Viet Writer
Và Mai Có Nắng
-
Chap-1171
Chương 1171: Hai tấm bia đá (1)
Càng đi xuống phía dưới thì lại càng cảm thấy âm lãnh, khiến cho người ta cómột loại cảm giác rợn cả tóc gáy, giống như đi vào một cái mộ địa tràn ngập âm hồn vậy.
May mắn mà bốn phía chỉ là bức tường mà Địa Cung bình thường nên có, đồng thời cũng không có cơ quan, trận pháp gì. Cho nên mới khiến cho người ta nhẹ nhàng thở ra một hơi.
Đi xuống được chừng mấy trăm mét thì đã đi tới một cái cung điện rộng lớn ở dưới đất.
Hình Viễn lần nữa lấy ra Dạ Minh Châu, nhẹ nhàng ném ra.
Cộc cộc!
Minh châu lăn ra bốn phía, cả phòng xuất hiện ánh sáng lập lòe.
Tia sáng không mạnh, chỉ có điều, thực lực của tất cả mọi người không yếu, ch onene có thể nhìn thấy rõ tình cảnh trước mắt.
Ở cách thềm đá không xa là một cái cầu nhỏ không lớn, dòng nước róc rách, sương mù đập vào mặt, Địa Cung không biết đã bị phong bế bao nhiêu năm, thế nhưng không những không làm cho người ta có cảm giác buồn bực mà ngược lại còn giống như bên ngoài vậy, không khí rất trong lành.
Loại tình cảnh này, coi như là sớm chuẩn bị thì cũng không ngờ tới được.
Trước khi xuống phía dưới, tất cả mọi người đều cảm thấy đó là Địa Cung không biết đã phong bế bao lâu. Cho nên tất nhiên trong đó sẽ có vô số khí tức khó ngửi, càng có trầm tích chướng khí không tiêu tan. Ai có thể nghĩ tới ở trong lòng đất sâu như vậy lại không có gì khác nhau so với phía trên cơ chứ.
- Mọi người cẩn thận, Địa Cung này có lẽ là vì rất nhiều người ở lại cho nên mới được kiến tạo, nếu không không có khả năng dễ dàng để lộ tin tức như vậy!
Ngô Chấn nói.
- Ở lại?
Mọi người cau mày.
- Không sai, nếu như ít người thì không cần thiết tốn tinh lực lớn để đưa vào một dòng sông, càng không cần thiết để làm cho một cái huyệt động trở nên như bên ngoài như vậy. Tất nhiên phải là nơi để cho rất nhiều người ở lại, cũng không lộ tin tức như thế. Đồng thời cũng không chịu đựng nhiều người hít thở như vậy!
Ngô Chấn giải thích.
112505_1_25,60
112505_2_25,60
Càng đi xuống phía dưới thì lại càng cảm thấy âm lãnh, khiến cho người ta cómột loại cảm giác rợn cả tóc gáy, giống như đi vào một cái mộ địa tràn ngập âm hồn vậy.
May mắn mà bốn phía chỉ là bức tường mà Địa Cung bình thường nên có, đồng thời cũng không có cơ quan, trận pháp gì. Cho nên mới khiến cho người ta nhẹ nhàng thở ra một hơi.
Đi xuống được chừng mấy trăm mét thì đã đi tới một cái cung điện rộng lớn ở dưới đất.
Hình Viễn lần nữa lấy ra Dạ Minh Châu, nhẹ nhàng ném ra.
Cộc cộc!
Minh châu lăn ra bốn phía, cả phòng xuất hiện ánh sáng lập lòe.
Tia sáng không mạnh, chỉ có điều, thực lực của tất cả mọi người không yếu, ch onene có thể nhìn thấy rõ tình cảnh trước mắt.
Ở cách thềm đá không xa là một cái cầu nhỏ không lớn, dòng nước róc rách, sương mù đập vào mặt, Địa Cung không biết đã bị phong bế bao nhiêu năm, thế nhưng không những không làm cho người ta có cảm giác buồn bực mà ngược lại còn giống như bên ngoài vậy, không khí rất trong lành.
Loại tình cảnh này, coi như là sớm chuẩn bị thì cũng không ngờ tới được.
Trước khi xuống phía dưới, tất cả mọi người đều cảm thấy đó là Địa Cung không biết đã phong bế bao lâu. Cho nên tất nhiên trong đó sẽ có vô số khí tức khó ngửi, càng có trầm tích chướng khí không tiêu tan. Ai có thể nghĩ tới ở trong lòng đất sâu như vậy lại không có gì khác nhau so với phía trên cơ chứ.
- Mọi người cẩn thận, Địa Cung này có lẽ là vì rất nhiều người ở lại cho nên mới được kiến tạo, nếu không không có khả năng dễ dàng để lộ tin tức như vậy!
Ngô Chấn nói.
- Ở lại?
Mọi người cau mày.
- Không sai, nếu như ít người thì không cần thiết tốn tinh lực lớn để đưa vào một dòng sông, càng không cần thiết để làm cho một cái huyệt động trở nên như bên ngoài như vậy. Tất nhiên phải là nơi để cho rất nhiều người ở lại, cũng không lộ tin tức như thế. Đồng thời cũng không chịu đựng nhiều người hít thở như vậy!
Ngô Chấn giải thích.
112505_1_25,60
112505_2_25,60
Bình luận facebook