Viet Writer
Và Mai Có Nắng
-
Chap-1357
Chương 1357: Ngươi đến cùng là ai? (1)
Trên thư tịch viết nội dung, để cho người ta khiếp sợ, coi như Trương Huyền kiến thức rộng rãi, cũng cảm thấy không thể tưởng tượng nổi.
- Mặc kệ...
Biết giờ phút này rầu rĩ nhiều hơn nữa cũng vô dụng, thu thư tịch về, để nội dung trong đó chảy xuôi ở trong óc, sợ xuất hiện sai lầm, lúc này chân khí trong cơ thể mới vận chuyển, ngừng ở trên không trung.
Hất ống tay áo, chắp hai tay sau lưng, cũng không quay đầu lại, cả người ngự phong mà đứng, như một Tiên Nhân sắp lăng không mà đi.
- Đạo hữu sau lưng, đi theo lâu như vậy, cũng đủ rồi chứ?
Thanh âm thản nhiên lạnh lùng.
- A, ta cảm nhận được khí tức của bằng hữu, đặc biệt tới tìm kiếm, nhìn thấy đạo huynh đạp không mà đi, liền không nhịn được nhìn xem... đạo hữu cực kỳ lạ lẫm, hình như chưa bao giờ thấy qua!
Thấy người phía trước dừng lại, Mộc sư cười cười.
Mặc dù hắn hoài nghi người trước mắt này có quan hệ tới Tử Dương thú biến mất, nhưng không có chứng cớ xác thật, không thể tùy ý vu oan, đành phải bắt chuyện hai câu, nhìn xem có dấu vết gì để lại hay không.
- Ngươi từ phong hào đế quốc đến, cường giả ở Hồng Viễn thành lại nhận biết mấy cái?
Cũng không xoay người, Trương Huyền khẽ nói.
- Ngươi biết ta từ phong hào đế quốc tới?
Mộc sư sững sờ.
Hắn chỉ phi hành, cũng không biểu hiện ra thực lực, đối phương ngay cả mặt cũng không xoay, làm sao biết hắn từ phong hào đế quốc đến?
- Chân khí hội tụ nghiệp hải, chảy qua ba huyệt kỳ môn, niết không, vô vi, đỗ nhượng. Hấp thu linh khí thiên địa Mộc thuộc tính, tẩm bổ toàn thân, nhưng lại từ bỏ Hoài Hải, Long Chân... Loại công pháp tu luyện cổ quái này, Hồng Viễn thành không có, thậm chí Thanh Nguyên đế quốc cũng không có, nếu như ta không nhìn lầm, có lẽ ngươi đến từ Thánh Nhân quý tộc Mộc gia a!
112880_1_25,60
112880_2_25,60
Trên thư tịch viết nội dung, để cho người ta khiếp sợ, coi như Trương Huyền kiến thức rộng rãi, cũng cảm thấy không thể tưởng tượng nổi.
- Mặc kệ...
Biết giờ phút này rầu rĩ nhiều hơn nữa cũng vô dụng, thu thư tịch về, để nội dung trong đó chảy xuôi ở trong óc, sợ xuất hiện sai lầm, lúc này chân khí trong cơ thể mới vận chuyển, ngừng ở trên không trung.
Hất ống tay áo, chắp hai tay sau lưng, cũng không quay đầu lại, cả người ngự phong mà đứng, như một Tiên Nhân sắp lăng không mà đi.
- Đạo hữu sau lưng, đi theo lâu như vậy, cũng đủ rồi chứ?
Thanh âm thản nhiên lạnh lùng.
- A, ta cảm nhận được khí tức của bằng hữu, đặc biệt tới tìm kiếm, nhìn thấy đạo huynh đạp không mà đi, liền không nhịn được nhìn xem... đạo hữu cực kỳ lạ lẫm, hình như chưa bao giờ thấy qua!
Thấy người phía trước dừng lại, Mộc sư cười cười.
Mặc dù hắn hoài nghi người trước mắt này có quan hệ tới Tử Dương thú biến mất, nhưng không có chứng cớ xác thật, không thể tùy ý vu oan, đành phải bắt chuyện hai câu, nhìn xem có dấu vết gì để lại hay không.
- Ngươi từ phong hào đế quốc đến, cường giả ở Hồng Viễn thành lại nhận biết mấy cái?
Cũng không xoay người, Trương Huyền khẽ nói.
- Ngươi biết ta từ phong hào đế quốc tới?
Mộc sư sững sờ.
Hắn chỉ phi hành, cũng không biểu hiện ra thực lực, đối phương ngay cả mặt cũng không xoay, làm sao biết hắn từ phong hào đế quốc đến?
- Chân khí hội tụ nghiệp hải, chảy qua ba huyệt kỳ môn, niết không, vô vi, đỗ nhượng. Hấp thu linh khí thiên địa Mộc thuộc tính, tẩm bổ toàn thân, nhưng lại từ bỏ Hoài Hải, Long Chân... Loại công pháp tu luyện cổ quái này, Hồng Viễn thành không có, thậm chí Thanh Nguyên đế quốc cũng không có, nếu như ta không nhìn lầm, có lẽ ngươi đến từ Thánh Nhân quý tộc Mộc gia a!
112880_1_25,60
112880_2_25,60
Bình luận facebook