nào. Có mấy lần, đạn xẹt qua tai cô ta, bay thẳng về phía Tư Mã Lâm, phản ứng của cô ta cực kỳ nhanh nhẹn, giúp Tư Mã Lâm tránh được.

Thấy Vương Thiến Thiến dốc toàn bộ sức lực bảo vệ mình, Tư Mã Lâm dần dần xóa bỏ suy nghĩ lúc trước của mình. Nhưng sự nghi ngờ trong đầu ông ta còn chưa kịp biến mất hết thì bỗng phát hiện ra tiếng súng ở phía xa xa im bặt lại. Trong lúc ông ta cảm thấy nghi hoặc, Trương Vũ Trạch đã tập hợp với nhóm Thư Lăng Vy, đi về phía Tư Mã Lâm. Chỉ chớp mắt, bố con Tư Mã Lâm đã bị người của Trương Vũ Trạch bao vây.

Bạch Vỹ biết Vương Thiến Thiến đã về phe mình, bí mật đầu hàng Đông Phương Hạ, vậy nên không hạ lệnh nổ súng. Hơn nữa, Đông Phương Hạ đã ra lệnh, nhất định phải bắt sống Tư Mã Lâm. Còn về nguyên nhân, tất cả đều biết rất rõ.

Thấy Trương Vũ Trạch và Thư Lăng Vy dẫn người đánh về phía này, Tư Mã Lâm biết chỉ dựa vào Vương Thiến Thiến thì tối nay mình không thể rời khỏi đây được. Đám Trương Vũ Trạch đã đánh tới đây, chắc chắn những người khác cũng sẽ tới nhanh thôi.

Thư Lăng Vy tha hồ giết chóc. Mục tiêu của cô không chỉ là người trong căn cứ, mà còn có cả bố con Tư Mã Lâm và Tư Mã Trưởng Phong. Đến giờ cô vẫn chưa quên chuyện xảy ra một thời gian trước.

Thấy bố con Tư Mã Lâm quấn băng gạc núp sau lưng Vương Thiến Thiến, Thư Lăng Vy cười lạnh nói: “Chú Tư Mã, chú là một thằng đàn ông, sao lại núp sau lưng phụ nữ thế hả? Làm thế là sỉ nhục tiếng tăm của nhà họ Tư Mã đấy. Vả lại, bọn tôi không định giết chú mà”.

Dứt lời, Thư Lăng Vy nhìn Tư Mã Trưởng Phong. Loại đàn ông như vậy mà từng thích cô, sau đó ra tay với Đông Phương Hạ, cô đúng là thảm khi bị loại người này thích.

Bị Thư Lăng Vy chế giễu, gân xanh trên trán Tư Mã Lâm nổi đầy lên, khóe môi cũng không ngừng run rẩy: “Cháu Lăng Vy, Đông Phương Hạ cũng là đàn ông, sao lại để người phụ nữ của mình xông vào cuộc chiến, còn hắn thì lại chui rúc không chịu thò đầu ra? Nhỡ cháu bị làm sao thì hắn hối hận cũng không kịp!”

“Ha ha, làm chú Tư Mã phải lo lắng, đó là lỗi của Lăng Vy. Nhưng mà...”, giọng nói của Thư Lăng Vy bỗng thay đổi, cô cười lạnh nói: “Anh ấy có thế nào thì cũng là một người đàn ông đầu đội trời, chân đạp đất. Đâu giống một số người, cả nhà từ già tới trẻ đều là rùa đen rụt đầu!”
 
Advertisement

Bình luận facebook

Bạn đã đọc chưa

Ma Lang Huyết Chiến
HUYẾT LANG
  • Đang cập nhật..
Chương 1-10
Cuồng Huyết Thiên Ma
  • Đang cập nhật..
Huyết Ngục Chi Vương
Huyết Thù
  • Băng Sơn Nữ Thần
Chương 41-42

Users who are viewing this thread

Back
Top Bottom