Viet Writer
Và Mai Có Nắng
-
Chap-3052
Chương 3052: Ta muốn đi Lạc gia
- Cái này còn tạm được!
Trương Huyền thoả mãn nhẹ gật đầu, đưa tay nắm phù lục ở trong đầu ngón tay.
Nếu đối phương là huyết dịch của Khổng sư luyện chế thành, như vậy hắn thân là Thiên Nhận Danh Sư, tự nhiên cũng có thể thần phục, thử một lần, quả nhiên.
- ...
Con mắt Ngột Thần trợn tròn.
Nói thật, hắn thật sự là thấy qua rất nhiều việc đời, hơn nữa kiến thức rộng rãi, nhưng hôm nay bị xung kích, so với cả một đời cộng lại còn nhiều hơn, không phục cũng không được.
Khổng sư luyện chế phù lục, ngay cả Khâu Ngô Cổ Thánh, Nhiễm Cầu Cổ Thánh cũng không để vào mắt, bị sờ soạng thoáng cái, liền thuận lợi thần phục... Ngươi còn có cái gì không làm được sao?
Bất quá, để hắn chân chính kinh ngạc không phải như vậy, mà là sau khi nắm lại phù lục, bàn tay Trương Huyền run lên, bảo vật người người tranh đoạt, dính dáng bảo tàng trọng yếu nhất của Khổng sư, liền nhẹ nhàng rơi vào tay Lạc Nhược Hi.
- Nhược Hi, thiên phù này ngươi cầm trước đi! Dù sao ở trong tay của ta cũng vô dụng.
- ...
Thân thể Ngột Thần cứng ngắc.
Bốn người kia dùng đủ loại bảo vật, cũng muốn cướp đi thứ này, đủ thấy trân quý, tiện tay đưa người, mảy may không để ý... Bất quá, kinh ngạc hơn còn ở đằng sau.
- Tờ phù lục này đã nhận ngươi làm chủ, thả ngươi chỗ ngươi là được! Ta giữ lại càng vô dụng... Chỉ cần đến lúc Khổng miếu mở ra, ngươi dẫn ta đi vào là được!
Lạc Nhược Hi lắc đầu, vẻ mặt không quan tâm, lần nữa đưa phù lục tới.
- Cũng được!
Trương Huyền chần chờ một chút, vẻ mặt bất đắc dĩ tiếp lấy phù lục.
Xuân Thu đại điển nói rất lợi hại, nhưng có Thiên Đạo thư viện, hắn thấy có cũng được mà không có cũng không sao, chớ nói chi là một tấm linh phù.
Lần này tới, chủ yếu là bởi vì nữ hài mời, cũng muốn cùng đối phương ở chung một đoạn thời gian, thuận tiện biết rõ ràng thân phận cụ thể của nàng...
Hiện tại biết nàng sẽ không làm sự tình xin lỗi nhân tộc, đưa phù lục cũng không có gì.
Chỉ là không nghĩ tới đối phương cũng không quá quan tâm, bên này nhún nhường, truyền thế thiên phù làm người trong cuộc sắp khóc.
Đường đường bảo vật Khổng sư luyện chế, Nhiễm Cầu Cổ Thánh cũng không có tư cách luyện hóa, không có tôn nghiêm bị người đẩy tới đẩy lui như vậy, ngay cả cầm cũng không muốn cầm... Đừng kéo ta, để cho ta đập đầu chết đi... Được rồi, ta chỉ là một cái phù lục, một trang giấy, không có đầu, muốn đụng cũng đụng không chết...
Đang buồn bực, chỉ thấy chủ nhân mới vừa biết vẻ mặt trông mong nhìn qua, một bộ thần giữ của.
117430_1_25,60
117430_2_25,60
- Cái này còn tạm được!
Trương Huyền thoả mãn nhẹ gật đầu, đưa tay nắm phù lục ở trong đầu ngón tay.
Nếu đối phương là huyết dịch của Khổng sư luyện chế thành, như vậy hắn thân là Thiên Nhận Danh Sư, tự nhiên cũng có thể thần phục, thử một lần, quả nhiên.
- ...
Con mắt Ngột Thần trợn tròn.
Nói thật, hắn thật sự là thấy qua rất nhiều việc đời, hơn nữa kiến thức rộng rãi, nhưng hôm nay bị xung kích, so với cả một đời cộng lại còn nhiều hơn, không phục cũng không được.
Khổng sư luyện chế phù lục, ngay cả Khâu Ngô Cổ Thánh, Nhiễm Cầu Cổ Thánh cũng không để vào mắt, bị sờ soạng thoáng cái, liền thuận lợi thần phục... Ngươi còn có cái gì không làm được sao?
Bất quá, để hắn chân chính kinh ngạc không phải như vậy, mà là sau khi nắm lại phù lục, bàn tay Trương Huyền run lên, bảo vật người người tranh đoạt, dính dáng bảo tàng trọng yếu nhất của Khổng sư, liền nhẹ nhàng rơi vào tay Lạc Nhược Hi.
- Nhược Hi, thiên phù này ngươi cầm trước đi! Dù sao ở trong tay của ta cũng vô dụng.
- ...
Thân thể Ngột Thần cứng ngắc.
Bốn người kia dùng đủ loại bảo vật, cũng muốn cướp đi thứ này, đủ thấy trân quý, tiện tay đưa người, mảy may không để ý... Bất quá, kinh ngạc hơn còn ở đằng sau.
- Tờ phù lục này đã nhận ngươi làm chủ, thả ngươi chỗ ngươi là được! Ta giữ lại càng vô dụng... Chỉ cần đến lúc Khổng miếu mở ra, ngươi dẫn ta đi vào là được!
Lạc Nhược Hi lắc đầu, vẻ mặt không quan tâm, lần nữa đưa phù lục tới.
- Cũng được!
Trương Huyền chần chờ một chút, vẻ mặt bất đắc dĩ tiếp lấy phù lục.
Xuân Thu đại điển nói rất lợi hại, nhưng có Thiên Đạo thư viện, hắn thấy có cũng được mà không có cũng không sao, chớ nói chi là một tấm linh phù.
Lần này tới, chủ yếu là bởi vì nữ hài mời, cũng muốn cùng đối phương ở chung một đoạn thời gian, thuận tiện biết rõ ràng thân phận cụ thể của nàng...
Hiện tại biết nàng sẽ không làm sự tình xin lỗi nhân tộc, đưa phù lục cũng không có gì.
Chỉ là không nghĩ tới đối phương cũng không quá quan tâm, bên này nhún nhường, truyền thế thiên phù làm người trong cuộc sắp khóc.
Đường đường bảo vật Khổng sư luyện chế, Nhiễm Cầu Cổ Thánh cũng không có tư cách luyện hóa, không có tôn nghiêm bị người đẩy tới đẩy lui như vậy, ngay cả cầm cũng không muốn cầm... Đừng kéo ta, để cho ta đập đầu chết đi... Được rồi, ta chỉ là một cái phù lục, một trang giấy, không có đầu, muốn đụng cũng đụng không chết...
Đang buồn bực, chỉ thấy chủ nhân mới vừa biết vẻ mặt trông mong nhìn qua, một bộ thần giữ của.
117430_1_25,60
117430_2_25,60
Bình luận facebook