Viet Writer
Và Mai Có Nắng
-
Chap-1215
Chương 1215: Ta gọi Ngoan Nhân (2) (1)
Thời gian trở lại lúc đám người Hình Viễn rời đi.
Trong cung điện dưới lòng đất.
Một khôi lỗi ôm đầu chạy như điên, đằng sau có hơn hai mươi đầu khôi lỗi Dị Linh tộc đuổi theo không bỏ. Mỗi một đầu đều điên cuồng gào thét, tựa như muốn ăn thịt người.
Thấy suy nghĩ đột nhiên lóe lên trong đầu của mình lại khiến cho đám khôi lỗi này điên cuồng như vậy, trong lòng Trương Huyền càng ngày càng hiếu kỳ hơn.
Thân thể khôi lỗi này nói ném là có thể ném đi, phân thân lại đánh không chết, Vu hồn vô hình vô chất. Cho nên nếu hắn muốn chạy trốn, ai cũng không ngăn cản nổi. Lại nói, trong đầu hắn còn có kim thư, coi như thật sự bị nhốt lại thì cũng có năng lực chạy trốn, cho nên cũng không sợ.
Cho nên hắn mới để mọi người chạy trốn trước, hấp dẫn đám khôi lỗi này tới đây.
Vốn hắn cho rằng hành động này có thể khiến cho những khôi lỗi này đi theo tới là tốt lắm rồi. Thế nhưng hắn có nằm mơ cũng không nghĩ tới, đám gia hỏa này lại giống như gặp cừu nhân giết cha vậy, đuổi theo hắn không bỏ.
Có thể khiến cho một đám gia hỏa không có trí tuệ điên cuồng như vậy, trái tim này rốt cuộc là cái gì?
- Quản nó là cái gì, chỉ cần sờ một chút là sẽ biết...
Muốn để cho mọi người thuận lợi chạy đi thì cũng chỉ có thể để cho đám khôi lỗi đuổi theo không ngừng. Trương Huyền cũng không do dự, ôm đầu, tiếp tục chạy như điên. Sau bảy, tám hô hấp, hắn đã đi tới gần dòng sông trước đó.
Tế đàn cỡ nhỏ và trái tim kia vẫn còn ở đó.
- Đi qua!
Thấy khôi lỗi sau lưng đã đi tới gần, Trương Huyền không có thời gian suy nghĩ, thân thể nhảy lên, rơi vào dòng sông.
Rống! Rống! Rống!
Thấy hắn đã nhảy vào, tất cả khôi lỗi rất là sốt ruột, thế nhưng cũng không dám xông lại, mỗi một đầu đều trợn mắt nhìn, dường như muốn xé hắn thành bụi phấn.
- Quả thực là...
Nhìn thấy quả nhiên đối phương không có đuổi tới, Trương Huyền nhẹ nhàng thở ra một hơi.
112592_1_25,60
112592_2_25,60
Thời gian trở lại lúc đám người Hình Viễn rời đi.
Trong cung điện dưới lòng đất.
Một khôi lỗi ôm đầu chạy như điên, đằng sau có hơn hai mươi đầu khôi lỗi Dị Linh tộc đuổi theo không bỏ. Mỗi một đầu đều điên cuồng gào thét, tựa như muốn ăn thịt người.
Thấy suy nghĩ đột nhiên lóe lên trong đầu của mình lại khiến cho đám khôi lỗi này điên cuồng như vậy, trong lòng Trương Huyền càng ngày càng hiếu kỳ hơn.
Thân thể khôi lỗi này nói ném là có thể ném đi, phân thân lại đánh không chết, Vu hồn vô hình vô chất. Cho nên nếu hắn muốn chạy trốn, ai cũng không ngăn cản nổi. Lại nói, trong đầu hắn còn có kim thư, coi như thật sự bị nhốt lại thì cũng có năng lực chạy trốn, cho nên cũng không sợ.
Cho nên hắn mới để mọi người chạy trốn trước, hấp dẫn đám khôi lỗi này tới đây.
Vốn hắn cho rằng hành động này có thể khiến cho những khôi lỗi này đi theo tới là tốt lắm rồi. Thế nhưng hắn có nằm mơ cũng không nghĩ tới, đám gia hỏa này lại giống như gặp cừu nhân giết cha vậy, đuổi theo hắn không bỏ.
Có thể khiến cho một đám gia hỏa không có trí tuệ điên cuồng như vậy, trái tim này rốt cuộc là cái gì?
- Quản nó là cái gì, chỉ cần sờ một chút là sẽ biết...
Muốn để cho mọi người thuận lợi chạy đi thì cũng chỉ có thể để cho đám khôi lỗi đuổi theo không ngừng. Trương Huyền cũng không do dự, ôm đầu, tiếp tục chạy như điên. Sau bảy, tám hô hấp, hắn đã đi tới gần dòng sông trước đó.
Tế đàn cỡ nhỏ và trái tim kia vẫn còn ở đó.
- Đi qua!
Thấy khôi lỗi sau lưng đã đi tới gần, Trương Huyền không có thời gian suy nghĩ, thân thể nhảy lên, rơi vào dòng sông.
Rống! Rống! Rống!
Thấy hắn đã nhảy vào, tất cả khôi lỗi rất là sốt ruột, thế nhưng cũng không dám xông lại, mỗi một đầu đều trợn mắt nhìn, dường như muốn xé hắn thành bụi phấn.
- Quả thực là...
Nhìn thấy quả nhiên đối phương không có đuổi tới, Trương Huyền nhẹ nhàng thở ra một hơi.
112592_1_25,60
112592_2_25,60
Bình luận facebook