• ĐỔI TÊN MIỀN VIETWRITER.CO SANG VIETWRITER.ONE TỪ NGÀY 12/3

Full Hot Huyết Lang báo thù - Đông Phương Hạ

  • Chương 451-456

Đông Phương Viêm và Hác Hàm Nguyệt đợi mười mấy phút mà không thấy nhóm Diệc Phi lên. Bek Er có thân phận đặc biệt, Đông Phương Viêm lo có người muốn hại cô ấy, đang định xuống xem sao thì lại nghe thấy những tiếng bước chân vọng tới từ cuối hành lang.

Thấy một đám đàn ông lực lưỡng đột nhiên tràn vào, các anh em trong Thiên Lang Đường đều sinh lòng cảnh giác. Bọn họ vô thức đặt tay vào cạnh hông, nhìn chằm chằm những người đàn ông mặc đồ đen, trên tay áo có thêu một ký hiệu đặc biệt đang đi tới ấy.




Hai người đang định bước tới ngăn cản thì các anh em tử sĩ vội vàng bước tới, bảo người của Thiên Lang Đường rút lại.

Các anh em tử sĩ là do Đông Phương Hạ đưa từ châu Úc tới, tất nhiên sẽ nhận ra cao thủ của nhà họ Bek. Nhìn thấy đám đồng đội cũ, các anh em tử sĩ vừa mừng vừa thẹn.


Mừng là vì sau khi rời khỏi châu Úc, bọn họ vẫn được gặp đám anh em từng kề vai chiến đấu với mình. Thẹn là vì bọn họ không bảo vệ tốt cho cậu chủ, làm các anh em châu Úc phải tới đây.



Nhưng khi nhìn thấy Bek Er, các anh em tử sĩ càng khiếp sợ và xấu hổ hơn. Mười mấy anh em tử sĩ đứng đằng trước các anh em Thiên Lang Đường, xếp thành hai hàng và nói:

"Chúng tôi vô dụng, để cô chủ phải đích thân tới đây, thật sự đáng tội chết!"

Dứt lời, các anh em tử sĩ đồng loạt quỳ một gối, cúi gằm mặt mình xuống.

Trong Lang Quân, địa vị của các anh em tử sĩ rất cao, mọi người đều biết điều đó. Người của Thiên Lang Đường thấy lão đại của mình quỳ xuống trước mặt một cô gái chỉ khoảng hai mươi tuổi, trong lòng ai nấy đều hết sức nghi hoặc. Bọn họ thầm nghĩ, rốt cuộc cô gái này là ai? Vì sao các anh em tử sĩ...




Nhưng giây tiếp theo, các anh em trong Thanh Long càng thêm khiếp sợ.

Tây Môn Kiếm, Dạ Ảnh và Dạ Phong nhìn thấy Bek Er, vội vàng bước lên phía trước.
"Chúng tôi vô dụng, để cậu chủ bị thương nặng, xin cô chủ trách phạt".
Còn chưa dứt lời, ba người Tây Môn Kiếm đã quỳ một gối xuống đất. Giây phút đám Tây Môn Kiếm quỳ xuống, các anh em trong Thiên Lang Đường ngây ra như phỗng. Tại Lang Quân, đường chủ Tây Môn Kiếm của Thiên Lang Đường được xem là nhân vật đứng thứ hai. Trong cái nhìn của các anh em, chỉ có Huyết Lang mới có thể làm anh ta quỳ xuống. Nhưng hiện tại...
Mọi người đồng loạt đổ dồn ánh mắt vào cô gái đứng chính giữa, được vô số cao thủ bảo vệ kia.
Thấy thế, vẻ mặt của Bek Er biến đổi hẳn. Cô ấy nhìn đám Tây Môn Kiếm, lạnh lùng nói: "Đúng là đáng chết thật. Tây Môn, lúc rời khỏi châu Úc, tôi đã nói với anh thế nào?"
"Cho dù thịt nát xương tan, cũng không được để cậu chủ bị thương dù chỉ một chút".
Lúc này, Tây Môn Kiếm đã đổ mồ hôi đầm đìa. Anh ta vốn đã rất áy náy rồi, bèn rút khẩu súng bên hông ra, nâng bằng hai tay lên trước mặt Bek Er, nói: "Tôi vô dụng, xin cô chủ ban cho cái chết!"
Nghe vậy, ngoài những người theo Bek Er từ châu Úc tới, những người khác đều rất kinh hãi.
"Cô chủ, mong cô chủ bớt giận! Chuyện này không thể trách anh Kiếm được, lúc ấy anh Kiếm trở về theo lệnh của cậu chủ, không ngờ..."
"Câm miệng! Dạ Ảnh, cô thật to gan", Bek Er nhíu chặt lông mày, không đợi Dạ Ảnh cầu xin xong đã nghiêm giọng nói.



Thấy cô chủ nổi giận, Dạ Ảnh không dám nói nữa, Dạ Phong cũng chẳng khác gì.

Mọi người nhìn cảnh tượng ấy, những ai không biết thân phận của Bek Er đều sững sờ cả người. Đông Phương Viêm chứng kiến từ đầu đến cuối, cô con dâu này của ông ấy quả là người quả quyết. Em trai ông ấy coi cao thủ như vậy là khách quý, nhưng bây giờ lại bị con dâu coi thành đối tượng để giết.

Đông Phương Hạ bị thương, Bek Er lặn lội chạy tới. Nhìn bề ngoài thì cô ấy không có phản ứng thái quá gì cả, nhưng không ai biết trong lòng Bek Er lo lắng cho Đông Phương Hạ như thế nào. Tây Môn Kiếm nghe lệnh theo Đông Phương Hạ về nước, xảy ra chuyện lớn như thế, làm sao cô ấy lại không giận cho được.
1632632186075.png

Tiểu Lâm lo lắng nhìn Bek Er. Trên đời này, chỉ có sư huynh mới có thể ép được Bek Er, mới có thể khiến Bek Er lo lắng.


Trước khi Đông Phương Hạ tỉnh lại, Bek Er không dám giết Tây Môn Kiếm, sợ Bek Ji biết chuyện sẽ mắng mình, thậm chí là không để ý tới mình nữa. Vì thế, cô ấy do dự một lát rồi nói với ba người Tây Môn Kiếm: "Đứng lên đi! Bây giờ ba người là người của anh ấy, quyền xử phạt nằm trong tay anh ấy".

"Cô chủ, chúng tôi..."

"Không nghe thấy sao?!"


"Vâng, Tây Môn (Dạ Ảnh, Dạ Phong) cảm ơn cô chủ vì đã tha mạng", ba người Tây Môn Kiếm cung kính lùi sang một bên.

Nam Cung Diệc Phi và Thư Lăng Vy ở bên cạnh lại hiểu biết hơn về Bek Er. Từ chuyện vừa rồi, không khó để bọn họ phát hiện ra rằng "cô nàng thép" của nhà họ Bek số một thế giới rất dè chừng chồng chưa cưới của mình. Đương nhiên, bọn họ cũng biết rằng Bek Er dè chừng Đông Phương Hạ không phải là bởi vì sợ, mà là bởi vì yêu.

Lúc này, Tiểu Lâm kéo Bek Er tới trước mặt Đông Phương Viêm và Hác Hàm Nguyệt rồi giới thiệu.

"Chị Bek Er, đây là bố mẹ của sư huynh, cũng chính là bố mẹ chồng tương lai của chị đấy!"

Tiểu Lâm quá thẳng thắn, khiến Bek Er không khỏi đỏ mặt. Vừa rồi cô ấy còn ngập tràn khí thế, nhưng nghe thấy câu nói của Tiểu Lâm, vẻ mặt của cô ấy không còn nghiêm túc nữa. Cô ấy nhìn Đông Phương Viêm, rồi lại nhìn sang Hác Hàm Nguyệt.

"Con chào chú dì! Lần đầu gặp mặt, để chú dì phải chê cười rồi".

Thấy thái độ của Bek Er thay đổi, hơn nữa người có thân phận như Bek Er còn chào hỏi mình, Đông Phương Viêm hài lòng gật đầu: "Cô Bek lặn lội xa xôi tới đây thăm con trai tôi, Đông Phương Viêm này thay mặt Đông Phương Hạ nói lời cảm ơn cô", trên môi ông ấy hiện hữu một nụ cười nhẹ.

Nghe vậy, Bek Er luống cuống không biết làm sao. Trước kia gặp biết bao danh nhân trên thế giới, Bek Er luôn tỏ ra cao ngạo, nhưng trong thâm tâm cô ấy, người trước mặt đúng như lời của Tiểu Lâm, là bố mẹ chồng tương lai của mình.

Bây giờ nghe thấy bố chồng tương lai gọi mình như vậy, Bek Er lo bố mẹ chồng không thừa nhận mình là con dâu, trong lòng vô cùng tủi thân.

Ngay từ lúc Bek Er xuất hiện, Hác Hàm Nguyệt đã bắt đầu quan sát cô ấy rồi. Người con dâu này thực sự rất cao quý, từ thân phận địa vị cho đến khí chất đều khiến người ta phải ngước nhìn.

Nghe chồng mình gọi con dâu như thế, bà ấy lườm Đông Phương Viêm một cái, cầm bàn tay hơi lạnh của Bek Er: "Bek Er, cách ăn nói của chú ấy như thế đó, con đừng để trong lòng. Diệc Phi, Lăng Vy, các con nói xem có đúng không?"

Thư Lăng Vy không hiểu vì sao bố chồng mình lại như vậy. Nghe mẹ chồng nói, cô vội vàng đáp lời: "Đúng đấy, bố đang đùa với em thôi".

Thư Lăng Vy không hiểu, nhưng Nam Cung Diệc Phi lại hiểu. Thân phận của Bek Er quá cao quý, chắc là bố chồng lo rằng sau này tới nhà họ Đông Phương, Bek Er sẽ dựa vào quyền thế của mình để làm khó Đông Phương Hạ, vậy nên mới ra oai phủ đầu.

"Chú dì, mấy chuyện này để sau đi. Đông Phương Hạ đang ở trong đó, có thể gặp nguy hiểm bất cứ lúc nào, cứu anh ấy mới là chuyện quan trọng nhất".

Cứ kéo dài thời gian, Diệc Phi thật sự rất lo lắng cho Đông Phương Hạ. Bek Er đi suốt đêm từ châu Úc tới đây, chắc hẳn phải có cách cứu anh.

Mặc dù Hác Hàm Nguyệt có rất nhiều điều muốn nói với Bek Er, nhưng nghĩ tới chuyện con trai mình vẫn chưa qua cơn nguy kịch, lại nghe thấy lời nói của Diệc Phi, bà ấy lập tức tỏ vẻ lo lắng.
Bek Er cúi người với Đông Phương Viêm và Hác Hàm Nguyệt rồi quay đầu nhìn Tây Môn Kiếm, hỏi: "Tình trạng của cậu chủ thế nào rồi?"

"Cậu chủ bị nội thương khá nghiêm trọng, mất máu quá nhiều. Các cơ quan nội tạng đều bị thương, tình hình không mấy khả quan".


Biết Đông Phương Hạ bị thương nặng đến thế, trái tim Bek Er quặn đau. Cô ấy ôm chặt lồng ngực, thản nhiên nói: "Tây Môn, sắp xếp người của chúng ta. Ảnh Phong Nguyệt Vân, bốn chị em các cô đi đi, cũng lâu rồi không được gặp nhau. Zag, cắt cử người canh gác nơi này cẩn thận. Không có lệnh của tôi, bất cứ ai cũng không được vào".

"Vâng, cô chủ!"

"Chú, Bek Er không biết mình đã làm sai điều gì, nhưng mà... Chú dì, Đông Phương Hạ sẽ không sao đâu, sáng mai anh ấy sẽ tỉnh lại. Chú dì ở lại đây cũng không giúp được gì, nếu có thể thì chú dì về nghỉ ngơi đi, sáng mai hãy tới thay cho bọn con".


Trong lòng Bek Er rất khó chịu. Cô ấy không biết là không phải Đông Phương Viêm không chịu nhận mình là con dâu, mà là đúng như suy nghĩ của Diệc Phi.

Nghe Bek Er nói vậy, Đông Phương Viêm chần chừ một lát, càng thấy hài lòng về cô ấy hơn: "Được rồi, vậy sáng mai rồi chú dì tới".

"Hai chị, chúng ta vào đi!"

Bek Er, Nam Cung Diệc Phi và Thư Lăng Vy vào trong phòng bệnh. Zag lập tức sai người canh gác xung quanh, còn không cho Đông Phương Viêm và Hác Hàm Nguyệt tới gần. Trong lòng đội trưởng đội vệ sĩ của nhà họ Bek ấy chỉ có ông chủ, cậu chủ và cô chủ, không còn một ai khác nữa. Cho dù Đông Phương Viêm là bố của cậu chủ, anh ta cũng không quan tâm, trừ khi có lệnh của cậu chủ.

Trong phòng bệnh đặc biệt, khi nhìn thấy người đeo ống thở oxy, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy, lẳng lặng nằm trên giường, người luôn kiên cường như Bek Er cũng cảm thấy tim mình thắt lại. Chẳng biết từ lúc nào, mọi thứ trước mắt nhòe đi, cô ấy nhấc bước chân nặng nề, cùng Diệc Phi và Lăng Vy tới gần.

Diệc Phi đã đầm đìa nước mắt rồi. Mới buổi sáng, Đông Phương Hạ còn trò chuyện với cô, nhưng lúc này nụ cười gian trá của anh đã biến mất. Bọn họ lo rằng mình sẽ không nhìn thấy nụ cười ma mị lôi cuốn ấy nữa.

Diệc Phi và Lăng Vy vừa khóc vừa ngồi xuống mép giường. Nhưng bọn họ không dám khóc thành tiếng, mà chỉ che miệng, để mặc nước mắt tràn mi, lăn dài trên má rồi rơi xuống vạt áo.

Bek Er cầm bàn tay lạnh lẽo của Đông Phương Hạ, không thể khống chế nổi tâm trạng của mình được nữa. Cô ấy nhào vào người anh khóc nức nở. Bao nhiêu năm rồi, đây là lần đầu tiên Bek Er khóc quằn quại như vậy.

Mặc dù trước kia cũng từng xảy ra tình huống như thế này, nhưng Bek Er luôn xuất hiện ngay tức khắc. Còn bây giờ, người mình yêu xảy ra chuyện bảy, tám tiếng rồi cô ấy mới tới nơi.

Diệc Phi kìm nén nước mắt, đỡ Bek Er lên rồi nhỏ giọng nói: "Bek Er, đừng như thế, Đông Phương Hạ sẽ không bỏ chúng ta lại đâu. Em mau nghĩ cách đi, xem có thể đưa anh ấy thoát khỏi cơn nguy kịch được không".

Bek Er lau nước mắt trên má, nhìn Đông Phương Hạ rồi nói với Diệc Phi và Lăng Vy: "Hai chị đừng lo, anh ấy không chỉ là Đông Phương Hạ, mà còn là Bek Ji của nhà họ Bek, mạng anh ấy lớn lắm. Tới giúp em nào, em sẽ cứu anh ấy ngay!"

Bek Er lấy thuốc đã được chuẩn bị sẵn trong túi ra, nói với Nam Cung Diệc Phi và Thư Lăng Vy: "Chị Nam Cung, chị Lăng Vy, đây là thuốc mà thầy em tự tay đưa cho em lúc sắp lên đường. Bây giờ anh ấy như thế, không thể nuốt vào được. Chúng ta phải ngậm nó cho vào miệng anh ấy".

"Vậy còn chờ gì nữa? Mau cho anh ấy ăn đi", biết có cách cứu Đông Phương Hạ, Thư Lăng Vy vội vàng hô lên.

"Nhưng... ai làm đây?"

Nghe vậy, Diệc Phi và Lăng Vy hơi sững sờ, cả hai đều hiểu ý của Bek Er. Cùng là người phụ nữ của Đông Phương Hạ, bọn họ đều muốn mớm thuốc cho anh, nhưng chỉ có một người được làm điều đó. Nếu là Bek Er mớm thuốc, có thể Diệc Phi và Lăng Vy sẽ nghĩ linh tinh. Ngược lại, nếu là Diệc Phi hoặc Lăng Vy thì bọn họ lại sợ Bek Er nghĩ ngợi.

Ba người nhìn nhau, tình thế cấp bách, Diệc Phi chần chừ nói: "Bek Er, em làm đi. Chị và Lăng Vy không biết làm thế nào, cứu Đông Phương Hạ mới là quan trọng nhất!"
"Chuyện này..."


Bek Er thật sự rất ái ngại về việc hôn Đông Phương Hạ trước mặt Diệc Phi và Lăng Vy, mặc dù cô rất độ lượng.

Nhìn thấy ánh mắt kiên định của Diệc Phi và Lăng Vy, Bek Er hít sâu một hơi: "Vâng, chị Nam Cung, chị đỡ Bek Ji đi!"

"Được, Lăng Vy, tới giúp tớ một tay".


Bek Er tháo ống thở rồi mở nắp một cái chai bằng ngọc ra. Cô ấy nhìn sắc mặt tái nhợt của Đông Phương Hạ, cho thuốc vào miệng rồi nhích tới gần anh, đưa thuốc vào miệng anh. Giây phút chạm vào môi Đông Phương Hạ, hai hàng nước mắt chậm rãi lăn dài trên má.

Cô nàng thép của nhà họ Bek mớm thuốc cho một người đàn ông, còn dùng cách này nữa, nếu để những người quen Bek Er biết, chắc chắn tin tức này sẽ lan ra khắp thế giới cho mà xem. Những ông trùm ấy tuyệt đối không thể ngờ rằng nữ hoàng giới tài chính này lại có thể dịu dàng đến vậy, cho dù bọn họ biết Bek Er là người của Bek Ji.

Đúng thế, lúc này Bek Er quá dịu dàng, hoàn toàn không phải Bek Er nổi tiếng với thủ đoạn tàn nhẫn. Đã thế cô ấy còn rơi lệ, đó là cảnh chưa một ai nhìn thấy. Người ta vẫn nói phụ nữ được làm bằng nước, nhưng Bek Er thì khác, cô ấy sẽ không tùy tiện rơi nước mắt.

Bek Er mớm thuốc cho Đông Phương Hạ, đến nửa tiếng sau dùng hết thuốc, cô ấy mới dừng lại.

Thư Lăng Vy cẩn thận lau chất lỏng dính trên khóe môi Đông Phương Hạ. Diệc Phi nhẹ nhàng đặt Đông Phương Hạ xuống, sau đó hỏi Bek Er: "Bao giờ anh ấy mới tỉnh?"

"Thầy nói, nếu không có gì bất ngờ thì có lẽ là ba tiếng sau. Bây giờ là năm giờ sáng, tám giờ anh ấy sẽ tỉnh lại. Lúc tỉnh lại, anh ấy sẽ rất đói, phải hầm chút canh gà cho anh ấy, sau đó cho thứ này vào canh ngâm nửa tiếng, như thế anh ấy mới mau chóng khỏe lại. Đó là những lời mà thầy dặn dò, nhất định phải căn thời gian", Bek Er đưa một viên thuốc cho Nam Cung Diệc Phi.

Diệc Phi cầm viên thuốc con nhộng trong lòng bàn tay, nói: "Được, chị sẽ đi làm ngay cho anh ấy. Lăng Vy, nơi này giao cho các cậu đấy, anh ấy tỉnh lại thì báo ngay cho tớ".

"Ừm, đi mau lên, có bọn tớ ở đây chăm sóc rồi".



Nhìn thấy tấm danh thiếp ấy, Thư Lăng Vy không kịp phản ứng ngay. Thứ mà Bek Er đưa cho cô vừa là danh thiếp, vừa là thẻ ngân hàng, đại diện cho thân phận khách quý của nhà họ Bek. Có tấm thẻ này, Thư Lăng Vy chẳng những có thể thuận lợi bước vào ngành nghề chính của nhà họ Bek, mà còn có thể sử dụng hàng chục tỷ tài chính, quyền lợi cực kỳ to lớn.

"Anh ấy cũng là người đàn ông của chị, chăm sóc anh ấy là trách nhiệm của chị. Tấm thẻ này quá quý giá, chị không thể nhận được".
1632632226438.png

Trong lúc Bek Er tới Yên Kinh, bầu không khí của Yên Kinh rất kỳ lạ. Khi biết Huyết Lang của Lang Quân đang trong cơn nguy kịch, Tào Nghị Hùng hết sức mừng rỡ. Nhưng khi nhận được tin người mà Trần Tư Kiệt dẫn đi bắt cóc em gái Trương Vũ Trạch bị quân đội Yên Kinh và cục trưởng Phương bắt giữ, sắc mặt của ông ta trở nên tái nhợt. Điều khiến ông ta lo sợ nhất là nước R và sát thủ của Phong Ba không thực hiện kế hoạch đã bàn với người nước R lúc trước, ngược lại còn bắt cóc con gái của Đông Phương Hùng là Đông Phương Mịch Ngâm.

Hiện tại, nhà họ Đông Phương đã bị kéo vào cuộc chiến này rồi, chuyện mà ông ta lo lắng nhất đã bị người nước R và người của Phong Ba phá hỏng.


Nhà họ Đông Phương nhúng tay vào việc này, vậy thì điều đang chờ đợi Tào Bang chính là sự diệt vong. Đông Phương Hùng có vô vàn cái cớ để tiêu diệt Tào Bang, người đứng đầu quân khu Yên Kinh quyền thế ngập trời, ông ta đâu thể chọc vào được? Huống chi ông cụ nhà họ Đông Phương còn hơn cả Tư Mã Quyền nữa.

Lúc này, cho dù nhà họ Tư Mã nhúng tay vào thì hai ông cụ nhà họ Nam Cung và nhà họ Thư cũng sẽ thực hiện lời hứa lúc trước. Đến lúc đó, nhà họ Tư Mã cũng tiêu đời.

Tối nay, trên cơ bản các anh em trong Lang Quân đều được cử đi tìm kiếm Bôn Lôi và Điện Thiểm, tiếc là không có tin tức gì cả. Đến cả địa bàn của Tào Bang mà các anh em cũng vào rồi, nhưng vẫn không thu hoạch được gì.

Người của Lang Quân trắng trợn bước vào địa bàn của mình, nhưng người của Tào Bang chỉ có thể trơ mắt nhìn, không dám hành động lỗ mãng. Bọn họ phát hiện ra bên phía Lang Quân bỗng có thêm rất nhiều cao thủ, càng về sau càng nhiều. Một vài người không nhịn được xông lên đánh nhau với người của Lang Quân, nhưng chưa tới mười phút đã bị giết sạch.

Khi biết tin, Tào Nghị Hùng cũng không hiểu ra sao. Trong Tào Bang, chắc chỉ có Vương Thiến Thiến mới biết vì sao chỉ một đêm mà bên phía Lang Quân lại có thêm hàng trăm cao thủ như vậy.

Vương Thiến Thiến bí mật nhận được tin tức, nói rằng người quản lý nhà họ Bek là Bek Er đã dẫn hàng trăm cao thủ tới Yên Kinh trong đêm.

Theo lẽ đó, có thể đoán được rằng những cao thủ bên phía Lang Quân chính là người đi theo Bek Er tới Yên Kinh.

Cao thủ của nhà họ Bek, đó là những con người đáng sợ thế nào đây? Nhất là những cao thủ chịu trách nhiệm bảo vệ nhà họ Bek, ai cũng mạnh hơn các anh em tử sĩ của Lang Quân, có đến một ngàn người, còn chưa tính những cao thủ khác của nhà họ Bek.

Nếu Bek Er ở Yên Kinh vài ngày, đoán chừng bang phái Tào Bang hàng đầu phương bắc chẳng chịu được đến năm tiếng thì đã bị Lang Quân tiêu diệt rồi.

Có sự trợ giúp của các cao thủ nhà họ Bek, Lang Quân như hổ thêm cánh, Vương Thiến Thiến đã bắt đầu tưởng tượng ra kết cục của Tào Bang rồi. Tiếc rằng cô ta vẫn chưa biết là Bek Er sẽ không ở lại Yên Kinh quá lâu.

Hiện giờ, các bến xe, sân bay ở Yên Kinh đều bị các anh em trong Lang Quân giám sát. Dựa vào sự miêu tả của Dạ Ảnh, chỉ cần Bôn Lôi và Điện Thiểm xuất hiện, người của Lang Quân sẽ phát hiện ra ngay.

Trương Vũ Trạch đã trở lại Gone with the Wind dưỡng sức. Đám Bạch Vỹ và Hồ Ngạn Hạo coi chừng trụ sở, chỉ huy các anh em bên dưới, đồng thời phân tích xem còn những nơi nào ở Yên Kinh chưa điều người tới, vì sao đến giờ vẫn chưa tìm được Bôn Lôi và Điện Thiểm.

Một lát sau, nhóm Bạch Vỹ mới phát hiện ra, mặc dù các anh em đang dốc sức tìm kiếm Bôn Lôi và Điện Thiểm, nhưng còn một vài nơi ở Yên Kinh vẫn chưa tìm.

Ví dụ như những cơ quan chính phủ như cục an ninh quốc phòng, cục công an, phòng làm việc của cảnh sát hình sự quốc tế. Các anh em không dám tới những nơi ấy, cho dù thân phận của Huyết Lang có cao đến đâu thì cấp dưới cũng không dám ngang nhiên tới những nơi như vậy, không cẩn thận là Huyết Lang sẽ gặp tai họa ngay. Trừ khi Huyết Lang dùng thân phận khác đi, hoặc là bà chủ đi, dù sao thân phận của Huyết Lang và bà chủ cũng rất khác.
Ba cô gái đồng loạt nhìn vào Đông Phương Hạ. Đông Phương Hạ gật đầu: "Quý Mạch và Văn Quân chính là người đã làm anh bị thương tối hôm qua, biệt danh là Bôn Lôi và Điện Thiểm".




"Cái gì? Văn Quân là Điện Thiểm, người đã đánh anh bị thương tối qua?", Nam Cung Diệc Phi và Thư Lăng Vy đều hết sức kinh hãi. Mặc dù bọn họ cũng hoài nghi Văn Quân, nhưng không có chứng cứ cụ thể. Đông Phương Hạ nói Văn Quân là Điện Thiểm, chắc chắn tối qua anh đã biết chuyện gì đó rồi, không ai nghi ngờ gì cả.



Từ tối qua Đông Phương Hạ đã biết rồi, nhưng anh không ngờ võ công của Quý Mạch và Văn Quân lại nằm ngoài sức tưởng tượng của mình như thế.




"Đông Phương Hạ, Tiểu Lâm nói tối qua cô ấy đã phế bỏ võ công của Bôn Lôi, cũng chính là Quý Mạch, còn để lại một dấu ấn máu trên vai trái của Văn Quân".



"Ồ... Có chuyện đó à?", Đông Phương Hạ híp mắt lại.



"Ừm, Tiểu Lâm đã nói với em như thế", Nam Cung Diệc Phi khẳng định lại.



Hiện tại Đông Phương Hạ đang lo không biết phải nói thế nào với Hác Hiên, không ngờ Tiểu Lâm lại để lại chứng cứ. Có nằm mơ chắc Văn Quân cũng không ngờ là anh đã biết chuyện. Chẳng qua, vì sao Văn Quân và Quý Mạch lại muốn giết anh? Rốt cuộc bọn họ đang tìm thứ gì? Chuyện ở Yên Kinh vẫn chưa giải quyết xong thì lại xảy ra những chuyện khó hiểu này.





Ngửi hương thơm khiến người ta say mê trên người Diệc Phi, Đông Phương Hạ tựa vào lồng ngực ấm áp của cô. Anh chuyển mắt nhìn khuôn mặt xinh đẹp của Bek Er, trên môi hiện lên nụ cười xấu xa, nhìn Bek Er mấy lần liền, nhưng không nói câu gì cả.



Bek Er hiểu rất rõ về Đông Phương Hạ, nhìn thấy nụ cười và ánh mắt gian trá của anh, cô ấy co người lại: "Có gì thì cứ hỏi đi! Nếu muốn biết tin về 'chị Nghiên' của anh, em sẽ nói cho anh biết".



Vãi... Đúng là anh muốn biết tin về chị Nghiên, nhưng em có cần phải nói ra trước mặt Diệc Phi và Lăng Vy không hả? Em đang hãm hại anh đấy!


Quả nhiên, khi nghe thấy từ "chị Nghiên", Nam Cung Diệc Phi và Thư Lăng Vy lập tức đổ dồn ánh mắt vào người Đông Phương Hạ, dường như đang nói: Anh thành thật khai ra đi, đừng để Bek Er phải nói.
 
Advertisement

Bình luận facebook

Bạn đã đọc chưa

Ma Lang Huyết Chiến
HUYẾT LANG
  • Đang cập nhật..
Chương 1-10
Cuồng Huyết Thiên Ma
  • Đang cập nhật..
Huyết Ngục Chi Vương
Huyết Thù
  • Băng Sơn Nữ Thần
Chương 41-42

Users who are viewing this thread

Back
Top Bottom