Viet Writer
Và Mai Có Nắng
-
Chương 746-751
Chương 746
“Cho cô một cơ hội cuối, lại đây xin lỗi bọn tôi.” Lâm Minh Thư tiếp tục nhẹ giọng nói với Kiều Phương Hạ: “Nói xin lỗi xong sẽ để cô đi.”
Kiều Phương Hạ mặt không đổi sắc quay đầu, quan sát Lâm Minh Thư từ trên xuống dưới, hỏi cô ta: “Vì sao phải xin lỗi?”
“Vừa rồi cô sỉ nhục tôi.” Lâm Minh Thư cười cười: “Hơn nữa còn chắn đường bọn tôi. Ba mẹ cô không dạy cô, làm sai chuyện gì thì phải trả giá sao?”
“Ba mẹ tôi có dạy tôi hay không, tôi không biết. Nhưng cô chắc chắn không được bố mẹ dạy thế nào là đến trước xếp trước đến sau xếp sau.” Giọng điệu của Kiều Phương Hạ không có chút gợn sóng nào, thản nhiên nói: “Hay là nói, thảm đỏ đêm nay đặc biệt dành cho một mình cô đi?”
Lâm Minh Thư thấy trên mặt Kiều Phương Hạ không có một chút kích động nào, như thể cô đã quen với những cảnh tượng lớn, trên mặt cô ta có chút khó chịu, cau mày trầm giọng nói: “Bảo cô lại đây thì cô lại đây! Chuyên mặc hàng fake cũng dám kiêu ngạo trước mặt tôi?”
Về việc chiếc váy cô đang mặc có phải là hàng fake, hay là chiếc váy mà Lâm Minh Thư nhìn thấy trên người người mẫu trong show diễn thời trang, Kiều Phương Hạ không muốn giải thích.
Rất rõ ràng, Lâm Minh Thư không biết quyền thế của Lệ Đình Tuấn có thể khoa trương tới mực độ nào.
Mặc dù là niềm hứng thú mới, nhưng có lẽ Lệ Đình Tuấn không định tốn tâm tư trên người Lâm Minh Thư.
Kiều Phương Hạ nhìn xuống, nhìn chằm chằm mấy cái vào bộ lễ phục trên người Lâm Minh Thư, tuy rằng là kiểu dáng cô chưa từng nhìn qua, nhưng dựa vào phong cách thiết kế nhìn ra được, chắc hẳn là thiết kế của nhà họ Phong.
Càng thêm đáng thương hơn là, ngay cả một bộ y phục tử tế Lệ Đình Tuấn cũng không muốn mua cho cô gái nhỏ trước mặt này.
Chí ít Lệ Đình Tuấn cũng đầu tư hàng trăm ngàn tỉ cho Tô Minh Nguyệt ở trung tâm thương mại Universal, cũng từng tặng cho Kiều Diệp Ngọc những loại hàng thuộc phiên bản giới hạn mà người bình thường không mua nổi, không hề chùn tay khi tặng viên kim cương hơn chục tỷ. Cao thấp hiện rõ.
“Một người mặc đồ xa xỉ phẩm hạng hai, từ khi nào lại có thể kiêu ngạo như vậy?” Trong mắt cô lộ ra một chút đáng tiếc, thản nhiên hỏi ngược lại.
“Cô..” Lâm Minh Thư tức giận đến nỗi suýt chút nữa máu vọt lên não, mạnh mẽ đứng dậy, lướt thướt đi đến trước mặt Kiều Phương Hạ.
“Tôi cho cô chết cứng miệng vịt!” Cô ta vung tay phải lên, hung hăng đánh về phía mặt Kiều Phương Hạ. Đối diện.
Lệ Đình Tuấn nhận lấy áo khoác bảo vệ đưa tới, vội vàng khoác lên.
Vincent đi ra theo sau Lệ Đình Tuấn, lần đầu tiên nhìn thấy dáng vẻ vô cùng gấp gáp của Lệ Đình Tuấn, khi đối mặt với đơn hàng hơn mấy trăm nghìn tỉ đàm phán không thành, Lê Đình Tuấn cũng không bấn loạn gấp gáp như thế, Vincent chỉ cảm thấy mới lạ.
Anh ta không khỏi nhíu mày, trêu đùa nói: “Khoan đã, đừng vội, một lát nữa anh nói với phu nhân của anh lỗi tại tôi, làm chậm trễ thời gian.
Chương 747
“Bằng không?” Lệ Đình Tuấn không kiên nhẫn trả lời, cũng không nhìn anh ta một cái, chỉ bước lớn về phía trước. Vốn dĩ cuộc họp sẽ kết thúc vào khoảng sáu giờ, chỉ vì một chút sơ suất nhỏ của Vincent, kéo dài thời gian thêm ba mươi phút.
Bao gồm cả tối qua, Vincent không rõ nội tình vào cửa liền gọi Tô Minh Nguyệt là Lệ phu nhân, làm cho Kiều Phương Hạ hiểu lầm thêm sâu, món nợ này Lệ Đình Tuấn ghi nhớ, nhất định sẽ tính toán rõ ràng với Vincent!
Vincent chưa kịp đuổi theo, bị nhốt ở ngoài cửa, sững người lại, vẻ mặt ngạc nhiên oan ức, Lệ Đình Tuấn thuận tay nhấn nút tầng một, đưa mắt nhìn sang chỗ khác, mặc kệ anh ta.
Anh nhìn thoáng qua sảnh tiệc ở tầng dưới bên ngoài thang máy, đang định lấy điện thoại di động trong túi ra gọi cho Kiều Phương Hạ, động tác đột nhiên dừng lại, giây tiếp theo, anh lại ngước mắt lên, nhìn về phía tầng hai.
Kiều Phương Hạ đã từng gặp nhiều người kiêu ngạo, thế những đối phương ít nhiều đều có thể có chút sức mạnh và nền tảng để kiêu ngạo, tình huống như Lâm Minh Thư thế này, cô vẫn là lần đầu tiên gặp phải.
Cô nhìn thấy Lâm Minh Thư giơ tay lên, vung về phía mặt mình, trong mắt không khỏi hiện lên một tia trào phúng.
Không đợi cô tự mình ra tay, một bàn tay ở bên cạnh đột nhiên duỗi ra, hung hăng nắm chặt lấy tay phải của
Lâm Minh Thư đang giơ lên.
Lâm Minh Thư còn chưa kịp phản ứng lại, liền bị đối phương trở tay đẩy một cái, loạng choạng mấy bước, chật vật ngã vào ghế sô pha ở đằng sau.
Những người ở đằng sau, đều rơi vào im lặng. Kiều Phương Hạ sửng sốt một chút, lập tức nhìn về phía người ra tay.
Cô tưởng là Vô Nhật Huy, trong nháy mắt nhìn thấy rõ, mới phát hiện là một người quen.
“Sư huynh?” Cô có chút ngạc nhiên.
Hà Hoàng Nguyên cũng vừa mới bất ngờ phát hiện ra Kiều Phương Hạ vậy mà lại đến đây, bởi vì Kiều Phương Hạ vừa mới xuất hiện thật sự kinh diễm đến độ làm người khác không thể không chú ý, anh ta nhìn thấy cô, liền đi lên theo.
Hà Hoàng Nguyên không nhìn Kiều Phương Hạ, mà hơi nheo mắt nhìn xuống Lâm Minh Thư, ánh mắt mang theo vào trào phúng lẫn tà khí: “Cô vừa nói, đồ cô ấy mặc là hàng fake?” Hà Hoàng Nguyên là sư huynh của Kiều Phương Hạ ở nước Nguyệt Chi, khoa biên đạo.
Khi Hà Hoàng Nguyên làm luận văn tốt nghiệp, từng mời Kiều Phương Hạ làm nữ chính trong bộ phim ngắn tốt nghiệp của anh ta, hơn nữa Hà Hoàng Nguyên vì đoạn phim ngắn này, nhờ vào diễn xuất xuất sắc của Kiều Phương Hạ, đạt được giải đạo diễn trẻ tiềm năng.
Chương 748
Mà Kiều Phương Hạ nhờ màn biểu hiện kinh diễm trong đoạn phim ngắn này, mới có thể có cơ hội diễn xuất trong bộ phim truyền hình về học đường giúp cho cô nổi danh ở nước Nguyệt Chi.
Anh ta và Kiều Phương Hạ hỗ trợ nhau đạt thành tựu nhờ bộ phim ngắn này, Kiều Phương Hạ là sư muội của anh ta, cũng là ân nhân của anh ta.
Nhà họ Hà đã cắm rễ ở nước Hình Giang nhiều năm, sau khi Hà Hoàng Nguyên tốt nghiệp xong trở về Hình Giang, mượn nhân mạch của nhà họ Hà, cũng coi như là có chút bản lĩnh nổi tiếng ở trong giới, rất nhiều tài nguyên nằm trong tay Hà Hoàng Nguyên.
Lâm Minh Thư nhớn nhác đứng lên từ sô pha, nhìn rõ người vừa mới ra tay là Hà Hoàng Nguyên, trong nháy mắt ủ rũ.
Cô ta biết rõ muốn sinh kế ở nước Hình Giang, không thể đắc tội với Hà Hoàng Nguyên.
“Tiếp Lệ Đình Tuấn hai lần, liền coi mình là chủ nhân của nhà họ Lệ rồi?” Hà Hoàng Nguyễn khế cười giễu cợt.
Lâm Minh Thư có thể leo lên cao như thế trong một thời gian ngắn, đơn giản chỉ là bức ảnh cô ta ở bên cạnh Lệ Đình Tuấn bị rộ ra ngoài.
Tuy rằng hành động của hai người ở trong bức ảnh cũng không thân mật, nhưng những thông báo và lời mới dồn dập sau đó cùng những vai diễn mới đã khiến Lâm Minh Thư ngay lập tức được hưởng lợi ích, cô ta liền ngầm thừa ngận thân phận cô ta là người tình mới của Lệ Đình Tuấn.
Mấy ngày trước Lệ Đình Tuấn tham dự kiện, bên cạnh không có bạn gái, công ty quản lý của Lâm Minh Thư liền lập tức tìm cơ hội để đẩy Lâm Minh Thư qua.
Nếu như lần thứ nhất là trùng hợp, vậy tin tức truyền ra lần thứ hai, căn bản khiến cho người trong giới ở nước Hình Giang đều công nhận mới quan hệ giữa hai người họ.
Vậy nên hôm nay Lâm Minh Thư mới có tư cách tham dự sự kiện này.
Mà lần đầu tiên Lâm Minh Thư tiếp Lệ Đình Tuấn, là cô tới trước mặt Hà Hoàng Nguyên cầu xin rất lâu mới có cơ hội, Hà Hoàng Nguyên biết rõ cô ta là loại người nông cạn thiếu hiểu biết.
“Nhìn cho rõ.” Hà Hoàng Nguyên lại đánh giá Lâm Minh Thư từ trên xuống dưới, túm lấy tóc cô ta, kéo cô ta tới cửa sổ sát đất, chỉ vào cao ốc mới xây bên cạnh tòa nhà Empire State, nhẹ giọng nói.
“Nghe nói cao ốc sắp trở thành biểu tượng kiến trúc của nước Hình Giang này, một trong những nhà thiết kế mà chính phủ năm lần bảy lượt mới mời được, chính là người phụ nữ ở trước mặt cô đây”
“Cô chắc chắn, cô ấy mặc hàng fake?” Hà Hoàng Nguyên nói, không khỏi bật cười, bởi vì sự to gan khờ khạo và kiến thức nông cạn của Lâm Minh Thư.
Lâm Minh Thư bị Hà Hoàng Nguyên túm tóc đau đến nỗi nước mắt lưng tròng, nghe Hà Hoàng Nguyên nói, toàn thân sững sờ.
Mặc dù cô không biết gì về lĩnh vực thiết kế, nhưng hai ngày trước ở bên cạnh Lệ Đình Tuấn, nghe bọn họ nói vào chuyện, chút ít cũng hiểu sơ qua.
Vừa vặn khi bọn họ họp ở tòa nhà Empire State, cũng nói đến cao ốc mới ở bên cạnh.
Lúc này Lâm Minh Thư mới nhận ra cô ta chọc nhầm người rồi.
“Tôi xin lỗi…” Cô ta nhịn không nổi mà nức nở lên: “Là tôi sai rồi!”
Chương 749
“Người cô phải xin lỗi không phải tôi, nên biết rõ ràng. Hà Hoàng Nguyên lại túm cô ta tới trước mặt Kiều Phương Hạ, ném tới bên cạnh chân Kiều Phương Hạ: “Xin lỗi cô Kiều.
Hà Hoàng Nguyên biết Kiều Phương Hạ tham gia thiết kế cao ốc, cũng là trùng hợp, ông ngoại anh thường xuyên ở đoàn ngoại giao của nước Hình Giang, sau khi nghỉ hưu, nhà họ Hà không muốn lãng phí tài nguyên nhân mạch trước đây, liền di cư sang nước Hình Giang.
Sau khi Hà Hoàng Nguyên tốt nghiệp, lúc vô tình trong một dịp đặc biệt gặp Kiều Phương Hạ, mới phát hiện ra cô chính là Pinocchio.
Trước đây Kiều Phương Hạ học ở trường, giống như cái gì cũng đều học chút ít, chỉ cần là thứ cô chuyên tâm học, rất nhanh sẽ học được, ở lĩnh vực diễn xuất, cũng là tất cả các thầy cô giáo ở bất kì bài giảng nào cũng khen ngợi, trời sinh giành cho lĩnh vực này.
Biết một chút chút, đương nhiên chỉ là lời nói khiêm tốn của Kiều Phương Hạ. Hà Hoàng Nguyên sớm đã biết cô vẽ rất đẹp, vậy nên lúc biết cô chính là Pinocchio, không có quá kinh ngạc, căn bản cảm thấy là điều đương nhiên.
Một người phụ nữ ưu tú như vậy, lại bị loại rác rưởi như Lâm Minh Thư làm nhục nhã trước mặt bao nhiêu người, Hà Hoàng Nguyên chỉ cảm thấy nực cười.
Nhưng Kiều Phương Hạ chỉ trầm mặc không lên tiếng, nhìn Lâm Minh Thư bò rạp dưới chân mình. Cô quan sát Lâm Minh Thư từ trên xuống dưới mấy lân.
Sở dĩ, đây chính là tình nhân mới của Lệ Đình Tuấn.
Lâm Minh Thư không còn dáng vẻ kiêu ngạo vừa rồi, ngẩng đầu nhìn Kiều Phương Hạ, khóc càng điềm đạm đáng yêu hơn: “Cô Kiều, tôi xin lỗi, tôi thật sự không biết cô tài giỏi như vậy, nếu như tôi biết…
Kiều Phương Hạ nghe cô ta nói hai câu, không nhịn nổi mà bật cười.
Lập tức không kiên nhẫn ngắt lời cô ta: “Cho dù tôi có mặc hàng fake, thì thế nào? Vẫn là cô có tự tin cảm thấy mình có khả năng luôn luôn có được sự yêu chiều của Lệ Minh Tuấn, sẽ không có ngày ngã xuống?”
Mặc dù Lâm Minh Thư xin lỗi cô rồi, nhưng Kiều Phương Hạ không cảm thấy chút áy náy của cô ta, cô chỉ thấy phiền chán khi nghe thấy những lời nói vụng về của Lâm Minh Thư.
Thứ sâu bọ như thế này, không đáng để được cô tha thứ.
Cô cũng không muốn lãng phí thời gian với loại người như thế.
“Cút đi.” Cô không muốn nhìn thấy mặt Lâm Minh Thư nữa, nhàn nhạt nói.
Lâm Minh Thư lập tức từ mặt đất đứng lên, nhếch nhác chỉnh trang lại đầu tóc rối bù.
Hà Hoàng Nguyên ở bên cạnh vẫn có chút khó chịu, nói với Lâm Minh Thư: “Từ hôm nay trở đi, phim của tôi, cô đều không có tư cách tham gia.
Nước mắt Lâm Minh Thư rơi lã chã, nhẹ giọng nức nở, lau nước mắt trên mặt mình.
“Bảo cô cút không nghe thấy sao? Khóc lóc làm người ta phiền lòng!” Hà Hoàng Nguyên nhíu chặt mày trầm giọng trả lời. Kiều Phương Hạ khe khẽ thở dài, nói: “Sư huynh nói đúng, thật sự làm người ta bực dọc.”
Đẳng cấp của Lâm Minh Thư, ngay cả một phần mười của những người như Kiều Diệp Ngọc cũng không bì kịp, càng huống chi vẻ ngoài của cô ta chẳng qua chỉ xem là có thể nhìn được, không nói gì tới xinh đẹp.
Lệ Đình Tuấn có thể coi trọng loại người không có bất kì ưu điểm nào chỉ biết quấy nhiễu này, Kiều Phương Hạ thật sự có chút ngạc nhiên.
Hơn nữa còn cảm thấy bản thân gián tiếp bị làm nhục. Ngay lúc cô quay đi, liền nhìn thấy người đàn ông đang đứng sau đám đông, ánh mắt chạm nhau.
Lâm Minh Thư theo ánh mắt của Kiều Phương Hạ nhìn qua, cũng nhìn thấy anh ta, lập tức cất giọng hờn tủi: “Anh Lê”
Chương 750
Lâm Minh Thư nũng nịu mà lại mang theo vài phần tủi thân, làm cho Kiều Phương Hạ nghe mà muốn nôn ra. Lệ Đình Tuấn chuyển hướng lại nhìn vào Lâm Minh Thu.
Người phụ nữ này, anh đúng là có một tí ấn tượng, hình như có qua lại với cô ta hai lần, nhưng chỉ là ngồi cạnh thôi, coi như là vật trang trí vậy.
Một vật trang trí thôi thế mà cũng lại dám kiêu ngạo như vậy, là do Lệ Đình Tuấn không ngờ tới.
“Xin lỗi mà chúng ta quen nhau sao?” Anh trầm ngâm vài giây rồi thản nhiên hỏi lại.
Lâm Minh Thư ngơ ngác, hôm trước cô vừa mới ở bên Lệ Đình Tuấn cả ngày, vậy mà anh lại không nhận ra cô ta.
Những người xung quanh đều nhìn về phía Lâm Minh Thư, biểu cảm đều có chút kinh ngạc. Lâm Minh Thư không phải là cục cưng mới của Lệ Đình Tuấn đích sao? Lệ Đình Tuấn sao mà không biết cô ta được chứ?
Lệ Đình Tuấn không còn chú ý Lâm Minh Thư nữa, mà là chậm rãi đi đến trước mặt Kiều Phương Hạ, liếc mắt đưa tình với Kiều Phương Hạ.
Lâm Minh Thư thấy Lệ Đình Tuấn nhìn chăm chăm Kiều Phương Hạ, nghĩ là Lệ Đình Tuấn vừa rồi chỉ là đang nói đùa với cô ta, tưởng rằng anh muốn dạy dỗ Kiều Phương Hạ, trong lòng mừng như điện.
Cô lập tức nhẹ nhàng níu lấy tay áo của Lệ Đinh Tuấn, nhỏ giọng nói: “Anh Lệ, chúng ta….
Mới nói được vài chữ, Lệ Đình Tuấn liền đưa tay ra tránh chạm phải cô ta.
Anh lại liếc Lâm Minh Thư một cái, trong mắt lập tức hiện lên sự lạnh lùng, làm cho Lâm Minh Thư sợ tới mức run rầy cả người đứng yên tại chỗ.
“Phiền cô chú ý lời lẽ của mình, tôi là tôi, cô là cô, không phải là chúng ta. Anh hơi nhíu mày nhìn Lâm Minh Thư và nhẹ giọng nói. Lâm Minh Thư bình tĩnh nhìn Lệ Đình Tuấn, còn muốn nói gì nữa, Lệ Đình Tuấn lập tức hướng ra hai người bảo vệ sau lưng nói: “Mời cô này đi ra ngoài.
Anh không muốn thấy được khuôn mặt này nữa, cũng không có hứng thú nữa, dây dưa quá nhiều với một người phụ nữ đến cả tên anh cũng không nhớ nổi thì chẳng khác gì lãng phí thời gian quý báu của anh.
“Anh Lệ!” Lâm Minh Thư nhìn thấy 2 bảo vệ cao to sau lưng Lệ Đình Tuấn bước đến phía cô ta, cả người lập tức tái nhợt lại: “Em đã làm sai điều gì chứ?”
Lệ Đình Tuấn nghe cô nói một chữ cũng thấy phiền, rõ ràng là hai người không hề có quan hệ gì với nhau mà từ lời nói của Lâm Minh Thư trở nên như có chuyên vậy.
Người phụ nữ xấu xí này có phải mắc chứng ảo tưởng rồi không?
Nhẫn nại của anh cũng đã tới cực hạn rồi. Những người nhận thấy phía trên có động tĩnh chạy lên nhìn thấy Lệ Đình Tuấn bắt đầu nhíu mày, liền biết Lệ Đình Tuấn bắt đầu cảm thấy khó chịu cực độ rồi, liền trầm giọng nói với bảo vệ: “Ném cô ta ra ngoài!”
“Vâng!”
Những người xung quanh bây giờ mới nhận ra, mối quan hệ giữa Lệ Đình Tuấn và Kiều Phương Hạ không hề đơn giản, nhất là vừa rồi còn giúp Kiều Phương Hạ ra mặt, họ nhìn chằm chằm Lệ Đình Tuấn và Kiều Phương Hạ một hồi, lúc này họ mới hiểu được, chính mình vừa rồi hình như đã lo phải chuyện ba đồng rồi?
Chương 751
Kiều Phương Hạ cả buổi không lên tiếng, chỉ là im lặng nhìn bảo vệ vác tay Lâm Minh Thư, xách Lâm Minh Thư như xách gà xuống lầu.
Cách rất xa rồi, cũng nhìn không thấy bóng dáng Lâm Minh Thư, nhưng vẫn còn có thể nghe được tiếng la hét không can tâm của cô ta truyền đến.
Kiều Phương Hạ bỗng nhiên nhớ ra, Lệ Đình Tuấn lần trước dẫn cô đến nước Hình Giang, lúc đêm khuya về đến biệt thự, trên người anh đều tràn ngập mùi nước hoa nữ nồng nàn ngọt đến phát ngán, chính là giống y như mùi hương trên người Lâm Minh Thư.
Cô bỗng nhiên cảm thấy cách hành xử này của Lệ Đình Tuấn có chút vấn đề, đặc biệt là xử lý loại trà xanh như này, là đàn ông mà có thể làm đến như vậy, đúng là quá tuyệt luôn ấy.
Giả bộ không biết Lâm Minh Thư, chỉ là để làm vẻ cho cô xem thôi sao?
Lấy một người con gái để khai đao, đúng là chỉ có anh ta thôi.
Lợi dụng xong rồi thì quăng qua một bên. Kiều Phương Hạ bỗng nhiên có chút thương xót, dường như có thể cảm nhận được từ trên người Lâm Minh Thư, nhìn thấy kết cục tương lai của mình vậy.
Chương 633 Anh Rảnh Quá Sao
Lệ Đình Tuấn nghe thấy bọn họ đi xa rồi mới lại đến gần Kiều Phương Hạ, nhẹ giọng hỏi: “Sao em lên đây thế?” Kiều Phương Hạ nhịn không được tiếng cắn môi, câu hỏi này của Lệ Đình Tuấn cũng thú vị đẩy, cô không lên đây, không lẽ ngồi dưới xe chịu lạnh sao?
Không lên đây thì làm sao có thể biết được Lệ Đình Tuấn ở bên ngoài lại có người phụ nữ khác chứ.
Tội cho cô, còn chưa gả cho anh nữa mà đã cảm thấy ngoài anh ra không cưới ai hết.
Kiều Phương Hạ mang theo một ánh mắt chế nhạo nhìn anh, cô không nói gì cả, chỉ cầm ly rượu đặt xuống bàn rồi đi ngang qua anh thẳng xuống dưới lầu. Chỉ là vừa bước tới cầu thang thì liền bị người của Lệ Đình Tuấn cản lại.
“Đều đi xuống hết đi.” Đằng sau, Lệ Đình Tuấn nhìn những người xung quanh nói.
Chỉ có mỗi Kiều Phương Hạ bị cản lại, những người khác nhanh chóng ra khỏi lầu 2.
Hà Hoàng Nguyên đi đến bên cạnh Kiều Phương Hạ, nhìn vào Kiều Phương Hạ.
Kiều Phương Hạ nhìn anh ta cười nói: “Không gì đâu sư huynh, anh cứ đi làm chuyện của anh đi.”
Hà Hoàng Nguyên lại nhìn hướng Lệ Đình Tuấn, theo anh thấy, Kiều Phương Hạ và Lệ Đình Tuấn giống như cặp đôi đang giận dỗi nhau hơn? “Mời anh Hà luôn nhé.” Một bên Vô Nhật Huy khách khí nói với Hà Hoàng Nguyên.
Hà Hoàng Nguyên lúc này mới thu hồi ánh mắt, không có xen vào chuyện của Kiều Phương Hạ nữa.
Lệ Đình Tuấn nhìn ra được, Kiều Phương Hạ lại hiểu lầm nữa rồi.
Vô Nhật Huy cùng hai bảo vệ cũng đi xuống lầu, anh mới chậm rãi đi đến chiếc ghế cao bên cạnh Kiều Phương Hạ ngồi xuống, anh đưa tay nhẹ nhàng níu lấy một tay của Kiều Phương Hạ và kéo cô đến trước mặt.
“Vừa rồi quả thật có một số việc cản trở anh, nhưng em cũng nên nghe lời, ở trên xe chờ anh chút chứ, đi lên đây cùng anh thì đâu có hiểu lầm rồi?” Anh cúi đầu, nhẹ nhàng vuốt môi Kiều Phương Hạ, nói nhỏ.
“Cho cô một cơ hội cuối, lại đây xin lỗi bọn tôi.” Lâm Minh Thư tiếp tục nhẹ giọng nói với Kiều Phương Hạ: “Nói xin lỗi xong sẽ để cô đi.”
Kiều Phương Hạ mặt không đổi sắc quay đầu, quan sát Lâm Minh Thư từ trên xuống dưới, hỏi cô ta: “Vì sao phải xin lỗi?”
“Vừa rồi cô sỉ nhục tôi.” Lâm Minh Thư cười cười: “Hơn nữa còn chắn đường bọn tôi. Ba mẹ cô không dạy cô, làm sai chuyện gì thì phải trả giá sao?”
“Ba mẹ tôi có dạy tôi hay không, tôi không biết. Nhưng cô chắc chắn không được bố mẹ dạy thế nào là đến trước xếp trước đến sau xếp sau.” Giọng điệu của Kiều Phương Hạ không có chút gợn sóng nào, thản nhiên nói: “Hay là nói, thảm đỏ đêm nay đặc biệt dành cho một mình cô đi?”
Lâm Minh Thư thấy trên mặt Kiều Phương Hạ không có một chút kích động nào, như thể cô đã quen với những cảnh tượng lớn, trên mặt cô ta có chút khó chịu, cau mày trầm giọng nói: “Bảo cô lại đây thì cô lại đây! Chuyên mặc hàng fake cũng dám kiêu ngạo trước mặt tôi?”
Về việc chiếc váy cô đang mặc có phải là hàng fake, hay là chiếc váy mà Lâm Minh Thư nhìn thấy trên người người mẫu trong show diễn thời trang, Kiều Phương Hạ không muốn giải thích.
Rất rõ ràng, Lâm Minh Thư không biết quyền thế của Lệ Đình Tuấn có thể khoa trương tới mực độ nào.
Mặc dù là niềm hứng thú mới, nhưng có lẽ Lệ Đình Tuấn không định tốn tâm tư trên người Lâm Minh Thư.
Kiều Phương Hạ nhìn xuống, nhìn chằm chằm mấy cái vào bộ lễ phục trên người Lâm Minh Thư, tuy rằng là kiểu dáng cô chưa từng nhìn qua, nhưng dựa vào phong cách thiết kế nhìn ra được, chắc hẳn là thiết kế của nhà họ Phong.
Càng thêm đáng thương hơn là, ngay cả một bộ y phục tử tế Lệ Đình Tuấn cũng không muốn mua cho cô gái nhỏ trước mặt này.
Chí ít Lệ Đình Tuấn cũng đầu tư hàng trăm ngàn tỉ cho Tô Minh Nguyệt ở trung tâm thương mại Universal, cũng từng tặng cho Kiều Diệp Ngọc những loại hàng thuộc phiên bản giới hạn mà người bình thường không mua nổi, không hề chùn tay khi tặng viên kim cương hơn chục tỷ. Cao thấp hiện rõ.
“Một người mặc đồ xa xỉ phẩm hạng hai, từ khi nào lại có thể kiêu ngạo như vậy?” Trong mắt cô lộ ra một chút đáng tiếc, thản nhiên hỏi ngược lại.
“Cô..” Lâm Minh Thư tức giận đến nỗi suýt chút nữa máu vọt lên não, mạnh mẽ đứng dậy, lướt thướt đi đến trước mặt Kiều Phương Hạ.
“Tôi cho cô chết cứng miệng vịt!” Cô ta vung tay phải lên, hung hăng đánh về phía mặt Kiều Phương Hạ. Đối diện.
Lệ Đình Tuấn nhận lấy áo khoác bảo vệ đưa tới, vội vàng khoác lên.
Vincent đi ra theo sau Lệ Đình Tuấn, lần đầu tiên nhìn thấy dáng vẻ vô cùng gấp gáp của Lệ Đình Tuấn, khi đối mặt với đơn hàng hơn mấy trăm nghìn tỉ đàm phán không thành, Lê Đình Tuấn cũng không bấn loạn gấp gáp như thế, Vincent chỉ cảm thấy mới lạ.
Anh ta không khỏi nhíu mày, trêu đùa nói: “Khoan đã, đừng vội, một lát nữa anh nói với phu nhân của anh lỗi tại tôi, làm chậm trễ thời gian.
Chương 747
“Bằng không?” Lệ Đình Tuấn không kiên nhẫn trả lời, cũng không nhìn anh ta một cái, chỉ bước lớn về phía trước. Vốn dĩ cuộc họp sẽ kết thúc vào khoảng sáu giờ, chỉ vì một chút sơ suất nhỏ của Vincent, kéo dài thời gian thêm ba mươi phút.
Bao gồm cả tối qua, Vincent không rõ nội tình vào cửa liền gọi Tô Minh Nguyệt là Lệ phu nhân, làm cho Kiều Phương Hạ hiểu lầm thêm sâu, món nợ này Lệ Đình Tuấn ghi nhớ, nhất định sẽ tính toán rõ ràng với Vincent!
Vincent chưa kịp đuổi theo, bị nhốt ở ngoài cửa, sững người lại, vẻ mặt ngạc nhiên oan ức, Lệ Đình Tuấn thuận tay nhấn nút tầng một, đưa mắt nhìn sang chỗ khác, mặc kệ anh ta.
Anh nhìn thoáng qua sảnh tiệc ở tầng dưới bên ngoài thang máy, đang định lấy điện thoại di động trong túi ra gọi cho Kiều Phương Hạ, động tác đột nhiên dừng lại, giây tiếp theo, anh lại ngước mắt lên, nhìn về phía tầng hai.
Kiều Phương Hạ đã từng gặp nhiều người kiêu ngạo, thế những đối phương ít nhiều đều có thể có chút sức mạnh và nền tảng để kiêu ngạo, tình huống như Lâm Minh Thư thế này, cô vẫn là lần đầu tiên gặp phải.
Cô nhìn thấy Lâm Minh Thư giơ tay lên, vung về phía mặt mình, trong mắt không khỏi hiện lên một tia trào phúng.
Không đợi cô tự mình ra tay, một bàn tay ở bên cạnh đột nhiên duỗi ra, hung hăng nắm chặt lấy tay phải của
Lâm Minh Thư đang giơ lên.
Lâm Minh Thư còn chưa kịp phản ứng lại, liền bị đối phương trở tay đẩy một cái, loạng choạng mấy bước, chật vật ngã vào ghế sô pha ở đằng sau.
Những người ở đằng sau, đều rơi vào im lặng. Kiều Phương Hạ sửng sốt một chút, lập tức nhìn về phía người ra tay.
Cô tưởng là Vô Nhật Huy, trong nháy mắt nhìn thấy rõ, mới phát hiện là một người quen.
“Sư huynh?” Cô có chút ngạc nhiên.
Hà Hoàng Nguyên cũng vừa mới bất ngờ phát hiện ra Kiều Phương Hạ vậy mà lại đến đây, bởi vì Kiều Phương Hạ vừa mới xuất hiện thật sự kinh diễm đến độ làm người khác không thể không chú ý, anh ta nhìn thấy cô, liền đi lên theo.
Hà Hoàng Nguyên không nhìn Kiều Phương Hạ, mà hơi nheo mắt nhìn xuống Lâm Minh Thư, ánh mắt mang theo vào trào phúng lẫn tà khí: “Cô vừa nói, đồ cô ấy mặc là hàng fake?” Hà Hoàng Nguyên là sư huynh của Kiều Phương Hạ ở nước Nguyệt Chi, khoa biên đạo.
Khi Hà Hoàng Nguyên làm luận văn tốt nghiệp, từng mời Kiều Phương Hạ làm nữ chính trong bộ phim ngắn tốt nghiệp của anh ta, hơn nữa Hà Hoàng Nguyên vì đoạn phim ngắn này, nhờ vào diễn xuất xuất sắc của Kiều Phương Hạ, đạt được giải đạo diễn trẻ tiềm năng.
Chương 748
Mà Kiều Phương Hạ nhờ màn biểu hiện kinh diễm trong đoạn phim ngắn này, mới có thể có cơ hội diễn xuất trong bộ phim truyền hình về học đường giúp cho cô nổi danh ở nước Nguyệt Chi.
Anh ta và Kiều Phương Hạ hỗ trợ nhau đạt thành tựu nhờ bộ phim ngắn này, Kiều Phương Hạ là sư muội của anh ta, cũng là ân nhân của anh ta.
Nhà họ Hà đã cắm rễ ở nước Hình Giang nhiều năm, sau khi Hà Hoàng Nguyên tốt nghiệp xong trở về Hình Giang, mượn nhân mạch của nhà họ Hà, cũng coi như là có chút bản lĩnh nổi tiếng ở trong giới, rất nhiều tài nguyên nằm trong tay Hà Hoàng Nguyên.
Lâm Minh Thư nhớn nhác đứng lên từ sô pha, nhìn rõ người vừa mới ra tay là Hà Hoàng Nguyên, trong nháy mắt ủ rũ.
Cô ta biết rõ muốn sinh kế ở nước Hình Giang, không thể đắc tội với Hà Hoàng Nguyên.
“Tiếp Lệ Đình Tuấn hai lần, liền coi mình là chủ nhân của nhà họ Lệ rồi?” Hà Hoàng Nguyễn khế cười giễu cợt.
Lâm Minh Thư có thể leo lên cao như thế trong một thời gian ngắn, đơn giản chỉ là bức ảnh cô ta ở bên cạnh Lệ Đình Tuấn bị rộ ra ngoài.
Tuy rằng hành động của hai người ở trong bức ảnh cũng không thân mật, nhưng những thông báo và lời mới dồn dập sau đó cùng những vai diễn mới đã khiến Lâm Minh Thư ngay lập tức được hưởng lợi ích, cô ta liền ngầm thừa ngận thân phận cô ta là người tình mới của Lệ Đình Tuấn.
Mấy ngày trước Lệ Đình Tuấn tham dự kiện, bên cạnh không có bạn gái, công ty quản lý của Lâm Minh Thư liền lập tức tìm cơ hội để đẩy Lâm Minh Thư qua.
Nếu như lần thứ nhất là trùng hợp, vậy tin tức truyền ra lần thứ hai, căn bản khiến cho người trong giới ở nước Hình Giang đều công nhận mới quan hệ giữa hai người họ.
Vậy nên hôm nay Lâm Minh Thư mới có tư cách tham dự sự kiện này.
Mà lần đầu tiên Lâm Minh Thư tiếp Lệ Đình Tuấn, là cô tới trước mặt Hà Hoàng Nguyên cầu xin rất lâu mới có cơ hội, Hà Hoàng Nguyên biết rõ cô ta là loại người nông cạn thiếu hiểu biết.
“Nhìn cho rõ.” Hà Hoàng Nguyên lại đánh giá Lâm Minh Thư từ trên xuống dưới, túm lấy tóc cô ta, kéo cô ta tới cửa sổ sát đất, chỉ vào cao ốc mới xây bên cạnh tòa nhà Empire State, nhẹ giọng nói.
“Nghe nói cao ốc sắp trở thành biểu tượng kiến trúc của nước Hình Giang này, một trong những nhà thiết kế mà chính phủ năm lần bảy lượt mới mời được, chính là người phụ nữ ở trước mặt cô đây”
“Cô chắc chắn, cô ấy mặc hàng fake?” Hà Hoàng Nguyên nói, không khỏi bật cười, bởi vì sự to gan khờ khạo và kiến thức nông cạn của Lâm Minh Thư.
Lâm Minh Thư bị Hà Hoàng Nguyên túm tóc đau đến nỗi nước mắt lưng tròng, nghe Hà Hoàng Nguyên nói, toàn thân sững sờ.
Mặc dù cô không biết gì về lĩnh vực thiết kế, nhưng hai ngày trước ở bên cạnh Lệ Đình Tuấn, nghe bọn họ nói vào chuyện, chút ít cũng hiểu sơ qua.
Vừa vặn khi bọn họ họp ở tòa nhà Empire State, cũng nói đến cao ốc mới ở bên cạnh.
Lúc này Lâm Minh Thư mới nhận ra cô ta chọc nhầm người rồi.
“Tôi xin lỗi…” Cô ta nhịn không nổi mà nức nở lên: “Là tôi sai rồi!”
Chương 749
“Người cô phải xin lỗi không phải tôi, nên biết rõ ràng. Hà Hoàng Nguyên lại túm cô ta tới trước mặt Kiều Phương Hạ, ném tới bên cạnh chân Kiều Phương Hạ: “Xin lỗi cô Kiều.
Hà Hoàng Nguyên biết Kiều Phương Hạ tham gia thiết kế cao ốc, cũng là trùng hợp, ông ngoại anh thường xuyên ở đoàn ngoại giao của nước Hình Giang, sau khi nghỉ hưu, nhà họ Hà không muốn lãng phí tài nguyên nhân mạch trước đây, liền di cư sang nước Hình Giang.
Sau khi Hà Hoàng Nguyên tốt nghiệp, lúc vô tình trong một dịp đặc biệt gặp Kiều Phương Hạ, mới phát hiện ra cô chính là Pinocchio.
Trước đây Kiều Phương Hạ học ở trường, giống như cái gì cũng đều học chút ít, chỉ cần là thứ cô chuyên tâm học, rất nhanh sẽ học được, ở lĩnh vực diễn xuất, cũng là tất cả các thầy cô giáo ở bất kì bài giảng nào cũng khen ngợi, trời sinh giành cho lĩnh vực này.
Biết một chút chút, đương nhiên chỉ là lời nói khiêm tốn của Kiều Phương Hạ. Hà Hoàng Nguyên sớm đã biết cô vẽ rất đẹp, vậy nên lúc biết cô chính là Pinocchio, không có quá kinh ngạc, căn bản cảm thấy là điều đương nhiên.
Một người phụ nữ ưu tú như vậy, lại bị loại rác rưởi như Lâm Minh Thư làm nhục nhã trước mặt bao nhiêu người, Hà Hoàng Nguyên chỉ cảm thấy nực cười.
Nhưng Kiều Phương Hạ chỉ trầm mặc không lên tiếng, nhìn Lâm Minh Thư bò rạp dưới chân mình. Cô quan sát Lâm Minh Thư từ trên xuống dưới mấy lân.
Sở dĩ, đây chính là tình nhân mới của Lệ Đình Tuấn.
Lâm Minh Thư không còn dáng vẻ kiêu ngạo vừa rồi, ngẩng đầu nhìn Kiều Phương Hạ, khóc càng điềm đạm đáng yêu hơn: “Cô Kiều, tôi xin lỗi, tôi thật sự không biết cô tài giỏi như vậy, nếu như tôi biết…
Kiều Phương Hạ nghe cô ta nói hai câu, không nhịn nổi mà bật cười.
Lập tức không kiên nhẫn ngắt lời cô ta: “Cho dù tôi có mặc hàng fake, thì thế nào? Vẫn là cô có tự tin cảm thấy mình có khả năng luôn luôn có được sự yêu chiều của Lệ Minh Tuấn, sẽ không có ngày ngã xuống?”
Mặc dù Lâm Minh Thư xin lỗi cô rồi, nhưng Kiều Phương Hạ không cảm thấy chút áy náy của cô ta, cô chỉ thấy phiền chán khi nghe thấy những lời nói vụng về của Lâm Minh Thư.
Thứ sâu bọ như thế này, không đáng để được cô tha thứ.
Cô cũng không muốn lãng phí thời gian với loại người như thế.
“Cút đi.” Cô không muốn nhìn thấy mặt Lâm Minh Thư nữa, nhàn nhạt nói.
Lâm Minh Thư lập tức từ mặt đất đứng lên, nhếch nhác chỉnh trang lại đầu tóc rối bù.
Hà Hoàng Nguyên ở bên cạnh vẫn có chút khó chịu, nói với Lâm Minh Thư: “Từ hôm nay trở đi, phim của tôi, cô đều không có tư cách tham gia.
Nước mắt Lâm Minh Thư rơi lã chã, nhẹ giọng nức nở, lau nước mắt trên mặt mình.
“Bảo cô cút không nghe thấy sao? Khóc lóc làm người ta phiền lòng!” Hà Hoàng Nguyên nhíu chặt mày trầm giọng trả lời. Kiều Phương Hạ khe khẽ thở dài, nói: “Sư huynh nói đúng, thật sự làm người ta bực dọc.”
Đẳng cấp của Lâm Minh Thư, ngay cả một phần mười của những người như Kiều Diệp Ngọc cũng không bì kịp, càng huống chi vẻ ngoài của cô ta chẳng qua chỉ xem là có thể nhìn được, không nói gì tới xinh đẹp.
Lệ Đình Tuấn có thể coi trọng loại người không có bất kì ưu điểm nào chỉ biết quấy nhiễu này, Kiều Phương Hạ thật sự có chút ngạc nhiên.
Hơn nữa còn cảm thấy bản thân gián tiếp bị làm nhục. Ngay lúc cô quay đi, liền nhìn thấy người đàn ông đang đứng sau đám đông, ánh mắt chạm nhau.
Lâm Minh Thư theo ánh mắt của Kiều Phương Hạ nhìn qua, cũng nhìn thấy anh ta, lập tức cất giọng hờn tủi: “Anh Lê”
Chương 750
Lâm Minh Thư nũng nịu mà lại mang theo vài phần tủi thân, làm cho Kiều Phương Hạ nghe mà muốn nôn ra. Lệ Đình Tuấn chuyển hướng lại nhìn vào Lâm Minh Thu.
Người phụ nữ này, anh đúng là có một tí ấn tượng, hình như có qua lại với cô ta hai lần, nhưng chỉ là ngồi cạnh thôi, coi như là vật trang trí vậy.
Một vật trang trí thôi thế mà cũng lại dám kiêu ngạo như vậy, là do Lệ Đình Tuấn không ngờ tới.
“Xin lỗi mà chúng ta quen nhau sao?” Anh trầm ngâm vài giây rồi thản nhiên hỏi lại.
Lâm Minh Thư ngơ ngác, hôm trước cô vừa mới ở bên Lệ Đình Tuấn cả ngày, vậy mà anh lại không nhận ra cô ta.
Những người xung quanh đều nhìn về phía Lâm Minh Thư, biểu cảm đều có chút kinh ngạc. Lâm Minh Thư không phải là cục cưng mới của Lệ Đình Tuấn đích sao? Lệ Đình Tuấn sao mà không biết cô ta được chứ?
Lệ Đình Tuấn không còn chú ý Lâm Minh Thư nữa, mà là chậm rãi đi đến trước mặt Kiều Phương Hạ, liếc mắt đưa tình với Kiều Phương Hạ.
Lâm Minh Thư thấy Lệ Đình Tuấn nhìn chăm chăm Kiều Phương Hạ, nghĩ là Lệ Đình Tuấn vừa rồi chỉ là đang nói đùa với cô ta, tưởng rằng anh muốn dạy dỗ Kiều Phương Hạ, trong lòng mừng như điện.
Cô lập tức nhẹ nhàng níu lấy tay áo của Lệ Đinh Tuấn, nhỏ giọng nói: “Anh Lệ, chúng ta….
Mới nói được vài chữ, Lệ Đình Tuấn liền đưa tay ra tránh chạm phải cô ta.
Anh lại liếc Lâm Minh Thư một cái, trong mắt lập tức hiện lên sự lạnh lùng, làm cho Lâm Minh Thư sợ tới mức run rầy cả người đứng yên tại chỗ.
“Phiền cô chú ý lời lẽ của mình, tôi là tôi, cô là cô, không phải là chúng ta. Anh hơi nhíu mày nhìn Lâm Minh Thư và nhẹ giọng nói. Lâm Minh Thư bình tĩnh nhìn Lệ Đình Tuấn, còn muốn nói gì nữa, Lệ Đình Tuấn lập tức hướng ra hai người bảo vệ sau lưng nói: “Mời cô này đi ra ngoài.
Anh không muốn thấy được khuôn mặt này nữa, cũng không có hứng thú nữa, dây dưa quá nhiều với một người phụ nữ đến cả tên anh cũng không nhớ nổi thì chẳng khác gì lãng phí thời gian quý báu của anh.
“Anh Lệ!” Lâm Minh Thư nhìn thấy 2 bảo vệ cao to sau lưng Lệ Đình Tuấn bước đến phía cô ta, cả người lập tức tái nhợt lại: “Em đã làm sai điều gì chứ?”
Lệ Đình Tuấn nghe cô nói một chữ cũng thấy phiền, rõ ràng là hai người không hề có quan hệ gì với nhau mà từ lời nói của Lâm Minh Thư trở nên như có chuyên vậy.
Người phụ nữ xấu xí này có phải mắc chứng ảo tưởng rồi không?
Nhẫn nại của anh cũng đã tới cực hạn rồi. Những người nhận thấy phía trên có động tĩnh chạy lên nhìn thấy Lệ Đình Tuấn bắt đầu nhíu mày, liền biết Lệ Đình Tuấn bắt đầu cảm thấy khó chịu cực độ rồi, liền trầm giọng nói với bảo vệ: “Ném cô ta ra ngoài!”
“Vâng!”
Những người xung quanh bây giờ mới nhận ra, mối quan hệ giữa Lệ Đình Tuấn và Kiều Phương Hạ không hề đơn giản, nhất là vừa rồi còn giúp Kiều Phương Hạ ra mặt, họ nhìn chằm chằm Lệ Đình Tuấn và Kiều Phương Hạ một hồi, lúc này họ mới hiểu được, chính mình vừa rồi hình như đã lo phải chuyện ba đồng rồi?
Chương 751
Kiều Phương Hạ cả buổi không lên tiếng, chỉ là im lặng nhìn bảo vệ vác tay Lâm Minh Thư, xách Lâm Minh Thư như xách gà xuống lầu.
Cách rất xa rồi, cũng nhìn không thấy bóng dáng Lâm Minh Thư, nhưng vẫn còn có thể nghe được tiếng la hét không can tâm của cô ta truyền đến.
Kiều Phương Hạ bỗng nhiên nhớ ra, Lệ Đình Tuấn lần trước dẫn cô đến nước Hình Giang, lúc đêm khuya về đến biệt thự, trên người anh đều tràn ngập mùi nước hoa nữ nồng nàn ngọt đến phát ngán, chính là giống y như mùi hương trên người Lâm Minh Thư.
Cô bỗng nhiên cảm thấy cách hành xử này của Lệ Đình Tuấn có chút vấn đề, đặc biệt là xử lý loại trà xanh như này, là đàn ông mà có thể làm đến như vậy, đúng là quá tuyệt luôn ấy.
Giả bộ không biết Lâm Minh Thư, chỉ là để làm vẻ cho cô xem thôi sao?
Lấy một người con gái để khai đao, đúng là chỉ có anh ta thôi.
Lợi dụng xong rồi thì quăng qua một bên. Kiều Phương Hạ bỗng nhiên có chút thương xót, dường như có thể cảm nhận được từ trên người Lâm Minh Thư, nhìn thấy kết cục tương lai của mình vậy.
Chương 633 Anh Rảnh Quá Sao
Lệ Đình Tuấn nghe thấy bọn họ đi xa rồi mới lại đến gần Kiều Phương Hạ, nhẹ giọng hỏi: “Sao em lên đây thế?” Kiều Phương Hạ nhịn không được tiếng cắn môi, câu hỏi này của Lệ Đình Tuấn cũng thú vị đẩy, cô không lên đây, không lẽ ngồi dưới xe chịu lạnh sao?
Không lên đây thì làm sao có thể biết được Lệ Đình Tuấn ở bên ngoài lại có người phụ nữ khác chứ.
Tội cho cô, còn chưa gả cho anh nữa mà đã cảm thấy ngoài anh ra không cưới ai hết.
Kiều Phương Hạ mang theo một ánh mắt chế nhạo nhìn anh, cô không nói gì cả, chỉ cầm ly rượu đặt xuống bàn rồi đi ngang qua anh thẳng xuống dưới lầu. Chỉ là vừa bước tới cầu thang thì liền bị người của Lệ Đình Tuấn cản lại.
“Đều đi xuống hết đi.” Đằng sau, Lệ Đình Tuấn nhìn những người xung quanh nói.
Chỉ có mỗi Kiều Phương Hạ bị cản lại, những người khác nhanh chóng ra khỏi lầu 2.
Hà Hoàng Nguyên đi đến bên cạnh Kiều Phương Hạ, nhìn vào Kiều Phương Hạ.
Kiều Phương Hạ nhìn anh ta cười nói: “Không gì đâu sư huynh, anh cứ đi làm chuyện của anh đi.”
Hà Hoàng Nguyên lại nhìn hướng Lệ Đình Tuấn, theo anh thấy, Kiều Phương Hạ và Lệ Đình Tuấn giống như cặp đôi đang giận dỗi nhau hơn? “Mời anh Hà luôn nhé.” Một bên Vô Nhật Huy khách khí nói với Hà Hoàng Nguyên.
Hà Hoàng Nguyên lúc này mới thu hồi ánh mắt, không có xen vào chuyện của Kiều Phương Hạ nữa.
Lệ Đình Tuấn nhìn ra được, Kiều Phương Hạ lại hiểu lầm nữa rồi.
Vô Nhật Huy cùng hai bảo vệ cũng đi xuống lầu, anh mới chậm rãi đi đến chiếc ghế cao bên cạnh Kiều Phương Hạ ngồi xuống, anh đưa tay nhẹ nhàng níu lấy một tay của Kiều Phương Hạ và kéo cô đến trước mặt.
“Vừa rồi quả thật có một số việc cản trở anh, nhưng em cũng nên nghe lời, ở trên xe chờ anh chút chứ, đi lên đây cùng anh thì đâu có hiểu lầm rồi?” Anh cúi đầu, nhẹ nhàng vuốt môi Kiều Phương Hạ, nói nhỏ.
Bình luận facebook