trường giang lưu đông 2nd
Tác giả VW
- Tác giả
- trường giang lưu đông
- Thể loại
- Truyện dài,HE,Slice of Life,Romance,Comedy
- Tình trạng
- Đang viết
- Lượt đọc
- 5
- Cập nhật
1#
Lúc tôi buông cây bút xuống, trời đã về chiều. tôi thẫn thờ ngồi nhìn màn trời qua cửa sổ, gió luồn vào khiến chiếc rèm cửa treo lòng thòng trên khung cửa sổ đung đưa qua lại, thư thái quá chừngTôi với lấy cái nạng để bên giường, chân bó bột khẽ nhấc lên rồi bắt đầu lết từng bước cành cạch ra khỏi phòng cùng nỗi thắc mắc tối nay ăn gì
- mẹ! tối nay ăn gì vậy ạ?
Thấy tôi ló đầu ra, tay vẫn đang nện nạng cồm cộp xuống nền gạch men, hình như là đi ra phòng khách, mẹ tôi nói:
- tối nay ăn canh tôm bông cải nhé!
Mấy đường nét trên mặt tôi tự nhiên nhăn lại, giọng nói nghe có chút khó chịu:
- sao lại nữa rồi….
Mẹ tôi dường như nghe thấy sự phản đối thoang thoảng đâu đó trong câu nói của tôi, cũng đáp lại y hệt:
- ý kiến cái gì, lại mày nữa ấy con, đá bóng cách sao mà đá vào cột điện mẹ cũng chịu mày
Thấy mẹ tôi có vẻ hơi quạo, người ngợm tôi co ngắn lại một khúc, nhanh chân lủi mất
Thấy đã tắt tiếng phản đối, mẹ tôi cũng an lòng mà nấu ăn tiếp, chẳng buồn chửi đổng theo nữa
Tôi tránh được vỏ dưa thì lại gặp vỏ dừa, ngồi ngoài ghế bành xem ti vi là bố tôi
So với mẹ, tôi sợ bố hơn. Từ nhỏ tới lớn làm gì nên chuyện, bao giờ mẹ cũng mắng tôi, nhưng mẹ mắng tôi thì còn có thể cãi lý(dù người thua thường là tôi), còn bố tôi mà đã ra tay, Võ Tòng cũng phải quỳ xuống gọi hai tiếng “sư phụ”. Ông có biết bao nhiêu đòn hiểm mã có lẽ cả đời này tôi cũng chẳng “trải nghiệm” hết được
Chỉ cần đang cãi nhau với mẹ, mẹ tôi mà dọa mách bố là tôi đã són hết cả ra quần, chẳng còn tâm trí đâu mà tranh với cãi, đành phải cúi đầu xin tha mạng
May cho tôi là hôm nay ông có vẻ đang vui, thấy tôi đến, ông nói:
- Lâm đấy hả, ngồi đây với bố
Tôi rụt cổ, phản ứng gần như bản năng, dạ dạ hai tiếng rồi đặt mông ngồi xuống, lòng nơm nớp lo sợ
Mấy hôm nay cả bố lẫn mẹ đều cằn nhằn cái vụ đá bóng ngu độn của tôi, khiến tôi ăn không yên, ngủ thì vẫn ngon lắm, nhưng nói chung cũng chẳng lấy gì làm khá khẩm. được cái, nhờ cái chân không được lành lặn mà chừng 3 - 4 ngày nay tôi không phải chạm vào tí ti việc nhà nào, lúc bố mẹ tôi đi làm, tôi ở nhà sướng như ông vua con trong nhà, chẳng phải làm gì ngoài ăn, ngủ và ngồi vẽ vời linh tinh, mùa hè đúng là sướng thật!
Trong huyện chúng tôi có khoảng mười mấy trường cấp hai, trong đó cạnh tranh nhất phải kể đến ba trường là trường thị trấn, trường xã bên và trường xã tôi
Thực ra cũng chẳng thể nói là trường thị trấn “cạnh tranh” với chúng tôi, dù sao chúng tôi chỉ là hai trường xã làng nhàng, đành phải xách dép theo sau để mà tranh vị trí thứ hai. Mấy năm tôi còn học, trường xã tôi lại tụt xuống dưới cùng trong cả ba trường, và trong cái tập thể bét bảng đó, tôi nếu không đứng nhất thì cũng đứng nhì…từ dưới lên
Môn Toán, môn Anh còn đỡ đỡ được đôi ba phần, ông bà độ còng lưng thì họa may được điểm khá, chứ riêng môn Văn thì tôi mít đặc. Tôi đã học cách cạch mặt điểm 5 môn Văn từ năm lớp 6, kể từ đó tôi nếu không liệt thì cũng chỉ dưới trung bình. Điểm 2, điểm 3 với tôi thân thiết như bạn cố tri, gặp nhau là tay bắt mặt mừng, điểm 4 thì lại càng là “ảo vọng hão huyền” của tôi
Bọn học sinh ở trường cấp hai của tôi và của mấy xã bên cạnh thường thì chỉ chọn thi vào hai trường là trường cấp ba A của huyện và trường cấp ba Vũ Văn Hiếu. Trong số hai trường này, điểm chuẩn của trường A rõ ràng là cao hơn, vậy nên đám học sinh giỏi dĩ nhiên cũng coi trường này có giá hơn trường Vũ Văn Hiếu, học sinh hai bên lại càng không ưa nhau, một bên nói bên kia thất học, bên còn lại nói bên kia mọt sách, đâu có ai chịu nhường ai
Ngữ như tôi, thi được vào Vũ Văn Hiếu đã là phúc lớn, mộ tổ bốc khói xanh nghi ngút như sôi cơm. Ấy vậy mà tôi dám chơi liều, tôi đã trèo cao, tôi đút đơn thi vào trường A
Tất thảy sự việc phải kể đến bố tôi. Năm tôi học lớp 9, ông đã “ân cần khuyên nhủ” tôi rằng nếu tôi không thi vào cấp ba A, thì bố tôi sẽ treo tôi lên xà nhà ba ngày ba đêm, còn nếu tôi thi đỗ được, thì bố sẽ thưởng cho tôi một chiếc xe đạp điện
Xe đạp điện, một món quà mà tôi khá chắc là chẳng ai lại nói nó là một món quà tệ hại, ngược lại thì đúng hơn, nó là thứ quý nhất mà nhà tôi có khả năng hứa cho tôi. Tất nhiên với tôi, một đứa tinh ăn mù làm, tôi thừa hiểu chọn thi vào cấp ba A chỉ để lấy cái xe đạp điện là không đáng với công sức bỏ ra, nhưng tôi sợ chết
Tôi trèo cao thế, nhưng tôi lại không ngã đau. Ngày biết về cái “giao dịch” quỷ quái bố tôi đưa ra, thằng Cường dơ và thằng Nam tò tò kéo nhau qua nhà tôi, một đứa ôm bộ đề ôn tập, một đứa tự nguyện dạy học cho tôi năm buổi tối một tuần.
Thằng Cường dơ không giống tôi, nó là lớp trưởng, là học sinh giỏi, học sinh giỏi hàng thiệt có giấy khen học bạ hẳn hoi chứ không phải học sinh giỏi như tôi hay bốc phét với nhỏ Hoa hàng xóm. Được nó dạy cho, học lực của tôi cứ phải nói là thăng tiến vùn vụt như tên lửa
Ngặt một nỗi, tên lửa của người khác phóng từ đỉnh núi, không chí ít cũng từ mặt đất, còn tên lửa của tôi thì xuất phát thẳng từ…rãnh mariana, trong thời gian ngắn cũng khó lòng ngóc đầu lên được
Trường tôi không ôn thi sát giờ, vậy nên cỡ 10 ngày trước thi là bọn học sinh lại được nghỉ ở nhà. Suốt cả 10 ngày đó, tôi học ngày học đêm, ăn chữ thay cơm, uống kiến thức trừ bữa. Mẹ tôi đau lòng lắm, nhưng bố tôi đã ngăn bà lại với hy vọng tôi có ngày lên voi chứ ở chó mãi thì cũng khổ
Kết quả là tôi đã đỗ. Bố tôi mừng quýnh vét sạch tiền trong ví để mời cả họ nhà tôi ăn một bữa ra trò, tiện thể mua cho tôi cái xe điện như đã hứa
Chiếc xe mới láng cóong, thơm phức mùi nhựa mới, lớp seal bên ngoài đưa tay lên bóc ra phê tới tận óc, thoải mái cực kì, hôm đầu phóng xe tôi lóng nga lóng ngóng,suýt nữa thì phải bùi ngùi để lại lớp sơn ở mạn bên phải trên đường. Thật may là tôi còn sống để mà đi học ở cái ngôi trường trước đó sống chết mới đỗ được
Tôi đỗ, nhưng lại thành ra ớn học, suốt một năm lớp 10, đống kiến thức tích lũy được bay hơi về ngang mức ban đầu. Không có dốt nhất, chỉ có dốt hơn, thế là lại đâu vào đấy, ngu vẫn hoàn ngu
Cho đến hè năm nay là năm tôi lên lớp 11
Chuyện cũ là vậy, chuyện giờ còn chưa hết. Tôi ở nhà chẳng phải mó tay vào việc gì, mới đầu cũng sung sướng ra trò, ăn chơi suốt ngày(dù là trong nhà). Nhưng dần dà, vấn đề xuất hiện. thảnh thơi quá, tôi đâm ra chán chường
Sáng hôm nay thứ ba hay thứ tư gì đó, thằng Nam lọc cọc đạp xe tới nhà tôi. Đến dưới cổng khu rồi, nó còn phải leo ba tầng lầu, lúc mở được cửa nhà tôi ra, nó đã thở lè lưỡi như chó. Nó cứ thế mà tự nhiên vào nhà ngồi, giơ ngón trỏ lên muốn nói lại…thở, riết làm tôi cáu tiết, lên giọng nạt nộ:
- làm gì thở như chó vậy mày, có gì thì nói đi!
Thằng Nam dường như không quan tâm tới câu nói của tôi, nó ngồi thở tiếp, mãi mới lấy được hơi:
- tao…phóng từ dưới kia lên….mệt chết cha
Rồi như thể vừa hồi phục đầy cây, giọng nó trở nên lưu loát hơn đôi chút, lúc này tôi mới nghe ra nó định nói cái gì:
- thằng Cường bảo tao qua đưa cho mày cái này
Nói rồi nó thò tay vào trong túi chéo lục lọi, tôi có vẻ hơi ngạc nhiên hỏi lại nó:
- thằng Cường dơ đi du lịch về rồi hả mày?
- ừ, nó bảo tao qua đưa quà cho mày, sáng nay nó đi học thêm!
Vừa nói khỏi mồm, Nam đã tìm thấy gói bánh mè Huế, ném lên bàn
Tôi nhăn mày:
- lấc cấc nghen mày!
- thì có sao đâu!
Thấy nó nhún vai, trời lại còn đang nóng nực thế này, tôi càng cáu bẳn, nghiến răng đe:
- lát tao gọi bố tao ra à!
Nam nghe tôi nhắc đến từ “bố” thì mặt mày xanh mét, vội vàng rút lui về phía cái cửa, vẻ thận trọng như thể xung quanh đây tôi đã bố trí toàn sát thủ định hại nó:
- cha mày có nhà hả?
- không
Vẻ mặt cảnh giác của nó đột nhiên bay hơi không còn dấu vết, nó cười hì hì, lại lẻn vào ngồi ghế. Trông hèn hết sức!
- mày chỉ giỏi dọa người. Mà nay tao đến đây còn 1 việc nữa
Tôi ngồi chảy xệ trên ghế, vểnh tai lên dù không thèm quay mặt về phía nó:
- sao?
- tao định rủ mày….đi đá bóng!
Nói đoạn, nó bắt đầu cười khà khà. Nghe cái giọng mỉa mai của nó, tôi vốn đã nguội bớt phân nửa lại nổi cơn tam bành, chộp lấy cái khăn lau bàn ném về phía nó, ai dè nó đã chạy biến, chỉ còn lại tiếng cười khanh khách của nó văng vẳng lại hành lang
Và bây giờ bố tôi đang ngồi ăn chính cái gói bánh đó, chẳng mảy may nghi ngờ nhà mình đã bị “người lạ” lẻn vào. Bố tôi vừa cố dứt cho đứt miếng bánh dai nhách có đến tám phần mười là kẹo mạch nha trên tay, vừa hỏi mẹ tôi:
- bánh này là em mua à?
Tôi bỗng dưng giật thót một cái
Bố tôi ngày thường không cho tôi chơi với lũ bạn học dốt, sợ chúng nó dẫn tôi đi chơi bời đàn đúm, bay nhảy vô tư để rồi mà đi vào chỗ hư hỏng cuộc đời. Từ nhỏ tới lớn ông cấm tôi đưa bạn về nhà, cứ hễ thấy tôi giao du với mấy thằng “đồng đảng” là bố tôi lại la lối om sòm, chửi ầm lên làm bọn chúng nó đứa nào đứa nấy sợ ông ra mặt
Thằng Nam lại thuộc cùng một giuộc với tôi, học hành năm nào cũng lăm le thi lại, thuộc dạng bị bố tôi “kì thị” nặng nhất, thảnh ra nó chỉ dám ló mặt vào nhà tôi chừng nào nó biết bố tôi đang ở phương trời xa lắc xa lơ không dễ gì quay về đột ngột. Bây giờ mà bị bố tôi phát hiện nó bén mảng tới đây, tôi không chết cũng phải thương tật suốt đời!
Mẹ tôi ở trong bếp nói đổng ra, giọng thản nhiên:
- không, em có mua đâu
Bố tôi chép chép miệng:
- vậy thì cái này từ đâu ra?
Đột nhiên ông quay sang tôi, mặt không có vẻ gì đe dọa, nhưng tôi thì đã sắp vãi ra quần. Nhìn bên ngoài thì ổn, nhưng thực ra bên trong tôi tràn đầy bão tố, tôi nuốt nước bọt, cố gắng nặn ra một nụ cười ngoan ngoãn chuẩn sách giáo khoa:
- dạ…dạ….
Bố tôi nheo mắt:
- dạ làm sao?
Tôi bị dồn vào thế bí, cuống quá hóa liều, liền khai khống ngay:
- dạ thằng Cường bạn con mang sang đây đó bố, hôm nay nó vừa đi du lịch về
Bố tôi gật gù:
- ồ, thằng bé học giỏi đấy chứ gì? Đấy, cứ chơi với bạn học tốt thế có phải tốt không. Các cụ dạy rồi, gần mực thì đen, gần đèn thì sáng con ạ!
Thấy bố có vẻ “ăn” chiêu này của tôi, bỗng dưng tôi thấy mình thật là thiên tài, khai gian thì bố cũng đâu có kiểm chứng được, quá hợp lý, đúng quá không cãi được
Trong khi tôi đang cười toe toét với cái sáng kiến bất ngờ của mình thì cánh cửa phòng ngủ của con bé Linh mở tung đánh cái “rầm” làm tôi hết hồn, nó hét:
- sáng nay là anh Nam sang mang đồ cho anh hai đấy ạ!
Nói đoạn, nó lủi đi. Tiếng chốt cửa đánh “cạch” cũng để lại tôi với câu hỏi của bố:
- Lâm….nói thật bố nghe, ai đến nhà mình sáng nay….?
Kèo này tôi…lành ít dữ nhiều thật rồi!
Bình luận facebook