Viet Writer
Và Mai Có Nắng
-
Chương 183: Hai tập tài liệu
Diệp Vĩnh Khang gật đầu, ngân hàng UBS là ngân hàng tư mật nhất trên thế giới, đừng nói là Lăng Vi, ngoại trừ bản thân những người gửi tiền, ngay cả chủ tịch cũng không có quyền kiểm tra dòng tiền bên trong.
Chỉ là chuyện này đối với Diệp Vĩnh Khang chắc chắn không phải là một việc khó.
Sau khi kết thúc cuộc trò chuyện với Lăng Vi, Diệp Vĩnh Khang lại gọi một số khác.
"Tôi muốn kiểm tra tài khoản của một người".
Sau khi cuộc gọi được kết nối, Diệp Vĩnh Khang đi thẳng vào vấn đề.
Đầu bên kia điện thoại im lặng vài giây, sau đó một giọng nói có phần kinh hãi vang lên: "Anh Diệp, nếu anh cần quay vòng vốn, anh muốn bao nhiêu sẽ có bây nhiêu".
"Nhưng anh biết đấy, các ngân hàng UBS luôn có bảo mật rất khắt khe cho người gửi tiền. Ngoại trừ chính những người gửi tiền, kể cả khi tôi là chủ tịch ngân hàng …"
"Tôi nhắc lại, tôi muốn kiểm tra tài khoản của một người!"
Diệp Vĩnh Khang cao giọng.
Đầu bên kia điện thoại im lặng vài giây: "Được rồi, anh Diệp, anh gửi cho tôi thông tin anh muốn tìm đi".
"Về sau biết điều một chút đi. Đừng quên là ai đã cho ông vị trí này!"
Diệp Vĩnh Khang mắng một câu, rồi cúp điện thoại.
Nếu lúc này đối phương đứng trước mặt, Diệp Vĩnh Khang đã tát vào mặt ông ta rồi.
Khi chủ tịch của ngân hàng UBS bị thay đổi, lão này thậm chí còn không có tư cách ứng cử, sau đó, ông ta chạy đến trước mặt anh để xin xỏ lên xuống. Diệp Vĩnh Khang đã sử dụng một số quyền lực và phương pháp đặc biệt để nâng đỡ ông ta lên vị trí này.
Nhưng không ngờ bây giờ bảo ông ta làm chút chuyện ông ta lại tỏ vẻ khó khăn như vậy, sau phải khiến lão già này nhớ kỹ mới được!
Ngay sau đó Diệp Vĩnh Khang đã nhận được dòng tiền lưu động về tài khoản của người đó, một khoản tiền lớn đã được bơm vào gần đây.
Bằng chứng đã vững như núi!
Như vậy, không còn nghi ngờ gì nữa.
"Tần Hạc, tôi đưa cho anh một ví trị, anh lập tức dẫn người đến đó!"
Diệp Vĩnh Khang gọi điện cho Tần Hạc.
Một lúc sau, một chiếc Land Rover màu đen lao tới công trường.
"Anh Diệp, có chuyện gì vậy, anh định xử ai?"
Tần Hạc cùng mấy tên to con nhảy xuống xe.
Diệp Vĩnh Khang quay đầu liếc nhìn văn phòng dự án, sau đó đút hai tay vào túi quần, cùng Tần Hạc và những người khác đi qua chỗ đó.
Đẩy cửa văn phòng ra, quản lý dự án đang xem qua một đống bản vẽ, nhìn thấy Diệp Vĩnh Khang đi vào, liền vội vàng nói: "Anh Diệp, sao anh lại ở đây vậy, anh mau ngồi xuống đi, công ty xảy ra chuyện như này tôi cũng rất lo lắng".
"Sếp Hạ cũng thật là, tuổi này rồi mà còn tin vào mấy trò mê tín dị đoan này. Nếu biết chuyện từ đầu, tôi nhất định sẽ ngăn cản cô ấy".
Người quản lý dự án trông buồn bã.
"Vậy sao?"
Diệp Vĩnh Khang kéo ghế ngồi xuống, thản nhiên nhìn quản lý dự án nói: "Sếp Hạ có phải là người tin vào mê tín phong kiến không, tôi nghĩ anh hiểu hơn ai hết".
Người quản lý dự án sửng sốt, nghi ngờ hỏi: "Anh Diệp, ý anh là gì?"
Diệp Vĩnh Khang chế nhạo, nhìn chằm chằm đối phương vài giây rồi nói: "Quản lý La, nể tình anh một mực trung thành với vợ tôi".
"Bây giờ tôi có thể cho anh một cơ hội kể hết mọi chuyện ra, tôi sẽ cân nhắc giữ lại cái mạng cho anh".
Sắc mặt của quản lý sa sầm xuống, trong mắt hiện lên vẻ hoảng sợ, nhưng anh ta vẫn nghiến răng nghiến lợi nói: "Xin lỗi, tôi không hiểu anh đang nói gì, anh Diệp".
Diệp Vĩnh Khang nhìn anh ta chăm chú, gõ ngón trỏ lên đầu gối, tựa hồ hơi do dự.
Một lúc sau, Diệp Vĩnh Khang thở dài: "Quản lý La, sở dĩ bây giờ tôi vẫn có thể nói chuyện tử tế với anh là vì tôi rất muốn cho anh một cơ hội".
"Tôi nghĩ vợ tôi hẳn là không hề có lỗi với anh, tại sao anh luôn nghĩ trăm phương ngàn kế hãm hại cô ấy vậy?"
Toàn thân quản lý dự án lập tức run lên, nhưng vẫn nghiến răng nghiến lợi: "Anh Diệp, đồ có thể ăn bậy chứ lời thì không thể nói bậy được đâu. Anh không thể vì bảo vệ sếp Hạ mà bắt tôi gánh cái họa này được".
Diệp Vĩnh Khang khẽ lắc đầu, trong mắt hiện lên vẻ thất vọng.
Anh thực sự có ý định cho đối phương một cơ hội.
Người quản lý dự án này trước đây rất trung thành với Hạ Huyền Trúc, bất cứ khi nào gặp khó khăn, anh ta luôn xông lên hàng đầu.
Cho nên vừa rồi khi tất cả bằng chứng đều chĩa mũi dùi vào người quản lý dự án, Diệp Vĩnh Khang vẫn còn băn khoăn không biết mình có tính sai không nên mới kiểm tra tài khoản ngân hàng UBS.
Nhưng kết quả lại rất đáng tiếc, kết quả điều tra vững như núi, không còn chỗ nào có thể nghi ngờ được nữa.
"Tôi có hai tập tài liệu, anh tự xem đi".
Diệp Vĩnh Khang thản nhiên ném ra hai tập tài liệu.
Người quản lý dự án bối rối cầm lấy một trong số đó, vừa lật ra, cả người liền rùng mình một cái.
Đây là kết quả giám định tai nạn từ một tổ chức có thẩm quyền quốc tế và hiện trường phục hồi hiện trường tai nạn. Nguyên nhân tai nạn được ghi rõ ràng ở phía trên!
Hơn nữa, chứng chỉ thẩm định còn có chữ ký của kiến trúc sư đầy quyền uy, Kusol John!
"Cái này cũng không thể chứng minh là tôi đã làm!"
Người quản lý dự án nuốt nước bọt và nói: "Có lẽ là chính những công nhân đó đã không thao tác đúng quy trình trong quá trình xây dựng. Điều đó không chứng tỏ rằng tôi đã ra lệnh cho họ".
Diệp Vĩnh Khang khẽ lắc đầu: "Anh cho rằng mấy công nhân bình thường đó có thể thành thục kỹ thuật hoán đổi điểm chịu lực sao?"
"Trong toàn bộ bộ phận dự án, chỉ có anh hiểu kỹ thuật này. Ngoài ra, sau khi điều tra, các công nhân chưa bao giờ rời khỏi bộ phận dự án kể từ khi dự án bắt đầu".
"Tôi cũng đã kiểm tra ghi chép liên lạc qua điện thoại di động của họ. Ngoài việc liên lạc với các thành viên trong gia đình, họ hoàn toàn không có bất kỳ liên hệ nào với thế giới bên ngoài".
"Nói cách khác, bọn họ không hề tiếp xúc với thế giới bên ngoài trong khoảng thời gian này, cho nên tôi muốn anh giải thích tại sao bọn họ đột nhiên lại thành thạo kỹ thuật cao siêu như hoán đổi điểm chịu lực như vậy?"
"Lùi lại mười nghìn bước, coi như bọn họ đột nhiên lĩnh ngộ được đi, nhưng bọn họ cũng sẽ biết đổi điểm chịu lực sẽ gây ra hậu quả gì, thế tại sao vẫn lao đầu vào chỗ chết?"
Những giọt mồ hôi lớn chảy dài trên trán người quản lý dự án.
"Cho dù như vậy, anh cũng không thể nói là tôi hướng dẫn bọn họ làm được. Hơn nữa, tôi và sếp Hạ chưa từng có xung đột, tôi cũng không có động cơ để làm chuyện này!"
Người quản lý dự án đang trong tình trạng giãy giụa cuối cùng.
Diệp Vĩnh Khang nhẹ lắc đầu: "Anh đọc tập tài liệu thứ hai đi".
Quản lý dự án run lên, khi mở tài liệu thứ hai, anh ta cảm thấy đầu óc ong ong, đầu gối mềm nhũn, loạng choạng suýt chút nữa ngã xuống đất!
Hóa ra đó là dòng tiền của anh ta trong thời gian này tại ngân hàng UBS!
"Không, không thể nào. Đây nhất định là giả mạo. Ngân hàng UBS sẽ không bao giờ tiết lộ thông tin người gửi tiền!"
Người quản lý dự án hét lên như điên.
Sở dĩ anh ta ngoan cố là vì anh ta tin tưởng tuyệt đối rằng ngân hàng UBS tuyệt đối sẽ không để lộ thông tin tài khoản của anh ta.
Chỉ cần thông tin tài khoản được giữ bí mật, thì anh ta có thể khẳng định rằng mình không làm việc này!
Chỉ là chuyện này đối với Diệp Vĩnh Khang chắc chắn không phải là một việc khó.
Sau khi kết thúc cuộc trò chuyện với Lăng Vi, Diệp Vĩnh Khang lại gọi một số khác.
"Tôi muốn kiểm tra tài khoản của một người".
Sau khi cuộc gọi được kết nối, Diệp Vĩnh Khang đi thẳng vào vấn đề.
Đầu bên kia điện thoại im lặng vài giây, sau đó một giọng nói có phần kinh hãi vang lên: "Anh Diệp, nếu anh cần quay vòng vốn, anh muốn bao nhiêu sẽ có bây nhiêu".
"Nhưng anh biết đấy, các ngân hàng UBS luôn có bảo mật rất khắt khe cho người gửi tiền. Ngoại trừ chính những người gửi tiền, kể cả khi tôi là chủ tịch ngân hàng …"
"Tôi nhắc lại, tôi muốn kiểm tra tài khoản của một người!"
Diệp Vĩnh Khang cao giọng.
Đầu bên kia điện thoại im lặng vài giây: "Được rồi, anh Diệp, anh gửi cho tôi thông tin anh muốn tìm đi".
"Về sau biết điều một chút đi. Đừng quên là ai đã cho ông vị trí này!"
Diệp Vĩnh Khang mắng một câu, rồi cúp điện thoại.
Nếu lúc này đối phương đứng trước mặt, Diệp Vĩnh Khang đã tát vào mặt ông ta rồi.
Khi chủ tịch của ngân hàng UBS bị thay đổi, lão này thậm chí còn không có tư cách ứng cử, sau đó, ông ta chạy đến trước mặt anh để xin xỏ lên xuống. Diệp Vĩnh Khang đã sử dụng một số quyền lực và phương pháp đặc biệt để nâng đỡ ông ta lên vị trí này.
Nhưng không ngờ bây giờ bảo ông ta làm chút chuyện ông ta lại tỏ vẻ khó khăn như vậy, sau phải khiến lão già này nhớ kỹ mới được!
Ngay sau đó Diệp Vĩnh Khang đã nhận được dòng tiền lưu động về tài khoản của người đó, một khoản tiền lớn đã được bơm vào gần đây.
Bằng chứng đã vững như núi!
Như vậy, không còn nghi ngờ gì nữa.
"Tần Hạc, tôi đưa cho anh một ví trị, anh lập tức dẫn người đến đó!"
Diệp Vĩnh Khang gọi điện cho Tần Hạc.
Một lúc sau, một chiếc Land Rover màu đen lao tới công trường.
"Anh Diệp, có chuyện gì vậy, anh định xử ai?"
Tần Hạc cùng mấy tên to con nhảy xuống xe.
Diệp Vĩnh Khang quay đầu liếc nhìn văn phòng dự án, sau đó đút hai tay vào túi quần, cùng Tần Hạc và những người khác đi qua chỗ đó.
Đẩy cửa văn phòng ra, quản lý dự án đang xem qua một đống bản vẽ, nhìn thấy Diệp Vĩnh Khang đi vào, liền vội vàng nói: "Anh Diệp, sao anh lại ở đây vậy, anh mau ngồi xuống đi, công ty xảy ra chuyện như này tôi cũng rất lo lắng".
"Sếp Hạ cũng thật là, tuổi này rồi mà còn tin vào mấy trò mê tín dị đoan này. Nếu biết chuyện từ đầu, tôi nhất định sẽ ngăn cản cô ấy".
Người quản lý dự án trông buồn bã.
"Vậy sao?"
Diệp Vĩnh Khang kéo ghế ngồi xuống, thản nhiên nhìn quản lý dự án nói: "Sếp Hạ có phải là người tin vào mê tín phong kiến không, tôi nghĩ anh hiểu hơn ai hết".
Người quản lý dự án sửng sốt, nghi ngờ hỏi: "Anh Diệp, ý anh là gì?"
Diệp Vĩnh Khang chế nhạo, nhìn chằm chằm đối phương vài giây rồi nói: "Quản lý La, nể tình anh một mực trung thành với vợ tôi".
"Bây giờ tôi có thể cho anh một cơ hội kể hết mọi chuyện ra, tôi sẽ cân nhắc giữ lại cái mạng cho anh".
Sắc mặt của quản lý sa sầm xuống, trong mắt hiện lên vẻ hoảng sợ, nhưng anh ta vẫn nghiến răng nghiến lợi nói: "Xin lỗi, tôi không hiểu anh đang nói gì, anh Diệp".
Diệp Vĩnh Khang nhìn anh ta chăm chú, gõ ngón trỏ lên đầu gối, tựa hồ hơi do dự.
Một lúc sau, Diệp Vĩnh Khang thở dài: "Quản lý La, sở dĩ bây giờ tôi vẫn có thể nói chuyện tử tế với anh là vì tôi rất muốn cho anh một cơ hội".
"Tôi nghĩ vợ tôi hẳn là không hề có lỗi với anh, tại sao anh luôn nghĩ trăm phương ngàn kế hãm hại cô ấy vậy?"
Toàn thân quản lý dự án lập tức run lên, nhưng vẫn nghiến răng nghiến lợi: "Anh Diệp, đồ có thể ăn bậy chứ lời thì không thể nói bậy được đâu. Anh không thể vì bảo vệ sếp Hạ mà bắt tôi gánh cái họa này được".
Diệp Vĩnh Khang khẽ lắc đầu, trong mắt hiện lên vẻ thất vọng.
Anh thực sự có ý định cho đối phương một cơ hội.
Người quản lý dự án này trước đây rất trung thành với Hạ Huyền Trúc, bất cứ khi nào gặp khó khăn, anh ta luôn xông lên hàng đầu.
Cho nên vừa rồi khi tất cả bằng chứng đều chĩa mũi dùi vào người quản lý dự án, Diệp Vĩnh Khang vẫn còn băn khoăn không biết mình có tính sai không nên mới kiểm tra tài khoản ngân hàng UBS.
Nhưng kết quả lại rất đáng tiếc, kết quả điều tra vững như núi, không còn chỗ nào có thể nghi ngờ được nữa.
"Tôi có hai tập tài liệu, anh tự xem đi".
Diệp Vĩnh Khang thản nhiên ném ra hai tập tài liệu.
Người quản lý dự án bối rối cầm lấy một trong số đó, vừa lật ra, cả người liền rùng mình một cái.
Đây là kết quả giám định tai nạn từ một tổ chức có thẩm quyền quốc tế và hiện trường phục hồi hiện trường tai nạn. Nguyên nhân tai nạn được ghi rõ ràng ở phía trên!
Hơn nữa, chứng chỉ thẩm định còn có chữ ký của kiến trúc sư đầy quyền uy, Kusol John!
"Cái này cũng không thể chứng minh là tôi đã làm!"
Người quản lý dự án nuốt nước bọt và nói: "Có lẽ là chính những công nhân đó đã không thao tác đúng quy trình trong quá trình xây dựng. Điều đó không chứng tỏ rằng tôi đã ra lệnh cho họ".
Diệp Vĩnh Khang khẽ lắc đầu: "Anh cho rằng mấy công nhân bình thường đó có thể thành thục kỹ thuật hoán đổi điểm chịu lực sao?"
"Trong toàn bộ bộ phận dự án, chỉ có anh hiểu kỹ thuật này. Ngoài ra, sau khi điều tra, các công nhân chưa bao giờ rời khỏi bộ phận dự án kể từ khi dự án bắt đầu".
"Tôi cũng đã kiểm tra ghi chép liên lạc qua điện thoại di động của họ. Ngoài việc liên lạc với các thành viên trong gia đình, họ hoàn toàn không có bất kỳ liên hệ nào với thế giới bên ngoài".
"Nói cách khác, bọn họ không hề tiếp xúc với thế giới bên ngoài trong khoảng thời gian này, cho nên tôi muốn anh giải thích tại sao bọn họ đột nhiên lại thành thạo kỹ thuật cao siêu như hoán đổi điểm chịu lực như vậy?"
"Lùi lại mười nghìn bước, coi như bọn họ đột nhiên lĩnh ngộ được đi, nhưng bọn họ cũng sẽ biết đổi điểm chịu lực sẽ gây ra hậu quả gì, thế tại sao vẫn lao đầu vào chỗ chết?"
Những giọt mồ hôi lớn chảy dài trên trán người quản lý dự án.
"Cho dù như vậy, anh cũng không thể nói là tôi hướng dẫn bọn họ làm được. Hơn nữa, tôi và sếp Hạ chưa từng có xung đột, tôi cũng không có động cơ để làm chuyện này!"
Người quản lý dự án đang trong tình trạng giãy giụa cuối cùng.
Diệp Vĩnh Khang nhẹ lắc đầu: "Anh đọc tập tài liệu thứ hai đi".
Quản lý dự án run lên, khi mở tài liệu thứ hai, anh ta cảm thấy đầu óc ong ong, đầu gối mềm nhũn, loạng choạng suýt chút nữa ngã xuống đất!
Hóa ra đó là dòng tiền của anh ta trong thời gian này tại ngân hàng UBS!
"Không, không thể nào. Đây nhất định là giả mạo. Ngân hàng UBS sẽ không bao giờ tiết lộ thông tin người gửi tiền!"
Người quản lý dự án hét lên như điên.
Sở dĩ anh ta ngoan cố là vì anh ta tin tưởng tuyệt đối rằng ngân hàng UBS tuyệt đối sẽ không để lộ thông tin tài khoản của anh ta.
Chỉ cần thông tin tài khoản được giữ bí mật, thì anh ta có thể khẳng định rằng mình không làm việc này!
Bình luận facebook