Viet Writer
Và Mai Có Nắng
-
Chap-1539
Chương 1539: Tử Dương thú đột phá (1)
Không chỉ Lục Phong có loại cảm giác này, những người khác cũng khóe miệng co giật. Rất nhiều viện trưởng, coi như yêu thích Trương Huyền, nhưng cũng có mức độ, cố kỵ thân phận của mình. Thật giống như Mi trưởng lão, muốn nhận làm đồ, Triệu Bính Tuất muốn thay sư thu đồ, Vệ Nhiễm Tuyết cũng chỉ là thỉnh giáo... tên này ngược lại tốt, trực tiếp bái sư! Bái sư tương đương thấp một bối phận, chúng ta đều là ngang hàng, ngươi nhận hắn làm sư, vậy chúng ta không phải đều thành vãn bối?
- Không sai!
Tưởng viện trưởng hừ một tiếng, thanh âm vang vang:
- Nếu như hôm nay ngươi muốn nói là chuyện này, thứ cho ta không tiếp!
Nói xong xoay người đi ra ngoài cửa. Nếu như tên này nói nghiêm trọng như vậy, chỉ là vì nhục mạ lão sư, công báo tư thù, cái hội nghị này, không nghe cũng được!
- Ngươi không thể đi!
Lục Phong sầm mặt lại, hét lớn một tiếng. Giữ bí mật lâu như vậy, một khi tên này rời đi, tất nhiên rò rỉ, nếu dẫn đến Trương Huyền chạy trốn thì làm sao bây giờ?
- Chẳng lẽ ngươi muốn động thủ với ta?
Tưởng Thanh Cầm quay đầu hỏi.
- Không sai, hôm nay ai dám đi, cũng đừng trách ta hạ thủ không lưu tình...
Híp mắt lại, Lục Phong rốt cuộc không quan tâm, bàn tay lăng không trảo một cái, Đại Vô Ngôn thủ phát huy ra, một chưởng ấn cự đại thẳng tắp bay về phía Tưởng viện trưởng. Thực lực nửa bước Thần Thức cảnh siêu cường, phối hợp võ kỹ Linh cấp đỉnh phong, không khí trong căn phòng bị ép nứt toác.
- Người khác sợ ngươi, nhưng ta không sợ!
Thấy hắn thật dám công kích, Tưởng Thanh Cầm mãnh liệt xoay người, cổ tay khẽ đảo, trước mặt xuất hiện một cây đàn ngọc, an tĩnh lơ lửng giữa không trung, mười ngón nhẹ nhàng khảy.
113256_1_25,60
113256_2_25,60
Không chỉ Lục Phong có loại cảm giác này, những người khác cũng khóe miệng co giật. Rất nhiều viện trưởng, coi như yêu thích Trương Huyền, nhưng cũng có mức độ, cố kỵ thân phận của mình. Thật giống như Mi trưởng lão, muốn nhận làm đồ, Triệu Bính Tuất muốn thay sư thu đồ, Vệ Nhiễm Tuyết cũng chỉ là thỉnh giáo... tên này ngược lại tốt, trực tiếp bái sư! Bái sư tương đương thấp một bối phận, chúng ta đều là ngang hàng, ngươi nhận hắn làm sư, vậy chúng ta không phải đều thành vãn bối?
- Không sai!
Tưởng viện trưởng hừ một tiếng, thanh âm vang vang:
- Nếu như hôm nay ngươi muốn nói là chuyện này, thứ cho ta không tiếp!
Nói xong xoay người đi ra ngoài cửa. Nếu như tên này nói nghiêm trọng như vậy, chỉ là vì nhục mạ lão sư, công báo tư thù, cái hội nghị này, không nghe cũng được!
- Ngươi không thể đi!
Lục Phong sầm mặt lại, hét lớn một tiếng. Giữ bí mật lâu như vậy, một khi tên này rời đi, tất nhiên rò rỉ, nếu dẫn đến Trương Huyền chạy trốn thì làm sao bây giờ?
- Chẳng lẽ ngươi muốn động thủ với ta?
Tưởng Thanh Cầm quay đầu hỏi.
- Không sai, hôm nay ai dám đi, cũng đừng trách ta hạ thủ không lưu tình...
Híp mắt lại, Lục Phong rốt cuộc không quan tâm, bàn tay lăng không trảo một cái, Đại Vô Ngôn thủ phát huy ra, một chưởng ấn cự đại thẳng tắp bay về phía Tưởng viện trưởng. Thực lực nửa bước Thần Thức cảnh siêu cường, phối hợp võ kỹ Linh cấp đỉnh phong, không khí trong căn phòng bị ép nứt toác.
- Người khác sợ ngươi, nhưng ta không sợ!
Thấy hắn thật dám công kích, Tưởng Thanh Cầm mãnh liệt xoay người, cổ tay khẽ đảo, trước mặt xuất hiện một cây đàn ngọc, an tĩnh lơ lửng giữa không trung, mười ngón nhẹ nhàng khảy.
113256_1_25,60
113256_2_25,60
Bình luận facebook