Viet Writer
Và Mai Có Nắng
-
Chap-1212
Chương 1212: Trương Huyền cám ơn! (2)
Mặc dù không biết ý tứ của hắn, thế nhưng thấy khuôn mặt hắn ngưng trọng, Ngọc Phi Nhi không dám chần chờ mà vội vàng mở nắp bình ra rồi uống vào.
Rượu ngon vào bụng, nàng lập tức cảm thấy có một dòng nước nóng lưu chuyển toàn thân, không tới hai hô hấp, thương thế cực nghiêm trọng trước đó đã trở nên tê dại, triệt để khôi phục.
- Cái này...
Nhìn thân thể đã khôi phục, hai mắt Ngọc Phi Nhi choáng váng.
Cái này chẳng lẽ... Chính là thánh dược chữa thương mà Ngô Chấn đã nói tới?
Thực sự có công hiệu lợi hại như vậy sao?
Vội vàng đưa rượu thuốc cho ba người khác uống vào, rất nhanh đã hoàn toàn khôi phục.
- Hình Viễn, thu hồi thi thể Ngô Dương Tử tiền bối, đi mau!
Thấy mọi người đã khôi phục, Ngọc Phi Nhi nói một câu. Sau đó mấy người vội vã đi theo sau lưng Trương Huyền, đi thẳng về phía trước.
Thân thể đã khôi phục, tốc độ của mọi người cực nhanh. Điểm thiếu sót duy nhất chính là, Trương Huyền phải không ngừng đỡ lấy cái đầu, nếu không, không cẩn thận sẽ ngã xuống.
- Nhanh lên nữa...
Biết thời gian không đợi người, Trương Huyền không để ý tới nhiều như vậy mà giỡ đầu xuống, lại lấy hai tay ôm ở trước ngực, dẫn đầu xông về trước.
Mặc dù linh hồn còn không có hoàn toàn phù hợp với khôi lỗi, thế nhưng khôi lỗi lại có thực sự quá mạnh, lực lượng cấp bậc Thánh vực không phải là dùng để trưng cho đẹp. Cho nên chỉ cần đạp mạnh lên trên mặt đất là đã có thể bay lượn thật xa.
Đám người Ngọc Phi Nhi cũng dùng hết toàn lực mới miễn cưỡng đuổi theo được.
Không lâu sau, bốn người một khôi lỗi đã chạy ra được gần hai, ba cây số, khoảng cách với thềm đá càng ngày càng gần.
- Mọi người nhanh lên, chỉ cần chạy ra khỏi thềm đá thì sẽ an toàn...
Trương Huyền thúc giục.
Đi vào thềm đá là có thể một lần nữa bố trí trận pháp, chặn lại đối phương. Như vậy cũng cho thấy mọi người có thể bỏ trốn mất dạng.
112586_1_25,60
112586_2_25,60
Mặc dù không biết ý tứ của hắn, thế nhưng thấy khuôn mặt hắn ngưng trọng, Ngọc Phi Nhi không dám chần chờ mà vội vàng mở nắp bình ra rồi uống vào.
Rượu ngon vào bụng, nàng lập tức cảm thấy có một dòng nước nóng lưu chuyển toàn thân, không tới hai hô hấp, thương thế cực nghiêm trọng trước đó đã trở nên tê dại, triệt để khôi phục.
- Cái này...
Nhìn thân thể đã khôi phục, hai mắt Ngọc Phi Nhi choáng váng.
Cái này chẳng lẽ... Chính là thánh dược chữa thương mà Ngô Chấn đã nói tới?
Thực sự có công hiệu lợi hại như vậy sao?
Vội vàng đưa rượu thuốc cho ba người khác uống vào, rất nhanh đã hoàn toàn khôi phục.
- Hình Viễn, thu hồi thi thể Ngô Dương Tử tiền bối, đi mau!
Thấy mọi người đã khôi phục, Ngọc Phi Nhi nói một câu. Sau đó mấy người vội vã đi theo sau lưng Trương Huyền, đi thẳng về phía trước.
Thân thể đã khôi phục, tốc độ của mọi người cực nhanh. Điểm thiếu sót duy nhất chính là, Trương Huyền phải không ngừng đỡ lấy cái đầu, nếu không, không cẩn thận sẽ ngã xuống.
- Nhanh lên nữa...
Biết thời gian không đợi người, Trương Huyền không để ý tới nhiều như vậy mà giỡ đầu xuống, lại lấy hai tay ôm ở trước ngực, dẫn đầu xông về trước.
Mặc dù linh hồn còn không có hoàn toàn phù hợp với khôi lỗi, thế nhưng khôi lỗi lại có thực sự quá mạnh, lực lượng cấp bậc Thánh vực không phải là dùng để trưng cho đẹp. Cho nên chỉ cần đạp mạnh lên trên mặt đất là đã có thể bay lượn thật xa.
Đám người Ngọc Phi Nhi cũng dùng hết toàn lực mới miễn cưỡng đuổi theo được.
Không lâu sau, bốn người một khôi lỗi đã chạy ra được gần hai, ba cây số, khoảng cách với thềm đá càng ngày càng gần.
- Mọi người nhanh lên, chỉ cần chạy ra khỏi thềm đá thì sẽ an toàn...
Trương Huyền thúc giục.
Đi vào thềm đá là có thể một lần nữa bố trí trận pháp, chặn lại đối phương. Như vậy cũng cho thấy mọi người có thể bỏ trốn mất dạng.
112586_1_25,60
112586_2_25,60
Bình luận facebook