Viet Writer
Và Mai Có Nắng
-
Chap-1187
Chương 1187: Thiên Đạo luyện khí (1)
Nghe thấy thanh âm này, hai mắt Lạc Thất Thất đỏ lên, chỉ thấy Trương Huyền chẳng biết từ lúc nào đã đi tới vị vị cách nàng không xa. Chân khí trong lòng bàn tay xao động, khiến cho tốc độ bay về phía sau của nàng chậm rồi ngừng hẳn lại.
Vội vàng quay đầu nhìn lại, chỉ thấy hơn 100 cây trận kỳ đồng loạt cắm vào ở chung quanh, mặc dù sắp xếp theo phương vị đặc thù, thế nhưng chẳng biết tại sao, vẫn không có chút động tĩnh chút nào.
- Lão sư, người đã bố trí xong trận pháp rồi sao?
- Còn thiếu một chút!
Cười nhạt một tiếng, cổ tay Trương Huyền run lên, một cái trận bàn bay thẳng ra ngoài.
Ông!
Trận bàn ở trên không trung mở ra, lập tức linh khí chung quanh bị hút tới, hình thành một cái vòng xoáy linh khí thô to.
- Đây là... Tụ Linh trận?
Lạc Thất Thất sững sờ.
Không phải bố trí ra trận pháp ở chung quanh hay sao? Dùng Tụ Linh trận làm cái gì cơ chứ?
Lại nói, thứ này là dùng để tu luyện. Nàng chưa từng nghe nói qua còn có thể chống đỡ khôi lỗi có thể so với Thánh giả.
Rống!
Khôi lỗi ở phía trước thấy hắn ném ra trận bàn cũng sững sờ, chẳng qua sau khi nó cảm thấy không có công kích cho nên lại lần nữa lao đến chỗ hai người. Giống như là dã thú nổi điên, bên trên thân thể phát tán ra khí tức hung mãnh.
Thấy đối phương càng ngày càng tới gần, bất cứ lúc nào cũng sẽ đi tới trước mặt. Trong lúc Lạc Thất Thất đang khẩn trương không biết nên làm như thế nào cho phải thì đã nghe thấy thanh niên ở cách đó không xa hừ lạnh một tiếng.
Lập tức, bàn chân đạp mạnh lên trên mặt đất, ngay sau đó nàng đã thấy cảnh vật trước mắt lắc lư một hồi, khôi lỗi đã biến mất không thấy gì nữa, gian phòng lại khôi phục vẻ yên tĩnh.
Giống như tình cảnh vừa nãy chỉ là một giấc mơ, căn bản không tồn tại vậy.
112536_1_25,60
112536_2_25,60
Nghe thấy thanh âm này, hai mắt Lạc Thất Thất đỏ lên, chỉ thấy Trương Huyền chẳng biết từ lúc nào đã đi tới vị vị cách nàng không xa. Chân khí trong lòng bàn tay xao động, khiến cho tốc độ bay về phía sau của nàng chậm rồi ngừng hẳn lại.
Vội vàng quay đầu nhìn lại, chỉ thấy hơn 100 cây trận kỳ đồng loạt cắm vào ở chung quanh, mặc dù sắp xếp theo phương vị đặc thù, thế nhưng chẳng biết tại sao, vẫn không có chút động tĩnh chút nào.
- Lão sư, người đã bố trí xong trận pháp rồi sao?
- Còn thiếu một chút!
Cười nhạt một tiếng, cổ tay Trương Huyền run lên, một cái trận bàn bay thẳng ra ngoài.
Ông!
Trận bàn ở trên không trung mở ra, lập tức linh khí chung quanh bị hút tới, hình thành một cái vòng xoáy linh khí thô to.
- Đây là... Tụ Linh trận?
Lạc Thất Thất sững sờ.
Không phải bố trí ra trận pháp ở chung quanh hay sao? Dùng Tụ Linh trận làm cái gì cơ chứ?
Lại nói, thứ này là dùng để tu luyện. Nàng chưa từng nghe nói qua còn có thể chống đỡ khôi lỗi có thể so với Thánh giả.
Rống!
Khôi lỗi ở phía trước thấy hắn ném ra trận bàn cũng sững sờ, chẳng qua sau khi nó cảm thấy không có công kích cho nên lại lần nữa lao đến chỗ hai người. Giống như là dã thú nổi điên, bên trên thân thể phát tán ra khí tức hung mãnh.
Thấy đối phương càng ngày càng tới gần, bất cứ lúc nào cũng sẽ đi tới trước mặt. Trong lúc Lạc Thất Thất đang khẩn trương không biết nên làm như thế nào cho phải thì đã nghe thấy thanh niên ở cách đó không xa hừ lạnh một tiếng.
Lập tức, bàn chân đạp mạnh lên trên mặt đất, ngay sau đó nàng đã thấy cảnh vật trước mắt lắc lư một hồi, khôi lỗi đã biến mất không thấy gì nữa, gian phòng lại khôi phục vẻ yên tĩnh.
Giống như tình cảnh vừa nãy chỉ là một giấc mơ, căn bản không tồn tại vậy.
112536_1_25,60
112536_2_25,60
Bình luận facebook